Giáo dục

Phân tích nhân vật Viên quản ngục trong Chữ người tử tù 2 Dàn ý & 15 bài văn mẫu lớp 11 hay nhất

top 15 bài phân tích nhân vật viên quản ngục siêu there biết cách viết bài văn phân tích hay, đủ ý để đạt được điểm cao trong các bài kiểm tra sắp tới.

Viên quản ngục trong chữ người tử tù là một người có tấm lòng hiền hậu, thiên lương, yêu cai ẹp và có vẻ đm hc up t ông là một trong số ít người còn mà yêu cái đẹp, yêu thẩm mỹ. qua 15 bài phân tích nhân vật viên quản ngục đã cho chúng ta một bài học về cách nhìn nhận, quan niệm về con người. bên cạnh viên quản ngục các bạn xem thêm bài văn mẫu phân tích nhân vật huấn cao.

Xem thêm: Phân tích nhân vật viên quản ngục

dàn ý phân tích nhân vật viên quản ngục

dàn ý số 1

i. mở bài: giới thiệu viên quản ngục

video:

Truyện ngắn chữ người tử tù là một câu chuyện ược xem là ặc sắc, trong câu chuyện có một tình huống hết sức éro le giữa hai with người hai số phận. câu chuyện nói ến hai người c cái cái ẹp nhưng lại có ịa vị xã hội trái người nhau, và ồng thời sựp gỡ giữa hai nhn vậũt nổi bật trong câu chuyện là hình ảnh của viên quản ngục, một with người yêu cai ẹp nhưng lại sống trong một chế ộc nát, chung ta c cùng đi tìm hiểu nht

ii. thân bài: phân tích viên quản ngục trong chữ người tử tù

1. ngoại hình của viên quản ngục:

– một người tuổi trung niên

– khuôn mặt như mặt ao

– viên quản ngục là một người điềm đạm, phúc hậu

2. tính cách của viên quản ngục

– viên quản ngục có tâm hồn thuần khiết, yêu cái đẹp

– Ông là một người có tâm hồn nghệ sĩ, yêu nghệ thuật

– viên quản ngục có tấm lòng khâm phục những người tài hoa

– Ông là người có tâm hồn nghệ sĩ, nâng niu cái đẹp, cái có giá trị thẩm mĩ

– là một with người có tâm hồn trong sáng

3. nhận xét chung về viên quản ngục

– xây dựng hình tượng nhân vật độc đáo

– có một cách dẫn dắt để thể hiện được nhân vật một cách sâu sắc

– xây dựng tình huống truyện độc đáo và tinh tế

iii. kết bài: nêu cảm nhận của em về nhân vật viên quản ngục trong chữ người tử tù

video:

viên quản ngục trong chữ người tử tù là một người có tấm lòng hiền hậu, yêu cái đẹp và có vẻ đẹp tâm hồn sâu s. ông là một trong số ít người còn sót lại với chế độ xã hội mục nát mà yêu cái đẹp, yêu thẩm mỹ.

dàn ý số 2

i. mở bài

– đôi nét về tác giả nguyễn tuân và tác phẩm chữ người tử tù: một nhà văn có “tính tài hoa và cái giọng khinh bạc ệ nhệ t trong). chữ người tử tù là truyện ngắn tiêu biểu của ông

– giới thiệu nhân vật quản ngục:

ii. thanks bài

1. tấm lòng biệt nhỡn liên tài

– nói về kẻ tử tù với một thái độ kính trọng không che giấu “tôi nghe…rất đẹp đó không?”

– trong những ngày huấn cao trong ngục, quản ngục luôn bày tỏ thái độ nghiêm kính khiêm nhường

– dũng cảm biệt đãi huấn cao trong những ngày cuối cùng ngay cả khi bị hc coi thường, khinh bỉ:

+ mong muốn: “ta muốn biệt đãi ông huấn cao, ta muốn cho ông ta đỡ cực trong những ngày cuối cùng còn lại”

+ sai người đem rượu và đồ nhắm đến cho huấn cao vì sợ trong buồng giam lạnh

+ khép nép bày tỏ: biết ngài là một người có nghĩa khí, tôi muốn châm chước ít nhiều

+ sau sự tức giận của huấn cao, quản ngục vẫn giữ sự đối đãi như thế

– cảm thấy tiếc nuối khi biết huấn cao sắp phải từ giữ cõi đời: “bấy nhiêu …vũ trụ”.

2. sự khát khao và trân trọng cái đẹp

– quản ngục trước kia là người đèn sách bồi đắp “thiên lương” nảy nở tốt đẹp ⇒ ông ta yêu đến say mê cái đ

– khát khao cái đẹp: mong ước của ông là “được treo ở nhà riêng một đôi câu đối” do chính tay huấn cao viết.

-sự khÁt khao và niềm trân trọng cái ẹp trong quản ngục mãnh liệt, ông có thể bất chấp cả tính mạng và ịa vị, mong sao có ƺữợc mấy

– Biết tingh ông huấn “vốn khoảnh, trừ chỗ tri kỉ, ông ít chịu chữ” ⇒ lắng nếu như không xin ược chữ ông huấn trước khi bị hành hình thì “ân hận suốt ờt ờt ờt ờt ờ >

⇒ chỉ có một người trân trọng cái đẹp đến tột cùng mới có những lo sợ khi không xin được chữ huấn cao như vậy

⇒ sở nguyện cao quý cho thấy quản ngục là con người biết quý trọng nâng niu cái đẹp

3. tấm lòng biệt nhỡn liên tài và niềm khát khao cái đẹp được kết tinh trong cảnh cho chữ, càng khẳng định quản ngục là “mộ</t trong than”

– cảnh chữn diễn ra giữa một buồng giam tối tăm và chật hẹp nhưng tất cả trở nên ẹp ẽẽ Thanh cao bởi “tấm lụa trắng còn nguyên vẹn lần hồ” cai ẹ

– sự “khúm núm, run run” của quản ngục không phải là biểu hiện của sự hèn nhát mà là thái độ ngưỡng vọng trước cái đẹt, cái

– quản ngục đã thot khỏi vai trò của một người cai quản ể trở thành một người trân trọng ngưỡng mộ cai ẹp ⇒ ồNg điệu với huấn cao

– chi tiết quản ngục cúi ầu vái lạy người tử tù huấn cao với giọt nước mắt rỉ vào kẽ miệng mà nhận mình là kẻ mê m va như một sực , ràng buộc để vươn tới cái cao đẹp.

Đang xem: Biện pháp nghệ thuật, tu từ sử dụng trong bài thơ Vội vàng

4. nghệ thuật xây dựng nhân vật

– thủ pháp tương phản đối lập.

– nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế.

– Đặt nhân vật vào tình huống giàu kịch tính.

iii. kết bài

– khái quát lại những nét tiêu biểu nhất về hình tượng nhân vật quản ngục

– đy là nhân vật chứa ựng quan điểm nGhệ thuật của nhà văn: cai ẹp tồn tại cả trong môi trường của cai ác, cai xấu, nhưng không lầy

phân tích nhân vật quản ngục – mẫu 1

quả thật không sai khi đánh giá rằng các tac pHẩm văn học chỉc khai sinh ra khi chính nó là kết nhào nặn từng nguyêuệu ời sống, n cấu mà không mang hơi thở đời sống thì tác phẩm ấy sẽ không thể truyền được cảm xúc đến với bạn đọc. văn học cũng là chuyện cuộc đời, một hành trình mang trong mình sứ mệnh cao cả của một nhà văn. Đối với nguyễn tuân, ông luôn khao khát đi tìm cái đẹp thuần khiết dù đó là những nơi bóng tối phủ đầy và chựỉ.xa cá xng. nguyễn tuân luôn tin rằng dù con người sống trong bất kỳ hoàn cảnh nào thì ẩn sâu trong tâm hồn họ vẫn luôn chứa ựng những ẑ ẹn cái ẹr. và chữ người tử tù sẽ cho ta sẽ thấy rõ được điều đó.

tuy không phải là nhân vật chính trong tác phẩm của nguyễn tuân, nhưng viên quản ngục cũng đóng một vai trò vô cùng quan trọng. Ở nhân vật viên quản ngục người ọc nhận ra những nét ẹp đáng quý ồng thời làm nổi bật vẻ ẹp của nhông ca. nói về nhân vật viên quản ngục, trong mở ầu của câu chuyện, nhà văn nguyễn tuân viết rằng: “trong hoàn cảnh ề ọ ọ ọ ọọth. người biết trọng người ngay của quản ngục là một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn”.<p tuy nhiên trai ngược với bản chất của nơi đy, nhân vật viên quản ngục lại là người có tínnh cach dịu dàng, biết trọng người ngay và hiểu ược gech gech gech géch

mặc dù trong tư thế đối nghịch khi phải làm việc cho triều đình nhưng viên quản ngục lại vô cùng mến mộ khí phách của ông huấn cao khi biết huấn cao là một vị anh hùng đại nghĩa, dám đứng lên lãnh đạo nhân dân chống lại triều đình thối nát. Viên quản ngục hiểu rằng với ông huấn cao mình chỉ là một kẻ xấu xa, tiểu nhân giữ tù, bởi vậy quản ngục cũng đãng trước ược rằng mìnnn sẽ bịc. thế nhưng and vẫn rất mực cung kính, lễ độ khi đối diện với ông huấn cao.

trong thời gian huấn cao bịt bắt giam, ngày nào viên quản ngục cũng tự mình đem cơm rượu tới, hành ộng này của nhân vật khhng ông muốn con cón chính chín tấm lòng bi anh hùng huấn cao với khát khao to lớn đó là vẫy khắp năm châu bốn bể, ước muốn lật ổ triều đình mục nát ể nhân dân cóc ct

câu hỏi của nhân vật viên quản ngục “xin cho biết ngài cần gì? để tôi cố gắng chu tất” và nhận được câu trả lời khẳng khái, thẳng thắn của huấn cao “ta chỉ muốn một điều là nhà ngươi đừng bước chân vào đây nữa” nhưng người quản ngục không tức giận mà lại bày tỏ thái độ “Xin lĩnh ý” lui ra một lần nữa đã tôn lên vẻ ẹp chynh trực, bất khuất của huấn cao cùng với sự kính trọng ối với cai ẹp của viên quản ngục.

không chỉ có tấm lòng biệt nhỡn liên tài, nhân vật viên quản ngục còn là người rất yêu cái đẹp. Khi hắn nghe tin trại giam tỉnh sơn sắp tiếp nhận thêm 6 tội nhân, Trong đó with ngài huấn cao, một người nổi tiếng là viết chữt nhanh và ẹp, viên qun ả ả ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ cao để treo trong nhà. và ể ạt ược sở nguyện đó, ông đã bất chấp mọi nguy hiểm có thể ến, dám biệt đãi huấn cao và cả 5 ồng của ông ểt ượt ược sở nguyệ ồng chíng ô ược sở nguyệ ồng. Dù Trong lòng lo sợ không xin ược chữ của huấn cao sẽ phải hối hận cải ời nhưng ông vẫn không dám mở miệng ể nói lời thỉnh cầu vấn cao về ước mut.

với tấm lòng chân thành của viên quản ngục cuối cùng đã khiến huấn cao cảm ộng và chấp nhận dành cho chữ y vào lúc nhiỪma, khiỪn trong một buổi tối trong chiếc phòng giam chật hẹp, ẩm ướt đã diễn ra một cảnh tượng độc đáo xưa nay chưa từng có. người cho chữ là một kẻ tử tù, cổ đeo gông cùm, chân vướng xiềng xích, còn người ược nhận chữ là viên quản ngục cai qu.

sự khúm no đ, tành đ, tànhh. cái thiên lương. sau khi nhận chữ, ược ngài huấn cao khuyên bảo là nên thay ổi chỗ ở ể ể giữ cái thiên lương cho lành vững, lú ấy viên qu. rỉ vào kẽ miệng làm cho không khí trở nên nghẹn ngào “kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.

