Tác phẩm văn học

Văn mẫu lớp 11: Phân tích đoạn 2 bài thơ Vội vàng (Dàn ý 12 mẫu) Phân tích 16 câu giữa bài Vội vàng

phân tích khổ 2 vội vàng của xuân diệu đem đến cho các bạn 12 bài văn mẫu siêu hay đạt điểm cao nhất. qua đó các bạn lớp 11 có thêm nhiều gợi ý tham khảo, nắm vững kiến ​​thức cơ bản, củng cố kĩ nĂng viết văn, mởng vốn từ ểt cach viết bài che riêng mort.

phân tích 16 câu giữa bài vội vàng chúng ta không chỉ nhận ra tâm trạng nuối tiếc thời gian và cuộc ời mà còn bắt gặp īd mộukhá. Đọc mỗi dòng thơ, ta càng thêm yêu thêm quý những quan niệm sống mới mẻ đầy tích cực được thi sĩ xuân diệu. vậy sau đây là 12 bài phân tích vội vàng đoạn 2, mời các bạn cùng theo dõi tại đây.

dàn ý phân tích đoạn 2 vội vàng

dàn ý số 1

Xem thêm: Phân tích đoạn 2 bài thơ vội vàng

i. mở bài:

– giới thiệu bài thơ vội vàng và khái quát nội dung của khổ 2.

ii. thanks bài:

* Điều I know:

  • sự chảy trôi của thời gian: xuân tới → xuân qua; xuân non → xuân già
  • * lời thúc giục sống vội:

    • vạn vật nhuốm màu phải tàn, chia ly
    • hãy tận hưởng mọi thứ nhân lúc trời còn tươi, xuân còn thắm
    • hãy sống hết mình khi sức con trẻ, đam mê con chưa thoả
    • iii. kết bài:

      cảm nghĩ về đoạn thơ.

      dàn ý số 2

      1. mở bài:

      – giới thiệu khái quát về tác giả xuân diệu và bài thơ “vội vàng”

      – dẫn dắt, giới thiệu đoạn 2 của bài thơ:

      nhận xét về xuân diệu, hoài thanh từng chia sẻ: “xuân diệu là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”. quả thực, đọc và cảm nhận thơ văn xuân diệu, ta mới thực thấu điều đó. Ông mới trong cách nhìn nhận, trong cách cảm, cách nghĩ về cuộc đời, with người. nhà thơ coi thời gian cuộc đời không phải thứ gì tuần hoàn, bất biến mà một đi không trở lại, nên el cần sống hết mình với. quan điểm đó được ông thể hiện rất rõ trong bài thơ “vội vàng”. Đoạn thơ 2 trong bài được coi là một trong những đoạn thơ đặc sắc và giàu ý nghĩa nhất.

      2. thanks bài:

      Đoạn 2 của bài thơ tác giả thể hiện niềm tiếc nuối trước sự trôi chảy của thời gian:

      dấu chấm giữa câu thơ: “tôi sung sướng. nhưng vội vàng một nửa”. là một tín hiệu nghệ thuật nhiều dụng ý. dấu chấm ấy đã chặn đứng niềm sung sướng của nhân vật trữ tình, xuân chưa qua mà đã thấy nhớ. Điều đó thể hiện sự nhạy cảm của nhân vật trữ tình hay cũng chính của nhà thơ xuân diệu khi ngay trong sung sướng đã thấuc my ti. xuân diệu đã nhìn ra trước bước đi của thời gian.

      thơ xưa khi nói về sự vận ộng của thời gian, họ coi thời gian là một chuỗi tuần honn bất biến, nguyễn du từng viết: “ngày xuân conn “. dẫu vậy, người xưa vẫn ung dung, bình tĩnh vì tin rằng vũ trụ tuần hoàn, xuân đi xuân lại lại.

      còn xuân diệu, “xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua/ xuân còn non nghĩa là xuân đã già”. Đó là lối nói đa nghĩa đầy mới mẻ rằng thời gian luôn chảy trôi, không đứng đợi.

      thời gian trôi, mùa xuân đi cũng là lúc tuổi trẻ đã qua. with người quý nhất là mùa xuân, quý nhất là tuổi trẻ. mùa xuân trôi, tuổi trẻ trôi => tôi cũng mất => tưởng tượng ra cuộc chia li đầy ắp đất trời.

      một loạt ộng từ: “rớm, than, hờn, sợ” như là một sự nhân Hóa ể Thể Hiện nỗi buồn tiếc Trong tâm hồn with người đã tràn ble vật, thấm vào tảng củng gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi gi g bởi vậy mà with người và vũ trụ đều buồn thê thiết.

      còn đang trong mùa xuân mà nhà thơ đã hình dung ra sự chia li của vũ trụ, sự rời xa của mùa xuân. nỗi niềm nuối tiếc đã bật lên thành lời than và qua đó nhà thơ cũng gửi gắm lời nhắn nhủ tới muôn người muôn thế hệ rằng hãy sống hết mình vì tuổi trẻ, thời gian đời người là hữu hạn, một đi không trở lại.

      3. kết bài:

      khẳng định lại nội dung tư tưởng và giá trị nghệ thuật của đoạn thơ:

      đoạn thơ thứ hai trong bài thơ đã khẳng ịnh khát khao cháy bỏng ược sống hết mình với cuộc ời của nhân vật trữ ngh cữ tìngh song. Ông nhờ thơ ca để giãi bày, tâm sự với người đọc để họ chia sẻ và hiểu ông hơn, trân trọng thời gian tuổi hn và sối> hn

      dàn ý số 3

      1. mở bài: giới thiệu về đoạn 2 bài thơ vội vàng

      video:

      Trong tất cả các tac pHẩm của xuân diệu, một tac phẩm thơ có sự kết hợp nhuần nhuyễn và ộc đáo vềch mạch cảm xúc và triết li sâc là bài thơ v ội v ội v ội v ội v ộ bài thơ thể hiện niềm say mê cái đẹp của thiên nhiên, niềm yêu thiên nhiên sâu sắc của tác giả trong cuộc sống. bên cạnh niềm say mê thiên nhiên và cuộc sống thì tac giả còn thể hi nỗi lo lắng của mình trước thời gian và cuộc ời, hình ảnh này ược thể hiõ rõ. chúng ta cùng đi tìm hiểu đoạn 2 của bài thơ để hiểu rõ về nỗi lo lắng và băn khoăn của tác giả về cuộc sống và thời gian.

      2. thân bài: phân tích đoạn 2 của bài thơ vội vàng

      a. mở đầu đoạn thơ: nỗi vui sướng vội vàng và chớp nhoáng của nhà thơ

      sự đam mê về thiên nhiên, cuộc sống hòa lẫn sự lo lắng về quả nhanh của thời gian, của bộn bề cuộc sống

      b. tác giả ý thức về sự hữu hạn của thời gian:

      • thời gian ngày càng trôi đi
      • with người, mọi vật đều sẽ thay đổi theo thời gian
      • tác giả cảm thấy lo lắng, sợ hãi trước sự trôi đi của thời gian
      • c. tình yêu cuộc sống cuồng nhiệt của tác giả:

        • khát vọng sống vô cùng để cùng hòa nhịp với cuộc sống của tác giả
        • yêu cuộc sống đến nồng nàn, tha thiết
        • niềm ham sống, ham được sống và chưa toại nguyên cuộc sống mình đang sống
        • 3. kết bài: nêu cảm nhận của em về đoạn 2 bài thơ vội vàng

          video:

          Đoạn 2 bài thơ vội vàng thể hiện nỗi lo lắng của tác giả về thời gian và cuộc sống. đồng thời đoạn 2 còn thể hiện entre muốn cuộc sống, entre muốn được sống hòa cùng thiên nhiên của tác giả.

          phân tích 16 câu giữa bài vội vàng – mẫu 1

          xuân diệu là một trong những nhà thơ lớn của phong trào thơ mới. nhắc đến xuân diệu là nhắc đến một hồn thơ lãng mạn, rạo rực, bâng khuâng. Đó là một tâm hồn luôn thiết tha, gắn bó với cuộc đời. khát khao giao cảm ấy đã được kết tinh lại trong bài thơ “vội vàng”. Đy là một trong những bài thơ mang ậm dấu ấn hồn thơ xuân diệu và nhất là cảm nhận của ông về thời gian ược ưể ể ổ hiện trong2.

          bài thơ vội vàng in trong tập thơ thơ – thi phẩm đầu tay của “Ông hoàng thơ tình” xuân diệu. nếu ở khổ thơ đầu, xuân diệu gây ấn tượng với người đọc bằng bức tranh thiên nhiên tươi vui tràn đầy sức sống thì ở những dòng thơ tiếp theo nhà thơ lại thể hiện những suy nghĩ trăn trở về thời gian, về cuộc sống.

          qua đoạn 2, người ọc cảm nhận ược nhà thơ xuân diệu đã ưa ra những phát hiện về sự chảy trôi của gian th.ời mở ầu đoạn thơ vỡ lẽ. bước chân của thời gian cứ thế mà trôi đi qua từng câu chữ

          “xuân đương tới nghĩa là xuân đương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”

          các trạng thái của thời gian lần lượt được nêu ra. nhưng đó không phải là khung cảnh nhộn nhịp mà là những trạng thái đối lập “đương tới” – “đương qua” và “còn non” – “sẽ già”. các trạng thái ấy cũng chính là sự tiếp nối của chúng trong vòng xoay của thời gian.

          thời gian vận động không ngừng, mọi thứ cũng không ngừng đổi thay. nếu trong văn học trung đại, thời gian là một vòng tròn tuần hoàn không ngừng lặp lại của sinh lão bệnh tử. Vậy, with người trung ại tuy ý thức ược sự nhỏ bé của mình trước dòng chảy của thời gian nhưng rất ít khi ta thấy họt lời that thở vì cuhc sống ngắn ngủn ngủi. như mãn giác thiền sư từng viết

          “xuân khứ bách hoa lạcxuân đáo bách hoa khai”

          (cáo tật thị chúng – mãn giác thiền sư)

          nhưng trong thời đại thơ mới, with người đã ý thức rõ sự hạn hữu của đời người. thời gian không còn là vòng tròn bất tận mà là một đường thẳng tuyến tính. trong dòng chảy của thời gian, with người chỉ như một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc. thời gian vô tận mà đời người hạn hữu. vì vậy mà đứng trước thời gian con người thờng thấy mình nhỏ bé bất lực, chỉ có thể buông xuôi nhìn thời gian qua lẽ tay. mới khi nào mùa xuân con tươi đẹp thì mai đây nó sẽ trở nên già cỗi như một quy luật tất yếu

          “hoa nở để mà tàntrăng tròn để mà khuyết”

          (hoa nở để mà tàn – xuân diệu)

          bước đi của màu xuân cũng là bước đi của thời gian và bước đi của đời người. phép điệp “nghĩa là” càng nhấn mạnh thêm sự bất ngờ có phần hốt hoảng về dòng chảy của thời gian của cuộc đời. người ta thường chỉ tiếc mọi thứ khi nó đã qua đi, khi nó chỉ còn là kỷ niệm nhưng xuân diệu là tiếc mùa xuân ngay khi nó đang ến, ngay khi ông đn đm ắm ấm ấm ấm ấm ấm Đó không chỉ là mùa xuân của đất trời mà còn là mùa xuân của đời người. phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2 để thấy xuân diệu còn lấy thời gian của đời người để làm thước đo cho thời gian của via.

