Văn mẫu lớp 11: Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu (Dàn ý 12 Mẫu) Phân tích bài Vội vàng

Qua bài viết này mvatoi.com.vn xin chia sẻ với các bạn thông tin và kiến thức về Phân tích bài thơ vội vàng xuân diệu hay nhất và đầy đủ nhất

phân tích vội vàng gồm dàn ý, sơ ồ ồ tư duy và 12 bài văn mẫu dưới đây không chỉ giús các em lớp 11 có thôm những cách cảm nhận được tình yêu tha thiết với cuộc đời, những quan niệm sống, triết lí sống đầy ý nghĩa của xuân diệu. Để phân tích bài vội vàng hay đòi hỏi các em phải nắm vững nội dung kiến ​​​​thức văn bản cũng như có kă năng viết bài văn phân tích tám.

bài thơ vội vàng đã thể hiện một cách đầy đủ, trọn vẹn nhất lối sống, quan niệm sống vội vàng của xuân diệu. Ông sống vội vàng để tận hưởng hết vẻ đẹp, để cống hiến hết tuổi xuân cho cuộc đời này. vậy dưới đây là 12 bài phân tích bài thơ vội vàng hay nhất, mời các bạn cùng theo dõi tại đây.

dàn ý phân tích vội vàng

i. mở bài

  • giới thiệu về nhà thơ xuân diệu
  • giới thiệu về thi phẩm “vội vàng”.
  • ii. thanks bài

    1. tình yêu tha thiết với cuộc sống nơi trần thế

    – “nắng” của mùa xuân là ánh sáng rực rỡ, ấm áp và tươi vui, “hương” của mùa xuân là nơi tinh hoa của ất trời, của ht.

    – Hành ộNG “Tắt nắng”, “Buộc gó” là những mong mut dường như không tài nào thực hiện ược bởi lẽ nó đi ngược lại vớhững quy luật vốn con tự nhi.

    – điệp cấu trúc “tôi muốn… ể” kết hợp với ộng từ mạnh “tắt”, “buộc” kết hợp với nhịp thơ nhanh, dồn dập, thể hi khao khát ménh liệt, hản nh, hản nh, hản nh, hảt, hảt, mu. chóng không để những vẻ đẹp tạo hóa vụt mất khỏi tầm tay.

    => Ước muốn bất tử hóa cái đẹp, giữ cho cái đẹp tỏa sắc lên hương vì đóa hoa hương sắc cuộc đời tươi thẹ mang mong mong

    – điệp ngữ “này đây” ược lặp đi lặp lại 5 lần như một lời mời gọi, kết hợp với thủ phap liệt kê, vừa diễn tả sự giàu có, phong phú bất tận tận củ hân hoan, vui sướng của tác giả.

    – nhà thơ sửng một loạt biện phap tu từ nhân hoá, dùng những danh từc vềc về with người (“Tuần that mật”, “khúc tình if”) ể Miiêu tả tảhiên nhi, v ợtp. “,” Yến anh “ược gọi tên như đôi như lứa khiến chu vườn xuân bỗng ầy mộng mơ, lãng mạn, vườn xuân cũng là vườn y y <vườn tình, vườn ân hạnh

    – tính từ “xanh rì”, “phơ phất” giàu sức gợi tả vẽ nên cảnh thiên nhiên mùa xuân non tơ, tràn đầy sức sống.

    – hình ảnh “ánh sáng chớp hàng mi” và “thần vui” vô cùng gợi cảm. với xuân diệu mỗi ngày ược sống, ược chiêm ngưỡng ánh dương, ược tận hưởng sắc hương của vạn vạn vật l ho mớưân van hngày

    => bức tranh xuân không chỉ có cảnh vật đẹp tươi mà còn tràn đầy ánh sáng và niềm vui.

    – hình ảnh so sánh ộc đáo “tháng giêng ngon như một cặp môi gần”: thiên nhiên ược cảm nhận bằng tình lứa đôi, bỺt vác th

    – tâm trạng ngất ngây, mê ắm vô cùng niềm tận hưởng mật ngọt tình yêu nơi thiên ường trần thế “sung sướng nhộn vng mộn”: Điều đó thể hiện dự cảm mơ hồ về sự mong manh, ngắn ngủi của kiếp người đã khiến cho thi nhân sống vội vàng tậhp.

    2. quan niệm mới mẻ của xuân diệu về thời gian

    – Ý thức về sự chảy trôi của thời gian: “xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua/ xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”.

    – chia ly cũng bao trùm lấy cả sự vô tận của thời gian, khoảng không cách biệt của không gian.

    – hình ảnh thiên nhiên cũng nhuốm màu chia cắt: vị thời gian rớm màu chia pHôi, no sông that thầm lời tiễn biệt, những cơn gió xuân vốt dào àn ếng thếng thếng thếng. tiếng vàng anh ru khúc nhạc tình cũng đành dừng lại.

    – từ “ôi” vang lên nhẹ nhàng mà cũng thật tha thiết, vừa hối tiếc lại vừa thúc giúc.

    3. khát vọng sống vội vàng, tận hưởng của nhà thơ

    – câu cảm thán “mau đi thôi” thể hiện sự tận hưởng thiên nhiên, cuộc sống , tận hưởng thời gian và cuộc sống

    – khát vọng sống mãnh liệt, khát vọng được yêu thương: ta muốn ôm

    – Đối tượng muốn ôm:

    • cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
    • mây đưa và gió lượn: quấn quýt, giao hòa
    • cánh bướm say với tình yêu
    • non nước, cây, cỏ rạng
    • – thiên nhiên tràn ngập ánh sáng, hương thơm.

      – câu thơ cuối: “hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi” thể hiện khát vọng tận hưởng cuộc sống.

      iii. kết bài

      • khẳng định lại giá trị nội dung và nghệ thuật của tác phẩm.
      • khái quát cảm nhận chung về bài thơ vội vàng.
      • sơ đồ tư duy vội vàng

        vội vàng phân tích – mẫu 1

        xuân diệu nhà thơ của tình yêu, của tuổi trẻ. vần thơ nào của ông cũng thấm đẫm lòng yêu, lòng thiết tha với cuộc sống. Đó là cuộc sống tươi non mơn mởn của thiên nhiên vạn vật. Vội vàng tuy chỉ có dung lượng khá nhỏ ề ề cập ến khung cảnh thiên nhiên, nhưng chỉ cần như vậy thôi ta cũng nắm bắt ược trọn vẹn tinh thần, lòng yc.

        “tôi muốn tắt nắng đicho màu đừng nhạt mấttôi muốn buộc gió lạicho hương đừng bay đi.”

        chỉ riêng bốn câu thơ ấy mang thể ngũ ngôn, đây là thể thơ phù hợp cho việc diễn tả cảm xúc đặc biệt của xuân diệu. câu thơ ngắn kết hợp với nhịp điệu gấp gáp, dồn dập tựa như những cơn sóng đang trào dâng dữ dội trong lòng nhà thơ Điệp ngữ “tôi muốn” ược nhắc lại hai lần, ều ứng ở ầu câu qua đó thể hiện khát vọng cháy bỏng của thi sĩ cùng với sự cable, kiêu hír. sau điệp từ là những ộng từ có tính mệnh lệnh c cùng những hình ảnh thuộc về tự nhiên và biểu tượng cho cái ẹp: “t”. ta đều biết rằng nắng và gió luôn tuân theo quy luật của tự nhiên khiến con người không thế chế ngữ được. vậy mà ở đây, xuân diệu có khát vọng hướng tới cái không thể, khát vọng chiếm đoạt quyền của tạo hóa để níu giữụt. Ông sợ gió cuốn đi hương thơm ngào ngạt, sợ nắng làm nhạt mất màu xuân sắc. Ước muốn níu giữ thời gian, chặn vòng quy luật của vũ trụ, ảo ngược quy luật thiên nhiên là một điều phi lý bởi nghayqu nh.

        “cuộc đời tuy dài thếnăm tháng vẫn đi quanhư biển kia dẫu rộngmây vẫn bay về xa”

        nhưng đối với xuân diệu, ông muốn chiếm đoạt quyền năng của tạo hóa để giữ cho vẻ đẹp trần gian mãi mãi mang sắc xuân. dù có là ước muốn viển vông và phi lí đi chăng nữa thì nó vẫn có cái đáng yêu của một tâm hồn lãng mạn, luôn thiết tha yêu đỪs. dường như với ông, cuộc sống là cả một hạnh phúc lớn lao, kì diệu, sống là để tận hưởng và tận hiến.

        với tâm hồn cao cả của một thi sĩ, xuân diệu đã khá phá ra vẻ ẹp phơi phới ầy tình tứ ở những cảnh vận thiên que

        “của ong bướm này đây tuần tháng mậtnày đây hoa quả của động nội xanh rìnày đây lá của cành tơ phơ phấtcủa yến anh này đây khúc tình sivà này đây ánh sáng chớp hàng mimỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửatháng giêng ngon như một cặp môi gần”

        nhà thơ thế lữ đã từng nói: “Xuân diệu say ắm với tình yêu và hăng hai với mùa xuân, thả mình bơi trong anger nắng, run ộng với bướm chim chim, chất ầt ầ vậy mà ông đã cảm nhận về mùa xuân bằng tất cả sự tinh tế nhất của tâm hồn. thiên ường trên mặt ất vừa như một mảnh vườn tình ái vạn vật đang lúc lên hương, vừa như một mâm tiệy ớc với thnqu. nếu như những nhà thơ lãng mạn chỉn sống một cuộc sống nơi thoot khỏi nơi trần thế, trốn khỏi cõi hư vô hão huyền, bồng lai iên

        lữ từng viết:

        “hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnhmột vì sao trơ trọi cuối trời xa!Ðể nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránhnhững ưu khn loĕv!”

        (những sợi tơ lòng – chế lan viên)

        “trời cao xanh ngắt. Ô kìahai with hạc trắng bay về bồng lai”

        (tiếng sáo thiên thai – thế lữ)

        thì xuân diệu đã “Đốt cảnh bồng lai và xua ai nấy về hạ giới”. lầu thơ của ông được xây dựng trên mặt đất bằng một tấm lòng trần gian. bức tranh hội tụ đầy đủ hương thơm, ánh sáng, màu sắc, âm thanh. cảnh vật hiện lên đều có đôi, có cặp: “ong bướm” – “tuần trăng mật”, “hoa” – “đồng nội xanh rì”, “lá” – “cành tơ phơ” phến, “yến”, “yến” ” – “yến” khúc tình si”.

        xuân diệu đã dựng lên một bức tranh thiên nhiên với những vẻ ẹp rất cụ thể, chung ược liệt kê bằng hàng loạt tình tứ ậm nhạt khá. nếu các thi nhân xưa thường chỉ sửng thị giác ể cảm nhận vẻ ẹp của ngoại giới thì các nhà thơ mới trong đó có xuân diệu lại huy ộng tất cc cả nh ữm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhn ểng ậng ậng. có lẽ do ảnh hưởng từ thơ ca phương tây, xuân diệu đã sáng tạo ra những hình ảnh mới lạ in đậm phong cách nhà thơ.

        trong cảnh ấy có hình ảnh “tuần tháng mật” của loài ong bướm, chúng say mê trong mùa hoa tựa như con người đang chìm đắm trong đắm ni.ạ ắm ni. Ở đây có hình ảnh “hoa của đồng nội”, “lá của cành tơ” gợi sức sống mới trẻ trung, phơi phới, hứa hẹn một mùcha trái. nếu như thi ca trung ại xưa luôn lấy thiên nhiên làm tiêu chuẩn chu vẻ ẹp with người thì nay lầu are very well đhnhnhnhn ỡ phu ỡ ư ư ạ ạ ạ. cái màu đỏ choét, ta lại ưa những màu xanh nhạt… cái cụ bâng khuâng vì tiếng trùng đêm khuya, ta lại nao nao vì tiếng gà đúng ngọ.

        nhìn một cô gái xinh xắn, ngây thơ, các cụ coi như đã làm một điều tội lỗi, ta tì ta cho là mát mẻ như ứng trƛớc mh ồt. cai ái tình của các cụ thì chỉ là sự hôn nhân, nhưng ối với ta thì trăm hình mueôn trạng: cai tình say ắm, cai tình thoảng quai, cai tình ngàn thu… ” vỡ tính quy phạm ấy qua hình ảnh “ánh sáng chớp hàng mi”.

        những tia nắng xuân bừng sáng tựa như cặp mắt của thiếu nữ đang chớp dưới hàng mi dày thật quyến rũ. Chính ang sáng ấy đã tưới lên cảnh vật nguồn nhựa sống mang ến cho bức tranh thiên nhiên nĂng lượng tràn trề, thế mới hiểu những khao khát Ặc biệt, qua điệp từ “này đây” ược nhắc lại ến 5 lần khiến những câu thơ giống như một chuỗi tiếng reo vui của tonc giả khi phá phn ấn ấn ấnêt. giống như pautopxki từng nói: “niềm vui của nhà văn chân chính là niềm vui của người dẫn đường đến xứ sở cái đẹp”.

        xuân diệu cũng vậy, với sự say mê và thích thou, ông đã biến thành một hướng dẫn viên du lịch ắm chìm trong những lời giới thiệu ể ểi mời mời mời mọi mọi mọi mọi mọi mọi mọi mọi mọi mọi mọi Bằng Giọng Thơ Mượt Mà, êm dịu như một Cánh hồng nhung, Thiên ường trên mặt ất của xuân diệu không phải là thế giới xa xăm, lạm mà là những ân. vẻ ẹp ấy ược nhìn qua cặp mắt “non xanh, biếc rờn” và ược sàng lọc qua tình yêu của người nghệ sĩ mang tình and and thiên nhiên, cuhuộc sống ến cháyy bỏng. Được xem là: “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” (hoài thanh) nên xuân diệu đã kết lại bức tranh mùa xuân bằng hai câu ợầy g:</

        “mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửatháng giêng ngon như một cặp môi gần”

        thiên ường trên mặt ất thắm sắc, ngát hương và tràn ầy Ánh sáng nay ược xuân diệu khép lại bằng lối vô c c c cacionng ộc đm. tháng giêng thanh tân, diễm lệ, tràn đầy ánh sáng, màu sắc, hương thơm đã trở thành “cặp môi gần” của người tình. chỉ với một chữ “ngon” chuyển đổi cảm giác cho ta thấy tình yêu đời, yêu cuộc sống đến cuồng si của thi sĩ. Ông bị ảnh hưởng rất rõ rệt trường phái thơ tượng trưng pháp, trong một bài thơ khác ông cũng đã vận dụng sự tưc>giao quap:

        “Đã nghe rét mướt luồn trong gióĐã vắng người sang những chuyến đò”

        tâm trạng của nhân vật trữ tình được thể hiện rất rõ qua hai câu thơ:

        “tôi sang sướng. nhưng tôi vội vàng một nửatôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”

        dấu chấm giữa câu thơ “tôi sung sướng. nhưng tôi vội vàng một nửa” như ngắt làm đôi và cũng như phân tách nhà thơ thành hai nửa: nửa sung sướng và nửa vội vàng. tâm trạng sung sướng là niềm hạnh phúc, lạc quan, tươi vui đón nhận cuộc sống bằng tình cảm trìu mến, thiết tha, gắn bó. còn vội vàng là tâm trạng tiếc nuối, buồn đau bởi nhà thơ sợ tuổi trẻ qua đi. xuân diệu luôn là with người như thế đấy! trong lúc vui ngất ngây thì tình yêu thi sĩ đã phải thổn thức bởi những điều tiếc nuối. cũng bởi vì vậy, mặc dù ella đang sống trong mùa xuân nhưng ella thi nhân đã cảm thấy tiếc nuối mùa xuân:

        “tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”.

