Tác phẩm văn học

Top 10 Bài văn phân tích bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương hay nhất

bác hồ luôn là đề tài muôn thuở trong thơ ca của việt nam. người là nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn thể hiện tài năng trong các tác phẩm của mình. có thể nói, bác chính là hình ảnh đẹp nhất, ngời sáng nhất trong thơ ca việt nam. Không it tac pHẩm viết về người, viết vềng cuộc viếng thăm, gặp gỡ người, nhưng có lẽ, cảm xúc nhất trong những tonc pHẩm đó là “vii -l miền nam xa xôi được trở ra thăm bác sau ngày bác đi xa.

viễn phương là một nhà thơ xuất hiện khá nhiều trong dòng văn học cách mạng ở miền nam từ những ngày còn trong thời gian chiếu. nhưng tác phẩm “viếng lăng bác” có lẽ là tác phẩm thành công nhất của ông khi viết về bác hồ. Cả Bài Thơ Chứa ựng Trong đó Là nỗi niềm đau xót, là sự xúc cảm chân thành dành choc vị cha già của dân tộc của một người with nơi phng xa ược trở về về th ì. mở đầu bài thơ, tác giả đã mở lời chào giới thiệu với chúng ta, với bác hồ kình yêu rằng:

Xem thêm: Phân tích bài thơ viếng lăng bác hay nhất

“with ở miền nam ra thăm lăng bác

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

me! hang tre xanh xanh việt nam

bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”.

không như những nhà thơ khác dùng lời mời chào mỹ miều ể miêu tả một cuộc viếng thm, viễn phương đã dùng sự chân thành ất của mình ể ể ể đ đ đ đ đ đ tác giả ở tận miền nam xa xôi, mãi tới hôm nay, sau ngày độc lập dân tộc mới được ra thăm vị lãnh tụ kính yêu của dân. hai từ “miền nam” như nhấn mạnh hơn sự xa xôi trong khoảng cách địa lý giữa hai đầu tổ quốc.

và sự viếng thăm của nhà thơ như là một mong mỏi từ lâu để được ra viếng lăng bác hồ. bác hồ đã ra đi từ năm 1969 nhưng mãi đến tận năm 1976, viễn phương mới được trở ra bắc để thăm người. nói là thăm, nhưng thực ra là một cuộc viếng thăm lăng của người bởi người đã ra đi từ lâu.

nhưng ở đây, nhà thơ rõ ràng không dùng từ “viếng” như mục đích thực sự của chuyến đi này mà lại dùng từ “thăm”. bởi vì tác giả cũng như những người con nam bộ khác ra đây để thăm lại nhà, thăm lại vị cha già của mình. cũng bởi vì, miền nam là một phần máu thịt của đất nước việt nam, là một phần “nhà” mà bác hồ luôn đau đáu vào thăm mà cóp:</pcóp

“bác thương miền nam nỗi thương nhà

miền nam mong bác nỗi mong cha” (tố hữu)

nghệ thuật nói giảm nói tránh đã được nhà thơ sử dụng ở đây như một cách để làm giảm đi nỗi đau xàtr vô ng trong. bao nhiêu xúc cảm đau xót cứ thể trào ra trong lòng như một cơn sóng mạnh mẽ vậy mà ấn tượng đầu tiên để lải trong lòng l tác”. Ẩn hiện trong làn sương sớm long lanh bao phủ quanh lăng bác là hàng tre xanh.

cây tre từ bao đời nay đã trở thành một loài cây biểu tượng cho dân tộc ta, cho tinh thần bất khuất của cha ông ta. từ thời thánh giong cầm tre đuổi giặc, tới những cây chông, cây gai vót nhọn làm cản bước quân thù. cây tre cứ thế đi vào đời sống tinh thần của người việt. hàng tre trước mắt viễn phương hiện lên “bát ngát”.

không phải bất cứ từ nào khac mà lại là “bát ngát” tạo cho người ọc như cảm thấy sự cao lớn, sự mênh mông, rộng lớn của những hàng trea baomoyomay quanh ấn sự cảm thán.

“me! hang tre xanh xanh việt nam

bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”.

nhìn hàng tre quanh lăng bác, nhà thơ chợt cảm thấy rằng những cây tre kia như ý chí con người việt nam qua bao năm tháng luôn luôn cất khung. dù có trải qua “bão táp mưa sa” nhưng họ vẫn đoàn kết một lòng cùng nhau đứng lên. từ lay “xanh xanh” ược sử Dụng ở đy như ể ể Biểu ạt, ể ể diễn tả rằng with người việt nam, dân tộc việt nam sẽ luôn luôn “xanh” màu xanh bất diệt.

