Tác phẩm văn học

Top 6 mẫu cảm nhận bài thơ Nói với con hay chọn lọc

cảm nhận bài thơ nói với with của tac giả and phương ể cảm nhận ược tình cảm cha with, tình yêu quê hương ất nước, Truyền thống uống nước nhớ ngu ồc. là dàn ý cảm nhận bài nói với con cùng các bài văn mẫu cảm nhận về bài thơ nói với con hay chọn lọc đã được hoatieu cập.

  • top 3 mẫu cảm nhận khổ 2 bài nói với con siêu hay
  • the 5 best bài cảm nhận khổ 1 bài nói với with siêu hay
  • <p tuy nhiên, tác phẩm nói với with của nhà thơ and phương lại có một cách truyền tải rất khác khi viết về đề tài này. với cách thể hiện bằng những ngôn từ dung dị, gần gũi. nhà thơ đã chười ọc cảm nhận ược tình cảm và mong ước của một người cha dành choc, một thứ tình cảm nồng ấm và thiêng líêng, giản dị. sau đây là mẫu dàn ý cảm nhận bài thơ nói với with, bài văn cảm nhận bài thơ nói với with của and phương hay và chi tiết sẽ giúp cac bạn hiểu rõ hơn vềi nội

    1. dàn ý cảm nhận bài thơ nói với con

    mở bài cảm nhận nói với con

    Xem thêm: Cảm nhận bài thơ nói với con

    – giới thiệu tác giả and phương và bài thơ nói với with

    + y phương là nhà thơ dân tộc tày, thơ ông thể hiện tâm hồn chân thật, mạnh mẽ và trong sáng, cách tư duy giàu hình ảnh của with ngưa.

    + bài thơ nói với con thể hiện tình cảm gia đình ấm cúng, ca ngợi truyền thống cần c cú, sức sống mạnh mẽ của qu.

    – Đánh giá, cảm nhận chung về bài thơ

    thân bài cảm nhận nói với con

    a) mạch cảm xúc của tác phẩm

    – mượn lời nói với con, and phương gợi vềi nguồn Sinh dưỡng mỗi with người, qua đó bộc lộ niềm tự hào về sựng bền bỉ của quê hương mình

    – bài thơ đi từ tình cảm gia đình, mà mở rộng ra tình cảm quê hương, từ những kỉ niệm gần gũi thân thuộc nâng.th

    b) cảm nhận về bài thơ

    tình yêu thương, sự che chở đùm bọc của gia đình và quê hương với đứa con

    – người cha nhắc nhở with vềi nGuồn Sinh dưỡng, cha MUốN NHắC NHở ứA with nhớ và hướng tới tình cảm gia đình, cai nôi nuôi dưỡng with trưởng thành.

    + with lớn lên trong tình yêu thương, sự nâng niu và mong chờ của cha mẹ

    + sử dụng nhiều từ láy, kết hợp với nhịp thơ 2/3 tạo ra âm điệu tươi vui bằng những hình ảnh cụ thể: chân; tiếng nói – tiếng cười; một bước – hai bước…

    -> không khí ấm áp, quấn quýt và hạnh phúc. từng bước đi, từng tiếng nói, tiếng cười đều được cha mẹ chăm chút, đón nhận.

    – người cha cho con biết niềm vui của lao động và tình nghĩa của quê hương

    + with sẽ lớn lên trong câu hát, nhịp sống và lao động của người đồng mình

    + hình ảnh thiên nhiên che chở, nuôi dưỡng con về tâm hồn và lối sống

    => người cha muốn nói với người con vẻ đẹp của vùng quê giàu truyền thống và nghĩa tình.

    *phẩm chất đáng quý, tốt đẹp và truyền thống văn hóa của người đồng mình

    – sức sống bền bỉ, mạnh mẽ mà cao đẹp của quê hương với mong muốn con tiếp nối, phát triển => niềm tự hào của người cha

    – phẩm chất của những người ồng mình hiện dần qua lời nói tâm tình của người cha: tấm lòng thủy chung với nơi chôn rau cắt rốn, mộtc cutc sống tràn ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng

    => lời tâm tình của người chap pHần khẳng ịnh người miền nii tuyco nhiều khó khĂn vất vảt vảng họ vẫn luôn kiên cường, sống mạnh mẽ, thiết tha với qu qê hương.

    * Ước muốn của cha

    + enter with thủy chung với quê hương

    + biết chấp nhận khó khăn, thử thách bằng ý chí, nghị lực và niềm tin của mình

    + người đồng mình mộc mạc, dung dị, giàu ý chí và niềm tin, họ có thể thô sơ da thịt nhưng không hề nhỏ bé, yếu đuềi vi

    + người cha muốn nhắn nhủ con phải biết tự hào vào truyền thống tốt đẹp và lối sống nghĩa tình của quê hương vài ng m>

    + cha mong mỏi đứa con sống cao thượng, tự trọng, chân thật dù mộc mạc, đơn sơ để xứng đáng với người đồng mình

    + con tự tin bước đi, bởi sau lưng con còn có gia đình, quê hương, bởi trong tim con sẵn có những phẩm chất quý báu của người Ĭpnh m>

    kết bài cảm nhận nói với con

    – Bài thơ nói với with giàu hình ảnh, mộc mạc mà vẫn thơ mộng khi and phương thấu hểu và thể hi hi ược hồn cốt, bản sắc của người dân tộc

    – người cha nói với with chính là trao gửi tới thế tiếp nối về truyền thống, niềm tự hào, khả nĂng sống bền bỉ của những with người dù “thô sơ”, “nhỏ bé” kiên định.

    2. cảm nhận bài thơ nói với with của and phương

    viết về tình cảm gia đình, quê hương và ước nguyện của cha mẹ gửi vào những thế hệ sau có nhiều tác phẩm. có nhiều bài thơ đã trở nên quen thuộc với độc giả như “quê hương” tế hanh, của hoàng trung thông. mỗi nhà thơ luôn tìm thấy cho mình những hình thức khác nhau để diễn đạt tình cảm nguyên sơ mà chân thành ấy. and phương cũng góp vào đề tài này bài thơ “nói với with”. bởi bài thơ đi từ tình cảm riêng là tình cảm gia đình mà nâng lên thành lẽ sống, thành tình yêu quê hương, đᥥt c.