        Đây là tâm trạng hoài cổ mà ta thường bắt gặp trong thơ của các thi nhân xưa. NHưNG ở đây, sự hoài cổ của xuân diệu thật lạ và am ảnh, nhà thơ không chỉc tiếc nuối những cai dĩ vãng đã qua mà còn tiếc nuối ngay cảng ca đang ca đang ca đang ca đang ca đang ca đ Mùa xuân chưa qua mà xuân diệu đã cảm thấy tiếc nhớ, đy quả là một trai tim quá nhạy cảm với những chuyển biến của thời gian cũng là một tâm hồn đa sầu, cảm. Bằng ngôn ngữ rất ỗi phương tây nhưng cũng chẳng kém phần gần gũi, thuộc, xuân diệu đã mang ến cho người ọc một giọng thơ lạ, một ca cả n ngườn n.

        không chỉ dừng lại ở việc thể hiện tình yêu tha thiết của mình đối với cuộc sống nơi thiên đường hạ giới mà thi nhân còn thể hiện nỗi băn khoăn về sự ngắn ngủi của kiếp người và sự qua nhanh của thời gian qua 17 câu tiếp theo. trước tiên đó là quan niệm hết sức độc đáo:

        “xuân đương tới nghĩa là xuân đương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”

        từcc ến nay thời gian luôn vận ộng theo đúg quy liật của tạo vàa và cũng coce nhiều cach quan niệm về nó như: “,” thời gian như nước chảy qua cầu ông đã sử Dụng nGhệ Thuật điệp từ, từ nhiều nghĩa và từ mang sắc this tương phản ể diễn tả sự trôi qua của thời gian, sự tàn phai của tạo vật. đón mùa xuân thoáng qua có một chút xót xa vì nó tới cũng là lúc tuổi xuân quan dôi xuân ma. xuân diệu đã ối lập mùa xuân của ất trời với tổi xuân củ

        nếu như mùa xuân của đất trời qua đi rồi lại trở về theo đúng vòng tuần hoàn của nó. còn tuổi xuân của with người thì một đi không trở lại. ngỡ như xuân diệu đưa ra điều phi lí nhưng thực ra hoàn toàn biện chứng và trong cái biện chứng ấy lại chứa đầy cảm xúc. Xuân diệu từng viết: “Trong gặp gỡ đã có mầm li biệt” ể rồi ến bài thơ “vội vàng” thì triết lín nhân Sinh gắn liền với cảm thức vềc vềc mạc nhn mạc nhn mạc nhn mạc nhn mạc nhn mạc nhn mạc nhn mạc nhn mạc nh. chính vì she cảm nhận được tuổi xuân của with người một đi không trở lại nên thi nhân thấy tiếc nuối, buồn đau:

        “mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mấtlòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chậtkhông cho dài tuổi trẻ của nhân gian”

        vẫn là những từ ngữ mang màu sắc tương phản, xuân diệu đã đi từ mùa xuân của thiên nhiên để mở ra mùa xuân của with ng. với giọng điệu như hờn giận, u hoài, xuân diệu đã đối lập cái vô hạn của đất trời với cái hữu hạn của đời ng. Đất trời thì còn mãi nhưng tuổi xuân con người thì không, dường như thiên nhiên đã trở thành lực lượng đối kháng với con . và rồi xuân diệu còn say sưa tranh luận với quan niệm cũ về thời gian:

        “nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànnếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạicòn trời ất nhưng chẳng còn tôi mãin bâng khuâng tôi tiếc> pảt cếc tiếc>

        xuân diệu đã tạo nên thế ối lập giữa ca nhân nhỏ bé với sức mạnh vông của tạo Hóa, Thi nhân nhưnn ra sựt lực của mình khi muốn chiếng. bởi vì dẫu vũ trụ là vĩnh viễn, dẫu thời gian có thể tuần hoàn nhưng tuổi trổi trẻ của con người “chẳng hai lần thại”. nhận ra cai yếu hạn trong sức mạnh của with người, xuân diệu như thở dài ở những câu thơ chứt chứa nỗi buồn về sự bất lực tr.c quy luật tự nhiên, ýC đ đ đ đ ơn. và đây cũng là tiếng nói tiêu biểu của một tâm hồn tha thiết yêu đời, yêu cuộc sống.

        nguyễn du từng viết:

        “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”

        “mùi tháng, năm ều rớm vị chia phôikhắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệtcon gió xinh thì thào trong lá biếcphải chăng hờn vì nỗi phi? ”

        trời ất là vĩnh hằng, ời người là hữu hạn, hình dung vềt một thế giới chẳng còn tôi khiến Thi nhân đau ớn, tiếc nuối khiến ông cảm n ị ị. Ở đây, cuộc chia phôi như làm rớm máu cả thời gian, nó không diễn ra ở một không gian cụ thể hay nhỏ bé mà diễn ra ở không gian rớnkhông “ớnkhông”. dường như chỗ nào cũng ủ ê những tiếng nỉ non, than vãn. một ngọn gió mùa xuân nhỏ bé, duyên dáng đang vương vít với những cành cây chẳng muốn rời xa. gió và cây đang thì thào lời tiễn biệt và gió như giận hờn vì sớm phải chia tay. tiếng chim đang hót rộn ràng bỗng đứt giữa chừng bởi lo sợ độ phai tàn của cuộc thi sắp đến. nghệ thuật nhân hóa kết hợp với những câu hỏi tu từ liên tiếp như khẳng định thêm nỗi buồn của cảnh vật thiên nhiên khi xuân tàn và đó cũng là tâm trạng bâng khuâng, tiếc nuối đến ngẩn ngơ của thi sĩ xuân diệu. cach cảm nhận thời gian của thw nhân là cach cảm nhận ầy tính mất má, có ược điều đó là tac giả ược cai tôi can một cón s và cũng do ông lux năm tháng tuổi trẻ:

        “chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữamau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm”

        với nhịp thơ dồn dập, Gấp Gáp, cach ngắt nhịp biến Hóa, ý thơ như Hóa lời giục giã với mọi người: hãy mau ln, vội vàng lên ển hưởng những ững. khi chưa mãn chiều xế bong. nỗi lo âu của nhà thơ về vòng quay của tạo hóa chợt bừng lên thành tiếng thôi thúc, gấp gáp: “mau đi thôi”. tiếng gọi mãnh liệt ấy từ lâu đã vang vọng suốt những trang thơ của xuân diệu:

        “mau với chứ vội vàng lên với chứem em ơi tình non sắp già rồi”

        there are:

        “gấp đi em anh rất sợ ngày maiĐời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn”

        xưa kia nhà thơ nguyễn trãi từng viết trong chùm thơ “tiếc cánh”:

        “xuân xanh chưa dễ hai lần lạithấy cảnh càng thêm tiếc thiếu niên”

        những vần thơ ấy càng giúp người đọc thấy được ý thức về thời gian và tuổi xuân của thi sĩ xuân diệu. nhận ra rằng chẳng thể sống mãi với thời gian vậy cớ gì ta không ngại, không tận hưởng cuộc sống bằng cả trái tim nớơ a nuhi cậy?

        “ta muốn ômcả sự sống mới bắt đầu mơn mởn…- hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi!!

        ba từ “ta muốn ôm” được tách riêng biệt làm nổi bật hình ảnh nhân vật trữ tình đầy kiêu hãnh. Ông như muốn đứng trên cao, dang rộng vòng tay để cảm nhận, để ôm trọn trái đất này. ta bỗng nhớ tới cái tôi “ngất ngưởng” của nguyễn công trứ:

        “vũ trụ nội mạc phi phận sự”

        (với mọi việc trong trời đất này không việc gì không phải của ta)

        còn với xuân diệu, cai tôi của ông cũng thật kiêu hãnh, nếu đoạn mở ầu là điệp ngữ “tôi muốn” thì ến đy đ đ thành “ta muốn” bởi vậy mà viên mai từng nói rằng: “làm người thì không có cái tôi… nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. trong th của mình, xuân diệu luôn khẳng định cái tôi cá nhân, có lúc ông bộc bạch một cách chân thành:

        “tôi chỉ muốn là một cây kim bé nhỏ”mà vạn vật là muôn đá nam châm”

        có lúc ông khẳng định mình là người đứng đầu duy nhất:

        “ta là một là riêng là thứ nhất”

        như vậy trong thơ xuân diệu luôn thể hiện được cái tôi cá nhân tự tin và đầy kiêu hãnh. ba từ “tôi muốn ôm” như một nốt nhấn để rồi từ đó âm thanh của khát vọng tuôn trào, dào dạt tràn qua cả ngôn từ. Giữa những câu thơ dài ột ngột xen vào một câu thơ ngắn như thắt ngang giữa bài làm ta liên tưởng ến vòng tay đang níu giữ, quấn qurayt ” NGHĩA GợI CảM GIÁC Cây CốI, Sự VậT đANG ở ộ NON MướT, TươI TốT, ầY S ᑻ CHE.

        “ta muốn riết mây đưa và gió lượnta muốn say cánh bướm với tình yêuta muốn thâu trong một cái hồn nhiều”

        <p nhiệt. sau mỗi lần điệp lại đi liền với một động từ mạnh được sắp xếp theo trật tự tăng tiến: “riết”, “say”, “thâu”; cùng với đó là những hình ảnh nồng nàn, khỏe khoắn: “mây đưa và gió lượn”, “cánh buồm với tình yêu”.

        thiên nhiên rực rỡ sắc màu say nồng và đầy quyến rũ lại tràn ngập trong hồn thơ xuân diệu. những hình ảnh ấy làm đoạn thơ đầy sinh khí và làm sống lại không khí tươi vui của toàn bài thơ. trời xuân thì non tơ, tình xuân thì nồng nàn khiến nhà thơ trở nên “tham lam”, dường như lúc nào cũng muốn khát khao thêm:

        “và non nước, và cây, và cỏ rạng,cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sángcho no nê thanh sắc của thời tươi”

        sự kết hợp giữa những từ “no nê”, “đã đầy” và điệp từ “và” đã thể hiện cảm xúc ham muốn đến tột cùng trong tânthim. Ở đây không chỉ là sự tận hưởng tinh thần mà còn là tận hưởng theo kiểu vật chất không có điểm dừng. với ông, cuộc sống trần thế như bày ra cả một bàn tiệc đầy những hình ảnh non tơ và đầy hương sắc vì vậy xuân diệu đã khát khao đến tột cùng đúng như phong cách xuân diệu – một cái tôi không bao giờ chấp nhận sự lưng chừng, lỡ cỡ.

        với những khát khao ấy, nhà thơ đã nhìn mùa xuân giống như con người và thốt lên một tiếng kêu thể hiện niềm yu ềcó chá ời,

        “hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi”

        “hỡi” là tiếng gọi tha thiết vang lên cuối bài làm mạch cảm xúc của nhà thơ như vang lên không dứt. Ông khát khao tận hưởng mùa xuân, một mùa “xuân hồng” chứ không phải là “xuân xanh” như trong thơ nguyễn bính:

        “mùa xuân là cả một mùa xanh”

        xuân hồng là đôi má nồng nàn của thiếu nữ. với xuân diệu con người mới là chuẩn mực của cái đẹp nên mùa xuân cũng giống như người thiếu nữ căng tràn sự sống. nhà thơ muốn cắn vào nó cho thỏa mãn đam mê. với cách sử dụng từ ngữ táo bạn, xuân diệu đã thể hiện một ham muốn không có giới hạn. Ứng trước sự hấp dẫn của mùa xuân dường như thi sĩ không nổi lòng yêu thiên nhiên đã đã đi ến một cử chỉ táo bạo nhưng cũng thật đáng yêu. ta nhớ tới những câu thơ của anh thơ trong bài “hôn con”:

        “mặt trăng của mẹmẹ nâng trên taymặt trăng tươi thếmẹ cắn vào đây”

        dạt chưa từng thấy ở chốn nước non lặng lẽ này, khi vui cũng như khi buồnn người ều nồng nàn the the the the the the the the the the the the the the the the the the the the the the th.

        nếu như huy cận, chế lan v VIên there are hàn mạc tử ều c cùng nhau thoot li hi hi hện thực, tìm về một cõi xa xa nào ấy ểm ôm ấP u o u o o o xa, mơ hồt ồm ôm ôm ấp những nỗi sầu u o u o o o o xa, mơ hồt ồm ôm ôm ấp những nỗi sầu u o o o o o o xa, mơt ồm ôm ôm ô Sống dào dạt chưa từng thấy … xuân diệu say ắm tình yêu, say ắm cảnh trời, sống vội vàng, sống cuống qualk, muốn tận hưởng cuộc ời ngắi của m. khi vui cũng như khi buồn, người đều nồng nàn tha thiết”. (Hoài Thanh) Cũng là nỗi buồn nhưng nỗi buồn ấy, ngọt ngào, hồi và hao hức, đó là sự tiếc nuối trước dòng chảy không ngừng của thời gian, là sự sự cô ơ nên một hồn “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”.

        “Chưa bao người ta thấy xuất hiện cùt một lúc một hồn thơ rộng lớn như thế lữ, màng như lưu trọng lư, hueng như huy thông, trong như nguy ượh ượh ượh ượ burning, nhguy nhguy ậhn ảngy, burning, nhguy, burning, nhguy, burning, nhguy, nhguy, burning, nhguy, nhguy, nhguy, nhguy, nhguy, nhguy, nhguy, nhguy, nhguy. mùa như nguyễn bính, kì dị như chế lan viên,… và tha thiết, rạo rực, băn khoăn như xuân diệu” (thi nhân việt nam). Chẳng lẽ tự nhiên mà hoài Thanh lại ưu ái xuân diệu ến vậy, chỉ có thể là do những cống hiến to lớn của ông dành cho thi đàn vĂn học việt nam ặc biệt bi thi thi thi thi thi thi thi thi thi thi thi thi thi thi thi thi thi thi

        phân tích vội vàng xuân diệu – mẫu 2

        “Vội vàng xuân diệu” là cai tôi ầy hân hoan, nồng nhiệt với từng dấu hiệu của sựng nhưng lại ầy lo âu, phấp phng trước ững bước đi thờa củu. càng yêu cuộc sống bao nhiêu, xuân diệu càng lo sợ trước sự phai tàn của vẻ đẹp, của sự sống bấy nhiêu. Không Thhay ổi quy luật chảy trôi của thời gian nên người thi sĩ ấy đã chủng sống vội, sống gấp ể ển hưởng trọn vẹn những khoảnh khắc của thời t.

