ISTANAIMPIAN Slot Online

Bandar slot 2023

bandar slot terpercaya

bandar slot 2023

bandar slot 2023

bandar slot 2023

bandar slot gacor

Giáo dục

Bài viết số 1 lớp 8 đề 3: Tôi thấy mình đã khôn lớn 2 dàn ý & 20 mẫu bài viết số 1 lớp 8 đề 3

top 20 bài văn tôi thấy mình đã khôn lớn, kèm theo 2 dàn ý chi tiết. qua đó, Giúp Các Em Học Sinh Lớp 8 có thêm nhiều ý tưởng mới ể hoàn thiện bài viết số 1 lớp 8 ề 3 thật there are, ể lại ấn tượng p>

ể Viết Bài Văn tôi thấy mình đã Khôn Lớn Thật There, Các Em Cần Kể Lại NHữNG Thay ổi của bản thn như ngoại hình, tanh cach, hành ộng, Thó, Thm ệtn n. làm tốt mà mình đã làm được. mời các em cùng tải miễn phí:

dàn ý tôi thấy mình đã khôn lớn

dan ý 1

1. mở bài

Xem thêm: Tôi thấy mình đã khôn lớn

giới thiệu vào vấn đề: tôi thấy mình đã khôn lớn.

2. thanks bài

a. những thay đổi của bản thân

  • ngoại hình: cao lớn hơn, khỏe mạnh hơn.
  • tính cách: chững chạc hơn; biết suy nghĩ và lắng nghe nhiều hơn; biết yêu thương nhường nhịn hơn.
  • hành động: biết phân biệt phải trái – đung sai, cư xử với mọi người trưởng thành hơn, biết làm những việc có ích cho cộng đ>
  • Thói quen, sở thích: không còn thích và chơi nhiều những trò chơi của trẻc with trước đây, thay vào đó tích cực học tập, trau dồi kiến ​​thức và giúp ỡ bố bố m ẹ.

    b. kỉ niệm khiến bản thân thay đổi hoặc việc làm tốt mà bản thân làm được khi đã lớn khôn hơn.

    • kỉ niệm khiến bản thân thay đổi:

    học sinh kể về kỉ niệm hoặc lần mắc lỗi của bản thân mà giúp mình trưởng thành hơn.

    ví dụ: không nghe lời bố mẹ, tự làm việc theo cảm tính khiến bản thân phạm sai lầm,…

    • việc làm tốt mà bản thân làm được khi đã lớn khôn:

    học sinh kể về việc làm tốt hoặc việc mình đã làm mà mình cho đó là trưởng thành.

    ví dụ: giúp bố mẹ chăm sóc dạy dỗ em, dọn dẹp nhà cửa; cố gắng, chăm chỉ vươn lên trong học tập; biết làm nhiều việc tốt để giúp đỡ người khác…

    3. kết bài

    nêu bài học mà bản thân cần cố gắng để hoàn thiện bản thân.

    dan ý 2

    1. mở bài

    Xem thêm: Tôi thấy mình đã khôn lớn

    • vào một ngày, tôi bỗng nhận ra sự trưởng thành của mình.
    • 2. thanks bài

      a. miêu tả bản thân khi đã lớn

      * Đối với các bạn nam

      – vóc dáng, ngoại hình:

      • chiều cao: cao hơn ngày trước rất nhiều
      • giọng nói: bị vỡ giọng, nghe ồm ồm rất trầm.
      • cơ thể: cơ thể phát triển tốt, rắn chắc hơn.
      • trí tuệ: cảm thấy mình nắm rõ vấn đề hơn, giải quyết vấn đề tốth hơn, nhanh nhạy hơn.
      • – tính cách:

      • quan tâm, chăm sóc bản thân mình nhiều hơn.
      • there is thẹn thùng, mắc cỡ trước bạn khác giới.
      • biết quan tâm đến mọi người xung quanh minh hơn.
      • * Đối với các bạn nữ

        – vóc dáng, ngoại hình:

        • chiều cao: cao hơn ngày trước rất nhiều.
        • giọng nói: thánh thót, trong trẻo hơn.
        • cơ thể: cơ thể phát triển tốt, dịu dàng, nữ tính hơn.
        • trí tuệ: cảm thấy mình nắm rõ vấn đề hơn, giải quyết vấn đề tốth hơn, nhanh nhạy hơn.
        • – tính cách:

          • bớt hậu đậu hơn trước, lam việc gì cũng đều đắn đo, suy nghĩ kĩ lưỡng hơn.
          • chải chuốt, chăm lo cho bề ngoài nhiều hơn trước khi đứng trước người khác.
          • there is thẹn thùng, mắc cỡ trước bạn khác giới.
          • biết quan tâm đến mọi người xung quanh minh hơn.
          • b. kể một kỉ niệm sâu sắc để thể hiện đúng đề bài “…thấy mình đã khôn lớn”

            ví dụ: trông em cho mẹ đi chợ

            • mẹ đi chợ, tôi phải trông em với biết bao vất vả, cực khổ.
            • lúc nào cũng phải để mắt đến nó bởi vì nó quá nghịch ngợm, hiếu động.
            • phải làm những trò chơi mà nó yêu cầu: làm ngựa cho nó cưỡi, chơi đùng đình,…
            • Đút cơm cho nó ăn là một cực hình của một người làm anh, làm chị.
            • tắm rửa cho nó cũng là một điều rất vui và thú vị.
            • khi nó ngủ ngon lành là lúc tôi thở phào nhẹ nhõm.
            • mẹ đi chợ về, khen tôi trông em rất tốt.
            • mẹ nói với tôi rằng: ‘‘with mẹ đã khôn lớn rồi đấy!”.
            • c. cảm nhận về bản thân mình

              • cần phải cố gắng nhiều hơn và phải rút kinh nghiệm trong cuộc sống của mình.
              • 3. kết bài

                • khôn lớn đối với tôi là một điều gì đó rất thú vị và hạnh phúc.
                • Đã là khôn lớn, tôi xin hứa rằng sẽ luôn chăm lo học hành, ngoan ngoãn để trở thành con ngoan trò giỏi, không làm buồn lòng cha mẹli mìa.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 1

                  thời gian cứ trôi và làm mọi thứ thay đổi, cả con người cũng vậy. ai rồi cũng phải lớn dần theo năm thang. chính tôi cũng đang ngày càng trưởng thành hơn, trưởng thành trong từng suy nghĩ, từng hành động. tôi đang hoàn thiện bản thân mình. không phải chỉ mình tôi mà cả mọi người xung quanh cũng thấy tôi đang khôn lớn.

                  năm nay tôi đã mười lăm tuổi, đủ lớn để học cách sống tự lập và phụ giúp bố mẹ. nếu so với tám năm trước thì bây giờ tôi cao hơn rất nhiều. mỗi lần đi ngang qua cái tủ gỗ ở nhà thì tôi lại nhớ đến những ngày tôi còn nhỏ, chạy lon ton khắp nhà. khi ấy, tôi chỉ cao bằng tay cầm của tủ, với tôi cái tủ và mọi thứ xung quanh đều thật to lớn. NHưNG Bây Giờ, Tôi Không Cần Mẹ LấY ồ ồ ở Cao Giúp Cho NữA Vì tôi đã Cao hẳn ra, có thể tự lấy ược mọi thứ và nhất là những vật ở trên cao. ngoại hình của tôi đang thay đổi và cả tính cách cũng vậy. cái tính bộp chộp, vụng về của ngày nào bây giờ tôi cũng đang dần khắc phục nó. tôi biết rằng, tôi đang dần trưởng thành hơn nên không thể trẻ with như trước kia, không thể cứ mãi vụng về ụng vào thứ gì gìgì hỏng thứ ấy ược. chính vì thế nên tôi đã biết phụ giúp mẹ làm các công việc nhà như: lau nhà, quét nhà, xếp quần áo, dọn phòng của mình…. No. tôi có thể tự thay quần áo và cột tóc cho mình, có thể tự đi học về mà không cần mẹ đi theo hoặc đưa đón nữa.

                  bây giờ, suy nghĩ của tôi cũng đang dần thay đổi từng ngày. lúc trước tôi there are làm mẹon nhưng bây giờ, tôi đã biết suy nghĩ chyn chắn hơn pHần nào, luôn tự cố gắng học tập thật tốt ể mẹ vui lòng vì nii củc củc củc củc củc củc củc củc lúc nào tôi cũng muốn làm mẹ vui, làm mẹ cảm thấy hạnh phúc. tôi cũng luôn muốn giúp đỡ mọi người xung quanh vì tôi biết sống trong xã hội thì đó là một tập thể. lúc trước tôi còn vô tư lắm, chưa suy nghĩ nhiều vào những lời nói của bản thân nhưng bây giờ tôi không muốn ai buồn vì tôi cả, tôi sẽ lu ô ngoại hình, suy nghĩ, tính cách của tôi đã và đang thay đổi theo sự trưởng thành của chính mình và cả ước mơ cũng vậy. những ước ngây thơ và không bao giờ thành hiện thực của trước kia bây giờ đã tan biến trong tôi mà thay vào đó là những ước mơ votáo bng bây giờ tôi đã biết nghiêm túc thực hiện ước mơ của chính mình, không còn thái độ đùa cợt như xưa nữa. tôi đang phấn đấu rất nhiều và hết mình trong từng giây, từng phút. tôi đang nỗc hết mình ể học tập thật tốt vì tôi biết rằng chỉc có học tập mới là with ường hard nhất giúp tôi thành công và biến ước mơ củi tôi thành sựt. có lẽ, trước kia tôi còn nhỏ chưa biết thời gian quý báu như thế nào nên tôi đã lãng phí nhiều thời gian của bản thân. nhưng từ bây giờ, tôi sẽ phấn đấu và nỗ lực hết mình để mở đường cho tương lai của chính bản thân tôi. tất cả từ suy nghĩ, ngoại hình, và cả tính cách, ước mơ cũng đang khẳng định rằng bản thân tôi đã dần khôn lớn. tám năcc kia và tôi của hiện nay vẫn là tôi ấy thôi nhưng tôi của hiện tại đã biết suy nghĩ nhiều hơn, chín chắn hơn rất nhiều, biết tâm m m m mọu ng ơnh ng. tất cả mọi thứ và cả tôi cũng đang thay đổi để chuẩn bị thật tốt cho một tương lai mới, một with người mới. thay ổi và học cách sống tự lập, tự giác trong mọi việc và cho mọi người thấy rằng tôi đã khác rất nhiều, ồã trưụthr thàn Điều đó đã đánh dấu cho một tương lai xán lạn và một con người thành công trong xã hội.

                  tôi của bây giờ đã có mục tiêu rõ ràng. vì thể tôi sẽ cố gắng học tập, sẽ không còn học ít chơi nhiều như xưa nữa. tôi sẽ tạo cho mình một nền tảng thật tốt để sẵn sàng bước vào đời – một xã hội đầy phức tạp và chông gai. tôi tin mình sẽ làm được, để đền đáp sự kì vọng và tình yêu thương của bố mẹ, thầy cô đã dành cho tôi. tôi sẽ luôn làm cho bố mẹ cười tươi và tự hào vì sự thành công của tôi. tôi thật sự thấy mình đã khôn lớn. tôi tự hào vì chính bản thân mình.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 2

                  thời gian trôi đi nuôi dưỡng tâm hồn with người, giup ta trưởng thành hơn cả về thế chất, tinh thần và chắp canh cho ta những ước mơ, những hi vọng vào tương lai. giống như mọi người, dòng xoáy của thời gian cho tôi sự trưởng thành để một ngày tôi chợt nhận ra: “tôi đã lớn khôn”.

