Tác phẩm văn học

Văn mẫu lớp 12: Phân tích khổ cuối bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng 3 Dàn ý & 9 bài văn mẫu lớp 12

pHân tích khổ cuối bài tây tiến của quang dũng gồm dàn ý kèm Theo 9 Bài vĂn mẫu Siêu there are Trong Bài Viết dưới đây sẽ giúp cac bạn học sinh lớp 12 play. từ đó biết vận dụng kiến ​​​​thức và kĩ năng đã học để viết được bài văn phân tích bài thơ hay.

4 câu thơ cuối bài thơ tây tiến được viết như những dòng chữ tạc trên bia mộ của những người chiến d ti gan. Đó là hình ảnh những người chiến sĩ dũng cảm, nhiệt huyết, đến lúc ngã xuống vẫn giữ trọn lời thề với quêquh.ư Để hiểu rõ hơn nội dung khổ cuối tây tiến, mời các bạn cùng theo dõi 9 bài văn mẫu dưới đây của download.vn nhé.

Xem thêm: Phân tích bài thơ tây tiến khổ cuối

dàn ý phân tích khổ cuối bài thơ tây tiến

dan ý 1

1. mở bài

giới thiệu tác phẩm: bài thơ là nỗi nhớ về tây tiến, về những tháng ngày đã qua ồng thời cũng thín ý ượ ư Ự ợ ượ . hiện rõ nét qua khổ thơ cuối của bài thơ.

2. thanks bài

  • “người đi không hẹn ước” là tinh thần chiến đấu tự nguyện, quả cảm.
  • lí tưởng cứu nước, tinh thần xả ththn ấy thật ẹp ẽp ẽ, thật thiêng liêng biết bao, vì dân tộc, tổc họ chấp nhận dâng hiến trọn vẹn mà khregg chúnhnhnhnhnhnhnhnh thnhnh thnh thnh thnhnh thnhnh thnh thnhnh thnhnh thnhnh thnh thnh thnh thnh thnh thnh thnh thnh thnh xanh”.

    – “ường lên thăm thẳm một chia phôi” bước chân của người lính tây tiến bước qua bao núi, bao đèo và cuộc hành càng tiến lên phía.

    – cuộc chiến ấu căng thẳng, khốc liệt lại thêm điều kiện sinh hoạt khó khăn, thiốn khiến cho hành trình chiến ấu khó ri ửn chon, t.

    – hai câu thơ cuối càng khắc sâu hơn về tinh thần bi tráng, sẵn sàng hi sinh cho nghiệp lớn của binh đoàn tây tiến

    • “Hồn về sầm nứa chẳng về xuôi” những người linh dẫu hi sinh nhưng vẫn mang nguyện ước thật ẹp, hòa vào khí thí thiêng sông num ểể mãi bảo vệ tổc, non syêc.

      3. kết bài

      khổ thơ đã sử dụng bút pháp lãng mạn để nói về lí tưởng và tinh thần hi sinh cao đẹp của những người lính tây tiến đồng thời hoàn thiện cho bức chân dung đẹp đẽ, đáng trân trọng của những người lính trong kháng chiến.

      dan ý 2

      i. mở bài

      – tây tiến là một trong những bài thơ hay nhất của quang dũng. bài thơ được viết năm 1984, ở làng phù lưu chanh khi ông tạm xa đơn vị một thời gian.

      – nội dung chủ yếu của bài thơ khắc họa người lính hào hoa và vẻ đẹp bi tráng.

      – trÍch đoạn ở phần cuối bài thơ, th hiện cảm nghĩ của tác giả về đoàn quân và tình cảm ồng ội trong những ᧺ Ỻ Ỻu ᧥ táng chiệ

      ii. thanks bài

      1. tinh thần của đoàn quân tây tiến

      -người đi không hẹn ước -> ra đi chiến đấu không ước hẹn ngày về, tinh thần hi sinh vì nước, xả thân vì nước. (chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh)

      – clear:

      • Đường lên thăm thẳm một chia phôi: mỗi bước chân hành quân đi lên, dốc đèo và những bản làng mờ sươngía lại. hoàn cảnh chiến ấu rất khắc nghiệt, có bao nhiêu gian khổ, thiếu thốn nên hành trình chiến ấu là những hi sinh tiếp nối, càng hitr ọ.
      • do hoàn cảnh lịch sử quá ngặt nghèo, cuộc kháng chiến chống pháp giai đoạn ầu chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, Ẻòl hỏi bao thế hệ thanh niên cầm sung ra chiến trường với tinh thần “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”.
      • => Ý thơ lột tả lí tưởng chiến đấu cao cả của anh bộ đội cụ hồ, làm nổi bật phẩm chất yêu nước anh hùng củọa h.

        – do tinh thần bi tráng ấy mà mùa xuân thành lập đoàn quân trở thành một mốc lịch sử ghi nhận công lao a lớn của những with người anh hùng bỏ mình vì nước. những trái tim và linh hồn ấy còn ở lại với sầm nưa, tan vào với núi sông nên sẽ bất tử với thời gian. cách nói chẳng về xuôi thể hiện thái độ bất cần, khinh bạc, thể hiện chất lãng tử kiêu hùng nên tinh thần hi sinh mang vẻ đãp.p

        – NGHệ Thuật Dùng Từ: Không Hẹn ướC, Chia PHôi, Hồn Vềt Kết Hợp Với Giọng Thơ Nhẹ Nhàng Mềm Mại Nên đoạn Thơ Nói về sự hi sin Đoạn thơ cũng như bài thơ nói về cái chết nhưng không gieo vào lòng người đọc sự bi quan mà gợi tinh thần lạc quan, tin tưởng.

        2. tâm tư của nhà thơ

        – tây tiến người đi không hẹn ước -> người đi ở đây là tác giả. tác giả đã ra đi không hẹn ngày về lại đơn vị cũ. trong khi đoàn binh hành quân càng về phía tây càng xa cách, hi vọng ngày gặp lại càng mong manh. trong khoảng cách không gian dịu vợi, nỗi nhớ đồng đội của nhà thơ càng tỏa ra mênh mông: nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi.

        – nỗi nhớ trào lên Trong lòng diết bởi lẽ có bao nhiêu kỉ nệm chiến ấu với đoàn quân kể từ mùa xuân ấy, do đó người đi xa mà tâm hồn gần gầi gầi. nhà thơ ở nơi này mà tâm hồn đã gợi lại nơi sầm nưa trên kia, vẫn gắn bó với đoàn quân. sự phân thân ấy cho thấy tình đồng chí, đồng đội thắm thiết của nhà thơ.

      • Đoạn thơ có hai giọng, giọng của đoàn binh được tác giả nói hộ và giọng của tác giả nên nội dung đa nghĩa, tôngra v.

        iii. kết bài

        – Đoạn thơ sử dụng bút pháp lãng mạn để nhấn mạnh vẻ đẹp tinh thần hi sinh vì lí tưởng mang màu sắc lãng mạn củna qun ti. vẻ ẹp chân dung của một tập thể anh hùng tiêu biểu cho một thời kì lịch sử bi tráng ược khắc họa bởi bút phap tài hoa sẽ còn sống mãi trong lòng người ọc. <

        – Đoạn thơ cũng bộc lộ tình đồng chí, đồng đội thắm thiết của quang dũng.

        dan ý 3

        i. mở bài

        • giới thiệu tác giả, tác phẩm
        • giới thiệu đoạn 4
        • ii. thanks bài

          1. khái quát:

          “tây tiến” được xem là tác phẩm đỉnh cao của đời thơ quang dũng.