          “mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mấtlòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chậtkhông cho dài thời trẻ của nhân giannói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànnếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạicòn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãinên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời”

          những câu thơ được nối kết nhau bởi từ “xuân”. Điệp từ “xuân” được lặp lại để nhấn mạnh mùa xuân của đất trời cũng như nhấn mạnh mùa xuân của tuổi . Đó đều là những gì đẹp nhất của đất trời, của đời người. phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2, những tưởng thời gian bốn màu xuân hạ thu đng cứ thể mà chảy trôi mặc kệ sựn tại của with người, nhưng những dòng thệnd tân t no.

          thời gian thiên nhiên kết thúc “xuân hết” nhưng kéo theo đó “tôi cũng hết”. câu thơ vang lên như nhue một tiếng thở dài cùng đất trời. tuổi trẻ qua đi thì sự tồn tại của “tôi” cũng trở nên vô nghĩa. bởi tuổi trẻ qua đi, tình yêu không còn thì mọi thứ cũng cứ thế mà trôi đi cùng dòng chảy của thời gian. “lòng tôi” và “lượng trời” vốn đã là hai thế cực tương phản của sự hạn hữu và vô hạn.

          tuy nhiên trong góc nhìn của xuân diệu thì cai vốn hữu hạn như ời người lại ược mở rộng ến vô cùng “lòng tôi rộng” lượng trời cứ chật”. phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2 còn cho thấy thời gian đất trời dường cũng đang trêu chọc con người. mùa xuân của đất trời dù sẽ lặp lại nhưng màu xuân của đời người – tuổi trẻ thì vĩnh viễn không thể quay trở l. vì thế dù thời gian có lặp lại thì mọi thứ cũng vô nghĩa bởi lúc đó “tôi” không còn là “tôi” của hôm nay. như chính xuân diệu đã từng nói

          “cái bay không đợi cái trôitừ tôi phút ấy sang tôi phút này”

          (Đi thuyền – xuân diệu)

          sự hạn hữu của đời người với thời gian được thể hiện rõ nét nhất ở dòng thơ “còn trời đất đchôt nhưng c”. trời đất cứ thế mà xoay vần nhưng tôi sẽ không vĩnh hằng cùng đất trời. lúc này, hẹn ước ba sinh hay một cuộc sống chốn thiên đường cũng không thể xoa dịu tâm hồn thi nhân. bởi lẽ điều ông cần không phải là hạnh phúc ở một kiếp nào khác mà phải là được tận hưởng hương sắc cuộc đời được hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại khi tuổi trẻ đang đến, tình yêu đang xuân sắc.

          thế nhưng, phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2, người đọc sẽ thấy dù biết trước “tôi” sẽ không tồn tại vĩnh viễn để đón nhận thiên nhiên đất trời tươi đẹp nhưng xuân diệu không tiếc cho mình, tiếc cho tuổi trẻ mà điều ông tiếc nhất chính “cả đất trời”. xuân diệu dường như đang tiếc nuối vì he không thể tận hưởng hết mọi hương sắc của cup cup ời.qua đy ta thấy những dòng thơ ượ ậ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ “chật”, “xuân tuần hoàn” – “tuổi trẻ chẳng hai lần”, “còn” – “chẳng còn”. Điều đó đã góp phần làm nổi bật tâm trạng tiếc nuối trước thời gian, cuộc đời.

          trước dòng chảy ấy không chỉ xuân diệu cảm thấy hối tiếc mà mọi vật cũng mang màu sắc u buồn, đầy mất mát chia ly.

          “mùi tháng năm đều rớm vị chia phôikhắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt”

          tháng năm – thời gian không ược cảm nhận qua sự thay ổi biến thiên của vạn vật trôi qua kẽ lá mà ược cảm nhận ằg khámu “. khi phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2, ta nghe có chút gì xao xuyến rưng rưng vừa uất ức nghẹn ngào vừa tiếc nuối hụt haừng ụr ụm”. hóa ra thời gian không vô tình như ta vẫn thường nghĩ mà tháng năm dường như cũng đang tiếc nuối cho chính bản thân mình. Ý thơ ấy gợi ta liên tương đến cảm nhận của Đoàn phú tứ

          “màu thời gian không xanhmàu thời gian tím ngáthương thời gian không nồnghương thời gian thanh thanh”

          (màu thời gian – Đoàn phú tứ)

          cuộc chia ly báo trước không thể nào thoát khỏi. không chỉ thời gian mà cả không gian cũng tràn ngập dự cảm chia lìa. Đó là không gian rộng lớn của cả sông núi. cảnh vật tươi đẹp hiện tại rồi sẽ trở thành quá khứ. mỗi phút mỗi giây đều trôi đi không níu lại được. cuộc chia ly mỗi phút mỗi giây vẫn cứ diễn ra như thế. phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2, người ọc thấy rằng từ cảm nhận chung về cả không gian rộng lớn, xuân diệu bắt ầu vẽ ra cup chia ly củ

          “cơn gió xinh thì thào trong lá biếc, phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

          vẫn là hình ảnh chim, gió nhưng không còn rộn ràng vui tươi của khúc ca yến anh hay của cành tơ phơ phất mà cũng hòa vào bản ồn chi sc. cơn gió không reo vui cùng cành lá, đem lời ca niềm vui lan tỏa ến mọi người mà cơn gió ấy chỉ “thì thào trong lá biếc” dường nhƁn đang gi hûn

          Đến tiếng chim không còn gảy khúc tình si mà bỗng dưng lặng im. hót để mà chi khi cuối cùng vẫn phải nói lời ly biệt. phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2, người ọc phát hiện ra biện phap nhân Hóa đã ượC sử Dụng tinh tế ể ể ển tô ậm thêm nỗi buồn vạt trước thờc Thờt thờt khắc. mỗi sự vật dường như đang tiễn biệt chính mình, không gian cất lên khúc hát tiễn biệt thời gian. mọi thứ cứ thế chảy trôi theo quy luật vận hành tự nhiên của nó không sao cưỡng lại được.

          trước bài ca ly biệt của núi sông, thi nhân cũng cất lên một tiếng thở dài cùng đất trời đầy nuối tiếc.

          “chẳng bao giờ ôi! chẳng bao giờ nữa”

          câu thơ như một lời kêu đầy hốt hoảng và bất lực. hốt hoảng bởi lẽc cuộc sống trần gian ngắn ngủi nhưng hương sắc cuộc ời lại mênh mông khi thi nhân vừa phát hiện một chốn bồng lai nơi hạ giới. bất lực là bởi trước dòng chảy của thời gian con người lại không thể xoay vần con tạo cứ thế mà bị cuốn trôi đi không sao níu

          phép điệp “chẳng bao giờ” được lặp lại hai lần càng nhấn mạng thêm tâm trạng bàng hoàng tiếc nuối ấy. phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2, ta còn thấy thán từ “ôi” xuất hiện như một sự uất nghẹn giữa dòng thơ. câu thơ vì thế mà càng trở nên da diết hơn. tuy bàng hoàng hốt hoảng tiếc nuối nhưng xuân diệu không buông xuôi. Ông bất lực trước dòng chảy của thời gian nhưng không buông bỏ, ngồi im chờ đợi thời gian trôi. xuân diệu đã tìm ra một cách giải quyết.

          Đang xem: Bài Thơ Mẹ Suốt Của Tố Hữu ❤️️ Nội Dung Tác Giả Tác Phẩm

          “mau đi thôi, mùa chưa ngả chiều hôm”

          lời thơ như một lời giục giã, thúc giục con người hãy đứng lên đừng buồn vì sự chia ly sẽ đến mà lãng quên đic. thời gian chảy trôi nhưng hiện tại “mùa chưa ngả chiều hôm” cuộc sống vẫn đang tiếp diễn, cảnh sắc trầc gian vẫn còn đy and tươi ẹp quyến rũng người.

          vì vậy, buồn mà chi, thất vọng trước điều không thể thay đổi để làm gì. “Mau đi Thôi”, Mau Cố Gắng Trân Trọng lấy từng phút giây hiện tại ể tận hưởng bữa tiệc tươi vui mà thiên nhiên mùa xuân đã bày sẵn trước mắt ta. phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2, người đọc cảm nhận được đây chính là một lẽ sống tích cực. một thanh âm trong trẻo xóa tan đi khúc nhạc u buồn chia ly.

          bằng những nét phác họa thiên nhiên cùng với việc sử dụng từ ngữ khéo léo, xuân diệu đã vẽ ra một cuộc chia ly của núi sô. giọng thơ như phân tách làm hai, nhà thơ đang tự nói với chính minh, giãi bày nỗi lòng mình mà dường như lời nói ấy cũàng hưp>ng

          trên cái nền chia ly ấy, người ta dễ rơi vào những cảm xúc tiêu cực buồn bã, oán than, căm phẫn, bỏ mặc buông xuôi cuộc đời. nhưng xuân diệu lại không bỏ mặc hay căm phẫn trước cuộc đời. bởi ông hiểu đó là điều tất yếu của cuộc sống. vì vậy, xuân diệu không oán than hờn trách nữa ông chấp nhận và cố gắng sống hết mình từng phút giây ngắn ngủi nhưng đầ᰺yng. vì thế, vội vàng không phải là lối sống tiêu cực mà là một khát khao mãnh liệt sống trọn với cuộc đời. phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2 người đọc sẽ thấy khát khao sống cháy bỏng của thi nhân

          tÓm lại, phân tÍch bài thơ vội vàng đoạn 2, người ọc nhận ra tuy thể hiện tâm trạng nuối tiếc thời gian và cuộc ờquangi nh. lời thơ cũng vì thế là chính là tiếng lòng của xuân diệu dành cho người cho đời. Đọc mỗi dòng thơ, ta càng thêm yêu thêm quý những quan niệm sống mới mẻ đầy tích cực được thi sĩ xuân diệu truyền trop.ềi

          phân tích khổ 2 bài vội vàng – mẫu 2

          xuân diệu là nhà thơ của tình yêu và tuổi trẻ. Ông được mệnh danh là “ông hoàng của thi ca tình yêu”. trước cách mạng, với hai tập “thơ thơ” và “gửi hương cho gió”, xuân diệu đã chính thức trở thành “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ” (mho). Bài thơ “vội vàng” nằm trong tập “thơ thơ” lài thơ rất tiêu biểu cho pHong cach thơ tình yêu của xuân diệu viết về mùa xuân, tui trổi trổi đoạn thơ nor nhân sinh của xuân diệu vềii gian và tum trẻ và niềm khao khát ược sống ménh liệt, sống c, số nhì -Mam mt -MAì mt -MAì maì mhi ớ ớ ớ ớ ớ gian cuộc đời:

          “xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua…mau đi thôi ! mùa chưa ngả chiều hôm”

          bài thơ “vội vàng” nằm trong tập “thơ thơ”, xuất bản năm 1938 là bài thơ tiêu biểu của tập thơ nói riêng, của hồn thƇ xuân chung thƇ “vội vàng” là một trong những bài thơ tiêu biểu của xuân diệu. bài thơ thể hiện tập trung sở trường của xuân diệu trong việc bộc lộ cái tôi và cách cảm nhận thiên nhiên, sự sống. cả bài thơ thể hiện một nhân sinh quan mang ý nghĩa nhân bản sâu sắc. Đoạn thơ ta phân tích nằm ở phần giữa của bài thơ “vội vàng”. Ở đoạn này thi sĩ tập trung thể hiện quan niệm về thời gian.