                  with người tôi đang ngày càng lớn lên theo năm tháng. NHớ NGày Nào, tôi còn là with bé with nhút nhát chỉt biết tò tò tò tò tò tò chân mẹ, thế mà bây giờ, cô nhóc ấy đã trở Thành một học sinh trung học cơ sở, cao hơn cả. tôi không chỉ lớn hơn mà tầm tay cũng xa hơn trước. tôi có thế dễ dàng lấy những cuốn từ điển trên giá cao nhất xuống, có thể giúp mẹ treo quần áo lên mắc tủ mà không cần bắc ghế, có thế giúp biúp biúp biú hết một đt đ … những việc ấy hồi nhỏ tôi chưa ủủ sức thì bây giờ ều trở nên ơn giản, dễ dàng. tôi cũng không còn cảm thấy tự hào khi giúp bố mẹ làm những công việc nhà nữa, tất cả ều đã trở Thành những việc làm thườngày của tôy, khôn kh. cái cảm nhận mình đang lớn lên ban đầu đối với tôi còn rất mơ hồ nhưng càng lúc tôi càng nhận thức được rõ ràng h

                  tôi không chỉ lớn lên ở con người mà còn lớn lên trong suy nghĩ của mình. trước đây, tôi chỉ biết đến trường và học theo các bạn mà chẳng cần lo nghĩ xa xôi gì hết. ngay cả việc vào học trường cấp hai, tôi cũng đế cho bố mẹ quyết định. hồi đó, tôi hầu như dựa dẫm hết vào bố mẹ nhưng dần dần, tôi cũng biết tự lo cho mình. SAU MỗI HọC Kì, Tôi Biết Tự Xem Lại Kết Quảc tập Của Mình, then Sánh Với Các Bạn KHác Và Kết Quả NĂm Học Trước ế Rút Kinh Nghiệm Cho Mình tiến bộn hơn. trong một tập thế mà ý thức thi đua luôn được đề cao, tôi cũng đã học tập được rất nhiều tò các bạn mình. tôi biết rằng không ai có thế hiểu mình cần gì hơn chính bản thân mình. tôi đã có suy nghĩ và ý kiến ​​​​riêng, tôi có thể tự lo cho mình. không giống như lúc còn nhỏ (luôn hành động theo bản năng và ý muốn của riêng mình), tôi hiểu rằng không thế không chú ý tới xng mờ. tôi đang học cách sống để không phải tranh giành, học cách nhường nhịn và chấp nhận suy nghĩ của người khác. Mỗi người nhìn nhận suy NGHĩ Theo Một Chiều Hướng Khac Nhau, điều cần Thiết Là tôi Biết lúc nào cần hiểu và khi nào cần thuyết phụchc choc cho người khác hi mình.

                  từ sự khôn lớn ấy, tôi cũng tự đặt cho mình những ước mơ. so với khi còn nhỏ thì những mong muốn ấy đã không còn chỉ là những ý muốn bộc phát, mơ mộng, viển vông nữa. thời gian đã cho tôi sự chín chắn trong những quyết định cho tương lai. trước kia, ước muốn của tôi có nhiều vô số mà bây giờ’ tôi cũng không còn nhớ hết nữa. khi ấy, tôi chỉ biết nhìn mọi thứ một cách đơn giản, thấy ai làm gì hay hay thì cũng mong muốn mình có thể làm được như vậy. thế nhưng bây giờ thì tôi hiểu rằng chẳng có mục tiêu nào có thể đạt được một cách đơn giản mà không cần có cố ốủa gẬnch ch tôi chẳng mấy khi nGhĩ tới những điều with nít như khi còn nhỏ mà suy nghĩ rất kĩ ế ế đánh giá khả nĂng của mình và ặt ra mộc mục tiêu chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc chắc ch ” tôi không muốn phải thay đổi mơ ước của mình cho dù tôi có lớn hơn nữa. hiện nay, tôi vẫn chưa biết ước mơ lớn nhất trong tương lai của mình là gì nhưng khi đã có thể quyt ịnh ược, tôi sẽ luôn hi vọng và cố gắt sức ạc.

                  nhưng ước mơ ấy càng lớn bao nhiêu, tôi càng nhận thức được trách nhiệm của mình bấy nhiêu. trước hết, tôi cần có bổn phận đối với những người xung quanh. là một người con, tôi phải nỗ lực phấn đấu trưởng thành để không phụ công ơn sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ, ông bà. là một người trò, tôi phải cố gắng học tập, tu dưỡng đạo đức xứng đáng với sự dạy dỗ của các thầy cô giáo. là một người bạn, tôi cần học tập và giúp đỡ các bạn của mình để cùng tiến bộ hơn… tôi hiểu rằng bất cấi chngrá tráchng. khi tôi đã là một học sinh khoác trên người bộ đồng phục của trường ngô sĩ liên thì đi đâu tôi cũng là đại diện chongôi ng m. tôi hiểu rằng mọi người có thể nhìn nhận và đánh giá ngôi trường thân yêu theo những hành vi ứng xử của tôi. khi tôi là một người hà nội thì tôi là đại diện cho con người thủ đô và khi tôi là người việt nam thì tôi cũng ợi diợi diện chon. càng suy nghĩ về những trách nhiệm ấy tôi cũng cảm nhận được sức nặng đặt trên vai mình.

                  sự trưởng thành của tôi không chỉ bản thân tôi biết mà mọi người xung quanh cũng đều công nhận. Hè vừa rồi, nhà nội tôi có một niềm vui rất lớn: người Bác của tôi đã sống bên mĩ gần hai mươi nĂm c c cite với hai with gai đã trở về thăm quê hương. suốt thời gian ấy, bác và hai chi sống ở nhà tôi, bà tôi cũng dọn từ quê ra. Ở nhà nhộn nhịp, đông vui hơn nên công việc cũng nhiều hơn trước. trong khi bố mẹ vẫn phải đi làm, còn chị jue thì đang thi học kì, chỉ có tôi ở nhà cùng bác tiếp khách và dọn dẹp nhà cửa. tôi đã cố gắng làm được nhiều việc nhà để bác và bà được nghỉ ngơi. một hôm, trong bữa cơm bác đã khen tôi làm bố tôi rất vui và hài lòng. tối hôm đó, trước khi tôi đi ngủ, mẹ nói với tôi:

                  – with gái mẹ đã lớn nhiều rồi đấy!

                  tôi sung sướng đi vào giấc ngủ không chỉ vì lời khen của mẹ hay của bác mà vì niềm vui khi thấy bố mẹ tự hào về mình – có nghĩt. cho dù trách nhiệm có to lớn tới đu, cho dù ước mơ còn là một khoảng cách rất xa và khó khăn, tôi vẫn sẽ không ngừng cố gắng, bởi tôi biết rằung xung xung xung xg ẫnt vẫnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnh nnhnh nnhnhnhnhnhnh nnhnhnhnhnhnh nnh nnhnh nnhnh nnhnh nnhnh nnh nnhnh nnh nnhnh nnhnh nnhnh nnhnh nnhnh nnh nhnh nnh nhnh nnh nhnh nnh nhnh đỡ tôi bất cứ lúc nào.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 3

                  Đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng, mình đã lớn khôn. Đối với tôi, điều đó đã trở thành hiện thực. Đúng là như vậy, tôi đã lớn khôn.

                  tuổi thơ của tôi thật hạnh phúc, một tuổi thơ êm đềm. không giàu sang phú quý, nhưng tôi được sống trong vòng tay yêu thương của ba mẹ. từ bé đến giờ, tôi chưa phải chịu một nỗi khổ cực nào, bởi vì tôi luôn được ba mẹ săn sóc, bảo vệ. cứ thế, tôi đã lớn dần. tôi càng phát triển, càng cao lớn, thì ba mẹ tôi lại dần dần già đi. tôi đã từng làm cho mẹ khóc bởi vì tôi đã hỗn lao với mẹ, tôi đu có biết rằng những giọt nước mắt kia là vì tôi, là vì những sai trai mà tôi đ đ n ướ n ướ n ướ n tôi thêm già, và có khi nào, nó sẽ đưa tôi đến gần ngày xa mẹ hơn. tôi đã từng làm ba tức giận ến mức không thể kìm nén, ba đã mắng tôi rất nhiều, đã đánh tôi vài cái, ếi ng trong thm tâm câm. vậy mà tôi đã từng suy nghĩ rằng, ước gình lớn thật nhanh ể có thể sống riêng, không pHải ở chung với ba mẹ, một cuộc sống tự do tựi tại, không ai phải nghe những lời răn mắng của ba mẹ nữa.

                  Đúng vậy, tôi đã từng nghĩ như vậy đấy. mộtý nghĩ thật tệ hại, một ý nghĩ ngu xuẩn và của một kẻ vô ơn. ngồi một mình trong phòng riêng của mình, tôi tự vắt tay lên trán suy nghĩ. Chỉ hai mươi, ba mươi năm nữa thôi, ến lúc tôi đã trưởng thành, thì ước mơn lớn nhất của ời mình chynh là mong những năm than ng ốchếch làm b b b mẹi bồi ẽi i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i i ba mẹ vui, lại ược nằm trong vòng tay ấm ap của mẹ, nghe lời chỉo bảo của ba, tôi sẽ mong mỏi điều đó ến phat khóc, bởi vì c -lẽ, lúc đó, ba mẹ còn phat khí, bởi vì c . toi. tôi thoáng nghĩ đến điều này, mà trước đây tôi chưa từng nghĩ tới, bởi vì một điều rằng, tôi đã khôn lớn r.

                  tôi đã khôn lớn vì lời răn dạy của ba mẹ. tôi đã khôn lớn bởi vì tôi đã biết cảm nhận ược nỗi đau về thể xác khi ba mẹ pHải vất vảt vả nuôi tôi khôn lớn, nỗi đau tinh thần khi nghe những lời tôi đã khôn lớn bởi vì tôi đã biết suy nghĩ vì những lỗi lầm của chính bản thân mình gây ra, thay vì đổ lỗi đó choi ngưc. tôi đã Khôn lớn bởi vì tôi đã biết yêu thương mọi người, chia sẻ cho mọi người, giup ỡ mọi người thay vì chỉ đón nhận tình yêu thương, sự chia sẻ và gà giúp ỡ của ng. tôi đã khôn lớn vì tôi đã biết vui trước niềm vui của người khác, biết buồn trong nỗi buồn của mọi người, biết căm pHẫn trước những bất công và biết rơi nướ

                  tôi đã lớn trong cả tâm hồn của mình. tôi sẽ luôn nâng niu những hạnh phúc như một món quà mà thượng đế đã ban tặng, và trân trọng nó bằng cả trái tim. thời gian đã trôi qua tôi một cách vô cảm, mà giờ đây tôi thấy nó quý báu như viên kim cương, và sự quý giá của nó tùy thuôi vào t>

                  không lâu đu, chỉ vài năm nữa thôi, tôi sẽ bước vào cuộc ời, cuộc ời của chynh bản thn mình, không còn vòng tay của mằ c. tôi sẽ tự mình bước trên with ường riêng của mình, và sẽ tự nắm lấy chìa khóa ể mở mở canh cửa của tương lai, canh cửa vươn tới ước mơ của tôi.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 4

                  thời gian như thứ không mùi, không vị, không hình dáng nhưng ngược lại nó có tác dụng thật rõ ràng lên đời người. lại một ngày nữa trôi đi mang theo bao niềm vui, nỗi buồn, thành công hay đôi khi là hụt hẫng, thất bại. chính đó là điểm tựa cho tâm hồn ta trưởng thành hơn, vững vàng hơn và chắp cánh cho ta những ước mơ, hi vọng vào tương lai. dòng xoáy của thời gian đã cuốn tôi vào cuộc sống bộn bề mà bây giờ, tôi mới chợt nhận ra một điều rằng. tôi đã khác xưa và thấy mình đang khôn lớn.

                  bước đến trước gương và soi mình vào thật ngỡ ngàng khi tôi thấy mình đã lớn lên từng ngày. tôi đã cao lớn hơn, chững chạc hơn với những suy nghĩ cũng đã đứng đắn hơn. nhớ ngày nào tôi con là một cậu bé nhút nhát bên vòng tay yêu thương của mẹ de ella mà giờ đây đã là một học sinh trung học. không con quá dựa dẫm vào người thân nữa, tôi có thể tự đạp xe đến trường, tự lấy quyển vở trên giá cao xuống; không những thế còn có thể giúp mẹ treo quần áo lên tủ hay đơn giản là tự mình học bài, vật lộn với những bài toán, nhống with nhống những việc ấy hồi nhỏ chưa đủ sức thì bây giờ trở nên thật đơn giản, dễ dàng. Đúng, tôi thật sự đã lớn nhưng tôi cũng cần phải khôn, phải hiểu biết. qua tám nĂm học ở trường, kiến ​​thức của tôi đã không còn nông cạn, tôi đã biết cach sửa lỗi, nhận thức ược việc nào xấu việc nào tốt và từ đ ra những bài học cho chính minh. những quyển truyện tranh, những bộ phim hoạt hìnhtôi lặng lẽ cất nó vào tuổi thơ.

                  thời gian không chỉ làm tôi trưởng thành về thể chất, trí tuệ mà còn khôn lớn về tính cách. trước đây, tôi chỉ biết đến trường và học theo chúng bạn mà chẳng cần phải lo nghĩ xa xôi. bây giờ, khi đến cuối mỗi học kì, tôi đều tự tổng kết điểm số và luôn tự nhủ phải cố gắng hơn. chẳng những thế, tôi còn đề cao tính tập thể, ý thức thi đua. dần dần, tôi đã định hình được những ước mơ, with đường tương lai của mình mà không còn đắn đo, mơ hồ. Với những suy nghĩ và ý kiến ​​riêng, tôi đã không còn như lúc nhỏ, tôi học cach sống ể ể không phải tranh giành, học cach nhường nhịn và chấp nhậng. mỗi người nhìn nhận, suy nghĩ theo một chiều hướng khác nhau, điều cần thiết là tôi cần phải thuyết phục người mkhác hih. trong lời nói, tôi cũng có chuyển biến lớn là luôn cẩn trọng, lịch sự hơn và không còn cụt lủn nữa. tôi không còn cáu gắt, giận hờn mà hòa đồng, biết quan tâm, chia sẻ vui buồn cùng bạn bè, người thân. chỉ như vậy thôi tôi cũng đã thấy tôi đã khôn lớn hơn nhiều so với trước đây.

                  mảnh kỉ niệm khiến tôi nhận thấy sự thay đổi về bản thân luôn in rõ, hiện thân như tấm bùa hộ mệnh trong tôi. hồi đó, do kết quả học tập mà tôi và bố đã có sự rạn nứt không hề nhỏ. tôi tự nhốt mình trong phòng nhiều ngày. chính khoảng thời gian này đã khiến tôi thật sự chuyển mình và trưởng thành hơn. tôi mở những quyển tiểu thuyết văn học, tôi lăn trong từng con chữ và hiểu được, cái hay, cái đẹp trong đó. tôi sắp xếp lại góc học tập và trang trí lại nó, móc quần áo lên tủ, dọn dẹp phòng sao cho ngăn nắp… những việc màc đy tôi không mấy quan tâm chỉ l é -buc. tôi chợt hồi tưởng lại lời trách móc của bố mà ella tự thấy mình đã sai. như có một điều gì sai khiến, tôi tự giác ngồi vào bàn học và cầm bút viết những bài văn, làm những bài toán mà cô giáo giao về nhà. chưa bao giờ, tôi thấy việc học tập lại lí thú, bổ ích và quan trọng với cuộc sống của tôi như vậy. sau nhiều ngày nhốt mình để đánh giá lại bản thân, tôi thấy mình trưởng thành biết bao nhiêu trong ý thức và hành động. tôi ến bên bố nói lời xin lỗi và hứa sẽ cố gắng những lời mà tôi chưa một lần chịu nói ra bởi tôi là một ứa cứng ầu, luôn cứng rắn trong lời nó. sự nỗ lực của tôi được trả lời bằng thành tích học tập và thái độ với mọi người xung quanh. từ đây, bao nỗi niềm tôi đã biết chia sẻ, hòa đồng hơn với mọi người. dấu mở đầu cho sự khôn lớn của tôi đã khởi nguồn từ đây. thời gian sẽ đưa tôi trên quãng đường đầy mấp mô và gian nan của cuộc sống. và chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ tự bay bằng đôi cánh của mình, một tương lai đang chờ đón tôi. Để chạm tay vào giấc mơ sự nghiệp hằng ước mong, tôi phải rất cố gắng từ hôm nay, ngày mai và cả những ngày sau nữa. nhưng điều quan trọng với cuộc đời tôi hơn bao giờ hết là tôi đã nhận ra rằng tôi đã khôn lớn.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn không chỉ về thể chất mà là trong cả tâm hồn. tôi thấy mình khôn lớn trong từng suy nghĩ, từng lời ăn, tiếng nói, cả trong cách cảm nhận cuộc sống. ai cũng từng mắc lỗi, nhưng người chiến thắng là người không chạy trốn mà sẵn sàng đối diện, sẵn sàng sửa đổi. tôi đã lớn lên từ sự nghiêm khắc có phần độc đoán của ba, tình yêu thương dịu dàng của mẹ. có lẽ, tôi đã lớn thật rồi.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 5

                  Tham khảo: Hình nền Joker cho điện thoại và máy tính đẹp nhất

                  chúng ta đều biết rằng quá trình lớn lên và phát triển của con người là điều vô cùng kì diệu và thú vị. chính chúng ta cũng đã thấy mình lớn lên theo một cách nào đó, không chỉ lớn về thể xác mà còn cả trong suy nghĩ của mình nữa. chính tôi đã và đang cảm thấy mình khôn lớn.

                  tôi tên ngân, năm nay tôi đã mười bốn tuổi rồi. vào năm sau tôi sẽ phải gỡ bỏ chiếc khăn quàng đỏ để bước vào đội ngũ Đoàn thanh niên cộng sản hồ chí minh. nghĩ đến điều đó thôi đã khiến tôi rất phấn khích. khi nếm trải cảm giác mình lớn lên từng ngày từng ngày thật lạ lùng. khi vào lớp một, tôi là một đứa trẻ with và lại lùn nhất lớp nữa chứ. bố, mẹ mua sữa và phô mai để tôi ăn có đầy đủ canxi nhằm cải thiện chiều cao khiêm tốn của tôi nhưng không được bao. suy nghĩ lúc ấy của tôi cùng rất trẻ con, nghĩ gì nói đó không nghĩ ngợi nhiều về cảm xúc. lúc ấy tôi rất ngây thơ cứ cười cười, nói nói suốt ngày. tôi còn nhớ bố, mẹ tôi nói tuổi đó thì trí não phat triển nên cứ ụng đu tôi lại thắc mắc mà về sau này tôi thấy mình hỏi hơi nhiều và có có pHần vẩn vẩn. thêm vào đó là tính nhút nhát, rụt rè của một đứa with nít quậy ngầm như tôi. thế rồi, từ từ tôi lên lớp hai. rồi lớp ba nhưng chiều cao cũng chỉ cải thiện đôi chút, suy nghĩ và các câu hỏi cùng cấp bậc khó hiểu hơn. rồi lên lớp bốn, lớp năm. tôi biết thế nào là phải trau dồi nhiều điều mới. tôi bắt đầu biết quan tâm và chia sẻ vui buồn cùng bạn bè và người thân, tôi hiểu được quy luật của tạo hóa. sau năm năm học ở ngôi trường tiểu học thì tôi lại phải đến với ngôi trường với thứ bậc cao hơn đó là trườc trung Đối với tôi, đó là một bước ngoặt lớn cho con người tôi. tôi bắt đầu tăng trưởng về chiều cao và thể lực. bố mẹ tôi vui mừng nói: “thế là with gái nhổ giò rồi đây”. Và giờ đy tôi không cần phải nhờ người lấy ồ hộ khi nó ở tít trên cao, không cần phải uống sữa nhiều there are phải nhón chân khi phải viết bảng nữa. ngoài ra, tôi con rất khỏe. tôi đã tự mở nút chai được, và đã tự khiêng cả một chồng sách nghiên cứu địa lí mà tôi yêu thích. từ bước ngoặt này mà tôi đã biết làm nhiều thứ. tôi biết chủ động hơn trong học tập, mạnh dạn hơn, biết sử dụng từ ngữ để đưa ra lập luận của riêng mình. tôi biết và hiểu được những từ ngữ làm cho bố mẹ an tâm khi ella bị đau. rồi sau hai năm, tôi hiện đang học lớp tám, tôi hiểu khái niệm của chữ học tập rõ ràng hơn, chú trọng đến sách vở hơn. do thích ọc sách nhưng chỉ muốn ngồi một mình yên tĩnh bật cây đèn bàn chỉ chiếu ánh sáng vào sách mà thôi và cuối cùng tôi đ đuch ị hi ch. tôi không còn ái ngại về môn học giới tính mà ngày be tôi cho là không ổn với tâm lí. tôi hiểu về quy luật của chính with người đề ra, mạnh được yếu thua; biết suy luận và dùng tiền một cách đúng đắn và suy nghĩ đã có phần chín chắn hơn nhiều. tôi đã biết dành dụm để mua tư liệu học tập và tham khảo. hiểu được giá trị đồng tiền trong cái xã hội ngày nay. tôi thấy mình như một người lớn thật sự.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn thật rồi. không chỉ về thể xác mà còn về mặt tâm hồn tôi nữa. Đi cùng với điều đó tôi sẽ phấn đấu học tập thật tốt để xứng đáng là con ngoan trò giỏi, là cháu ngoan của bác h>u.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 6

                  cuộc đời người thay đổi theo độ tuổi của họ, từng độ tuổi với cách gọi khác nhau. những người dưới mười sáu tuổi được xem là trẻ em, những người trên mười tám tuổi thì được gọi là thanh niên. Vòng ời người thay ổi Theo Thời Gian, cứ tưởng chừng hình dáng, vẻt mặt lúc nhỏ ấy lớn lên cũng sẽ vẫn như vậy thế nhưng đó chỉ là suy nGhĩ Theo Mỗi người. rồi sẽ có một ngày họ nhận ra rằng họ đã trở nên khác đi so với ngày xưa. tôi cũng vậy. tám năm rồi kể từ khi tôi bước vào cấp một, nhưng rồi tôi cũng nhận ra rằng: ‘tôi đã lớn khôn”.

                  tám năm học ở trường trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu học lớp một. những ngày đầu vào trường vẫn còn nũng nịu, lo lắng và cảm giác như không muốn xa mẹ chút nào. ngày ngày được mẹ dắt tay, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn dắt tôi đến trường. lúc ấy là lớp một, là năm đầu tiên tôi được dự một buổi lễ khai giảng trang trọng và hoành tráng, lúc đó tôi rất ngạn. và rồi tám năm cũng trôi đi nhẹ nhàng, tám năm được chứng kiến ​​cái cảnh ngày khai giảng đó quả là không còn chút gì đặc bii. những ngày đi học lớp bảy không còn được mẹ dắt tay đến trường, không còn sợ hãi, lo lắng vì những điều ãt vô. và nó cho tôi cảm nhận được rằng sau tám năm, tôi cũng đã lớn khôn.

                  những ngày ầu còn ược mẹ nâng ỡ, ược mẹ dìu dắt ến trường, c cùng mẹ vừa đi trên con ường quen thuộc ội vừa vuha nói quả thật, những khoảnh khắc rất đáng ghi nhớ. Và rồi cũng ến lúc tôi tự liệu mọi việc nào là học, dọn cặp, dọn pHòng, … không chỉcco những việc lặt vặt vế mà vệ without ca nhn rồi thay quần áo, gi ôtnttn toxtn taytn taytn taytn taytn tayt taytn taytn taytn taytn taytn tayn tayn tayn tayn tay tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay ựn tay tay tay tay tay tay tay tay tay tay tay tay nhưng những điều đó chưa khẳng định rằng tôi đã lớn khôn. tôi đã cao hơn, nặng hơn, biết chỉn chu hơn, biết chỉnh sửa vóc dáng, biết cách chọn lựa những gì cần thiết cho chính mình. Đó chỉ là những đặc điểm khẳng định tôi đã lớn. nhưng chỉ lớn thôi thì chẳng ích được gì, còn cần phải khôn. làm sao mà tôi biết là tôi đã khôn? tôi có nhiều kiến ​​thức hơn, biết cách sửa lỗi, biết được việc nào xấu, việc nào tốt. tôi được tiếp nhận nhiều hơn về mọi thứ xung quanh tôi. tôi biết mình lớn khôn nghĩa là tôi có thể mắc sai lầm nhưng ít hơn. tôi tự biết rút ra bài học cho chính mình và sửa lỗi nó.

                  từ khi tôi biết tôi khôn lớn, tôi thấy tôi có ý thức hơn và không cần phải dựa dẫm vào ai cả. thời điểm này là lúc mà tôi phải biết tự giác, phải giúp đỡ cha mẹ và mọi người xung quanh, tôi phải có trách nhiệm cho chính. tôi phải tự trau dồi kiến ​​​​thức cho chính mình về mọi thứ. và tôi đã khẳng định rằng: “tôi đã khôn lớn”.

                  sự khôn lớn là bổn phận, trách nhiệm và ý thức tự giác của mỗi người. .tôi cũng thế. tôi có quyền lợi riêng và cả quyết định cho tương lai sau này của tôi. tôi đã rất vui vì đã trưởng thành. và giờ tôi có thể tự hào nói với mọi người: “tôi đã lớn khôn”.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 7

                  năm nay tôi đã lên được lớp tám là một học sinh của trường cấp hai trong tp hcm. tôi tin mình đã là một người khôn lớn về những việc mà tôi đã làm, càng ngày tôi thấy mình càng vững vàng hơn trong cuộc sống.

                  tôi thấy mình là một người học sinh có ức tính kiên trì, trung thực, hòa ồng, làm việc gìng ều quyết tâm làm hết cho bằng ược không bỏ sot việc gt. tôi cảm nhận rõ rệt những trách nhiệm và những lỗi lầm mà tôi đã gây ra. tuy học hành không giỏi lắm nhưng tôi cho rằng mình là một học sinh chăm ngoan, luôn cố gắng kiếm một số điểm ừa tốt lmòng. tôi đã biết đặt ra mục tiêu cho mình để phấn đấu và đạt được. tuy tôi có thay ổi về ngoại hình, cao lớn một chút, giọng khàn khàn vì bị bể tiếng, suy nghĩ đã chyn chắn hơn nhưng tôi vẫn tran phim. những điều này giúp tôi không quên được tuổi thơ của mình. Được làm một người lớn thật thích thú và tự hào làm sao!

                  nhớ hồi còn nhỏ khi đi học, mẹ there is bảo: ” khi đi học thì pHải đi thẳng ến trường, không nghe lời người lạ nói, khi so trường thì về thàng ỗng ỗng ỗng ỗng ỗng ỗng ỗng ỗng ỗng ỗng ỗng. she coi chừng lạc đường rồi bị người khác dẫn dụ đi là mẹ sẽ lo lắng lắm đấy”. giờ đây tôi đã khôn lớn không được nghe những lời này từ mẹ, tôi cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. hồi nhỏ, tôi còn được mẹ quan tâm, lo lắng nhưng giờ đã khác vì mình đã lớn, ella phải biết tự lo liệu lấy bản kân gìt. ngày trước mẹ hay đút cho ăn, khi lớn rồi ăn cơm thì phải tự đi lấy và tự ăn. nhiều khi tôi mong mUốn ược trở lại như xưa nhưng không ược vì mình đã bắt ầu khôn lớn vì with người ai cũng phải trải qua giai đoạn ti ến bi ến ựt. khi trải qua một quãng đời đầy lãng phí nhìn lại tôi muốn làm những việc có ích cho xã hội hơn để xã hội công nhận, quọtrng.

                  sau này, tôi sẽ phải lo liệu nhiều hơn cho bản the mình từ chuyện học hành của mình, the về gia đình, đi kiếm tiền nuôi vợ và cha mẹ đã già cần pHản ược. hôm no, tôi sẽ bắt đầu luyện tập về việc tự lo liệu cho bản thân vì tôi thấy mình đã khôn lớn rồi.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 8

                  cứ mỗi ngày trôi qua, tôi lại lớn thêm một chút. năm nay tôi đã mười ba tuổi. lúc trước còn nhỏ, tôi thường hay suy nghĩ cho riêng mình, nhưng năm nay tôi đã biết suy nghĩ chyn chắn hơn, biết suy nghĩ cho mọi ngƬời vë

                  mấy năm trước, tôi hay suy nghĩ một cách rất bồng bột, thiếu suy nghĩ nhiều chiều nên hay làm tổn thương đến người khác. lúc ở nhà, tôi chỉ biết ru rú trong căn phòng của mình bấm điện thoại, không biết phụ giúp gia đình công việc nhà. nhiều lúc tôi còn nóng giận, hành xử không phải với người thân trong gia đình. khi ở ngoài đường, tôi chỉ muốn thể hiện bản thân mình một cách nổi bật nhất nên quên hết những người ở xung quah mìn. có thể nói là tôi cực kì “hổ báo” (theo cách gọi của giới trẻ bây giờ).

                  còn bây giờ, khi về đến nhà tôi đã luôn có mặt ở dưới phòng khách xem ti vi chờ mẹ sai việc hay trông em bé phụ mẹ. tôi đã suy nghĩ chín chắn hơn, nghĩ đến cả hậu quả để không còn hành động sai trái làm người khác phải buồn vì mình n. lúc ngoài đường thì tôi đã biết kiềm chế bản thân cái cảm giác muốn nổ tung để thể hiện mình với người khác. tôi lịch sự và đổi xử lễ phép hơn. và giờ đây, tôi cảm thấy mình không with “hổ báo” nữa.

                  thể lí do khiến tôi thay ổi như vậy là vì tôi nhìn thấy và cảm nhận ược những ang mắt ganh ghét lẫn đau buồn, tổn thương sau những gìi làm. lúc trước và bây giờ, tuy chỉ cách nhau một, hai năm nhưng tôi đã thay ổi khá nhiều ể người thn sẽ luôn tự hài ôi hơn. p>

                  tôi sẽ cố gắng sửa đổi bản thân mình hơn cả bây giờ và trong tương lai. tôi không còn mUốn mọi người xem tôi là một ứa with Nit Bướng bỉnh chưa hiểu chuyện nữa mà hãy xem tôi là một with người trường thành và Chinese chắn hơn trong mọi việc. vì tôi thấy mình đã thật sự khôn lớn.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 9

                  năm tháng dần qua, mỗi ngày tôi lại có thêm một sự thay đổi mới. Mỗi tối trước khi ngủ tôi cứ suy nGhĩ rằng: “Sáng Mai, Khi Nhìn Trước Gương Mình sẽ Có gì thay ổi” như ngoại hình, Vóc Dáng, cân nặng, Suy NGhĩ Hànhủh. cứ như thế cho đến khi tôi khôn lớn.

                  quả đúg như vậy, mỗi with người chung ta ều biết rằng, trẻ em khi còn nhỏ luôn có một điều là mong mum mün mình ngày càng lớn khôn, chững chạc hơn như bao bao người xung quanh khác. cả tôi cũng vậy, từ khi còn nhỏ luôn ba mẹ bồng bế trên tay, cưng chiều như quả trứng còn non dại. luôn được mọi người trong gia đình chăm sóc, lo lắng, yêu thương hết mực. nhắc đến chuyện quá khứ, tôi nhớ lúc tôi được một tuổi thì bị sốt. ba mẹ đã rất lo lắng, chăm sóc cho tôi từng chút một không phút ngơi nghỉ. nhưng đổi ngược lại bây giờ, khi mắc bệnh thì phải tự chăm sóc cho bản thân mình. không chỉ vậy, năm tôi lên sáu tuổi, chập chững bước vào lớp một, trong lòng tôi luôn thấy khó chịu, bồi hồi và lo sợ. khi bước vào lớp, mẹ buông tay tôi và sau đó đi về. lúc đó tôi cứ khóc suốt nhưng rồi tôi cùng nín khóc và làm quen với các bạn xung quanh mình. từ đó đến nay tôi đã xóa sạch những giọt nước mắt mỗi khi vào lớp đầu năm học. cứ nghĩ đến những chuyện đó, tôi lại thấy mình rất trẻ con, ngây thơ, hồn nhiên. không phải lúc nhỏ mà mãi đến nay tôi mới thấy có sự thay đổi về chính mình. không chỉ ngoại hình, mà tính nết cùng có nhiều phần thay đổi. trong lời nói có sự thay đổi rất lớn là luôn cẩn trọng và lịch sự hơn chứ không cụt ngủn nữa. thái độ và cử chỉ với mọi người có sự thay đổi là không còn cộc cằn như trước, hay nóng giận vô cớ, dễ giận dỗi n. còn nhớ lúc trước, tôi hở một tí là hờn giận còn bây giờ thì không còn điều đó nữa. vóc dáng tôi trở nên cao ráo hơn, thon gọn hơn và còn điệu đà trong cách ăn mặc nữa. tóc tai được chải chuốt gọn gàng. Điều đặc biệt hơn nữa là khi thầy, cô giảng bài trên lớp thì tôi thấy mình tiếp thu bài giảng của thầy cô rất dễ dễ trong khi ngày trước, mỗi khi thầy cô giảng bài là tôi đều ngủ gật. Đọc câu chuyện thánh gióng, có lần tôi về nhà và ăn cơm rất nhiều đến nỗi tức bụng quá ngủ không được, thế là bến m. me! nghĩ đến những kí ức xa xưa, sao tôi thấy mình ngốc nghếch và hồn nhiên quá. và bây giờ, tôi mới ngẫm nghĩ kĩ rằng mình bây giờ đã thật sự khôn lớn.

                  qua những kỉ niệm ấu thơ, qua những lần vụng về, hậu ậu, tôi thấy mình tuy khôn lớn pHần nào trong with người của mình nhưng tôi luôn tâm niệm tương lai xây dựng nước nhà ngày càng giàu đẹp và vững mạnh.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 10

                  trong gia đình, tôi là người nhỏ nhất nên luôn được mọi người bên ngoại yêu chiêu. hầu như mỗi lần về ngoại chơi, tôi không phải làm gì hết, chỉ ngồi đó chơi là được rồi. trái lại với sự yêu chiều ờ bên ngoại, bên nhà nội hình như không mấy ai ưa tôi cả. tôi không biết vì sao nhưng chắc là tại cái sự yêu chiều đã được vào em trai họ của tôi.

                  cứ mỗi lần có gì hay, tôi định chơi thì mấy cô lại không cho tôi chơi. họ nói là tôi hậu đậu mất công chơi lại hư. họ luôn nói tôi thụ động, hậu đậu, học không giỏi bằng em họ tôi. dù hay bị la mắng, bị chê này nọ nhưng tôi không lấy điều đó làm cho tôi buồn, vì cha mẹ tôi luôn luôn ủng hộ tôi, yêu thương tôi. tôi lấy điều đó làm động lực để tôi chứng minh cho mọi người thấy tôi không hậu đậu, thụ động, học kém.

                  thời gian trôi qua thật nhanh, cái tên gọi “with bé hậu đậu” giờ cùng không còn nữa. thay vào đó là những lời khen. tôi không còn là con bé hậu đậu hay bị chê cười nữa mà bây giờ tôi đã là một học sinh lớp tám rồi đấy!

                  cha từng nói với tôi: “with người có ước mơ và có nghị lực kiên trì biến ước mơ thành hiện thực thì mới là mộàn c hngư”. cũng chính sau khi nghe nói những lời ấy, tôi đã tự lập ra cho mình những mục tiêu cần phải hoàn thành trong tương lai. tôi đem cho cha xem, cha cười và bảo tôi: “giỏi lắm with yêu. mục đích bây giờ đã có, with hãy cố gắng kiên trì thực hiện nhé! những lời nói ấy cũng là động lực cho tôi tiếp tục cố gắng. tôi còn nhớ tám năm trước, tôi chỉ là một con bé rụt rè, thụ động, hậu đậu và học không giỏi. thế mà tám năm sau, tôi bây giờ đã trưởng thành hơn, tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, có ý chí hơn. tôi đã hoàn toàn lột xác bỏ lại cái vỏ bọc của with bé hậu đậu năm xưa. cha mẹ luôn hỏi tôi những câu hỏi: ”lớn lên with định làm gì?”. câu trả lời của tôi luôn khác nhau theo năm tháng. hồi học lớp một, tôi ước mơ được trở thành một nàng tiên trong truyện cổ tích. lớp ba và lớp năm thì tôi lại ước mơ được làm nhà khoa học. nhưng đến lớp tám, tôi chắc chắn ước mơ của mình chính là trở thành nhà thiết kế thời trang nổi tiếng. lúc ấy, tôi cảm thấy tôi rất cần trả lời chính xác cho ước mơ, dự định của tôi trong tương lai. tôi cảm thấy, mình đã lớn khôn.

                  không chỉ lớn khôn về mặt thể xác mà tôi còn thấy mình lớn khôn về mặt suy nghĩ. tôi không còn thích những nơi ồn ào, không còn hứng thú những trò chơi: điện tử mà tôi từng dành thời gian suốt ngày để chơi với chúng, tôi không còn thích xem những bộ phim hoạt hình, đọc những cuốn truyện vô bổ nữa mà bây giờ tôi thích những nơi yên tĩnh, trầm lắng hơn. tôi bắt đầu thích việc viết nhật kí, đọc những quyển tiểu thuyết, vẽ tranh khi vui cũng như khi buồn. tôi có thể dành thời gian hàng giờ chỉ để ngắm một vật hay một cơn mưa. Trước đy, tôi làm nhiều điều mà không nghĩ ến hậu quả nhưng bây giờcc khi nói một lời nói, Làm một việc gì đó, tôi ều suy nght k ĩt kĩc.

                  trước đây tôi từng làm cha mẹ phải buồn, phải lo lắng và thất vọng. tôi lúc đó không hề biết những việc mình làm sẽ ảnh hưởng hay tổn thương cha mẹ ra sao. cứ thích cái gì là làm thôi. còn lúc này đây, nếu cho tôi một điều ước, tôi sẽ ước: thời gian quay trở lại để tôi sửa chữa mọi lỗi lhy mÑã. tôi đã thực sự ý thức được việc mình làm có thể gây tổn thương cho những người yêu thương tôi nhiều như thế nào. phải chăng, tôi đã lớn?

                  tôi cảm thấy mình đã khôn lớn về mọi mặt: thể xác lẫn tâm hồn. lớn khôn không chỉ trong suy nghĩ mà còn về từng lời nói, cử chỉ hay cả suy nghĩ về tương lai và cuộc sống của mình. tôi cùng đã học được rất nhiều bài học, suy nghĩ thận trọng hơn và có ý chí cho tương lai sau này. có lẽ tôi đã lớn thật rồi.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 11

                  trong cuộc sống, bất cứ ai trưởng thành cũng đều trải qua tuổi ấu thơ, tôi cũng không ngoại lệ. ngày ấy tôi thật hạnh phúc, may mắn khi được sống trong một gia đình ấm êm, được cha mẹ yêu thương, hạnh phúc tràn đầy. và bây giờ, cho đến năm nay, mười ba tuổi tôi đã có thể làm được nhiều việc. tôi thấy mình đã khôn lớn.

                  hằng năm, mỗi khi đi học tôi thường được ba mẹ chở đến trường. thế nhưng năm nay tôi đã tự đạp xe đến trường. ngày ngày, tôi cùng “anh chàng” martin do ba tặng nhân dịp sinh nhật tôi tròn mười ba tuổi ến trường.hai niên học trước, con ỿr n tr nh nh . ngược lại niên học này đối với tôi, cảnh vật hai bên đường thay đổi đến lạ thường. một mình trên chiếc xe đạp đợi chờ một cơn gió nhẹ hôn thoáng qua đôi má và để lại cảm giác mát mẻ của ngày nắng. tôi thích nhất mỗi khi trời đổ mưa, được đạp xe dưới những giọt nước trời, hơn nữa những hạt mưa hắt. mỗi lần như thế tôi thấy đôi chân mình săn chắc hơn. trước đây ba chở, xe lao nhanh về phía trước không có được giây phút ngắm nhìn cảnh vật. thành phố nơi tôi ở, thành phố công nghiệp, nhịp sống rất nhộn nhịp mỗi khi học sinh tan học, hoặc công nhân ra về. lúc đó with đường chính dẫn vào thành phố, dòng người xe cộ nườm nượp, ngược xuôi. từ trên cao nhìn xuống họ như lũ kiến ​​​​vỡ tổ bò loạn xạ, không còn làm tôi e ngại như trước nữa. thời gian theo ngày tháng trôi qua, tôi thấy mình như hòa vào nhịp sống thành phố. hơn nữa là tôi lại thấy mình đã lớn hơn trong suy nghĩ lẫn hành động. mỗi buổi sáng thức dậy, không còn để mẹ đánh thức dậy mà tự biết xuống giường tự xếp mùng mền gọn gàng, và phụ mángàn. sau khi ăn sáng tôi tự biết rửa chén bát của mình. ngày đó, khi chuẩn bị đến lớp, tôi thường xuyên quên dụng cụ học tập vì sau khi hoc xong tôi lên giường ngủ ngay. còn bây giờ, mỗi ngày sau khi học xong tôi cẩn thận xem thời khóa biểu và soạn sách vở vào cặp. Đầu niên học năm nay, tôi chẳng with what is there bị ba mẹ nhắc nhở. nhiều lần bạn bè trong lớp rủ tôi đi chơi, tôi mạnh dạn từ chối, vì tôi sợ bị mất bài hôm nay, sẽ dẫn đến hi hơn nữa là, ba mẹ buồn, thầy cô trách mắng, tôi đã chiến thắng bản thân. tôi dần nhận thấy mình có nhiều thay đổi từ biết sắp xếp giờ học, không vội vã,cẩn thận với mọi việc ệhi. trong sinh hoạt hằng ngày ngại làm phiền ba mẹ, anh chị. từng ngày trôi qua tôi biết quan tâm đến người thân. tôi biết dạy em học; biết đọc báo cho ông bà nghe; và chia sẻ với mọi người mỗi khi họ có niềm vui và nỗi buồn.

                  theo dòng thời gian tôi thấy mình khôn lớn hơn. tin vào bản thân và gia đình, nghĩ về tương lai về nghề nghiệp vững chắc. Ước mong giúp ích cho gia đình và xã hội. hơn hết là được cống hiến cho đất nước.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 12

                  trải qua năm tháng, mỗi chúng ta sẽ dần khôn lớn trưởng thành. trưởng thành để nhận thấy trách nhiệm của bản thân, để không ngừng nỗ lực cố gắng và để biết quan tâm, giúp đờ i . tôi cũng vậy, mỗi ngày tôi thấy mình một lớn hơn, trưởng thành hờn, đặc biệt là qua biến cố lần ấy.

                  sự việc mới xảy ra cách đây không lâu, chỉ mới đầu năm học lớp 8 này thôi. năm nay mưa lũ nhiều, nên gia đình tôi cũng chịu ảnh hưởng không ít. cơn bão lần trước nước ngập lênh Láng khắp nên nhà, cả gia đình phải c cùng nhau tct nước và kê ồ ạc lên cao … công việc thực chẳng mấy dễ dàng

                  hôm ấy, cả gia đình tôi đi vắng hết, ba mẹ đưa chị gái lên hà nội nhập học và tìm chỗ ở trong hai ngày. nên chỉ còn mình tôi ở nhà. tôi không sợ ở nhà một mình, vì bên cạnh vẫn còn ji ji (chú chó nhỏ của tôi) luôn ở bên cạnh tôi làm bạn. nhưng có một sự việc hoàn toàn bất ngờ đã xảy ra.

                  trời đang trong xanh, bỗng nổi cơn mưa bão. bầu trời sa sầm, khuôn mặt đen sì như đang tức giận gì đó. tôi vội vàng lôi chiếc bao ra để thu lúa đang phơi ngoài sân. nếu chậm chân cả đống lúa sẽ hỏng hết, thế nào bố mẹ cũng sẽ buồn lắm. còn bao nhiêu chuyện đều trông cả vào mấy sào ruộng này. khi tôi vừa jue xong thì cũng là lúc từng cơn mưa lớn ào ạt đổ xuống. tôi nhanh chóng đem những bao thóc ấy cất lên cao. chúng quả thực quá nặng so với sức của tôi, may sao lúc ấy, chú năm hàng xóm đi qua đã giúp tôi mang vào. rồi sau đó chú nhanh chóng về nhà để jue dọn đồ đạc của gia đình mình.

                  mưa trắng xóa cả trời, những hạt nước to nặng trĩu không biết từ đâu đến cứ thế tuôn xuống. nếu là trước đây tôi sẽ vui sướng và hạnh phúc lắm, nhất định tôi sẽ rủ chị gái mình ra cùng tắm mưa. nhưng nay chỉ còn một mình ở nhà tôi lo lắng thực sự. nếu như có ba mẹ ở nhà thế nào cũng sẽ chạy đôn chạy đáo thu dọn đồ đạc, kê đồ đạc lên cao. with tôi tôi biết phải làm gì đây…?

                  chân tay luống cuống thành ra tôi không biết phải làm gì? mưa mỗi lúc một lớn, bầu trời nặng trĩu, chưa có dấu hiệu ngớt. nước đã mấp mé bờ thềm và chẳng mấy chốc sẽ tràn cả vào nhà. tôi không thể chần chừ hơn được nữa, tôi quyết định sẽ phải ngay lập tức làm điều gì đó để ngăn nưhông v.à may những thứ đồ đạc kê lên cao trước đây bố mẹ tôi vẫn để nguyên, nên việc của tôi giờ đây cũng nhơ nhàng. những vật dụng nhỏ, tôi có thể bê được, tôi mang cả để lên giường, lên nóc tủ. tôi nhanh chóng lấy đống quần áo cũ tạo thành một chiếc bờ kiên cố đề nước khi tràn vào sẽ ngấm hết vào quần ào. nhưng nếu mưa to quá vẫn sẽ ngấm vào bên trong, bởi vậy tôi con tìm thêm những viên gạch quanh nhà để kè thêm vào sau nhữckhng chi. công việc tuy diễn ra hơi chậm, nhưng tôi đã thành công khi ngăn dòng nước tràn vào nhà.

                  công việc hoàn thành xong đâu vào đấy. tôi cùng ji ji ngồi nhìn trời mưa và mong ba mẹ sớm trở về. giá như lúc này có ba mẹ ở nhà thì sẽ tốt biết bao. nhưng tôi cũng thầm hạnh phúc, mỉm cười vì đã giúp đỡ được cha mẹ. mưa thêm độ tầm gần một giờ nửa thì ngớt hẳn. nước dâng cao nên đã tràn một ít vào nhà. tôi chờ cho nước rút rồi lấy khăn lau cho kì hết chúng đi.

                  ngày hôm ấy ba mẹ về sớm hơn, họ về trong dáng vẻ tất tưởi lo âu, lo cho tôi, lo cho mọi thứ trong nhà. nhưng khi thấy tôi đang hì hụi lau dọn, mọi thứ vẫn toàn vẹn, ba mẹ tôi đã mừng lắm. mừng vì tôi vẫn an toàn, và mừng hơn là tôi không chỉ còn là một đứa trẻ to xác, không biết giúp đỡ gì cha mẹ. mẹ ôm tôi vào lòng và khẽ nói:

                  – gái của mẹ đã khôn lớn thật rồi

                  khi ấy tôi xúc động thực sự và trong lòng vô cùng hân hoan, sung sướng.

                  mỗi đứa trẻ có một cách riêng để trưởng thành. Đối với tôi trưởng thành là khi đã giúp được gia đình, san sẻ những nỗi âu lo cùng cha mẹ. tôi chỉ mong mình lớn nhanh hơn nữa, trở nên vững vàng hơn nữa để là chỗ dựa vững chắc cho cha mẹ mình sau này.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 13

                  ể Chuẩn bị cho ngày kiểm tra chất lượng ầu nĂm học, hôm nay, mẹ bảo em: “With ạ, đã gần ến ngày kiểm tra rồi, with soạn lại góc học chu đá đá đi with ạ ạ lớn rồi! năm noy con thử sắp xếp một mình xem sao!”

                  nghe lời mẹ, em hí hoáy bắt tay vào soạn cặp, chợt rơi ra một tấm ảnh cũ của em năm lớp năm! nhìn tấm ảnh, em ngạc nhiên vô cùng. trời ơi, bây giờ em đã khác xưa nhiều quá, bồi hồi, em ngồi trước gương soi để so sánh mình bây giờ và mình de ella ngày xưa ấy!

                  nớm học lớp năm, em còn là một cô bé đang sunn vì thay răng sữa, mà răng mới không kịp mọc, vẫn phải đi chụp hình gấp ể làm hồ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ sơ tấm ảnh trên tay em là một cô bé có đôi mắt ngơ ngác rụt rè, pha chút ngái ngủ hay sượng sùng. mái tóc ngắn ôm lấy hai má bầu bĩnh, trông em hệt như bup bê nhà trẻ! mà thật sự hôm đi chụp hình ấy, em cứ lúng túng không biết làm cách nào để che đi cái răng sún, trong khi tính em lại hay cười. lúc ấy ella mỉm môi lại thì cũng không được, cuối cùng… là một tấm ảnh ngộ nghĩnh này đây!

                  thế mà bây giờ trong gương lại hiện ra một cô gái trẻ, mai tóc buông dài, bong mượt, đôi môi hồng hồng vểnh lên như sắp cười với mọi người, làm choc mim môi lại cho có vẻ thật nghiêm trang! Đã vậy, tay chân em vụt dài ra, làm cho đôi khi bước chân em cứ có cảm giác như là sắp ngã. quần áo thì hệt như chú bé làng gióng, mỗi cái áo mẹ mới may cho, em mặc chỉ được vài tháng đã sứt chỉ vị chật chội.

                  Đang ngồi nghĩ ngợi mông lung thì tiếng chuông điện thoại reo vang, mẹ am nhấc máy lên nghe, rồi nói:

                  – with ơi, cô chủ nhiệm muốn gặp with bàn công tác đấy, with ạ!

                  em bồi hồi cầm điện thoại từ tay mẹ trao lại. cô nói:

                  – “ngọc ạ! , em ạ!nếu em ồng ý nhận công tác này, cô cũng xin phép mẹ, cho em về học trễ, mỗi ngày 30 phút trong t, em ới, em v. !

                  trước niềm tin tưởng của cô, em cảm động nói:

                  – vâng ạ, em sẽ giúp bạn hết lòng, để không phụ lòng tin tưởng của cô!

                  sau khi nhận lời, cô dặn dò em vài điều nữa rồi mới bảo em: “cô cần gặp mẹ để trao đổi thêm!”

                  nói xong, cô bảo em trao điện thoại cho mẹ, em chuyển máy cho mẹ mà thấy lòng mình vui sướng vô cùng khi nhận được sự tin tưệo ch a cô. mẹ em trò chuyện với cô xong, lại gần bên em vuốt tóc em nói:

                  Tham khảo: Văn mẫu lớp 8: Tóm tắt truyện Lão Hạc của Nam Cao (Sơ đồ tư duy 20 mẫu) Tóm tắt truyện ngắn Lão Hạc lớp 8

                  – ouch! with đã lớn rồi, cô giáo giao cho with công tác là một vinh dự, và cũng là thử thách đấy! hãy cố gắng lên, with nhé!

                  em vui vẻ cúi xuống “dạ” một tiếng rồi chảy sân, sao mà cuộc sống tươi đẹp và đầy bí ẩn bất ngờ thế nhỉ! loay hoay, đôi chân em đi nhầm một chiếc giày của mẹ, làm cho đôi chân em khập khiễng thật buồn cười!

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 14

                  mỗi chúng ta ai rồi cũng phải trưởng thành vững bước đi trên with đường tương lai phía trước; không thể mãi trẻ con, dựa dẫm vào bố mẹ hoặc người khác. Ý thức được điều đó, bản thân tôi đã cố gắng thay đổi rất nhiều và tôi thấy mình đã lớn khôn.

                  TRườNG HọC KHông chỉ mang ến cho tôi những kiến ​​thức bổ ích mà còn giúp tôi nhận thức ra nhiều điều, từ đó tự hoàn thiện bản thn ểng thành hơn. tôi có thể cảm nhận được sự thay đổi của bản thân một cách rõ rệt. tôi đã cao hơn trước rất nhiều, then với lứa tổi mười bốn, mười lăm, tôi có chiều cao và sức khỏe vượt trội hơn những bạn khccnhờ việc tập tậc thường xuyap. Giọng nói cũng co -nhiều thay ổi, không còn là âm thanh trong trẻo của trẻ with mà kì dậy thì đã làm choc giọng nói của tôi trầm ấm hơn và có pH hài lòng vì đó là bằng chứng cho thấy tôi đã đến tuổi trưởng thành và như một lời nhắc nhở tôi phải cư xử người lp.

                  sự trưởng thành, lớn khôn của tôi không chỉ ở sự thay đổi về ngoại hình mà nó thể hiện rõ nhất ở trong cáng cà ht tín.h tôi không còn là cậu trai mê những trò chơi điện tử hay tranh giành đồ chơi với em nữa. giờ đây, tôi ra dáng một người anh đích thực. tôi giúp đỡ bố mẹ những công việc nhà, chơi với em lúc bố mẹ bận và tự giác làm hết mọi việc cá nhân của mình mà không ca. tôi chú ý nhiều hơn đến cảm xúc của người khác, quan tâm mọi người những lúc họ buồn vui và an ủi, chia sẻ với họ. tôi cũng quan tâm đến ngoại hình của mình nhiều hơn. Trước đy quần áo và ồ dùng của tôi ều do một tay m mua sắm nhưng nay tôi đãc tự tự lựa chọn những bộ trang phục, những mono ồ ồ pHù hợp với bản m. tôi bắt đầu hình thành những sở thích mới “người lớn” hơn. những lúc mẹ nấu ăn, tôi thường đứng cạnh quan sát và phụ mẹ, thì ra nấu ăn cũng thú vị đến thế. tôi nhờ mẹ chỉy dạy cho mình nấu những mono từ dễ ến khó và tôi cũng có cr thể nấu ược kha khá, không lo sẽ bị đói khi bố mẹ vắng nhà và sau này khi tôi tôi tôi có gia đình vợ with minh. và chính những sở thích, những điều bình dị này làm tôi thêm yêu đời hơn.

                  sự trưởng thành không phải tự nhiên mà có. Đó là cả một quá trình tích lũy, rèn luyện và bao nhiêu bài học kinh nghiệm cho bản thân tôi. tôi trưởng thành hơn sau lần tôi mắc lỗi to lớn với bố mẹ. khoảng một năm trước, tôi vẫn còn là một đứa trẻ ham chơi, vô lo vô nghĩ và chỉ quan tâm đến những thú vui, sở thích của mình. tôi ham mê trò chơi điện tử đến mức tôi thường xuyên lén bố mẹ chơi và nghỉ học để ngồi ở quán net chơi cho xong ván. lần đó có một anh lớn thách đấu tôi chơi game. tôi đồng ý như một lẽ thường tình. ngày hôm đó tôi nghỉ học không suy nghĩ và ngồi đấu game với anh ta cả buổi tối đến tận ngày hôm sau mà không về nhà cũng khôn tr ư. tôi không hề biết là bố mẹ lại lo lắng cho mình như thế. trưa hôm sau, tôi ung dung đi về, dù biết sẽ bị bố mẹ quát mắng nhưng tôi không hề mảy may lo sợ. nhưng khi đặt chân vào nhà, mọi thứ khác xa tưởng tượng của tôi. Đập vào mắt tôi là hình ảnh mẹ tôi đang ôm mặt khóc, bố tôi gục đầu đầy mệt mỏi, lo âu. tôi đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì mẹ chạy đến ôm chặt lấy tôi khóc nức nở. tôi ngây người không biết pHải làm thế nào, mãi sau tôi mới biết Hóa ra bố mẹng tưởng tôi bịt bắt cocc Hoặc Có chuyện chẳng lành nên el đã vôn cùng lo lắng và chạy khắp nơ Hôm đó, Sau khi thừa nhận lỗi lầm với bố mẹ, bố tôico nói một câu mà c cr lẽ tôi sẽ không bao giờ quên ược: “là một người đn ông, đi ềc ươi ươi ươi ươi ươi ươi ươi ươ khóc, phải lo lắng.” tôi hiểu và nhận ra lỗi lầm của mình và xin lỗi bố mẹ. từ ngày hôm đó, tôi tự hứa với lòng phải quyết tâm bỏ chơi game và học hành thật tốt để bố mẹ yên lòng. tôi quan tâm đến gia đình nhiều hơn, cố gắng mọi thứ nhiều hơn và chính sự cố gắng đó làm tôi tốt hơn và vui vẻ hơn.

                  nếu không có lỗi lầm, with người chúng ta sẽ không thể trưởng thành. vì vậy, mỗi chúng ta hãy cố gắng rút ra bài học và sửa chữa lỗi lầm của mình trước khi quá muộn để sống tốt hưn vàp.</

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 15

                  ai trong chúng ta rồi cũng đến ngày khôn lớn? bạn định nghĩa như thế nào về sự khôn lớn? bạn thấy mình khôn lớn khi nào? khi biết giúp đỡ bố mẹ, khi tự mình làm một việc nào đó hay khi thấy mình đã cao hơn nửa cái đầu? riêng tôi, tôi thấy mình đã khôn lớn theo từng ngày, từng ngày trôi qua. Đặc biệt là khi tôi đã có thể chăm sóc lại cho mẹ.

                  từ khi cất tiếng khóc chào đời, tôi đã được chở che và chăm sóc trong vòng tay yêu thương của bố mẹ. từ bữa ăn ến giấc ngủ, từ những điều nhỏ bé ến những việc to lớn, bố mẹ luôn là người sẵn sàng ứt. trong tình yêu thương thiêng liêng ấy, tôi trưởng thành từng ngày. thời gian qua đi, cuối cùng cũng có ngày tôi có thể chăm sóc lại cho mẹ.

                  nửa đêm, tôi thấy dường như nhiệt độ tăng cao hơn, người tôi dường như nóng hầm hập. tôi khó chịu cựa quậy mình mới nhận ra hai tay mẹ đang ôm tôi nóng hổi. tôi lay nhẹ cũng không thấy mẹ tỉnh giấc. bình thường, tôi chỉ cần cựa mình chút thôi mẹ đã thức rồi. lo lắng, tôi đưa tay thử sờ lên trán mẹ thì thấy nóng như lửa đốt, tôi hốt hoảng nhận ra mẹ đã bị sốt cao rồi. lúc chiều mẹ đi mưa về, chắc là ella đã bị ướt mưa nên ella nửa đêm ella mới sốt cao như thế này. bố đi làm ở xa, bình thường chỉ có hai mẹ with ở nhà.

                  tôi nhớ lại những lần mình bị ốm, mẹ ngồi cả đêm ể ổi khăn mát ắp lên trán hạ sốt cho tôi, nhanh chóng bậy git .ửi git d . nước mát, bắc ghế ngồi cạnh giường, vụng về vắt khăn rồi đắp lên trán mẹ. Đổi khăn qua qua lại lại, vừa đổi tôi vừa sờ thử xem nhiệt độ có giảm không. mãi đến khi thay tới chậu nước thứ năm, vầng trán nóng rực của mẹ mới dần hạ nhiệt xuống. from her khuôn mặt from her trái xoan cũng bớt đỏ ửng hơn, hai hàng lông mày chau lại khi trước đã giãn ra nhiều. tuy nhiên tôi gọi mãi mẹ cũng không tỉnh, tôi đoán rằng mẹ rất mệt mỏi, lúc ella bị sốt cao tôi cũng như thế, mê man không biết gì.

                  loay hoay với hai chiếc khăn mặt suốt mấy tiếng đồng hồ, khi tôi sắp ngủ gật như gà con mổ thóc thì nghe thấy tiếàng gà gá ếàn nhûng. Mỗi lần tôi ốm mẹ ều nấu cháo hành ể dễ tiêu, tôi quyết ịnh chạy xuống nhà bếp, học Theo hướng dẫn trên nồi cơm điện crức lại lần trước làm cỗ bà dạy, thái thành khúc nhỏ và rửa sạch sẽ, bỏ muối vào nấu chung với gạo. trên nồi đã có chức năng nấu cháo, tôi chỉ cần ấn nút đó là được. cháo chín rồi mà mẹ vẫn còn ngủ. tôi nếm thử, cho muối vào vừa ăn rồi múc ra bát to để cho cháo nguội bớt. thấy trời đã sáng tỏ, tôi mới mở cửa, chạy ra hàng thuốc tân dược gần nhà để mua thuốc cho mẹ of her. cô bán thuốc thấy vậy she cứ khen ngợi:

                  Được khen, ai cũng thấy vui, tôi cũng vậy, nhưng nghĩ đến mẹ vẫn đang bị ốm, tôi lễ phép cảm ơn rồi chạy về ngay. về đến nhà thì thấy mẹ đã ngồi ngoài phòng khách, mẹ đang bưng bát cháo tôi để trong lồng bàn. tôi vội vàng chạy vào ngay:

                  – mẹ ơi, mẹ thấy đỡ khó chịu hơn chưa ạ? mẹ có rát họng không? with mua thuốc cho mẹ rồi này. nửa đêm mẹ bị sốt cao, with the lắm.

                  mẹ xoa đầu tôi, nhìn túi thuốc tôi còn cầm trong tay, mỉm cười:

                  – mẹ đỡ nhiều rồi, with gái mẹ giỏi quá, biết chăm sóc mẹ chu đáo thế này rồi. mẹ phải gọi điện cho bố, kể với bố mới được.

                  nhìn khuôn mặt rạng rỡ và nụ cười hạnh phúc của mẹ, tôi thấy lòng mình cũng trào dâng cảm giác hạnh phúc, sung sướng. chính lúc ấy tôi đã cảm nhận được, bản thân đã khôn lớn. không con phụ thuộc vào mẹ mãi, tôi đã biết chăm sóc cho mẹ khi mẹ ngã bệnh, bố vắng nhà. tôi đã nấu được nồi cháo ngon cho mẹ, làm mẹ mỉm cười hạnh phúc như nắng xuân ấm áp. có lẽ tôi đã khôn lớn thật rồi.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 16

                  thời gian như một cỗ xe vô hình lăn bánh. Để rồi một sớm mai thức dậy, tôi giật mình nhận ra hai từ “khôn lớn” đã gần mình đến thế. từng đổi thay dần hiện ra như những thước phim quay chậm, thước phim về sự trưởng thành của tôi. và tôi thấy mình đã khôn lớn.

                  tôi chăm chú ngắm nhìn người trong gương. khuôn mặt ngây thơ ngờ nghệch bây giờ đã thanh thoát, có đường nét hơn. cô bé nhút nhát bé nhỏ ngày nào nay đã cao đến vai de ella bố de ella, cao hơn cả de ella mẹ de ella. giọng nói của tôi trở nên trong trẻo và nữ tính hơn. tôi có thể hát vang ca khúc tôi yêu thích mà không cần ngại ngùng như ngày còn bé.

                  Điều đặc biệt là tôi trưởng thành hơn trong suy nghĩ và hành động của bản thân. tính trẻ with bốc đồng đã thay đổi dần theo năm tháng. trước khi làm bất cứ việc gì tôi đã biết đắn đo, suy nghĩ, biết phân biệt việc gì nên việc gì không nên. tôi cảm thấy có ý thức trách nhiệm hơn và tự giác trong cuộc sống thường ngày. những ngày còn nhỏ, mẹ phải giục mãi tôi mới ì ạch đứng lên cầm chổi quét nhà, hay giúp mẹ việc này việc kia. hiện tại thì khác, chỉ cần thấy nhà bẩn, bụi bặm, tôi sẽ chủ động cầm chổi quét nhà, chủ động đổ rác khi ráth đy. tôi học mẹ nấu những món ăn đơn giản và cách giặt quần áo, tự tay giặt, là quần áo của chính mình. mỗi sáng, khi gà cất tiếng gáy, ông mặt trời đã vén màn tỉnh giấc đằng đông, mẹ không cần mất thời gian kéo tôi dậy nữa. tôi sẽ tự mình thức dậy, chạy vài vòng quanh sân để tập thể dục.

                  không chỉ những việc nhỏ nhặt như thế, trong học tập tôi đã thay đổi tích cực hơn rất nhiều. trước kia, mỗi lần đi học về thấy mệt là tôi lại bỏ qua bài tập, đặt lưng ngủ luôn. nhưng bây giờ thì không, sau khi về nhà tôi sẽ dành thời gian làm và chuẩn bị bài. tôi cẩn thận và có trách nhiệm hơn với việc học của mình. không cần thầy cô, bố mẹ nhắc nhớ, tôi vẫn tập trung học thật tốt.

                  dấu mốc quan trọng nhất trong hành trình khôn lớn của tôi có lẽ là khi tôi biết quan tâm và yêu thương mọi người nhiều hơn. tôi bắt đầu chăm chú và dõi theo mọi người, phát hiện ra nhiều điều ý nghĩa. tôi không còn nằng nặc đòi một món đồ chơi hay một bộ quần áo mới như trước vi hiểu ra nỗi vất vả, những hi sinh thẹ bm c l. thường ngày, chỉ vì một chuyện nhỏ, tôi và em gái sẽ tranh cãi om sòm, bố mẹ rất phiền lòng vì điều đó. nhưng hiểu chuyện rồi tôi lại nghĩ khác. nếu em gái tôi thích thứ gì, tôi sẽ không tranh giành với nó. lần đầu tiên, mẹ mua hai đôi tất tay mới mà tôi không mảy may giành với nó, nó ngạc nhiên lắm. mãi tới khi tôi nói:

                  – chị lớn rồi, sẽ nhường nhịn em. em cứ chọn màu mà she mình thích.

                  with bé với lấy đôi tất màu hồng, miệng lí nhí:

                  – cảm ơn chị!

                  lúc ấy, tôi vừa bất ngờ vừa vui mừng. cảm giác làm chị gái, hóa ra tuyệt vời như vậy. bố mẹ nhìn hai chị em hòa thuận, yêu thương, ánh mắt cũng bất giác mà lấp lánh niềm vui, hạnh phúc. sau sự việc ấy, tôi càng yêu thương mọi người xung quanh. bố mẹ tôi cũng yên tâm nhiều khi có công chuyện, để hai chị em ở nhà.

                  khôn lớn, trưởng thành rồi đồng nghĩa với việc biết nhìn nhận những lỗi lầm mình đã gây ra. tôi hồi tưởng về quá khứ và hối hận về những việc không đúng mà mình đã làm. từ những việc đó, tôi rút ra được nhiều bài học quý giá, tự kiểm điểm bản thân và quyết tâm rèn luyện tốt hơn. Điều tuyệt vời nhất phải chăng là khi tôi bắt đầu có hoài bão, ước mơ về tương lai của mình. tôi mơ ước trở thành một phóng viên, cầm chiếc máy ảnh trên tay và đi đến khắp mọi nơi, ghi lại câu chuyện của nhiều cukh. tôi đặt ra những mục tiêu, vạch ra những kế hoạch và tạo dựng một niềm tin vững chắc cho ước mơ, hoài bão ấy. tôi luôn tin tưởng, chỉ cần tôi cố gắng hết mình, nỗ lực không ngừng nghỉ. một ngày kia, thành công sẽ mỉm cười với tôi.

                  tôi nhìn lại chính mình trong gương, mỉm cười hài lòng với bản thân của hiện tại. dù cho nhiều thứ đã đổi thay, nhưng tôi vẫn là chính tôi. tôi thấy mình khôn lớn, và tôi vui vẻ vì sự khôn lớn ý nghĩa đó.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 17

                  có người từng ví con người giống như một cây xanh, phải trải qua những quá trình thoát ra khỏi hạt mầm lá mầm để vươln cao và. giống như ến một lúc nào đó, ta bỗng thấy mình chẳng còn là những mầm non yếu ớt trước bão giông mà đc sự cứng cáp bám vào. Đó là khi, tôi thấy mình đã lớn khôn.

                  có ai đã từng đặt ra câu hỏi, lớn khôn có nghĩa là gì? Đó phải chăng là lúc tôi thấy bản thân mình biết suy nghĩ hơn một chút, biết suy xéli mọi vi vi. nhất cho bản thân? Đó phải chăng là khi tôi biết rằng cuộc sống vốn chẳng bao giờ là công bằng và cần pHải biết chấp nhận những sự thật vốn chẳng mấy dễ chịu. Đó là khi tôi biết vượt qua những trở ngại để đi và tin tưởng và con đường đã chọn? cây non là tôi ngày xưa nay đã cứng cáp hơn trước những biến cố va đập của cuộc sống.

                  tôi thấy mình đã lớn khi chợt chạnh lòng lúc nhìn thấy sợi tóc bạc trên mái đầu của mẹ. người mẹ đã săn sóc cho tôi suốt những tháng ngày đã qua nay đã có dấu hiệu của tuổi tác of her. tôi chợt thấy mình vô tâm quá khi chẳng màng đến những vết chân chim xuất hiện ngày càng nhiều trên gương mặt mẹ of her. sợi tóc bạc đã khiến tôi giật mình, khiến tôi ý thức rằng cần phải quan tâm đến những người thân yêu ngay khi còn có. tôi cần phải trưởng thành hơn trong suy nghĩ, cần phải biết dành tình yêu thương cho những người đã từng hết mình vì tôi.

                  tôi thấy mình đã lớn khi bao dung và tha thứ hơn cho lỗi lầm người khác. Co người từng nói quyền lực của ất là bồi ắp và kết tụ, quyền lực của nước là làm tràn ầy, quyền lực của giód là cuốn trôi, lực của lửa là thiáy. còn quyền lực của sự tha thứ, còn vượt qua cả đất, nước, gió và lửa, đó là quyền lực của sự hàn gắn. tôi thấy mình đã lớn khi trước 1 lỗi lầm, tôi biết bỏ qua để gìn giữ những mối quan hệ tốt. cô bé tôi ngày trước hay cáu gắt, hay nhõng nhẽo, hay để bụng nay đã biết gạt đi cái tôi để dành sự tha thứ và lòng vị tha choi ngưc.

                  hơn tất cả, tôi thấy mình đã lớn khi biết suy nghĩ nghiêm túc về tương lai của bản thân. tôi biết tính toán nhiều hơn, nhận thức nhiều hơn, biết điều gì là tốt và điều gì không nên làm. tôi biết xác định mục tiêu của mình và luôn nhắc mình phải tìm ra con đường đi vững chãi nhất để đạt đạt mon đư không còn mập mờ và mông lung trước tương lai, tôi biết cách làm để nào để bản thân mình không lu mờ trong cuộc sống.

                  trưởng thành không phải chỉ là sự lớn lên về thể xác, mà hơn tất cả là bạn lớn lên về tâm hồn. sự lớn lên của tôi, có lẽ là chưa đủ, thế nhưng nó đánh dấu mốc quan trọng rằng tôi cần thiết phải trưỡnh h.h. Đó chính là điều thiết yếu mà mỗi con người cần phải trải qua.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 18

                  không còn là đứa bé ngây thơ, hồn nhiên như ngày nào. giờ đây tôi đã là một cô bé học lớp 8, cũng đã 14 tuổi rồi. và khi ấy, tôi muốn nói với mọi người, với bố mẹ và bạn bè rằng “tôi thấy mình đã lớn khôn”. Đó là việc tự nhận thức về bản thân mình, về những thay đổi của bản thân theo chiều hướng tích cực. “lớn khôn” ở đây không chỉ là ở ngoại hình mà điều quan trọng là sự trưởng thành, chín chắn trong tâm hồn mỗi người.