ến đây cuối cùng cai ẹp, cai thiện đã chiến thắng cai xấu, cai Ác và ta dễ dàng nhận thấycoc tin sắt đá của tác giả nguyễn tuân về giá trị của with người. thực sự viên quản ngục trong tác phẩm là một thanh âm trong trẻo giữa bản đàn mà nhạc luật đều xô bồ và hỗn loạn.

mặc dù tac pHẩm đã kết thúc nhưng trong tâm trí bạn ọc vẫn còn lưu giữ những nét chữ vuông vắnn, ẹp ẽ của huấn cao, c cùng với this ộ ộ ộ ộ ộ thông qua nhân vật viên quản ngục nhà văn nguyễn tuân một lần nữa khẳng định, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào thì cái đẹp cũng luôn có sức mạnh cảm hóa con người và để giữ được thiên lương của mình luôn sáng trong, con người cần phải tránh xa cái ác độc, xấu xa.

phân tích viên quản ngục – mẫu 2

trong hoàn cảnh ề lao, người ta sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc, tính cách dịu dàng và lòng biết giá người trọng ng ngy n của viênnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnd mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ. nguyễn tuân viết truyện chữ người tử tù năm 1939 đăng trên tạp chí tao Đàn, năm 1940, in trong tác phẩm vang bóng một thời. Đoản thiên tiểu thuyết này có khoảng 2800 chữ, xứng đáng là một tờ hoa, trang hoa đích thực.

bên cạnh huấn cao – tử tù chữ, là nhân vật viên quản ngục – người xin chữ đã ược nguyễn tuân miêu tả một can ặc sắc, ầy ấn tượng. ngục quan có một ngoại hình ưa nhìn. Đầu đã điểm hoa râm, râu đã ngả màu. bộ mặt tư lự, nhăn nheo, có một đời sống nội tâm sâu sắc, cả nghĩ. sau khi nhận được phiến trát của sơn hưng tuyên Đốc bộ đường về chuyện nhận sáu tên tử tù, trong đó có huấn cao, người đứng đầu bọn phản nghịch lại có tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp đã làm cho ngục quan nghĩ ngợi .

hình ảnh ngục quan thao thức giữa đêm khuya khi ĩa ầu sở đã vợi lần mực dầu, lúc ầu thì tư lự, càng về khuya thì trên mặt ông chỉ còn là mặt nước ao x nhẹ. việc nhận tù sắp tới đã gây ra nhiều xáo động ghê gớm trong tâm tư vị ngục quan này. Ông là một con người từng trải, có tính cách dịu dàng khác hẳn với những kẻ sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc trong chốn la

quản ngục không phải là một hung thần với bàn tay vấy máu. Ông cũng là một nhà nho biết đọc vỡ nghĩa sách thánh hiền có nhiều đức độ. he kín đáo và thận trọng trong cử chỉ, ngôn ngữ. cách dò hỏi viên thư lại về tử tù: “tôi nghe ngờ ngợ huấn cao…”. qua câu nói của viên thơ lại, ông nghĩ: có lẽ lão bát này cũng là một người khá đây (…). một kẻ biết kính mến khí phách, một kẻ biết tiếc, biết trọng người có tài, hẳn không phải là kẻ xấu hay vô tình. ngục quan muốn biệt đãi huấn cao, nhưng vẫn sợ víên thơ lại cao giác nên ông rất cảnh giác, thận trọng:

làm quản ngục có thể hét ra lửa, bộ hạ tay chân là bọn côn đồ “lũ quay quắt, tàn nhẫn, lừa lọc” nhưng ông lại khác tính cách thì dịu dàng, tấm lòng thì nhân hậu, bao dung biết giá người, biết trọng người ngay. lúc nhận tù, ngục quan thật đáng trọng, với cặp mắt hiện lành, với lòng kiêng nể ược giữ kín đáo, lại còn cóc cót nhỡnn ối vớn huấn cao. trước thái ộ nhâng nháo, hách dịch, tàn nhẫn của bọn lính ngục, ông chỉ nhẹ nhàng mà nghiêm trang nói: “việc quan, ta đã có phquis c.ư

vĂn chương lãng mạn tiền chiến thường sửng thủ phap tương phản ối lập ể làm nổi bật nghịch líc của hoàn cảnh, bi kịch của số phận. nguyễn tuân cũng vậy, qua hình ảnh nhận tù, đã tương phản giữa ngục quan với lũ líh ngục, ối lập cai thuần khiết với cai cặn bã, giữa người ốt. qua đó làm nổi bật nhân cách tốt đẹp của quản ngục, khác nào “âm thanh trong trẻo chen giữa một bản đàn đều hỗn loạn, xô bỡn”.

mọi cái tốt đẹp và cái xấu xa đều được bộc lộ ở hành động. nửa tháng tử tù huấn cao sống trong trại giam đã được thầy quản biệt đãi như một thượng khách. trước mỗi bữa cơm tù, huấn cao được dâng rượu với thức nhắm; đó là món quà mà viên quản ngục biếu tử tù dùng cho ấm bụng. sự biệt đãi ấy đã thể hiện thái độ tâm phục, lòng biết giá người và trọng người ngay của ngục quan đối với huụn cao.

xưa no, bậc quân tử lấy chữ lễ trọng giao tiếp, tự biết mình và biết người trong quan hệ. tiếp cận với tử tù, quản ngục chân thành ngỏ ý: “… ngài có cần thêm gì nữa xin cho biết. tôi sẽ cố gắng chu tất…”. ngục quan liền bị tử tù nặng lời khinh bạc xua đuổi: “ta chỉ muốn có một điều là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”. Trước tình huống ấy, người nắm uy quyền trong tay rất bình tĩnh, không nổi trận lôi đình ểể trả thieve, không giở trò tiểu nhân ể thị oai. ngục quan chỉ lễ phép lui ra sau khi nói: “xin lĩnh ý”. huấn cao và bạn tù của ông vẫn được tiếp tục biệt đãi, cơm rượu lại có phần hậu hơn trước.

tại sao ngục quan lại xử sự như thế? vì xét về vị thế, ông ta chỉ tự coi mình là kẻu lại giữ tù, còn hus cao là một anh hùng tài tử ầu ội trời, chân ạp ất, chọc trời khuấy nước nổc nổc nổc nổ rất nhanh và rất đẹp. vả lại, quản ngục còn hi vọng chờ cho huấn cao dịu bớt tính nết để xin chữ. nếu được huấn cao cho chữ thì ông rất mãn nguyện. nguyễn tuân đã làm nổi bật bao phẩm chất của quản ngục: bình tĩnh, lễ độ, nhẫn nhục. quản ngục đã lấy câu châm ngôn của cổ nhân để ứng xử: “tiểu bất nhẫn bất thành đại sự”. ngục quan không lớn vì quyền uy mà đẹp ở nhân cách, ở tâm thế của một kẻ sĩ biết đọc vở nghĩa sách thánh hiền.

ngục quan có một tâm hồn trong sáng thanh cao, biết trọng người tài và rất yêu cái đẹp. mặc dù đã chọn nhầm nghề,nhưng thiết nghĩ trên cõi đời này đã có chúa ngục nào có cái sở nguyện cao quý như ông? cái ao ước của ông thật thanh cao, sang trọng. Ông ao ước có một ngày nào đó được treo ở nhà riêng câu đối do chính tay huấn cao viết. Ông say mê, khao khát vì chữ huấn cao đẹp và vuông lắm. với viên quản ngục, có vinh hạnh nào hơn nếu có được chữ ông huấn cao mà trèo, đó là một báu vật trên đời. vì thế, khi chưa xin được chữ, quản ngục sống trong tâm trạng đầy bi kịch. nỗi khổ tâm của ông là có huấn cao trong tay, dưới quyền mình mà không dám giap mặt vì ông cảm thấy nhân cach tử tù xa cach ông qua nhiều, ông càng khổ tâm tâm, lắng sẽ bị hành hình; nếu he không xin được chữ thì ông ân hận suốt đời. có thể nói đó là một bi kịch cao quý được nguyễn tuân cảm nhận ở phương diện văn hóa nghệ thuật.

trước khi ra phap trường, qua lời viên thơ lại, huân cao thấu hiểu nỗi lòng của viên quản ngục, đã nói: “ta cảm cai tấm lòng biệtn lên tài c c c. thích cao quý như vậy. thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. chính nhân cách cao quý của ngục quan đã làm huấn cao xúc động và quý trọng. cảnh cho chữ diễn ra trong phòng giam tử tù là sự kì ngộ giữa khách anh hùng tài tử với kẻ biệt nhỡn liên tài. trước cái đẹp của thư pháp, ngục quan đã trở thành tri âm, tri kỉ của tử tù. ngục quan khúm num cất những ồng tiền kẽm đánh dấu trên ô chữ và lắng nghe lời khuyên chân thành của tù tùn lui về quancia nhà ể ể gi ĩny ĩny ĩny ĩny ĩny ĩny ĩng s. ngục quan đã vái người tù một vái và nói qua dòng nước mắt: “kẻ mê muội này xin bái lĩnh”. tất cả đã thể hiện vẻ đẹp tâm hồn của ngục quan dưới ánh sáng của thư pháp và thiên lương.

cảnh cho chữ thật cảm động. nhân vật quản ngục là một Trong những thành công của nguyễn tuân trong nghệ thuật miêu tả và xây dựng nhân vật ở phương diện tài hoa nghệ sĩ rất ộc ộc đ yêu cái đẹp với tấm lòng biệt nhỡn liên tài là tính cách, tâm hồn của ngục quan. Ngoại Hình, Ngôn Ngữ, Tâm tư tình cảm ến cử chỉ, hành ộng của ngục quan đã ược nguyễn tuân miêu tả với tất cả sự chắt lọc của đẹp: “nhất sinh đê thủ bái mai hoa” — không cúi đầu trước cường quyền, chỉ cúi đầu trước hoa mai, trước cái đẹp trong đ>

có thể nói, nhân vật quản ngục là with người tài hoa, with người thức tỉnh, with người vang bóng trong vang bóng một thời của nguyễn tuân.

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 3

nguyễn tuân viết truyện “chữ người tử tù” năm 1939 đăng trên tạp chí “tao Đàn”, năm 1940, in trong tác phẩm “vang bóng một thời”. Đoản thiên tiểu thuyết này có khoảng 2800 chữ, xứng đáng là một tờ hoa, trang hoa đích thực. bên cạnh nhân vật huấn cao – tử tù cho chữ, là nhân vật quản ngục – người xin chữ, nhân vật ấy đã ược nguyễn tuân mic.

nhưng vai trò cực kì quan trọng ấy của nhân vật quản ngục không dễ nhận ra, bởi vì nhân vật này dường như ược nguyễn tuân “giấu” đi, ẩng ống cảm giác ban đầu khi đọc chữ người tử tù, người đọc choáng váng, ngập trong ánh sáng tỏa ra từ hình tượng huấn cao uỡnghi., nghi. từng dòng chữ, từng trang sách cứ lấp lánh huấn cao. người đọc chẳng thiết nghĩ điều gì khác ngoài nghĩ về huấn cao. NHưNG ọC thêm một vài lần nữa, gấp trag lach lại, ngẫm nghĩ kĩ, thấy nhân vật quản ngục từ hiện lên, ngày một rõ nét và cuốn hut ta bằng một sứt sức mạt k. ta càng thấm thía, cảm phục ngòi bút tài hoa, thâm thúy của nguyễn tuân. khi được khám phá, phát hiện, nhân vật quản ngục sẽ đem lại cho ta nhiều khoái cảm thẩm mĩ mới mẻ, thú vị.

tính cách của nhân vật huấn cao có phần một chiều, bất biến và đơn giản, ít những bất ngờ. trái lại, nhân vật viên quản ngục có sự vận động về tính cách. trước khi là quản ngục, ông ta cũng là người đèn sách, “biết đọc vỡ nghĩa sách thánh hiền”. là người lương thiện, tử tế, lại có chữ this hiền bồi ắp cho “thiên lương” nảy nở tốt ẹp, ông ta yêu ế ế cai ẹp, “cai sở nguyện củc nàc nàc n nghy nghy ngy ng nando ngy lando nando lando nando nando nando n.treo ở nhà riêng mình một đôi câu đối do tay ông huấn cao viết”.

nhưng sự đời run rủi, và “ông trời nhiều khi chơi ác, đem đày ải những cái thuần khiết vào giữa một đống cặn bã. và những người thẳng thắn lại pHải ăi ở kiếp với lũ quay quắt ”, quản ngục sa vào chỗi tối tăm, pHẩm chất từ ​​đó đã hoen ối ít nhiều. giữa chốn tù ngục hầu như chỉ tồn tại hai thứ: cái ác, cái xấu, tàn nhẫn, lừa lọc và những nỗi đau khổ, v tuyổ. Tình cờ, Viên quản ngục gặp ược ông huấn cao, gặp thần tượng của mình, gặp trong hoàn cảnh cực kì éo: giữa chốn ngục thất, thầng cộng cửng gi ôn ôn ôn ôn ôn. một tình huống đầy kịch tính được mở ra: ở bình diện xã hội, họ là những kẻ đối địch nhau; ở bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm, tri kỉ của nhau. kẻ cầm ầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình lại là một nghệ sĩ tài hoa tầm cỡ “thiên hạ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ngưỡng mộ tài thư pháp ấy. cuộc “kì ngộ” khiến cho Lòng yêu cai ẹp trong quản ngục sống dậy ménh liệt tới mức ông có cr thể bất chấp cả tanh mạng và ịa vị, mong sao cócco mấy chữy chữy °

người đọc hồi hộp theo dõi từ đầu chí cuối tác phẩm, không biết quản ngục có xinh nổi chữ của ông huấn hay không ? nhân vật quản ngục bị đặt vào một thử thách khá gay go quyết liệt. mấy ngày ngắn ngủi ông huấn cao tạm bị giam trong ngục tử tù của y, quản ngục luôn sống trong tình trạng vô cùng căng thẳng, hồi hồ. and thừa biết tính ông huấn “vốn khoảng, trừ chỗ tri kỉ, ông ít chịu cho chữ”. làm sao đây, chỉ trong ít ngày để có thể lấp đầy khoảng cách giữa “cai ngục” và “tử tù”, để thành “tri kỉ” của ông huấn ? “Viên quản ngục khổ tâm nhất là có một ông huấn cao trong tay mình, dưới quyền mình mà không biết làm thế nào mà xin được chữ. Không can ảm giápa mặt một người cach xa and nhiều qua, and chỉ lo mai mốt đây, ông huấn bịnhnh hình mà không kịp xin ược mấy chữ, thì ân hận suốt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờ MặT KHAC, VIêN quản ngục luôn luôn pHải dò xét, ề pHòng cả bọn thuộc hạ, ông sợ “tên bát pHẩm thơ lại này đem cao giác với quan xem sao rồi sẽ liệu”.