          Hoàn Cảnh Sáng Tac: Bài Thơ ượC Viết NĂm 1948, Tại phù lưu chanh, Trong nỗi nhớ nồng nàn với tây tiến – ơn vị chiến ầu cũ – cũng là nỗi nhớ kì mà quang dũng một thời gắn bó.

          – xuất xứ: tập “mây đầu ô” (1986)

          nội dung: không khí lãng mạn rất riêng của những ngày ầu khang chiến, tư thến thn ầy kiêu hùng, cảm của người with ng ười hà n đt ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ. đầy chất nhạc, chất họa, vừa trang trọng, cổ kính, vừa tươi tắn, trẻ trung.

          – vị trí đoạn 4: đoạn cuối cùng của bài thơ, là lời hẹn ước của tác giả

          2. phân tích

          a) hai câu đầu: tinh thần của đoàn quân

          – “chí lớn chưa về bàn tay không” => mang theo chí làm trai của những chinh phu tráng sĩ thời xưa, ra đi không hẹn ngày trở về, ra đi vì nghĩa lớn (liên hệ với “tống biệt”).

          “ườNG lên thăm thẳm một chia pHôi”: ý niệm của chung cả một thời kì, một thế hệ with người về ý niệm của những bậc nhi quyết chí vì vìí lí tưởng.

          b) hai câu sau:

          “mùa xuân ấy”:

          • thời điểm đoàn quân tây tiến được thành lập
          • mùa xuân của đời người: một thời gian khổ mà ân nghĩa, khó khăn mà hào hùng.
          • mùa xuân của những chiến thắng, của niềm vui lớn đất nước
          • – một từ “ấy” mất đi chút rõ ràng nhưng mở ra mênh mông tình nghĩa

            “hồn về sầm nứa chẳng về xuôi”

            + những người chiến sĩ đã bỏ mình trên đường hành quân, không còn cơ hội trở về

            + tấm lòng, linh hồn vẫn mãi thuộc về mảnh đất ấy, nơi đậm tình đậm nghĩa ấy. dù ở nơi nào, những kỉ niệm, ân tình về đồng đội, anh tôi có nhau vẫn luôn ở trong trái tim người lính.

            vừa là lời tự nhắc nhở vừa là sự duyệt lại của kí ức ể đi ến khẳng ịnh: không thể quên những chặng ường đã qua, người dùc đi ơi ơi ứ bởi vì chặng ường đã qua là kỉ niệm, là ồng ội, là sự hiến dâng, là cuộc ời riêng có dịp phát sáng cuong cudc ời chung của mân.

            c) Đánh giá

            nội dung: “tây tiến” tràn đầy nỗi nhớ, hay nói đúng hơn chính là nỗi nhớ. Đó cũng có thể coi là lời nguyện ước của một thế hệ thanh niên sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xanh của mình cho đất nước thân

            – nghệ thuật:

            • thể “cổ phong trường thiên” (một thể loại hành) ể những tình cảm, cảm xúc không bị bó buộc mà có thểi dài theo ầu ữngọn con.
            • hình ảnh thơ giản dị, quen thuộc nhưng khi được ứng hiện vào nhau trong sự sắp xếp của quang dũng lại đem đến hiờ>

              nếu nói “thi trung hữu họa”, “thi trung hữu nhạc” thì “tây tiến” là một dẫn chứng tiêu biểu. với sự tài hoa trong cách sử dụng và sáng tạo từ ngữ, quang dũng khiến người đọc như “ngậm nhạc trong miệng”, như thưở trong ch tran

              Đó chính là phong vị rất riêng của thơ quang dũng: vừa dung dị, vừa bay bổng, không đẽo gọt cầu kì mà mới lạ đến đên!nghip!nghip!

              iii. kết bài

              Tham khảo: NGÀY THỤ TỬ SÁT CHỦ

              – Đánh giá lại vấn đề

              bài văn mẫu phân tích khổ cuối bài tây tiến

              bai văn mẫu 1

              quang dũng là người làng phượng trì ở hà tây nhưng ông chủ yếu sống ở hà nội. Ông là nghệ sĩ đa tài vừa làm thơ, vừa viết nhạ, họa nhưng thành công hơn cả là lĩnh vực thơ ca. thơ ông thường tinh tế, nhẹ nhàng, sâu lắng. trong những tác phẩm mà ông viết, tây tiến là một trong những tác phẩm đặc sắc để lại nhiều ấn tượng trong lòng người đ. Đặc biệt khổ cuối bài thơ là lời hẹn và trở về với tây tiến của tác giả đầy xúc động.

              ơn vị tây tiến ược thành lập vào nĂm 1947 mục đích phối hợp với lào ể ể bảo vệ biên cương lào – việt, đích tiu hao ị ở ở ở lào ể hỗ hữc. Địa bàn hoạt động tây tiến khá rộng, tất cả đều là những nơi hoang vu, hẻo lánh, hiểm trở, núi cao, sông rộng, rềdu nhi. bộ đội đoàn quân tây tiến vô cùng vất vả, khó khăn với căn bệnh sốt rét, thiếu lương thực, gầy xanh lét, họ chết vì bệnh tật còn nhiều hơn vì súng đạn, thậm chí khi chết cũng không có manh chiếu để đắp . tuy nhiên, đoàn quân tây tiến rất lạc quan, yêu đời, họ phần lớn là thanh niên hà thành vẫn giữ được cốt cách hào hoa, lng hang m

              tác giả vốn là ội trưởng của đoàn quân tây tiến, sau khi tạm biệt đoàn quhn và ến chiến trường khác tteo ​​​​sự phông của cyp,. trong khổ cuối bài thơ là lý tưởng của đoàn quân tây tiến và ngày hẹn gặp lại.

              tây tiến người đi không hẹn ước, Đường lên thăm thẳm một chia phôi.

              người đi không hẹn ước chính là tinh thần tự nguyện và quả cảm của người lính tây tiến. Đã xác định ra chiến trường là không hẹn ngày về. Đã từng có một thế hệ như vậy, một thế hệ với lý tưởng cứu nước, tinh thần xả thân thật đẹp đ᪪t biút. vì dân tộc, họ chấp nhận dâng hiến trọn vẹn mà không chút tính toán cho mình, họ sẵn sàng đi mà chẳng tiếc đời xanh.

              nhà thơ nguyễn Đình thi cũng từng viết:

              người ra đi đầu không ngoảnh lạisau lưng thềm nắng lá rơi đầy…

              sự ra đi quả quyết của họ khiến chúng ta phải ngưỡng mộ. Ở độ tuổi họ ra chiến trường có lẽ cùng chạc tuổi 18, đôi mươi, tuổi trẻ nhiệt huyết còn bao nhiêu điều ƺi ph đ. vậy mà họ vẫn đi dẫu biết “ường lên thăm thẳm một chia pHôi”, dẫu biết pHía trước là khó khĂn, ến gần hơn canh cửa tửn thần, nhưng vẫn quyt tếi đi.

              hai câu thơ chính là hình ảnh bi tráng, sẵn sàng hi sinh cho nghiệp lớn của đoàn binh tây tiến. Đường lên thăm thẳm chính là những khó khăn chồng chất khó khăn, đó là điều kiện sinh hoạt vô cùng khó khăn, thiếu thốn khiến cho hành trình gian nan vất vả hơn, đó là tử thần luôn rập rình khiến cho hi vọng trở về càng mong manh.

              ai lên tây tiến mùa xuân ấy, hồn về sầm nứa chẳng về xuôi.