“xanh xanh” tức là lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng một màu xanh như thế. lớp with cháu kế tiếp lớp cha ông luôn mạnh mẽ để bảo vệ cho dân tộc ta. cả khổ thơ thứ nhất bao trọn là những xúc cảm đầu tiên của tác giả khi he lần đầu được tới thăm lăng bác. trong khổ thơ đó, có nỗi đau xót mất đi bác, nhưng ẩn chứa trong đó phảng phất là niềm tự hào dân tộc.

bước sang khổ thơ thứ hai, chúng ta theo chân viễn phương tiến dần vào lăng bác. trong không khí trang nghiêm ấy, nhà thơ chợt thấy hiện ra hình ảnh của mặt trời. một mặt trời của vũ trụ luôn luôn luân chuyển không ngừng nghỉ ngày và đêm. mặt trời ấy “ngày ngày” đi qua lăng của bác, sưởi ấm cho người. và từ đó, nhà thơ cũng chợt nhận ra “một mặt trời trong lăng rất đỏ”.

một hình ảnh ẩn dụ vô cùng tinh tế và đặc sắc. bác hồ – người là vầng dương, with thuyền chỉ hướng cho dân tộc việt nam đi qua những ngày tăm tối nhất. nếu như mặt trời của vũ trụ mỗi ngày tỏa xuống nhân gian thứ angr sáng ấm ap, thár hồ – trời của dân tộc việt nam cũng đ và luôn tỏt np ngu. trong th ca đã có không ít tác giả sử dụng hình ảnh của mặt trời để so sánh với bác. như tố hữu cũng đã từng nói:

“người rực rỡ một mặt trời cách mạng

with đế quốc là loài dơi hốt hoảng”.(sáng tháng năm)

Tham khảo: Thơ Về Nắng Mùa Thu Hay ❤️️ 65 Bài Thơ Trữ Tình Nhất

nhưng ở đây, với viễn phương vẫn là hình ảnh ấy, mà lại mang một màu sắc riêng biệt vô cùng. nếu như mặt trời ngoài kia mỗi ngày đều đỏ rực, thì mặt trời trong lăng ăây cũng đỏ rực sắc màu của chính mình. Màu ỏ and toát lên từ pHẩm chất with người của hồ chí minh, từ lý tưởng vĩ ại mà người mang tới, từ ý chít bất khuất, kikn cường ấu tranh mà người đ ể ểNg.

tất cả những điều đó tạo nên một mặt trời rực rỡ, sánh ngang bằng với mặt trời của vũ trụ ngoài kia. tác giả đã khéo léo sử dụng ở đây điệp từ “ngày ngày”. “Ngày ngày” tức là sự liên tục của thời gian, sựp lại tuần hoàn của thiên nhiên cũng như lý tưởng, ý của người sẽ luôn luôn sáng tỏ như mặt ttrờt. lần thứ hai, “ngày ngày” được lặp lại khi diễn tả dòng người đang lặng lẽ vao lăng thăm người. hàng người đi trong sự trang nghiêm và tĩnh lặng, trong nỗi tiếc thương, đau xót vô vàn.

Ở đây, tác giả đã thật tinh tế khi không phải là đoàn người, hàng người mà là dòng người. Điều này khiến cho người đọc như cảm thấy được sự tĩnh lặng, sự trải dài miên man vô tận của hàng ngời vào vic. cả đoàn người ấy cứ lặng lẽ “đi trong thương nhớ”, thương nhớ vị lãnh tụ vĩ đại vô vàn kính yêu của dân tộc. nỗi nhớ ấy đã kết thành “tràng hoa”, dòng người ấy đã trở thành một tràng hoa dài vô tận để dâng lên bác hồ.

và viễn phương hòa cùng dòng người ấy đem tấm lòng yêu kính chân thành của mình dâng lên bác, dâng lên “bảy mươi chín mùa xuân”. “bảy mươi chín mùa xuân” là số tuổi của bác hồ. cả cuộc đời người, với bảy mươi chín mùa xuân, tất cả đều cống hiến cho dân tộc, không một phút giây nào ngơi nghỉ bdn. tác giả muốn thể hiện sự cống hiến lớn lao mà bác hồ đã hi sinh của đất nước. và sự hi sinh ấy đã giúp cho cả dân tộc được sống trong hòa bình.

“ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”

có lẽ đây là khổ thơ đắt giá nhất bài thơ. cả khổ thơ là sự ca ngợi công ơn của bác, đó cũng là niềm cảm kích, niềm biết ơn vô bờ của tất cả mọi người dân chon bác. tiếp theo đây, nhà thơ lại tiếp tục cuộc hành trình vào viếng thăm lăng bác. và giờ đây, ông đã được gặp gỡ người cha già mà mình hằng yêu quý, kính trọng:

“bác nằm trong giấc ngủ bình yên

giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

vẫn biết trời xanh là mãi mãi

mà sao nghe nhói ở trong tim”

bác đang nằm ở đó, nhẹ nhàng thanh thản như đang chìm trong một giấc ngủ ngon. cả cuộc đời người chỉ có một niềm mong ước, đó là đất nước được hòa bình. vậy nên giờ đây, khi đất nước được hòa bình, độc lập, người đã được nghỉ ngơi trong giấc ngủ yên bình.

cả cộc ời người đã cống hiến hết sức lực cho sự nghiệp giải phong dân tộc, vậy nên giờ đy, người đang “nằm trong giấc ngủ yên bình”. Ối với nhà thơ there are với bất cứ ai, Bác như vừa mới đy năm xuống, thưởng choc mình một giấc ngủ ngon sau bao ngày vất vảt vảt, khuya sớm

“cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

một lần nữa, viễn pHương đã phải sửng tới biện phap nói giảm nói tránh ể làm bớt đi không khí đau thương đang tràn ngập Trong t tm hồn ông. bác hồ đang nằm đó, giữa một giấc ngủ bình yên hơn bao giờ hết, giữa một thứ ánh sáng nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian.

thứ ánh sáng đó có thể là một ngọn đèn ngủ dìu dịu được thắp trong lăng bác. nhưng cũng có thể nhà thơ đang muốn nói tới vầng trăng thiên nhiên – vầng trăng mà bác hồ yêu thích nhất. có thể thấy, thơ của người luôn tràn ngập hình ảnh của trăng. ví dụ như:

“tiếng suối trong như tiếng hát xa

trăng lồng cổ thụ bong lồng hoa”

there are:

Tham khảo: Những câu thơ tán gái hay ngắn gọn, hài hước, bá đạo nhất

“giữa dòng bàn bạc việc quân

khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”

có lẽ ở đây, tác giả không chỉ đơn giản là muốn nói tới ngọn đèn trong lăng bác mà còn muốn nói tới vầng trăng thiên ngohiê. bởi sinh thời, bác hồ là người yêu trăng hơn bao giờ hết. giờ đy khi ược bước sang một thế giới khác, yên bình hơn, người muốn ược hòa mình c cùng với vầng tr. và tiếp theo, sau bao nhiêu sự kìm nén, nhà thơ đã phải bật lên tiếng nấc nghẹn ngào:

“vẫn biết trời xanh là mãi mãi

mà sao nghe nhói ở trong tim”

một lời trách cứ mới đau đớn làm sao! lời trách cứ ấy là lời trách trời xanh kia. b? he vẫn biết quy luật sinh tử của tạo hóa nhưng vẫn thấy xót xa, đau đớn vô cùng. dù lý trí luôn tỏ tường rằng quy luật của thiên nhiên là bất biến, nhưng nhà thơ vẫn “nghe nhói ở trong tim”.

nỗi đau xót nghẹn ngào ấy đã trở thành lời trách cứ đối với trời xanh. và cảm giác “nghe nhói” khiến người đọc cũng như đồng cảm được một phần nào đó cảm giác đau xót, quặn thắt gan mu tác bi. thứ cảm xúc ấy dồn nén tới mọi giác quan trên cơ thể with người.

cuộc gặp gỡ nào rồi cũng đến hồi chia ly và cuộc viếng thăm của viễn phương với hồ chủ tịch cũng vậy. Đến khi phải nói lời từ biệt, nhà thơ đã vô cùng xúc động. sự xúc động ấy cùng với nỗi niềm đau xót kìm nén từ ban đầu đã bật thành một tiếng khóc, tiếng nấc nghẹn ngào:

“mai về miền nam thương trào nước mắt

muốn làm with chim hót quanh lăng bác

muốn làm đóa hoa tỏa ngát hương đâu đây

muốn làm cây tre trung hiếu chốn này”

ngày mai, with phải rời xa cha, rời xa vị cha già kính mến để trở lại miền nam xa xôi, biết bao giờ mới có dịp được thăm lại. chính vì thế, nhà thơ đã bật lên tiếng nức nở. bao nhiêu nỗi đau xót, nghẹn ngào cứ thế tuôn theo dòng lệ trào. chính lúc này, trong tâm nhà thơ chợt hiện lên một ước nguyện:

“muốn làm with chim hót quanh lăng bác

muốn làm đóa hoa tỏa ngát hương đâu đây

muốn làm cây tre trung hiếu chốn này”

Điệp từ “muốn” lặp lại ba lần như khẳng định lại ước muốn của nhà thơ. Đó là một ước muốn mãnh liệt, niềm khao khát cháy bỏng của nhà thơ. Ước nguyện đó là ược ở lại bên cạnh người – vị lãnh tụ vĩ ại của dân tộc, chỉ ể ể làm “một with chim heó những vật vô cùng nhỏ bé, tầm thường, nhưng lại là mong ước của tác giả.

bởi vì chim hót sẽ ru thêm giấc ngủ ngon cho người, hoa sẽ tỏa ngát hương thơm và một cây tre nhỏ mãi trung hiếu với nơi đây. nhịp thơ ở đây chậm đi một nhịp so với các khổ thơ trước. sự chậm rãi ấy như muốn kéo dài thêm giây phút sắp phải chia xa. kết lại bài thơ, hình ảnh cây tre lại một lần nữa xuất hiện như một vòng lặp tuần hoàn.

cây tre là biểu tượng của con người việt nam, biểu tượng cho ý chí và sức mạnh của dân tộc. tác giả muốn ở lại bên lăng hồ chủ tịch trở thành một cây tre trung thành với bác, với lý tưởng mà người đã chỉ lối. qua đó, nhà thơ càng muốn khẳng ịnh một điều, đó là sự tin tưởng, sự trung thành của mỗi người dân việt nam vào Bác, vào lý tưởng và chân l l mà

cả khổ thơ đã thể hiện niềm mong ước cháy bỏng của tác giả, cũng chính là mong ước của mỗi người dân việt nam. Đó là luôn luôn ược ở cạnh người, ở cạnh vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu của dân tộc cũng từ đó, thể hi hi sựng tưởng Tuyệt ối vào Bác và lý tưở

bài thơ đã kết lại nhưng lại mang đến cho người đọc chúng ta thật nhiều cảm xúc. CHỉ MộT CUộC VIếNG THăM THôi, NHưNG LạI CHứA ựNG TRONG đÓ BAO NHIêU TìNH CảM, BAO NHIêU TìNH YêU SâU SắC CủA MộT NGườI WITH NAM BộI VớI VớI BAC. bài thơ được cấu tứ theo lối tám chữ. Lối thơ này ược kết cấu như một câu chuyện kểi mạch vĂn chậm rãi khiến cho người ọc cảm nhận ược hết tất cả những tình cảm mà nhà thơ muốn tản tản tản tản tản tản tản tả.

cùng với hệ thống biện phap tu từ mà nhiều nhất lài gi ảm nói tránh, “viếng lăng Bác” của viễn pHương đã làm sống dậy trong lòng bạc sc, vmarhh, vmarhh, vmarhh, vmarhh, vmarhh, vmarhh, v. niềm đau xót cũng như ước muốn mà tác giả muốn thể hiện.

“hồ chí minh – người ở khắp muôn nơi”. Đây là lời khẳng định của tố hữu trước sự hiện diện của bác. bác tuy đã đi xa nhưng sự hiện diện của người thì còn mãi trong mỗi người with việt nam. người là vị cha già đáng kính là “hồn của muôn hồn”. Sự ra đi của ngườico đau xót, có xót xa, nhưng lý tưởng của người ểi lại, ý chí và pHẩm chất của người sẽ mãi là tấm gương soi tỏ with ường mà d. . Đó cũng là lời mà viễn phương muốn ngỏ qua bài thơ “viếng lăng bác”.

Tham khảo: Đề cương ôn tập học kì 2 lớp 8 phần Văn học

c c c, với bài pHân tích bài thơ viếng lăng Bác của viễn pHương, các emc có tham khảo thêm một số bài học kHác như: cảm nhận về bài thơ vi l -l -l -l b, v ộnh l ếng b, v ộnh l ếng b, v ột byg l ếng b, v ột byg l ế -l -l à cìm, v ột byg l ả -l -l ă g. của viễn pHương, cảm nhận của em trước lòng kính yêu tha thiết của nhân dân miền nam qua bài viếng lăNg Bác, Suy nghĩ của em vềai bài thơ viếng lăNg củn pHươn pHươn pHươn pH

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button