nhân vật viên quản ngục được xây dựng với bút pháp giàu chất hiện thực, gần với cuộc đời hơn, thật hơn. và chính ở đây thể hiện tài năng nghệ thuật của nguyễn tuân. Đọc truyện, người đọc như thấy hiện ra trước mắt dáng đi, điệu đứng, lời ăn tiếng nói của viên quản ngục. lúc ở công đường, dáng điệu của and rõ bệ vệ, quan cách, oai phong, trầm tĩnh, rõ là chu đáo, cần mẫn trong công việc. tiếp ược công văn ể lĩnh nhận Sáu tên tù alle, ông ta ọc tên từng người và dừng lại ở cai tên huấn, rồi hỏi víên thơ lại ể ể xá xá x cho. nhân vật viên quản ngục không chỉ là kẻ biết thi hành phận sự, cần mẫn, tận tụy, mà còn là nhân vật có đời sốsi tm. có lúc khuôn mặt tỏ riqu sự nghĩ ngợi đăm chiêu những đường nhăn nheo của bộ mặt tư lự, bây giờ đã biến mất hẳn. Ở đấy, giờ chỉ còn là mặt nước ao xuân, bằng lặng, kín đáo và êm nhẹ”.

trong nhận xét rất tinh tế của người dẫn truyện thì viên quản ngục có “tính cách dịu dàng và lòng biết giá người”. ÔNG ượC COI “Là MộT THANH âM TRONG TRẻO CEN Vào GIữA MộT BảN đàn Mà NHạC LUậT ềU HỗN LOạN, Xô Bồ”, Là “Cái Thuần Khiết” Bị đ ải ải ải kiếp với lũ quay quắt ”. Là quản ngục, nhưng ông ta cũng chính là tù nhân chung thân của cai nhà tù do ông cai quản. Cái danh, cai lợi, trach nhiệm, bổn phận củn củ , xiềng xích vô hình siết chặt tâm hồn quản his ngi. “lũ người quay quắt”, cai “ống cặn bã” bao quanh ông chẳng khág gìi nơi buồng tối giam tử tù tù ” nện,, bát. Đãc lúc, ngục quan thấm thía thân pHận lạc loài, cô ơn giữa chốn tù ngục của chính mình, and than thở một mình: “Có lão bá này, cũng là một ng người khá đây. có lẽ hắn cũng như mình, chọn nhầm nghề mất rồi”. nếu như bi kịch của ông huấn là bi kịch của người anh hùng thất thế, thất nhưng vẫn kiêu hùng, lẫm liệt; thì bi kịch của ngục quan là bi kịch lầm đường. kẻ lầm đường lạc lối, may thay, vẫn còn có lương tri, lương năng, còn có “lòng biệt nhỡn liên tài”, còn có khát vọng giải thoát. he and tôn thờ cái đẹp, say mê cái đẹp để hello vọng tự giải thoát. lúc ngục quan gặp huấn cao thì ” thá thá thá thá. vọng hướng tới cái đẹp vẫn mãnh liệt vô cùng. Âm ỉ bấy lâu, nay nó bùng cháy lên thành lửa ngọn. ngục quan tự hạ mình xuống trước tử tù, nhẫn nhục chấp nhận sự “khinh bạc đến điều” của ông huấn. and Không Oán Thù, and biết người ta, “and cũng thừa hiểu những người chọc trời khuấy nước, ến trên ầu người ta, người ta cũng còn chẳng biết có ai nữa, huu ống c c c. your”. về bản chất, đó là sự ngưỡng mộ trước cái đẹp một cách hoàn toàn tự nguyện. hành động biệt đãi ông huấn cũng là xuất phát từ lòng say mê đó. NHưNG ếN cuối tac pHẩm thì không chỉ còn là chuyện say mê, tôn thờ mấy cai chữ ẹp nữa, mà cao hơn thế, đó là sự trọng, tôn thờ nhân cach cao của một. bị cai ẹp và nhân cach cao thượng của ông huấn thuyết phục, viên quản ngục thực sự cảm ộng cũng giống như ông huấn cao đm ộm ộng trước “s ởt. Đó là điểm gặp gỡ để trở thành tri âm, tri kỉ của hai con người cách nhau quá xa về vị trí xã hội. sự tri kỉ ấy được đánh dấu bằng dòng lệ và tiếng nói nghẹn ngào: “kẻ mê muội này xin bái lĩnh” và kèm theo một cái vái.

vận mệnh nghệ thuật của tính cách ông huấn cao đã kết thúc cùng với sự kết thúc của thiên truyện ; Trong Khi đó, vận mệnh vẫn còn tiếp tục ở nhân vật viên quản ngục: người ọcc có thể tin rằng sau những lời khuyên bảo ân cần của ông huấn, víên qu đ để giữ thiên lương cho trong sạch, lành vững.

nhân vật viên quản ngục là một sáng tạo rất mực sinh ộng của nguyễn tuân, ể vừa tô ậm vẻ ẹp lí tưởng của nhân vật huấn cao, lại vừa thể đẹp và cái thiện. Đây là kiểu sáng tạo nhân vật rất mới trong văn học hiện đại việt nam, cái cách để cho nhân vật tự tạo tính cách.

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 4

chữ người tử tù” là truyện ngắn đặc sắc nhất trong tập “vang bóng một thời” của nhà văn nguyễn tuân. trong truyện ngắn, bên cạnh nhân vật huấn cao nổi bật với vẻ ẹp hiên ngang, khí phách, tài hoa, mặc dù không có tuổi cancion viên quilla

VIên quản ngục là v VAên quan coi sóc chốn lao tù, làm vệc trong môi trường toàn là tội lỗi, tội pHạm, cứng ầu, … song có sở thrit caý và sở nguyện cao ẹp. “Biết ọc vỡ nGhĩa Sách Thánh hiền từ những ngày nào sở nguyện của viên quan coi ngục này là treo ở nhà riêng của mình một đi câu ối do chínnng huết. trừ chỗ tri kỉ, ông ít chịu cho chữ.

qua những câu văn trên ta thấy ước nguyện lớn lao fo ược chữa của huấn cao treo trong nhà của víên quản ngục đã ấ gian dài, từ những năm tuổi trẻ. trong cuộc đời, he có biết bao những thú tiêu khiển thanh tao nhưng thú chơi chữ luôn ăn sâu bám rễ vào viên quản ngục. vì sở thích cao quý, sở nguyện cao ẹp ấy, viên quản ngục đã phải dụng công trong cách ối xử với huấn cao, đã phải dũng cảm đánh ổi mạng sớng củtnh ểnh ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtht ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt ểtt. Đây thực sự là with người yêu cái đến đến độ quên mình.

không chỉ có thú vui thanh tao thích chơi chữ, viên quản ngục cũng là người có tấm lòng “biệt nhỡn liên tài”. khi nhận ược phiến trat thông báo ngày mai sẽ có tử tên huấn cao – một người nổi tiếng khắp vùng vì tài viết chữp, viênn ngục khng e dè “Huấn cao? hay là cái người mà vùng tỉnh sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ nhanh và rất đẹp đó không?”. Theo lẽ thường, một người dù tài nĂng, giỏi giang ến thế nào đi chăng nữa khi sa vào chốn ngục tù ều bị quan lạƻi khinh th nhưng ở đây, viê qu ả Trọng tài nĂng của huấn cao, dám ngợi ca tài hoa củt tặ tể tù tù đn đ đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn quản ngục với người có tài.

khi huấn cao được lính tỉnh bàn giao cho quản ngục, viên quản ngục nhìn sáu tên tử từ mới vào với cặp mắt hiền lònki. không chỉ sai người quét dọn sạch sẽ phòng giam huấn cao, ngày ngày viên quản ngục con cho người đưa rượu thịt tới cho ông huấn. khi bước vào pHòng giam huấn cao, bị ông huấn ra lời trach móc, viên quản ngục không hề nóg giận, dở trò bỉ ổi màng thêm kính trọng huấn cao, nhận ậnh mà mà mà t.

có thể nói, viên quản ngục biệt đãi tử tù huấn cao trên chính nơi mà mình quản lý là một việc làm vô cùng dũng cảm. chốn ềề lao, người ta sống bằng lừa lọc, tàn nhẫn, có rất nhiều tai mắt xung quanh, hành ộng “biệt nhỡn” huấn cao củvi. ngục lên giá chém. Đánh ổi mạng sống của chính mình ể “biệt đãi” một “liên tài” là một hành ộng vô cùng liều lĩnh và cũng rất bản lĩnh vi cợ dẫu mục đích cuối cùng của việc biệt đãi liên tài ấy là một ngày kia viên quản ngục có chữ của huấn cao nhưng phải nhận thấy rằng không có lòng yêu cái đẹp trong người thì viên quản ngục sẽ không làm được điều đó.

ngoài ra, viên quản ngục cũng là một con người trong chốn tối tăm của lao tù vẫn giữ vững được thiên lương trong sáng. Thiên lương của viên quản ngục ược thể hi qa khuôn mặt tư lự trong những đêm không ngủ của víên quản ngục và chợt nhận ra mình đã chọn nhầm nghề. thiên lương trong sáng của viên quản ngục được thể hiện qua sự kính trọng người tài khi bị huấn cao mắng không tư thù mà chỉth brách. Ặc biệt, thiên lương trong sáng của viên quản ngục ược thể hi qa cai vai lạy người tù và câu nói: “kgu muội này xin bái lĩnh” nên thay ổi chỗ ở ở ở . NếU Là Kẻ Gian XảO, Sau Khi đã ạt ược Mục đích người tac cr tể thay ổi ngay this ộ, thế nhưng viên quản ng dù có ền hành hone trong tay, dù ạ ạ ạ ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô kính trọng huấn cao, đón nhận lời khuyên của huấn cao một cách rất chân thành, lễ phép.

“trong hoàn cảnh đề lao, người ta sống với nhau bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc. Tinh Cách dịu dàng và lòng biết giá người, Biết trọng người ngay của viên quản ngục này là một thanoh âm trong trẻo xen giữa bản đà mà nhạc luật ều xô bồ d. quản ngục. trong truyện ngắn, viên quản ngục luôn được nhà văn nguyễn tuân đặt cạnh huấn cao, hai nhân vật được đặt trong mối quan hệ khi trực tiếp khi gián tiếp, khi đối lập khi song hành tạo nên cốt truyện chặt chẽ, tình huống truyện độc đáo đặc sắc, góp phần tạo nên giá trị nhân sinh, nhân văn sâu sắc của tác phẩm. ngôn ngữ cổ kính trang trọng, phù hợp với không khí xa xưa ưa người ọc trở về quá khứ, góp phần tạo nên tính chân thực nkhông gian cho vănkhông

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 5

nguyên tuân viết truyện “chữ người tử tù” năm 1939 đăng trên tạp chí “tao Đàn”, năm 1940, in trong tác phẩm “vang bóng một thời”. Đoản thiên tiểu thuyết này có khoảng 2800 chữ, xứng đáng là một tờ hoa, trang hoa đích thực. Xuất hiện bên cạnh huấn cao – tử tù chữ, là nhân vật quản ngục – người xin chữ, hai nhân vật ấy đã ược nguyễn tuân honey tảt một cach ặc sắc, ầy ấn.

ngục quan có một ngoại hình ưa nhìn dễ nhìn. Đầu đã điểm hoa râm, râu đã ngả màu. bộ mặt tư lự, nhăn nheo, có một đời sống nội tâm sâu sắc, cả nghĩ. SAU KHI NHậN ượC PHIếN TRT CủA SơN HưNG TUYêN ốC Bộ ườNG Về CHUYệN NHậN SÁU TêN Tử Tử, TRONG đÓ CÓN HUấN CAO “NGườI ứNG chiêu “nghĩ ngợi”. hình ảnh ngục quan thao thức giữa đêm khuya khi ĩa dầu sở đã “vợi lần mực dầu”, lúc ầu thì “tự hỉ” càng vể khuya êm nhẹ “. tư vị ngục quan này. ông là một người từng trải, có “tính cach dịu dàng” khác hẳn với những kẻ “sống bằng tàn nhẫn bằng lừa lọc” Trong chốn the đp.

quản ngục không phải là một hung thần với đôi bàn tay vấy máu. Ông cũng là một nhà nho “biết đọc vỡ nghĩa sách thánh hiền” có nhiều đức tính tốt. he kín đáo và thận trọng trong cử chỉ, ngôn ngữ. cách hỏi dò viên thư lại về tử tù: ‘tôi nghe ngờ ngợ. huấn cao!…”. một kẻ biết kính mến khí phach, một kẻ biết tiếc, biết trọng người có tài, hẳn không pHải là kẻ xấu there are là vô tình. ” nên ông rất cảnh giác, thận trọng: “Để mai ta dò ý tứ hắn lần nữa xem sao rồi sẽ liệu”.

làm quản ngục có thể thét ra lửa, bộ hạ tay chân là bọn côn đồ “lũ quay quắt”, “tàn nhẫn”, “lừa lọc”, nhưng ông ta khl. tính cách thì “dịu dàng”. tấm lòng thì nhân hậu bao dung “biết giá người, biết trọng người ngay”. lúc nhận tù, ngục quan thật đáng trọng, với “cặp mắt hiền lành”, với “lòng kiêng nể” ược giữ kín đáo, lại còn có “biệt nhỡnn ối riêng vớán cao cao”. trước thái ộ nhâng nháo, hách dịch, tàn nhẫn của bọn lính ngục, ông ta chỉ nhẹ nhàng mà nghiêm trang nói: “việc quan, ta có phquis

vĂn chương lãng mạn thời tiền chiến thường sửng thủ phap tương phản ối lập ể làm nổi bật nghịch líc của hoàn cảnh, bi kịch của số phận. nguyễn tuân cũng vậy, qua cảnh nhận tù, đã tương phản giữa ngục quan và lũ lynh ngục, ối lập “cái thuần khiết” ỷ “ớngãi” ỷ “vớngãi”. qua đó làm nổi bật nhân cách tốt ẹp của quản ngục, khác nào “một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luỗ xu hôt”.

mọi cái tốt đẹp (cả cái xấu xa nữa) đều được bộc lộ ở hành động. Đã nửa tháng tử tù huấn cao sống trong trại giam đã được “biệt đãi” như một thượng khách. Trước mỗi bữa cơm tù, huấn cao ược “dâng rượu với thức nhắm” đó là “quà mọn” mà quản ngục “biếu” tử tù dùm cho “. sự” biệt đãi ” biết giá người, trọng người ngay” của ngục quan đối với huấn.

n

xưa no, bậc quân tử lấy chữ lẽ trong giao tiếp, tự biết mình và biết người trong quan hệ. tiếp cận với tử tù, quản ngục chân thành ngỏ ý: “… ngài có cần thêm gì nữa xin cho biết. tôi sẽ cố gắng chu tất..” ngục quan liền bị tử tù nạng lời, khinh bạc xua đuổi: ngươi hỏi ta muốn gì? ta chỉ muốn có một điều. “là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”. trước tình huống ấy, người nắm quyền uy trong tay rất bình tĩnh. he không nổi trận lôi đình để trả thù. he không giở trò tiểu nhân thị oai. ngục quan chỉ lui ra lễ pHép với một câu: “xin lĩnh ý”, huấn cao và năm ồng chí của ông vẫn ược “biệt đãi”, cơm rượu lại có pHần “hậu hơn trước”. tại sao ngục quan lại xử sự như thế? về vị thế, ông ta chỉ tự coi mình là “là kẻ tiểu lại giữ tù”, còn hus cao là một anh hùng tài tử “chọc trời quấy nước”, nổi danh trong thiên hạ về cai tài “viết rất ẹt ẹt ẹt ẹt ẹt ẹ vả lại, quản ngục con hola vọng chờ cho huấn cao “dịu bớt tính nết” để xin chữ. nếu he được tử tù cho chữ thì ông ta “mãn nguyện”. qua đó, nguyễn tuân đã làm nổi bật bao phẩm chất của ngục quan: bình tĩnh, lễ độ, nhẫn nhục. quản ngục đã lấy câu châm ngôn của cổ nhân để ứng xử: “tiểu bất nhẫn bất thành đại sự”. ngục quản không “lớn” vì uy quyền mà “đẹp” lở nhân cách, ở tâm thế của một kẻ sĩ “biết đọc vỡ nghĩa sách thánh

hiền”.

ngục quan có một tâm hồn trong sáng thanh cao, biết trọng người tài, rất yêu thích cái đẹp. mặc dù ella đã “chọn nhầm nghẹ”, nhưng thiết nghĩ trên cõi đời này đã có chúa ngục nào có “cái sở nguyện” cao quý như ông? cái ao ước của ông thật là thanh cao, thật là sang trọng. Ông ao ước là có một ngày nào đó el “được treo ở nhà riêng mình một đôi câu đối do tay ông huấn cao viết”. Ông say mê, ông khao khát vì “chữ huấn cao đẹp lắm, vuông lắm”. với quản ngục thì có vinh hạnh nào hơn nếu “có được chữ ông huấn cao mà treo, là có một báu vật trên đời”. vì thế, khi chưa xin được chữ huấn cao thì ngục quan sống trong tâm trạng đầy bi kịch. nỗi “khổ tâm” của ông là có một ông huấn cao trong tay mình, dưới quyền mình mà không dám “giÁp lại mặt” vì ông cảm thấy ôxa cách”. hơn thế nữa, ông càng “khổ tâm” lo lắng, mai mốt đây, huấn cao bị hành hình mà không kịp xin được mấy chữ thì ông “ân hận suốt”. có thể nói, đó là một bi kịch cao quý được nguyễn tuân cảm nhận ở phương diện văn hoá nghệ thuật.

trước khi ra phapc trường, qua lời viên thơ lại, huấn cao thấu hiểu nỗi lòng của quản ngục, đã nói: thầy quản đây mà lại CO NHữNG sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã pHụ mất một tấm lòng trong thiên hạ “. KHÁCH ANH HùNG Tài Tử VớI Kẻ BIệT NHỡN LIên Tài. Trước Cái ẹP Của Thư Phap, Ngục Quan đã Trở Thành Tri âm, tri kỉ của tử tù. .. ngục quan lắng nghe lời khuyên của tử tù “nhy” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny ” ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny. . ngục quan vái tử tù một vái và nói qua dòng nước mắt: “kẻ mê muội này xin bái lĩnh”. tất cả đã thể hiện vẻ ẹp tâm hồn của ngục quan dưới ái -sáng củ ươp tâm hồn của ngục quáan dưới ái -sáng củt. >

cảnh xin chữ trong “chữ người tử tù” thật cảm động. hình ảnh quản ngục là một trong những thành công của nguyễn tuân trong nghệ thuật miêu tả và xây dựng nhân vật ở pHương diện tài hoa ộc đc đc đc đ yêu cái đẹp với tấm lòng biệt nhỡn liên tài là tâm hồn tính cách của ngục quan. từ ngoại hình, ngôn ngữ, tâm tư tình cảm ến cử chỉ, hành ộng của ngục quan đã ược nguyễn tuân miêu tải tất cả sự chắt lọc đẹp: “nhất sinh đê thủ bái mai hoa”.

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 6

với hành trình suốt ời đi tìm cai ẹp của mình, nguyễn tuân ược người ta biết ến là một gương mặt tiêu biểu của nền văn học hi ạại. vốn tri thức vô cùng uyên Bác c cùng tài nĂng nghệ thuật bậc thầy đã giúp ông ểi lại rất nhiều tác pHẩm văn học cóc giá trị choc huấn cao – một con người tài hoa, uyên bác thì viên quản ngục với những phẩm chất đáng quý cũng là một nhân vật rất đưángâc.

truyện ngắn “chữ người tử tù” được trích từ tập “vang bóng một thời”. Ban ầu, Truyện Có tên là “dòng chữ cuối cùng” và đã ược in trên tạp chí tao đàn vào nĂm 1938. ến khi ược in trong tập “vang bong một thời” tac phẩm đã đ ”. Truyện kể vềc cuộc gặp gỡ éo le giữa hai with người với hai thân pHận hoàn toàn ối lập nhau, một bên là người tử tù tù huấn còn một bên là v víên quản ngục. trước sự đối đãi tử tế cùng tấm lòng của viên quản ngục, huấn cao đã đồng ý trước lời xin chữ của quấc n. Câu chuyện đã tái hiện lại một khung cảnh chữa xưa nay chưa từng có trong buồng giam chật hẹp, bẩn thỉu ể rồi kết lại với những dư vị Thía Thíaa Trong Lg ộc ộc ộc ộc ộc

Để nói về nhân vật quản ngục, trước hết đó là một người trung niên “đầu đã điểm hoa râm, râu đã ngả màu”. khuôn mặt ông được nguyễn tuân miêu tả vô cùng điềm đạm, bình tĩnh, phúc hậu với “mặt nước ao xuân, bằng lặùáng, ”. có thể thấy rõ ông đã được miêu tả với một ngoại hình vô cùng ưa nhìn. cai vẻ nền nã của ông còn ược thể hiện ở vẻ mặt đăm chiêu “nghĩ ngợi” sau khi biết tin về sáu tên tử tử tử đó “người ứng ầu bọn phản nghch” ữt n ết n ết n ết n ết n ết t ế t ế t. rất đẹp”. với tất cả sựng trải c cùng “tínnh cach dịu dàng” quản ngục đã biến trở th thnh một nhân vật ặc biệt giữa trốn lao tù, khcc hẳn với những bọng ừng ừng ừng ừ

bên cạnh là một người có “tính cách dịu dàng”, viên quản ngục còn có đời sống nội tâm vô cùng sâu sắc. khi biết huấn cao el Không chỉ nổi tiếng với tài chữ mà còn là một bậc trượng phu ầy nghĩa khí nhưng lại là một trong những trọng triều đình ông ông ông. nguyễn tuân đã có một so sánh hết sức thou vị rằng nếu xã hội lao tù là “một bản đàn mà nhạc luật ều hỗn loạn, bồ” thì véên ngục ược ví nh tads ấy ”.

và cái đáng quý nhất ở viên quản ngục là tình yêu dành cho cái đẹp và tấm lòng biệt nhỡn liên tài. sự xuất hiện của huấn cao dù là trong trại giam nhưng vẫn khơi lên khao khát muốn “được treo ở nhà riêng một đôi câu đấnôi” do vi. Yêu quý cai ẹp cũng là yêu quý, kính trọng người tạo ra cai ẹp bởi vậy , ông đã “biệt đãi” ối với một tù – hành ộng có thể làm nguy hại ến ịn ịa vị, thậm ch. ông “biệt đãi” với huấn cao ngày cả khi bị người ta xua đuổi ta chỉ muốn ngươi ừng ặt chân vào đây nữa. ”bị xua đuổi ông không hề than trach, cũng không gắt phạt huấn cao, thậm chí ồ Ăn Ăn Ăn ược mang ế

viên quản ngục luôn mong muốn có được chữ ông huấn, chỉ mong ông huấn dịu bớt tính cách để ông có thể trình bày sở nguyện cở. mặc dù đã chọn sai nghề, nhưng trên ời này làm gì còn viên coi ngục nào lại có một tâm hồn trong sáng, có mỿt tình yu Ỻn Ỻi cá? tình yêu cai ẹp càng ược thể hi ở sự “khổ tâm” của ông trước khi huấn cao sắp bị ưa ra pHá tá thá mà ông không kịp xin chữ thì ông sẽ “ân hật hật t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t của thầy thơ lại, ông huấn đã hiểu ra tấm lòng của viên quản ngục và ồng ý chữ chữ. Chính nhân cach cao qua qualk ấy đã làm choc huấn cao cảm ộM ộng: “ta cảm cai

nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. từ tấm lòng của viên quản ngục, từ sự cảm động của ông huấn mà cảnh cho chữ xưa nay chưa từng có đã xuất hiện. Đó là nơi trại giam bẩn thỉu, tăm tối nhưng người ta đã víó nhưc cuộc gặp gỡ giữa người khách anh hùng tài tửi một tấm lòng biệt nhỡn lên tài. vẻ đẹp tâm hồn cao quý và tình yêu, sự say mê cái đẹp đã kết nối hai phía đối lập lại với nhau. cảnh tượng xưa nay chưa từng co này chynh là chìa khóa làm nổi bật chủ ề ề của Truyện rằng cai ẹp, cai thiện sẽ luôn luônn thững cac, ca đn đn đn đn đn đn đn đ

vệc khắc họa thành công vẻ ẹp khac thường, mới lạ của viên quản ngục giữa chốn ngục tùi đã cho thấy tâm hồn “suốt ời đi tìm ca ẹp” ngur. Xuyên suốt tac phẩm ta không chỉt bắt gặp thủ phap tương phản ối lập mà còn thấy cả nghệ thuật hội họa, điêu khắc ược nguyễn tuân sửng vônng khé l é q q é đ đ đ đ đ Chỉ Bằng Một Vài Nét Phcha ộA ộC đao, Nguyễn Tuân đã Thành Công Trong Việc Khắc Họa Một Nhân Vật Với ​​Tấm Lòng Biệt Nhỡn Liênnv tài cù nguy ườ ngệt.<p xấu xa, bẩn thỉu trong cuộc sống này.

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 7

“chữ người tử tù” là một tác phẩm hay của tác giả nguyễn tuân, đây là một tác phẩm yêu thích của tôi. và tôi hoàn toàn phản đối bài viết của tác giả trần hà nam khi nhận xét về tác phẩm này và nhân vật viên quan coi ngục. có lẽ về tuổi đời và kiến ​​thức của tôi chưa bằng tác giả trên, nhưng tôi cũng xin đưa ra một vài ý kiến ​​của riêng mình. Theo như tac giả đã giới thiệu, viên quản ngục vốn là người đã từng “ọc vỡ nghĩa Sách that hi hiền”, for the khẳng định.

VIên quản ngục không phải là người ứng ầu bộ máy đàn ap, nếu nói ông ại diện chế ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ vì thế khi nghe thầy thơ lại buột miệng nói, ông đã vội lên tiếng: “chuyện triều đình quốc gia … ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt, ng ôtt. là một viên quan coi ngục – phận hèn chức mọn. Ông đối xử với những người tù khác như thế nào ta chưa biết vì tác giả không nhắc đến chuyện đó. nhưng có thể đoán ra phần nào qua chức vụ của ông, của một viên quản ngục, buộc ông phải làm thế.

Đang xem: 12 thì trong tiếng Anh: công thức, cách dùng và dấu hiệu nhận biết

tuy nhiên, tác giả cũng đã nói rằng viên quan này là “người có tính cách dịu dàng và biết giá người, biết trọng người ngay”. Ối xử với huấn cao, khi nghe bọn lynh lệ nhắc ến hai từ “ể ể tâm”, ông hiểu, nhưng ông không làm thông pHải vì “người đó là hu hu. những trò tiểu nhân bỉ ổi đó ra, chứ thực sự ông không có mưu mô thủ đoạn gìn. hành ộng ngày ngày dâng rượu thịt của viên quản ngục cũng chỉ là xuất phát từm lòng của ông, không muốn trong những ngày cuti cùng cuộc c c ịc ịc ịc.hành động này cũng đã vượt qua phép tắc của triều đình phong kiến.và có lẽ một phần ông cũng muốn tiếo.ến ca

việc ông muốn có chữ của huấn cao, đó không phải là sự thèm khát, mà là ước nguyện của ông. phải nói cho rõ, “ước nguyện” và “thèm khát”, hai từ này khác xa nhau về ngữ cảnh, ít nhất là đối với bài “chữ người”. tác giả đã xây dựng được một hình tượng người what

Ông là quản ngục, nhưng không có nghĩa là trong nhà tù ông có toàn quyền sinh sát. Cho nên khi trải lụa cho huấn cao viết chữ, ông đã không mở cùm gông, thêm nữa, nhà lao là nơi tai mắt rất nhiều, nếu sự việ Cóc có bịi lộ thì sẽ sẽ sẽ thêm trọt. Chi tiết mà tac giả nói ến: “huấn cao cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang dậm tô nét chữ” là muốn khẳng ịnh sự bất tử của cai cai cai cai ẹp dẹp dẹp dẹp dẹp dẹp dẹp dẹp dẹp dẹp dẹ nét chữ ra ời trong khi “cổ vướng gông, chân vướng xiềng” và nét chữ ra ời trong tư thế mà tac giả trần hà nam gọi là “thể hiện trọn vẹn thần that khí khí phac ng ng I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw, I saw , vi ế, vi ế, cuch.giống nhau cả thôi, có khác chăng là tư thế viết chữ, bởi nét chữ đều đẹp, đều ý nghĩa.

nét chữ ra đời trong cảnh gông cùm kìm kẹp, thực tế mà nói thì tất nhiên là không thể “thỏa chí tung hoành”. nhưng trong tư tưởng, đó vẫn là con người tự do với những hoài bão tung bay. chả thế mà tác giả cũng đã nói rằng khi huấn cao ngồi từ, ông vẫn nghĩ đến cái “chí lớn không thành”. huấn cao đã dành những giây phút cuối của của cup ời ể ể sáng tạo cai ẹp, ểể cai ẹp bất tử, nó những lời khuyên cuhùi c cang dành choc

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 8

nguyễn tuân là một nhà văn lớn , là một người nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp. Ông có một vị trí quan trọng và những đóng góp không nhỏ cho nền văn học việt nam hiện đại. một trong những sáng tác tiêu biểu để lại tiếng vang trong sự nghiệp hành văn của nguyễn tuân là truyện ngắn” chữ người tử tù”. trong truyện ngắn “những người tử tù”, nguyễn tuân đã khắc họa thành công hình tượng nhân vật đặc sắc đi vào ęc gig. ngoài huấn cao – with người tài hoa, khí phách hiên ngang, bất khuất và thiên lương trong sáng thì ta không thể không nhắc ến một nhân vậncặc bi

quản ngục: không phải là một anh hùng cao ẹp như huấn cao, lại càng không mang dáng vóc, tính cách của một t tte đao phủ khát máu, vinh tham lam . ngục quan có một ngoại hình ưa nhìn dễ nhìn. Đầu đã điểm hoa râm, râu đã ngả màu. bộ mặt tư lự, nhăn nheo, có một đời sống nội tâm sâu sắc, cả nghĩ. sau khi nhận ược phiến tract chiêu “nghĩ ngợi”.

hình ảnh ngục quan thao thức giữa đêm khuya khi ĩa dầu sở đã “vợi lần mực dầu”, lúc ầu thì “tự hỉ” càng về khuya thì trên mặt ông “Che kín đá đa đa đá đ việc nhận tù sắp tới đã gây ra nhiều xao động ghê gớm trong tâm tư vị ngục quan này. Ông là một người từng trải, có tính cách dịu dàng khác hẳn với những kẻ sống bằng tàn nhẫn bằng lừa lọc trong chốn lao. và điều ta thấy rõ ở with người này chính là tâm hồn trong sáng, yêu cái đẹp, trọng người tài.

Đối đãi với huấn cao, quản ngục hết sức tôn trọng kính cẩn, thể hiện rõ thái độ biệt nhỡn nhân tài. Ngày nhận tù nhân, viên quản ngục đã làm trai với pHong tục nhận tù mọi ngày, “hôm nay v Viên quan coi ngục nhìn Sáu tù mới vào bằng cặp mắt hiền làên.” NGAY Từ ANHìN ầU TIêN Mà VIêN quản ngục đã Bày tỏ kín đao tấm chân tình của mình ối với người sáng tẹạo rac cai mặc kệ cho những tên tay sai bên dưới nhắc khéo ểể ép cung, tra tấn thì vivi qunảnnnnnnng lặng thinhh lơ đi.

bởi lúc này đy, quản ngục biết mình đã gặp đúng người rồi, người mà từ thủa ọc vỡ nghĩa chữ Sách that hi hi hằn hằng đm mong có ược chữa của người. suốt nửa that ở trong tù, ngày nào huấn cao cũng nhận ược rượu thịt trước bữa cơm tù thành ra là chuyện lạ nhưng người vẫn cứ điềm nhiên nhnn ậ hưở nhng. và người đứng đằng sau những bữa rượu thịt ngon ấy, không ai khác chính là viên quản ngục sắp xếp đối đụi đặc bi. rồi đến một hôm quản ngục đích thân xuống hỏi thăm tên tù ngục ta lại càng thêm thấy rõ tấm chân tình của chon hấn ca.

thế nhưng trước những lời lẽ kính cẩn, tôn trọng của hắn, huấn cao lại một mực pHũ pHàng, coi thường: “ngươi hỏi muốn gì? ta chỉn một đi đi. trước tình huống ấy, người nắm quyền uy trong tay rất bình tĩnh. he không nổi trận lôi đình để trả thù. he không giở trò tiểu nhân thị oai. ngục quan chỉ lui ra lễ pHép với một câu: “xin lĩnh ý”, huấn cao và năm ồng chí của người vẫn ược “biệt đãi”, cơm rượu lại có pHần “hậu trước”. tại sao ngục quan lại xử sự như thế? về vị thế, hắn chỉ tự coi mình là “là kẻ tiểu lại giữ tù”, còn hấn cao là một anh hùng tài tử “chọc trời quấy nước”, nổi danh trong Thiên hạ về cai tài “viết cữt cữt cữt vả lại, quản ngục con hola vọng chờ cho huấn cao “dịu bớt tính nết” để xin chữ. nếu he được tử tù cho chữ thì hắn ta “mãn nguyện”. qua đó, nguyễn tuân đã làm nổi bật bao phẩm chất của ngục quan: bình tĩnh, lễ độ, nhẫn nhục.

ngục quan có một tâm hồn trong sáng thanh cao, biết trọng người tài, rất yêu thích cái đẹp. mặc dù ella đã “chọn nhầm nghề”, nhưng thiết nghĩ trên cõi đời này đã có chúa ngục nào có “cái sở nguyện” cao quý như hắn? cái ao ước của hắn thật là thanh cao, thật là một thú vui tao nhã nhân văn. quản ngục ao ước là có một ngày nào đó el “được treo ở nhà riêng mình một đôi câu đối do tay ông huấn cao viết”. hắn say mê, hắn khao khát vì “chữ huấn cao đẹp lắm, vuông lắm”. với quản ngục thì có vinh hạnh nào hơn nếu “có được chữ ông huấn cao mà treo, là có một báu vật trên đời”. vì thế, khi chưa xin được chữ huấn cao thì ngục quan sống trong tâm trạng đầy bi kịch.

nỗi “khổ tâm” của hắn là có một ông huấn cao trong tay mình, dưới quyền mình mà không dám giáp eg mặt vì quản ngục cảm thấy nhân cach tử tù xac n. hơn thế nữa, hắn càng “khổ tâm” lo lắng, mai mốt đây, huấn cao bị hành hình mà không kịp xin được mấy chữ thì ông “ân hận suốt”. có thể nói, đó là một bi kịch cao quý được nguyễn tuân cảm nhận ở phương diện văn hoá nghệ thuật. Sự Giày vò tâm trạng của quản ngục đem ếnh tiết cao trào cho tac pHẩm khi huấn cao ồng ý chữ ngay trước đm người pHải ra phap pha.

điều gì ến rồi cũng phải ế, giấy báo tử ược gửi ến nhà lao nơi giam giữ huấn cao, qu. qua, còn chưa kịp xin chữn hus cao mà đã nhận giấy alle chém … thầy thơ lại nghe xong thì vô vông cảm ộng nên đm ến người tù đang bị giam trong nhà lao kia kia kia kia kia kia kia kia kia kia kia kia hình choc nghe xong tên tử tù liền mỉm cười. Đó là một nụ cười chứ không phải sự sợ hãi trước cái chết đang cận kề. phải là một kẻ đã ối mặt với bao hiểm nguy, thn quen với cai chết trong pandilla tấc thì nụ cười đó mới nở trên môi như vậy, with người này đ only là anh hùng bất khu n. nể, lại thêm mến phục, yêu con chữ thể hiện hoài bão cả một kiếp người tung hoành bốn phương trời. huấn cao như thấu hiểu nỗi lòng của quản ngục, đã nói: “ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các người.

nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu Chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ “. hiếm có trong nhân gian. Kẻ Có quyền lại khúm num trước một kẻ tử tử, còn kẻ tử tù Áy Lại Thong Dong, Viết Nên Bức Thư Phapp ngàn người what train đời.

trước cái đẹp của thư pháp, ngục quan đã trở thành tri âm, tri kỉ của tử tù. ngục quan “khúm num” cất những ồng tiền kẽm đánh dấu trên ô chữ … ngục quan lắng nghe lời khuyên của tử tử tử tù “nên lui về quê nhà” ể giữ lấy thiên lương rồ .. ngục quan vái tử tù một vái và nói qua dòng nước mắt: “kẻ mê muội này xin bái lĩnh”. tất cả đã thể hiện vẻ đẹp tâm hồn của ngục quan dưới ánh sáng của thư pháp và thiên lương.

hình ảnh quản ngục là một trong những thành công của nguyễn tuân trong nghệ thuật miêu tả và xây dựng nhân vật ở phương diện tài hoa ộc đáo của của yêu cái đẹp với tấm lòng biệt nhỡn liên tài là tâm hồn tính cách của ngục quan. từ ngoại hình, ngôn ngữ, tâm tư tình cảm ến cử chỉ, hành ộng của ngục quan đã ược nguyễn tuân miêu tải tất cả sự chắt lọc đẹp.

quản ngục với nghề nghiệp của mình trên pHương diện xã hội là hànn toàn trai ngược nhau, ối lập với huấn cao, nhưng trênng diện nghệ thuật thìch ế ẹt ẹt ẹt ẹt ẹt ẹt ẹt ẹt ẹt ẹt ẹt ẹ ẹt ẹt ẹ ẹt ẹt ẹ ẹt ẹt. và với nhân vật này chủ đề của tác phẩm càng thêm được thể hiện rõ nét: cái duy nhất đang được tôn vinh và kính trọing

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 9

nhắc đến nguyễn tuân những năm 1930-1945, người đọc sẽ nhớ tới truyện ngắn lãng mạn nổi tiếng của ông: “ếa ông”. một cuộc kì ngộ diễn ra nơi chốn nhà tù chật chội với những điều trái ngang. nổi bật ở đó là hình ảnh nhân vật huấn cao – một người anh hùng một người nghệ sĩ tài hoa. nhưng nhắc đến huấn cao thì không thể thiếu viên quản ngục : “một thanh âm trong trẻo” giữa chốn lao tù.

quản ngục được giới thiệu ngay ở phần đầu tác phẩm trong cuộc trò chuyện với thầy thơ lại. cái tên huấn cao xuất hiện trong phiến trát khiến quản ngục ngờ ngợ, ông hỏi thầy thơ lại về huấn cao với thái ộ ếo quan tâm. nhân vật quản ngục với chức danh là quan coi ngục chức không cao, bổng không lộc nhưng cũng cócc có là là người có danh có pHận, là người thay mặt choc luật lệ triều ều. từ cách giới thiệu ban đầu, nhà văn đã giúp ta hiểu rõ hơn về nhân vật này.

trong đêm đầu tiên hình ảnh quản ngục được khắc hoạ với dáng ngồi tư lự “khuôn mặt băn khoăn ngồi bóp thái d…”. có lẽ trong lòng viên quản ngục có một tâm sự kín đáo. quản ngục băn khoăn bởi sự xuất hiện của huấn cao trong nhà ngục cũng có nghĩa là một kẻ tài hoa sắp phải chịu án tử hình. một nỗi tiếc nuối mơ hồ trước một ngôi sao chính vị sắp từ biệt vũ trụ. nhưng là người có danh có phận, quản ngục lại sống trong nghịch cảnh, cô đơn. Ông có ước nguyện muốn xin chữ mà lại không dám nói. thân phận “cá chậu chim lồng”.

một viên quan coi ngục, một cái tên khi ược nhắc ến ngay cả ngày nay huống chi thời kì phong kiến, luôn có những ịnh kiếnn nhất ịnh về nhữ nhữ nhữ nhữ nhữ nhẻ nhẻng ềtững ềtữngững ềtữngữngữngữngữngữngữngữngữngữngữngữngữngữngữngững ềtững ềtững. nguyễn tuân lại xây dựng một hình tượng mới về quan coi ngục: một quản ngục có lòng biệt nhỡn người người tài.

viên quản ngục có sở nguyện cao quý là xin được chữ huấn cao để treo ở nhà. “Viên quản ngục khổ tâm nhất là có một ông huấn cao trong tay mình, dưới quyền mình mà không biết làm thế nào mà xin ược chữ. không can ảm giáp mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m , and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and mad m, and cat mat matam đây , ông huấn bị hành hình mà không kịp xin được mấy chữ, thì ân hận suốt đời mất”. một sở nguyện tao nhã thật cùng. Ông quan tâm đến huấn cao. nghe tin huấn cao đến trại giam, ông sai thơ lại dọn dẹp lại chu đáo “cần dùng đến”.

rồi khi huấn cao đến, viên quản ngục tiếp đón bằng biệt lệ. linh ap giải hỏi viên quan ngục, ý nhắc những biện phap tra tấn như mọi khi, nhưng viên quan coi ngục trả lời ầy ung dung, khác hẳn mọi ngày khiến ếng gi gi gis ông thái độ khiêng nể không thể có của một người coi ngục với người bị tù đày. viên quản ngục còn biệt đãi huấn cao khi ngày nào cũng cho thơ lại bữa bữa dâng rượt thịt, không chỉ với huấn cao mà với cản ca bè.

rồi một hôm quản ngục khép nép ến thăm huấn cao, bịn cao xẵng giọng mắng và tỏ ra khinh bạc: “ta chỉ miốn một điều là ngươi ừng bao giờ ặ ặ đ đ đ đ ặ ặ ặ ặ ặ ặ ặ ặ ặ ặ đ đ đ đ. tâm hồn cao quý và sẵn lòng quỳ gối trước hoa mai.

khi biết huấn cao đồng ý cho chữ, viên quản ngục chuẩn bị chu đáo lụa trắng, thỏi mực, mực thơm. sự chuẩn bị đó cho thấy viên quản ngục trân trọng cái đẹp vô cùng. xin chữ huấn cao bằng thái độ “khúm núm” để thấy viên quản ngục coi trọng huấn cao, coi trọng cái đẹp. trước cái đẹp của thư pháp, ngục quan đã trở thành tri âm, tri kỉ của tử tù. ngục quan “khÚm núm” cất những ồng tiền kẽm đánh dấu trên ô chữ … ngục quan lắng nghe lời khuyên của tử tù “ny” ny”ny”ny”ny”ny ” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny “ny “ny” ny “ny” ny “ny” ny.. đ ẹn ẹn ẹn ẹn. của ngục quan dưới ánh sáng của thư pháp và thiên lương, ánh sáng của cái đẹp.

nguyễn tuân thành công sử dụng bút pháp lãng mạn xây dựng hình tượng nhân vật quản ngục khác hoàn toàn với những ĺ῿nkih tr kih. Đó là viên quản ngục yêu cái đẹp, trân trọng người tài, trân trọng ánh sáng thiên lương. một with người “sống gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 10

nguyễn tuân với những trag anh hùng dũng liệt hiện lên dưới một 1 lớp ngôn ngữ dân tộc thuần khiết và chuẩn mực, luôn cố gắng hết sức mình ể ể ể ể và dường như cảm thấy mình không đủ sức. nguyễn tuân kéo cả những nhân vật của mình theo khuynh hướng ấy. Đó là trường hợp của viên quản ngục trong truyện ngắn “chữ người tử tù” (trong tập vang bong một thời).

quản ngục: không phải là một anh hùng cao đẹp như huấn cao, lại càng không mang dáng vóc, tính cách của một tên đao phủ r khát a máu má). with người đó là một hình ảnh trung gian giữa cái đẹp và cái không đẹp. dưới ngòi bút tài hoa của một bậc thầy về ngôn ngữ, hình ảnh trung gian ấy cũng mập mờ, không có ranh giới rõ rệt.

thoạt nhiên, viên quản ngục có vẻ như là một con người cam chịu, y ên phận và cũng chẳng có gì khác những kẻng ịa vị ương thời: “chuy triềc đc ếc gìc gad gìc g. lời”. cái khuôn khổ phong kiến, cái “phép nước” đã khiến quản ngục quen với việc nhận tù, với “những mánh khóe hạ hạ thường”. những lúc ấy, viên quản ngục cứ lạnh lùng như một cỏ may, ngoan ngoãn như một tên nô lệ trung thành với vai trò của mình.

nhưng có ai ngờ, bên trong con người đó vẫn luôn tồn tại một mầm sống tươi xanh của cái đẹp. cái mầm ấy bị đè bẹp nhưng vẫn khắc khoải sống như chờ đợi một lúc nào đó được vươn lên. rồi thời điểm đó cũng đến. huấn cao, with người văn võ song toàn xuất hiện với “cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp”. quản ngục bắt đầu rơi vào một tâm trạng hết sức khó xử. Một sự ấu tranh âm thầm trở thành nét tiêu biểu chản ngục suốt truyện mà cũng chính là biểu hi ện tiêu biểu cho quản ngục suốt Truyện mà cùng chính là biểu hi ện hi ệU tác phẩm của nguyễn tuân.

cuối cùng thì niềm đam mê cái đẹp cũng đã chiến thắng. tuy cái chiến thắng đó chưa phải là tuyệt đối nhưng vẫn đủ biến viên quản ngục thành một con người khác. “bấy nhiêu âm thanh phức tạp bay cao lần lên khỏi mặt ất, nâng ỡy lấy một ngôi sao chynh vị từ biệt vũ trụ”, “ngôi sao chynh trụ”, “ngôi sao chynh trụ”. “Ngầm chỉ ai? nguyễn tuân như tránh né , đem ông trời ra mà trách: ”Ông trời nhiều khi chơi ác đem đày ải những cái thuần khiết giữa giữa mộng ĺống ”.

cũng từ ý nệm ấy, quản ngục nghĩ mình “chọn nhầm nghề mất rồi”, nguyễn tuân đi tìm cai ẹp và đm tìm cai ẹp long lanh, mong manh gi -một vù đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đ

vệc miễn những mánh khóe hành hạ, biệt đãi những người tử tù, rồi bạo dạn xin chữ, một cach khéo léo từng chút từng chút gắn thêm nét ẹp vào with ngườ phải là kẻ xấu “. nhưng chắc là không thể thiếu. một chi tiết vừa lãng mạn vừa hiện thực. mến cái tài của huấn cao nhưng sợ “phÉp vua”. phải tinh tế lắm. mới thể hiện được điều đó. nếu không viết về nỗi sợ ngấm ngầm thì là không thật, mà nguyễn tuân lại là con người luôn vươn tới cái đẹp, cái thật. nếu viết quá nhiều thì sẽ làm ngắt quãng mạch chuyển biến đang cuồn cuộn, sôi sục trong nhân vật hình tượng.

mến cái tài của huấn cao, khát khao “có ược chữ ông huấn mà treo là có một báu vật trên ời”, ến lúc này, qu. nhịp tim và hơi thở dành trọn cho sự nâng niu cái đẹp. “một buổi chiều lạnh, viên quản ngực tái nhặt người đi sau khi tiếp đọc công văn”. không còn là thương tiếc, xót xa mà đã đạt đến đỉnh điểm của niềm đau xót, thẫn thờ. việc nhận công văn, quản ngục biết trước nhưng vẫn thấy đột ngột, hụt hẫng. thiên lương vừa sóng dậy trong một con người đã thúc giục quản ngục hành động. acuity. hành động trái ngược với những gì quản ngục nói: “ta biết rồi, việc quan ta đã có phép trước”.

tình yêu cái đẹp đến đam mê đã đánh thức khí phách tiềm tàng nằm im suốt bao nhiêu năm.

trong cảnh chữ hùng vĩ, có một chi tiết đáng nhớ: “người viết xong một chữt viên quản ngục lại vội khúnm cất những ồng tiền xèng đán đ ôt ôt ôt ô là vì cảm pHục. khi sự cảm pHục lên ến ỉnh điểm cũng là lúc kết thúc Truyện. “Kẻ mê m vi này xin bái lĩnh. nêu bật cái đẹp toàn diện, toàn mỹ và rất đặc sắc của cả người xin chữờờ ngưch>

dọc theo suốt chiều dài của truyện, nhân vật quản ngục luôn tồn tại với một ý nghĩa nhất định. quản ngục không chỉ là một hình tượng độc đáo mà còn là nhân vật hội đủ những đặc điểm chung nhất của vang bóng một thời, của quan niệm và phong cách nguyễn tuân: lãng mạn mà vẫn hiện thực, là tiếng nói của thiên lương , của tinh thần dân tộc, là biểu hiện của sự “yêu mến và luyến tiếc những cái đã qua và có sức làm sống lại một thời”. x

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 11

nguyễn tuân – nhà văn suốt một đời đi tìm cái đẹp. trước cách mạng tháng tám nhân vật trong trang văn của đều là những người hiện thân của cái đẹp. chắc hẳn chúng ta chẳng thể quên một ông huấn cao tài hoa tài tình, thiên lương cao đẹp mà anh dũng, bất khuất. Bên cạnh đó nhân vật viên quản ngục ược tac giả khắc họa là một người trọng nghĩa khí, biết yêu và trọng cai ẹp càng làm nổt bật n nhhn nhhn cac.

xét về địa vị xã hội viên quản ngục là người đại cho quyền lực, pháp luật của triều đình và đại diện cho cái bấu. tuy nhiên xét về phương diện nghệ thuật ông lại là người ham mê, yêu thích cái đẹp và say đắm nét chữ của huấn cao vô cùng.

viên quản ngục là một người có tâm hồn nghệ sĩ biết yêu và trân trọng cái đẹp. Điều đó được thể hiện trước tiên là ở sở thích chơi chữ. xưa nay khi nhắc quan lại người ta thường nghĩ ngay ến những tên “ầu trâu mặt ngựa” hống hach, Thị uy chứ nào ai biết vẫn có một viên qun có tân nn nhệ ơ ơ ơ Ông say mê điều đó vô cùng, ông luôn khao khát có ược chữ ông huấn treo trong nhà riêng của mình bởi “chữ ông huấn cao ẹp lắm, vôm”, ôt. sở nguyện đó còn được thể hiện ở tâm trạng hồ hởi vui mừng của ông khi biết tin trong số phạm nhân được áp giải ca huụ. Ông vừa băn kho Không biết làm thế nào ể ể xin ược chữ ông huấn, vừa tiếc nuối vô c Cho người tài mà lại chịu cảnh ngục tù đao phủng vừng v ườti m. Ông chỉ lo một mai ông huấn bị hành hình mà chưa kịp xin chữ thì thật đáng tiếc và ân hận suốt đời. nguyễn tuân đã nhìn nhận nét đẹp nhân cách của nhân vật ở phương diện văn học nghệ thuật thật sâu sắc và đáng> trp.

VIên quản ngục là người Có with mắt tinh tường biết nhìn nhận và đánh giá người tài năNg ồng thời cũng là người có tấm lòng biệt nhỡn lên tài. trong phần đối thoại với thầy thơ lại ông luôn thể hiện sự thành kính chân thành của mình đối với huấn cao. hằng ngày he biệt đãi ông huấn và những người bạn tù bằng rượu thịt thơm ngon. khi bị huấn cao khinh miệt, coi thường ông không hề trách móc tức giận hay tìm cách trả thù mà vông kính cẩn, lễ ộ ộ ế ế ế ộ. he biết có ai nữa, huống chi cái thứ mình chỉ là một kẻ tiểu lại giữ tù”. quả là một viên quan có tấm lòng đáng kính.

Ông còn là người có thiên lương trong sáng, biết cúi mình trước cái đẹp. Trong buổi tối đêm ầu tiên khi huấn cao ở trong ngục ông băn kho, trăn trở suy nghĩ về cai nghề của mình với “bột suy tư lự” vì “chọn nhầm nhầ ề mất”. nguyễn tuân đã nhận xét viên coi ngục là “một âm thanh trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”. khi được huấn cao el đồng ý cho chữ ông vô cùng hạnh phúc. Ông cúi mình trước cái đẹp thể hiện trong tư thế, tâm thế khi nhận chữ trong không gian tăm tối, bẩn thỉu chốn ngục tù. viên quản ngục “khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ trên mặt phiến lụa óng”. cái khúm núm ấy không phải là hèn hạ mà càng tôn lên sự thanh cao của một nhân cách đẹp đẽ. Đặc biệt khi được huấn cao cho lời khuyên để giữ được thiên lương thì hãy thoát khỏi cái nghề này đi thì cảm động vái người tù và rỉ nước mắt vào kẽ miệng thốt lên lời chân thành “kẻ mê muội này xin bái lĩnh” cho thấy thiên lương trong sáng của viên quan coi ngục đáng được trân trọng ở “trong hoàn cảnh đề lao, người ta sống bằng tàn nhẫngn,

với tài năng kết hợp hài hòa giữa bút pháp lãng mạn và tả thực. ngôn ngữ nghệ thuật sinh động có sử dụng từ hán việt xen lẫn từ thuần nôm, những câu văn chừng mực, nhẹ nhàng sâu lắng đã khắc họa được hình tượng nhân vật viên quản ngục trọng nghĩa trọng tài để sánh ngang với ông huấn anh dũng tài hoa, làm nên những hình tượng nhân vật hiện thân cho cái đẹp của “một thời vang bóng” trong trang văn nguyễn tuân.

qua nhân vật viên quản ngục cho ta thêm bài học về cách nhìn nhận, quan niệm về con người. trong mỗi chúng ta luôn có một tâm hồn nghệ sĩ biết yêu cái ẹp và trân trọng người tài, không phải ai cũng xấu, bạnh những con ng con ng cang cá. Điều đó cũng cho thấy quan niệm mới mẻ về nghệ thuật là cái ẹp có thể nảy sinh trong môi trường cái xấu cái ác nhưng không vì nith ẹ

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 12

chữ người tử tù của nguyễn tuân, bên cạnh nhân vật huấn cao, ta còn thấy hiện lên nhân vật quản ngục biết trọng người và biết quý người ngay thẳng, víên qu ả mà nhạc luật đều hỗn loạn, xô bồ. nhân vật đã được nguyễn tuân khắc họa vô cùng đặc sắc, đầy ấn tượng.