              hai câu thơ cuois càng khắc sâu hơn tinh thần bi trang, sẵn sàng hi sinh cho nghiệp lớn của đoàn binh tây tiến. mùa xuân 1947, binh đoàn tây tiến được thành lập và cũng có thể là mùa xuân sáng lạn nhất của đất nước khi hòa bình. Đoàn quân tây tiến đã đi trong niềm hân hoan và hi vọng về lí tưởng của mình. và dẫu cho hi sinh nhưng vẫn mang những nguyện vọng thật đẹp hòa vào núi sông để mãi mãi bảo vệ tổ quốc non sông.

              tinh thần của họ khiến ta lien tưởng tới những dòng thơ của nhà thơ trần bá căn:

              <p

              Đối với họ có một thời như thế đó, bất chấp bom đạn, hi sinh sẵn sàng ra chiến trường vì lý tưởng của mình. Và mục đích cu ối cùng là đánh đuổi kẻ thù mang lại hòa bình choc dân tộc, gần hơn đó là mang lại sự bình yên hạnh pHúc cho chynh những người thân của mình.

              có một thời như thế và có những người lính đã như thế. người linh tây tiến của quang dũng cũng mang lí tưởng như vậy, dẫu hi sinh vẫn dõi The Theo Nhau, quyết không về xuôi, hòa mình vào no rừng ể luôn ở bên ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ

              quang dũng đã sử dụng bút pháp lãng mạn để nói về lí tưởng và tinh thần hi sinh cao đẹp của người tây tiến. dưới ngòi bút của nhà thơ tài hoa, đoàn quần tây tiến được khắc lenen là tập thể anh hùng tiêu biểu cho một thời kì trán lửch. Đoạn thơ cũng bộc lộ tình đồng chí đồng đội thắm thiết của quãng dũng.

              bai văn mẫu 2

              một bản nhạc there are là một bản nhạc không chỉ đoạn điệp khúc there are đoạn mở ầu there is more đoạn cup cũi cũng phẩi, một tac pHẩm văm học there are là một tac phẩm không, một tách. kết thúc cũng mang tính gợi mở hay hướng người đọc tưởng tượng đến một viễn cảnh nọ. Bài thơ tây tiến của nhà thơ quang dũng co -những đoạn nói về những cuộc hành quân gian khổ, những đêm lên hĂn nGhệ there are bức tượng đài người leader leaders. thế nhưng lại có rất ít người biết rằng bốn câu thơ cuối bài thơ cũng rất đáng được chú ý. bởi đây là một đoạn thơ thể hiện được tấm lòng của nhà thơ dành cho tây tiến.

              hai câu thơ đầu thể hiện nỗi lòng của nhà thơ đối với đồng đội, những người còn sống và những người x

              đãngã:

              tây tiến người đi không hẹn ướcĐường lên thăm thẳm một chia phôi

              những người lính cùng là những người tri thức nhưng trước khi gia nhập đoàn binh tây tiến họ không hề biết nhau. h? Đoàn quân tây tiến chính là nơi gắn kết họ lại thành một gia đình, thành những anh em gắn bó khăng khít. quay trở về thực tại, quang dũng một mình ối mặt với nỗi nhớ thương ồng ối, ối mặt với những sự hi sin sin without ồNg ội mình nơi biên cương cửa ải. nhà thơ càng cảm thấy nhớ, càng cảm thấy yêu quý đơn vị cũ của mình. những người linh trong bài thơ ồng chí của chính hữu cũng có một nỗi niềm như người linh tây tiến, từ những người xa lạ người linh việt nam gắn kết với nhau nhau nHư anh

              tôi với anh đôi người xa lạtừ phương trời chẳng hẹn quen nhau”

              ường đi của tây tiến càng đi là càng chia phôi, giữa cái ác liệt của chiến tranh, giữa sự tàn ác của lũ giặc khốn ị ự họ ọ cao kia. những người đồng đội của quang dũng đã đi và không hẹn ngày trở lại.

              thực tế hiện tại, xuất phát từ tình ồng chí ồng ội, từnh quân dân Keo sơn, từ những kỉ ni nm và nỗi nh ớ nhà thơ quang dũng khẳnh /p>

              ai lên tây tiến mùa xuân ấyhồn về sầm nứa chẳng về xuôi.

              “ai” là đại từ chỉ nhà thơ hay chỉ người lính tây tiến, nó không được xác định. Có lẽ nhà thơ cố tình nói như thế ể ể Thay mặt cho tất cả những người linh trong đoàn quân tây t ến dù còn sống hare đã chết ều trở về sầm nưa. họ không sinh ra ở mảnh đất biên cương heo hút, gian nan ấy nhưng họ lại nguyện gắn bó tâm hồn mình với nó. bởi nơi này chất chứa biết bao nhiêu kỉ niệm của tây tiến, cũng ở nơi đó biết bao nhiêu nấm mồ của những người anh hùng tây t ến “dãi ầu” cuộc.

              Đúng như nhà thơ chế lan viên đã viết: “khi ta ở chỉ là nơi đất ở/ khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. nhà thơ quang dũng và những người línnh tây tiến không sinh ra ở mảnh ất biên cương sầm nứa nhưng những kỉ niệm họ có ở đó, thồt nom hoạt ộng ở ở ở ở ở sâu đậm. Đoạn thể thể hiện rõ được tâm tình của nhà thơ dành cho mảnh đất và con người nơi biên cương cửa ải.

              bai văn mẫu 3

              khổ cuối bài thơ, âm điệu trở nên tha thiết sâu lắng, bồi hồi. vẫn là tiếng lòng rung lên theo hoài niệm. biết bao thương nhớ khôn nguôi:

              “tây tiến người đi không hẹn ướcĐường lên thăm thẳm một chia phôiai lên tây tiến mùa xuân ấyhồn về sầm nứnga chô”.

              mùa xuân ấy, khi “tiếng kèn kháng chiến vang dậy non sông” (hồ chí minh), đoàn binh tây tiến xuất quân. họ đã tiến ra sa trường với lời hẹn ước: “nhất khứ bất phục hoàn”. Đó là lời thề, là quyết tâm của cả một thế hệ “chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. các anh đã giã biệt quê hương. những ai còn ai mất sau những tháng ngày đầy máu lửa? bạn bè, đồng đội thân yêu, những ai đó “hồn về sầm nứa chẳng về xuôi”. nhưng quê hương vẫn đời đời ôm ấp bong hình anh, người chiến sĩ trong binh đoàn tây tiến. bài thơ đã khép lại mà âm điệu của nó vẫn bồi hồi vang vọng trong tâm hồn ta.

              có những bài thơ một thời nhưng cũng có một số bài thơ mãi mãi. thơ hay không có tuổi cũng như mùa xuân không ngày tháng. Đó là “Đèo cả” của hữu loan, là “nhớ” của hồng nguyên, “Đồng chí” của chính hữu. “tây tiến”của quang dũng

              “Tây tiến” là một Trong những bài thơ there are nhất viết về người chiến sĩ cầm sung bảo vệ tổc quốc, tiêu biểu cho thơ ca việt nam thời kháng chiến chống phapp. VớI BUTI PHAPP PEPO MạN, VớI CốT CACH TÀI HOA, PHONG ộ Hào hùng của nhà thơ – chiến sĩ, quang dũng đã khắc chạm vào thời gian, vào thơ ca và lòng ng lòng ng ngình ảnh ải ĩi thi gian, và th ca và lòng ng ngình ảnh ải ĩi thi gian, v. , của dân tộc việt nam anh hùng. TRướC LINH HồN NGườI LIệT Sĩ, TA THắP Lên nén tâm hương, nghiêng mình với tình cảm biết ơn và kínnh phục nhà thơ và những chiến sĩ vinh quang đoàn binh tây thy.