        Ở xuân diệu chúng ta thường bắt gặp một cá tính thơ khoáng đạt, khác biệt và đầy sáng tạo có thể nói “có một không hai” trong thơ ca vi. xuân diệu đã mở màn cho “vội vàng” bằng bốn câu thơ ngũ ngôn mà nhìn qua tưởng chừng “lệch nhịp” với toàn bài:

        “tôi muốn tắt nắng đicho màu đừng nhạt mấttôi muốn buộc gió lạicho hương đừng bay đi”

        ngay trong khổ thơ đầu tiên, xuân diệu đã thể hiện khát vọng táo bạo đến hoang đường. nắng và gió đều là những hiện tượng thuộc về tự nhiên và “vận hành” theo quy luật của tự nhiên. muốn tắt nắng, buộc gió chẳng phải quá phi lí, ngông cuồng sao?

        tuy nhiên ẩn sâu trong khát vọng ngông cuồng, táo bạo ấy lại là một tình yêu cuộc sống đến tha thiết, khắc khoải. xuân diệu muốn tắt nắng để màu đừng nhạt, muốn buộc gió để hương đừng bay, vậy là người thi sĩ muốn lưu lại những vẻ đẹp tự nhiên, thanh khiết của cuộc đời de ella để mãi lưu giữ khoảnh khắc của thời tươi.

        bằng đôi mắt “xanh non biếc rờn” cùng tình yêu tha thiết ối với cuộc ời, nhà thơ xuân diệu đã phát hiện ược những vẻ ẹp rực rỡc rỡc rỡc rỡc rỡc rực rực rực

        “của ong bướm này đây tuần tháng mậtnày đây hoa của ồng nội xanh rìnày đây lá của cành tơ phơtcủa yến anh ày siv đy khúc

        xuân diệu đã mở ra bức traph sựng ầy sống ộng với cả hình ảnh, màu sắc, âm thanh và cả những chuyển ộng nhẹ nhàng, tinh tế bên trong vậng vậng vậng vậng chuyển ộNg nhẹ nhàng, tinh tế bên trong vậng chuyển ộng nhẹ nhàng, tinh tế bên trong vậng chuyển ộng nhẹ nhàng, tinh tế bên vạn vật. Điệp ngữ “này đây” gợi ra ược cai Háo hức, rạo rực của người thi sĩ khi giới thiệu về vẻ ẹp nơi trrầi gian – nơi người thi sĩ ắm says vớt tình and liht.

        Hình ảnh NGO BướM, Hoa Cỏ, ồng nội, Cành Tơ, Yến anh, Sáng Là những hình ảnh ẹp ẽ, tươi non của cup sống thường nhật, nhưng qua lă thì những hình ảnh vốn quen thuộc ấy bỗng tươi sáng, hấp dẫn như cảnh sắc nơi thiên đường.

        thiên nhiên, sự sống trong thơ xuân diệu bao giờ cũng tươi tắn, mời gọi như vậy. tuy nhiên nét đặc sắc nhất trong cảm nhận của người thi sĩ phải để đến cách so sánh “tháng giêng ngon như cặp môi gần”. vậy là trong cảm nhận của nhà thơ, mùa xuân cũng tươi ngon, hấp dẫn khó cưỡng như một cặp môi gần.

        lấy with người là chuẩn mực đánh giá cho những vẻ ẹp của tự nhiên không chỉ thể hiện ca tísh sáng tạo của nhà thơ mà còn thể hi hi qan niệm mới trong sáng tac. nếu người xưa lấy thiên nhiên để làm thước đo cho vẻ đẹp của con người thì nay xuân diệu đã đi ngược lại với quan niệm bất thành văn ấy để đặt con người ở vị trí trung tâm của vũ trụ và khẳng định con người mới là chuẩn mực của mọi vẻ đẹp.

        cùng với trai tim luôn rạo rực, nóg bỏng với tình yêu cuộc sống, xuân diệu luôn thường trực tâm trạng lo â â â â â â âu, pHấP pHỏNG TRướC NHữNG sợ nó sẽ tan biến trong cái vô hình, có lẽ xuân diệu cũng vậy, càng yêu cuộc đời thì ng, lop: ấtàng, b

        “Xuân ương tới nghĩa là xuân ương quaxuân còn non nGhĩa là xuân sẽ giàmà xuân hết nghĩa là tôi cũng mấtlòng tôi rộng nhưng lượng trời cứi cứ

        bằng những cảm nhận nhạy bén của mình, xuân diệu có thể nhìn thấy những dấu hiệu tàn phai của sự sống ngay ờth xuân đang tươi non, nở rộ ấ của sự tàn phai, lụi tàn “xuân ương tới nghĩa là xug ương không bao giờ pier trở lại “mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất”.

        xuân diệu đã gắn tuổi trẻ với mùa xuân và ưa ra quan ni niệm của mình về thời gian: tuổi trẻ, m muân, tình y tuy ẹp nhưng không ph. chớp mắt. bởi vậy ể sống có ý nghĩa, ể tận hưởng trọn vẹn vẻ ẹp của sự sống, của tình yêu, của cuộc ời ngưuời, cable ời Ļuời

        “ta muốn ômcả sựng bắt ầu mơn mởnt c9, go c9, go c.

        xuân diệu đã sử dụng hàng loạt những động từ mạnh: “Ôm, riết, thâu” thể hiện khát khao chiếm lĩnh những vẻ iơt th c. không thể làm cho bước đi của thời gian ngừng lại thì hãy sống tận ộ, sống nồng nhiệt, yehu hết mình ể không có hối gianth tr. quan niệm sống “vội vàng” của xuân diệu như lời khuyên chân thành, tha thiết ến ộc giả: hãy sống ý nghĩa, sống hết cho cho chop>

        bài thơ được kết thúc bởi câu thơ tràn đầy cảm xúc “hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi”. câu thơ là kết tinh của tình yêu và sáng tạo của người thi nhân, “xuân hồng” không chỉ gợi liên tưởng ến mùa xuân mà còn gợi ra màu sắc tươp dẫn “l” l “l” l “l phần tươi ngon, hấp dẫn nhất của cuộc ời thì nhà thơ muốn chiếm lĩnh ểể tận hưởng trọn vẹn vẻ ẹp của giantr.

        qua “vội vàng”, nhà thơ xuân diệu không chỉ thể hi ện tình yêu tha thiết với cuộc ời mà còn kín đáo thể hiện những quan niệm sống, triết lí sống ầy ầ với vẻ đẹp ấy, triết lí ấy, “vội vàng” là bài thơ trữ tình có thể làm xao xuyến trái tim độc giả bao thế hệ.

        phân tích vội vàng – mẫu 3

        thơ xuân diệu bao giờ cũng “say đắm” tình yêu, say đắm cảnh trời, sống vội vàng, cuống quýt”. Cari ộng thati này đã biểu hiện ở trong đy mùa thu tới, như một phần ề ề, như một phiến âm bản thì bài thơ vàng là dương bản, hết sức ặc ặc trư bài thơ này cho thấy thi sĩ rất hiểu mình, cho thấy một quan niệm nhân sinh và thẩm mỹ rất tiến bộ và tích cực.

        trước hết, bài thơ vội vàng qua đôi mắt của xuân diệu cho ta thấy cõi đời trên trần thế có vẻ đẹp thiền đường. hoài thanh thật tinh tế khi nhận xét “với thế lữ, thi nhân còn nuôi giấc mộng lên tiên, một giấc mộng rất xưa. xuân diệu đổi cảnh bồng lai và xua ai nấy về hạ giới”

        từ xưa, trí tưởng tượng của con người đã tạo nên một xứ bồng lai tiên cảnh. Đó là những giấc mơ để xoa dịu, để an ủi cuộc sống hiện tại của mình. ngay cùng thời, xuân diệu, thế lữ đã có những giấc mộng tiên như thế. cảnh sắc ở đây thật huyền ảo.

        trời cao xanh ngắt ở kiahai with hạc trắng bay về bồng lai

        xuân diệu thì không thể! Ông nhìn thấy và muốn cho mọi người: thậm chí lôi kéo chúng ta vào một thiên đường trần thế. thiên đường ấy của những người bình thường. Nó mang vẻ ẹp ngồn ngộn sức sống chỉ cần một bí quyết nhỏ thôi thung ta sẽnh hội ược thiên ường ấy, bí đt đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ. giác quan của mình. Đọc đoạn thơ sau:

        của ong bướm này đây tuần tháng mậtnày đây hoa của đồng nội xanh rìnày dãy lá của cành tơ phơ phấtcủa yến anh này đây khúc tình sìvà này đây ánh sáng chớp hàng mimỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửa.tháng giêng ngon như một cặp môi gần

        ta cứ ngỡ ngàng như đang lạc vào vườn địa đàng. trong khu vườn ấy, người thi sĩ đang dâng hiến một cách hào phóng tất cả những báu vật đem đến cho ta chuếnh choáng say mê cuộc sống. Điệp từ “này đây” không chỉ là mời, không chỉ là dâng hiến, không chỉt liệt kê tài sản vô gủa thiên nhii mà có lẽ nó đ pretấm vào ườc mộc m đc m đ

        nó khuyên người ta đừng quá mất thời gian khi ngắm nhìn vườn địa đàng trần thế. mỗi bước đi khi ta lạc vào trong đó đều như ùn ùn nở ra những điều mới lạ khiến ta càng say mê đắm đuối. những hình ảnh ở trong vườn địa đàng này nó có sắc “hoa của đồng nội xanh rì” có vị trí dành cho “ong bướm tuần tháng mật”.

        nó có hình có khối như những sợi tơ duyên “lá của cành tơ phơ phất”. dường như ở đây xuất hiện khúc nhạc vui khiến người ta đi vào cõi si mê của tình ái “của yến anh này đây khúc tình si”. thiên nhiên rất rộng rãi nhưng không rối. nó là cái nền để cho con người thực sự tạo nên thiên đường.

        và này đây…tháng giêng…

        hóa ra vẻ đẹp của thiên đường trần thế là do chính with người tạo ra. ANH Sáng từ rèm Mi đã Làm Cho Hoa Lá, Choc Tưng Bừng, Làm Cho Bình Minh Ló Rạng ể- cho “Mỗi Buổi Sáng Thần Vui HHằNG Gõ CửA”, ểi ta-ta cảm nhm tá. , một cảm giác khó nói thành lời. nó nồng nàn say đắm nhưng rất thanh tân.

        thực ra cái thời gian tươi trẻ, cái vườn xuân địa đàng tuyệt vời của xuân diệu miêu tả không phải bây giờ mới có. nó có trước khi with người xuất hiện. nó tồn tại khách quan ngoài ý chủ quan của with người. tuy nhiên, người nghệ sĩ hơn người thường ở chỗ đã cho ta nhìn được cái đẹp đến hai lần trong thời gian quanh ta. chính đôi mắt xanh non của xuân diệu đã cung cấp một thời gian vốn già nua thành trẻ lại.

        một đôi mắt với cái nhìn trẻ trung yêu đời. nó ngơ ngác và vui sướng như lần đầu tiên trông thấy trời xanh hoa lá cỏ cây. với xuân diệu cái gì cũng mới lạ đẹp đẽ. Trần thế là cai thiên ường hương, là mảnh vườn tình ái, là mảnh tiệc với những thực ơn quyến rũ tinh thần nó như một người tình ầy khêu gợi.

        p>

        xuân diệu yêu thiên nhiên thực ra là tình tự với thiên nhiên. Ông hưởng thụ thiên nhiên như hưởng thụ ái tình. và tố hữu trong từ ấy cũng bắt gặp vườn thiên nhiên nhờ ông phát hiện lí tưởng cộng sản. Đời tôi là một vườn hoa lá. Đẹp nhất là con người trên mặt đất trong tuổi trẻ và trong tình yêu.

        khi xác định chuẩn mực thẩm mĩ, xuân diệu cho rằng cái đẹp nhất là con trụ trên mặt đất. và con người chỉ có thể đẹp nhất, có ý nghĩa nhất khi sống với tình yêu. các nhà thơ xưa thường lấy khuôn mẫu, vẻ đẹp thiên nhiên làm chuẩn mực cho cái đẹp. vì thế with người chỉ có thể đẹp như thiên nhiên. khi nguyễn du tả đôi mắt nàng kiều “làn thu thủy nét xuân sơn” thì “thu thủy”và “xuân sơn” là chuẩn mực.

        nhưng mắt giai nhân chỉ đẹp đến mức như vậy. với xuân diệu, định lí đã đảo ngược: with người là chuẩn mực. thế gian này đẹp nhất diệu kì nhất là with người. Ẹp gấp bội pHần lại là sức sống tuổi Thanh xuân, ở đây, with người rạng rỡ trong tình yêu và vì thế nó là tac pHẩm tuyệt vời nhất của tạo Hóa.

        và này đây ánh sáng chớp hàng mimỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửatháng giêng ngon như một cặp môi gầntôi sung sướng. nhưng vội vàng một nửatôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân

        khi hàng mi chớp mắt thì ánh sáng của một buổi bình minh gọi thần vui đến. cả bình minh rực rỡ của vũ trụ được tỏa ra từ đôi mắt người thiếu nữ. câu thơ “tháng giêng…” là một so sánh táo bạo. “tháng giêng” là một khái niệm thời gian và chứa cả không gian mùa xuân. nó chỉ có thế đầy khêu gợi khi so sánh với chuẩn mực con người. Đây là cặp môi gần.

        dĩ nhiên, with người cũng vô cùng đẹp đẽ trong tuổi tình yêu. một năm đẹp nhất là mùa xuân. mùa xuân đẹp nhất là tháng giêng, mọi vật bừng lên sức sống tươi mới trẻ trung. Đặc biệt, thiên nhiên ấy lại được so sánh với chuẩn mực là vẻ đẹp của tình yêu. phải sống có chất lượng với tuổi thanh xuân của mình.