    11 câu thơ đầu bài thơ y phương đã thể hiện tình cảm gia đình, tình yêu quê hương đất nước sâu sắc. 4 dòng thơ mở đầu mở ra khung cảnh gia đình đầm ấm, hạnh phúc, rộn rã, đầy ắp tiếng nói, tiếng cười:

    “chân phải bước tới chachân trái bước tới mẹmột bước chạm tiếng nóihai bước tới tiếng cười”

    tuổi thơ có mỗi chúng ta đầy ắp những kỉ niệm. bài thơ “with cò” của chế lan viên ghi lại khoảnh khắc đầu đời của con trẻ khi còn nằm trong nôi:

    “con bế trên taycon chưa biết con cònhưng trong lời mẹ hátcó cánh cò đang bay”

    nếu như chế lan viên trong những câu hát đưa nôi của mẹ ghi dấu ấn tuổi thơ thì y phương lại có một cách nói độc đềáo Đó là những bước chân chập chững non nớt đầu đời của con trẻ. Điệp ngữ “chân”, “bước” lặp đi lặp lại hai lần như gợi ra những bước chân nhỏ bé non nớt đang tập những bước. Điệp từ “tiếng” gợi âm thanh rộn rã, náo nức, vui sướng của cha mẹ. mỗi bước đi của con trẻ có tiếng nói tiếng cười của cha mẹ. mỗi bước đi của con trẻ có ánh mắt chăm chú dõi theo, có tình yêu thương vô bờ của cha mẹ. và cứ thế con lớn lên trong tình yêu thương, chăm sóc của gia đình.

    những câu thơ tiếp Theo, and phương gợi ra hình ảnh quê hương ẹp ẽ, thơ mộng, ân tình ể ể ể Làm nổi bật vẻ ẹp của with người nơy, ồng the ời byc. :

    “người đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoavách nhà ken câu hátrừng cho hoacon đường cho những tấm lòng”

    cụm từ “người ồng mình” chỉ những người cùng sống một quê hương bản làng, suy rộng ra là những người sống chung trên một ất nước, lãnh thổ. cách gọi của người cha mộc mạc, bình dị nhưng xiết bao ân tình đằm thắm, xiết bao nghĩa tình của người cha dành cho with và cho ng. người đồng mình là những người yêu lao động, cần cù lao động họ đang lờ để đánh bắt cá dưới núi, dới khe. vách nhà được thưng bằng gỗ bằng tre để che chắn gió mưa bão tố đổ về. người đồng mình đâu chỉ cần cù lao động mà còn có đôi bàn tay khéo léo, óc sáng tạo, giàu cảm xúc, giàu trí tưởng tượng. với họ nan vầu, nan tre đã trở thành những nan hoa đẹp đẽ. vách nhà đâu chỉ ken bằng gỗ mà còn bằng những câu hát then, hát lượn ngọt ngào quyến rũ của người tày. “nan hoa”, “câu hát” đâu chỉ là hình ảnh tả thực mà còn là hình ảnh ẩn dụ, thể hiện cuộc sống tươi trẻ, tinh thần quan vui l. nhờ đó mà họ biến cuộc sống lao động thành thơ, đẹp như thơ. cuộc sống của người đồng mình gần gũi, chan hòa, gắn bó với thiên nhiên. hình ảnh “hoa” ược nhắc tới vừa là hình ảnh tả thực vừa là hình ảnh ẩn dụ, biểu tượng choc tâm hồn tươi trẻ pHong pHú tràn ầy lạc quan. hình ảnh “with đường” cũng vừa mang ý nghĩa tả thực vừa mang ý nghĩa biểu tượng. with đường ở đây nối bản gần với bản xa, with đường lên nương, lên rẫy, with đường vào thung lấy nước. tất cả đều in dấu chân của người đồng mình. with đường tựa như một nhịp cầu gắn kết những with người quê hương. Tấm Lòng Cũng ược Coi Là Hình ảnh ẩn dụ, Chính Là tấm lòng của quê hương theo with ường gần, ường xa ể ến với quê hương, ất nước mình. Điệp từ “cho” nhắc đi nhắc lại hai lần nhấn mạnh vẻ ẹp giàu có, Hào Phóng, Thơ Mộng, Giàu Yêu thương của Thihi Thn Nhiên, Núi rừng dành choc choc choc Cho Ngườngườngường. từ những câu thơ bình dị đó, ta thấy người cha mong con giữ gìn, trân trọng những giá trị của quê hương, gia đình, của dân. hai dòng thơ cuối kết thúc bằng hình ảnh cha mẹ:

    “cha mẹ mãi nhớ về ngày cướingày đầu tiên đẹp nhất trên đời”

    ngày cưới là ngày khởi đầu của một mái ấm, của tình yêu đôi lứa. ngày cưới là ngày gặp gỡ của những tấm lòng, của những con người quê hương. tình cảm riêng đã hoà và tình cảm chung, tình cảm gia đình đã hòa vào tình cảm quê hương. Đoạn thơ mở ra bằng hình ảnh ứa with, kết thúc bằng hình ảnh cha mẹ, mở ra bằng cội nguồn gia đình, kết thúc bằng cội nGuồnng, gia đình và sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê Sê NMI -MJI MINA , maj, mine. suốt hành trình dài của cuộc đời.

    Sang ến khổ thơ thứ hai and phương đã thể hi òng tự hào về quê hương và niềm mong ước của người cha, with sẽ là người kếc và phat huy Truyền thống tốt ẹt ẹt ẹt ẹt ẹ . mở đầu vẫn là lời gọi ra thiết của người cha:

    “người đồng minh thương lắm with ơicao đo nỗi buồnxa nuôi chí lớn”

    chỉ một chữ “thương” mà chất chứa cảm xúc yêu thương, cảm thông sâu sắc của người cha dành cho con và cho người đồng mình. từ cảm thán “with ơi” cất lên ở cuối dòng thơ khiến dòng thơ nghẹn ngào, rưng rưng. hai dòng thơ tiếp theo diễn tả cuộc sống thiếu thốn, nhọc nhằn, cơ cực của người đồng mình. and phương đã diễn tả cách nói mộc mạc của người miền núi. nỗi buồn vốn là một khái niệm trừu tượng, nỗi buồn ấy nhiều vôn hạn không thể cân đong đo ếm hết ược, chỉ có thể lấy ộ ộ cao chất ngất của n -nal n -nal người cha buồn vì đó là một cuộc sống lao động thủ công thô sơ, lạc hậu, thiếu thốn, lam lũ, vất vả và cực nhọc. nỗi buồn của người ồng mình cao như no thể lấy cái xa ngất, r. hai câu thơ như thành ngữ cô ọng, ối sóng nhau c cùng khắc hoạ, làm nổi bật vẻ ẹp, ý chí bản lĩnh, tâm trí sống ểể tch ổ gian th.

    câu thơ “dẫu làm sao thì cha vẫn muốn” cất lên tha thiết sâu lắng, mang âm hưởng của noui rừng khiến cho lời nhắc nhở của người cha thêm sâu sắc. hai câu thơ tiếp:

    “sống trên đá không chê đá gập ghềnhsống trong thung không chê thung nghèo đói”

    “Đá gập ghềnh”, “thung nghèo đói” vừa là hình ảnh tả thực, vừa mang tính khái quát. “Đá gập ghềnh” gợi cuộc sống không bằng phẳng mà gian khổ, lam lũ cực nhọc. Điệp ngữ “không chê” cùng với kiểu câu “sống… không chê…” khiến cho âm hưởng câu thơ thêm mạnh mẽ, thiết tha, hoà vào khát vọng của ng cha. Vất vảcc nhọc là thế nhưng người ồng mình vẫn sống lạc quan, không chê cuộc sống nghèo đói, vẫn thủy chung trước sau như một với quê hương. Đó cũng là lời nhắn nhủ của người cha vềt lẽ sống thủy chung, ân tình, ân nghĩa, gắn bó với quê hương, ừng phũng phàng, ừng quay lưng ngoảt. nhưng gắn bó với cuộc sống quê hương đói nghèo cơ cực đâu có phải là chuyện dễ dàng. hiểu được điều đó người cha mong con hãy sống lẽ sống của “sông” và “suối”:

    “sống như sông như suốilên thác xuống ghềnhkhông lo cực nhọc”

    nghệ thuật so sánh mang đậm âm hưởng miền núi, gợi ra một lối sống hồn nhiên, bền bỉ, mạnh mẽ, phóng khoáng, trong sáng. chỉ khi ấy with người mới không lo cực nhọc, không sợ gian nan dẫu đời nhiều lần ghềnh thác. Điệp từ “sing” nhắc đi nhắc lại hai lần vang lên như một lời thề, một lời quyết tâm. thành ngữ ối song “lên thc, xuống ghềnh” cho thấy dù quê hương có vất vảt vảc nhằn, nỗi buồn chất cao nhnú, nhưng người ồng mình khôông bao giờ n. cha mẹ đã từng cày xới vun trồng và luôn biết vượt qua gian khổ bằng ý chí và nghị lực vững vàng. Gởi trong lời nói với con, người cha mon with biết chấp nhận, biết vượt qua gian lao và thử tch bằng ý chí và niềm tin, hãy thẳng lưng bước, hãyng ầng ầu mà đi, ứng ứng ứng cho “. .

    phẩm chất của con người quê hương được người ta ngợi ca qua cách nói đối lập tương phản giữa hình thức bên ngophàn: bmà ức bên ngophài: bmà ức

    “người đồng mình thô sơ da thịtchẳng mấy ai nhỏ bé đâu conngười đồng mình tự đục đá kê cao quê hươngcòn quê hƬtlpà>

    họ là những with người thôn quê chân chất bình dị mà cả cuộc đời gắn bó với núi rừng. Đối lập với vẻ ngoài ấy, với vóc dáng nhỏ bé là ý chí tầm vóc mạnh mẽ, lớn lao. Ẩn chứa trong hai dòng thơ đầu là lòng tự hào của người cha về tầm vóc ý chí của người đồng mình. cụm từ “tự ục đá kê cao quê hương” là một cach nói ộc đao, cụ th ể mà khái quát, gợi lên hình ảnh những with người yêu lao ộng, không lùi bước tước tước, tực, tực, tực, tực, tực, tực, tực, tực , tực, tực, tực. hương bằng chính sức lực và sự bền bỉ của mình. Chynh Họ Là những người Sáng tạo và lưu Truyền những phong tục, tập quán, tốt ẹp riêng của dân tộc mình và lấy quróban quraban làm chỗa dựa cho thần mìn. Điệp ngữ “quê hương” nhắc đi nhắc lại hai lần nhấn mạnh niềm tự hào vô bờ bến của người cha dành cho quê hương.

    bốn câu thơ cuối bài thơ là lời nhắn nhủ chân thành về lẽ sống:

    “with ơi tuy thô sơ da thịtlên đườngkhông bao giờ nhỏ bé đượcnghe con”

    cụm từ “Thô sơ da thịt” ược lặp lại cùng với cach nói nhấn mạnh “không bao giờ nhỏ bé ược” bộc lộ tha Thiết niềm mong ước của người cha. niềm mong ước ấy ược ặt trong lời nhắn nhủ “with ơi”, “nghe with” khiến châ câu thơ mềm mại, giọng thơ tha thiết, ngọt ngào, tình rhow lan toả thấm vào lòng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng Điều người cha muốn nói với con ngắn gọn, hàm súc mà sâu sắc, có chút nghiêm nghị của mệnh lệnh trái tim. dẫu thô sơ da thịt nhưng đừng tầm thường về lẽ sống và tâm hồn. hãy sống có niềm tin, có ý chí để không bao giờ gục ngã trên mỗi chặng đường dài. làm được điều đó là con đã kế tục truyền thống của người đồng mình và quê hương.

    Bài Thơ Viết Theo Thể tự tự do pHù hợp với tư duy của người miền no, nhịp điệu thơ Linh hoạt, tạo ra sự cộng hưởng với những Cung bậc cảm xúc khc nhau. ngôn ngữ giản dị, trong sáng, hình ảnh cô đọng, mộc mạc và vẫn phong phú.

    y phương đã góp vào đề tài tình cha con cao quý, tình yêu quê hương sâu sắc một áng thơ hay. bởi yêu gia đình, quê hương là tình cảm nguyên sơ nhất của con người. quả thật:

    “what hương nếu ai không nhớsẽ không lớn nổi thành người

    3. cảm nhận của em về bài thơ nói với con

    Tham khảo: Là thi sĩ của Sóng Hồng phê phán Cảm xúc của Xuân Diệu?

    trong thành tựu của văn học hiện đại việt nam từ sau cách mạng tháng tám có những đóng góp không nhỏ của thơ ca các dân tộc anh em. nông quốc chấn, bàn tài Đoàn,… là lớp các nhà thơ đi trước. and phương là một trong các nhà thơ tiêu biểu sau này. thơ y phương nói riêng và thơ các dân tộc thiểu số nói chung có những đặc điểm riêng rất dễ nhận ra. Đó là cach nói, cach nghĩ bằng hình ảnh, mộc mạc, cụ thể, giàu sức khái quát và cũng giàu chất thơ về gia đình, về quê hương, ề quê hương, ng tuy vậy vậy vậy cách riêng, chẳng hạn như ở and phương là chất suy tư giàu trải nghiệm về sống, về ạo làm ng người, về gắng. Đó là chất giọng lắng sâu tuy là thủ thỉ tâm tình mà đầy nội lực.

    sức thuyết phục, sự lan toả cứ hồn nhiên mà toả rạng không một chút kiểu cách, phô trương hay lí luận dài lời. Kết cấu bài thơ vừa Theo chiều dọc: ứa trẻ sinh ra, lớn dần lên ến lúc trưởng thành đã có thể đi xa , của quê hương, còn ến lúcc có đi xa, hình ảnh quê hương vẫn như bong với hình trở thành một thứ hành trag tinh thần vôn gi ể tiện phân tích, chu .