              bai văn mẫu 4

              bài thơ “tây tiến” là một trong những bài thơ đặc sắc nhất của quang dũng mà người đọc ấn tượng nhất. bài thơ viết năm 1948. cảm xúc bao trùm toàn bộ bài thơ là một nỗi nhớ. qua nỗi nhớ ấy, hình ảnh núi rừng tây bắc hùng vĩ hiểm trở và dữ dội hiện lên như một bức tranh hoành tráng. và trong bài thơ, ông cũng không quên lột tả trần trụi những gian khổ hi sinh của người lính tây tiến. chỉ có điều nó thể hiện bằng một ngòi bút lãng mạn. qua cái nhìn của nhà thơ, cái bi bỗng trở thành cái hùng tráng. khổ cuối bài thơ cũng rất đặc sắc, gói gọn tình cảm của nhà thơ vào những câu chữ:

              “tây tiến người đi không hẹn ướcĐường lên thăm thẳm một chia phôiai lên tây tiến mùa xuân ấyhồn về sầm nứnga v

              thật vậy, đoàn binh tây tiến mang trên mình sứ mệnh bảo vệ quê hương tổ quốc. họ luôn dốc toàn bộ sức lực của mình. Họ Hàng ngày vẫn pHải chiến ấu á liệt với kẻ thguy hiểm, họ còn pHải quật cường trước thiên nhiên hiểm trởmi những căn bệnh sốt rét, đói nhng ưng ưng ưng ưng ư họ là bức tượng cho tinh thần yêu nước vĩ đại, quyết chiến quyết thắng. TRướC KHI Lên ườNG Tham Gia Chiến ấu, Họ Chỉ Là những Cô Cậu Sinh Viên Hành Với Tuổi ời Còn Rất Trẻ, Họ Co Hoài Bc Mư Khi tổc quốc gọi, đấu với tinh thần quả cảm. họ biết ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ có thể biến mất bất cứ lúc nào. họ lên đường chiến đấu, ra đi không hẹn ngày trở về. họ trao mạng sống của mình cho tổ quốc – nơi đã sinh ra họ.

              Ở nơi rừng thiêng nước độc, mỗi bước chân hành quân của họ đều rất khó khăn, nhiều gian truân. họ vẫn đi, họ vượt qua dốc đèo hiểm trở, họ bỏ lại những bản làng khuất dần sau rặng tre: “Đường lên thăm chi thᳳ”. do hoàn cảnh chiến ấu khắc nghiệt có bao nhiêu gian khổ thiếu thốn cả vềt chất lẫn tinh thần nên hành trình chiến ấu không h. vì vậy một tia hi vọng trở về là rất mong manh, ngày càng xa xôi khó nắm bắt được trong vô vọng. Trong bối cảnh lịch sử là cuộc chiến tranh khang chiến chống phap, với sự ơn sơ về khí của ta, sự nghèo nàn về vật chất khác nào lấy trứng chọi với đá. vì vậy sự hi sinh là không thể tránh khỏi. họ phải vì nước quên thân vì dân phục vụ, hi sinh tính mạng mình để đổi lấy độc lập tự do cho dân tộc. bao nhiêu thế hệ trẻ cầm sung lên đường chiến đấu chỉ với khẩu hiệu giản dị “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”.

              họng hiến, họ hello Sinh thầm lặng cho tổc không một lời kêu ca there are pHàn nàn mà đó là bổn pHận, là trrob nhiệm nghĩa vụa của một người công dân and êc nướ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ thần thép cao cả. hai câu thơ đã lột tả ý chi chiến ấu quật cường ấy, làm nổi bật lên pHẩm chất yêu nước anh hùng của họ.với nghệ thuật dùng từ “không hẹn ước”, “chia pHôi” nhàng, quang dũng như lần nữa khắc họa sự hi sinh thầm lặng mà cao cả của đoàn quân tây tiến. nỗi nhớ trào dâng trong lòng nhà thơ để ông tiếp tục chắp bút tô vẽ nên:

              “ai lên tây tiến mùa xuân ấyhồn về sầm nứa chẳng về xuôi”

              có thể thấy “mùa xuân” có nhiều nghĩa. Đó là mùa đẹp nhất trong năm. Đây cũng là thời điểm thành lập đoàn quân tây tiến. mùa xuân còn là mùa của đất nước. nó cũng ẩn dụ cho tuổi trẻ của người chiến sĩ đã một đi không trở lại. họ mang theo sức trẻ nhiệt huyết cháy bỏng của mình lên đường hành quân chiến đấu. tuy nhiên, họ đã hi sinh nhưng hồn của họ không về quê hương vội mà vẫn con lượn lờ sang nước bạn hợp lực tác chiến quàp.di họ quyết tâm thực hiện lí tưởng ến c cùng nên kể cả khi họ đã ngã xuống nhưng hồn của họ vẫn chiến ấu tới c c c cg, vẫn đi c cùng ồng ội, sống h. Đó cũng mang tính sử thi cao. cả tuổi trẻ của họ chỉ với mục tiêu chiến đấu bảo vệ tổ quốc. họ vẫn rong ruổi chiến đấu trên suốt cuộc hành trình khó khăn ấy của mình. phải chăng tình yêu quê hương đất nước của họ sâu đậm thấm nhuần vào máu thịt đến nhường nào mới có thể diƻ b?

              tóm lại, với giọng điệu trữ tình ằm thắm diết, bốn câu thơ cuối ược viết như những dòng chữc tạc trên bia mộ của những người chi chi sĩ gan Đó là hình ảnh những người chiến sĩ dũng cảm, nhiệt huyết, đến lúc ngã xuống vẫn giữ trọn lời thề với quêquh.ư họ là những con người đau thương nhưng không bi lụy, tràn đầy niềm tin và tinh thần sôi sục nhiệt huyết căng tràn sức ốầati ​​tu. tây tiến xứng đáng là bài thơ tuyệt vời của quang dũng góp nhặt để lại cho thế hệ sau.

              bai văn mẫu 5

              tây tiến là một trong những bài thơ được xem là hay nhất của quang dũng. bài thơ được viết năm 1984, ở làng phù lưu chanh khi ông tạm xa đơn vị một thời gian. Đoàn quân tây tiến được thành lập mùa xuân năm 1947, chiến sĩ của đơn vị phần đông là người hà nội. nội dung chủ yếu của bài thơ khắc họa người lính hào hoa và vẻ đẹp bi tráng. Đoạn cuối bài thơ tây tiến thể hiện cảm nghĩ của tác giả về đoàn quân và tình cảm ồng ội trong những ngày thánng chiếnỉấu.

              tây tiến người đi không hẹn ướcĐường lên thăm thẳm một chia phôiai lên tây tiến mùa xuân ấy,hồn về sầm nứnga vô.

              tinh thần của đoàn quân tây tiến thể hi trong khổ thơ này đó là “người đi không hẹn ước” ra đi chiến ấu không ước hẹn ngày về, tinh thing sechaging vì nẽ ẽc. đường lên thăm thẳm một chia phôi: mỗi bước chân hành quân đi lên, dốc đèo và những bản làng mờ sương lùi lại phía. hoàn cảnh chiến đấu rất khắc nghiệt, có bao nhiêu gian khổ, thiếu thốn nên hành trình chiến đấu là những hi sinh tiếp ế ọ tr. do hoàn cảnh lịch sử quá ngặt nghèo, cuộc kHáng chiến chống phap giai đoạn ầu chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, đòi hỏi phải lấy tính mạng ể ổ ổ ộ