          thời gian trong thi ca trung ại là “thời gian tuần hoàn”, nghĩa là thời gian ược hình dung như một vòng tròn líên tục tái diễn, hết một vòng lại quay vềi đi mai mai mà đã là vòng tuần hoàn thì thời khắc, thời đoạn có ra đi thì cũng quay trở về. quan niệm “thời gian tuần hoàn” xuất phát từ cái nhìn tĩnh có phần siêu hình, lấy sinh mệnh vũ trụ để làm thước đo thời gian.

          cách thức trình bày của xuân diệu là “chống đối”, “tranh cãi” lại quan niệm xưa; đồng thời bộc bạch quan niệm của mình bằng một cảm xúc sôi nổi cuồng nhiệt, nghĩa là một dạng ý thức triết học. Đoạn thơ (từ câu 14 ến câu 24, có thể ến câu 28) với ging tranh luận, biện bác, nhịp điệu sôi nổi, khẩn trương và những cân thêm nnêm vềts đhm đhm nhhhnên đtm. gian của thi sĩ. xuân diệu đã phủ định trực tiếp quan niệm “thời gian tuần hoàn” bằng một câu thật dứt khoát: “nói làm chi rằng xuân vẫn tuần”.

          như vậy, xuân diệu lựa chọn cho mình một quan niệm khác “thời gian tuyến tính”. nghĩa là thời gian được hình dung như một dòng chảy xuôi chiều, một đi không trở lại. vì thế mỗi khoảnh khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn. cho nên tâm trạng nhân vật trữ tình mới có thoáng nỗi buồn và nỗi hoài nghi.

          xuân diệu quan niệm “thời gian tuyến tính” xuất phát từ cái nhìn động:

          “xuân đương tới nghĩa là xuân đương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”

          with người thời trung ại hình như yên trí với quan niệm thời gian tuần hoàn với chu chu kỳ bốn mùa, cũng như cai chu kì ba vạn Sáu ngàn ngày của kiếp người. xuân diệu nhìn cuộc đời bằng con mắt xanh non biếc rờn nhưng cũng không tránh khỏi những hoài nghi, mất mát. Điều thi sĩ sợ nhất là tuổi trẻ qua đi, Tuổi Già Mau tới bởi thời gian là tuyến tính nên thời gian như một dòng chảy mà mỗt một khoảnh khắc qua là mất vĩt vĩt vĩt vĩt Vi ễnh vi ễnh vi ễ cach dùng cặp từ ối lập Trong hai câu thơ “tới – qua”, “non – già” đã chười ọc thấy ược sự cảm nhận rất ỗi tinh tế của Thi nhân vềc đc đi củ thời gian như dòng chảy không ngừng nghỉ. cái ta đang có cũng là cái ta đang mất, trong hiện tại đã có quá khứ và hé mở tương lai.

          xuân diệu lấy sinh mệnh cá thể của mình làm thước đo thời gian. tức là lấy quỹ thời gian hữu hạn của cuộc đời mình (sinh mệnh cá thể) ra để đo đếm thời gian trong vũ trụ. thậm chí thi sĩ lấy quãng ngắn nhất, giàu ý nghĩa nhất trong sinh mệnh của con người là tuổi trẻ để làm thước đo:

          “mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mấtlòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chậtkhông cho dài tuổi trẻ của nhân giannói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànnếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạicòn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãinên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời ”

          chữ “xuân” được điệp đi điệp lại cả năm đến sáu lần (trong ba câu đầu đã có tới năm lần). “xuân” ấy vừa là xuân của đất trời vừa là “xuân” của cuộc đời, của tuổi trẻ. mỗi lần nhắc lại là mỗi lần ta bắt gặp cái ngậm ngùi của thi nhân. xuân của thiên nhiên thì còn mãi mà “xuân” của đời người đã “hết” thì “tôi cũng mất”. dù lòng yêu có “rộng” đến bao nhiêu thì “lượng trời” vẫn cứ chật. nên “tuổi trẻ nhân gian” không thể “dài” thêm mãi. Ở đây, hệ thống từ ngữ, hình ảnh ược ặt trong thế tương phản ối lập cao ộ (tới – qua, non -già, rộng – chật, xuân tuần hoàn, – trẻi trẻ chẳng ha lần, còn) trạng nuối tiếc thời gian, cuộc đời. vũ trụ có thể vĩnh viễn, mùa xuân rồi cũng tuần hoàn nhưng tuổi xuân của con người chỉ có một lần, đã qua là qua mãi. cho nên xuân diệu đã nồng nhiệt phủ định:

          “¡nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!”

          thước đo thời gian của thi sĩ là tuổi trẻ. tuổi trẻ một đi không trở lại “chẳng hai lần thắm lại” thì làm chi có sự tuần hoàn ! trong cái mênh mông của đất trời, cái vô tận của thời gian, sự có mặt của con người thật là ngắn ngủi, hữu hạn. nghĩ về tính hạn chế của kiếp người, xuân diệu đã đem đến một nỗi ngậm ngùi thật mới mẻ:

          “with trời đất, nhưng chẳng with tôi mãinên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời”

          Đọc hai câu thơ, ta cảm nghe rất rõ tiếng thở dài bất lực của thi nhân. ta nghe rõ cả cái bâng khuâng, nuối tiếc của nhà thơ phả vào đất trời. dường như trước mắt người đọc là cả một trời tiếc nuối. tâm trạng ấy của xuân diệu ta cũng bắt gặp trong bài thơ “giục giã”:

          “ời trôi chảy lòng ta không vĩnh viễnvừa xịch gối chăn mộng vàng so biếndung nhan xê ộng sắc ẹc ẹp tànhvàng are đang lộng lẫy buổi chiều xanhvừ

          pHải chăng Vì quá yêu mến Tuổi trẻ mà từ sựii tiếc ấy, thi nhân đã “thức nhọn giác quan” ể sống “toàn tâm, toàn ý, sống toàn hồn” mà “say”, hôn”, “cắn” cho kỳ hết những hương nồng của tuổi trẻ?

          cảm nhận về thời gian của xuân diệu là cảm nhận đầy tính mất mát. mỗi khoảnh khắc trôi qua là một sự mất mát lớn Lao. sự tàn phai không chỉ đến “khắp sông núi” mà còn ở từng cá thể. và thời gian trôi đi sẽ khiến cho cái nhan sắc thiên nhiên diệu kỳ này bước vào độ tàn phai. một sự tàn phai không thể nào tránh khỏi:

          “ mùi tháng năm đều rớm vị chia phôikhắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt”

          Đây là hai câu thơ thể hiện rất rõ cách cảm nhận tinh vi về thời gian của xuân diệu. cảm nhận ấy không chỉ bằng thị giác mà còn cảm nhận bằng cả khứu giác “mùi tháng năm”, cả vị giác “vị chia phôi”. mỗi khoảnh khắc đang rời bỏ hiện tại để trở thành quá khứ được hình dung như một cuộc chia lìa. khoảnh khắc nào cũng là một chia lìa, một mất mát. và dòng thời gian được nhìn như một chuỗi vô tận của những mất mát, chia phôi. cho nên, thời gian thấm đẫm hương vị của sự chia lìa. dậy lên đó đây khắp không gian là lời than thở tiễn biệt “khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt”. Nó là lời thở that của vạn vật, là không gian đang tiễn biệt thời gian, mà sâu xa hơn là mỗi sự vật thời gian đang ngùi tiễn biệt một mộtn ời của chính nón. NHữNG phần ời của Sinh mệnh ca thể đang ra đi không thể nào cưỡng lại, nó tạo nên sự trôi chảy không ngừng, tạo nên sự pha, phai tàn củng Cáng Cáng cc c c c c c c c c c c c c c

          “With Gió Xinh Thã Thào Trong Lá Biếcphải Chăng Hờn vì nỗi phải bay đi? Chim rộn ràng bỗng ứt tiếng reo thiphải chăng sợ ộ phaiử tàn sợ ộ phaiử tàn s?”

          gió đùa trong lá không phải là những âm thanh của thiên nhiên tươi vui của mùa xuân, mà là lời “thì thào” về nỗi hờn giận, buồn. gió phải chia tay với cây lá mà bay đi; chim chóc trên cây đang ca hát rộn ràng chào xuân bỗng ngừng bặt, chẳng phải có sự đe dọa nguy hiểm nào, mà chỉ vì chúng buồn tiếtr xc cho mâtr. thế là chẳng riêng gì xuân diệu mà cả vạn vật trong thiên nhiên cũng thức nhận về cai quy luật nghiệt ngã, cai một đi không bao giờ trở ại thờa thờy ấy. có phải vậy mà xuân diệu đưa ra một quyết định hợp lí cho mình và cho tất cả mọi người “tôi không chờ nắng hạ mới hoà”.

          “chẳng bao giờ ôi! chẳng bao giờ nữamau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm”

          thi sĩ bỗng thốt lên lời than. ella tiếc nuối, lo lắng và chợt tỉnh vì “mùa chưa ngả chiều hôm”, nghĩa là ella vẫn còn trẻ trung, chưa già. lên đường! she phải vội vàng, phải hối hả “mau đi thôi”. câu cảm thán với cách ngắt nhịp biến hóa làm nổi bật nỗi lòng vừa lo lắng băn khoăn vừa luống cuống tiếc rẻ, bâng khuâng. THế ấY, KHông Thể “BUộC GIÓ”, KHông Thể “TắT NắNG”, CũNG KHôNG THể CầM GIữ ượC THờI GIAN, THì CHỉ CC COR CACH THựC TếT NHấT LÀ CHạY đUA VớI THờ xưa kia, nguyễn trãi viết trong chùm “thơ tiếc cảnh”:

          “xuân xanh chưa dễ hai phen lạithấy cảnh càng thêm tiếc thiếu niên”.

          những vần thơ của nguyễn trãi giúp ta cảm nhận sắc điệu trữ tình trong “vội vàng” về màu thời gian, về sắc ờỺ Ỻ ữ tu gian, v.tr cũng qua đó để hiểu thêm về lòng ham sống đến nhiệt cuồng của nhà thơ “mới nhất trong các nhà thơ mới”.

          cách cảm nhận về thời gian như vậy xét đến cùng là xuất phát từ ý thức sâu xa về giá trị của sự sống cá thể. mỗi khoảnh khắc trong đời mỗi người đều vô cùng quý giá, chính vì một khi đã mất đi là vĩnh viễn mất đi! quan niệm ấy khiến cho con người biết quý từng giây phút của đời mình. và người ta biết làm cho mỗi khoảnh khắc của đời mình cần phải tràn đầy ý nghĩa. có như thế mới là biết sống. Đây là cơ sở sâu xa của thái độ sống “vội vàng”.

          rõ ràng toàn bộ quan niệm, thati ộ về “thời gian tuyến tísh” phải sống “vội vàng” cho cuộc ời tuy ngắn ngủi nhưng tràn ầy ý nghĩa, đà thể tưởng xuân diệu.

          sử dụng phép điệp ngữ, điệp cấu trúc; giọng điệu thơ sôi nổi nhưng không tạo được niềm vui vì không che giấu sự nuối tiếc, xót xa, hờn dỗi (nói làm chi…, nếcu, ti); hệ thống từ ngữ, hình ảnh được đặt trong thế tương phản đối lập cao độ. tất cả đã tạo nên một đoạn thơ hay và giàu ý nghĩa mang đậm dấu ấn xuân diệu.

          tóm lại, đoạn thể thể hiện tâm trạng nuối tiếc thời gian và cuộc đời của một nhà thơ vốn khao khát sống, sống mãnh li. qua đoạn thơ, người ọc thêm trân trọng quan niệm nhân sinh mới mẻ, tích cực, cảm xúc chân thành của một tâm hồn nghệ sĩ luôn cháy bỏng niềm and u cc sống. nói như giáo sư nguyễn Đăng mạnh: “Đây là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt. nhưng đằng sau những tình cảm ấy, có một quan niệm nhân sinh mới mẻ chưa thấy trong thơ ca truyền thống” .

          phân tích khổ 2 vội vàng – mẫu 3

          xuân diệu nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới, cai mới của xuân diệu có lẽ không chỉ ến từ cảm xúc, mà còn ến từ những quan niệm sống, quan niệm thẩm thẩm thẩm Mĩm mĩm mĩ. nếu ở khổ thơ ầu tiên là những quan ni ệm cach tân về cộc sống thì ến khổ thơ thứ hai này là cach nhìn thời gian ầy mới mẻ, hiện ại cai tôi tôi thơ m ơi.

          “xuân đương tới nghĩa là xuân đương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ giàmà xuân hết nghĩa là tôi cũng mấtlòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chậtkhông cho dài thời trẻ của nhân gian.nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànnếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạicòn trời đất nhưng chẳng with tôi mãinên bâng khuân tôi tiếc cả đất trời”.

          chậm lại một chút, ta sẽ nhận ra nét mới trong ý thơ của xuân diệu. nếu như người xưa quan niệm, thời gian tuần hoàn, cứp lại trong vòng chảy vô tận của tạo Hóa, vậy nên họ luôn thấy an nhiên, tựi tựi “nhất nh thant throl Throl Throl Throats Gian Mớ Ông quan niệm thời gian tuyến tính, một đi không trở lại, vậy nên nhìn thấy xuân đương tới trên vạn vật muôn nơi, đang xem sắc xuân phủ lên vạn vật một màu xanh non tràn trề sức sống thì cũng thấy ngay trong nhịp bước của thời gian, trong cả nhịp bước ngỡ ngàng của nàng xuân, rằng nàng vừa hiện hữu mà cũng sẽ nhanh chong biến mất khỏi ờit tr. Trẻ của ất trời, còn mùa xuân của ời người là tổi trẻ. vậy nên mùa xuân hết, nghĩa là khi tuổi trẻi qua đi trên màu sương mai tóc with người, cũng là là lúc cai tôi tôi Thi nhân ng N. Lòng Thi nhân Tha Thiết với xuân hứng, xuân tình, xuân nảy nở Trong tâm hồn with người, và bất diệt trên từng nụi cười ang mắt, nhưng tiếc thay Lando Trên cứt. sự luân hồi vẫn tuần hoàn chảy trôi, nhưng tôi của mỗi phút mỗi giây đã ổi khác rồi, chẳng còn tôi mãi, nên “b khu âng tôi tiếc. Đó là nỗi tiếng nuối của một nhà thơ tha thiết với tuổi trẻ và mùa xuân, tha thiết với tình yêu và sự sống. nhưng nổi bật nhất, trong những câu thơ trên vẫn là quan niệm thời gian cực kì mới mẻ, hiện đại của cái tôi thơ mới.

          “mùi tháng năm ều rớm vị chia phôikhắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệtcon geo xinh thì thào trong lá biếcphải chăng hờn vì nỗi phải?

          Mùa xuân của ất trời có thể còn mãi, Tuần Hoàn Trong nhịp chảy trôi của vĩnh hằng nhưng mùa xuân của ời người, tổi trẻy chẳng hai lầ Thía vào từng chảy vật, ể ể cảnh vật cũng chởng một điệu buồn, there are bởi chính những cảnh vật kia cũng thấy cai chảy trôi củi thời gian mà nén một tiết. Ở khổ thơ này, xuân diệu thực sự sử dụng rất ắt thủ phapp nghệ thuật ẩn dụ chuyển ổi cảm giác mà nhà thơ tiếp thu ược từ pHương ty. Mùi that năm là hương vị vô hình, nhưng trong câu thơ lại có thể cảm nhận ược dư vị của nó, ấy thế nhưng cai dư vị ấy là lại là dư vị ư ược ca ư . nỗi buồn bỏ vào mênh mang những lặng câm của không gian, nên nghe thấy cả syg noui that thầm tiễn biệt, with gió xinh vui vui trên những cành cây ngày này, vềi với ấi ất mẹ. tất cả đều cho thấy nỗi sợ về sự chảy trôi không ngừng nghỉ của thời gian. nó đánh tung vào trong cả lòng người và trong tâm hồn muôn vật những khoảng trống bất tận của nỗi buồn và dư vị tiếc nuối.

          khổ thơ hai trong vội vàng đã thể hi một quan niệm vông mới mẻ của xuân diệu về thời gian, nó ồng thời cũng là bản lề ể ể mở ra ững lờc gi gi gi. kế tiếp.

          phân tích khổ 2 vội vàng – mẫu 4

          xuân diệu là một nhà thơ mới xuất sắc và đạt nhiều thành tựu của văn học việt nam. một trong những bài thơ hay nhất của ông là bài thơ “vội vàng” trích trong tập “thơ thơ”. thi phẩm mang đến cho đọc giả một bức tranh mùa xuân tươi mới và những cảm quan nhân sinh đầy mới mẻ. Đoạn 2 của bài thơ là đoạn văn thể hiện sâu sắc nhất về triết lý thời gian và cuộc đời.

          “xuân ương tới nghĩa là xuân ương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ giàmà xuân hết nghĩa là tông mấtlòng rộng nhưng lợng c chotờ

          nếu như ở khổ thơ ầu, nhà thơ đã dựng lên bức tranh mùa xuân tuyệt ẹp với ong bướm, hoa cỏ, ồng nội, and ếng ng ếng thứ 2, xuân diệu lại thể hiện sự khắc khoải trước những bước đi của thời gian. dường như, sâu thẳm trong tâm hồn người thi nhân ấy ý thức rất rõ sự chảy trôi đến mức vô tình của thời gian. TRướC MộT Mùa Xuân Với sắc hương rực rỡ quyến rũ mê hoặc ấy, tac giả cũng tận hưởng, cùng thưởng thức ấy thôi nhưng lòng vẫn lo sợ. lỡ sợ rằng “xuân ương tới” rồi xuân cũng sẽ “ương qua”, xuân còn non không coce nghĩa là xuân sẽ không già, bởi mỗi phút giây off xuân, được đời người. Thời Gian, Tuổi Trẻ, Chả Bao Giờ Có Thể Quay Lại, Bởi Thế Mà tứng giấy ều phải trân trọng, pHải vài vàng sống kẻo lỡ những thành xuân cuhc ời. sự phối kết hợp những động, tính từ trái nghĩa “tới” – “qua”; “già”- “non”, đã cho thấy cảm quan của thi nhân trước thời gian đầy tinh tế. Mỗi ngày, mỗi that năm qua đi that năm qua đi ời người thêm phần ngắn lại, khi mà ta không còn cảm nhận ược mùa xuân nữa nghĩa là ờn ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng dù biết lòng người thì rộng, con bao khát khao, bao hoài bão và những ước mơ ấy nhưng biết làm sao ược khi thời gian càng rÚt ợn hợn, khi ợn hợn cảm nhận được sự vội vã ấy, nhà thơ càng bất an, càng thảng thốt, nghẹn ngào:

          “nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànnếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạicòn trời ất nhưng chẳng còn tôi mãin bâng khuâng tôi cếc

          Đất trời rộng lớn, vũ trụ bao la, con người nhỏ bé, đời người hữu hạn. pHải chấp nhận sự thật dẫu biết rằng mùa xuân Tuần hoàn ấy thôi nhưng tumi trẻ đu có tần hoàn, đu thắm lại những lầnn như thuở còn Sung sức, đ thế nên nỗi tiếc nuối, bâng khuâng rợn ngợp cả đất trời. mùi chia ly cũng bao trùm lấy cả sự vô tận của thời gian, khoảng không cách biệt của không gian:

          “mùi tháng năm ều rớm vị chia phôikhắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệtcon gió xinh thì thào trong lá biếcphải chăng hờn vì đi phải? “

          một lẽ thường của tạo hoá, một quy luật trần thế vạn vật đều không tránh khỏi. vị thời gian rớm màu chia phôi, núi sông than thầm lời tiễn biệt, những cơn gió xuân vốn dạt dào đến thế cũng thều thào trongghn tiếng. tiếng vàng anh ru khúc nhạc tình cũng đành dừng lại. có lẽ chúng đều sợ thời gian, sợ những chia lìa, nước mắt, sợ những phai tàn, héo úa.

          “chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa…mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm”

          Đến cuối cùng, chẳng bao giờ có thể làm được những điều mình ước muốn nếu cứ mãi đợi chờ, mãi hy vọng. tiếng “ôi” thật nhẹ nhàng mà cũng thật tha thiết, vừa như hối tiếc lại vừa như thúc giục mọi người hãy hành đờg, hành gi

          “mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm”

          hãy nhanh nhanh chạy đua với vũ trụ, với thời gian nhân lúc “mùa chưa ngả chiều hôm”, nhân lúc màu lá phải chưa ngả, mùa chia ly chƺn. Câu cầu khiến “mau đi thôi” như một lời thức tỉnh những ai đang u mê ngập chìm trong sự chậm chạp, trễ nải và thơ ơ hãy sống nhanh, sống vội v ối v ố Đừng bỏ lỡ thành xuân bởi những tháng năm sống phí, sống hoài.

          đoạn thơ không quá dài nhưng đã gửi gắm biết bao nhiêu những ân tình của người viết, tac giả đã mang ến cho ộc giả, ặc biệt là nh ững ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng. thơ xuân diệu phải chăng chính là “tiếng nói của một tâm hồn yêu đời” như thế. Ọc đoạn Thơ, em thấy mình cần pHải gắng sức mỗi ngày, tận dụng thời gian ể ể sống, học tập và làm việccc fic ý nghn nữa ể ể sột tu ẹt.

          xuân diệu ược mệnh danh là nhà thơ của mùa xuân và tình yêu, ông trong mình tình yêu chá bỏng với cuộc sống, với Thynn nhi, cũng bởi vớc sốc sốc, với với những bước đi của thời gian.

          phân tích khổ 2 vội vàng – mẫu 5

          nền văn học việt nam với điểm nhấn của trào lưu thơ mới luôn để lại dấu ấn với nhiều tuyệt tác đặc biệt. Trong Số NHữNG đong gip của các nhà thì thì xuân ệu ược xem là một cây ại thụ lão làng với bao tập thơ về tình yyu khiến ộc giả say ắm, mê mẫn. vội vàng là tác phẩm điển hình viết về nét đẹp nhân sinh, quan niệm sống tích cực từ thi nhân. ta sẽ thấy rõ nét hơn về điều này ngay khi đến với khổ thứ hai của bài thơ.

          nếu như ở khổ thơ thứ nhất nhà thơ vì yêu cai ẹp của thiên nhiên mà muốn đoạt quyền tạo Hóa “tắt nắng”, “buộc gió” Thì quan nii -c cng tych c c c. sắc được trình bày ở khổ thơ thứ hai. mở đầu cho khổ thứ hai của bài là hai câu thơ đọc vào như khiến ta vỡ lẽ khi thời gian cứ ngày một trôi qua nhanh chóng bởi cách n

          t

          “xuân đương tới nghĩa là xuân đương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”

          người ta như chìm đắm vào trong từng vần thơ bởi cách tả vô cùng tinh tế, táo bạo khi đọc thơ của xuân diệu. sự trôi nhanh vội vã của thời gian để rồi tiếc nuối, lo sợ được nhà thơ phát hiện. “Đương tới” – “đương qua”, “còn non – sẽ già” là lúc nhà thơ gọi tên các trạng thái đối lập của thời gian. Trở vềi những vần thơ trung ại thì sẽyy thời gian qua cach kể của các thi nhân xưa nhận ra sự nhỏ bé, chong qua của thời gian nhưng người ọc si n na nhậ đ đ đ đ đ đ đ not that. tuy nhiên trong thơ mới cai nhìn có sự thay ổi hơn, trước sự ngắn ngủi của ời người, không còn là vôn mà tuyến tíh with người tỏ ra hoa :