    Đứa con sinh ra và suốt một thời thơ ấu của nó. bước đi chập chững đầu tiên của một con người thật trang trọng và cảm động. trang trọng bởi lần đầu, đứa trẻ đi bằng đôi chân của mình, còn cảm động vì nó có thể yên tâm, tin cậy trong vòng tay của cha. Ứa trẻ ấy sinh ra trong hạnh phúc (“cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới – ngày ầu tiên ẹp nhất trên ời”) và lớn lên bằng sự đ įc

    chân phải bước tới chachân trái bước tới mẹ

    câu thơ tưởng như chỉ là kể, tả ra xiết bao trìu mến, thân thương. tấm lòng của mẹ, của cha là cái đích để đứa with hướng tới. sự lớn lên của đứa trẻ rất đỗi hồn nhiên như mặt trời không bao giờ mọc từ hướng tây. tiếng nói, tiếng cười là cái phía hướng đông rạng rỡ. hình ảnh cụ thể mà rất giàu chất thơ là ở cách đo đếm chiều dài:

    một bước chạm tiếng nóihai bước tới tiếng cười

    hai thao tác tư duy không cùng trong một hệ thống, vừa ngộ nghĩnh vừa sáng tạo biết bao ! Không Biết đó Là Sáng tạo của nhà thơ, hay người tày ở cao bằng xưa nó nói thế, và nếu đó là khẩu ngữ, một cach nói miệng dân gian mộc mạc thì cat. hồn thơ. câu thơ có được cái ấm áp, ríu rít, ngọt ngào, một thứ âm vang mà những người làm mẹ, làm cha ai mà không bồi hồi xao xuyến. tuy vậy, dù tấm lòng cha mẹ có độ bao dung rộng lớn đến đâu, đứa con rất cần nhưng vẫn là chưa đủ. Ở đây có một bầu sữa tinh thần thứ hai, đó là quê hương. quê hương hiện lên bằng ba yếu tố: rừng, with đường và “người đồng mình”. rừng, with đường tuy chỉ là những hiện tượng gỗ, đá vô tri nhưng cũng biết đem cho những thứ mà đứa trẻ cần để lớn:

    rừng cho hoacon đường cho những tấm lòng

    cai ẹp của thiên nhiên, không chỉ là màu sắc, cai nhìn thấy mà còn cả “tấm lòng”, một dạng thức vôn hình, chỉ with người mới cóc crảm nhận ượn ượ và sự khái quát. rừng thì chở che, with đường thì mở lối, nhưng có lẽ đáng yêu hơn vẫn là with người xứ sở:

    người đồng minh yêu lắm with ơi.

    vậy cái đáng “yêu lắm” đó là cái gì nếu không phải là cốt cách tài hoa và tinh thần vui sống:

    Đan lờ cài nan hoavách nhà ken câu hát.

    thì ra dưới cái dáng vẻ “thô sơ da thịt”, một tâm hồn lãng mạn biết bao! mạch thơ có sự đan xen : quê hương và gia đình cùng nuôi đứa trẻ lớn lên ở chặng đường đời đầu tiên của bé. Ý thức về nguồn cội sau này là từ cả hai chung đúc lại giúp cho đứa trẻ trưởng thành đặt chân lên con đường dài, rộng hp.

    phần thứ hai của bài thơ là những lời trao gửi, dặn dò khi ứa trẻ đã “cao” hơn, dặm bước cũng “xa” hơn, xa cái mái nhà rẻ yêu ta bắt gặp ở đây một lần nữa cái cách nói rất khác lạ mà cũng rất hay:

    cao đo nỗi buồnxa nuôi chí lớn.

    lấy sự từng trải (buồn) để đo chiều cao, lấy chí lớn để đánh giá độ xa. chỉ có điều so với đoạn trước, câu thơ có phần nhọc nhằn hơn và do đó rắn rỏi cũng nhiều lên. Đoạn thơ biết đặt ra những vấn đề hệ trọng hơn, vấn đề lẽ sống :

    sống trên đá không chê đá gập ghềnhsống trong thung không chê thung nghèo đóisống như sông như suốilên thác xuống ghềnhkhông lo cực nh

    c

    Ở đây, with người trưởng thành phải nhận ra hoàn cảnh. những đá những thung, những thác những ghềnh là cái nghèo, cái khó bao vây. Đó là những thử thách rất khó vượt qua nhưng lại nhất thiết bằng nghị lực phải vượt qua. biểu hiện trước hết của nghị lực là không được bi quan, than thở, rồi sau đó, nói như người kinh “chân cứng đá mềm”. cách nghĩ ấy, cách sống ấy có cái cốt cách việt nam được diễn đạt bằng một giọng điệu riêng nhưng không phải là không cứi. ba từ “sing” đặt ở đầu câu nối tiếp nhau không chỉ như một lời răn dạy thông thường. nó thành kính thiêng liêng như việc giữ lửa và truyền lửa cho nhau, đó là vấn đề sống chết. nói đến nghị lực cũng là nói đến nhân cách làm người. nhân cach ấy là không chịu “nhỏ bé”, pHải ngẩng cao ầu như “người ồng mình tự ục đá kê cao qu qê hương” … chỉc crus mục tiêu mà tiến.

    về nGhệ Thuật Bài Thơ, C cng với cach nói, Cách Sáng tạo hình ảnh (như trên đã phân tích), cần bổ sung về nhịp điệu, giọng điệu, thểi thơ thơ v ơ về nhịp điệu thơ lúc nhanh, lúc chậm, chậm trong kể tả, nhanh ến dồn dập thiết tha trong khát vọng làm người, khi mạch thơ còn là một mũi tên chí hướng. Đặc biệt mật độ mau thưa không đều của câu nói về “người đồng mình” như một nốt nhấn, tạo nên một tiết tấu tự nhiên phụ thuộc vào cảm xúc và ý nghĩ của người cha trong cuộc đối thoại đơn phương (hình tượng đứa with không xuất hiện). nếu ở phần đầu, sự dịu dàng, âu yếm là âm điệu chủ thì sau đó phần lí trí đã được nâng lên. nhưng dù là ngọt ngào hay nghiêm túc thì ẩn chìm trong dó vẫn là một tiếng nói thiết tha vừa thương yêu vừa hi vọng. riêng về thể thơ, nói với with được viết bằng một thứ thơ không gò bó, độ dài ngắn của từng câu thơ không đều nhau. thơ tự do này thích hợp với phong cách trò chuyện hằng ngày, phù hợp với một lối tư duy bình dị, hồn nhiên không cần ến sự c. Ngoài ra, cũng cần chú ý những biện phap tu từ, vi dụ điệp từ (trong nhiều trường hợp), biện phap ối lập nhằm làm nổi bật ý thẳ như ” m. with”, ở đây có sự đối lập giữa thể xác và tinh thần. hoặc hình thức nối tiếp theo kiểu bắc cầu : “người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương – còn quê hương thì làm phong”. NHữNG YếU Tố Về NGHệ Thuật ấy tự nó bổ Sung cho nhau như tấm vải nhiều màu, những chiếc túi thổ cẩm xinh xinh, một thứ “tui thơ” của người miền no.