              Ý thơ lột tả lí tưởng chiến đấu cao cả của anh bộ đội cụ hồ, làm nổi bật phẩm chất yêu nước anh hùng họa. do tinh thần bi tráng ấy mà mùa xuân thành lập đoàn trở thành một mốc lịch sử ghi nhận công lao a lớn của những con Ựời anh hù mỰ những trái tim và linh hồn ấy còn ở lại với sầm nứa, tan vào với núi sông nên sẽ bất tử với thời gian. cách nói chẳng về xuôi thể hiện thái độ bất cần, khinh bạc, thể hiện chất lãng tử kiêu hùng nên tinh thần hi sinh mang vẻ đã.p nghệ thuật dùng từ rất dứt khoát “không hẹn ước, chia phôi, hồn về” kết hợp với giọng thơ nhẹ nhàng mềm mại đnên th. p>

              Đoạn thơ cũng như bài thơ nói về cái chết nhưng không gieo vào lòng người đọc sự bi ai mà gợi tinh thần bi tráng. Đoạn thơ còn bộc lộ tâm tư của nhà thơ: “tây tiến người đi không hẹn ước”. người đi ở đây là tác giả. tác giả đã ra đi không hẹn ngày về lại đơn vị cũ. trong khi đoàn binh hành quân càng về phía tây càng xa cách, hi vọng ngày gặp lại càng mong manh. trong khoảng cách không gian dịu vợi, nỗi nhớ đồng đội của nhà thơ càng tỏa ra mênh mông: “nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”. nỗi nhớ trào lên Trong lòng diết bởi lẽ có bao nhiêu kỉ nệm chiến ấu với đoàn quân kể từ mùa xuân ấy, do đó người đi xa mà tâm hồn vẫn gần gũi. nhà thơ ở nơi này mà tâm hồn đã gợi lại nơi sầm nứa trên kia, vẫn gắn bó với đoàn quân. sự phân thân ấy cho thấy tình đồng chí, đồng đội thắm thiết của nhà thơ. giọng điệu trữ tình góp phần làm nổi rõ tiếng nói tình cảm của nhà thơ. Đoạn thơ có hai giọng, giọng của đoàn binh được tác giả nói hộ và giọng của tác giả nên nội dung đa nghĩa, ạo đ ra vẹ

              đoạn thơ cuối này sử dụng bút pháp lãng mạn ể nhấn mạnh vẻ ẹp tinh thần hi sinh vì lí tưởng mang màu sếc lãng mẑàn quad. vẻ ẹp chân dung của một tập thể anh hùng tiêu biểu cho một thời kì lịch sử bi tráng ược khắc họa bởi bút phap tài hoa sẽ còn sống mãi trong lòng người ọọc. Đoạn thơ cũng bộc lộ tình đồng chí, đồng đội thắm thiết của quang dũng. từ sự kết hợp một cach hài hòa giữa cai nhìn hện thực với cảm hứng lãng mạn, quang dũng đã dựng lên bức chân dung, một bức tượng đài người sức mạnh dân tộc ta trong thời đại mới, thời đại cả dân tộc đứng lên làm cuộc kháng chiến vệ quốc thần kỳ d.

              Đó là bức tượng đài được kết tinh từ âm hưởng bi tráng của cuộc kháng chiến ấy. Đó là bức tượng đài ược khắc tạc bằng cả tình yêu của quang dũng ối với những người ồng ội, ối với ất vì từ bức tượng đài đã vút lên khúc hát ngợi ca của nhà thơ cũng như của cả đất nước về những ngƺỹng with an >h

              bai văn mẫu 6

              “tây tiến đoàn binh không mọc tóc quân xanh màu lá giữ oai hùm mắt trừng gửi mộng qua bien giới Đêm mơ hà nội dáng kiều thơm”

              như ở trên đã thấy, cách tả cảnh của quang dũng đã lạ mà đến đây, cách tả người càng lạ hơn. thơ ca thời kháng chiến khi viết về người lính thường nói đến căn bệnh sốt rét hiểm nghèo. chính hữu trong bài thơ “Đồng chí” đã trực tiếp miêu tả căn bệnh ấy:

              “anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh sốt run người vầng trán ướt mồ hôi”

              còn ở đây, nhắc đến hình ảnh “Đoàn binh không mọc tóc”, tác giả đã gợi lại hình ảnh anh “vệ trọc” một thời. nhưng câu thơ cònco ý tảc về một hiện thực trần trụi và khắc nghiệt: những with suối ộc, những trận sốt re rừng đã làm choc ngời linh xanh xao, rụt. hình ảnh lạ thường nhưng không hề quái đản. người lính dù có tiều tụy nhưng vẫn ngời lên một phẩm chất đẹp đẽ, kiêu hùng: “không mọc tóc” chứ không phải lckà mải. “không mọc tóc” có vẻ như là không thèm mọc tóc, không cần mọc tóc… thể hiện thái độ coi thường gian nguy, vượt lên hoàn cảnh ƻty. ba tiếng “dữ oai hùm” đặt cuối câu giống như tiếng dằn rất mạnh, khẳng định ý chí ngút trời, tinh thần chiến đấu sôi sục của người lính.câu thơ giống như cái hất đầu đầy kiêu hãnh, ngạo nghễ người lính tây tiến thách thức gian khổ, chiến thắng gian khổ, trở thành người anh hùng. Trong Bài Thơ Có Một Cái Tên Thành Thị, Hoa Lệ: Hà nội, nhưng đó Không Phải Là Một Cái MốC Cóc Có Thật Trên ường Tây Tiến Mà ở đy Trở Thy Thynh đ đ đ đ đ đ đ đ của độ cao bới giấc mơ kia chính là một đỉnh điểm. câu thơ diễn tả tinh tế chân thật tâm lý của những người lính ra đi từ thủ đô. hình ảnh hà nội và dáng kiều thơm hiện về trong đêm mơ không làm cho họn nản lòng, thối chí mà ngược lại là nguồn ộng viên, cổ vũ ối với cc chiến sĩ. một thoáng kỉ niệm êm đềm trong sáng ấy đã tiếp sức cho họ trong cuộc chiến đấu gian nan. nó là động lực tinh thần giúp người lính băng qua những tháng ngày chiến tranh gian lao của đời mình.

              bốn câu thơ tiếp theo, tác giả nhìn thẳng vào cái bi nhưng đem đến cho nó một vẻ hào hùng lẫm liệt và sang trọng:

              “rải rác biên cương mồ viễn xứ chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh Áo bào thay chiếu anh về đất sông mã gầm lên” khúc độc h

              những từ Hán việt cổ kính trag trọng “biên cương”, “viễn xứ” đã làm choc những nấm mồ chiến sĩ ược vùi lấp vội vàng nơi rừng biang biang biên giớng cũng nữ nữ cái bi của câu trên được câu dưới nâng lên thành bi tráng bới nhân cách của người đã chết ”chiến trường đi chẳng tiếc đh”. Đời xanh tuổi trẻ biết bao nhiêu là hoa mộng nhưng họ vui vẻ hiến dâng cho tổ quốc. họ đi vào cái chết như đi vào một giấc ngủ nhẹ nhàng và thanh thản vô cùng. nếu người tráng sĩ ngày xưa với hình ảnh “da ngựa bọc thây” ầy vinh quang thì người linh tây tiến với hình ảnh “Áo Bào Thay Chiếu” ấy sức mạnh ngợi ngợi ca. thực tế, những người lính gục chết trên chiến trận nhiều khi manh chiếu cũng không có, huống chi là “áo bào”. nhưng thati ộ trân trọng, yêu thương cùng cảm hứng lãng mạn đã tạo ra ở quang dũng một cai nhìn của chủa nghĩa anh hùng cổ điển trước cai chết của ngườa lí. trong cach nhìn ấy, cai chết của người linh tây tiến không chìm trong cai lạnh lẽo như trong thơ của ặng trần côn: “hồn tử sĩ gó lên khúc ộc hành.”

              câu thơ vang dội như một khúc nhạc kì vĩ. Âm hưởng bi hùng của khúc chiêu hồn tử sĩ dội lên từ chữ “gầm”. thiên nhiên đã tấu lên khúc nhạc dữii, oai hùng của nó, vừa là ể ư ưa tiễn hồn người chiến sĩ vềi vĩnh hằng, vừa nâng cai chết lên tầm tầm tầm tầm tầm tầm tầm tầm tầm tầm Thi thi hong. các anh ra đi và lại trở về với đất mẹ, về với những người anh hùng dân tộc đã ngã xuống, là tiếp nối truyền cha thông. và phải chăng tiếng gầm của dòng sông mã cũng chính là tiếng lòng của người còn sống? bởi cái chết của đồng đội không làm họ chùn bước mà chỉ làm tăng thêm lòng quả cảm và chí căm thù.

              bai văn mẫu 7

              binh đoàn tây tiến được thành lập năm 1947 với nhiệm vụ phối hợp với quân đội lào chống pháp. nhà thơ quang dũng từng hoạt ộng trong binh đoàn tây tiến nên ông có những trải nghiệm sâu sắc về những tháng ngày chiến km. năm 1948 tại phù lưu chanh, khi nhà thơ chuẩn bị nhận công tác ở đơn vị mới, ông đã viết bài thơ tây tiến. Bài thơ là nỗi nhớ về tây tiến, về nhữngong ngày đã qua ồng thời cũng thể hiện ý chí qết tâm, và tinh thượn hi -cao ẹp của cười lg la líh, thõn ượ n. bài thơ.

              hai câu thơ đầu, nhà thơ quang dũng đã thể hiện quyết tâm, lí tưởng chung của những người lính trong binh đoàn tây tiến:

              “tây tiến người đi không hẹn ướcĐường lên thăm thẳm một chia phôi”

              “người đi không hẹn ước” là tinh thần chiến đấu tự nguyện, quả cảm. NHữNG NGườI LINH RA đI VĂ Lí tưởng cứu nước cao ẹp, họn sàng hi sinh cả Tuổi xuân, cả mạng sống của bản thân cho tưởng ấy nên ra đi không hẹn ước ng ng. những người lính hiểu được sự khốc liệt của chiến trường, sự cam go đầy khó khăn, mất mát của cuộc kháng chiến trìờng k. Lí tưởng cứu nước, tinh thần xả thân ấy thật ẹp ẽ, thật thiêng liêng biết bao, vì dân tộc, tổc quốc họ chấp nhận dâng hiến trọn vẹn mà không chút tinh tinh toán cho mìn

              “ường lên thăm thẳm một chia phôi” bước chân của người línnh tây tiến bước quao núi, bao đèo và cuộc hành cider . cuộc chiến ấu căng thẳng, khốc liệt lại thêm điều kiện sinh hoạt khó khăn, thiếu thốn khiến cho hành trình chiến ấu khó n r.

              hai câu thơ cuối càng khắc sâu hơn về tinh thần bi tráng, sẵn sàng hi sinh cho nghiệp lớn của binh đoàn tây tiến:

              ai lên tây tiến mùa xuân ấyhồn về sầm nứa chẳng về xuôi”

              mang Theo Mình tình yêu nước, Lí tưởng xả thân cao ẹp, những người linh tây tiến muốn sống hết mình cho cuộc chiến ấu, cả khi hi sin họ tình yêu ấy sẽ bất tử với thời gian. “mùa xuân ấy” là mùa xuân năm 1947 khi binh đoàn tây tiến được thành lập, cũng có thể là mùa xuân sáng lạn của đấh bc kìn. “Hồn vềmm nứa chẳng về xuôi” những người linh dẫu hi sinh nhưng vẫn mang nguyện ước thật ẹp, hòa vào khí thiêng sông num ể ể mãi bảo vệ cho tổc, non sting.

              nhà thơ quang dũng đã sử Dụng hàng loạt từ mang sắc thati trag trọng “không hẹn ước, chia pHôi, hồn cùng giọng thơ nhàng, mềm mại nên nói ến sự ế ơ ơ ơ ơ ơ ế ế ế ế ế ế ế ế ế vào lòng người đọc những mất mát, bi lụy mà thấm đẫm chất lãng mạn, gợi ra niềm tin và tinh thần lạc quan.

              khổ thơ đã sử dụng bút pháp lãng mạn để nói về lí tưởng và tinh thần hi sinh cao đẹp của những người lính tây tiến đồng thời hoàn thiện cho bức chân dung đẹp đẽ, đáng trân trọng của những người lính trong kháng chiến.

              bai văn mẫu 8

              Tham khảo: Trường Môn phú 長門賦 • Phú cung Trường Môn

              mọi thứ có thể bị lãng quên nhưng những người con đã hi sinh vì đất nước, vì dân tộc thì mãi mãi được khắớời ghi.ời ghi.ời những người linh vĩ ại của dân tộc ược khắc họa trong những ang văn thơ cũng sẽ là những bức tượng đài uy nghiêm trường tồn mãi mãi với thờn gian. những người lính tây tiến trong bài thơ tây tiến cũng là những người như vậy. khổ cuối bài thơ một lần nữa khắc họa lên những đặc điểm đáng quý của những người lính đó.

              quang dũng viết tây tiến khi ông hồi tưởng lại những kỉ niệm về đồng đội, những người đã từng sống, từng chiến đấu nhưng cũng có người đã hy sinh, những người đã trở về với đất mẹ yêu thương, nhưng dẫu sao đó cũng là những người mãi mãi nằm lại nơi biên cương hay miền viễn xứ. quang dũng đã cho người đọc hình dung ra những khó khăn gian khổ mà những người lính đã trải qua, tình cảm quân dân gắn bó thiết.

              quang dũng đã tạc dựng lên bức tượng đài người lính tây tiến trong tác phẩm của mình. với hệ thống ngôn ngữ giàu hình ảnh, hàng loạt những thủ pháp như tương phản, nhân hoá, tăng cấp ý nghĩa để tạo ấn tượng mạnh để khắc tạc một cách sâu sắc vào tâm trí người đọc hình ảnh những người con anh hùng của đất nước, của dân tộc. bức tượng đài sừng sững theo thời gian, hiên ngang giữa núi rừng, giữa bom đạn của kẻ thù.

              qua từng lời thơ, tác giả đã tô đậm cuộc sống gian khổ của những người lính tây tiến. giữa rừng thiêng nước độc, bom đạn của kẻ thù bắn phá, đoàn quân cũng có lúc đã thấy mệt mỏi:

              “sài khao sương lấp đoàn quân mỏi ”

              nhưng với tinh thần lạc quan, không sợ gian khổ, quyết chiến ấu cho tổc quốc, những người lynh ấy lại cảm thấy y y ời, lại hòa mình vành khung c. trại thắm tình cá nước thì ở đây là hình ảnh đoàn binh không mọc tóc da xanh như lá rừng. khắc họa lên người lính anh hùng nhưng quang dũng không né tránh miêu tả những khó khăn mà người lính tây tiến vượt qua. những cơn sốt rat rừng làm tóc họ không thể mọc ược (chứ không phải họ cố tình cạo trọc ể đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ cũng vì sốt rét rừng mà da họ xanh như lá cây (chứ không phải họ xanh màu lá ngụy trang), vẻ ngoài dường như rất tiều tụy. khó khăn gian khổ là thế nhưng họ vẫn vui, vẫn hi vọng niềm tin chiến thắng của dân tộc.

              bên trong những thân hình mệt mỏi, bệnh tật ấy họ còn chứa đựng cả một sức mạnh áp đảo quân thù, họ mã dũnh, bð mã bằng lời thơ hết sức chân thực của mình, quang dũng đã mô tả người lynh với những nét khắc khổ tiều tiụy nhưng vẫn gợi ra âm hưởng rất hào hùng bên bêng nhg nhng nhng nhi quang dũng đã sử dụng thủ pháp tương phản ở câu thơ “quân xanh màu lá dữ oai hùm” không chỉ làm nổi bật lên sức mạnh tinh thần của người lynh mà còn thấ sâuc. mỗi câu thơ của tác giả đã khiến người đọc nhận thấy những người lính tây tiến như chúa sơn lâm. Không phải nhà thơ muốn >

              “hoành sóc giang san cap kỷ thutam quan kỳ hổ khí thôn ngưu”

              và ngay cả hồ chí minh trong “Đăng sơn” cũng viết:

              “nghĩa binh trang khí thôn ngưu đẩuthể diện sài long xâm lược quân”

              tac giả đã vận dụng những ý thơ của những người đi trước ể ể xây dựng hình ảnh những người lynh vĩi tiếp nối Truyền thống qualk báu củc. Đọc câu thơ: “quân xanh màu lá dữ oai hùm” ta như nghe thấy âm hưởng oai hùng của cả một dân tộc vang khắp núi rừng.

              tuy họ phải trải qua những khó khăn gian khổ, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào nhưng những người lính vẫn luôn yêu đn mni.

              “mắt trừng gửi mộng qua bien giớiĐêm mơ hà nội dáng kiều thơm”

              họ vẫn mơ về hà nội, với những người con gái đẹp, nơi có cuộc sống yên bình, độc lập. người lính tây tiến dẫu “mắt trừng gửi mộng qua biên giới” mà niềm thương nỗi nhớ vẫn hướng về một “dáng kiều thơm”. CHYNH NHờ Vẻ ẹP ấY CủA TâM HồN Mà NGườI LINH COR SứC MạNH VượT qua mọi gian khổ, người linh trở thành một biểu tượng cho vẻ ẹp của with người việt nam. quang dũng đã cói nhìn hết sức chân thực khi phát hiện ra bên trong những with người chiến ấu kiên cường với ý chí sắt tthng c chng chynh là with ngườt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt ờt người lính tây tiến không chỉ biết cầm sung cầm gươm theo tiếng gọi của non sông mà còn rất hào hoa, giữa nhii gian khổ, thi ề thn ề n. đẹp của hà nội – thăng long xưa.

              quang dũng đã tạc lên những bức tượng đài người linh tây tiến bằng những nguồn ang sáng tương phản lẫn nhau, vừa hiện thực vừa lãng mạn.

              với câu thơ: “rải Rác biên cương mồ viễn xứ” nếu tách riêng ra người ọc sẽm cảm nhận thấy cai chết, về nm mồ của người lunth tây ty ti ở n nhạc buồn của khúc hát hồn tử sĩ.

              nhưng câu thơ thứ hai đã làm cho âm hưởng bài thơ thêm hào hùng:

              “chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”

              câu thơ này đã làm cho những nấm mồ rải Rác kia ược nâng lên những tầng cao của đài tưởng niệm, nấm mộ của những người linh đin hiến d âng tuchi tuhc. strong th quang dũng luôn là một sự nâng đỡ nhau của nhiều hình ảnh như vậy.

              sự hi sinh ấy còn đáng trân trọng hơn khi quang dũng miêu tả:

              “Áo bào thay chiếu anh về đất”

              những người lính ấy khi sống chiến đấu đã phải chịu những khó khăn gian khổ khi hi sinh họ cũng vẫn phải chịu thiếu thốn, cảnh tiễn đưa họ ra đi với bao thiếu thốn, khó khăn, cái thuở những người lính tây tiến chết vì sốt rét nhiều hơn chết vì chiến trận. lại trong cảnh kháng chiến còn rất khó khăn nên tiễn đưa người chết không có cả một chiếc quan tài, chỉ với chiếc áo bào thay chithôu. câu thơ tả thực của quang dũng đã đẩy thành cảm hứng tráng lệ, coi chiếu là áo bào để cuộc tiễn đưa trở nên trang kính nghiêm. cũng có người hiểu đến chiếc chiếu cũng không có, chỉ có chính tấm áo của người lính. Co nhiều cach hiểu về hình ảnh này, nhưng dù thế nào thì người ọc cũng nhận ra cai bi bi tráng trong câu thơ, tạo nên một hình tượng ẹp về người linh t.

              “sông mã gầm lên khúc độc hành”

              các anh về với ất, có ồng ội ưa tiễn, có núi sông ồng hành, chắc chắn sự hi sinh cao cảa các anh sẽ ược ời ời ghi à sh. Đó là những lời nhắn nhủ mà quang dũng muốn gửi gắm tới đồng đội của mình.

              qua mỗi lời thơ quang dũng đã dựng lên bức chân dung, một bức tượng đài người lính cách mạng vừa chân thực vừa lãng mạn. Đó là tình yêu của quang dũng ối với những người ồng ội, ối với ất nước của mình, là sự ca ngợi vẻ ữữp confronta ch

              bai văn mẫu 9

              năm 1948, cuộc kháng chiến của quân và dân ta chống thực dân phap bước blood năm thứ 3. ta vừa thắng lớn trên chiến trường việt bắc thu đng 1947. Gian nan cuộc kháng chiến đ tiền tuyến và hậu phương tràn ngập tinh thần phấn chấn và quyết thắng.

              thời gian này, văn nghệ kháng chiến thu được một số thành tựu xuất sắc. một số bài thơ hay viết về “anh bộ ội cụ hồ” nối tiếp nhau xuất hiện: “lên tây bắc” (tố hữu), “ồng chí” (chính hữu) …ồv hỪ, “nguyng” “t” t “t” ty “tiến” của quang dũng.

              quang dũng viết “tây tiến” vào năm 1948, tại phù lưu chanh, một làng come with sông Đáy hiền hòa. cảm hứng chủ ạo của bài thơ là nỗi nhớ: nhớ ồng ội thân yêu, nhớ đàn binh tây tiến, nhớ bản mường và ni rừng miền tây, nhớ nhữ nỉ n ẹ n đã ghi lại hào khí lãng mạn của tuổi trẻ việt nam, của “bao chiến sĩ anh hùng” trong buổi đầu kháng chiến chống pháp vô cùng gian khổ mà quang.

              “tây tiến” là phiên hiệu của một đơn vị bộ đội hoạt động tại biên giới việt – lào, miền tây tỉnh thanh hóa và hòa bình. quang dũng là một cán bộ đại đội của “đoàn binh không mọc tóc” ấy, đã từng vào sinh ra tử với đồng đội thân yêu.

              hai câu thơ đầu nói lên nỗi nhớ, nhớ miền tây, nhớ núi rừng, nhớ dòng sông mã thương yêu:

              “sông mã xa rồi tây tiến ơi!nhớ về rừng núi, nhớ chơi với”.