        trần thế là thiên đường. trong thiên đường đẹp nhất là with người. vì thế xuân diệu khuyên nhủ chúng ta phải sống vội vàng, sống đã đầy, sống có chất lượng nhất với tuổi thanh xuân của mì. Đây là giải pháp để hưởng thụ chính đáng hạnh phúc vốn ngắn ngủi của con người trên mặt đất. xuân diệu cho rằng cuộc sống tươi đẹp, nhưng tạo hóa sinh ra con người không để cho họ mãi mãi được hưởng niềm vui với trần th

        câu thơ bị hẫng hụt chuyển sang một âm điệu bi thương bởi dấu chấm giữa dòng. “tôi sung sướng. nhưng vội vàng một nửa”. thực ra niệm cuộc ời ngắn ngủi, tuổi xuân có hạn thời gian trôi đi không bao giờ lại. sẽ chết là tất yếu. Đây là cảm thức có tính nhân loại. lí bạch nói: “người xưa cầm đuốc chơi đùm”. tô thức tâm:

        xu

        nguyễn gia thiều thì thở dài tuyệt vọng:

        trăm năm còn có gì đâuchẳng qua một đám cỏ khâu xanh rì

        ngay cả bài thơ vãn cảnh của hồ chí minh cũng chuyên vận trong quỹ đạo ấy. tuy nhiên khi cá nhân chưa tách khỏi cộng ồng, con người còn hỏi trong vũ trụ, thuyết luân hồi thì cái chết chỉ là một sự ầu quhátt văn học trung đại có thở that nhưng không phải ngậm ngùi.

        nó vẫn có cái thích tháng ung dung tự tại. xuân diệu ý thức mãnh liệt về cá nhân nên bao giờ ông cũng vội vàng cuống quýt. Ông nhìn thấy thời gian trôi chảy không ngừng cũng không là vĩnh viễn cho nên lần đầu tiên trong thơ ca việt nam mới có quan niệm này.

        xuân đương tới, nghĩa là xuân đương quaxuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già

        xuân diệu xác định xuân của vũ trụ có thể tuần hoàn nhưng xuân của đời người chỉ có một lần mà thôi. Ông đã nồng nhiệt phủ định.

        nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoànnếu tuổi trẻ chỉ hai lần thắm lại.

        nghĩ về tình hữu hạn của kiếp người, xuân diệu đã để lại một nỗi ngậm ngùi. with trời đất, nhưng chẳng with tôi mãi. như vậy, trong nhận thức lí tính, xuân diệu cho ta thấy không có cách gì để tuần hoàn lại tuổi trẻ của đất trời. vì thế ông khao khát tước đoạt quyền uy của tạo hóa. tức là níu giữ thời gian, vô hiệu hóa sự vận động của thời gian.

        nhưng đó lại là ảo giác cho nên chỉ còn một cách là sống vội vàng, tính sổ với cuộc đời mình từng giây từng phút. nhưng từ câu

        mau đi thôi!(…)cho no nê thanh sắc của thời tươi

        cảm xúc đã trào lên mãnh liệt, vồ vập, giọng điệu trở nên sôi nổi, bồng bột. ta nghe tiếng dập gấp gáp của trái tim xuân diệu, những ợt sóng tình cảm như vồ chụp lấy người ọc, rủ rê người c. Ộng từ “ta muốn” ược lặp lại một cách rống riết và đích đáng. các ợt yêu thương mỗi lúc thêm mạnh mẽ, nồng nàn “ôm, riết, say, thâu, cấn”.

        có thể diễn đạt bài thơ ngắn gọn như sau “tôi muốn tắt nắng, buộc gió bởi vì thiên đường trần thế rất hạnh phúc. thế nhưng tôi thấy đời người, tuổi trẻ sẽ trôi qua. vì thế tôi cùng các bạn (ta) hãy sống chất lượng nhất cho cuộc sống. “yêu thì phải vội vàng” tuy nhiên cái lí luận khô khan ấy rất dễ giết chết người đọc bởi nhịp sống rất dồi dào mãnh liệt. người đọc mê cái thiên đường trần thế mà xuân diệu miêu tả, trôi vào dòng chảy của triết lí sống gấp để tận hưởng những hạnh phúc mà mình đang hưởng.Đó là triết lí sống lành mạnh.

        cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi người ta được hạnh phúc. tuổi trẻ là trái xuân hạnh phúc trăng tròn. hãy tận hưởng những gì ngọt ngào nhất của nó… triết lý nhân bản sống vội vàng là con đường cũng như sự trả giá cho hạnh. triết lí ấy được nói bằng trái tim tuổi trẻ và ta hiểu vì sao ngay khi xuất hiện, xuân diệu đã được tuổi trẻ nồng nhiệt đón.

        phân tích vội vàng – mẫu 4

        xuân diệu là một nhà thơ tiêu biểu của phong trào thơ mới. bài thơ vội vàng của xuân diệu là cái tôi ầy hân hoan, nồng nhiệt với cuộc sống nhưng lại ầy lo âu, phấp phỏng trưƝ ới thữc nhữ <

        ngay trong khổ thơ đầu tiên, xuân diệu đã thể hiện khát vọng táo bạo đến hoang đường. “nắng và gió” đều là những hiện tượng thuộc về tự nhiên và “vận hành” theo quy luật của tự nhiên. vậy nên mong muốn được “tắt nắng, buộc gió” quả là vô lí. tuy nhiên ẩn sâu trong mong muốn vô lí ấy lại là một tình yêu cuộc sống đến tha thiết, khắc khoải. xuân diệu muốn tắt nắng để màu đừng nhạt, muốn buộc gió để hương đừng bay. vậy là người thi sĩ muốn lưu lại những vẻ đẹp tự nhiên, thanh khiết của cuộc đời de ella để mãi lưu giữ khoảnh kh.t

        bằng đôi mắt “xanh non biếc rờn” cùng tình yêu tha thiết ối với cuộc ời, nhà thơ xuân diệu đã phát hiện ược những vẻ ẹp rực rỡc rỡc rỡc rỡc rỡc rực rực rực

        của ong bướm này đy tuần tháng mật này đy hoa của ồng nội xanh rì này đy lá của cành tơ phơt của yến anh này đy khá

        xuân diệu đã mở ra bức traph sựng ầy sống ộng với cả hình ảnh, màu sắc, âm thanh và cả những chuyển ộng nhẹ nhàng, tinh tế bên trong vậng vậng vậng vậng chuyển ộNg nhẹ nhàng, tinh tế bên trong vậng chuyển ộng nhẹ nhàng, tinh tế bên trong vậng chuyển ộng nhẹ nhàng, tinh tế bên vạn vật. Điệp ngữ “này đây” gợi ra ược cai Háo hức, rạo rực của người thi sĩ khi giới thiệu về vẻ ẹp nơi trrầi gian – nơi người thi sĩ ắm says vớt tình and liht.

        hình ảnh “ong bướm, hoa cỏ, đồng nội, cành tơ, yến anh, ánh sáng” là những hình ảnh đẹp đẽ, tươi non của cuờh. nhưng khi đi qua lăng kính lãng mạn và tình yêu cuộc sống của nhà thì thì những hình ảnh vốn quen thuộc ấy bỗng tươi sáng, hấp dẫn nhnh cảnh sắc n ấc n ấc n ấc n

        thiên nhiên, sự sống trong thơ xuân diệu bao giờ cũng tươi tắn, mời gọi như vậy. tuy nhiên nét đặc sắc nhất trong cảm nhận của người thi sĩ phải để đến cách so sánh “tháng giêng ngon như cặp môi gần”. vậy là trong cảm nhận của nhà thơ, mùa xuân cũng tươi ngon, hấp dẫn khó cưỡng như một cặp môi gần.

        lấy with người là chuẩn mực đánh giá cho những vẻ ẹp của tự nhiên không chỉ thể hiện ca tísh sáng tạo của nhà thơ mà còn thể hi hi qan niệm mới trong sáng tac. nếu người xưa lấy thiên nhiên ể làm thước đo ch vẻ ẹp của with người thì nay xuân diệu lại ặt with người ở vị trun tâm của vũ trụ và khẳng ịnng -can

        cùng với trai tim luôn rạo rực, nóg bỏng với tình yêu cuộc sống, xuân diệu luôn thường trực tâm trạng lo â â â â â â âu, pHấP pHỏNG TRướC NHữNG sợ nó sẽ tan biến trong cái vô hình, có lẽ xuân diệu cũng vậy, càng yêu cuộc đời thì ng, lop: ấtàng, b

        xuân ương tới nghĩa là xuân ương qua xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già mà xuân hết nghĩa là tôi củng lòng tôi rộng nhưng cỰợing

        bằng những cảm nhận nhạy bén của mình, xuân diệu có thể nhìn thấy những dấu hiệu tàn phai của sự sống ngay ờth xuân đang tươi non, nở rộ ấ của sự tàn phai, lụi tàn “xuân ương tới nghĩa là xug ương không bao giờ pier trở lại “mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất”.

        xuân diệu đã gắn tuổi trẻ với mùa xuân và đưa ra quan niệm của mình về thời gian. tuổi trẻ, mùa xuân, tình yêu tuy đẹp nhưng không phải mãi mãi, vô hạn mà hữu hạn, ngắn ngủi chỉ như cái chớp mắt. bởi vậy ể sống có ý nghĩa, ể tận hưởng trọn vẹn vẻ ẹp của sự sống, của tình yêu, của cuộc ời ngưuời, cable ời Ļuời

        go c. >th c không thể làm cho bước đi của thời gian ngừng lại thì hãy sống tận ộ, sống nồng nhiệt, yehu hết mình ể không có hối gianth tr. quan niệm sống “vội vàng” của xuân diệu như lời khuyên chân thành, tha thiết đến độc giả. hãy sống ý nghĩa, sống hết mình cho cuộc đời này và đừng để thời gian trôi qua kẽ tay một cách vô nghĩa.

        bài thơ được kết thúc bởi câu thơ tràn đầy cảm xúc “hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi”. câu thơ là kết tinh của tình yêu và sáng tạo của người thi nhân. hình ảnh “xuân hồng” không chỉ gợi liên tưởng ến mùa xuân màn còn gợi ra màu sắc tươi non, hấp dẫn, “cắn” lại là hành ộng chiếm lĩnh ầy and mạnh mạ. nếu xuân hồng là pHần tươi ngon, hấp dẫn nhất của cup ời thì nhà thơ muốn chiếm lĩnh ểể tận hưởng trọn vẹn vẻ ẹp của trầa gian.

        qua bài thơ, xuân diệu không chỉ thể hiện tình yêu tha thiết với cuộc đời mà còn kín đáo thể hiện những quan niệm sống, triếng lí. với vẻ đẹp và triết lí ấy, “vội vàng” là bài thơ trữ tình có thể làm xao xuyến trái tim độc giả bao thế hệ.

        phân tích vội vàng – mẫu 5

        thơ xuân diệu là một nguồn sống rạt rào chưa từng thấy ở chốn non nước lặng lẽ này, xuân diệu says ắm tìnhun, say ắm cảnh trời, sống vàng, sưởng n. ngủi của mình” (trích thi nhân việt nam). Điều đó đã được thể hiện qua bài thơ vội vàng.

        trước hết, bài thơ đã thể hiện ý nguyện, tâm thế và mong muốn hành động của tác giả trước bước đi của thời gian:

        tôi muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất; tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi

        trước vòng quay “một đi không trở lại” của dòng thời gian, tac giả xuân diệu muốn nắm bắt và giữ lấy từng khoảnh khắc qua việc muốn “tắt n” ể ể ể ể ể “Tôi Muốn…” ược nhắc lại hai lần đã khẳng ịnh ý nguyện của cai “tôi” tha thiết muốn giữ lấy vẻ ẹp chong tànphai của thiên nhiên. mê thiên nhiên và trân trọng, nâng niu cuộc sống.

        của ong bướm này đây tuần tháng mật; … tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân

        bằng biện pháp nghệ thuật liệt kê kết hợp nhịp điệu thơ nhanh và dồn dập. mọi thanh âm, sắc màu, hình ảnh của bức tranh thiên nhiên đều hiện hữu sinh động trước mắt người đọc. Điệp từ “này đây…” vang lên ầy say mê, thể hi mọi giác quan của người thi sĩ ều run lên ể đ đón nhận, ển hưởng vẻ ẹp của tủo Hóa, của ấc. Đó là những vẻ đẹp hữu hình như “hoa của đồng nội xanh rì”, “lá của cành tơ phơ phất”. Đó Còn là vẻ ẹp vô hình như khúc ca tình yêu mang âm điệu say mê cuồng nhiệt của cặp “yến anh”, là nguồn sáng vội vã vã vã chớp qua hàng my … ặc biệt, xu đhá đ đ “diệt” diệt “di đ” di đtg “di” di đtg “di st. – Khái niệm thời gian vô hình như “cặp môi” – sựt cụ thể trong mối quan hệ “ngon” – “gần” ể đ đem ến một cảm nhận vôn cùng ộc đáo, mới mẻ, khiến cho bức tran. gian hiện lên đẹp đẽ, tươi mới, căng tràn sức sống như “một thiên đường trên mặt đất”.

        thi nhân vận dụng mọi giác quan ể tận hưởng vẻ ẹp của tạo vật, thiên nhiên nhưng vẫn không quên đi thức về sề sự sề sự cề sự bởi vậy, ông đắm say, cuồng nhiệt cùng cảnh sắc đất trời nhưng he vẫn không ngừng chiêm nghiệm về dòng thời gian trôi, về tu trì>

        xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua, xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già, mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất. lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật, không cho dài thời trẻ của nhân gian; nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại còn trời ất, nhưng chẳng còn tôi mãi, ến bâng khuâng ấ

        là một nhà thơ với thế giới quan, nhân quan tiến bộ, xuân diệu không chỉy thấy ược quy luật tuần hoàn của dòng thời gian: “xuân tàn, hại tới, tớt, n. tính tuyến tính, “một đi không bao giờ trở lại” của từng phút giây.

        qua cách cảm nhận: “xuân ương tới” – “xuân ương qua”, “xuân còn non” – “xuân sẽ già”, dòng chảy vô hình của thời gian đâược ọkh Ỻc nhân đang cảm nhận mùa xuân tươi đẹp, căng tràn sức sống cũng chính là mùa xuân đang ở viễn cảnh “sẽ già” có nghĩa ải là, t .s nhưng điều ặc biệt nhất trong quan niệm của xuân diệu chính là thời gian vũ trụ không ồng nhất với thời gian của ời người, nghĩa là “xuân qua” trẻ, đời người thì “chẳng hai lần thắm lại”.

        bởi vậy, ông cho rằng điều đẹp nhất của con người chính là tuổi trẻ và tình yêu. và từ đó, “ông hoàng thơ tình” luôn nuối tiếc mùa xuân, nuối tiếc tuổi trẻ bằng lòng ham sống, lòng yêu ời mãnh liệt c cùng quan niệngm “s

        điệp từ “ta muốn” ược ặt ở ầu câu vang lên ầy dõc dạc, kết hợp với hàng loạt ộng từ Theo cấp ộng tiến: “ôm”, “riết”, “say”, “thu” đng tiến: ” nổi bật tư thế chủ ộng tận hưởng mọi vẻ ẹp của cuộc sống ở ộ ộ tươi mới nhất, căng tràn nhẬtôt của .