    4. cảm nhận bài thơ nói với with hay nhất

    ngô thế vinh cho rằng: “lời là tiếng nói của con tim, văn chương là cái làm cho lời dài thêm vậy”. tức thơ ca nói riêng và văn học nói chung là nơi kí thác những tâm sự, những nỗi niềm của trái tim thi nhân. từ ấy, mỗi khi ngâm khẽ tiếng thơ ta luôn giác ngộ ược đu đy một lời nhắn nhủ chân thành của chynh người viết dành cho ai đó, cho nh “choc choc choc ờc ờ Hạt thơ ca năm 1980, Có Một Thi phẩm ặC sắc đã ra ời, đó là “nói với with” cựa yng. , vừa thủ thỉ tâm ỻtình, vừa thủ thỉ tâl tình and phương đã gợi nhắc cho with vềi cội nguồn sin

    y phương là một ngòi bút xuất sắc và tiêu biểu. tác phẩm của ông khẳng định được vị thế riêng trong thơ ca hiện đại bởi một “chất giọng” đặc trưng của người tày, vừa đậm đà bản sắc “người đồng mình”, vừa rộng mở, giao hòa với vùng văn hóa rộng lớn ể hợp lưu thành with sông văn chương việt nam.

    bài thơ “nói với con” được sáng tác năm 1980, in trong “thơ việt nam 1945 – 1985”. thi phẩm là lời tâm sự của ông với đứa with gái đầu lòng, cũng là lời tâm sự với chính ông. NGòi Bút y Phương đã Khơi Gợi Trong Lòng ộc Giả Những xúc cảm dạt dào khi hướng về cội nguồn, về gia đình, về mảnh ất mình without ra và và và ẹp của nhữ.

    thi phẩm mở ra với khúc nhạc dạo đầu gợi lên hình ảnh một gia đình đầm ấm, hạnh phúc, ngọt ngào yêu thương:

    ơng:

    ơng:

    “chân phải bước tới cha

    chân trái bước tới mẹ

    một bước chạm tiếng nói

    hai bước tới tiếng cười”

    xuyên suốt bốn câu thơ là những hình ải ối xứng “chân pHải – chân trai”, một bước – hai bước “,” tiếng nói – tiếng cười “,” cha – mẹ “. nên những âm điệu gân guốc. ngâm khẽ tiếng thơ, bất chợt ta mường tượng đến cảnh đứa trẻ chập chững đi những bước đầu đời, vấp ngã, òa khóc rồi lại khúc khích đứng lên trong vòng tay chở che dìu dắt, trong ánh Nhìn trìu mến của song Then. Bên pHải with là “tình cha ấm ap như vầng thati dương”, bên trai with là “ngha mẹ như nước trong nguồn ra”, with chăm chút, trong niềm mừng vui đón nhận củ

    mẹ cha cẩn thận ếm từng bước đi của with “một bước”, “hai bước” với hết thảy những nâng niu, trong chờ, dõi tteo ​​từng cử chỉ, từng bước chân bé nhỏ. thước phim được chuyển đến cảnh đứa bé bi bo tiếng “cha”, tiếng “mẹ” ngọng nghịu trong niềm tự hào, niềm vui rạo ựa rực vàc. c. With như sứ giả của hạnh phúc mà thượng ế đã ban tặng cho gia đình mình, biết bao toan, mệt nhọc của cha mẹ ều vượt qua ược là nhờ vào “tiếng”, “,” ti “củng củng củng củng củng củng củng củng củng củng củ củng. >

    là một thi sĩ từng đi linh âm hưởng, trong thơ của and phương còn vang lên những tiếng “một – hai”, “một bước – hai bước” như chynh khẩu hiệu đi ềều của của củu củ tiếng thơ cứ thế vấn vương, khơi gợi trong “ốc ảo” tâm hồn with thơ và bạn ọc muôn ời một điều tâm niệm của người cha: gia đinas luôn đón chào, ôm ấ

    gia đình trao cho with Sinh mạng, và lớn lên, trưởng thành còn nhờ vào cuộc sống lao ộng, vĂn Hóa của người làng mình, nhờ quê hương thơ mộng và Thiên nhiên nhiên sâu nặ

    “người đồng minh yêu lắm with ơi

    Đan lờ cài nan hoa

    vách nhà ken câu hát

    rừng cho hoa

    with đường cho những tấm lòng

    cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới

    ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời”

    với tình cảm tha thiết, chân thành, y phương đã nhắc ến “người ồng mình” qua câu thơ chan chứa âm điệu trìu mến, kết mọt ọy “”. “yêu” ấy là gắn bó, là cảm mến và tự hào. các động từ “đan, cài, ken” nối tiếp nhau gợi đến quá trình lao động miệt mài, tỉ mỉ. người ồng mình lao ộng với bản chất khéo léo, với đôi bàn tay cần mẫn đan những nan tre, nan nứa ểc lờ – một dụng cụ đánh bắt ca bình thường củ. phải chăng “nan hoa” mà tác giả nhắc đến còn phúng dụ cho sự “đơm hoa kết trái”, những thành quả của tháng ngày hăng say làm việc. vách nhà của người tày không chỉ được ken bằng ván gỗ mà còn bằng cả câu ca, tiếng hát hồn nhiên, vui tươi. KHI NHữNG A TIA NắNG YếU ớT CUốI NGàY NGấT LịM PHÍA SAU LưNG ồI, Họ quân bên nhau trong một ngôi nhà rông ể Cameng Hát ca, nhảy múa, ểC sốc sốc sốc sốc sốc sốc s . lối liên tưởng “vách nhà ken câu hát” còn ẩn chứa một nét văn hóa phi vật thể của người dân tộc. “vách nhà” là chứng nhân cho tình yêu lứa đôi. những đêm trăng sáng lở lửng trên đỉnh đầu, người con trai ngồi ngoài vách, người con gái ở bên trong vách. họ cùng nhau tâm sự những vui buồn của cuộc sống, hát cho nhau nghe những bản tình ca tuổi trẻ, hát tràn đêm đến sáng bạch. từ những câu hát ấy, tình yêu được kết tinh, nghĩa vợ chồng son sắt được hình thành.

    khi viết về quê hương, nếu nhà thơ tế hanh nhớ về dòng sông quê xanh biếc “nước gương trong soi tóc những hàng tre” thì and pHương thì lại viết vềt ni rừng và những with ường nghĩa tì rừng cho hương sắc của hoa, rừng che chở, cung cấp nguồn nhựa sống dồi dào và duy trì sinh kế cho người dân tộc.

    với người dân chài:

    “biển cho ta cá như lòng mẹ

    nuôi lớn đời ta tự buổi nào”

    (Đoàn thuyền đánh cá – huy cận)

    còn với người dân tày, những cánh rừng hoa ban trắng xòe tinh khôi hay hồng tÍm nhẹ nhàng đã làm ẹp cho cuộc ời và dạy cho họ y biu thitt. dường như tất cả những gì tinh túy, đẹp nhất mẹ thiên nhiên đều ưu ái ban tặng cho con người. không phụ tấm lòng thiên nhiên, người đồng mình đã sống hòa mình gắn bó và trân quý rừng thiêng sông núi. “with đường” cũng mở rộng vòng tay chào đón những đứa con về với làng, với bản, đón chào “những tâm hồn” đôn hậu, bình dịn nhờ nó mà with người có thể đến gần với nhau. vì thế, with đường là sợi chỉ đỏ kết nối tình cảm, cũng là sợi tơ duyên để nối kết những tâm hồn, đó cóng.

    hình ảnh “ngày cưới” là “ngày đầu tiên”, là ngày “đẹp nhất”, đáng nhớ nhất trong đời. ngày cưới – ngày mà lời ca của cha mẹ trong những đêm trăng tròn đã tạo nên tình yêu trọn vẹn. ngày cưới – ngày khởi đầu ngày đặt nền mong cho hạnh phúc gia đình. Nhìn with Khôn Lớn, Suy ngẫm về tình nghĩa làng bản quê nhà, nhà thơ muốn with biết chynh quê hương đã tạo cho cha mẹc sống hạnh phúc, mạnh mẽ, bền l. dặn dò with về quê hương, về “người đồng mình “, nhà thơ “chắt” vào with ý thức nhân sinh đẹp đẽ, đó là tình yêợn .

    thi sĩ đã nâng nâng niu, ôm ấp và thổi vào hồn thơ vẻ đẹp phẩm chất của người dân tày:

    “người đồng minh thương lắm with ơi

    cao đo nỗi buồn

    xa nuôi chí lớn”

    mỗi lần nhắc đến “người đồng mình”, trái tim y phương lại thổn thức cất tiếng “yêu lắm” và “thương lắm”. thứ tình cảm ấy cứ tha thiết chân thành, ngân dài bất diệt trong xuyên suốt một bài thơ và cả một đời thơ. có lẽ từ “thương” mang trong mình một cung bậc cảm xúc da diết, trìu mến hơn “yêu”. “thương” ấy còn ẩn chứa một cái gì đó nghẹn ngào, xót xa. hình ảnh sóng đôi “nỗi buồn – chí lớn” phúng dụ cho phẩm tính của người dân tày. “nỗi buồn” gợi đến đời sống tâm hồn rộng mở của người đồng mình được dựng xây từ những nỺi nim trềm. còn “chí lớn” là ý chí quật khởi, khát vọng sống mãnh liệt.

    bằng lối tư duy hình tượng ộc đao, tac giả đã lấy thước đo vô c cùng, vôn tận của không gian ể thể hi tầm kích tình cảm, chí hướng của with người. có thể nói, cuộc sống của người đồng mình vẫn còn đó những nỗi buồn thầm kín, những nỗi lo mưu sinh, cơm áo gạo tiền. Song, họ sẽ vượt qua tất cả như hoa hướng dương vươn mình chiêm ngưỡng cuộc ời, bởi trong họ luôn thường trực ý chí và nghị lực c fourth nghèo khổ, gian nan thì tì tình cảm thủy thủy thủy thủy vẫn mãi vẹn nguyên vẹn toàn:

    “dẫu làm sao thì cha vẫn muốn

    sống trên đá không chê đá gập gềnh

    sống trong thung không chê thung nghèo đói

    sing như sing như suối

    lên thác xuống ghềnh

    không lo cực nhọc”

    ba chữ “dẫu làm sao” đặt ở đầu câu thơ làm nhịp thơ thoáng chốc ngập ngừng. “dẫu làm sao” chăng nữa, dẫu cuộc ời có “vạn biến” khó lường, “cha vẫn muốn” with giữ ược tâm thế “bất biến”, không ưồ c quilla những dự cảm, đau đáu, lo âu về cái thời kỳ mà “cả xã hội lúc bấy giờ đang hối hả gấp gáp kiếm tìm tiền bạc”. chính mình phải biết tự hào, gìn giữ và lưu truyền nếp sống ngàn đời của tổ tiên.

    điệp từ “sống”, điệp cấu trúc cùng các hình ảnh “sống trên đá, sống trong thung” gợi lên cuộc sống ầy nhựữo, l gam màu lag.ựO thành ngữ không ổn ịnh như chynh cuộc sống bấp bênh của những người con bản làng thấm ẫm môi hông có những kiếp người “dầm chân trong đời nghèo”, triền miên trong nỗi bâng khuâng “quê tôi còn nghèo lắm” (tiếng hát tháng giêng) nhưng họ vẫn “không chê” đá, nghĩa là không chê mảnh ất nGhĩa nặng tình sâu. “Không chê” thung, nghĩa là không chê cuộc sống lam lũ, nghèo khổ và “kh .

    với sực quan, nGhị lực c cùng tình yêu xứ sở, ồng bào nơi đy tìm mọi cach ể thích nghi và vươn lên cai khắc nghiệt, ểm mầm hạnnh phúc vọng. MộT Lòng dành trọn tâm tư cho quê hương, nhà thơ and phương vẫn giữ nguyên vẹn những “lung ộng bằng trai tim tim his his his.

    người đồng mình sống với tâm hồn tràn đầy sinh lực, rộng mở, lãng mạn và khoáng đạt như hình ảnh đại ngàn s cô. tình cảm của họ tựa như dòng sông trong I see và ngọt lành đã tưới mát những tâm hồn lạc lõng giữa muôn trùng nỗi buồn. tiếng thc suối thì thầm vang vọng, mang theo cả bóng dáng quê hương khắc tạc vào linh hồn người tày, giúp họ thêm kiên ịnh “sinh hoạingt ư.

    Ở những câu thơ tiếp theo, tác giả đã ngợi ca nét đẹp tự lập từ cường và tinh thần tự tôn dân tộc của người

    “người đồng minh thô sơ da thịt

    chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con

    người đồng minh tự đục đá kê cao quê hương

    with what hương thì làm phong tục.”

    tác giả đã gặt hái được thành công nhờ hình ảnh đối lập tương phản giữa hình thức bên ngoài và giá trị tinh bần. người miền núi bàn tay chai sạn, da thịt thô ráp, và chính sự “thô sơ da thịt” ấy đã tạo cho người tày một nét đẹp chất th. song, người quê mình “chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con”. bởi trong họ, ý chí nghị lực đã thấm nhuần máu xương, cốt cách tự tôn đã ăn sâu da thịt và niềm tin, niềm kiêu hãnh chưa. giản dị, hồn hậu mà mạnh mẽ, kiên gan đã trở thành phẩm chất ngàn đời của người miền núi.

    Đang xem: Giá trị nội dung và nghệ thuật trong tác phẩm Tây Tiến

    hình ảnh “tự đục đá” gợi về một nét văn hóa gắn liền với cuộc sống của “người đồng mình”. Đó Là việc họ ẽo đá kê chân cột nhà, làm nên những lối đi nghĩa tình … sự liên hoàn của ba Thanh trắc “tự – ục – đá” tạo nên thứ âm đ người đồng minh” trong việc kiến ​​​​tạo quê hương trên đá. sự liên hoàn của các thanh bằng “kê – cao – quê – hương” ại mở ra hình ảnh một thế ứng, một tầm vóc cao vời của quê hƝ tr.

    bằng chính đôi bàn tay khéo léo cùng tinh thần tự lực tự cường, họ đã xây đắp và nâng đỡ quê hương thăng hoa trên ჻phtn trin . Âm điệu chuyển từ trúc trắc đến nhẹ nhàng tựa như một thước phim về hành trình của quê hương từ thuở “khai thiên lập địa” đầy khó nhọc, nặng nề đến khi ung dung, khoan khoái đứng vững trên những “gập ghềnh” của đá. chính cuộc hành trình phảng phất những giọt mồ hôi, nước mắt ấy đã làm nên truyền thống, làm nên phong tục cho mảnh qu.Ẻ Và những Truyền thống tốt ẹp của bản quán là nền tảng, là điểm tựa tinh thần vững chắc ểc từ đó ta ược lớn l, ược trưởng thành, ược “sống”.

    bốn câu thơ ngắn dài đan xen ở cuối thi phẩm vừa kHép lại “khúc nhạc đàn tính” – nói với with, vừa khơi gợi lòng người ọc biết bao suy tư về về về về về về về tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht tht thth phương dành cho with:

    “with ơi tuy thô sơ da thịt

    lên đường

    không bao giờ nhỏ bé được

    nghe with.”

    tiếng gọi “with ơi” ược lặp đi lặp lại trong bài thơ như chan chứa niềm mong mỏi rằng lời dạy của cha sẽ mãi be, c cùng with vượt qua sự ờ ời ời “thương hải tang đi Ý thơ “tuy thô sơ da thịt” một lần nữa được xướng lên càng trở nên da diết, sâu sắc hơn. Có

    rồi một mai này đây, with chẳng còn chập chững những bước đi ầu ời, with bắt ầu khĂn gói “lên ườa”, va vấi ngo với rồi một mai này đy, cha thấy bong lưng lưng ứ bước trên with ường ời, with ường của chân trời mới, with ường dẫn ến thế giới của “ng àng àng thng àng. mong rằng khi yếu mềm buông xuôi trước những thức cờc>i.

    cách nói “nghe con” như một lời khuyên chí tình dành cho con, cũng như thế hệ trẻ được nuôi nấng trong tình thương của buôn làng. NHớNG gia đình và quê hương luôn dõi mắt theo những bước chân của with như một người cha, luôn dang rộng vòng tay ôm with vào lòng như một ng ng ườ ườ ể ữ khí, sức mạnh và niềm tin. bởi vậy, with hãy sống sao cho xứng đáng với truyền thống của quê hương, với cái nôi linh thiêng của mình.

    bài thơ có bố cục chặt chẽ, phong cách miền núi với ngôn ngữ “thổ cẩm” rất độc đáo. hình ảnh đối xứng, mộc mạc giàu liên tưởng. thi phẩm còn là sự hòa hợp nhuần nhuyễn giữa tư duy hình tượng của người dân tộc và tư duy thơ tượng trưng, ​​​​siêu thực Chất miền noui thấm sâu, lan tỏa trên từng câu thơ song hành c cùng giọng điệu thiết tha trìu mến như đã gél phần làm sáng toả, nổi bật lênng lời thủ t. NHà thơ and phương đã chọn cach sáng tạo thơ rất nhạy bén, sâu sắc, tinh tế, liền mạch và tự nhiên thể hiện tình yêu của mình ối với with, với quê hương xứ sở

    chất thơ Sung mé, lối viết khoáng ạt giàu hình ảnh, giàu sắc thati dung hòa with người với tự nhiên đã tạo cho “nói với with” của and phương một sốc sốc sống sống sống bềng bềng bềng bềng bềng bềng bền sức sống ấy không chỉ ở ngôn từ, mà nó đã bật trào ra khỏi with chữ và phập phồng trên trang giấy. tiếng thơ là lời răy dạy của người cha, mong rằng dẫu mai này with fic là nhờ cái nôi hạnh phúc của gia đình, nhờ những truyền thống tốt đẹp của quê nhà. cha cũng mong with phải khắc cốt ghi xương hai tiếng “quê hương” vào tâm hồn và trái tim như xuân quỳnh từng viết:

    “mỗi người có một quê

    ngày dại thơ để ở

    tuổi thiếu niên để yêu

    và lớn lên để nhớ…”

    “nói với con” đã lẳng lặng trở thành một bài thơ đời. Ể RồI CO NHữNG Phút Ngã Lòng, Ta Vịn Vào Thi Phẩm ể Thêm Yêu Gia đình, ể ể Biết Tự Hào, Giữ Gìn Và phat huy những giá trị tích cực của vĂn tộc ta tộc ta.

    5. cảm nhận bài thơ nói với with ngắn gọn

    “what hương là gì hở mẹ

    mà cô giáo dạy phải yêu

    que hương là gì hở mẹ

    ai đi xa cũng nhớ nhiều”.

    ai cũng có một quê hương, nơi đầu tiên đón nhận tiếng khóc của ta và chào đón ta vừa lúc lọt lòng. nghĩ về quê hương, trong mỗi người lại gợi lên một hình ảnh riêng nhất, đẹp nhất xen lẫn một niềm xúc hảm châl th. Bởi thế, dù đãc rất nhiều người nói về quê hương mình, làm thơ về quê hương nhưng quê hương trong nói với with của and phương vẫn mang lại cho ta ni ộm xúc

    có lẽ, ai cũng thế, những gì người ta thường gợi để nhớ về quê hương là những gì chân chất, mộc mạc, giịt. nếu Đỗ trung quân gắn quê hương với hình ảnh “chùm khế ngọt”, “đường đi học”, là “with diều biếc”… thì and phương đã chỉ cho con:

    “người đồng minh yêu lắm with ơi

    Đan lờ cài nan hoa

    vách nhà ken câu hát

    rừng cho hoa

    with đường cho những tấm lòng”.

    đó là một vùng quê núi rừng còn chưa phát triển, nhưng con người thì vô cùng đáng quý, miền ất giàu truyn thống văn hoá và nhất l. những người đồng mình thương lắm nhưng cũng lớn lao đầy khí phách trong cả nỗi buồn và chí hướng (cao đo nỗi buồn; xa nuôi chí). quê hương trong nói với con có gì riêng nhưng cũng có cái gì đó rất chung.

    nhưng có lẽ, điều in sâu đậm nhất trong lòng mỗi đứa con (và người đọc chúng ta) là những lời dặn dò, khuyên b᧻i cha. Đứa con trước cha, trước quê hương luôn mãi là một hình ảnh yêu thương, bé bỏng nhất và lúc nào cũng cần được chờ che, dờ che. bài học của cha luôn là động lực giúp with khôn lớn, cứng cỏi trước cuộc sống.

    dẫu làm sao thì cha vẫn muốn

    sống trên đá không chê đá gập ghềnh

    sống trong thung không chê thung nghèo đói

    sing như sing như suối

    lên thác xuống ghềnh

    không lo cực nhọc

    người đồng minh thô sơ da thịt

    chẳng mấy ai bé nhỏ đâu con.

    chính giọng điệu của đoạn thơ đã gieo vào lòng người cảm xúc về những lời căn dặn đầy thân thương, chân thành., ttha ttha. dù hoàn cảnh sống có thế nào thì con người luôn phải vượt lên hoàn cảnh để mà sống. “nỗi buồn” sẽ làm cho con người ta biết sống chịu đựng, ý chí sẽ rèn luyện cho con người ta luôn nỗ lực vươn tới, đi lên. “Cao đo nỗi buồn/ xa nuôi chí lớn” là những câu thơ fo ý nGhĩa như một lời ộng viên, là ộng lực mà người cham muta truyền cho, giúp sống của mình.

    mong with luôn giữ bên mình niềm tin vào cuộc sống. sống ở ời sẽ không traánh ược nỗi buồn, người biết sống cũng phải là người luôn “Nuôi chí lớn” ểể làm cho cuộc ời, cutc sống một điều gì dots con con don con cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón cón n. Đó cũng là kì vọng về tầm kích của con trong bước đường đời gian nan.