              Đã “xa rồi” nên nỗi nhớ không thể nào nguôi được, nhớ da diết đến quặn lòng, đó là nỗi nhớ “chơi vơi”. tiếng gọi “tây tiến ơi!” vang lên tha thiết như tiếng gọi người thân yêu. từ cảm “ơi!” Bắt vần với từ lay “chơi với” tạo nên âm hưởng câu thơ sâu lắng, bồi hồi, ngân dài, từ lòng người vọng vào thời gian nĂm thang, lan rộng lan xa trong kheyg gian. hai chữ “xa rồi” như một tiếng thở dài ầy thương nhớ, hô ứng với điệp từ “nhớ” trong câu thơ thứ hai thển một tâm tình ẹp của ng ốn “thmit t ốn thn thmit t ốt thon thmit t ốn thmit t ốn thmit t ốn thmit t ốt thmit t.

              những câu thơ tiếp theo nói về chặng đường hành quân đầy thử thách gian nan mà đoàn binh tây tiến từng nếm trải. Các Tên Bản, Tên Mường: Sài Khao, Mường whit ôi ôi ôi ôi ôi ôt. hoang dã, thâm sơn cùng cốc,… nó gợi trí tò mò và háo hức của những chàng trai “từ thuở mang gươm đi giữ nước – nghìn năm nhăng .” Đoàn binh hành quân trong sương mù giữa núi rừng trùng điệp:

              “sài khao sương lấp đoàn quân mỏi,mường lát hoa về trong đêm hơi”.

              bao núi cao, đèo cao, dốc thẳm dựng thành phía trước mà các chiến sĩ tây tiến phải vượt qua. dốc lên thì “khúc khuỷu” gập ghềnh, dốc xuống thì “thĂm thẳm”, “heo hút” ặc tả gian khổ, gian truân của nẻo ường hành qui ến ấu: “Mây sung ngửi trời.” Đỉnh núi mù sương cao vút. Mũi súng của người chiến binh ược nhân Hóa tạo nên một hình ảnh: “sung ngửi trời” giàu chất thơ, mang vẻ ẹp cảm hứng lãng mạn, cho ta nhiều thi vị. Nó khẳng ịnh chí khí và quyết tâm của người chiến sĩ chiếm lĩnh mọi tầm cao mà đi tới: “khó khĂn nào cũng vười chiến sĩ chiếm lĩnh mọi tầm cao mà ! “Thiên nhiên noui đèo xuất hiện như ể thử thisch lòng người:” ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống. ” ược tạo thành 2 vế tiểu ối: “Ngàn thước lên cao // ngàn thước xuống”, hình tượng thơ cân xứng hài hòa, cảnh tượng noui rừng hùng vĩ như Mái nhà chọc trờ hào khí của nhà thơ – chiến sĩ.

              có cảnh đoàn quân đi trong mưa: “nhà ai pha luông mưa xa khơi”. câu thơ dệt bằng những thanh liên tiếp, gợi sự êm dịu tươi mát của tâm hồn những người lính trẻ, trong gian khổ vẫn yêu quan. Trong màn mưa rừng, tầm nhìn của người chiến binh tây tiến vẫn hướng về những bản mường, những Mái nhà dân hiền lành và yêu thương, nơi mà mà các s ữ .

              trước đây Đặng trần côn, trong “chinh phụ ngâm” cũng đã viết về cảnh tượng chiến trường:

              “Nay Hán Xuống Bạch Thành đegon Lại, Mai Hồ Vào Thanh Hải Dòm Qua, Hình Khe Thế Number Gần

              (Đoàn thị Điểm dịch)

              thật là hãi hùng khủng khiếp! nhưng đó chỉ là những ước lệ tượng trưng, ​​​​những tưởng tượng của nàng chinh phụ. chàng chinh phu mới ngày nào đó còn “thét roi cầu vị ào ào gió thu”, thì ella nay ella đã mệt mỏi, nỗi nhớ quê, nhớ nhà, nhớ vợ con héo hon ct. Có ặt 2 đoạn thơ cạnh nhau, ta mới cảm nhận ược vẻ ẹp Tráng chí của “anh bội ội cụ hồ”, cảm nhận ược cảm hứng lãnag mạn trong thơ quang dũng.

              ta trở lại đoạn thơ trong, gian khổ không chỉ là nosi cao dốc thẳm, không chỉ là mưa lũ thac ngàn màn cònco tiếng gầm của cọp Beo nơi rừng thiêng nước ộc ộ >

              “chiều chiều oai linh thác gầm thétĐêm đêm mường hịch cọp trêu người”.

              “chiều chiều …” rồi “đêm đêm” những âm thanh ấy, “thc gầm thét”, “cọp trêu người”, luôn luôn chỉ rõ cái bí mật, cái uy lủnủủủủ chất hào sảng trong thơ quang dũng là lấy ngoại cảnh núi rừng miền tây hiểm nguy để tô đậm và khắc họa chí khí anh hùng củna quna mỗi vần thơ đã để lại trong tâm trí người đọc một ấn tượng: gian nan tột bậc mà cũng can trường tột bậc! Đoàn quân vẫn tiến bước, người nối người, bang lên phía trước. uy lực thiên nhiên như bị giảm xuống và chí khí con người được nâng cao hẳn lên một tầm vóc mới. quang dũng cũng không hề né tránh khi nói đến sự hello sinh của đồng đội trên những chặng đường hành quân vô cùng gian khổ:

              “anh bạn dãi dầu không bước nữagục lên sung mũ bỏ quên đời…”.

              hiện thực chiến tranh xưa noy vốn như thế! sự hi sinh của người chiến sĩ là tất yếu. xương máu đổ xuống để xây đài tự do. vần thơ nói đến cái mất mát, hi sinh nhưng không chút bi lụy, thảm thương. “bỏ quên đời” vì các anh coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

              hai câu cuối đoạn thơ, cảm xúc bồi hồi tha thiết. như lời nhắn gửi của một khúc tâm tình. như tiếng hát của một bài ca hoài niệm. vừa bâng khuâng vừa tự hào:

              “nhớ ôi tây tiến cơm lên khóimai châu mùa em thơm nếp xôi”.

              “nhớ ôi!” tình cảm dạt dào, đó là tiếng lòng của các chiến sĩ tây tiến “đoàn binh không mọc tóc”. câu thơ đậm đà tình quân dân. hương vị bản mường với “cơm lên khói”, với “mùa em thơm nếp xôi” có bao giờ quên? Hai tiếng “Mùa Em” Là Một Sáng tạo ộc đao về ngôn ngữ thi ca, nó hàm chứa bao tình thương nỗi nhớ, điệu thơ trở về uyển chuyển, mềm mạnh th th la ơ nm. cũng nói về hương nếp, hương xôi, về “mùa em” và tình quân dân ấy, sau này chế lan viên viết trong bài “tiếng hát con tàu”:

              “anh nắm tay em cuối mùa chiến dịchvắt xôi nuôi quân em giấu giữa rừngĐất tây bắc tháng ngày không có lịchbữa xôi đầu còn hị”.

              “nhớ mùi hương”, nhớ “cơm lên khói”, nhớ “thơm nếp xôi” là nhớ hương vị num rừng tây bắc, nhớ tình ngha, nhớ tấm lòng cao cả của ồng bào t. p>

              mười bốn câu thơ trên đây là phần đầu bài “tây tiến”, một trong những bài thơ hay nhất viết về người lính trong 9 tháng kháng chip. BứC Tranh Thiên nhiên hành trang, Trên đó nổi bật lên hình ảnh người chiến sĩ can trrường và lạc quan, đang dấn thn vào mau lửa với or kiêu hãnh “ghiến đn đn đn đn ẳn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đn đ đn đn đn đn đ đn đn”. Đoạn thơ ể lại một dấu ấn ẹp ẽ về thơ ca kháng chiến mà sự thành công là kết hợp hài hòa giữa khuynh hướng sỺ thi vã c.ứn thi vã c nửa thế kỉ đã trôi qua, bài thơ “tây tiến” của quang dũng, ngày một thêm sáng giá.

              Tham khảo: Phân tích bài thơ Bếp lửa tác giả Bằng Việt – HOCMAI

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button