          “xuân khứ bach hoa lạcxuân đào bach hoa khai”

          trước không gian mênh mông, with người dường như thu minh lại khi thời gian chảy trôi nhanh, thấy bản thân trở nên bé nhỏ. mùa xuân hôm nay đẹp lung linh nhưng rồi mai đây nó cũng đến lúc phai tàn, già cỗi đi cùng thời gian là điều không ai níu giữ đưpi>

          “thời gian qua kẽ taylàm khô những chiếc lákỷ niệm trong tôirơi như tiếng sỏi trong lòng giếng cạn”

          khi xuân đi qua thì tuổi xuân của con người cũng trôi theo trong tiếc nuối. Ở đây nhà thơ cảm thấy chẳng còn gì, chẳng thể níu kéo mọi thứ khi thời gian rồi cũng mai một tất cả, kể cả tuổi: than

          xuân

          “mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất…chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa…”

          nhà thơ muốn nhấn mạnh về tầm quan trọng của mùa xuân, tổi trẻi sẽ chảy trôi cùng thời gian thấy ược qua danh từ “xuân” gợi nhắc đi lại nhiều đn đ. khi tuổi trẻ đi qua thì “tôi” rồi cũng trở nên vô nghĩa, trống rỗng, bởi lúc này tình yêu đã không còn. “lòng tôi” và “lượng trời” là sự tương phản của hai thế cực bật lên sự hữu hạn, vô hạn giữa đời người và đất. từ đó ể ấy rằng vòng xoáy của thời gian tiếp nối trong sự vận ộng không ngừng của thời gian thì vạn vật, with ngưẻi ợi ổ thai. sinh lão bệnh tử là lẽ thường tình, là vòng tròn tuần hoàn lặp lại không ngừng. niềm tiếc nuối của tác giả trước sự chảy trôi của thời gian tuyến tính một đi không trở lại được thấy rõ hơn trong thlờ. bước đi của mùa xuân cũng là bước đi của thời gian, của đời người. nhìn mọi thứ đều nhuốm màu của lo âu, hốt hoảng nên thi sĩ muốn níu giữ tuổi trẻ. do đó mà ta nhận thấy có sự thay ổi, có sự đa dạng trong cach diễn ạt từ câu ịnh nGhĩa, khẳng ịnh về mùa xuân và Tuổi trẻ, tinh tết chút sẽ ượ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ hiện hữu rồi tàn phải của tuổi xuân, tiếng than đầy nuối tiếc từ đó lại cất lên da diết. tuy nhiên ở đây có một điều rất there are khi tinh tế nhận thấy trong lời thơ của xuân diệu đó là tuổi xuân, taổi trôi qua ông không nuối tiếc bằng việc việc không không thể ượ >

          vài dòng thơ ngắn ngủi nhưng đầy triết lý đã cho thấy một tâm hồn thơ lãng mạn, cá tính của xuân diệu. vội vàng là tác phẩm tuyệt đỉnh đi theo cùng năm tháng.

          phân tích vội vàng khổ 2 – mẫu 6

          trong “Thi nhân việt nam”, nhà pHê bình văc hoài Thanh từng khẳng ịnh: “thơ xuân diệu là một Không nhắc tới một bài thơ in ậm dấu ấn, phong cach của ông – vội vàng. ược rút ta từ tập “thơ thơ”, “vội vàng” là nỗi am xuân diệu. nếu phần ầu tiên của bài thơ là ước muốn táo bạo c cùng vẻ ẹp ộc đao của mùa xuân thì sang phần thơ hai, nhà thơ giải thích lí do phải sống vàng.

          tại sao xuân diệu lại vội vàng tiếc nuối mùa xuân ngay khi xuân còn đang thắm. có lẽ vì thi sĩ có quan niệm rất mới về thời gian:

          xuân ương tới nghĩa là xuân ương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ giàmà xuân hết nghĩa là tôi củng mấtlòng tôi rộng nhưng lượng trời cờtkkkkhhhhhhhhhhhim.

          nếu người xưa luôn yên tâm bình thản trước sự trôi chảy của thời gian bởi họ quan niệm thời gian là tuần hoàn thì xuân diệu lại quan niệm thời gian, mùa xu, xu, tuầt. thế nên xuân diệu luôn hốt hoảng lo âu khi thời gian trôi mau. thi sĩ không chỉ tiếc mùa, tháng, ngày mà tiếc từng khoảng khắc, từng phút giây. Ở một bài thơ khác, nhà thơ cũng từng nói:

          tôi từ phút ấy trôi qua phút này

          diều thi sĩ sợ là tuổi trẻ qua đi, tuổi già mau tới bới thời gian như một dòng chảy mà mỗi một khoảnh khắc trôi qua là vh mấn. cách sử dụng cặp từ đối lập “tới – qua”, “non – già” đã cho thấy sự cảm nhận tinh tế của nhà thơ trước bước đi gian ủia cùng với hàng loạt câu thơ văn xuôi theo lối định nghĩa cùng sự lặp lại liên tiếp điệp ngữ “nghĩa là”, xuân diệu đã khẳng định chắc nịch một sự thật hiển nhiên không gì phủ nhận: dù xuân đương tới, xuân còn non nhưng xuân sẽ qua, sẽ già, sẽ hết và tuổi trẻ cũng mất. Đối diện với sự thật hiển nhiên mà phũ phàng ấy, xuân diệu không khỏi thảng thốt. liên tiếp các dấu phẩy được huy động tạo nên điệu thơ ngậm ngùi, nghẹn ngào.

          ể Tăng sức thuyết pHục mọi người tin vào chân li: mùa xuân tổi trẻ là tuyến tính, xuân diệu đã chủ ộng ối thoại, tranh luận bow /p>

          nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànnếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại

          với xuân diệu, tuổi trẻ không thắm lại nên cũng không thể nói mùa xuân là tuần hoàn. thế là xuân diệu tiếc mùa xuân mà thực chất là tiếc tuổi trẻ. và đó là nguyên cớ xâu xa khiến thi sĩ vội vàng một nửa khi xuân mới bắt đầu:

          còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãinên bâng khuân tôi tiếc cả đất trời

          đUng vậy, Giữa Cái Mênh mông của vũ trụ, vông, vô tận của thời gian, tổi trẻ, sựng của with ngừoi bống trở nên quángắi ngủi, mong manh như câư câưu c quu c quu -cthug câug cthug cthug cthug cthug cthug cthug sổu sổu c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư c ư câuu câu cat. chớp mà thôi. suy ngẫm về điều đó, day dứt về điều đó, xuân diệu đã đem đến một nỗi ngậm ngùi mà mới mẻ trong thơ ca việt

          “Với quan niệm một đi không trở lại và bằng tâm hồn rất ỗi nhạy cảm tới mứccc có thể nghe thấu cả sự mơ hầu” (lữ), xuân diệu cảm nhận thím thyhm, phite thầm di trên cả hai trục không gian và thời gian.

          mùi tháng năm ều rớm vị chia phôikhắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệtcon gió xinh thì thào trong lá biếcphải chăng hờn vì nỗi đi bay ?i? /p>

          thời gian thì rớm vị chia phôi, khắp không gian đâu đâu cũng vọng lên khúc chia li, lời than thầm tiễn biệt. gió đùa trong lá không phải là những âm than vui tươi, sống động của thiên nhiên mà vì hờn tủi trước sự trôi chảy của thời gian. chim hót những bản nhạc chào xuân rộn ràng bỗng ngừng bặt, chẳng có mối nguy hiểm hiểm nào cả, mà vì chúng sợ độ tàn p hai. vậy là vạn vật không thể cưỡng lại quy luật tàn phai nghiệt ngã của tạo hóa. Chịu ảnh hưởng sâu sắc thuyết tương giao trong tượng trưng pha

          mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi.

          Đang xem: ✅ Phân tích bức tranh tứ bình trong bài thơ Việt Bắc (dàn ý 8 mẫu) ⭐️⭐️⭐️⭐️⭐

          thời gian vốn vô hình, vô ảnh, không mùi, không vị, đi vào thơ xuân diệu bỗng có mùi, có vị chia phôi. thơ trung đại, kể cả thơ mới cũng hiếm có câu thơ nào có cách cảm nhận như vậy.

          khép lại phần thơ thứ nhất – phần lí giải vì sao phải sống vội vàng là dòng thơ tràn ngập cảm xúc:

          chẳng bao giờ, oi! chẳng bao giờ nữa…mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm

          Đến đây thi sĩ đã vỡ lẽ chẳng bao giờ có thể tắt nắng buộc gió, níu giữ mãi tuổi trẻ mùa xuân ở lại. khát vọng cháy bỏng, ước muốn táo bạo đã tan thành mấy khói. chỉ còn lại nỗi bàng hoàng, thảng thốt còn in dấu trong dấu chấm cảm giữa dòng thơ và dấu chấm lửng cuối dòng thơ. ella không thể buộc gió, ella chẳng thể tắt nắng ể ể níu giữ mãi hương sắc mùa xuân, xuân diệu đã hối thúc mình và mọi ngưà ộời hã, v. ộời hã mùa chưa ngả chiều hôm.” lời giục giã hối thúc mang sắc điệu mạnh mẽ, quyết liệt bởi kiểu câu cầu khiến có sử dụng dấu chấm cảm dữa dữa có thể nói câu thơ “mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm ”rẩt điển hình, tiêu biêu cho hồn thơ vội vàng cuống của xuân diệu trước cách mạng tháng 8. không chỉ ỉ ở

          mau với chứ! thời gian không đứng đợi- gấp đi em, anh rất sợ ngày maiĐời trôi chảy lòng ta không vĩnh viễn- mau với chứ! vội vàng lên với chứem, em ơi tình non sắp già rồi!