quản ngục là một người đã lớn tuổi, đầu đã điểm hoa râm, râu đã ngả màu. khuôn mặt luôn tự lự, nhăn nheo chứng tỏ ông có một đời sống nội tâm sâu sắc, phong phú. SAU KHI NHậN ượC Phiến Trat Gửi Về, Trong Sáu tên tử tùc ông huấn cao, người mà ông hằng ngưỡng mộ về tài viết chữp, điều đó làm ông vôn kh.

quản ngục là người có số phận bi kịch. Ông là người “Tinh cach dịu dàng và lòng biết giá người, biết trọng người ngay” “là một Thanh âm Trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc lu ềt ều hỗn xn x. nhưng tính cách đó, with người đó lại bị đặt trong hoàn cảnh đề lao chỉ có lừa dối, tàn nhẫn. Hoàn cảnh sống và pHẩm chất của nhân vật hon toàn trai ngược nhau: quản ngục tâm điền tốt và thẳng thắn nhưng lại pHải Ăn ởi ời ời, kiếp kiếp kiếp vớt vớt lũt lũt. Đó chính là bi kịch của cuộc đời ông.

sống trong hoàn cảnh đó, nhưng quản ngục vẫn giữ được cho mình một tâm hồn và cốt cách cao đẹp. NHậN ượC Phiến Tract, Biết ược Trong Số Tử Tù Có Huấn Cao điều đó đã Làm ông Suy NGHĩ Cả đêm, việc nhận tùp tới gây xáo ộng lớn trong tâm từa của ôn ôn mặt nước ao xuân, bằng lặng, kín đáo và êm nhẹ”. có phải chăng trong đêm thanh tĩnh đó, ông đã suy nghĩ, đã cất nhắc ểể quyết ịnh sẽ có biệt đtng riêng với người tư t. thản, binh lặng.

niềm say mê nghệ thuật, lòng trân trọng người tài chính là yếu tố đã khiến ông quyết định biệt đãi với huấn cao. nhưng đi đến quyết định này, chính bản thân quản ngục cũng phải đối mặt với nguy hiểm. nhưng bằng tình yêu cái đẹp, bằng khí phách của chính mình viên quản ngục vẫn quyết định biệt đãi với huấn cao. biệt đãi huấn cao, quản ngục cũng mang trong mình niềm hi vọng sẽ xin ược chữ của ông, nhưng đó chỉ là hi vọng manh, bởi tíanh ông huụn v. Ngày cả khi đem tất cả dũng khí vào gặp huấn cao, nhận ược this ộộ coi thường từn huấn cao, nhưng quản ngục chỉ lễ pHép lui ra và nó: “xin lĩnh ý” và mh ư. Hành ộng đó, cử chỉ nhún nhường đó là cả tấm lòng của quản ngục dành choc huấn cao, cũng chính ông đã tự bộc bạch: “những người chọc trời khuấy nước, ế ai nữa, huống chi cái thứ mình chỉ là một kẻ tiểu lại giữ tù”. sự biệt đã và thái độ nhún nhường đó cho thấy thái độ tâm phục, lòng biết giá người và trọng người ngay của quản huản

Trong những ngày huấn cao dưới sự cai quản của mình, quản ngục còn mang trong mình hi vọng: ông huấn sẽu dịu bớt tính nết khi ấng sẽng ông huấn hr ữn chn ữ ượ ượ ượ ượ ượ ông chuẩn bị từ lâu. nếu được huấn cao cho chữ thì cả đời này của ông coi như đã thỏa ý, đã mãn nguyện. Điều ông đau lòng nhất là ông huấn dưới quyền mình nhưng he chẳng biết làm cách nào để có thể xin chữ. Ông sợ một mai ông huấn bị giải đi thì ông sẽ ân hận cả đời.

ượnt đt đt đ -my cla de my cao ôs ô de

ngày nhận ượn ược công văn, quilla ngục. thể thực hiện. nhưng bên cạnh ông còn có một thầy thơ lại cũng mang trong mình tấm lòng biệt nhỡn liên tài, nghe lời tâm sự củn ngục, ỡ ħn thầly huấn cao thấu hiểu nỗi lòng viên quản ngục: “ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các ngươi. nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. chính nhân cách, phẩm chất của viên quản ngục đã làm cho huấn cao cảm phục và xúc động. “cảnh cho chữ diễn ra trong phòng giam tử tù và sự kì ngộ giữa khách anh hùng tài tử với kẻ biệt nhỡn liên tài”. trong không gian nhà tù tối tăm, ẩm thấp, chật hẹp đã diễn ra cảnh cho chữ chưa từng có. tấm lụa bạch trắng còn nguyên vẹn lần hồ, những ồng tiền kẽm đánh dấu ô, mùi mực thơm ều đã ược viic. dưới ánh đuốc tỏa ra đỏ rực, ba chiếc đầu chụm lại chăm chú từng nét chữ người tù đang viết. mỗi chữ huấn cao viết xong, viên quản ngục đều “khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ” thầy thơ lại “runch bưng”. trên lần lụa trắng, những nét chữ ược viết ra, viên quản ngục lắng nghe lời khuyên chân thành của tử tù, lui về qu. cảm về tài năng, cảm về nhân cách, viên quản ngục vội vái người tù một vái, trong hàng nước mắt nói: “kẻ mê muội này xin bái”. Ông tự nhận mình là kẻ mê muội, bao lâu nay sống trong cảnh đề lao, thiếu chút nữa đã làm hoen ố nhân cách và thiên lương mh. NHờ COR ANH Sáng Của Cái ẹP, Của NHân Cách huấn cao, quản ngục mới ược khai sáng, mới có thể sống nốt pHần ời còn lại lại Trong sự tĩnh, Trong sạch.

nGhệ Thuật xây dựng nhân vật ặc biệt, ặt nhân vật vào tình huống gặp gỡ ộc đáo, kết hợp với nghệ thuật cường đuệu, phong ại, tươt giut. nhân vật được khắc họa thiên về chiều sâu tâm lí thể hiện qua các lời độc thoại nội tâm.

bằng nghệ thuật khắc họa nhân vật ặc sắc, ộc đáo, nguyễn tuân đã vẽ lên chân của một quản ngục thẺật ὣ, cáp. Đồng thời ông cũng cho thấy trong mỗi một with người luôn có một phần with người nghệ sĩ, tâm hồn yêu cái đẹp, trọng cái tài.

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 13

“chữ người tử tù” là một trong những tác phẩm nổi bật nhất trong sự nghiệp sáng tác của nguyễn tuân. mang trong mình niềm đam mê cái đẹp, các sáng tác của ông luôn tập trung khám phá, khai thác with người ở khía cạnh tài hoa, nghệ sĩ. viên quản ngục trong truyện ngắn “chữ người tử tù” là một nhân vật điển hình cho bút pháp sáng tạo và tư duy nghệ thuận tuyâ.

“chữ người tử tù” kể về một người tử tù có tài viết chữ đẹp tên huấn cao. khi bị ưa vào tù, người quản ngục thay vì ối xửi với người tù tàn bạo, ộc á áta lại vô vông trân trọng, ngưỡng mộn huấn cao vì cai tài, khao kháế ưt ưt ưt ưt ưt ưt ưt ưt ưt ưt ưt ưt ưt trước ngày huấn cao bị hành hình, trong nhà ngục tối tăm, ẩm thấp cảnh cho chữ được diễn ra đầy xúc động. hình tượng viên quản ngục ược tác giả xây dựng với những ặc điểm nổi bật, một tâm hồn thánh thiện, Ỻ khao vquý trâ

viên quản ngục được giới thiệu theo cách trực tiếp trong cuộc đối thoại với thơ lại. nguyễn tuân miêu tả viên quản ngục với một vài nét ặc trưng về ngoại hình: “băn khoe ngồi bop thati dương”, “ều đi của một with người từng trải, giàu trải nghi Cho người ọc những hình dung vền diện mạo, Tuổi tac, phong thati của viên quản ngục mà còn góp pHần khắc stết n. Bên Trong with người có vẻ đĂm chiêu kia dường như đt chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chấ. Hình ảnh with người điềm tĩnh, kín đao, có pHần khắc khổ, hoàn toàn khác với vẻ ngoài hống hach, tàn ác của viên quan coi ngụngthc thông. suy tư như thế lại làm một cái nghề đi ngược với thiên lương của mình như vậy?

nhân vật làm nGhề Coi Ngục, ại diện cho giai cấp thống trị, biểu tượng của cai ác, của sự hà khắc trong giai cấp phong kiến ​​nhưng lại with tình and cháy bỏp. dưới góc độ nghề nghiệp, vị thế của quản ngục khác hoàn toàn so với huấn cao. nhưng nhà văn đã chú trọng miêu tả cái tâm, một nhân cách đẹp đẽ tỏa sáng nơi ngục tù tăm tối. Điều này thể hiện qua thati ộ tiếp nhận tù nhân và sự biệt đãi ối với huấn cao như “bảo ngục tốt what dọn lại buồng giam tươm tất, sạch”, những ng n ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng nd độ cung kính. Đây quả là một sự đối đãi quá sức đặc biệt đối với một tù nhân. mặc dù lúc ầu bịn hus cao khinh bỉ đuổi đi, nhưng người quản ngục vẫn ều ặn tỏ lòng kính trọng, vẫn dâng rượu thịt, thậm còn hậu hĩnh hơc.

lạ kì thay, kẻ tử tù thì ra oai, khinh bạt, kẻ coi tù lại nhịn nhục, hạ thấp mình. sự đối lập giữa vị thế và cách ứng xử của nhân vật đã khẳng định cai ngục là người hết mực trân trọng ọọ cái tài, chính bản thân quản ngục cũng không hề oán than thái độ của huấn cao mà con tự ý thức rằng: “mình chỉ là một kẻ tiểu lạù gi”. Ông ý thức sâu sắc về mình, về vị thế của bản thân from him. thật nghịch lý khi một kẻ thống trị lại tự nhận mình thấp kém. phải chăng, cái nghịch lý ấy đã lý giải được tấm lòng nhân vật trước cái tài, cái đẹp cốt lõi trong tâm hồn with iưư. không phải ai cũng có những hiểu biết về huấn cao nổi tiếng viết chữ đẹp. qua ngòi bút nguyễn tuân, quản ngục là người có vẻ đẹp “thiên lương trong sáng”, một bản chất lương thiện trời phú. nguyễn tuân cũng từng co những liên tưởng rất thou vị về nhân vật này, một: nốt nhạc ẹp, một nốt sáng vút cao giữa bản đàn hỗn loạn, xô bồ “.

viên quản ngục con là một người có nhân cách đẹp, biểu tượng của cái đẹp đặt trên cái trần tục tầm thường. nguyễn tuân từng khẳng định: “Ông trời nhiều khi chơi ác, đem đày ải những cái thuần khiết vào giữa một đống cặn bã”. phải chăng, giữa đống cặn bã của ngục tù, hình ảnh viên quản ngục chính là viên ngọc trong trẻo, sáng rỡ. Vẻ ẹP nhân cach ượC thể hiện ở việc nhân vật này luôn lấy cai tài hoa, khí phach và nhân cach ể làm thước đo giáng ưi with trị ối với thầy thơ thơ nhầm nghề mất rồi”. một kẻ kính mến khí phách, with mắt nhìn người sâu sắc, lấy tiêu chí từ vẻ đẹp tài hoa chứ không xuất phát từ xuấàấgot v. vẻ đẹp tâm hồn còn được thể hiện qua khát vọng xin chữ, “sở nguyện” của cả đời người.

Đó là hoài bão, khát vọng làm sao để xin được chữ của huấn cao. trong lòng viên quản ngục chỉ băn khoăn rằng mai mốt đây, ông huấn bị hành hình mà không kịp xin được mấy chữ thì ân hận đt. chơi chữ là một nghệ thuật, người chơi chữ phải là một người nghệ sĩ tài hoa có con mắt thẩm mĩ vượt lên trên mi th. với quản ngục, net chữ của huấn cao giống như một báu vật, trân trọng nét chữ hay chính là trân trọng nhân cách và giá trị con người. tấm lòng của quản ngục với huấn cao là tấm lòng trân trọng cái tài. chừng nào vẫn có những con người sáng tạo ra cái đẹp, chừng đó vẫn có có những con người khát khao nâng giữ và vinh danh cái đẹp>đó.

tài năng xây dựng nhân vật với những nét đặc trưng điển hình, ngôn từ mĩ miều và cách thức để nhân vật tự bộc lộ tính cách qua lời nói và hành động, nguyễn tuân đã thành công trong việc xây dựng một nhân vật thứ chính nổi bật với những đức tính tốt đẹp. Đặc biệt, nhân vật này cũng yêu cái đẹp, tôn sùng cái đẹp như chính cái cách mà nguyễn tuân quan niệm về đời sống, văn vchƙp.

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 14

một nền văn học lớn là một nền văn học có nhiều phong cách, một nhà văn lớn là một nhà văn xây dựng cho mình mộch. nguyễn tuân là một nhà văn như thế. phong cách nghệ thuật nổi bật của ông chính là tài hoa uyên bác và là một người suốt đời đi tìm cái đẹp. chính bởi phong cách ấy mà những tác phẩm của ông mang đậm sự tài hoa uyên bác. Đặc biệt là chữ người tử tù, trong tác phẩm ấy ngoài nhân vật huấn cao ta cũng không thể nào không nhắc đến ản ận viê.qut dưới ngòi bút tài hoa uyên bác, một bậc phù thủy ngôn ngữ chẻ sợi tóc làm tư nhân vật ấy hiện lên cũng thật đáng.

chữ người tử tù là một trong những truyện trong tập vang bóng một thời của nhà văn nguyễn tuân. tập truyện viết về những thói quen xưa cũ nay chỉ còn vang bóng mà thôi. trong đó chữ người tử tù kể về một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ giữa nhân vật viên quản ngục và huấn cao. không gian gặp gỡ là nhà tù nơi ngự trị của bóng tối và là kẻ thù của cái đẹp. thời gian là những ngày cuối cùng của tử tù huấn cao. ta thấy được cái tình huống éo le ấy nhưng còn thấy được sự éo le hơn trong chính thân phận của họ. viên quản ngục là đạo diện cho triều đình còn huấn cao thì lại chống lại triều đình. những trên bình diện nghệ thuật thì họ không with là kẻ thù của nhau nữa. huấn cao viết chữ đẹp còn viên quản ngục thì lại yêu thích say đắm cái đẹp. chính vì thế mà trên bình diện nghệ thuật họ là những người tri kỉ. và ồng thời xuất phát từ tình hu ống Truyện ấy ta cảm nhận ược vẻ ẹp của viên quản ngục như những nốt nhạc Thish This with cao Trong một bản nhạc xô.

viên quản ngục là một người có sở thích sở nguyện cao quý. Đó chính là thích chữ đẹp của huấn cao. nếu như sở thích của những viên quan tầm thường làng bạc hư danh, quyền qualk an nhàn thì víên quản ngục Trong tonc phẩm này thì lại hoàn toàn ngược lại. Ông là một người có những sở thích và sở nguyện cao quý. Ông có tầm nhìn xa trông rộng và tâm tưởng thì hoàn toàn thoát khỏi những cám dỗ của vật chất cũng như những bóng tối ối tụca. Ông làm quan nhưng không hề hống hách mà chỉ biết làm tròn nhiệm vụ của bản thân mình. Ông giống như một âm thanh trong trẻo trong bản nhạc xô bồ ấy. sở nguyện của ông là một ngày kia có một bức tranh chữ của huấn cao viết mà treo trong nhà thì quả thật là nhất.

cái sở nguyện yêu chuộng những giá trị văn hóa truyền thống ấy cho thấy được cái tâm hồn trong trẻo của ông. mặc dù làm một tên quan cai ngục nhưng ông không đánh mất đi cái sự lương thiện trong bản thân mình. Ông không hề phụ thuộc vào triều đình. khi biết huấn cao đến thì ông đã tìm mọi cách để xin chữ của ông dẫu biết rằng một khi bại lộ ra thì ông sẽ cóđthể mất. ta cảm nhận được ở con người ông những giá trị tôn vinh cái đẹp, tâm hồn ông không bị nhà ngục kia vấy đen. trong cái nơi chỉ có sự đánh đập trả thù tra tấn đến dã man ấy mà tâm hồn ông vẫn sáng lấp lánh như một viên ngọc đu trong kể cả khi việc xin chữ ấy gặp khó khăn khi huấn cao không hiểu được nỗi lòng của ông nhưng ông vẫn giữ niềm hi vọng và sỽ nguy. có biết đến viên quản ngục chúng ta mới có thể hiểu hết được with người chúng ta. nhiều khi cái chức vụ hay thân phận kia không quyết định đến lối sống và tâm hồn của họ.

không chỉ là một người yêu chuộng cai ẹp và có sở nguyện cao quý mà vên quản ngục còn là một người rất biết trọng những with người tài gi gi như hấn caucn khi có phiến tráp báo rằng tên tội phạm nguy hiểm của triều đình sẽ ược ưa ến đy trong vài ngày sau đó ella mới mang mv. thtn ì -m ì ì ì ì ì ì ì ì ì. những đồng thời ông cũng thấy tiếc cho con người tài giỏi ấy mà lại phải chuốc lấy cái chết. Ược biết huấn cao có tài bẻ khóa vượt ngục nhưng viên quản ngục không mấy quan tâm về điều đó mà cai ông quan tâm làm sao Cóc có cr tận ượ ể tâm làm sao có thể tiếp cậc with ng. Ông trân trọng huấn cao thiết đãi huấn cao và những người bạn của huấn cao thịt rượu hàng ngày. Điều đó thể hiện sự trân trọng những con người tài giỏi của viên quản ngục. thế rồi ông lân la hỏi huấn cao có cần gì thì cứ nói viên quản ngục sẽ thiết đãi. mặc dù ở đó viên quản ngục là chủ nhưng khi chữ và trân trọng người tài cho nên viên quản ngục hạ mình xuống xưng hô như. khi huấn cao quát mắng ông thì ông cảm thấy buồn nhưng ông không trach vì ông nghĩ rằng những kẻ chuyên chọc trời khuấy nước chỉ quen ngồi trên ầ ầu

không những thế những hành động ấy của viên quan coi ngục chính là thể hiện sự trân trọng và đề cao những giá trị văn hóa c. thái độ trân trọng nghệ thuật thư pháp chính là trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. trong nhà tù ấy bóng tối không nhuốm đen tâm hồn của viên quản ngục. sức mạnh của cái đẹp làm cho tâm hồn của viên quản ngục vẫn thiên lương trong sáng lắm. chính vì thế mà ông nhất định phải xin bằng được chữ của huấn cao. Khi huấn cao quyết ịnh chữ v viên quản ngục cảm thấy rất vui, ông như nhận ra nhiều điều, nhận thấy cả cai cach chọn nghề sai của mình nữa. Ông thể hiện thái độ kính trọng trước những lời dặn dò cuối cùng của một người tử tù. viên quan ấy hứa rằng sau khi nhận được chữ của huấn cao thì he sẽ trở về quê sống để giữ cái thiên lương trong sáng cợn. hai dòng nước mắt của ông khẽ rơi như thể hiện sự hối hận của mình. qua đó ta thấy ược viên quản ngục đúng là một người có thiên lương trong sáng trọng những giá trị văn hóa truyền thốcân que d

một lần nữa ta phải trầm trộ tài năng uyên bác của nguyễn tuân. Ông không những xây dựng ược một nhân chính chuẩn mực mà ến một nhân vật phụ như viên quản ngục cũng ểi rất nhiều gi conƝ. vẻ đẹp trong with người viên quản ngục cũng sáng lấp lánh. cánh cửa nhà tù không thể nào cướp đi cái thiên lương trong sáng cùng sở nguyện cao quý của ông. chuyện kết thúc cũng là lúc viên quản ngục tay nải về quê sống với thiên lương trong sáng của mình.

phân tích nhân vật viên quản ngục – mẫu 15

viên quản ngục là người làm nghề coi ngục, một công cụ của bộ máy thống trị lúc bấy giờ. cuộc sống trong nhà tù thường gắn liền với tội ác, gắn liền với sự nhem nhuốc, xấu xa. vậy tại sao tác giả lại ví viên quản ngục là một thanh âm trong trẻo giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn, xô bồ? Để hiểu được điều đó, trước hết ta phải biết thế nào là “âm thanh trong trẻo”, thế nào là “bản đàn mà nhạc luến bậ, hn lot xn bậ, hn lot xn bậ. về nghĩa đen, ta thấy “thanh âm trong trẻo” là thanh âm cao, trong, vút lên trong bản đàn mà người ta dễ nhận biết. “bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn, xô bồ” là âm sắc phát ra từ tiếng đàn không hòa hợp với nhau để tạo ạẻn vchon bẻn về nghĩa bóng thì “âm thanh trong trèo” chỉ cái tâm trong sáng, thiên lương của viên quản ngục. viên quản ngục biết quý trọng người tài, biết yêu cái đẹp, biết trân trọng và giữ gìn cái đẹp. còn “bản đàn mà nhạc luật hỗn loạn, xô bồ” ý muốn nói đến nhà tù mà viên quản ngục đang canh giữ. là nơi thường diễn ra những đòn roi tra tấn, những hành vi chà đạp lên đạo đức xã hội. tóm lại nơi đây làm cho tâm hồn with người trở nên mục ruỗng đi.

giữa môi trường xấu xa như vậy nhưng viên quản ngục lại là người có những phẩm chất đáng quý. trước hết, viên quản ngục là người biết yêu cái đẹp, biết trân trọng và giữ gìn cái đẹp. viết chữ đẹp và thưởng thức chữ đẹp là thú chơi thanh tao của người xưa. ngay từ thời con trẻ, viên quản ngục đã có thú chơi thanh tao đó. “Biết ọc vỡ nGhĩa Sách Thánh hiền, từ những ngày nào, cai sở nguyện của viên quan coi ngục là có một ngày kia ược teo ở nhà riêng mìnn đt ô pHải là người biết yêu cai ẹp, biết trân trọng cai ẹp, viên quản ngục mới ước muốnc ược chữa của ông huấn cao ể ể trea trong nhà. luôn nhẫn nhục ể xin cho bằng ược chữ của huấn cao. khi huấn cao trải câu hỏi của mình với thati ộ khinh bạc: “ngươi hỏi ta mue , viên quản ngục không nổi trận lôi đình mà lại con lễ phÉp lui ra với một câu” xin lĩ! MộT điều đáng nói nữa là “viên quản ngục mong mỏi một ngày gần đy ông huấn sẽ dịu bớt tính nết, thì and sẽng viết ch … mấy chữ thc vuyg. thế là and mãn nguyện”. việc mua sẵn mấy vuông lụa trắng cũng đã đủ chứng minh viên quản ngục rất mong có được chữ của ông huấn cao. viên quản ngục rất lo lắng. “y chỉ lo mai mốt đây, ông huấn cao bị hành hình mà. he không kịp xin được mấy chữ, thì he ân hận suốt đời mất”. khi công văn, ngày mai tinh mơ, ông huấn cao và các bạn tù của ông phải giải về kinh chịu angel tử hình thì “vii quản ngục tái nhợt người đi”, cho, cho, cho, cho, cho, cho, cho, cho. mình cho thầy thơ lại biết. sự trân trọng cái đẹp còn thể hiện qua thái độ của viên quản ngục khi nhận được chữ của ông huấn cao cho. “người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ đặt trên óng”. việc giữ lại những vuông lụa trắng có chữ viết của huấn cao chính là ý thức muốn lưu.giữ cái đẹp, bảo vệ cái đẹp.

không chỉ là người biết yêu cái đẹp, trân trọng cái đẹp và giữ gìn cái đẹp, viên quản ngục còn là người biết qungý. mới nghe tin trong những người tử tù ngày mai đến ở có huấn cao, viên quản ngục đã cho người lo chu đáo chỗ ở cho những người t. Điều đó được thể hiện qua ý nghĩ của viên quản ngục khi he chuẩn bị đón tù. viên quản ngục nghĩ về thầy thơ lại “có lẽ hắn cũng như mình, chọn nhầm nghề mất rồi. một kẻ biết kính mến khí phách, một kẻ biết tiếc, biết trọng người có tài, hẳn là không phải kẻ xấu hay là người vô tình. ta muốn biệt đãi ông huấn cao. ta muốn cho Ông ta đỡ cơ cực trong những ngày cuối cùng còn lại.” trong những ngày huấn cao ở tù, bao giờ viên quản ngục cũng cho viên thơ lại đem rượu đến và lễ phép dâng rượu với đụm ca. không những vậy, “năm bạn đồng chí” của ông huấn cao “cũng đều được biệt đãi như thế cả”. Đặc biệt khi nhận được công văn ngày mai, vào sáng sớm những người tử tù phải giải về kinh thì viên quản ngục “tái nghđ”. thái độ đó thể hiện sự tiếc thương của viên quản ngục đối với người tài đức như huấn cao.

Đang xem: Văn mẫu lớp 12: Phân tích hình tượng cây xà nu trong truyện Rừng xà nu Sơ đồ tư duy & 15 bài hình tượng cây xà nu

biết yêu cái đẹp, biết trân trọng giữ gìn cái đẹp, viên quản ngục con là người có thiên lương trong sáng. thiên lương chính là bản tính tốt của con người do trời phú cho. vậy viên quản ngục là người có bản tính tốt. sống giữa chốn lao tù, đầy rẫy tội ác mà tâm hồn viên quản ngục không hề bị nhuốm bẩn. Ông biết nhận rõ đâu là đúng, đâu là sai, đâu là tốt và đâu là xấu. quả thực “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. tự mình ông cũng đã biết mình chọn “nhầm nghề”. vì vậy, khi huấn cao he có lời khuyên “Ở đây lẫn lộn cả. ta khuyên thầy quản nên thay đổi chốn ở đi. Chỗ này không phải là nơi ể ể treo một bức lụa trắng với những nét chữ vuông tươn nó nói lên những cai bão tung hoành của một ời with ng Giữ Thiên lương choc lành vững rồi cũng ến nhem nhuốc mất cai ời lương thiện đi “thì víên quản ngục đã kính cẩn tiếp nhậi khuyn” khn “very very very very very very very very very very very very “muyên” muyên “muyên” muyên “. qua phân tích, ta thấy viên quản ngục đúng là một thanh âm trong trẻo giữa một bản đàn mà nhạc luật đồu x

nguyễn tuân đã rất thành công khi xây dựng được nhân vật viên quản ngục. Lấy cai nền là nhà tù, nguyễn tuân muốn gửi ến ộc giả một thông điệp qualk giá: with người pHải luôn vượt lên trảnh sống, vượt lên chính mình. nguyễn tuân thành công khi xây dựng nhân vật này còn bởi ông am hiểu thấu đáo về hiện thực cuộc sống, về diễn biến tâm trạng. qua nhân vật viên quản ngục, người ọc rút ra rằng: muốn yêu cai ẹp, muốn thưởng thức cai ẹp, muốn lưu giữ bảo vệc cai ẹp trước hết phốt sống ống p, sốp.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button