    “cha” không biết nói gì hơn, người không thể thay thế cuộc đời, bước đi của con, người chỉ biết khuyên con: “dẫu làm sao?”. dẫu trên đường đời thắng lợi hay thất bại, khó khăn, vất vả thì điều quan trọng là con phải biết chấp ấpờ ng bao gi. khó khăn, thử thách là nơi để rèn luyện tâm tính. phải “sống như sông như suối” dẫu gặp “thác, ghềnh” ngăn cản vẫn trôi chảy vượt qua. nhưng điều quan trọng nhất mà người cha dạy with là không vong bản, không quay mặt lại với mảnh đất đã nuôi mình khôn lớn. Đoạn thơ cho ta cái cảm giác về ánh mắt nheo nheo của cha nhìn con, khuyên bảo con bằng tất cả sự ân cần, vỗ về, sẵn sàng làm l. niềm động viên, a ủi.

    quê hương dẫu là vùng rừng noui hoang sơ còn nhiều gian nan, khổ cực, đói nghèo nhưng with người – “người ồng mình” manure dũng sĩ:

    người đồng minh thô sơ da thịt

    chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con

    with ơi tuy thô sơ da thịt

    lên đường

    không bao giờ nhỏ bé được

    nghe with.

    Đi xa, sống ở đâu, hãy luôn là người đồng mình, xứng đáng là người đồng mình không bao giờ nhỏ bé.

    giản dị, hình ảnh thơ gần gũi quen thuộc và ặc biệt giọng thộs ặt giọt giọt tha -ặt -tha ặ -tha -tha -ni ọ ừt -ni ọ ừc. , nguồn gốc. bởi đó là nguồn sức mạnh của ta.

    6. cảm nhận bài thơ nói với with khổ 1

    nói với with của and phương là bài thơ cảm động về tình cảm gia đình, tình cảm quê hương nguồn cội. Mượn lời nói với with, bằng một giọng thơ bình dị, chân thành và mộc mạc, and phương gợi vềi nguồn Sinh dưỡng mỗi with người, bộc lộ niềm tự hào

    bài thơ đi từ tình cảm gia đình mà mởng ra là tình cảm quê hương, từ những kỷ niệm gần gũi, thiết tha mà nâng l cảm xúc, chủ ề củ nhiên, có tầm khái quát nhưng vẫn thấm thía. nói về cội nguồn sinh dưỡng của con, điều đầu tiên người cha muốn nói tới là tình cảm gia đình. cái noi nuôi dưỡng with trưởng thành:

    “chân phải bước tới chachân trái bước tới mẹmột bước chạm tiếng nóihai bước tới tiếng cười”

    con lớn lên từng ngày trong tình yêu thương, trong sư nâng đón và mong chờ của cha me. Đó là hình ảnh một mái ấm gia đình rất hạnh phúc. người with được nuôi dưỡng, che chở trong vòng tay ấm áp của cha mẹ. lời thơ rất đặc biệt. Nói Bằng Hình ảnh, Cách Hình Dung Cụ Thể ể ể diễn tả ý trừu tượng của người miền noui khiến câu thơ mộc mạc mà gợi cảm: bước chân chạm tới tiếng cười, ti.

    cha nói với con lời đầu tiên đó để nhắc nhở con về tình cảm gia đình ruột thịt về cội nguồn của mỗi người. nhịp thơ 2/3, cấu trúc đối xứng, nhiều từ được lấy lại, tạo ra âm điệu tươi vui, quấn quýt: chân phảtrá, châ; một bước, hai bước, tiếng nói, tiếng cười… and phương tạo được không khí gia đình đám ấm, quấn quýt và hạnh phúc. từng bước đi, từng tiếng nói cường của with đều được cha mẹ chăm chút và vui mừng đón nhận. Đó là tình cảm ruột thịt, là công lao trời biển mà con phải khắc cốt ghi xương.

    người cha còn nói cho con biết: con con lớn lên trong cuộc sống lao ộng, trong tình yêu thương của “người ồng mình” và trong nghà.ƣa tìnhqu củ bha with lớn lên trong cuộc sống lao động của người đồng mình. cuộc sống lao động cần cù và tươi vui của người đồng mình được nhà thơ gọi lên qua các hình ảnh đẹp:

    “người đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoavách nhà ken câu hátrừng cho hoacon đường cho những tấm lòng”

    Đan lờ: dụng cụ đánh bắt cá của người miền núi. nói: “Đan lờ cài hoa” là trân trọng công việc tạo ra vẻ đẹp của người lao động. vách nhà ken câu hát biểu hiện của cuộc sống hòa yên bình với niềm vui và hạnh phúc. tac ộng từ “Cài, Ken” ượC sử DụNG thật tài tình, nó vừa diễn tả ộng tac cụ thụ khéo léo trong lao ộng, vừa nói lên cuộc sống lao ộng gắn bón, h.

    hơn tất cả, with lớn lên trong sự đùm bọc che chở của with người và rừng núi quê hương. rừng cho with sự sống, nguồn sống. hoa của rừng hay chính là vẻ đẹp của thiên nhiên mà rừng ban tặng. RừNG No. đem lại những vẻ ẹp, niềm vui và hạnh phúc cho mỗi with người những with ường khắp bản làng, rừng noui kết nối yêu thương, ng ô ôi chehi with bit.

    Đến đây, ta hiểu, người cha muốn nói cho con biết que hương mình là một vùng que giàu truyền thống văn hoá mà cũng thật nghĩa.

    quê hương là những gì thân thuộc gần gũi, bình dị nhất, đó cũng là cội nguồn sâu xa cho tình yêu tổ quốc. người cha còn nhắc đến những kỷ niệm ngày cưới của mình với with để mong with luôn nhớ with lớn lên trong tình yêu trong sáng và hạú me cnh. with là kết quả của tình yêu và hạnh phúc gia đình. Đó là điểm xuất phát mọi tình yêu thương trong with:

    “cha mẹ mãi nhớ về ngày cướingày đầu tiên đẹp nhất trên đời”.

    nói với con những điều đó, người cha muốn dạy dỗ con tình cảm cội nguồn bằng chính tình yêu và lòng tự hào về đhingiang. cha tự hào nói với with về sức sống bền bỉ, mãnh liệt, về truyền thống cao ẹp của quê hương và niềm mong ước with hãy kếc xứng ứng truyền thốnn ấy. nói về sức sống bền bỉ, mãnh liệt của quê hương nói về sức sống của người đồng mình của cả cộng đồng. trong đó là cha mẹ, là đồng bào, là những người cùng quê hương.

    lặp lại nhiều lần cụm từ này nhằm khẳng ịnh phẩm chất của người ồng mình là pHẩm chất của quê hương bởi sức sống của quê hương do người ồ lời thơ mộc mạc, giản dị gợi bao tình yêu thương, sự gần gũi mến thương.

    đoạn 1 Bài Thơ “Nói Với with” Thể Hiện sắc tình cảm gia đình ấm cung, ca ngợi Truyền thống cần c c ”, sức sống mạnh mẽa quê hương và dân t tộn t Bài thơ giup ta hiểu thêm về sức sống và vẻ ẹp tâm hồn của người miền noui, gợi nhắc tình cảm gắn bó với truyền thống, với qurad giọng thế hệ đi trước với thế hệ mai sau.

    Đang xem: Cảm nhận bài thơ Tràng giang – Huy Cận

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button