        lòng ham sống c cùng niềm say mê cuồng nhiệt đó chính là ộng lực ể thôi thúc xuân diệu “sống vội vàng, sống cut. nhưng sự vội vàng đó không hề tiêu cực bởi nhịp sống đó luôn gắn bó mật thiết với niềm vui sống và tinh thởn lạc quan của Đây là một quan điểm sống tích cực, tiến bộ và mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc đối với mỗi một con người.

        như vậy, qua việc phân tích bài thơ vội vàng, chúng ta có thểy ược tài năng của thi sĩ xuân diệu trong cách sử dụng ngôn ᅺ nd ừ và hu vử. tất cả các yếu tố đó kết hợp với nhau trong sự hài hòa, tinh tế, góp phần khắc họa hình tượng nhân vật trữ tình với tình yêu thiên nhiên tha thiết cùng niềm ham sống, lòng yêu đời cuồng nhiệt và nổi bật hơn cả là quan niệm sống “vội vàng” chạy đua với thời gian để nắm bắt lấy những gì đẹp nhất của tuổi trẻ, của têu.

        phân tích bài vội vàng – mẫu 6

        thà một phút huy hoàng rồi chợt tối còn hơn buồn le lói suốt trăm năm

        (giục giã, xuân diệu)

        xuân diệu là một trong những cây ại thụ lớn của nền thi ca việt nam, ông còn ược mệnh danh là “ông hoàng” của những bài thơỏng cháy b. một trong những bài thơ tiêu biểu của xuân diệu chính là vội vàng.

        mở đầu bài thơ, xuân diệu đưa người đọc đến những cảm xúc vui tươi, yêu đời trước vẻ đẹp của mùơn mùơn. vẻ đẹp đất trời hiện lên như một bức tranh nhiều màu sắc với những hình ảnh thiên nhiên thơ mộng, đẹp đẽ na. trước mắt nhà thơ, cuộc sống đang diễn ra thật sôi động và tràn đầy nhựa sống:

        tôi muốn tắt nắng đi … tháng giêng ngon như một cặp môi gần

        có lẽ vì quá say mê trong niềm hạnh phúc tột cùng mà tác giả đã nảy ra trong đầu một ý nghĩ thật táo bạo “tắt nắng”, “buộc gio”. nắng và gió là những sự vật vô hình ta có thể cảm nhận bằng mắt nhưng tay ta lại chẳng thể chạm được. NGHệ Thuật điệp từ “tôi muốn…” kết hợp cùng các ộng từ mạnh đã cho người ọc thấy ược niềm đam mê mê mé ménh liệt và khát khao nắm giữ, chinh phục tạo của nhà th. khổ thơ ngũ ngôn mở đầu cho tác phẩm vừa cô đọng ý nghĩa nhưng cũng không kém phần cảm xúc.

        khung cảnh thiên nhiên rực rỡ sắc màu được xuân diệu miêu tả bằng những câu thơ bay bổng, rất sinh động. khung cảnh non nước hiện lên trong thơ đẹp lung linh như một “thiên đường trên mặt đất”. Hình ảnh “NGO bướm”, “Hoa của ồng nội”, “la của cành tơ”, “yến anh” … qua with mắt của người nghệ sĩ tài hoa đã hiện lên thật đáng yêu, thật ắm lthm. p>

        cuộc sống như bữa tiệc đang chào đón cùng những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của “tuần tháng mật”, hương thơm trong lành của “. tình yêu lứa đôi hiện hữu khiến cho cuộc sống lại càng ấm áp, yêu đời và hạnh phúc ngập tràn khắp mọi nơi. Điệp cấu trúc “này đây” của xuân diệu ược sửnge dụng thật tài tình và ầy khéo léo như lời mời gọi, phôt hết những tinh hoa, tuyệt mỹ của cộc.

        những khi sáng sớm, “thần vui hằng gõ cửa” ta lại chào đón một ngày mới trong niềm hân hoan, rạng rỡ. hình ảnh so sánh ầy sáng tạo và rất gợi cảm “thang giêng nogon như một cặp môi gần”, thang giêng This đẹp của người with gái đang độ xuân thì.

        thể nói cai nhìn của xuân diệu rất mới mẻ và ộc đáo, ông đã lấy chuẩn mực cai ẹp của with người ể mii tả cảnh sắc của thiên nhiên. Đây quả là một câu thơ đặc sắc và có giá trị nghệ thuật vô cùng to lớn. quá sung sướng với niềm khát khao của mình, tác giả đã vội vàng chạy theo nhịp sống hối hả, ông chẳng thể chờ “nắng hôn vồ ởi hạ”

        yêu cuộc sống tha thiết nhưng xuân diệu lại tận hưởng một cách vội vàng và bám riết, ông không giấu nổi cảm xúchong lo âu, ắ.ng troc cuộc ời là vôn hạn nhưng ời người lại quá ngắn ngủi, những suy nghĩ trăn trở cứ hi ện lên trong tâm hồn tonc giả: Làm sao có thể níu keo ược Thanh xuân? làm sao có thể tận hưởng trọn vẹn cuộc đời?

        tôi sang sướng. nhưng vội vàng một nửa: … chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa…

        tác giả vui sướng xen lẫn nỗi lo lắng, hoài nghi. Ông sợ hãi tuổi trẻ sẽ qua đi nhanh như thời gian vô tình. “xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua” – câu thơ nghe tưởng như vô lý nhưng lại là quan điểm nhân sinh khéo léo ược tác giả thépàong gh. mỗi mùa xuân tới mang theo bao niềm tin, hy vọng nhưng cũng là nỗi buồn hiu quạnh của con người nhưng xuân cũng mang đi tuổi thanh xuân của ta.

        con người thắng nổi quy luật tạo hoá, mùa xuân thì cứ đi rồi tới, chỉ có con người là già đi theo thời gian. NHữNG Câu Thơ Có Chút Giọng Hờn trach của nhà thơ: “Nói làm chi rằng xuân vẫn tần honn/nếu tổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”, thời thìnd ạnd ời cát bụi.

        mối quan hệ ối kháng giữa thiên nhiên vĩnh hằng và with người bé nhỏ, xuân diệu sớm đã nhận ra ược quy luật tất yếu ấy, ông đau Khổ, . nghệ thuật điệp từ “xuân”, phép ối xứng “rộng”, “chật” tạo cho mạch thêm thêm dồn dập, gấp gáp, tăng sức biểu cọi .Ƒcôm l những từ ngữ “tiếc, Chia pHôi, tiễn biệt, ứt, phai tàn”… kết hợp với những dấu chấm than, dấu hỏi, các cặp vần gieo lín tiếp, tạo nên cảt và đầy nuối tiếc.

        Đoạn thơ cuối là khát khao sống cháy bỏng, mong muốn được giao cảm với cuộc đời. nhịp sống vội vàng, dồn dập được xuân diệu tái hiện bằng những câu thơ mang xúc cảm dạt dào và đầy cuồng nhiệt:

        mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm, ta muốn ôm cả sựng mới bắt ầu mơn mởn ta muốn riết mây ưa và gó gó lượn, ta muốn canh bướm với tìnhu, ta muốn trong một nhyhc, v. và cỏ rạng cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng cho no nê thanh sắc của thời tươi – hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

        m Hàng loạt những hình ảnh thơ mộng, trữ tình “sựng mơn mởn”, “mây ưa và gó gó lượn”, “Canh bướm với tình yêu”,… kết hợp với những ộng từn từ thâu” tạo nên giọng thơ say đắm, tận hưởng hương vị tình yêu nồng cháy.

        câu thơ “hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi” ầy táo bạo, mới lạ, ộng từ “cắn” khiến ta liên tưởng mùa xuân thật quyến rũ, gợi cho ta cảm giác m. cái tinh tuý ấy của thiên nhiên. xuân diệu nhận ra không thể thay đổi quy luật tạo hoá, những câu thơ cuối bài như lời khuyên của tác giả với độc giả. Mỗi người chỉ có một lần ể ể sống vậy nên hãy sống cup ời ý nghĩa, cháy hết mình với đam mê, khát khao của bản thn ể không phải nuối tiếc về.

        xuân diệu là “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”, hồn thơ ông mang ậm tính nhân văn, giọng thơ Linh Hoạt, ngôn từ sáng tạo, ộc đá đ . bài thơ vội vàng chứa ựng cả bầu trời tâm tư, cảm xúc của nhà thơ, thể hiện ược nỗi niềm khát khao hòa nhập vờic ới cuộc. tác phẩm đã góp phần to lớn đưa tên tuổi ông vụt sáng trên bầu trời thi ca việt nam.

        phân tích bài vội vàng – mẫu 7

        nhà thơ xuân diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu của phong trào thơ mới. “vội vàng” được đánh giá là một bài thơ “rất xuân diệu”.

        bài thơ bắt đầu bằng bốn câu thơ ngũ ngôn tưởng như lệch nhịp so với toàn bài, nói lên một ước muốn lạ thường:

        tôi muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi

        ngay những câu mở đầu, xuân diệu đã bộc bạch thổ lộ lòng mình trực tiếp bằng hai chữ “tôi muốn” đầy chủ động. Ước muốn ấy không phải dời non lấp bể, ắp lũy xây thành, đi “phù ịa trục” như những bậc trí trí chủ thời xưa, mà một ước muốn tưởng như dị thường: “tắt.>

        thi sĩ muốn tắt nắng để màu không nhạt, muốn buộc gió để hương đừng bay – những ước muốn đoạt quyền tạo hóa. vậy là Hóa ra chẳng fo ước muốn dị kì nào ở đây, điều thi sĩ mUốn là níu giữ màu và hương bên ời ể những gì tươi ẹp nhất không bị nhái phai – mốt mongt mong. nhịp thơ nhanh, những câu thơ tựa như khúc dạo đầu đầy hứng khởi của một tâm hồn nồng nàn nhựa sống. những câu thơ sau lí giải sâu hơn về lí do mà tâm hồn thi sĩ nảy sinh những ước muốn ấy.

        của ong bướm này đy tuần tháng mật này đy hoa của ồng nội xanh rì này đy lá của cành tơ phơt của yến anh này đy khá

        bức tranh cuộc sống hiện ra tựa như một bữa tiệc trần gian với chân thức sẵn bày, mời gọi hấp dẫn. hai chữ “này đy” ược nhắc ến nhiều lần không gợi sự thãa thãi trong câu chữ, mà tô ậm không gian và thời gian thơ, ó à đy v luc này

        nơi đây – nơi cuộc sống trần thế với bao điều hấp dẫn, chính là cái phần ngon nhất mà nhà thơ muốn ôm trọn vào lòng. nơi có bướm ong dập dìu, yến anh tình tự. nơi có màu xanh đồng nội, màu lá phất phơ. nơi có âm thanh của khúc tình si, có ánh sáng của bình minh tựa như hàng mi chớp dịu. tất cả đều gợi ra một bức tranh thiên nhiên ngồn ngộn sự sống, dạt dào sắc xuân.

        qua lăng kính luyến ái của thi sĩ, mọi thứ đều hiện lên có đôi có lứa, tươi ròng sự sống. chynh xuân diệu chứ không phải ai khác, đã “ốt cảnh bồng lai xua ai nấy về hạ giới”, người “xây lầu thơ thế t ất t. không “thoot lên tiên” mơ theo cảnh bồng lai như thế lữ, không tìm về chốn thôn quê ể ủ mình trong yên bình như nguyễn bính, trong mắt xuân diệu, thế giới ẹ lúc này. chẳng thế mà từng có lần nhà thơ tự bộc bạch:

        không muốn đi mãi mãi ở vườn trần chân hóa rễ để hút mùa dưới đất

        NHưNG CO Lẽ CAI ặC SắC Và ể LạI ấN TượNG Sâu nhất Trong MỗI NGườI Là Câu Thơ: “THANG GIêng NGON NGON NHư MộT CặP Môi GầN” – MộT Câu Thơ “Hoên toàn xu”. thi sĩ đã hữu hình hóa cái vô hình, đã vật chất hóa một khái niệm thời gian bằng vị cảm. Và còn ặc biệt hơn, cai điều thi sĩ cảm ược từ that giêng lại là một cặp môi gần của pHụ nữ – nó vừa quyến rũ, vừa tươi hồng, vừa mời gọi.

        chính niềm say mê tha thiết với hương sắc trần thế mà trong thi sĩ đã nảy sinh cảm xúc lo sợ thời gian trôi sẽ làm nhẻt phai thanh sắc c. bởi thế mà ngay sau những câu thơ tươi vui kia, mạch thơ chuyển ngay sang những điệu thơ trầm lặng, trĩu nặng suy tư:

        xuân ương tới nghĩa là xuân ương qua xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già mà xuân hết nghĩa là tôi củng lòng tôi rộng nhưng cỰợing

        xuân diệu bằng nhãn quan tinh nhạy của mình, đã nhìn thấy cái đương qua ngay trong cái đương tới, cái sẽ già ngay trong cái còn non. không phải ngẫu nhiên mà thi sĩ có những cảm xúc ấy.

        người xưa quan niệm thời gian tuần hoàn, lấy sinh mệnh vũ trụ để tính vòng đời, họ tin đời người là kiếp luân hỺồi, Ỻồi, ồi. còn xuân diệu nhìn thời gian trong sự tuyến tính để có những nhận thức đúng đắn về đời người. vậy là xét cho cùng, tiếc nuối thời gian âu cũng là một biểu hiện khác của lòng yêu cuộc sống. và đúng như hoài thanh nói: “khi vui cũng như khi buồn, người đều nồng nàn tha thiết”.

        trước dòng đời ngược xuôi trôi dạt, đôi mắt tinh nhạy của người nghệ sĩ nhìn đâu cũng thấy chia li xa cách:

        Mùi that năM ều rớm vị chia pHôi khắp sông no vẫn than thầm tiễn biệt with gió xinh thì thào trong the biếc pHải buồn vì nỗi phải bay đi chim rộn ràng baếng ỗt ột ột ột ỗt ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột. sửa chẳng bao giờ, ôi, chẳng bao giờ nữa…

        tháng năm được cảm nhận qua mùi, qua vị. mùi và vị của nó chính là chia phôi. Câu thơ ược chuyển ổi cảm giác, sự tương giao giữa các giác quan khiến cho ta tưởng như người thi sĩ nhìn đu cũng thấy chia lìa, đi đu cũng thấy chia pHôi. cả đoạn thơ man mác bâng khuâng, ngậm một nỗi tiếc nuối bùi ngùi.

        tất cả hiện vật, sự vật trên thế gian đều không được vẹn tròn ngày vui. núi sông thì buông lời than tiễn biệt, gió chim thì đều mang nỗi nợ phải bay đi, phải lìa tổ. quả thật mọi cuộc vui đều có lúc tàn. cảm nhận rất rõ ược điều ấy, thi sĩ thốt lên trong sự tiếc nuối: “chẳng bao giờ, ôi, chẳng bao giờ nữa …”, ể ể rồi ngay sau đó là lài giục giục giờc giờc giờc giờc g ngả chiều hôm”.

        sau những tiếc nuối ngậm ngùi, nhà thơ bộc lột khao khát ménh liệt – khao khát ược giao cảm tận ộ với ời, hưởng trọn that sắc của thời tươi tươi tươi tươi tươi

        p>

        ba chữ “ta muốn ôm” ứng biệt lập ở giữa đoạn thơ, gợi tư thế chủ ộng, tâm thế sẵn sàng của một chủt chủt thể đang ứng giữa ất trời, Dang rộng th ươ. từ đó, một loạt cụm từ “ta muốn” xuất hiện trong mỗi dòng thơ – một cach bộc bạch lòng mình trực tiếp của một thi sĩ thơ mới cór xúc cảm luôn nồng nàn. những gì thi sĩ muốn là được giao cảm với thiên nhiên, với sự sống: từ mây, gió, cánh bướm đến tình yêu, cỏ cây, nonc n. mức độ giao cảm cũng dần mãnh liệt hơn: từ ôm, riết, đến say, thâu, và sau cùng là cắn.