                  Đi hết chặng đường gần 15 năm trên đời, tôi không còn là một đứa be mè nheo và nhõng nhẽo như xưa. tôi lớn lên trông thấy, thấp hơn chị gái tôi chẳng là bao.

                  hơn nữa những nhận thức của tôi về thế giới xung quanh không còn qua ngây thơ và hồn nhiên như ngày nào, tôi nhìn cuộc sống ở tinh luật, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, bảt, b cuộc sống này đâu còn là một màu hồng ẹp ẽ như từng thấy, đó là một cuộc sống pHức tạp, bộn bềi với những cai cả và thấp hèn, ẹ ẹ àp àp àp àp àp àp àp à àp à à à à à àp à àp àp à à àp àp. . tất cả những mặt ối lập của cuộc sống c cùng tồn tại và chuyển Hóa vào nhau nên rất cần pHải tỉnh táo, bản lĩnh ể đi cai tái thiện, ể hệng tát. và chính hiện thức ấy cũng là một phần tôi rèn nhận thức, tâm hồn của tôi. Với cai nhìn cuộc sống đa chiều, with người thì đa diện, tôi có một cai nhìn toàn cảnh vềc cuộc sống, nắm bắt ược những bản chất ể cóc cic ứng xử h. tôi đã lớn khôn phải chăng là như thế.

                  tôi thấy mình đã lớn khôn còn bởi tôi đã hiểu hơn về chính bản thân mình. mỗi with người không hề giản đơn, xuôi chiều như bề ngoài chúng ta thấy. Đó là một tiểu vũ trụ với đầy những bí ẩn đang chờ người du hành đến khám phá. và tôi cũng đã và đang tiến những bước đầu tiên để khai phá tâm hồn mình. khi tôi hiểu ược tôi thì tôi sẽ nhận thức ược bản thân mình từ tính cách, phẩm chất, sở thích … khả năng tiền ền kẩn. khi tôi đã hiểu tôi thì như một điều tất yếu, tôi sẽ sống cuộc đời của chính mình. Biết rõ về chynh mình tức là tôi nhận thức ược những ưu điểm và hạn chếa của bản thn từ đó mà tìm hướng hạn chếc pHát huy ể ị ịnh hướng cc. cứ như vậy thì việc chọn lựa cho mình một con đường đi đúng đắn là không quá khó, tôi là chủ cuộc đời mình chứ không ai hiểu bản thn mình cũng là một cách ể tôi chia sẻ, kết nối với những người xung quanh, ngọn lửa trong tôi khi tìm thấy ự sự hòp.

                  tôi thấy mình đã lớn khôn bởi giờ đây tôi đã biết khơi lên trong mình ngọn lửa của yêu thương, của đam mê và cềm tina ni. yêu thương chynh là thước đo của sự trưởng thành bởi chính nhà vă v. hugo đã từng quan niệm: “trên ời, chỉ có một điều ấy thôi, đó là yêu thương nhau”. khi yêu bản thân mình hơn, tình cảm trao đi cho những người xung quanh tôi cảm thấy thật an nhiên và nhẹ nhõm. KHI BIếT YêU THươNG NHIềU HơN, Tôi Thể Hiện ra bằng những hành ộng chân thành: có trach nhiệm với chính bản thn mình, Chia sẻ, ộng viê, Dang rộng ca yêu quoxen qualk chính tình yêu thương chứ không phải điều gì khác khiến tôi sống nhân văn và cao cả hơn. hơn một triết lí tôi nhận ra là để yêu thương chân thành và lan tỏa, hãy biết hy sinh bản thân mình. 14 tuổi, tôi cũng phần nào tìm thấy cho mình những đam mê, những ước muốn, những khát vọng riêng. cùng với ngọn lửa của niềm tin và tri thức, tôi sẽ cố hết sức để thổi bùng những ngọn lửa đang tiềm ẩn. và cảm ơn cuộc đời, những người xung quanh đã góp phần cho tôi khôn lớn.

                  giờ đây, tôi thấy mình đã khôn lớn chỉ là một phần rất nhỏ. chặng đường đời còn rất dài và thật lắm chông gai, tôi luôn tự dặn lòng phải chân cứng đá mềm để bước vào đời.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 19

                  mỗi một ngày trôi đi với biết bao sự kiện, bao nhiêu thăng trầm khiến cho con người ta ngày càng trưởng thành hơn, tôi cũng nhyư. tôi nhận thấy bản thân mình ở hiện tại có rất nhiều điểm khác so với quá khứ ngây ngô đến ngờ nghệch trước kia. tôi đã khôn lớn thật rồi. những thay đổi trong tôi đa số đều theo hướng tích cực, để tôi để cho các bạn nghe về quá trình trưởng thành của tôi.

                  thời gian trôi đi thật nhanh, mới ngày nào tôi còn là một cậu bé đang chập chững biết đi, đang nói những tiếng bi ba bi bô bôi gọi mẹ thì ngày hôm nay, tôi đ so với những năm tháng tiểu học, tôi thấy mình thay đổi khá nhiều, đặc biệt là ở ngoại hình. hồi còn học mẫu giáo, tôi bị coi là thấp nhất lớp. Ấy vậy mà giờ đây, khi cơ thể phat triển, chiều cao của tôi tăng vọt, nó tăng nhanh ến mức mà những người họ hàng nhà tôi mỗi khi ến chơi ềi ề cao nh??”. Đúng thật là như vậy, chiều cao hiện tại của tôi là một mét tám mươi mốt. mẹ tôi thường đùa rằng: “with đi thi người mẫu được rồi đấy!”. nhưng chiều cao chỉ là một trong những thay đổi đầu tiên khi tôi nhận ra mình đang trưởng thành, cái làm tôi ngạc nhiên nhất l. các bạn có thể tưởng tượng được không, bỗng một ngày, vào buổi sáng, tôi thức dậy với một giọng nói “ồm ồm” ụnhư m. tôi khá sốc, giọng nói trong trẻo ngày xưa của tôi đã biến mất, thì ra, tôi đã bắt ầu vỡ giọng rồi, ể thà thành ƟƟhr mộti con trai

                  ngoài những thay ổi đáng kể về ngoại hình, tôi còn nhận thấy trong từng suy nghĩ của bản thân là những run ộng ối với những người bạn khác giới. tôi có để ý đến một bạn nữ trong lớp. từng cử chỉ, điệu cười của bạn nữ như khiến lòng tôi nở hoa, xao xuyến lạ thường. không những thế, tôi còn cố gắng học thật tốt để có thể chỉ và giúp đỡ bạn đối với những bài tập khó. tôi cố gắng tạo ấn tượng tốt nhất có thể để ghi điểm đối với cô bạn gái học cùng lớp. hóa ra, tôi đã trưởng thành hơn thật rồi! tôi biết cả những cách để cưa đổ cô bạn mà tôi thích, tôi có những rung động đầu tiên của một thằng con trai mới lớn.

                  trưởng thành hơn, tôi biết lo cho gia đình nhiều hơn. mỗi buổi chiều đi học về, tôi không còn la cà trong những quán game ở gần trường nữa mà thay vào đó là về nhà và phụ giúp cha mẹ. tôi cũng biết cách cư xử hơn. Một lần, khi tôi và mẹ cãi nhau, tôi đã cố gắng kìm chế và không to tiếng ối với mẹ, vì tôi biết rằng mình không pHải là ứa trẻ cho ưa ượa ượa ượa ượa ượa ượa ượ ượa ượa ượa ượa ượa ượa ượa ượa ượa ượa ượa ượa. tôi còn tự sửa chữa ược một vài ồ vật trong nhà mà không phải ể bố mẹ pHải đem ra ngoài tiệm, thấy ai khen mình, bản thôi tôi cũng không dám nh, th à. p>

                  khi tôi nhận ra mình đã lớn khôn, tôi cảm nhận được những thứ mới mẻ đang len lỏi từng ngày vào tâm hồn và mỬntín cá. cảm giác hơi đột ngột nhưng cũng thật thú vị. trưởng thành hơn để trở thành một người sống có ích hơn, biết suy nghĩ cho người khác hơn là một điều mà tôi hằng entre mỏi. hồi bé, tôi mong sao minh lớn thật nhanh, nhưng khi lớn thật nhanh rồi, tôi vẫn thấy ngỡ ngàng và ngạc nhiên lắm!

                  chặng đường đời phía trước vẫn còn dài. sau này, khi rời xa mái trường và đi làm việc trong một môi trường mới, tôi còn cần phải trưởng thành hơn bây giờ nhiều. nhưng tôi không hề lo lắng, tôi vẫn cứ tận hưởng những gì mình ạt ược ở ộ ộ tuổi học sinh này, bởi bất kì một sự trưởng thành nào cũng cần cón thời thời thời thời thời thời thời thời thời thời thời thời thời thời thời thời gian. thời gian sẽ tôi luyện cho tôi trở thành một con người kiên cường hơn và dũng cảm hơn. tôi tin là thế.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn – mẫu 20

                  năm tháng cứ trôi qua, mỗi ngày tôi cứ suy nghĩ xem hôm nay mình đã thay đổi những gì. mỗi tối, trước khi đi ngủ tôi nhìn vào trước gương xem ngoại hình, vóc dáng, cân nặng và suy nghĩ của mình. cứ thế cho đến khi tôi lớn.

                  quả đúng như vậy, trẻ em khi còn nhỏ luôn ao ước mình sẽ ngày càng lớn lên thật nhanh, chững chạc hơn. lúc còn nhỏ, tôi luôn được cha mẹ bế trên tay, không lo sợ điều gì. nhưng đến khi cha tôi mất thì mọi gánh nặng đều đè lên vai mẹ. khi đó tôi muốn mình chóng lớn thật nhanh để phụ mẹ. nhớ lúc tôi bị sốt, mẹ đã lo lắng và chăm sóc cho tôi từng chút một không nghỉ ngơi.

                  nhưng bây giờ thì, mỗi khi bị bệnh thì phải tự chăm sóc cho mình. năm tôi lớp một, khi mẹ đưa tôi vào lớp, trong lòng tôi cảm thấy khó chịu, bồi hồi và lộ sợ. lúc đó, tôi thấy mọi thứ dường như rất mới đối với tôi. chỉ vài ngày sau thì tôi đã làm quen với các bạn xung quanh mình. bây giờ nghĩ lại thì tôi cảm thấy tôi lúc đó ngây thơ, trẻ with như thế nào. không chỉ ngoại hình, mà tính nết cũng thay đổi. trong lời nói và thái độ tôi cũng thay đổi rất nhiều.

                  Điều đặc biệt hơn là khi thấy cô giảng bài thì tôi chăm chú lắng nghe và tiếp thu rất nhanh. còn ngày trước, mỗi lần thấy cô giảng bài thì tôi lại nói chuyện, nên thường bị chép phạt. nghĩ đến những kí ức xa xưa, sao mà tôi thấy mình trẻ con như vậy, lại con ngốc nghếch không tả nổi.

                  qua những kỉ niệm ấy, tôi thấy mình vụng về, hậu đậu và không tập trung vào việc học. tuy nhiên bây giờ, tôi thấy mình không chỉ lớn về vóc dáng mà còn lớn về suy nghĩ.

                  tuổi 14, tôi thấy yêu cuộc sống xung quanh mình, yêu quê hương đất nước mình nhiều hơn. tổ quốc thật tươi đẹp và cuộc sống thật ngọt ngào. tôi được hạnh phúc mỗi ngày bên gia đình và bạn bè. tất cả tạo nên niềm vui của tôi, hạnh phúc của tôi và cuộc đời tôi. tôi thấy mình cần có trach nhiệm mang lại niềm vui cho người kHác và góp pHần xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc, xã hội bình yên, ất nước phồn vinh.

                  tuổi 14, tâm hồn tôi đầy những rung cảm lạ. những cảm giác mà trước đây tôi chưa từng có bây giờ ào ạt trong tôi mỗi ngày. tôi bắt đầu biết suy tư, dĩ nhiên là những ý nghĩ vu vơ cứ quần vũ ở trong đầu, nhiều lúc không thể tập trung họƑc. mẹ nói, đó là cảm giác của tuổi mới lớn, rất hồn nhiên và tự nhiên. những cơn mưa chiều cũng làm tôi nao lòng, hay chiếc lá rơi khiến tôi thấy bồi hồi rất lạ.

                  tôi thấy mình đã khôn lớn nhưng chưa trưởng thành. tôi lớn hơn tôi trước đây, không còn ngây thơ hay lạ lẫm với mọi thứ diễn ra ở xung quanh, biết tự giác làm những công việc tôi rất vui vì điều đó. dĩ nhiên, mẹ tôi cũng rất tự hào và hài lòng về những thay đổi của bản thân tôi.

                  Tham khảo: Soạn bài Chiếc lược ngà Soạn văn 9 tập 1 bài 15 (trang 195)

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button