          “mùa chưa ngả chiều hôm” là một cách kết hợp từ mới lạ, thú vị. xuân diệu đã dùng từ chỉ thời gian cuối ngày để chỉ thời điểm cuối mùa. “mùa chưa ngả chiều hôm” là mùa chưa tàn, chưa úa, vì thế hãy vội vàng mau chóng tận hưởng hương sắc của nó.

          có thể thấy, xuân diệu có cách cảm nhận về thời gian khác lạ như vậy là nhờ vào “sự ý thức sâu xa về sự sốcáng ctha ”. quan niệm mới mẻ ấy của xuân diệu đã khiến cho ta pHải trâng trọng từng phút giây của ctộc ời, tận hưởng một cuộc sống trọn vẹn và ầy ý nghĩa. quan đoạn thơ, ta đã thấy được niềm khát khao sống mãnh liệt, cháy bỏng của ông hoàng thơ tình việt nam. từ đó, chúng ta thêm trân trọng quan niệm nhân sinh, tích cực, tiến bộ. cũng như giáo sư nguyễn Đăng mạnh từng nói: “Đây là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt. nhưng đằng sau những tình cảm ấy, có một quan niệm nhân sinh mới mẻ chưa thấy trong thơ ca truyền thống”.

          phân tích vội vàng khổ 2 – mẫu 7

          thơ xuân diệu tinh tế, gợi cảm, độc đáo trong chất liệu cũng như trong bút pháp thi ca. nhắc tới ông, ta không thể không nhắc tới một bài thơ in đậm dấu ấn và phong cách của ông: vội vàng. bài thơ vừa như một nguồn cảm xúc trào dâng vừa là tuyên ngôn sống của một nhà thơ khao khát yêu đời. Ặc biệt, nếu phần ầu tiên của bài thơ là ước muốn táo bạo c cùng vẻ ẹp ộc đao của mùa xuân thì sang phần thứ hai, nhà thơ đ đ ể ể ể ể p>

          thời gian trong thơ ca trung ại là thời gian “tumn hoàn” nghĩa là thời gian ược hình dung như 1 vòng tròn liên tục tái diễn, hết 1 vòng lại quay về t trí xu ất phát, lại quay về vị trí xu ất phát, cứn, hồt 1 vòng lại quay mai mai. quan niệm này xuất phát từ cái nhìn “tĩnh”, lấy cả sinh mệnh vũ trụ để làm thước đo cho thời gian. còn đối với xuân diệu, ông có quan niệm rất mới về thời gian:

          xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua,xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già,mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.

          nếu người xưa luôn yên tâm bình thản trước sự trôi chảy của thời gian bởi họ quan niệm thời gian là tuần hoàn thì xuân diệu lại quan niệm thời gian, mùa xu, xu, tuầt. thế nên ông luôn hốt hoảng lo âu khi thời gian trôi mau. Điều thi sĩ sợ là tuổi trẻ qua đi, tuổi già mau tới bới thời gian như một dòng chảy mà mỗi một khoảnh khắc trôi qua là mhấ.n cách sử dụng cặp từ đối lập “tới – qua”, “non – già” đã cho thấy sự cảm nhận tinh tế của nhà thơ trước bước đi gian ủia cùng với hàng loạt câu thơ văn xuôi theo lối định nghĩa cùng sự lặp lại liên tiếp điệp ngữ “nghĩa là”, xuân diệu đã khẳng định chắc nịch một sự thật hiển nhiên không gì phủ nhận: dù xuân đương tới, xuân còn non nhưng xuân sẽ qua, sẽ già, sẽ hết và tuổi trẻ cũng mất. Đối diện với sự thật hiển nhiên mà phũ phàng ấy, xuân diệu không khỏi thảng thốt. liên tiếp các dấu phẩy được huy động tạo nên điệu thơ ngậm ngùi, nghẹn ngào:

          lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật, không cho dài thời trẻ của nhân gian, nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, nếu ếnn nững phảng rằng gặn, tờn, tờn, t nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

          “lòng tôi” và “lượng trời” vốn đã là hai thế cực tương phản của sự hạn hữu và vô hạn. tuy nhiên trong góc nhìn của xuân diệu thì cái vốn hữu hạn như đời người lại được mở rộng đến vô cùng “lòng tôi rộng” còn thứ vốn tưởng chừng vô hạn trong thời gian của đất trời lại trở nên nhỏ bé “lượng trời cứ chat. đã góp phần làm nổi bật tâm trạng tiếc nuối trước thời gian, cuộc đời.

          sự hạn hữu của đời người với thời gian được thể hiện rõ nét nhất ở dòng thơ “còn trời đất đchôt nhưng c”. Đúng vậy, giữa cái mênh mông của vũ trụ, vô cùng, vô tận của thời gian, tuổi trẻ, sự sống của con người bỗng trở nên qungá. nhưng ở đây, xuân diệu không tiếc cho mình, tiếc cho tuổi trẻ mà điều ông tiếc nhất chính “cả đất trời”.

          suy ngẫm về điều đó, xuân diệu càng cảm nhận thấm thía sự phôi pha, phai tàn đang âm thầm diễn ra trong lòng vũ trụ trụ ấi cả hai tr.

          p> p> p>

          mùi tháng năm ều rớm vị chia phôikhắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệtcon gió xinh thì thào trong lá biếcphải chăng hờn vì nỗi đi bay ?i? /p>

          thời gian vốn vô hình, vô ảnh, không mùi, không vị, đi vào thơ xuân diệu bỗng có mùi, có vị chia phôi, dường như khắp khhng gian biệt. tựa như ta nghe thấy có chút gì xao xuyến rưng rưng vừa uất ức nghẹn ngào vừa tiếc nuối hụt hẫng trong từ “rớm” ấy.

          gió đùa trong lá không phải là những âm than vui tươi, sống động của thiên nhiên mà vì hờn tủi trước sự trôi chảy của gian th. Chim Hot NHữNG BảN NHạC CHàO XUâN RộN Ràng BỗNG NGừNG BặT, CHẳNG Có MốI NGUY HIểM HIểM Nào Cả, Mà Vì Chung Sợ ộ Tàn P.Hai, Héo Tán vậy là vạn vật cứt nó mà không sao cưỡng lại được.

          khép lại phần thơ là dòng thơ tràn ngập cảm xúc:

          chẳng bao giờ, oi! chẳng bao giờ nữa…

          Đến đây thi sĩ đã vỡ lẽ chẳng bao giờ có thể tắt nắng buộc gió, níu giữ mãi tuổi trẻ mùa xuân ở lại. phép điệp “chẳng bao giờ” được lặp lại hai lần càng nhấn mạng thêm tâm trạng bàng hoàng tiếc nuối ấy. khát vọng cháy bỏng, ước muốn táo bạo đã tan thành mấy khói. chỉ còn lại nỗi bàng hoàng, thảng thốt mà càng trở nên da diết hơn với dấu chấm lửng cuối dòng thơ. và trong sự bất lực, xuân diệu dường như tìm ra một cách giải quyết.

          “mau đi thôi, mùa chưa ngả chiều hôm”

          lời thơ như một lời giục giã, thúc giục con người hãy đứng lên đừng buồn vì sự chia ly sẽ đến mà lãng quên đic. “Mau đi Thôi”, Mau Cố Gắng Trân Trọng lấy từng phút giây hiện tại ể tận hưởng bữa tiệc tươi vui mà thiên nhiên mùa xuân đã bày sẵn trước mắt ta. <.

          chỉ với 16 câu thơ nhưng dường như xuân diệu đã cho ta thấy một quan niệm nhân sinh rất tiến bộ về thời gian, về mùa xuân c gitáni ta cũng nhận ra mặc dù xuân diệu thể hi tâm trạng nuối tiếc thời gian và cuộc ời nhưng qua đó ta còn bắt gặp một khhát khao mạnh mẽt tìnhu ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ

          phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2 – mẫu 8

          xuân diệu nhà thơ nổi tiếng trong phong trào thơ mới, thơ của ông thể hiện tình cảm Ham Muốn thưởng thức trọn vẹn tổi trẻn trọng khoảng thời gian quhn củ bài thơ vội vàng thể hiện tình yêu thiên nhiên mãnh liệt, dạt dào của tác giả, khát vọng sống nhanh nhưng có ý nghĩa.

          ngay từ nhan đề bài thơ đã thể hiện rõ tư tưởng của tác giả, “vội vàng” trước dòng chảy của thời gian. Ông sống gấp rút và muốn ôm gọn vẻ ẹp thiên nhiên vào lòng, thực hiện những điều phi lic như tắt nắng, buộc gió chỉ ể ể níu vẻ ẹ thời gian trôi là dòng chảy không ngừng, không có ai tắm hai lần trong cùng một dòng sông, thời gian tuổi trẻ trôi qua là quy luật của cuộngc s. khổ thơ đầu tiên đã thể hiện khát vọng sống mãnh liệt, sống vội vàng để tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp từ thiên.

          khổ thơ 2 tac giả đã pHô bày những vẻ ẹp tuyệt vời nhất của thiên nhiên đó là “NGO bướm”, “Yến anh” đó Chính là tình yêu đôi lứa ngọt ngào, hạnh phúc. tac giả cảm nhận thiên nhiên đang trong giai đoạn tràn ầy sức sống, tươi ẹp nhất.

          nếu như khổ thơ ầu tac giả muốn thưởng thức trọn vẹn vẻ ẹp thiên nhiên nên pHải sống nhanh, vội vã thì trong khhổ hai của bài thơ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ

          “xuân ương tới nghĩa là xuân ương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ giàmà xuân hết nghĩa là tông mấtlòng rộng nhưng lƺợng trờt.

          mùa xuân của đất trời cứ tuần hoàn, còn đời người ngắn ngủi, cuộc đời của con người không cho phép ta sống mãi ƹthu mâ. vậy nên cũng dễ hiểu khi xuân diệu lo âu khi thời gian trôi đi, trong thơ của ông mọi vật bắt đầu có sự tàn phai theo thời gian.

          “cơn gió xinh thì thào trong lá biếc, phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

          thời gian chia phôi, thiên nhiên cũng như vậy, cơn gió hờn dỗi vì phải rời xa lá biếc, chim không còn hót véo von rộn ràng mà trở nên im bn. tất cả đều không thể chống lại quy luật của tạo hóa, thời gian trôi mọi vật phải tàn phai. Đó đều là những cảm nhận riêng tinh tế, mới mẻ về thời gian của tác giả.

          sau khi hiểu ra rằng with người không thể tắt nắng, buộc gió níu giữ thiên nhiên ở lại, nhà thơ đ đi thúc mọi người phải sống vội vàng, khẩn trương: “Mau đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi. mùa chưa ngả chiều hôm. Đó là lời kêu gọi mạnh mẽ của xuân diệu hãy sống hết mình đam mê cháy bỏng cho từng phút giây của cuộc sống.

          thời gian cứ lặng lẽ trôi, with người hữn trong vòng tuần hoàn vôn hạn của cutc sống, nhà thơn nhắn nhủ ến mọi người hãy sống vội vàng, đn mecu này nà Thật thật trọt trọt trọt trọt vẹn vẹn vẹn vẹn vẹn vẹn

          phân tích bài thơ vội vàng đoạn 2 – mẫu 9

          thơ mới là thời kì giải phóng cai tôi, ểể quan niệm phi ngã trong văn chương trung ại không còn là chiếc cũi giam chật hẹp gò íp người nghệ sĩ, ở ở ở ở ở ở ở tung bay, tháo túi sổ lồng. trong số ấy thì xuân diệu với bộ ý phục tối tân của mình đã trở thành đại biểu tiêu biểu nhất, là nhà thơ mấi tronghà. Và “Vội Vàng” Chính Là Một Trong NHữNG Bài Thơ ặC SắC NHấT Về PHONG CACH NGHệ Thuật Của Xuân diệu, Một Hồn Thiết Tha rạo rực Băn Khoă Như Hoài Thanh đ đ đ đ. Đặc biệt khổ thơ thứ 2 từ “của ong bướm…hoài xuân” đã bộc lộ những quan niệm thẩm mĩ và nhân sinh mới mẻ của xuân di.

          nếu ở khổ thơ thứ nhất, xuân diệu ước ao thâu nhận, tắt nắng, buộc gó, muốn đoạt quyền nĂng tối thượng của tạa họa thì ến khổ thứ thứ thứ n. vì sao ông tiếc nuối khi muốn tắt nắng, buộc gió:

          “của ong bướm này đây tuần tháng mậtnày đây hoa của đồng nội xanh rìnày đây lá của cành tơ phơ phấtcủa yến anh này đây khúc tình sivà này đây ánh sáng chớp hàng mi,mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửatháng giêng ngon như một cặp môi gầntôi sung sướng. nhưng vội vàng một nửatôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”

          bức tranh thiên nhiên, cảnh vật mùa xuân thật tươi đẹp, ngọt ngào xuân sắc, rạo rực xuân tình. bức tranh mùa xuân hiện lên trong sáng, tràn ầy sức sống, thanh tân, trẻ trung, ngập tràn ánh sáng niềm vui, có sắc màu sứng mƿn ph. không chỉ vậy, âm thanh trong bức tranh thiên nhiên đang xuân ấy còn rộn ràng, ríu rít trong tiếng chim hót vui tươi. ngọt ngào trong vị ngọt của “ong bướm này đây tuần tháng mật”, ngào ngạt hương của mây trời, cỏ cây hoa lá. tất cả những nét vẽ của xuân diệu đã tạo nên vườn xuân ắm say, quyến rũ ược nhìn bằng cặp mắt xanh non và rờn biếc của chàng trai trẻ như lần ầu tiên ế Và đây mới chính là cai tôi xuân diệu, một cai tôi tha thiết, rạo rực ái âcn, rạo rực những yêu thương liệt, mật ngọt của tình and you tu tu tu tu tu trẻn tẻn t ệ nhn t ệ và đầy tính nhục thể như vậy:

          “tháng giêng ngon như một cặp môi gần.này đây ánh sáng chớp hàng mi.”

          nếu trước đy trong thơ ca trung ại lấy thiên nhiên làm chuẩn mực cho vẻ ẹp của with người thì ến thơ mới xuân di ệt lần nữa minh chứng cho ta thấi ềi ềe ng ng ượ. Với with người, những dáng vẻ và những nét ẹp của with người “hàng mi”, rồi những so sánh rất gợi tính nhục thể “cặp môi gần” rất gợi cảm giác của tìa t. vì thế, bức tranh xuân không chỉc cor hương thơm và màu sắc mà còn chất ầy bầu Máu yêu thương khát khao của xuân diệu, ngập tràn xuân sắc, rạo rực xu tình yêu.

          ể qua ấy nhà thơ bộc lộ những quan niệm mới mẻ của về cái ẹp: cái ẹp phải thấm hương ượm sắc, ngọt trong, hị ưm trong, hị ọt trong, hị nét mới của cái tôi thơ mới chính là ở đó. Trở Lại một chặng ường dài thơ ca vềcc, thã ta thấy rằng các nhà thơ trung ại thường quan neither ệm cuộc ời như mảc bểc bểd-một giấc mộng kê th. mà đau đớn lòng”, đó chính cuộc đời là cuộc bể dâu. CũNG Cùng Là Trong Thời kì thơ mới, nếu thế lữ tìm cai ẹp ở Trên Thiên Thai với “Tiếng Sáo Thiên Thai” nếu như huy cận tìm ến với cai ẹp ở xa xa trong không không gian gian c. CHế LAN VIên Tìm Cái ẹP ở XưA Trong Thời Gian Mà Giờ Chỉ Còn Là một ống điêu tàn ổ nát thì xuân diệu-chàng thi sĩ của xuân và tình trần gian tươi đẹp, ngập tràn xuân sắc, rạo rực xuân tình, cái đẹp thắm hương, đượm sắc. như vậy, “với thế lữ thi nhân ta còn nuôi một giấc mộng rất xưa, giấc mộng lên tiên thì xuân diệu đốt cảnh bồng ai và xuay”. Với khổ hai này, “xuân diệu đã xây lầu thơ trên ất của một tấm lòng trần” ân ái, đa tình vậy nên ông mới kham phar ược một thiên ường c c c

          nhưng một khổ thơ hay, không ngoại lệ, cái để làm quen là nhan sắc”hình thức nghệ thuật”. với bộ and phục tối tân của mình, xuân diệu đã làm mãn nhãn người đọc. thể thơ tự do đan xen những câu văn dài hơi sung sức như chính tấm lòng nồng nàn yêu đời mãnh liệt của xuân diệu. cach điệp cấu trúc “này đây… của…” cao độ, rất đúng với thời kì cái tôi được giải phóng trong thơ mới. ngôn ngữ giàu sức gợi, những từ láy đầy sức biểu cảm đã góp phần làm nên thành công của đoạn thơ. những hình ảnh thơ trẻ trung, tươi mới, táo bạo “NGO bướm, Tuần that mật, hoa ồng nội xanh rì, cành tơ pHơt, khúc tình yes, thần vui” bột của xuân xuân diệu.

          với tấm lòng yêu ời, yêu sống ménh liệt xuân diệu đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân tươi ẹp, ngọt ngào, quyến rũ và Thanh tân trẻi cặp mắt “. bộ y phục tối tân của mình đã làm says ắm tâm hồn bao trái tim ộc giả về màu xuân, về tình y y p>

          phân tích đoạn 2 bài vội vàng – mẫu 10

          thể ưa ra nhận xét đó chính là thơ mới là thời kì giải phong cai tôi, ể quan niệm phi ngã ở trong văn chương trung ại không còn là chiếc cũi giam bó hẹp ngườ trong văn học thời kỳ này thì có rất nhiều nghệ sĩ đã dang đôi cánh thể hiện trí tưởng tượng của mình. Một Trong số nhà thơ đó thì xuân diệu với bộ ý pHục tối tân của mình dường như cũng đã lại trở thành ại biểu tiêu biểu nhất và ông ượ trong các sáng tác của ông không thể thiếu được cái tên vội vàng. trong bài thơ thì đặc sắc nhất chính là khổ thơ thứ 2 vì thông qua khổ thơ này cũng đã thể hiện được quan niệm nhân sinh quan m

          nếu như người ọc nhận thấy ược ở khổ thơ thứ nhất, xuân diệu ước ao thu nhận, tắt nắng, buộc gió và Co những ước muốn đtt ềng tống tối tối tốa tốa tốa tốa tốa tốa tốa tốa tốa tố cho đến khổ thơ thứ 2 này thì nhà thơ xuân diệu cũng đã lí giải cho người đọc lí do vì sao ông cứ mãi tiếc nuối khi el muốn tắt bulión, g bulión

          của ong bướm này đây tuần tháng mậtnày đây hoa của đồng nội xanh rìnày đây lá của cành tơ phơ phấtcủa yến anh này đây khúc tình sivà này đây ánh sáng chớp hàng mi,mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửatháng giêng ngon như một cặp môi gầntôi sung sướng. nhưng vội vàng một nửatôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

          thong qua đoạn thơ ta nhận thấy ược bức trap thiên nhiên, cảnh vật mùa xuân thật tươi ẹp, ngọt ngào xuân sận.u xc, rậtûc hình ả luôn trẻ trung, ngập tràn ánh sáng niềm vui. một bức tranh không chỉ có sắc màu sức sống mơn mởn, non tơ thanh khiết mà còn có ánh sáng và âm thanh rộn tiếng ca vang của chim chóc. trong chính cái vị ngọt ngào trong vị ngọt của ong bướm thì tất cả dường như cũng vô cùng ngào ngạt hương của mây trời, cỏ cây hoa CHUNG TA COR THể NHậN THấY ượC Cả NHữNG NÉT Vẽ CủA XUâN DIệU DườNG NHư CũNG đ đ đ TạO Nên VườN XUâN ắM SAY, ể NHưN ượ ạ ẻ ẻ ầ bằng c c. tiên đến thế giới này. thông qua đây ta nhận thấy được đây cũng mới chính là cái tôi xuân diệu. cái tôi xuân diệu cũng là một cái tôi tha thiết, rạo rực ái ân, tất cả dường như thật rạo rực những yêu thương mãtnh. Thêm vào đó là mật ngọt của tình yêu tổi trẻ, cũng vì thế mà chỉ có xuân diệu mới Cóco những so sánh ặc sắc và ầy tinh nhục thể như vậy mà thôi. hình ảnh được so sánh vô cùng hấp dẫn:

          tháng giêng ngon như một cặp môi gần.này đây ánh sáng chớp hàng mi

          nếu như chung ta nhận thy ược trước đy trong thơ ca trung ại lấy thiên nhiên làm chuẩn mực cho vẻ ẹp của with người thì ến bài thơ mới xuân di Điều này cũng lại ược thể hiệnc tất cả dường như cũng rất gợi cảm gic của tình and. ngập tràn xuân sắc, rạo rực xuân tình, có thể nhận thấy ược chính cái ẹp của cuộc ời ược hình tượng ìt qua tuổi

          với khổ thơ thứ hai này thì nhà thơ bộc lộ những quan niệm mới mẻ của về cai ẹp: cai ẹp phải thấm hương ượm sắc, mang ược biết bao những ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng quả thực chính với các nét mới của cái tôi thơ mới chính là ở đó. khi ta quay trởii một chặng ường dài thơ ca vềcc, thì ta nhận thấy ược rằng các nhà thơ trung ại thường quan ni ềc ời như một cuuộc bể dâu, đó một. quả thực đó cũng chính cuộc đời là cuộc bể dâu. Và còn cũng cùng là trong thời kì thơ mới, nếu như tac giả thế lữ tìm cai ẹp ở trên thiên thai với thi pHẩm nổi tiếng tiếng Sáo Thiên Thai, NHHHH ư HUT ư ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ cái đẹp của cổ điển. Còn với nhà thơ chế lan víên tìm cai ẹp ở xưa trong thời gian mà giờ chỉ còn là một ống điêu tàn ổ nát thì xuân diệu – ược biết Cũng lại tìm cai ẹp ở ngay mảnh ất hiện tại này, cai ẹp ở chynh ngay trần gian tươi ẹp, ngập tràn xuân sắc luôn mang ược một sự -rựo rẹc xu ân ươn ươ với xuân diệu thì lại “đốt cảnh bồng lai và xua ai nấy về hạ giới” bởi vì hạ giới là nơi đẹp chẳng khác gì chốn lai>

          nhưng để đánh giá một khổ thơ hay hay không thì luôn phải được kết tinh từ nội dung, nghệ thuật. thực sự với khổ thơ thứ 2 trong bài thơ vội vàng này cũng đã làm mãn nhãn người đọc bằng những câu từ có hình, có vầnu đ. sử dụng thơ tự do đan xen những câu văn dài hơi đem lại một sự sung sức như chính tấm lòng nồng nàn yêu đời mãnh liệt. tiếp theo đó chính là các cách điệp cấu trúc được dùng như: này đây…của… thì ta nhận thấy được đó cũng là sự khẳng định vô cùng nồng nhiệt và hăng say vẻ đẹp của mùa xuân trên mảnh đất thực tại nơi hạ giới . về mặt ngôn ngữ giàu sức gợi, những từ láy đầy sức biểu cảm đã góp phần làm nên thành công của đoạn thơ. ta như nhận thấy ược hình ảnh thơ trẻ trung, tươi mới, táo bạo “NGO bướm, Tuần that cũng như đã góp phần cho thấy lòng yêu đời và ham sống bồng bột của xuân diệu.

          thông qua bài thơ vội vàng và ặc biệt là khổ thơ thứ 2 ta nhận thấy ược cũng chính với tấm lòng yêu ời, yêu sống ménh liệt xuân diệu lúc này đ đ một mùa xuân vô cùng ngọt ngào, quyến rũ và thanh tân trẻ trung bởi cặp mắt xanh non. Không chỉ vậy mà thông qua tac pHẩm cũng mới thấy ược tài nĂng của nhà thơ với bộ and phục vôn cùng tối tân của mình đã làm say ắm tâm tâm hồn bao bao bao bao bao ba /p>

          phân tích đoạn 2 bài vội vàng – mẫu 11

          “vội vàng’’ là một trong những bài thơ đặc sắc nhất trong tập “thơ thơ” (1938). vượt qua dòng chảy thời gian hơn 60 năm rồi, mà những ý tưởng mới mẻ về thời gian, về tuổi xuân, về tình yêu ột, y y n cu. kì lạ. Đây là đoạn thơ trích trong phần 2 bài “vội vàng” nói lên sự cảm nhận về thời gian của thi sĩ xuân diệu:

          “xuân ương tới nghĩa là xuân ương quaxuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già.mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mấtlng tôi rộng, ờ, nhưng tr.

          không cho dài thời trẻ của nhân gian nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!

          còn trời ất, nhưng chẳng còn tôi mãinên bâng khuâng tôi tiếc cả ất trời; mùi tháng năm ều rớm vị chia phôikhắp sông núi vẫn que thầm tiễt …

          hai câu thơ đầu đoạn, với cách ngắt, nhịp 3/5, đọc lên ta cảm thấy cái nhún nhảy của mùa xuân, của thời gian:

          “xuân đương tới / nghĩa là xuân đương quaxuân còn non / nghĩa là xuân sẽ già”.

          các từ ngữ: “đương tới” với “đương qua”, “còn non’” với “sẽ già” tương ứng, đối lập nhau, diễn tả mùa xuân và thời gian. bước đi của mùa xuân, dòng chảy của thời gian là mải miết, vô tận. trong hiện tại “đang tới” đã có màu li biệt “ương qua”. chữ “đang” chuyển thành chữ “ương” một: cách nói đi đu, rất. tương lai “sẽ già”. cách cảm nhận của thi sĩ về thời gian và mùa xuân là tinh tế và biểu cảm. đó là một ý tưởng rất tiến bộ. cũng chữ “not” các cảm nhận rất độc đáo bằng một tâm hồn lãng mạn với cặp mắt xanh non.