        <p câu thơ cuối cùng như một sáng tạo ặc biệt, gợi cảm giác mạnh như một nốt vĩ thanh vút lên ở cuối bài trong một thi phẩm tràn trềm cảm xúc cảm giac: "h. , vừa đập vào thị giác, vừa tác động đến cảm giác.

        một lần nữa thi sĩ hữu hình hóa cái vô hình, coi xuân hồng như phần tươi ngon nhất của cuộc đời, muốn cắn và nuọn nótr. một cái kết mạnh đã cho xuân diệu tổng kết triết lý nhân sinh của mình: vì lẽ cuộc đời trôi đi không đứng đợi mà con người cần sống tận hưởng và tận hiến trong từng giây phút cuộc đời, nhất là khi còn đang ở tuổi trẻ. Đó là triết lý bất diệt với thời gian, mang giá trị nhân sinh cao cả.

        xuân diệu lại một lần nữa góp vào thi đàn việt nam một tuyệt phẩm. bên cạnh những vần thơ rất hay về tình yêu, còn có những vần thơ nhân sinh sâu sắc. vội vàng xứng đáng được coi là một tuyệt tác cho mọi thời.

        phân tích bài thơ vội vàng – mẫu 8

        nổi bật trong những bài thơ viết về mùa xuân, tuổi trẻ của xuân diệu là bài vội vàng. Bài thơ là lời giục giã sống ménh liệt, sống hết mình, quý trọng từng giây, từng phút của cUộc ời mình, nhất là những that nĂm của tổi trẻi trẻ.

        xuân diệu yêu thiên nhiên, yêu cái ẹp ến mãn liệt ến cường tráng nhưng bên trong những vần thơ củng vẫn gây cho người ọc m.ọc bởi tình yêu luôn gắn với nỗi đau, niềm vui song song với nỗi buồn, bởi niềm vui đó rồi cũng pHải hết, không thể tồn ồn tạhi vi̇ “xuân diệu là một người người của ờ lầu thơ của ông xây dựng trên đất của một tấm lòng trần gian” (thế lữ). bài thơ vội vàng là tiếng nói con tim của một kẻ đang say mê trong tình yêu với những cung bậc cảm xúc khác nhau.

        bài vội vàng có hình ảnh cả một thiên đường trên mặt đất: xuân diệu phát hiện và khẳng định dứt khoát mùa xuân và mọi cảnh đẹp quanh ta là cả một thế giới thần tiên.bốn câu đầu: hình ảnh cái tôi lãng mạn bộc lộ rất độc đáo:

        tôi muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất; tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi

        muốn “tắt nắng”, muốn “buộc gió”, thật là những ham muốn kỳ dị, chỉ có ở thi sĩ. nhưng làm sao cưỡng được quy luật, làm sao có thể vĩnh viễn hóa được những thứ vốn ngắn ngủi mong manh ấy? những khát khao “phi lí” ấy lại tạo nên một cái tôi cực kỳ ấn tượng và lôi cuốn. tác giả không dùng ại từ “ta” mà lại dùng “tôi” như ể khẳng ịnh mình, khẳng ịnh khát khao cháy bỏng “đoạt” lấy thiên nhiên

        xuân diệu muốn cưỡng lại quy luật của tự nhiên, những vận động của đất trời. Đó là tiếng nói của cai tôi ầy kiêu hãnh và khát vọng ménh liệt lạ Lùng, cho thấy tầm vóc của with người mUốn vươn lên ể có thể ngang tầi tại tại tó hea. thiên đường – mùa xuân ấy mang bao nhiêu vẻ đẹp: sức sống của vạn vật đều rộn ràng tươi thắm, nảy nở rất

        tình yêu cuộc sống này tràn ngập trong huyết mạch của nhà thơ và nhà thơ nhận thấy cuộc sống nơi mình đang sống nhộ mộ mố ống ộ

        của ong bướm này đy tuần théng mật này đy hoa của ồng nội xanh rì, này đây lá của củtmht củt củn anh này đy khúc tình. gõ cửa; tháng giêng ngon như một cặp môi gần.

        Đó là một bức tranh mùa xuân đầy ánh sáng, mới mẻ, tinh khôi, đầy âm thanh tình tứ. mùa xuân là mùa của cây cối đâm chồi, nảy lộc, mùa của sự sinh sôi và hạnh phúc tràn đầy. khu vườn xuân trong bài thơ cũng “vội vàng” dâng toả sắc hương, trao mật ngọt. ong bướm rộn ràng bởi những đóa hoa xuân khoe sắc thắm nổi bật giữa đồng nội xanh rì.

        cành tơ phơ phất đang vươn những chồi bup nõn nà trong bức tranh xuân. Ánh sáng bình minh toả màu hồng đào, bừng hé. chim yến, chim oanh đang rộn ràng hát những bản tình ca mùa xuân. Điệp ngữ: “này đây” lặp bốn lần là tiếng reo vui đầy kinh ngạc của tác giả vì liên tiếp phát hiện ra những vẻ đẻẹ c.p “tháng giêng” là khởi đầu của một năm, khởi đầu của mùa xuân – mùa xuân tươi non mơn mởn là biểu tượng vẻ đẹp cuộng.

        hình ảnh “cặp môi gần” gợi làn môi tươi hồng của thiếu nữ đang hé mở đợi chờ. Khac Với Các NHà Thơ Khac Thường lấy Thiên Nhiên là chuẩn cho mọi vẻ ẹp thì xuân diệu lại lấy with người giữa mùa xuân, tuổi trẻ, tình yêu làm chuẩn mực. vì thế nên tháng giêng như tràn trề nhựa sống, mơn mởn da thịt bởi xuân hồng.

        thế giới này ược xuân diệu cảm nhận bằng cả sự tinh vi nhất của một hồn yêu ầy Ham muốn, nên sự Sống cũng hiện một một thế giới ầy xu ình. sở dĩ xuân diệu có những mong muốn và khao khát như thế bởi tác giả là một thi sĩ có hồn thơ nhạy cảm đặc biệt trước bħiƝ.c và xuân diệu khẳng định:

        xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất

        khác với những quan niệm cũ cho rằng “xuân vẫn tuần hoàn” thì đối với xuân diệu:

        nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại! còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi, nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời

        tương ứng với mùa xuân là with người, là tôi. thời gian là thước đo tuổi trẻ. thời gian sẽ một đi không trở lại, vì vậy tuổi trẻ cũng như thế. làm chi có sự tuần hoàn cơ chứ! trong cái mênh mông của đất trời, cái vô tận của thời gian, sự có mặt của con người thật là ngắn ngủi, hữu hạn.

        mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt…

        cái tinh tế của xuân diệu thể hiện ở chỗ: cảm nhận được sự phai tàn khi vạn vật còn đang ở độ mơn mởn. thi sĩ thấy như ngọn gió lướt qua tất cả. lúc tạo vật đang ở thời tươi cũng là lúc phải đối diện với sự phai tàn sắp sửa. thời gian như có mùi, có vị chia phôi chất chứa. cả đất trời, sông núi đều cất lên âm thanh của sự chia ly, tiễn biệt. vạn vật đang que thở, ngậm ngùi, đưa tiễn phần đời của chính nó. tất cả khiến nhà thơ cảm thấy hụt hẫng, tiếc nuối.

        không thể Buộc gó, không thể tắt nắng, cũng không thể cầm giữ ược thời gian, thì chỉc corc cach thực tế nhất là chạy đua với thời gian, là phải thủ sống: “ôi.

        nếu như ở hai khổ thơ ầu, xuân diệu nói về tình yêu thiết tha với thiên ường nơi trần thế của mình there are ở khổ thơ ba tc giả đ đ đ à ° Mùa xuân không quay trở lại, lấy with người giữa tổi trẻ làm chuẩn cho mọi vẻ ẹp thì ở khổ thơ tư lại là lời giục giã sống vội vàng, cutng quýt của tác gi.

        mở đầu khổ thơ, xuân diệu viết: “mau đi thôi mùa chưa ngả chiều hôm!”. Đây là lời giục giã sống vội vàng, sống sao cho có ý nghĩa khi còn trẻ bởi thời gian sẽ trôi qua rất nhanh. và ở đy, xuân diệu đã gợi ra một cách sống, một quan niệm sống tích cực hơn: sống hết mình từng giây, sống tận hiến và t. /p>

        ta muốn ôm cả sự sống mới bắt ầu mơn mởn

        nếu như ở pHần ầu bài thơ, tac giả xưng “tôi” ể bộc bạch, giãi bày tâm trạng thì ở khổ thơ cuối, tac giả lại xưng “ta” ể ự ự ố tất cả đều thể hiện sự gấp gáp, cuống quýt, vồ vập. xuân diệu muốn ôm giữ lấy những vẻ ẹp non tươi của cup sống đang diễn ra: sựng sống bắt ầu mơn mởn, mây ưa, gió lượn… ể nó khhi tritor . tất cả đều thúc đẩy một quan niệm sống hối hả, vồ vập, cuống quýt.

        “vội vàng” thể hiện một tâm hồn yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt. biết quý trọng thời gian, biết quý trọng tuổi trẻ, biết sống cũng là để yêu; tình yêu lứa đôi, tình yêu tạo vật. và bài thơ là nhịp đập gấp gáp trước “thanh sắc trần gian” một ngày xuân của một trái tim chưa bao giờ chán sống.

        phân tích vội vàng của xuân diệu – mẫu 9

        trước cách mạng tháng tám, hồn thơ của xuân diệu là hồn nhiên yêu ời, yêu cuộc sống, say mê với cái ẹp, nhạy cải củi gỺi s nhưng càng yêu say, xuân diệu càng sợ cuộc sống sợ tình yêu và vẻ đẹp sẽ bỏ mình và bay đi mất. chính vì thế mà ta thường gặp trong thơ ông những trạng thái hốt hoảng, lo âu, yêu – sống một cách tham lam, cuống quýt, vồ vập. “vội vàng” là bài thơ tiêu biểu cho trạng thái cảm xúc ấy của xuân diệu.

        tôi muốn tắt nắng đi” … tôi muốn buộc gió lại

        ngay những câu mở đầu, xuân diệu đã bộc bạch thổ lộ lòng mình trực tiếp bằng hai chữ “tôi muốn” đầy chủ động. tắt nắng buộc gió là những hành động trái với quy luật tự nhiên, nhưng cũng xuất phát từ khát vọng mãnh liệt của nhà.

        thơ

        sau tâm trạng ấy là tiếng reo vui của nhà thơ. trong cái nhìn của xuân diệu sự sống quen thuộc quanh ta bỗng trở nên vô cùng hấp dẫn.

        của NGO bướm này đây tumn that mật này đây hoa của ồng nội xanh rì này đây la của cành tơ pHơ pHất của yến anh này đây khúc tình if và nà cửa

        cũng vẫn là thiên nhiên non nước ngàn năm ấy thôi nhưng xuân diệu phát hiện ra bao vẻ đẹp bất ngờ, đáng yêu đang say đắm.

        xuân diệu đã nhìn ời bằng cặp mắt “xanh non”, “biếc rờn” vui say, rộn ràng tận hưởng những vẻ ẹp diệu kì mà trời ất đãan ban cho mỗc ờc ời, mỗi. NHữNG Từ NGữ “Này đây” San Sat Nhau đã pHôn sự phong phú dường như bất tận của thiên nhiên, đã Bày ra một khu vườn ịang ngay giữn thốn gian – một.

        người ta nói tháng giêng đẹp, tháng giêng vui, còn xuân diệu lại thấy “tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. văn học trung đại lấy thiên nhiên làm chuẩn mực cho vẻ đẹp của with người. còn xuân diệu thì lại lấy vẻ đẹp của con người ở giữa tuổi xuân và tình yêu làm chuẩn mực cho cái đẹp.

        thơ xưa ngại nói đến những biểu tượng của các vị giác còn xuân diệu đã không ngần ngại trộn lẫn và huy động tất cả mọi giác quan của mình để thưởng thức được trọn vẹn những vẻ đẹp của thiên nhiên. Đang vui say, xuân diệu bỗng chốc lại buồn ngay vì nhận ra một sự thật nghiệt ngã.

        xuân đang đến nghĩa là xuân đang qua xuân con non nghĩa là xuân đã già

        trước xuân diệu, chưa bao giờ có những câu thơ định danh như vậy. Điệp ngữ “nghĩa là” vang lên khô khốc diễn tả một bi kịch trong tâm hồn con người không cách gì nếu giữ được thời gian đi trôang. nỗi nuối tiếc vì ngày vui ngắn ngủi qua mau đó, với xuân diệu là đau đớn đến tột cùng. nhà thơ cho rằng mình sẽ chết đi cùng với mùa xuân khi mà vẻ đẹp của cuộc đời không còn nữa.