          “tình yêu đến, tình yêu đi, ai biếttrong gặp gỡ đã có mầm ly biệt…(…) mau với chứ! vội vàng lên với chứ! em, em ơi! tình non sắp già rồi…”

          (“giục giã”)

          và ông cũng nhìn thấy sự vật phát triển và đổi thay không ngừng. mùa xuân thời gian và sự sống thật vô cùng kì diệu:

          “mấy hôm trước còn hoamới thơm đây ngào ngạtthoáng như một nghi ngờtrái đã liền có thật”.

          (“what sấu non trên cao”)

          bảy câu thơ tiếp theo nói lên nghịch lí giữa tuổi trẻ, đời người với thời gian và vũ trụ. và đó cũng là bi kịch của with người, đời người. khi “xuân hết”, tuổi trẻ đi qua “nghĩa là tôi cũng mất”. mất ý vị cuộc đời. tuổi trẻ đáng yêu biết bao! mỗi người chỉ có một thời son trẻ. cũng như thời gian trôi qua, tuổi trẻ một đi không trở lại:

          “mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất”.

          “lượng trời cứ chật” mà “lòng tôi rộng”, muốn trường sinh bất tử, muốn trẻ mãi không già. quy luật của sự sống thật vô cùng nghiệt ngã: “không cho dài thời trẻ của nhân gian”. “hảo hoa vô bách nhật – nhân thọ vô bách tuế” (nguyễn du). “mỗi năm một tuổi như đuổi xuân đi…” (tục ngữ). một lần nữa thi sĩ lại đặt ngôn ngữ trong thế tương phản giữa “rộng” với “chật”, để nói lên cái nghịch lí củời ng. cũng là một cách cảm nhận thời gian rất thực.

          “lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chậtkhông cho dài thời trẻ của nhân gian”

          xuân của bốn mùa jue thì tuần hoàn (xuân khứ, xuân lai, xuân bất tận) nhưng đời người chỉ có một thời thanh xuân. tuổi trò “chẳng hai lần thắm lại”. vũ trụ đất trời thì vĩnh hằng, vô hạn. trái lại đời người thì hữu hạn. kiếp nhân sinh nhiều bi kịch. ai cũng muốn trẻ mãi không già, ai cũng muốn được sống mãi với tuổi xanh, tuổi hoa niên. tiếng thơ cất lên như một lời than tiếc nuối:

          … nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànnnếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại! còn trời ất nhưng chẳng còn tôi mãin bâng khuâng tôi tiếc cảt ờti”

          “tiếc cả đất trời vì không được trẻ mãi để tận hưởng mọi cái đẹp của thiên nhiên và cuộc đời. Đó là lòng yêu đời và ham sống, khao khát được sống hết mình với tuổi trẻ:

          “mười chín tuổi, hỡi những nàng má ngọc.ríu rít chim, là tuổi ước mơ hoa!hãi chàng trai kiều diễm mãi vui ca.mười chín tuổi! chẳng hai lần hoa nở!”

          (“Đẹp” – xuân diệu)

          “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại” cùng như “mười chín tuổi! chẳng hai lần hoa nở”, đó là bi kịch của người đời, xưa và nay. có ham sống và yêu đời mới cảm nhận sâu sắc bi kịch ấy. vì thế không được vung phí thời gian và tuổi trẻ.

          hai câu thơ cuối dào dạt cảm xúc. nhà thơ xúc động lắng nghe bước đi của thời gian, tiếng “than thầm tiễn biệt” của sông núi, của cảnh vật. xuân diệu rất nhạy cảm với thời gian trôi đi qua “mùi”, “vị” của năm tháng “chia phôi” trong dòng chảy vô tận. một cách cảm nhận thời gian rất thơ, rất tinh tế:

          “mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi.khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt”.

          Đoạn thơ trong đây cho thấy vẻ đẹp trong thơ xuân diệu: sự trau chuốt về ngôn từ, sự tinh tế trong cảm xúc biểu hiện. một quan niệm nhân sinh rất tiến bộ về thời gian, về mùa xuân và tuổi trẻ. cái tôi cá nhân trữ tình được khẳng định. ham sống và yêu đời; sống hết mình, sống trong tình yêu – đó là những ý tưởng rất đẹp.

          phân tích đoạn 2 bài vội vàng – mẫu 12

          xuân diệu là một trong những tác giả tiêu biểu trong phong trào thơ mới tại việt nam. thơ của ông luôn dạt dào tình cảm, khiến độc giả và các nhà đánh giá hết lời ngợi khen. Ông để lại cho kho tàng văn học việt nam những tác phẩm tuyệt vời, trong đó phải kể đến bài thơ “vội vàng” trí từ tậthp “thơ”. tác phẩm viết về nét đẹp nhân sinh, quan niệm sống tích cực từ thi nhân. chúng ta sẽ thấy rõ hơn về điều này khi đến với khổ thứ 2 của bài thơ.

          ở khổ thơ thứ nhất của vội vàng, xuân diệu cho ộc giả thấy ược bức tranh mùa xuân tuyệt ẹp với cỏ hoa, NGO bướm, ồng nội, and ến anh và mộnh yek y eê t. nhưng đến khổ thứ 2, người đọc sẽ cảm nhận thấy tác giả thể hiện sự khắc khoải khi thời gian vẫn trôi qua mộp cáp

          “xuân đương tới nghĩa là xuân đương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”

          Độc giả như chìm đắm trong từng vần thơ tinh tế của xuân diệu, nhận ra rằng thời gian trôi qua vội vã để lại sự.ti tác giả sử dụng các cặp từ “đương tới” – “đương qua”, “còn non” – sẽ già” để biểu thị trạng thái đối lập của thời gian. Trước cảnh xuân tuyệt vời với cỏ hoa, NGO bướm, hương sắc quyến rũa của mùa xuân, tac giả cũng tận hưởng cùng thưởng thức ấy thôi, nhưng trong lòng vẫn có một he sợ rằng mọi thứ sẽ bị thời gian lấy đi, không thể níu giữ được mùa xuân, thanh xuân, tuổi trẻ và cả đời người. chúng không thể nào quay lại, vậy nên con người cần phải trọng từng giây từng phút của cuộc ời, phải vội vàng nếu ếu không s.

          “mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mấtlòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chậtkhông cho dài thời trẻ của nhân gian.”

          mỗi ngày, mỗi that trôi qua ời người thêm phần ngắn lại, và khi không còn cảm nhận ược mà xuân cũng là lúc ời người không còn nữa, vĩnh viễn viễn va Dù Biết Lòng người rộng lớn, còn bao nhiêu ước mơ, hoài bão, sự khát sao ở ấy, nhưng biết làm khi mà lượng thời gian dành choc mình là hữu hạn, không thủng thủng thờ Thời Gian Dành Cho Mình Là Hữu Hạn, Không Thủng Thời Gian Dành Cho Mình Là Hữu Hạn, Không Thủng Thời Gian Dành Cho Mình Là Hữu Hạn, Không Théng Thég Thời Gian Dành Choc Mình Là Hữn hữ cảm nhận được sự thật về thời gian vội vã, nhà thơ càng bất an lo lắng, nghẹn ngào:

          “nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànnếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạicòn trời ất nhưng chẳng còn tôi mãin bâng khuâng tôi tiếc> pảt cếc tiếc>

          vũ trụ thì bao la, đất trời rộng lớn nhưng con người thì bé nhỏ, đời người hữu hạn làm sao có thể thay đợổi. Tac Giả Biết Mùa Xuân Thì vẫn Tuần Hoàn NHưNG TUổI TRẻ Thì Không, Thanh Xuân đâu Thể Thắm Lại, đu còn dồi dào nhiệt huyết, Sung sức như ngày còn trẻ. nỗi bâng khuâng, tiếc nuối ấy như ngợp cả trời đất. Để rồi sự chi ly bao trùm lên cả khoảng không của không gian và sự vô tận của thời gian:

          “mùi tháng năm ều rớm vị chia phôikhắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệtcon gió xinh thì thào trong lá biếcphải chăng hờn vì đi phải? ”

          Đó là quy luật bất biến của tạo hóa mà ai cũng phải nuối tiếc. vị thời gian rớm màu chia phôi, khắp núi sông thầm than lên lời tiễn biệt, cơn gió của mùa xuân vốn nhẹ nhà dào dạt cũng phải thều thào trong tiếng nghẹn, khúc hát rộn ràng của những chú chim cũng đành phải ngừng lại. có lẽ tất cả chúng đều sợ cái gọi là “thời gian”, sợ nước mắt, sợ chia ly, sợ những héo úa phai tàn theo năm tháng.

          “chẳng bao giờ, oi! chẳng bao giờ nữa…mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm

          Đến cuối cùng, nếu cứ mãi chờ đợi, mãi hy vọng thì sẽ chẳng bao giờ làm được điều mình mơ ước. từ cảm that “ôi” phát lên một cach nhẹ nhàng nhưng cũng thật tha Thiết, vừa thể hiện sự nuối tiếc nhưng ồng thời cũng như thúc giục mọi người hãy nhanh chạy đua với thời gian, với vũ trụ nhân lúc “mùa chưa ngả chiều hôm” là lúc mà lá chưa ngả, mùa chia ly chưa đến. “mau đi thôi!” Chynh Là lời thức tỉnh những ai còn đang mơ hồ, chậm chạp hãy sống nhanh, sống vội vàng và sống cor trach

          Đoạn thơ không quá dài, nhưng qua bút pháp của xuân diệu đã cho chúng ta thấy một lẽ sống thật đẹp. nhắc nhở chúng ta, đặc biệt là những người trẻ cần phải suy nghĩ tích cực, cố gắn sức mỗi ngày, không ngừng học tập và làm việc có ý nghĩa để sống một cuộc đời trọn vẹn, không phải hối tiếc về bất cứ điều gi.

          Đang xem: Thơ Xin Lỗi Bạn Bè, Mẹ, Bản Thân, Cuộc Đời ❤️️100 Bài Hay

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button