        “mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất”. Chynh Cái ý Thức Thời Gian Xuôi Chảy Một Dòng, Một đi Không Trởii, Thời Gian Là Tuyến Tinh Chứ Không Phải Tuần Hoàn, ịnh Lượng lượng ờ ờ ờ ờ đ đ đ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ do chưa có cái nhìn biện chứng về thời gian nên xuân diệu thấy thời gian là một dòng suy biến và tàn phai, ở cuối con đườg là sự ch già.

        thời gian lấy đi của con người tuổi trẻ và tình yêu mang trả con người tuổi già và cái chết. Ý nghĩ đó là cho xuân diệu cảm nhận đất trời như cũng đối kháng với with người.

        lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật không cho dài thời trẻ của nhân gian

        Đời người thì hữu hạn mà thời gian thì lại vô cùng. tâm hồn con người ta cứ mãi trẻ trung, cứ ầy khao khát nhưng thể xác thì phải già nua theo ngày tháng, không thể nào cứ qua đi rồi vồi ng l

        nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

        xuân diệu buồn biết bao nhiêu khi nhận ra cái bi kịch khủng khiếp ấy của kiếp người. Chynh vì sợ ngày vui ngắn ngủi qua mau, sợ vẻ ẹp sẽ tàn phai nên toàn bộ thiên nhiên tươi sáng ở trên kia ến đy cũng mất dần tinh tự nhiên, vô t. xuân diệu dường như cảm nhận được mùi vị của tháng năm, nhưng đó là mùa vị đem đến cho nhà thơ sự nuối tiếv xót.”

        những hợp âm rì rào nghe như lời than thầm vang lên khắp sông núi. cả đến cơn gió xinh cũng dỗi hờn, chim chóc cũng “đứt tiếng reo thi” vì sợ “độ tàn phai sắp sửa”. kết thúc tâm trạng ấy là tiếng thở dài ngao ngán. “chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa”vì nhận thấy sự nghiệt ngã của thời gian nên nhà thơ lại dậy lên một nỗi khát khao sống hến, vt mếhn.

        chính trái tim trẻ tuổi, yêu đời, tràn đầy nhiệt huyết đã không cho phép nhà thơ buông xuôi, phó mặc. nhà thơ như giục giã chính mình “mau đi thôi ! mùa chưa ngả chiều hôm”. nhà thơ muốn tận hưởng cuộc sống, tận hưởng những vẻ đẹp của đất trời khi nó còn đang trong độ xanh tươi mơn mởn.

        ta muốn ôm cả sự sống mới bắt ầu mơn mởn

        Điệp ngữ “ta muốn” một lần nữa được lấy lại dồn dập để bày tỏ một khát khao lớn lao muốn ôm cả sng vàp></

        cho chếnh choáng mùi hương, cho đã đầy ánh sáng cho no nê thanh sắc của thời tươi

        Đấy là một tình yêu nồng nhiệt tới tột độ đối với cuộc sống. tình yêu ấy đã xua tan đi cái ủ rũ u sầu, làm sống lại cái sinh khí vốn có của một chàng trai trẻ. kết thúc bài thơ là hình ảnh chàng trai trẻ xuân diệu đang hét vang lên niềm ắm đuối, say mê của mình trước thiên nhii nhii Ṱơi

        “vội vàng” thể hiện niềm say mê yêu đời, yêu cuộc sống, một nỗi buồn bã, đơn côi khi nhận ra quy luật nghiệt ngã cờa trđ. tất cả rồi sẽ tàn phai nhưng vượt lên trên tất cả, nỗi khát khao yêu đời vẫn tràn đầy, mãnh liệt. nó kích thích bạn đọc trẻ tuổi niềm đam mê cuộc sống.

        phân tích bài thơ vội vàng của xuân diệu – mẫu 10

        nhà phê bình văn học hoài thanh từng nhận xét: “xuân diệu là nhà thơ mới nhất trong nhà thơ mới”. một trong những sáng tác tiêu biểu của ông là vội vàng. bài thơ là lời giục giã hãy sống mãnh liệt, sống hết mình, hãy quý trọng từng giây, từng phút của cuộc đời mình, nhờt m>

        mở đầu bài thơ, tác giả bộc lộ tình yêu tha thiết với cuộc sống nơi trần thế:

        tôi muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất; tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi

        nắng của mùa xuân là thứ ánh sáng rực rỡ, ấm áp và tươi vui. còn hương của mùa xuân là nơi tinh hoa của đất trời, của vạn vật kết tinh, hội tụ. hai hành động “tắt nắng”, “buộc gió” là đi ngược lại với những quy luật vốn có của tự nhiên. c cng với đó là điệp cấu trúc “tôi muốn … ể” kết hợp với ộng từ mạnh “tắt”, “buộc” và nhịp thơ nhanh, dồn dập, thển khao khán ménh liệt, mu. để những vẻ đẹp tạo hóa vụt mất khỏi tầm tay. Đó là ước muốn bất tử hóa cái ẹp, giữ cho cái ẹp tỏa sắc lên hương vì đóa hoa hương sắc cuộc ời tươi thà mắt mong.

        của ong bướm này đây tuần tháng mật; này đây hoa của đồng nội xanh rì; này đây lá của cành tơ phơ phất; của yến anh này đây khúc tình si; và này đây ánh sáng chớp hàng mi, mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa tháng giêng ngon như một cặp môi gần

        điệp ngữ “này đây” ược lặp đi lặp lại năm lần như một lời mời gọi, kết hợp với thủ phap liệt kê, vừa diễn tả sự giàu có, phu bất tận cản cản cản cản cản cản cản cản cản cản cả cản cản cản cản cản cản cản c. hoan, vui sướng của tác giả. NHà thơ sử DụNG BIệN PHAPP Khiến chu vườn xuân bỗng ầy mộng mơ, lãng mạn, vườn xuân cũng là vườn yêu, vườn tình, vườn ái ân hạnh phúc. tíh từ “xanh rì Non tơ, tràn ầy sức sống. Bức tranh xuân không chỉc cảnh vật ẹp tươi mà còn tràn ầy sáh sáng và niềm vui với hình ảnh “ang sáng chớp hàng mi” v à “Thần vu với xuân diệu mỗi ngày được sống, được chiêm ngưỡng ánh dương, được tận hưởng sắc hương của vạn vưưỡng ủa vạn vận làng ho. Thiên nhiên tạo vật Say sưa, rộn ràng, mê mải trao gửi sắc hương, xui khiến lòng người ngất ngây tận hưởng, ể Thi nhân tạo Hóa thành tình nhân: câu thơ sử dụng nghệ thuật ẩn chuyển đổi cảm giác, hay chính là phép giao thoa mà thơ mới tiếp thu được từ thơ ca tợng trư Đồng thời, xuân diệu cũng gợi về cuộc sống, tuổi trẻ và hạnh phúc.

        những câu thơ tiếp theo thể hiện quan điểm mới mẻ của xuân diệu về thời gian:

        xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua, xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già, mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất. lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật, không cho dài thời trẻ của nhân gian; nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại còn trời ất, nhưng chẳng còn tôi mãi, ến bâng khuâng ấ

        nhà thơ đã ý thức được sự chảy trôi của thời gian. khi mùa xuân của tự nhiên vừa tới thì cũng là lúc mùa xuân của tuổi trẻ qua đi. nếu mùa xuân của đất trời luôn tuần hoàn, thì mùa xuân của con người chỉ có một. tuổi trẻ chẳng thể thắm lại đến lần thứ hai. tiếc nuối về sự chảy trôi đó, mà chia ly cũng bao trùm lấy cả sự vô tận của thời gian, khoảng không cách biệt của không gian. một loạt những hình ảnh thiên nhiên nhuốm màu sắc chia ly: vị thời gian rớm màu chia phôi, núi s. tiếng vàng anh ru khúc nhạc tình cũng đành dừng lại. từ “ôi” vang lên nhẹ nhàng mà cũng thật tha thiết, vừa hối tiếc lại vừa thúc giúc.

        Đoạn thơ cuối cùng chính là khát vọng được tận hưởng, tận hiến của nhà thơ:

        mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm, ta muốn ôm cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn; ta muốn riết mây ưa và gó lượn, ta mue đ, cho đ, cho đ, cho đ, cho đ, cho đ, cho đ, cho đ, cho đ, cho đ. nê thanh sắc của thời tươi; – hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi

        câu thơ mở đầu như một lời giục giã, thể hiện entre muốn được tận hưởng thiên nhiên và cuộc sống, ận hường thờ Đ ệp từ “ta muốn” ược ặt ở ầu câu vang lên ầy dạc dạc, kết hợp với hàng loạt ộng từ Theo cấp ộ tăng tiến: “ôm”, “riết”, “say”, “ththp ộ “ôm”, “riết”, “say”, “Theu” ộtm n. t th chủ ộng tận hưởng mọi vẻ ẹp của cup cup sống ở ộ ộ tươi mới nhất, căng tràn nhất của cai “tôi t”. được ôm trọn sự sống của đất trời vào lòng. cũng như được sống hòa mình với thiên nhiên cùng với mây đưa và gió lượn. hay là những cảm xúc rạo rực trong tình yêu đôi lứa. câu thơ cuối cùng gợi ra một hình ảnh ông ộc đao: “Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi”. .

        Đến với vội vàng, xuân diệu đã thể hiện những khát khao mãnh liệt được tận hưởng tận hiến cho cuộc sống. Đó cũng là cách sống mà thế hệ trẻ hôm nay cần học tập.

        phân tích tác phẩm vội vàng – mẫu 11

        Đến với thơ mới là đến với thế giới cảm xúc muôn chung nghìn bậc, thế giới nghệ thuật muôn hình vạn trạng. MộT thế lữ “rộng mở”, một lưu trọng lư “mơ màng”, một nguyễn bính “qu qê mùa”, một hàn mặc tử “kì dị”… họ ều là những cai tên không thể bỏ khi n. nhưng sẽ mãi mãi là thiếu sót, là chưa đủ nếu không có sự góp mặt của xuân diệu.

        xuân diệu – nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới. xuân diệu – một trong ba đỉnh cao của thơ mới. những tên gọi ầy trân trọng ấy đã xác lập một chỗ ứng riêng choc xuân diệu trong làng thơ, ể ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ể ể

        “hồn thơ xuân diệu là nguồn sống dào dạt chưa từng thấy ở chốn nước non lặng lẽ này. xuân diệu says đắm tình yêu, says đắm cảnh trời, sống vội vàng, sống cuống quýt. khi vui cũng như khi buồn, người đều nồng nàn tha thiết”. những lời bình phẩm sâu sắc ấy của hoài thanh dành cho xuân diệu có lẽ đã ủủ nói về một hồn thơ “mới nhất trong cac nhà thơ mới” – một hồn thơ lúc nào cết.

        “vội vàng” là một thi phẩm gói trọn hết thảy những cung bậc cảm xúc ấy, cũng có thể gọi đó như một bài thơ “rất xuân di”. “vội vàng” bắt đầu bằng bốn câu thơ ngũ ngôn tưởng như lệch nhịp so với toàn bài, nói lên một ước muốn lạ thư>ờng:

        ngay những câu mở đầu, xuân diệu đã bộc bạch thổ lộ lòng mình trực tiếp bằng hai chữ “tôi muốn” đầy chủ động. Ước muốn ấy không phải dời non lấp bể, ắp lũy xây thành, đi “phù ịa trục” như những bậc trí trí chủ thời xưa, mà là một ước muốn tưởng như

        thi sĩ muốn tắt nắng để màu không nhạt, muốn buộc gió để hương đừng bay – những ước muốn đoạt quyền tạo hóa. Vậy là Hóa ra chẳng fo ước muốn dị kì nào ở đây, điều thi sĩ muốn là níu giữ màu và hương bên ời ể những gì tươi ẹp nhất không bị nhái phai – mốt mongt mong. nhịp thơ nhanh, cách điệp câu thơ nhịp nhàng, những câu thơ tựa như khúc dạo ầu ầy hứng khởi của một ộn ốn ồn nồn những câu thơ sau lí giải sâu hơn về lí do mà tâm hồn thi sĩ nảy sinh những ước muốn ấy.

        bằng with mắt “xanh non biếc rờn” c cùng lòng yêu cuộc sống, bằng “Toàn tâm, toàn trí, toàn hồn”, xuân diệu đhhi hiện ra cả một thiên ường trên mặt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt và ánh sáng:

        CủA NGO BướM Này đây TUầN THÁNG MậTNàY đY HOA CủA ồNG NộI XANH Rìnày đY Lá CủA Cành Tơ PHơTCủA YếN ANH NàY đY KHHUC TìNH SIVà Này đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ.

        bức tranh cuộc sống hiện ra tựa như một bữa tiệc trần gian với chân thức sẵn bày, mời gọi hấp dẫn. hai chữ “này đy” ược nhắc ến nhiều lần không gợi sự thãa thãi trong câu chữ, mà tô ậm không gian và thời gian thơ, ó à đy v luc này

        nơi đây – nơi cuộc sống trần thế với bao điều hấp dẫn, chính là cái phần ngon nhất mà nhà thơ muốn ôm trọn vào lòng. nơi có bướm ong dập dìu, yến anh tình tự. nơi có màu xanh đồng nội, màu lá phất phơ. nơi có âm thanh của khúc tình si, có ánh sáng của bình minh tựa như hàng mi chớp dịu. tất cả đều gợi ra một bức tranh thiên nhiên ngồn ngộn sự sống, dạt dào sắc xuân.

        qua lăng kính luyến ái của thi sĩ, mọi thứ đều hiện lên có đôi có lứa, tươi ròng sự sống. chynh xuân diệu chứ không phải ai khác, đã “ốt cảnh bồng lai xua ai nấy về hạ giới”, người “xây lầu thơ thế t ất t. không “thoot lên tiên” mơ theo cảnh bồng lai như thế lữ, không tìm về chốn thôn quê ể ủ mình trong yên bình như nguyễn bính, trong mắt xuân diệu, thế giới ẹ lúc này. chẳng thế mà từng có lần nhà thơ tự bộc bạch:

        không muốn đi mãi mãi ở vườn trầnchân hóa rễ để hút mùa dưới đất

        NHưNG CO Lẽ CAI ặC SắC Và ể LạI ấN TượNG Sâu nhất Trong MỗI NGườI Là Câu Thơ: “THANG GIêng NGON NGON NHư MộT CặP Môi GầN” – MộT Câu Thơ “Hoên toàn xu”. thi sĩ đã hữu hình hóa cái vô hình, đã vật chất hóa một khái niệm thời gian bằng vị cảm. Và còn ặc biệt hơn, cai điều thi sĩ cảm ược từ that giêng lại là một cặp môi gần của pHụ nữ – nó vừa quyến rũ, vừa tươi hồng, vừa mời gọi.

        ta chợt ngộ ra, cái đẹp của con người trong mắt nhà văn mới là cái đẹp chuẩn mực. chính with người mới là trung tâm cho mọi sự so sánh. rõ ràng ở đây có cả một sự thay đổi lớn về quan niệm thẩm mỹ. người xưa ví vẻ đẹp người con gái với hoa, núi, nước, mây, ví khí phách người anh hùng như mai, trúc, phượng, điểu.

        thời gian trôi sẽ làm nhạt phai thanh sắc của đời. bởi thế mà ngay sau những câu thơ tươi vui kia, mạch thơ chuyển ngay sang những điệu thơ trầm lặng, trĩu nặng suy tư:

        xuân ương tới nghĩa là xuân ương quaxuân còn non nghĩa là xuân sẽ giàmà xuân hết nghĩa là tôi củng mấtlòng tôi rộng nhƝng cờng lư

        xuân diệu bằng nhãn quan tinh nhạy của mình, đã nhìn thấy cái đương qua ngay trong cái đương tới, cái sẽ già ngay trong cái còn non. không phải ngẫu nhiên mà thi sĩ có những cảm xúc ấy. Đỗ lai thúy đã gọi xuân diệu là “nhà thơ của nỗi ám ảnh thời gian”. hơn một lần thi sĩ từng giục giã:

        mau với chứ, vội vàng lên với chứem, em ơi. tình non sắp già rồi

        nhưng nghĩ một cách sâu hơn, thì có thể thấy tình yêu cuộc sống và nỗi ám ảnh thời gian của nhà thơ là hoàn toàn biện chứng. Càng yêu cuộc sống bao nhiêu, with người càng tiếc thời gian và tổi trẻ bấy nhiêu, huống chi là xuân diệu – một người cóc khát khao giao cảm mãnh li ớu – một người

        với xuân diệu cái đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người là mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ. trôi qua những cái đó, cuộc đời chỉ còn là vô nghĩa. nỗi am ảnh và sự hối thúc vềyi gian của nhà thơ còn ch ta một nhận thức về nhân Sinh: cuộc ời vô thủy vô chung, dòng ời trôi không ứng ợi, trẻi trẻ lại wharf. triết lí ấy lại là một bước tiến vượt bậc trong tư tưởng của nhà thơ.

        người xưa quan niệm thời gian tuần hoàn, lấy sinh mệnh vũ trụ để tính vòng đời, họ tin đời người là kiếp luân hồi, đi. còn xuân diệu nhìn thời gian trong sự tuyến tính để có những nhận thức đúng đắn về đời người. vậy là xét cho cùng, tiếc nuối thời gian âu cũng là một biểu hiện khác của lòng yêu cuộc sống. và đúng như hoài thanh nói: “khi vui cũng như khi buồn, người đều nồng nàn tha thiết”.

        trước dòng đời ngược xuôi trôi dạt, đôi mắt tinh nhạy của người nghệ sĩ nhìn đâu cũng thấy chia li xa cách:

        mùi tháng năm đều rớm vị chia phôikhắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệtcon gió xinh thì thào trong lá biếcphải chăng buồn vì nỗi phải bay đichim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thiphải chăng sợ độ phai tàn sắp sửachẳng bao giờ, ôi , chẳng bao giờ nữa…

        tháng năm được cảm nhận qua mùi, qua vị. mùi và vị của nó chính là chia phôi. Câu thơ ược chuyển ổi cảm giác, sự tương giao giữa các giác quan khiến cho ta tưởng như người thi sĩ nhìn đu cũng thấy chia lìa, đi đu cũng thấy chia pHôi. cả đoạn thơ man mác bâng khuâng, ngậm một nỗi tiếc nuối bùi ngùi.

        tất cả hiện vật, sự vật trên thế gian đều không được vẹn tròn ngày vui. núi sông thì buông lời than tiễn biệt, gió chim thì đều mang nỗi nợ phải bay đi, phải lìa tổ. quả thật mọi cuộc vui đều có lúc tàn. cảm nhận rất rõ ược điều ấy, thi sĩ thốt lên trong sự tiếc nuối: “chẳng bao giờ, ôi, chẳng bao giờ nữa …”, ể ể rồi ngay sau đó là lài giục giục giờc giờc giờc gi ngả chiều hôm”.

        sau những tiếc nuối ngậm ngùi, nhà thơ bộc lột khao khát ménh liệt – khao khát ược giao cảm tận ộ với ời, hưởng trọn that sắc của thời tươi tươi tươi tươi tươi

        ta muốn ômcả sự sống mới bắt ầu mơn mởnta

        ba chữ “ta muốn ôm” ứng biệt lập ở giữa đoạn thơ, gợi tư thế chủ ộng, tâm thế sẵn sàng của một chủt chủt thể đang ứng giữa ất trời, dang rộng th ươ. từ xưng “tôi” ở đầu bài thơ, nhà thơ chuyển sang xưng “ta” như nói lên một khát vọng chung cho mọi người – khát vọng hòa nhập.

        từ đó, một loạt cụm từ “ta muốn” xuất hiện trong mỗi dòng thơ – một cach bộc bạch lòng mình trực tiếp của một thi sĩ thơ mới cór xúc cảm luôn nồng nàn. những gì thi sĩ muốn là được giao cảm với thiên nhiên, với sự sống: từ mây, gió, cánh bướm đến tình yêu, cỏ cây, nonc n. mức độ giao cảm cũng dần mãnh liệt hơn: từ ôm, riết, đến say, thâu, và sau cùng là cắn.

        <p câu thơ cuối cùng như một sáng tạo ặc biệt, gợi cảm giác mạnh như một nốt vĩ thanh vút lên ở cuối bài trong một thi phẩm tràn trềm cảm xúc cảm giac: "h. , vừa đập vào thị giác, vừa tác động đến cảm giác.

        một lần nữa thi sĩ hữu hình hóa cái vô hình, coi xuân hồng như phần tươi ngon nhất của cuộc đời, muốn cắn và nuọn nótr. một cái kết mạnh đã cho xuân diệu tổng kết triết lý nhân sinh của mình: vì lẽ cuộc đời trôi đi không đứng đợi mà con người cần sống tận hưởng và tận hiến trong từng giây phút cuộc đời, nhất là khi còn đang ở tuổi trẻ. Đó là triết lý bất diệt với thời gian, mang giá trị nhân sinh cao cả.

        và một lẽ tất nhiên, để làm nên một chỉnh thể nghệ thuật không thể bỏ ngoài các yếu tố về hình thức ughậ th. xuân diệu “mới” không chỉ ở tư tưởng mà “mới” cả ở cách thể hiện. thể th tự do với sự chuyển mạch, co duỗi linh hoạt theo cung bậc cảm xúc, các phép tương giao ảnh hưởng của thơ tượng trượng ệệng cũng stử. những câu thơ vắt dòng, từ ngữ táo bạo và hình ảnh tân kì cũng góp phần làm nên một thi phẩm “rất xuân diệu”.

        xuân diệu lại một lần nữa góp vào thi đàn việt nam một tuyệt phẩm. bên cạnh những vần thơ rất hay về tình yêu, còn có những vần thơ nhân sinh sâu sắc. vội vàng xứng đáng được coi là một tuyệt tác cho mọi thời.

        phân tích vội vàng siêu hay – mẫu 12

        “chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện c cùng một lúc một hồn thư rộng lớn như thế. quê mùa như nguyễn bính, kì dị như chế lan viên …. và thiết tha, rạo rực, xuân diệu” (thi nhân việt nam).

        khi đọc những câu văn này ta sẽ không hiểu tại sao xuân diệu lại được ưu ái như vậy. giờ thì đã rõ! Ơn giản chỉ vì ông là nhà thơ “mới nhất trong các nhà thơ mới nhất trong cac nhà thơ mới ”. , chúng ta không thể không nhắc ến vội vàng bài thơ tiêu biểu cho sự bùng nổ mãnh liệt của cái tôi xuân diệu, in dd ấm, ham, ham, “,”, “, “,” ham ,”. rạo rực, băn khoăn”. và quan trọng hơn thế nữa, qua vội vàng chúng ta nhận ra một quan niệm sống rất mới mẻ – bức thông điệp mà nhà thơn gời cho ngư

        vội vàng? cái tên đã rất xuân diệu! Đây là một triết lí sống và cũng là tâm thế sống của nhà thơ: sống nhanh chóng, khẩn trương, mở rộng lòng mình đế ôm thì c. Đã hơn một lần ta bắt gặp xuân diệu hối hả, cuống quýt, giục giã:

        mau với chứ, vội vàng lên chứem, em ơi, tình non sắp già rồi!

        thời gian, mùa xuân, tình yêu tuổi trẻ luôn thường trực, trở đi trở lại trong nhiều trang thơ của xuân diệu. Ở vội vàng ông đã nhận ra một thiên đường ngay trên mặt đất, nhà thơ yêu cuộc sống trần thế xung quanh và tìm thấy trong cuộc sống đó biết bao điều hấp dẫn, đáng sống và biết tận hưởng những gì mà cuộc sống ban tặng . Đây là một quan niệm sống rất người, mang ý nghĩa tích cực và có giá trị nhân văn sâu sắc. nhà thơ muốn nhắn nhủ đến người đọc hãy sống hết mình khi đang còn trẻ tuổi, đừng để thời gian trôi đi phí hoài. hãy sống gấp gáp để tận hưởng cuộc sống tươi đẹp. hãy luôn giữ cho mình mùa xuân tình yêu của tuổi trẻ.

        thà một phút huy hoàng rồi vụt tắtcòn hơn buồn le lói suốt trăm năm.

        bức thông điệp mà xuân diệu gửi đến cho người đọc được triển khai qua từng phần của bài thơ, theo mạch cảm xúc trong ồn .thi h ngay từ đầu chúng ta đã bắt gặp một thái độ sống rất ngông, rất lạ:

        ? xuân diệu muốn tắt, buộc nắng và gió cũng là để giữ lại cái đẹp, cái tươi thắm của sự vật, của màu, của hương. xuân diệu muốn thời gian là tĩnh tại mặc dù ông không nhìn đời với with mắt tĩnh. cái vô lí đó chính là sự khao khát đến vô biên và tột cùng. nhà thơ muốn níu giữ thời gian, cuộc sống ấy cho riêng mình.

        mọi chuyện đều có nguyên do của nó! xuân diệu thiết tha với cuộc sống như thế bởi ông đã tìm ra một thiên đường trên mặt đất. cuộc sống đẹp nhất của cuộc sống trần thế. với thế lữ thi nhân ta còn nuôi giấc mộng lên tiên, một giấc mộng rất xưa. xuân diệu đốt cảnh bồng lai và xua ai nấy về hạ giới (thi nhân việt nam). cuộc sống xung quanh ta đẹp nhất, vậy thì dại gì mà không hưởng. nhà thơ nhìn mùa xuân với tất cả sự say mê, cuồng nhiệt vồ vập:

        của ong bướm này đây tuần tháng mậtnày đây hoa của đồng nội xanh rìnày đây là của cành tơ phơ phấtcủa yến anh si.

        vày đây … này đây … này đây … tất cả như đang phơi bày ra trước mắt nhà thơ bức tranh thiên nhiên đang ộ viên mãn, tràn ầy, chứa chan xuân tình, vừa gầ quen lại vừa mượt mà đầy sức sống. xuân diệu như vồ vập. ngấu nghiến, thâu tom tất cả. nhà thơ như with ong hút mật lạc vào vườn hoa đầy hương sắc. với ông cái gì cũng hấp dẫn mới lạ. và bằng cặp mắt xanh non của cái tôi cá nhân xuân diệu còn phát hiện ra thế giới này đẹp nhất, mê hồn nhất vẫn là vìờ có con iư. with người giữa tuổi trẻ và tình yêu. nhà thơ lấy with người làm thước đo của cái đẹp. cuộc sống trần thế đẹp nhất vào lúc xuân. và con người chỉ tận hưởng được lúc đang còn trẻ. song tuổi trẻ thì tàn phai theo thời gian, vì thế mà ông phải sống vội vàng, gấp gáp.

        tôi sang sướng nhưng vội vàng một nửatôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

        nhà thơ tận hưởng cuộc sống một cách gấp gáp, vồ vập bởi một phút giây ra đi vĩnh viễn không trở lại. mất mát sẽ đến nếu ta không chớp thời cơ. có lẽ thế mà xuân diệu không chờ mùa hạ đến mới nhớ xuân mà ôm riết mùa xuân lúc tràn đầy, tươi non.

        ham sống, khát sống, xuân diệu càng băn khoăn hơn trước cuộc đời, thời gian. Ông đã nhận ra quy luật tuyến tính của thời gian, chống lại quy luật tuần hoàn của các cụ ngày xưa. mỗi phút giây qua đi el sẽ không bao giờ trở lại, tuổi trẻ cũng chỉ đến một lần. nhà thơ mở lòng ra để yêu đời, yêu cuộc sống nhưng không được đời bù đắp, vì thế mà ông băn khoăn buồn chán cho thân c ph. cảnh vật thiên nhiên giờ đây cũng mang đầy tâm trạng buồn bã, băn khoăn, I know..

        nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàncơn gió xinh thì thào trong lá biếcphải chăng sợ đổ tàn phai sắp sửa?

        nhận thức ra quy luật của thời gian, khát khao sống đến mãnh liệt. xuân diệu đã ôm ghì lấy cuộc sống, tận hưởng cuộc sống để không phí hoài đi thời gian, tuổi trẻ. tình yêu cuộc sống lại bùng lên cuồng nhiệt hối hả.

        ta muốn ômcả sự sống mới bắt ầu mơn mởnta

        lòng yêu đời tràn lên như một cao trào tình cảm. hình ảnh thơ tươi mới, sức sống. và có lẽ tình yêu cuộc sống của nhà thơ tăng dần theo từng từ muốn ôm đến riết là đã ghì chặt hơn. và ella đã say-sự ngây ngất đến bất tỉnh vẫn chưa thỏa lòng-còn muốn thâu nghĩa là muốn thu hết tất cả để có sự hòa mh. và cuối cùng là tiếng kêu của sự cuồng nhiệt chưa bao giờ có trong thơ:

        hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi.

        hình ảnh, ngôn từ, nhịp điệu của đoạn thơ đã bộc lộ rõ ​​lòng yêu ời cuồng nhiệt khiến nhà thơ pHải hối hả, vội vàng ến với cuộc sống.

        bài thơ là một quan niệm sống mới mẻ và táo bạo mà trước đó chưa từng có . lối sống ở đây biết hưởng thụ một cách chính đáng, biết khẩn trương sống cho ra sống. tuy nhiên ở vội vàng, tác giả chỉ đề cập đến lối sống thiên về hưởng thụ chạy theo thời gian. Ông kêu gọi mọi người hãy biết yêu và tận hưởng những thứ cuộc sống ban tặng, hãy tranh thủ thời gian, tuổi trẻẻ để ng s Ông đã quên đi nghĩa vụ kêu mọi người phải cống hiến cho cuộc đời. và trong cuộc đời nhà ông, ông vội vàng cống hiến chứ không phải vội vàng hưởng thụ.

        ọc thơ xuân diệu, ặc biệt là qua bài thơi vàng, ta càng thêm yêu cuộc sống hôm nay vàng géln làm chu cuộc sống đó ẹp hơn nhiều lần so với cuộ còn những bi kịch đă thành những băn tr khoęcờc. bức thông điệp nhà thơ gửi đến người đọc vẫn còn nguyên giá trị, được bồi đắp thêm qua thời gian và trường cn vồ>

        hãy sống hết mình, cống hiổi trẻ cho tổc quốc nhân dân, ừng pHí hoài thời gian, hãy mởng rộng lòng mình ể đón nhận tất cả những vang ộng củc ểc ểc ểc ểc ểc ểc ểc ểc Đó là những gì mà xuân diệu còn giữ lại, nhắn gửi ến với người ọc của mình bức thông điệp xuyên qua thời gian, không gian, ngự trịi trong t.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *