Tác phẩm văn học

Văn mẫu lớp 12: Phân tích bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân Dàn ý & 24 bài văn mẫu lớp 12 hay nhất

phân tích bài người lái đò song Đà mang đến 24 bài văn mẫu hay nhất kèm theo dàn ý tham khảo. thông qua phân tích người lái đò song đà các bạn lớp 12 có thêm nhiều gợi ý học tập, trau dồi vốn văn chương của mình, hoàn thià vện, hoàn thià vện. tốt.

người lái đò song Đà là một áng văn đẹp được làm nên từ tình yêu đất nước. hình ảnh người lái đò song đà là tiêu biểu cho with người lao ộng vùng tây bắc, dũng cảm, gan dạ, quật cường, luôn kiên trì và hết mình công vi. Để hiểu rõ hơn về tác phẩm, mời các bạn cùng theo dõi top 24 bài phân tích người lái đò song Đà trong bài viết dưới đây. bên cạnh đó các bạn xem thêm: phân tích cảnh vượt thác song Đà, phân tích hình tượng người lái đò.

dàn ý phân tích người lái đò song Đà

i. mở bai:

  • giới thiệu tác giả: nguyễn tuân là nhà văn suốt đời đi tìm cái đẹp.
  • giới thiệu tác phẩm: “người lái đò sông Đà” trích từ tập tùy bút “sông Đà” là một trong những sáng tác tiêu biểu của nguyễn tuễn tuỡn saung cáchtá.

    ii. thanks bai :

    * khái quat chung

    – tac pHẩm là kết quả của chuyến đi tây bắc của nguyễn tuân ể ể kiếm tìm “chất vàng thử lửa của thiên nhii tây bắc” và “chất vàng mười đ đ đ đ đ đ đ đ >

    * vẻ đẹp hung bạo của dòng song

    + bờ song

    • “dựng vách thành”, cao vút, dựng đứng.
    • quãng song thì hẹp đến nỗi “with nai, with hổ có lần vọt từ bờ song này sang bờ kia”.
    • “mặt song chỗ ấy chỉ đúng ngọ mới có mặt trời”, “đang mùa hè đi đò qua quãng ấy cũng cảm thấy lạnh”.
    • khi đi qua quãng này, người ta cảm tưởng như mình “đang ứng ở một cái ngõ nào mà ngóng vọng lên cái cửa sổ trên các tầng nhà thyứ mấa v.

      → hiện ra trước mắt là một khúc sông đà vừa sâu, vừa hẹp, vừa tối, vừa lạnh ủ ể ểể bất kãg ai ến đy cũng phẹ.

      + ghềnh

      • ghềnh hát loóng “dài hàng cây số, nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió, cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm…”.
      • các từ láy “cuồn cuộn”, “gùn ghè” vừa hợi âm thanh ghê rợn vừa gợi những hình ảnh khủng khiếp của nơi đây.
      • Được miêu tả như những kẻ sẵn sàng đòi nợ
      • → nó có thể gây ra rất nhiều nguy hiểm mà with người không thể nào lường trước được.

        + hút nước

        • nhìn từ xa những cái xoáy nước trên song giống như cái lúm ồng tiền trên má cô gái, có thể lôi tuột một cái thuyền xuống đhày s
        • những cái hút nước như những cái giếng bê tông thả xuống song để chuẩn bị làm mong cầu.
        • “nước ở đây thở và kêu như cửa cống cái bị sặc.”
        • → ngòi bút sắc sảo của nguyễn tuân khiến người ọc cảm giác như đang ược xem một bộ phim hành ộng hấp dẫn nhĻng cũng ván.

          + thác nước

        • “Thế rồi nó rống lên”, then Sánh tiếngo sto sông đà giống như tiếng của một ngàn with trâu mộng đang lồng lộn ểể phaông sự bủa vây củ

          → sự giữ dội của nước song.

          + Đá

          • “cả một chân trời đá” → đá song Đà nhiều vô kể.
          • từng tảng đá mặt hòn nào trông cũng “ngỗ ngược”, “nhăn nhúm”, “méo mó”.
          • rồi chúng còn vây thành một thạch trận giống như một trận đồ bát quai trên song Đà.
          • → song Đà giống như kẻ thù số một của con người

            * vẻ đẹp trữ tình của song Đà

            • song đà “tuôn dài tuôn dài như một tóc tóc trữ tình, ầu tóc, chân tóc ẩn hiện trong mây trời tây bắc bung nở hoa ban gạo tháng hai v. ”.
            • không chỉ ẹp ở dáng hình mà còn ẹp ở màu nước: mùa xuân dòng xanh ngọc bích, thu sang nước sông chyn ỏ như da mặt người bẻrì vìm.
            • so sánh vô cùng gợi cảm khi miêu tả dòng song “bờ song hoang dại như một bờ tiền sử”, “bờ song hồn nhiên như một nỗi niᕻi”.
            • → những câu văn miêu tả vẻ trữ tình, thơ mộng của song Đà đã tạo nên một đoạn văn giàu chất thơ.

              * Đánh giá

              – Bằng vốn hiểu biết sâu rộng c cùng tài năng miêu tả sắc sảo → ưa người ọc đi hết từ sợ hãi này ến bất ngờ khcic khi miiêu tạ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ

              iii. kết bai:

              – khẳng định lại giá trị của tác phẩm.

              …………

              tải file về để xem thêm dàn ý phân tích bài người lái đò song Đà

              phân tích người lái đò song Đà – mẫu 1

              khi lòng ta đã hóa những with tàukhi tổ quốc bốn bề lên tiếng háttâm hồn ta là tây bắc chứ còn đâu.

              (tiếng hát with tàu – chế lan viên)

              Hoàn cảnh lịch sử diễn ra đó là khi cả nước rộn ràng lên ường theo tiếng gọi của “tâm hồn tây bắc” ể có thể xây dựng lại một miền quê của tổc. lúc bấy giờ có biết bao nhà văn, nhà thơ lúc này đây dường như cũng đã thực hiện quá trình lột xác để đến với cách mỺng. trong đó không thể không nhắc đến người nghệ sĩ yêu nước nguyễn tuân được ví như một cây độc huyền cầm của v vin cn h. nhà văn nguyễn tuân đã sáng tac ra tc pHẩm “người lai đò sông đà” ể ể có thể thể hiện ược riqute nét và vô cùng sâu sắc phong cach nghệ thuật ộc đc đc đ

              có thể nói khi ến với nghệ thuật, thì chynh ối với nguyễn tuân là ến với sự tìm tìm và sáng tạo, bởi vì chính nhà vănỡi là ngƺo. tác giả nguyễn tuân sợ mình của ngày hôm nay dường như cũng giống với mình của ngày hôm qua, ông như sợ sự trùng lặp tầm thư. cho nên ông đã lấy “chủ nghĩa” xê dịch “làm đề tài cho tác phẩm, phải đi thì él mới có thể viết lên các tác phẩm có giá trị đư>

              hình ảnh with song đà cũng ược nhiều nhà văn, nhà thơ khắc họa, nhưng phải ến với nguyễn tuân thì with song đà mới công hiệm clen clen. với ngòi bút nguyễn tuân, with song Đà hiện lên vừa hung bạo nhưng cũng vừa trữ tình biết bao nhiêu. With Sông đà như còn mang tâm ịa xảo quyệt của thứ kẻ thù số một, tất cả như cũng có thể cướp đi mạng sống của bất cứ kẻ nào lỡ sa chân vào “thạch trậ Đà reo như đun sôi lên một trăm độ…đá ở đây từ ngàn năm vẫn mai phục hết trong lòng song”. nguyễn tuân còn miêu tả có khi thấy chiếc thuyền nào nhô vào thì chúng “nhổm cả dậy ể vồ lấy” … thế nhưng chynh cái hãn dữ tợmấn mấn ấn. nhà văn còn miêu tả nổi bật lên được hình ảnh con sông ở những đoạn xuôi dòng, không những thế thì ngòi bút nguyễn tuân bỗng trở nên mềm mại, thật uyển chuyển, mang đậm chất thơ với đoạn miêu tả: “con sông Đà tuôn dài như một áng tóc trữ tình, ầu tóc, chân tóc ẩn hiện trong mây trời tây bắc bung nở hoa ban, hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn khói mètưưn…

              chính trên with song ấy, hình ảnh ông lái đò xuất hiện, dữ dội và phi thường. khi ứng trong một cuộc chiến ấu “một mất, một còn” với những cái thác nước, tác giả nguyn tuân lúc này củng đã cho ta thấy ưài tu.cợc cái túdor hình ảnh của người lái đò sông Đà cũng chính là một hiện thân của tác giả, ông như cũng chỉ thích lao vào những cuộc chiến đấu nguy hiểm với thác nước dữ dội mà dường như cũng không ưa xuôi thuyền trên dòng sông êm ả…

              sử dụng giọng văn thật tự nhiên và phóng túng khi miêu tả hai trạng thái đối lập của cùng một sự vật là một thànha công tuyn. hình ảnh with song Đà vừa trữ tình vừa hung bạo, đồng thời with song Đà cũng chính là một kẻ thù nhưng lại là một cố nhân. Chính dưới ngòi Bút tac giả, with Sông Không chết cứng mà vận ộng một cach mạnh mẽ, thêm với đó có một sự sôi nổi bằng những từ ngữ gợi hình ảnh, tất cảt cảt cảt cảt cảt c. hình ảnh của ông lai đò cũng thế cũng xuất hi một cach withouth ộng, thể hiện một sự rõ nét và sà sắo… ối với nhà văn nguyễn tuân thì “đ` v. và đối với cái đẹp ấy đã chi phối cách nhìn của tác giả nguyễn tuân như đứng trên toàn bộ tác phẩm. hình ảnh con người và sự vật lúc này đy cũng lại thông qua ngòi bút nguyễn tuân, ều ược khai thác trên phương tiện mĩ thuật và tài hoa nghệ sĩ sĩ biết bao bao.

              qua bài tùy bút thì nét đẹp song Đà được đánh giá chính là một công trình dày công sáng tạo của tạo hóa. with song Đà như cũng vừa hùng vĩ vừa nên thơ. nó đẹp từ dáng dấp đến màu sắc, với những câu văn miêu tả dòng nước, tốc độ chảy của with song Đà mới đẹop. Đó cũng chính là nguồn cảm hứng của bao nhiêu văn, nghệ sĩ. nước của with sông đà khi ến mùa xuân dòng xanh ngọc bích, còn với mùa thuì nước sông đà dường như cứ lừ lừ chín ỏ ỏng như da mặt ng ườm đm đm đm đm đm đm đm đm đm tác giả không chỉ đơn thuần là một cảnh đẹp thiên nhiên mà nó cũng thật gợi cảm. con sông Đà như cũng đã gây nên nỗi nhớ da diết cho những ai đã từng một lần gặp gỡ rồi lại đi xa. khi gặp lại sông đà , tác giả nguyễn tuân như cũng cảm thấy tâm hồn lâng lâng vui sướng như gặp lại cố nhân mà phải thốt lên: ” như nối lại bao quđ”.

              cũng chính trong cái ẹp ẽ, một cái ẹp như thật thơ mộng của ất trời thiên nhiên, hình ảnh with người xuất hiện như mệi nghàt s. Ông lái đò song Đà điêu luyện điều khiển con thuyền một cách chủ động và thuần thục nhất giống như một người sghệ. hình ảnh ông lái đò bao giờ cũng đứng trên thác sóng dữ dội mà bắt chúng phải quy hàng. với đoạn văn miêu tả cảnh ông lai đò vượt thac thật ẹp: “nắm chặt lấy ược cai bờm song đung luồng rồi, ông đò ghì cương lai, bám chắc lấy lấy lấy lấy lấy lấy lấy lấ chèo về phía cửa đá ấy”. nhà văn nguyễn tuân miêu tả hình ảnh ông lái điều khiển chiếc thuyền cứ như một nhạc sĩ đang kéo đàn violon thật hay, thật nhịp nhàng không chệch một ni violon thật hay, thật nhịp nhàng không chệch một ni violon thật hay, thật nhịp nhàng không chệch một.

              có thể nói tác phẩm “người lái đò sông Đà” là một bước chuyển lớn trong phong cách nguyễn tuân. Ở trước cách mạng, nhà văn nguyễn tuân lúc đó cũng thường đi tìm đề tài cho tác phẩm bằng cách quay về với quá khứ. nguyễn tuân luôn viết, tìm hiểu với một thời vang bóng đã qua. NGườI ọC CC thể dễ dàng nhận thy ược nhân vật của nguyễn tuân là những huấn cao, nhân vật quản ngục mang tâm trạng của kẻ có pHí pHách “nào ết những vị anh hùng ngang dọc, họ ều khinh bạc ến điều. thế nhưng sau cach mạng thì nhà văn nguyễn tuân đã tìm thấy chất tài hoa nghệ sĩ ở ở ở ở

              với tác phẩm “người lái đò sông Đà” thì người lái xuất hiện trước mắt chúng ta như những người nghệ sĩ tài hoařt cón to m. nguyễn tuân cũng đã miêu tả hình ảnh người ời thường lai đò, thêm với đó là nguyễn tuân đã thể hi ện tấm lòng trân trọng, sựm cảm pHục những with người gip chính trong việc tái hiện lại hình ảnh sông núi tây bắc và thêm với đó là hình ảnh của người lái đò, tác giả nguyễn tuân đã kết hợp nhiều phương tiện của nhiều ngành nghệ thuật khác nhau trong tác phẩm của chính mình như: hội họa, điêu khắc, điện ảnh, âm nhạc… tất cả mọi vật, mọi sự như hiện ra trước mắt ta sừng sững và sinh đẻbang bi. miêu tả đoạn “ngoặt khúc song lượn, thấy sóng bọt đã trắng xóa cả một chân trời đá”. with song Đà còn có âm thanh song vỗ vào đá, vào mạn thuyền thế rồi những with song dậy lên thành thác núi. Đọc tác phẩm độc giả giống như đang tận mắt chứng kiến ​​​​cuộc vật lộn giữa ông lái với thác nước, đồng thời cũng lại chứng kiến ​​​​từng đoạn sông dữ tợn, lởm chởm những đá ngầm, đá nổi và cả những đoạn song êm ả, trữ tình biết bao nhiêu.

              chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta lại coi nguyễn tuân từng được mệnh danh là nhà văn của sự tài hoa và uyên bác. vì vốn cũng như nguồn tri thức khổng lồ của ông về lịch sử, khoa học, địa lí, sinh học… thật lớn. tất cả các kiến ​​thức này cũng thường được tuôn trào dào dạt trong tác phẩm của ông. thể hiện rất rõ trong tùy but “người lái đò song Đà” thì nguyễn tuân cũng đã đưa ta đến với một miền quê hương tổ qu. vị trí song Đà, rồi lịch sử song Đà đã được nguyễn tuân giới thiệu bằng những trang viết đầy tính uyên bác, tài hoa.

              nói riêng về khả năng diễn đạt và vốn ngôn ngữ của tác giả nguyễn tuân thật phong phú. cứ mỗi từ ngữ khi đưa vào câu văn dường như đã được chắt lọc, gọt giũa cẩn thận. nguyễn tuân như cũng đã khéo sáng tạo nên nhiều từ ngữ mới lạ, độc đáo. giọng văn của nguyễn tuân đôi khi có vẻ thô kệch, nó dường như cũng đã dàn trải nhưng lại hết sức cô đúc và tự nhiên. tác giả không chỉ viết lên những trang văn tài hoa mà còn khiến cho người đọc cảm nhận được âm hưởng trong mỗi đoạn văn.

              tác giả đã viết về người lái đò sông Đà, cũng như viết về một vùng quê hương tổ quốc thì nhà văn nguyễn tuân đã thể hiện nguồn xúc cảm yêu thương tha thiết đối với người lao động và thêm với đó là tình yêu thiên nhiên đất nước. thực sự chính văn chương của ông đã mang đến cho chúng ta một vẻ đẹp tri thức tài hoa, uyên bác.

              phân tích người lái đò song Đà – mẫu 2

              nguyễn tuân là một trong những cây but tiêu biểu của văn xuôi hiện đại. Mỗi tac pHẩm của ông là mỗi bài ca về cai ẹp của cup sống, của with người, với tư tưởng, tình cảm gắn bó vẻt cƥqung bằng ngòi buj những khám phá mới mẻ trong chuyến đi trải nghiệm thực tế ngược dòng tây bắc, nguyễn tuân đã viết nên những trang bút ký đặc sắc, tái hiện một cách độc đáo vẻ đẹp kỳ vĩ, thơ mộng của sông Đà cũng như thiên nhiên hùng vĩ núi rừng tây bắc qua tùy òi but “ngưi”. giữa thiên nhiên bao la rộng lớn của núi rừng tây bắc, nối bật lên là hình ảnh người lái đò song đà may trường, dũng cả hđm, ộ cable

              BUTI “NGườI LAI đò Sông đà ượC TRÍCH TừP“ Sông đà ”ượC Sáng tac Nã 1960, Là Thnh NGHệ Thuật ẹP ẽ Mà nguyễn tuân đch ượch ượch ượ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ rộng lớn, xa xôi của tổ quốc không chỉ để thỏa mãn tìm những miền đất lãn mà chủ yếu để tìm kiếm chất vàng của thiên nhiên cùng “thứ vàng mười đã qua thử lửa” ở tâm hồn của những con người lao động nơi đây

              “người lái đò song Đà” là một tuỳ bút viết về thiên nhiên và with người lao động vùng tây bắc. nổi bật giữa thiên nhiên núi rừng tây bắc là hình ảnh with người, hình ảnh người lái đò dùng cảm, can trường. với phong cách nghệ thuật rất riêng của mình, khai thác mọi vấn ề ưới with mắt nghệ thuật, ối với nguyễn tuân, khi đó, lái đòt vghột vgh.

              người lái đò trên song đà trong tác phẩm là một ông lão đã hơn 70 tuổi và đã lái đò trên dòng song đà này đã hơn 15 năm. có lẽ chính bởi ông đã dành phần lớn thời gian của của mình cho nghề lái đò trên sông nước mà bản thân ông đã trở thành một người lái đò lão luyện “trên dòng sông Đà, ông xuôi, ông ngược hơn một trăm lần rồi chỉnh tay giữ lái độ sáu chục lần…”.

              nhân vật người lai đò là một with người từng trải, hiểu biết, rất thành thạo trong nghề lai đò, và đã ạt ến trình ộ luồng nước của tất cả những with thác hiểm trở”. không dừng lại ở đó, nguyễn tuân tiếp tục bày tỏ sự khâm phục của mình đối với ông: “sông Đà, với ông lái đò ấy, như một trường thiên anh hùng ca mà ông đã thuộc đến cả những dấu chấm than, chấm câu và cả những đoạn xuống dòng.”

              thật là một cách so sánh “rất văn chương” đầy thú vị và mang đậm phong cách nghệ thuật của nguyễn tuân. hình ảnh người lái đò với “cái ầu bạc quắc thước ấy ặt trên một thân hình cao to gọn quánh như chất sừng, chất một cánhữn” vàng cánhà lán.

              Ông đã đứng trước những thách thức của con sông Đà với thế lực của thiên nhiên khắc nghiệt như những bãi đá ghê gớm, những cạm bẫy đầy kinh hoàng: khúc sông lượn, thấy sóng bọt đã trắng xóa của một chân trời đá. Đá ở đây từ ngàn nĂm vẫn mai pHục hết trong lòng sông, hình như mỗi lần có chiếc thuyền nào xuất hiện ở quảng ầm ầm mà quạnh hiu này, mỗi lầ dậy để vồ lấy thuyền”.

              và một mình một thuyền, ông đã giao chiến như một dũng sĩ: “… hai tay giữ mai chèo khỏi bịt hất lên khỏi sone trậhận ỏón mịa ịn mặt nước chèo, võ khí trên cánh tay mình”, và song nước “thúc vào gối bụng và hông thuyền.

              có lúc chúng đội cả thuyền lên. nước bám lấy thuyền như đô vật túm thắt lưng ông đò đòi lật ngửa mình ra giữa trận nước vang trời thanh la não bạt”. TưởNG NHưNG Lúc ông lai đò bị nhấn chìm dưới dòng sông… từng chi tiết ược tac giả miêu tả chân thực và tán bạo cho thấy sựi ghê gớm củng tườ ỉ ỉ ỉ ỉ ố ố ố ố ố ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ chút là phải trả giá bằng sinh mạng của mình.

              nhưng dũng cảm và gan dạ chưa đủ, mà cái quan trọng hơn là tài nghệ của người cầm lái để lái with đò đến ức đighÇn v luy. Đối với tác giả nguyễn tuân, người lái đò chính là một người nghệ sĩ.

              tác giả đã so sánh người lai đò sông đà với người lai xe lao xuống dốc đèo tuy rất nguy hiểm nhưng người lai xe còn cónh Chan, Phanh tay, con, l Hart ạ ạ ạ ạ ạ ạ. xuống thác thì chả có cái phanh nào cả, chỉ có lao đi chứ không lùi lại, không lao trúng tim luồng nước thì thì thì thì n quay ngang mà ụp, chỺ ​​​​m có.</In -hđ ê -hđ ê -hđ ê -hđ ê -hđi ê ê -hđi ê ê -hđi ê ê -hđi ê ê -hđ ê -hđ ê -hđ ê -hđ ê -hđ ê -hđ ê -hđ ê – hđ ê -hđ ê -hđ ê -hđ ê -hđi ê ê -hđi ê ê -hđi ê ê -hđi ê ê -hđi ê ê -hđi ê ê. một cách ứng phó riêng. có chỗ thì nước song “reo lên như đun sôi một trăm ộ muốn hất tung cả một cái thuyền đang phải đóng vào một cái nắp ấông ấm khs”. “có luồng nước đi lầm vào thì chết ngay”.

              lại CO NHữNG “Hút NướC” XOAY SâU NHư Lòng Giếng “Cái Hút Nó Hút Xuống, Thuyền Trồng ngay Cây chuối ngược rồi vụt biến đi” … thật là m òng òng ể. Nén vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt lấy caing lai .. ”. Mặc dù mặt“ I meo bệch đi ”vì những đòn hiểm,“ nhưng trên cai thuyền sáu bơi chèo, vẫn nghe rõ tiếng chỉng chỉn ng người cầm lái” “…

              qua cach miêu tả ến tột c cùng sự dữi của with sông, nguyễn tuân đã ca ngợi sựng dũng cảm, tài tri của with người, ca ngợi sự chiến thắng vĩi ại ôi ô ông, ông, ông, ông, ông, ông. song to gíó cả đưa with đò về đến bến bình yên, không phải chỉ một lần, mà hàng trăm lần, suốt 15 năm làm người lái thuyô>

              cuộc đọ sức giữa thiên nhiên dữ dội và with người nhỏ bé, trong cuộc chiến đó, with người đã chiến thắng; trở về cuộc sống thanh bình: “sông nước lại thanh bình. Đêm ấy nhà đò đốt lửa trong hang đá, nướng ống cơm lam…”

              từ đây, cảm hứng lãng mạn đậm đà trong sáng lan tỏa trong từng câu văn tả thực, tạo cho đoạn văn một sức lôi cuốthn khôn. với tác giả, thiên nhiên là chất vàng của tây bắc còn with người là chất vàng mười đã qua thử lửa. trong suy nghĩ của nguyễn tuân, with người đẹp hơn tất cả, quý hơn tất cả.

              “người lai đò sông đà” là một ang văn ẹp ược làm nên từ tình yêu ất nước says ắm, thiết tha của một with người muốn dùng văn chương ểt, thơ mộng củ bình dị ở miền tây bắc. hình ảnh người lái đò song đã là tiêu biểu cho with người lao ộng vùng tây bắc, dũng cảm, gan dạ, quật cường, luôn kiên trì và hết mình công vi. nổi bật nền trên thiên nhiên bao la hùng vĩ của núi rừng tây bắc chính là with người lao động nơi đây.

              phân tích người lái đò song Đà – mẫu 3

              nhà văn là người dẫn ường cho người ọc ến với xứ sở của cai ẹp, bằng ngòi Bút tài hoa của mình, nguyễn tuân đ ẫn ơn ến ến x trong thiên nhiên chất vàng vàng mười đây.

              trước hết, đó là vẻ đẹp vừa hùng vĩ mà cũng rất đỗi nên thơ, dịu dàng của thiên nhiên tây bắc, của with song Đà. cái hùng vĩ dữ dội của song Đà trước hết là ở đá dựng vách thành. ngay chỗ này, cách dùng từ của nguyễn như đã yểm linh hồn cho cảnh vật. từ “vách thành” gợi cái gì đó âm u, thâm sâu, bí hiểm giống như thành xưa quách cũ, hầm cao hào sâu, giống như một thành trụph.ấm xm kh. tiếp tteo ​​đó, những así sánh ví von gắn với thực tế về cảm giác lạnh khi ngồi dưới khoang thuyền đi khiến cho thiên hên nhihn, khhng gian nơn vƧ tuy ế. hùng vĩ của sông đà còn ở tiếng gầm của tác: “hàng cây sốc xô đá, đá xô sóg, song xô gió, cuồn cuộn lồng gó gầm ghè suốt năm”, giọng nghe “vừa vừa oán lại khiêu khích “giọng gằn mà chế nhạo”. Đặc biệt là những hút nước như cống bê tông, đầy nguy hiểm rình rập. With Sông đà hùng vĩ, dữ dội, hung bạo, cai nét hùng vĩ hung bạo ấy của sông đà khác hẳn with sông hương trong văn hoàng pHủ, sông hương hùng vĩ, dữi nhưng mang né ẹ bản trường ca của rừng già, còn with song Đà lại mang tâm địa của một loài thủy quai. Ể Thuần phục nó, chế ngự nó trên trag văn của mình, nguyễn đã chơi ngông dùng “nước ể ể tả lửa, lấy rừng ể tảng”, từ đó thấy ược sứnh, cũng, cũng, cũng. Đà. net đẹp dù dữ dội, hùng vĩ của nó cũng đẹp theo một cách rất riêng.

              nhưng bên cạnh vẻ ẹp hùng vĩ dữii, with sông đà còn mang trong nó vẻ ẹp thơ mộng, trữ tình: “With sông đà tuôn dài tuyn dài như ang tó tâi tây bắc, bung nở tháng hai, cuồn cuộn mùi khói núi mèo đốt nương xuân”. chỉ một chữ áng tóc, ta đã thấy ược hết cái tài hoa và màng lọc tâm hồn tinh tế của nguyễn tuân, ông luôn nhìn sự vật dưới vgóc hóc ới. xưa nay người ta chỉ nói áng thơ, áng văn, mái tóc, mấy ai gọi áng tóc bao giờ? Vậy là dưới ngòi Bút nguyễn tuân, with sông đà bỗng mang trong nó pHẩm giá và cốt cach của một tac pHẩm nghệ thuật, không chỉ ẹp mà còn duyên dáng, mềm mạm mại m đang bừng nở trên mảnh đất của tổ quốc này. nét trữ tình, thơ mộng ấy, là tất cả tài hoa và nội lực của ngòi Bút nguyễn tuân dồn lên trang giấy, ể đ đó dẫn ường choc người ọc ếc ế

              nếu trên kia là vẻ ẹp của with sông đà, vừa hùng vĩ dữii, vừa thơ mộng trữ tình, thì bên cạnh đó nguyễn tuân trong “người lai đò sông đn” ”Còn ếnễn tuân trong“ người lai đò sông đn ”còn ếnễn tuân trong“ người lai đò sông đn ” rõ nhất là người lái đò. With Sông đà nhiều khi dữn như muốn Ăn tươi, nuốt sống những người chèo đò qua đây, ấy thế nhưng, ông lai đò ấy vẫn bằng tất cảc sức mạnh của củ Ông lai đò vừa khéo léo, lại vô cùng dũng cảm, ầy mưu lược, tài hoa đã vượt qua ược các của tử của with thủy quai này ấy thế dị, bình đạm, không hề khoe khoang hay tự hào cỬa m. hình ảnh ông lái Đò tay lái ra hoa ấy, qua đó phần nào thể hiện sự vận động trong cách nhìn của nguyễn tuân về with người. trước đó, ông chỉ nhìn thấy cái đẹp ở những con người đặc tuyển, bây giờ ông thấy cả vẻ đẹp bình dị mà lấp lánh của người dân lao động trong cuộc sống mưu sinh, ông đã đi từ chốn tháp ngà nghệ thuật để gần gũi hơn với cuộc sống của nhân dân lao động, hòa nhập với hơi thở cuộc sống mới. Đó cũng là lí do mà văn nguyễn tuân trong “người lái đò sông Đà” làm ấm lòng nhiều bạn đọc.

              “NGườI Lái đò Sông đà” Là Một Kiệt tac của nguyễn tuân, một trang hoa tờ hoa bất ngủ trong dòng chảy vĂn học việt nam, qua đó lần nữa đónng một ất ất ễt ễt ễ àt sànd s y t àt s àt s àn t àt s y t ửt s àt s àt sàt s y t. nước nhà.

              phân tích người lái đò song Đà – mẫu 4

              nguyễn tuân là một người con của đất thủ đô hà nội, sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống nho học. With người ông ưa thích “chủ nghĩa xê dịch”, với lối sống, lối viết phony khoáng, vượt ra khỏi khuôn khổ của thời ại, quan niệm ” nguyễn tuân cho rằng lao ộng là một hình thức nghệ thuật, nghiêm túc thậm chí người viết pHải chịu “khổ hạnh” mới thể ặi nhhng tá tá tá tá tá tá tá các sat. là một ịnh nGhĩa đích thực về nghệ sĩ ”. Nói ến ặc điểm của nhà văn này người ta vẫn thường khắc ghi mấy chữ tài hoa, uyên Bác, ông không chỉt chỉtc cat Mà còn là người cor am hiểu sâu rộng về nhiều lĩnh vực, từó đem ến cho tac pHẩm của mình những góc nhìn mới mẻ và toàn diện khiến ộc giả không khỏi trồm trồm trồm trồm trồm trồ Co nhiều Sáng tac phân chia ra làm hai giai đoạn, trong đó các tac pHẩm sau cach mạng that tac giả. người lái đò song Đà là đoạn trích được lược trong tập tùy bút này với hai hình tượng trung tâm là dòng song Đà và ngưiờô>

              lời ề từ nguyễn tuân cũng tỉ mỉ soi xét, mượn của phan huy huy chú câu “chúng thủy giai đông tẩu/đà giang ộc bắc lưu”, ể nói tí tí vá cái. xuôi về hướng đông, chỉ riêng song Đà chọn cho mình lối chảy ngược ngạo, khác thường về phương bắc. Có lẽ Chính Cái Cá tính Thích ộc lai ộc vãng, riêng mình ta một lối nàyc có gì đó tương ồng với cai tôi ậm chất “ngông” của nguyễn tuân thế with song này lắm. mượn thơ của phan huy chú chưa ủ, nhà văn còn mượn thêm một dòng thơ của thi sĩ người tây ban nha rằng: “ẹp vậy thay, tiếng hat trên dòng sông” của một dòng song miền rừng núi tây bắc.

              Sông đà đã Hiện lên Trong tac pHẩm với một dáng vẻ rất sống ộng, tựa một sinh thể, cũng cor hồn, with nải tâm cảc cảc ời, với xu xứ từn quatc. 400km với tìm về được biên giới nước ta, rồi nhập tịch tại mường tè, lai châu, mang tên độc một chữ “Đà”. Bỗng người ta cói liên tưởng vềc c ời ầy song gó của một kiếp nhân sinh, thế nên khi ến dải ất hình chữ s này, sông đà mới bộc lộ cai bản bản bản bản tíh tíh tây bắc, lúc thì hung bạo, dữ dội như đang giận dỗi gì, lúc lại dịu dàng, nên thơ lãng mạn vô cùng. Đầu tiên ấy là cái quái tính hung bạo, hùng vĩ, một dòng sông, đổ dọc tây bắc cái nhiều nhất ở khúc thượng nguồn có lẽ là ghềnh và thác, nguyễn tuân có chuyến đi thực nghiệm dài và cũng lại là người ưa cái “khổ hạnh” tìm tòi khai thci, thế nên sông đà trong tác phẩm mới có ược những cảnh ắt giá, khiến người ta chỉ ọc thôi những cám cáng cũg c. nguyễn tuân miêu tả khúc sông này với những hình ảnh rất hấp dẫn “cảnh đá bờ sông dựng vách thành”, rồi thì “đúng ngọi có mặt tra”, Vách th tht ” qua bờ bên kia ”, tạo cảm giác” đang màu hè mà cũng cảm thấy lạnh. cùng cai khí thế âm u ể quan sat, nghiên cứu tất cả những with người bước vào giữa lòng sông, mang ến ap lực vônh và khó lường. Này, người ta pHải thực sựyy nó khủng khiếp và hung tợn khi ọc nhng âmà ngurt. quãng mặt ghềnh hat loeg là cảnh “dài hàng cây sốc xô đ suốt năm như lúc nào cũng đòi nợ xuýt bất cứ người lai đò sông đà nào tóm ược qua ấy ”. lên như vừa rót dầu sôi vào”. Hoặcco khúc quai dị, với điệu bộ “nghe như là oán trach gì, rồi lại như là van xin, rồi lại như là khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo”, khi ườ ng ắ Đến chỗ đổ thác dường như dòng sông biến thành một loài quái thú, nước chỗ ấy “rống lên như tiếng một ngàn con trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa như nổ lửa, đang phá tuông rừng lửa, rừng lửa cùng gầm thét với đàn trâu da cháy bùng bùng…”. Làm người ta mường tượng ra cảnh một with thủy quai đang quẫy mình sôi nổi, giận dữ, hoặc là đói mồi hojc là kẻ nào đã lỡ tay chọc vào chiếc vảy ngược mới khi khi Chung quy lại tiếng nước trong miêu tả của nguyễn tuân quảc là hấp dẫn và thu hút vô cùng, nó làm nổi bật hẳn lên cai vẻm hầm hố, khó chịu của with sông khúc nty.

              dĩ nhiên diện mạo hung bạo, hùng vĩ của sông Đà không chỉ dừng lại ở bấy nhiêu ấy mà còn ấn tượng hơn với hình ảnh những cái hút nước “đặc sản” của những dòng sông có độ dốc lớn như sông Đà . trong lăng kính của nguyễn tuân những hút nước ấy được miêu tả bằng nhiều hình ảnh gợi sự liên tưởng sâu rộng cho người đọc tỉ như những hình ảnh rất độc lạ “giống như cái giếng bê tông thả xuống sông để chuẩn bị làm móng cầu “There are” Mặt Giếng xây toàn bằng nước sông xanh ve một angủy tinh khối đúc dày, khối pha lê xanh “, rồi lại tựa” cốc pha lê nước khổng lồ Vài sải ”, … qua những hình ảnh gợi cảm ấy người ta thấy sông đà co -những cai xoáy nước rất mỹ lệ, rất ẹp trong trẻo, xanh ngắt thế nhưng cũng ẩn chứn Sảy chân rơi vào ấy thì chỉ crus xác. thật ứng với câu “càng ẹp càng ộc” của cổ nhân bao ời. Thêm nổi bật và ộc giảc fi ược góc nhìn ộc đao bằng việc vẽ ra vaễn cảnh một anh quay phim liều mạng nào đó ặt cả mình cả máy vào xoáy nước ược ược ượ gậy đánh phèn của cái hút nước. quả thực khiến người đọc phải rùng mình và không khỏi thán phục về cái cách nguyễn tuân đưa điện ảnh văn của m.

              cai diện mạo của dòng sông đà cau bẳn, khó tính nàyc cr lẽ ược thể hi sinn sinh ộng hơn cả là trong những hình ảnh về đá và những cai đã bày ra để nuốt chửng bất kỳ kẻ nào dám khiêu khích. với những hình ảnh sinh động của thứ đá mà nguyễn tuân nói rằng đã mai phục ở đây hàng nghìn năm, trực chờ tên liều mạng nào đi qua với bộ dạng sốt sắng “nhổm cả dậy” để vồ lấy thuyền, rồi thì dáng vẻ “ngỗ ngược”, diện mạo “nhăn nhúnm”, “méo mó”, tư thế ứng, ngồi, nằm, nghiêng, … ều ủ cả, khiến người ta phải kiêng dèc tái khí chúngá. Thêm nữa đá ở đây đâu có dễ dàng ch ai lọt lưới, chọn cho mình riêng một nhiệm vụ, ứa thì dàn hàng ngang, ứa thì đii đánh giá cà, l ộ ộ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ể ể ể. còn lại phục kích đánh úp cho thuyền bè không kịp trở tay. thế mới thấy lũ đá này ghê gớm thế nào, và chung không chỉ dàn trận màn còn bày cả “trùng vi thạch trận” có tới 3 lớp, lớp sau càng nhiều cửa tử, coc. MộT Cơ HộI SốNG Còn Nào Cả. Không Biết Làng Sông Này Khó ở, Thích Trêu Ngươi there are là đã mang thù hằn Truyền kiếp gì với with người ở đây mà lại mang một di

              thế nhưng, khác hẳn với cai vẻ hung dữ, thô lỗ, cục cằn nơi thượng nguồn thì vùng hạ lưu người ta lại phải nhìn sông đà bằng một đi mắt khác. dòng song hiện lên với dáng vẻ hiền hòa, từ điểm nhìn cao và xa trên tàu bay, dòng chảy như một sợi dây thừng ngoằn ngoèo, mềm mại v trp. nhìn gần hơn thì nó lại mang dáng vẻ của một mỹ nhân xinh ẹp, yêu kiều với dòng chảy “Tuôn dài tuôn dài như mờt or tó tó gạo that has và cuồn cuộn mù khói khói dẫn vô cùng. bên cạnh vẻ mềm mại dịu dàng người ta còn thấy một sông Đà với nhiều dáng vẻ với những gam màu nổi bật, lãng mạn theo mùa, ví như “mùa xuân dòng xanh ngọc bích chứ sông Đà không xanh màu xanh canh hến của sông Gâm Sông Lô ”, Còn“ Mùa Thu nước sông đà lừ lừ chín ỏ như da mặt người bầm đi vì rượu bữa, lừ lừ cai màu ỏ giận dữ ở một ng ng bất mé mé bực bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộc bộ ở một bất mãn bực bộc bộc bội gì ộ ộ ộ ộ ở. nguyễn tuân yêu và gắn bó với quê hương ất nước, ặc biệt là với with sông đà ngu ngạo, khó chiều này, ông xem dòng trong thơ lý bạch với câu thơ nổi tiến màu hoa nở rực rỡ mùa xuân gắn với sương khói mặt song khiến ng ta thứt. Ấy rồi có lúc song đà lại như là “người tình chưa quen biết” trong cái cảnh nương ngô, đàn hươu, bờ sông h hoi với nỗi niềtím thuổ / xa thu> ,

              Đó là dòng song, nhưng trong trích đoạn người lái đò song Đà, hình tượng chính yếu nổi bật nhất phải là hình ải ěiòng lá. nguyễn tuân khúc này chắc cũng có nhiều phần tương tự đại thi hào nguyễn du, sông Đà là thúy vân còn người lái đò chính là thúy kiều, lấy cái dữ dội, hùng vĩ của dòng sông để làm nổi bật lên dáng vẻ hùng dũng trong lao động của with người. Ông lái đò quả thật xứng đáng khi nhận danh xưng “chất vàng mười tây bắc”, ông không có, không rõ diện mạo, người ta cot thể nhậnh ông ông cái công việc mà theo như nguyễn tuân nhận xét ông đã làm đạt đến tầm của một nghệ sĩ, một nghệ sĩ trong công cuộàc vượt ô người đàn ông ấy, đã ở tầm cái tuổi thất thập cổ lai hi, nhưng vẫn miệt mài với công cuộc lao động, giống như nguyễn khoa Điềm đã nói “không ai nhớ mặt đặt tên”, nhưng họ vẫn sống và đóng gop cho đất nước từng ngày. Ông lão hiện lên với dáng vẻ ậm mùi sông nước mênh mông, vẻ khắc khổ, “tay lêu nghêu như cai sào, chân khuỳnh ra như kẹp lấy một cai bánh lai tưởng tưởng tưởng tưởng tưởng tưởng tưởng tưởng tưởng tưởng tưởng tưởng, gi giới vòi vọi như nhìn về một bến xa nào đó,…”.

              nói ông lai đò là một nGhệ sĩ mang chất vàng mười của tây bắc bởi lẽ ông lão ấy không ơn thuần chỉ là một người lao ộng bình thường, mà ở ở ô ô là vẻ đẹp của một chiến binh dũng cảm trên chiến trường sông nước, ngày ngày chiến đấu giành giật miếng cơm manh áo và vẻ đẹp của một người nghệ sĩ tài hoa hăng say trong lao động, là bậc thầy trong nghệ thuật chèo đò ngày ngày viết nên những bản trường ca bất tận về công cuộc lao động không ngừng nghỉ. người ta cũng phần nào tò mò, vì sao hình ảnh mà nguyễn tuân để ý lại là một ông lão mà không phải một thanh niên trai trẻ. thế nhưng có câu “lửa thử vàng gian nan thử sức”, biết bao kinh nghiệm chinh chiến trên with s ông khó chiều, hung hiểm này đi ời đánh ổi bằng m, b. brảm àm àm àc àc àc àc àc àc àc. ngày hôm nay dẫu có già cả nhưng ông lại thực sự trở thành một tay chèo đò lão luyện, nhà nghề thứ mà chẳng có thanh niên nào có đư. hơn thế nữa, vẻ ẹp của ông lão còn ến từ sự liều lĩnh, dÁm nghĩ dÁm làm, ông bảo đã có tódn dướn th. dũng khí để đương đầu với song nước như ông? rồi thêm vào đó cai chất vàng, chất nGhệ sĩ của ông lão nó còn nằm ở lòng hăng say, nor ềm đam đam mê trong công việc lao ộng, ông làm khhng chỉ n vì mưu ôn ông thự cảm giác mạnh. Ông nói: “chạy thuyền trên khúc song không có thc nó dễ dạy, chân tay dễ buồn ngủ” thế mới thấy ông lão cũng là người nhiệt cón th dŻmứ mm, c. giờ. dẫu rằng cai bản tính hiếu chiến, đam mê khám pHá, chinh phục gian nan thử Thy with nhiều lần khiến ông pHải đao vì cai tín cau bẳn của đ đng “, ng ôt” ng ôt “ng ôt” ng ôt ôt ôt ôt ôt ôt ôt ôt ô. he bao giờ lùi bước, hay lấy đó làm sợ hãi mà ngày càng trở nên kiên gan lì lợm hơn cả. nguyễn tuân thấu hiểu cai ca tính tính này của ông lai đò, bởi chính bản thân tac giả cũng là người có ca tính như vậy thế nên ông rất trân trọng mà von von von những vết vết vết tr lao động siêu hạng.”

              hình ảnh ông lái đò trong lao động thực sự nổi bật khi nguyễn tuân cất công miêu tả cảnh chèo đò vượt thác của ông lão quả thực đó là một trận chiến không khoan nhượng khi “cuộc sống của người lái đò sông Đà quả là một cuộc chiến ấu hằng ngày với thiên nhiên, một thứ thiên nhiên tây bắc có nhiều lúc trông nó thành ra diện mạo và tâm ịa cột kột k. Ở đây người ta thấy cai chất nGhệ sĩ trong tâm hồn của ông lão chèo đò hiện lên một cach richta rệt, hết sức nghiêm túc, tỉ mẩn, miệt mài và kiên nhẫn vớc. dòng sông Đà trong lòng ông đã trở thành một bản trường ca vĩ đại mà người nghệ sĩ dành hết tâm tư của cả một đời chỉ để nghiên cứu, tập dượt, sao cho nhuần nhuyễn, điệu nghệ đến mức nằm lòng “từng dấu chấm câu, dấu chấm than, cả những đoạn xuống dòng”, khắc sâu vào tâm khảm như “đóng đanh vào lòng” từng nhịp từng phápỿa ếu. Đồng thời dòng sông cũng lại trở thành một chiến trường quen thuộc với vị tướng đã dành cả cuộc đời để chinh phạt, nơi đó ông được phép thi triển hết bao tài năng, tâm huyết, cả thứ binh pháp ông vẫn hằng tâm niệm nhằm đối đầu với lũ đá, với những cái hút nước kinh người. Ông lão xông pha chiến trường với tinh thần mạnh mẽ, hiên ngang, mai chèo thay đao, chiếc đò duy nhất thay chi chiến mã, dẫu ơn ộc thếng khí th oi th oi hù ng ng ng . ghê gớm, dữ dội của with song Đà. Ối mặt với những “Trùng vi thạch trận” giăng mắc, ông lão cũng chẳng ngại ngần mà nắm chặt mái chèo vượt qua sự Thách thức, oh hiếp của lũ đá khó nhằn. Chinh Chiến Thì Sau Tránh Khỏi Thương tích CC NHững lúc sông đà tung đòn hiểm, người lai đò “mặt meo bệch đi” thế nhưng ông vẫn “cố nén vết thương, gọn” cho những tay lái phụ an toàn vượt qua trùng vi thạch trận thứ nhất. rồi lập tức bước vào ải thứ hai, cuộc chiến giữa người và song tựa như một bộ phim hành ộng mà càng về hồi sau càng trở hên. Ải này cửa tử lại càng nhiều hơn, cửa thì lệch hẳn về bên hữu ngạn, thế nhưng với ông lai đò thì đã là quen thuộc, “ông lão tự tin lất lướt” ghì cương lái “vọt vào cửa sinh trước vẻ mặt xanh lè tức giận của lũ đá dàn trận. Còa ải cuối, cùng là cửa khó nhằn nhất, toàn cửa tử, cửa sinh nằm giữa, ông lão chỉc việc ngắm thẳng mũi đò phong vào đó là xong ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ qua ba cửa ải sinh tử ấy, người ta thấy ông lão hiện lên với bản chất dũng mãnh, lòng kiên cường đã tôi luyện cả cuộc đời của một người lính chiến, và lòng hăng say lao động, chinh phục thiên nhiên của một người nghệ sĩ điêu luyện có “bàn tay lái ra hoa”.

              người lái đò song đà quả là một trích đoạn xuất sắc trong tập tùy bút s. . Ở đó người ta thấy hiện lên hai hình ảnh vông ấn tượng ấy là hình ảnh with sông đà với vẻng vĩ, dữi và kihu ngạo, ồng thời nó cũng mang mang mang mang mang myhnn, nhìnn. từ hình ảnh con sông, thì hình tượng người lái đò đã hiện lên một cách sống động, rõ nét và nổi bật với ba vai trò kéo, người lao động bình thường, người chiến sĩ dũng cảm và người nghệ sĩ với tài năng điêu luyện bậc thầy.

              phân tích người lái đò song Đà – mẫu 5

              nhà văn nguyễn tuân là một trong những nhà văn tiêu biểu của nền văn học việt nam hiện đại. trước 1945, ông ghi dấu trong lòng độc giả với tập “vang bóng một thời”. sau khi cách mạng tháng tám thành công, những sáng tác của ông vẫn giữ được những net sáng tạo độc đáo riêng. nguyễn tuân được biết đến như là một nhà văn tôn sùng cái đẹp. Ông luôn tìm kiếm khám phá mọi góc cạnh đẹp đẽ của thế giới trên văn hoá và thẩm mỹ. con người và thiên nhiên xuất hiện trong văn chương của ông như những công trình nghệ thuật độc đáo và kỳ vĩ.

              người lái đò song Đà được rút ra từ tập tùy bút song Đà mà ông sáng tác năm 1960 độc giả sẽ cảm nhận đi.u. tác phẩm là kết quả sau một chuyến đi “phượt” gian nan nhưng đầy hứng khởi của nhà văn về miền tây bắc đầy hiểm trở. trong đoạn trích, hình ảnh song Đà hiện lên quanh co, uốn lượn chảy dọc qua các triền núi. song Đà có dòng nước chảy xiết với độ dốc vô cùng lớn. chính những net khác biệt đó đã tạo cho Đà giang một vẻ đẹp hoang sơ nhưng vô cùng kỳ vĩ. vì chính sự hung bạo mà trữ tình của dòng song Đà lại là cơ sở làm nổi bật lên vẻ đẹp tài hoa của người lái n đò trô

              ngay từ những lời kể ầu tiên, nhà văn đã dẫn dắt ộc giả cuốn theo cảm giác vừa sợ hãi tột ộ nhưng vừa đhìn vìản mê, vuiản thú. Điều đó hiện rõ ngay từ những miêu tả đầu tiên như “đá bờ song dựng vách thành”. Ở đây, nhà vĂn sử Dụng nGhệ Thuật ẩn dụ ể ể mô phỏng những khối đá bờ sông như những thành trìng chãi, kii cố, ẩn giấu nhiều bí mật và ọt. càng đọc, độc giả càng thích thú với những ví von và cách dùng từ miêu tả dòng sông khác lạ và đặc sắc của ông. Ông vẽ bằng ngôn từ rằng, mặt song thường “đúng ngọ” mới có mặt trời. và khi đó, các vách đá như “chẹt lòng sông như một cái yết hầu”, rồi “có quãng tưởng như with hươu, with nai nhảy từ bờ này qua bờ kia”. nhà văn thể hiện các liên tưởng tưởng chừng chỉ vô tình, ngẫu nhiên bân quơ, ấy thế nhưng lại chứa đầy dụghng ýth. cái tài của nguyễn tuân là ở đó. Ông nói mà như không nói và ông làm mà như không làm. các hình ảnh, ngôn từ cứ tự nhiên sắp đặt đâu vào đấy một cách hợp tình ý đến độ không ai nghĩ là ông cố tì t. ví như động từ “chẹt”. nó giống như là từ dùng trong ngôn ngữ nói hơn là văn viết ết ấy thế nhưng khi xuất hiện với hình ảnh “như một cái yếu hầu” thì vẻ cáng _ cán.

              vẻ ẹp dữi của đà giang còn thể hi ở cảm giác thấy lạnh của nhà văn khi đi qua vào mùa hè cai cảm gici ấy vừa cho thấy không khí lành nh ả ầ ầ ầ ầ ầ ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả những vách đá dựng đứng khiến with người cảm thấy thật nhỏ bé giữa thiên nhiên bao la.

              vẻ đẹp hung bạo của dòng song, bởi nó là tiền đề làm tôn lên vẻ đẹp trữ tình và hình tượng người lái đò nà sau. cảnh hung bạo của dòng song còn được khắc họa đậm net ở mặt ghềnh hát loóng. tác giả viết dòng song phải có đến hàng ngàn cây số là “nước xô đá, đá xô song, song xô gió”. Chỉ một câu nhưng ược lặp lại từ “xô” ba lần và một loạt thanh sắc xuất hiện, khiến ộc giả cũng cảm giác như đang bị sone, gió và nơt the ỗngnngn, m ạnn, và và v ạnn. qua đây, chúng ta thấy rõ sức mạnh của thiên nhiên thật khủng khiếp và lạnh lùng. nó “gùn ghè”, hầm hè and hệt thú hoang bạo tợn, lì lợm và hung dữ. nó sẵn sàng giơ nanh vuốt, thách thức với with người.

              tiếp đến, vẻ đẹp hung bạo ấy còn thể hiện ở những cái “hút nước” khổng lồ ở quãng song tà mường vát. dưới with mắt của nguyễn tuân, xoáy nước “như những cái giếng bê-tông” được thả xuống làm mong cầu. Ở đây, ông nhân hóa xoáy nước thành with người biết thở và biết kêu. sự ví von như một cái cống bị sặc thật sinh động và hấp dẫn. chắc có lẽ, chưa nhà văn nào lại có thể tưởng tượng và so sánh các hình tượng với nhau độc đáo như cách nguyễn ân tulm đã. có thể nói, nhờ nguyễn tuân mà dù nhiều người chưa thấy mặt mũi dòng sông đà ra sao nhưng vẫn cảm nhận ược khúc sông hiể vở cở c. nó có thể nuốt chửng mọi thứ nên không có một with thuyền nào dám tới gần, nếu không sẽ bị hút rồi dìm xuống dòng song. thật đáng sợ!

              Đặc biệt ở khúc thác song Đà, vẻ dữ dội, hiểm ác của dòng song được tác giả “vạch trần” rõ nét. Ông miêu tả bằng những âm thanh, sắc thái vô cùng mạnh mẽ, quyết liệt như tiếng “réo gần mãi lên, réo to mãi lên”. Ông nghe tiếng nước có lúc như “oán trách”, có khi lại “van xin”, hay là đầy “khiêu khích”. có lúc nó lại rống lên như “một ngàn with trâu mộng” đang vật lộn trong lúc rừng cháy, không những thế, đá ở song đà như hợp lại c’thàn “. chúng mang nhiều dáng vẻ khác nhau như “ngỗ nghịch”, “nhăn nhúm”, “méo mó”. nhà văn dùng nhiều tính từ tả người để khiến cho những hòn đá vô tri trở nên có tâm hồn. nhớ thế, độc giả dễ dàng cảm nhận rõ sự bướng bỉnh, bất cần của đá. tới đy, chung ta fó ủ cơ sở ể ể khẳng ịnh, bằng trí tưởng tượng phong phú của mình, nhà vĂ đ— biến dòng sông đà bình thường thành một “The truth đng sông ô đây coi nó là kẻ thù số một.

              qua qua trình phân tích tác phẩm người lái đò song đà, các bạn có thể thy, bên cạnh vẻ ẹp hùng vĩ, hung bạo và dữ dội, dòng song còn mang m. e ấp. net đẹp thùy mị như thiếu nữ ấy được tác giả cảm nhận qua nhiều góc cạnh, điểm nhìn ở không gian và thời gianhaukhá. với nguyễn tuân, song đà từ trên cao nhìn xuống uốn lượn như obsg tóc của người with gái vùng tây bắc xinh ẹp, diễm lệ “tuôn dàc mệtó nhtó. nở hoa ban, hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn khói núi mèo đốt nương xuân”.

              Ông không quên miêu tả chi tiết màu nước biến đổi theo mùa của dòng song như mùa xuân dòng song “xanh ngọc bích”, mùa thu “lừ lừ chín”. không những thế, trong trí tưởng tượng của nhà văn, có lúc song Đà nhẹ nhàng “như một cố nhân”. Ông thấy dòng song còn mang “màu nắng tháng ba Đường thi” với bờ song đầy những chuồn chuồn và bươm bướm bay lượn. từ xa tới gần, từ khái quát đến chi tiết, tác giả không quên mô tả hai bên bờ song như nhuộm màu cổ tích. cả dòng song còn mang trong mình những nỗi niềm hoài niệm xa xưa.

              phân tích tác phẩm người lái đò sông Đà không thể không nói tới nhân vật người lái đò. nếu như thiên nhiên càng bao la, dữ dội bao nhiêu thì càng tôn lên vẻ đẹp tài hoa, đức độ và trí tuệ của người lái đuy. người lái đò ở đây cũng chính là người lao động chăm chỉ, cần cù kiên trì mạnh mẽ và can đảm.

              phẩm chất đẹp đẽ ấy của người lái đò được khắc họa rõ net qua khung cảnh vượt thác song Đà. Trước with Sông ầy mưu kế và nhiều đòn hiểm nguy, người lai đò pHải hết sức tỉnh táo v àng tâm mới cóco thể xuyn qua ma trận với ba vòng thac ấu của dòn. trước “thạch trận” đầy căng go, ông lái vẫn không hề nao núng. Ông vẫn “giữ lấy mái chèo cho khỏi bị hất lên”. dù cho mặt nước hò reo hùa nhau bẻ gãy cán thuyền còn songg nước thì như “quân liều mạng” lao vào “đá trái thúc gối vào bụng và hông thuy”. mặc cho nước bám lấy như “đô vật” muốn vật ngửa ông ra, còn song thì như bóp chặt lấy hạ bộ ông đò. và dù cho he đã bị thương “mặt méo bệch đi” thì ông vẫn cương quyết không đầu hàng. Ông “cố nén vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt buồng lái” và chỉ huy chiếc thuyền băng băng vượt qua mọi “trùng vi thạch trận”.

              qua đy ta thấy riqu, tac giả đã xây dựng hình tượng nhân vật người lai đò bằng nhiều nghệ thuật ặc sắc ở nhiều lĩnh vực như phap, phap, âc âc ởc ởc. pháp tu từ nhân hóa, so sánh, cùng câu văn ngắn gọn, súc tích đã khắc hoạt thành công nhân vật lái đò và dòng song huyền thoại.

              Đoạn trích người lái đò song Đà thực sự là một tùy but vô giá. nó thôi thúc mọi ộc giả sau khi ọc xong ều muốn xách ba lô lên và đi ến tây bắc ể ược tận mắt chiêm ngưỡng vẻ ẹp hùng vàn vịà tắn t. Đồng thời có thể trò chuyện với ông lái đò để thêm yêu, thêm hiểu những con người quả cảm nơi đây.

              phân tích người lái đò song Đà – mẫu 6

              nói đến nguyễn tuân là người ta nghĩ ngay đến một nhà văn suốt đời đi tìm cái đẹp. cái đẹp trong các tác phẩm của ông phải là cái đẹp đạt đến độ hoàn thiện, hoàn mỹ. sự nghiệp cầm bút của nguyễn tuân đạt được rất nhiều thành tựu kể cả trước và sau cách mạng.

              <p

              ngay ở những câu văn đầu tiên, nguyễn tuân đã thể hiể rất rõ sự hung bạo của song Đà. dòng song không trôi giữa đôi bờ “cát trắng phẳng lì” thơ mộng mà bờ song “dựng vách thành”, cao vút, dựng đứng. quãng song thì hẹp đến nỗi “with nai, with hổ có lần vọt từ bờ song này sang bờ kia”. “Mặt Sông chỗ and chỉ đúg ngọ mới có mặt trời”, “đang mùa hè đi đò qua qua ấy and cũng cảm thấy lạnh”, cai lạnh của từng lớp da thịt, củ sự sự sự sự sợ sợ sợ sợ khi đi qua quãng này, người ta cảm tưởng như mình “đang ứng ở một cái ngõ nào mà ngóng vọng lên cái cửa sổ trầng nhà thứ mấy nào v . bằng một loạt hình ảnh miêu tả, nguyễn tuân đã ẩy người ọc từ phố xá đô thị về khung cảnh hoang sơ ến đáng sợ cỰnƻnƧa thi. người ta thấy hiện ra trước mắt là một khúc sông đà vừa sâu, vừa hẹp, vừa tối, vừa lạnh ủ ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể

              đi qua bảy mươi ba cai ghềnh, có thể kể tên ến năm mươi cai ghềnh nhưng sợ hãi nhất là ghềnh hat loeng gùn ghè suốt năm…”. kết cấu trùng điệp, nhịp văn nhanh mạnh khiến người đọc không khỏi hãi hùng trước những âm thanh của song, gio, nưđớc, . các từ láy “cuồn cuộn”, “gùn ghè” vừa hợi âm thanh ghê rợn vừa gợi những hình ảnh khủng khiếp của nơi đây. song Đà được miêu tả như những kẻ sẵn sàng “đòi nợ xuýt” những người trên song. nó có thể gây ra rất nhiều nguy hiểm mà with người không thể nào lường trước được.

              nhiêu đó vẫn chưa kể hết những sự đáng sợ của song Đà. nguyễn tuân đã sử dụng một loạt thủ pháp nghệ thuật khác nhau để lột tả hết cái vẻ hung bạo của hút nước song Đà. nhìn từ xa những cai xoáy nước trên sông giống như cai lúm ồng tiền trên má cô gai nhưng nó lại không hề duyên dáng, dễ thương, Thay vào đó nó cóc thể th không chỉ vậy, nguyễn tuân còn so sánh những cái hút nước với những cái giếng bê tông thả xuống song để chuẩn bị làm mong cầu. hình ảnh so sánh này vừa gợi độ sâu hun hút của những cái xoáy nước vừa khiến người đọc khiếp sợ khi hình dung ra nó. he càng sợ hãi hơn khi đọc những câu văn miêu tả âm thanh của những cái hút nước. “nước ở đây thở và kêu như cửa cống cái bị sặc”. nước không chỉ dồn về nhiều và nhanh mà còn ặc ặc lên như mới rót dầu sôi vào. từ láy “ặc ặc” gợi cảm giác song Đà giống như một loài thuỷ quai bị bóp chặt yết hầu đang quằn quại giãy giụa. sự hung bạo này khiến nhà văn liên tưởng đến hình ảnh một anh quay phim táo tợn nào đó mang máy quay ngồi trên thuyền thúng xuống tận cái hút sông Đà rồi từ đó lia ngược ống kính để ghi lại cảnh tượng ghê sợ: một cái giếng như xanh toàn bằng thuỷ tinh như sắp vỡ tan đổ ụp xuống cả người, cả máy quay phim. with thuyền xoáy tít, những thước phim màu cũng quay tít. ngòi bút sắc sảo của nguyễn tuân khiến người đọc cảm giác như đang được xem một bộ phim hành động hấp dẫn nhưng cán>

              sự hung bạo của song Đà còn được miêu tả qua những cái thác nước. nhà văn hướng người đọc chú ý vào âm thanh của chúng và miêu tả lần lượt theo trình tự từ xa đến gần. “còn xa lắm mới đến cái thác” nhưng tâm địa và diện mạo thứ “kẻ thù số một của con người” đã dần hiện ra. chúng vẳng tới bằng âm thanh “réo gần mãi lại réo to mãi lên”. tiếng thác nghe như là “oán trách”, nghe như là “van xin”, “khiêu khích”, giọng gằn mà “chế nhạo”. cách kết hợp khéo léo giữa so sánh và nhân hoá này đã khiến song Đà hiện lên với một tâm địa phức tạp. “thế rồnó rống lên”, âm thanh được phóng to hết cỡ giống như đang ở đỉnh điểm của một cơn phấn khích man dại. nguyễn tuân còn so sánh tiếng thác song Đà giống như tiếng của một ngàn con trâu mộng đang lồng lộn để phá tuông sự bủa vủa r>

              và để tăng thêm sự hung dữ của song Đà, nguyễn tuân còn hướng ngòi bút của mình vào miêu tả đá song. hình ảnh ẩn dụ “cả một chân trời đá” gợi cảm giác đá song Đà nhiều vô kể. những tảng Đá song Đà đã được nguyễn tuân thổi hồn vào đó với từng tảng đá mặt hòn nào trông cũng “ngỗ ngưển”, “nhīm”, “nhīm”. rồi chúng còn vây thành một thạch trận giống như một trận đồ bát quai trên song Đà.

              qua ngòi bút của nguyễn tuân, with song hung bạo này chẳng khác gì kẻ thù số một của with người. thế nhưng ngay sau đó, khi sự hung bạo trôi qua, nó lại hiện lên với cả vẽ trữ tình, thơ mộng đến khó tin.

              từ trên máy bay nhìn xuống “with sông đà tuôn dài tuôn dài như một ang tóc trữ tình, ầu tóc, chân tóc ẩn hiện trong mây trời tuy bắc bun nởh ban ban gạ -cut -cut -cuth -cuth -cut túhi túhi túhi túchi tuar mèo đốt nương xuân”. với việc so sánh song Đà “như một áng tóc trữ tình”, nhà văn đã khiến dòng song hiện lên với cái vẻ kiều diễm của mờt i ngưụ. thông thường người ta sẽ thấy chữ “áng” hay ược dùng ể chỉ những tác phẩm nghệ thuật, vậy mà ở đy nguyễn tuân đã ă dûng . có thể thấy trong suy nghĩ của tác giả, song Đà giống như một tác phẩm nghệ thuật mà tạo hoá đã tạo ra.

              sông Đà không chỉ đẹp ở dáng hình mà còn đẹp ở màu nước. tác giả đã quan sát dòng song ở những không gian và thời gian khác nhau. mùa xuân dòng xanh ngọc bích, vừa trong xanh vừa óng ánh. Thu sang nước song chín đỏ như da mặt người bầm đi vì rượu bữa. bằng việc miêu tả chi tiết, cụ thể cùng những así sánh ộc đáo song đà hiện lên vừa ẹp, vừa đa dạng và qua đy ta cũng thng thhng ết nt. /p>

              bờ bãi song Đà thì mênh mang, trải dài “bờ song Đà, bãi song Đà, chuồn chuồn bươm bướm song Đà”. câu văn ngắt thành nhiều đoạn đã tạo nên nhịp văn hối hả, mau lẹ. rồi khi nhìn từ trên thuyền xuống, song Đà mang dáng vẻ “lặng tờ”, tĩnh lặng tuyệt đối. sự tĩnh lặng của dòng song ẩn chứa trong đó là một sức sống dạt dào. nhà văn còn dùng những así sánh vô cùng gợi cảm khi miêu tả dòng sông “bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử”, “bờ sông hồnn nhiên nhềtềc m. nhà văn đã sử dụng những khái niệm trừu tượng ể miêu tả vẻ ẹp cụ thể của song đà khiến s. câu văn “thuyền tôi trôi trên song Đà” đã gợi ra cái vẻ tĩnh lặng của song Đà và sự thanh thản trong tâm hồn with người. GIữA CAI KHUNG CảNH THơ MộNG ấY NHà văn nghe thấy một tiếng còi sương – tiếng còi xúp lê của một chuyến tàu ường sắt phú thọn bái – lai chu, ân ạn ạn ạn ạn ạn /p>

              có thể thấy những câu văn miêu tả vẻ trữ tình, thơ mộng của song Đà đã tạo nên một đoạn văn giàu chất thơ. chất thơ ở cảnh sắc song Đà, chất thơ của tâm hồn with người.

              bằng vốn hiểu biết sâu rộng cùng tài nĂng miêu tả sắc sảo của mình, nguyễn tuân đã ưã ưa người ọc đi hết từ sợ hãi này ến bất ngờ khác khá khá khi khi miêu tả vẻ ẹ

              ọc “người lái đò song đà” người ta càng hiểu hơn lý do vì sao cái ẹp trong văn của nguyễn tuân ược gọi là cái ẹp ạt ến mộàn . tac pHẩm một lần nữa khẳng ịnh tài nĂng bậc thầy của nguyễn tuân trong việc sửng dụng ngôn từ vừa giup người ọc thấy ược tìnhnh yêu quêng, ấ.

              phân tích người lái đò song Đà – mẫu 7

              người lai đò sông đà của nguyễn tuân là bút ký ặc sắc, là kết quảa của chuyến thâm nhập thực tếc vùng sông đà 1958 – 1960 của nhà vĂn, in trong tập tập bút kng kng đà. cảm hứng gắn bó với mảnh đất và with người tây bắc đã in đậm trong hình ảnh người lái đò nghệ sĩ và with song Đà vừa hùng v

              “tây bắc ư? có riêng gì tây bắc.khi lòng ta đã hóa những with tàukhi tổ quốc bốn bề lên tiếng háttâm hồn ta là tây bắc chứ còn đâu.”

              (tiếng hát with tàu – chế lan viên)

              những ngày tháng cả nước rộn ràng lên ường theo tiếng gọi của “tâm hồn tây bắc” ể ể xây dựng lạt miền qura. đến với cách mạng. MộT TRONG NHữNG NHà NGHệ Sĩ YêU NướY Là NGUYễN TUâN – Cây ộC HUYềN CầM CủA NềN VăN HọC VIệT NAM, NGườI đà MANG LạI NHữNG Tờ HOA THơM THảO CHO ờI. nguyễn tuân ến với tây bắc qua tùy bút người lái đò sông đà – một tác phẩm thể hiện riqu net và sâu sắc phong cách nghệ thuậđat ộc ộc .

              Đến với nghệ thuật, đối với nguyễn tuân là đến với sự tìm tòi và sáng tạo, bởi vì “nhà văn là người sáng t gi”. nguyễn tuân sợ mình của ngày hôm nay giống với mình của ngày hôm qua, sợ sự trùng lặp tầm thường. chính vì thế, ông đã lấy “chủ nghĩa” xê dịch “làm đề tài cho tác phẩm, làm mục đích cho cuộc đời mình. sống là để đi, để tìm hiểu những điều mới lạ.

              cc cach mạng, một mình với chiếc vali, nguyễn tuân đã bôn ba trên nhiều miền quê ất nước nhưng với tâm trạng của kẻ “thiếu quê hương”, b đ sau cách mạng, ông cũng xuôi ngược nhiều nơi nhưng với tinh thần của người yêu quê hương xứ sở, he muốn góp phần vào công cuốy dc xâp.

              chính nhà vĂn đã từng nói ến tây bắc là ể ể “đi tìm cai thứ vàng mười của màu sắc song cho tây bắc thêm sáng sủa tươi vui và bền vững”. với tình yêu quê hương sâu nặng và bầu nhiệt huyết sôi nổi ấy, nguyễn tuân đã sử dụng uyển chuyển, tinh vi vốn ngôn ngữ phong phú của mình để viết nên những tờ hoa thơm thảo về con người và thiên nhiên của miền sông núi no…

              tác giả hay đi tìm cảm giác mạnh cho các giác quan. vì vậy, những trang văn của ông thường mang theo âm điệu của những trận cuồng phong, bão tố. nhưng không vì thế mà chúng mất đi net dịu hiền, thơ mộng. qua ngòi bút nguyễn tuân, song Đà hiện lên vừa hung bạo nhưng cũng vừa trữ tình. Nó mang tâm ịa xảo quyệt của thứ kẻ thù số một, có thể cướp đi mạng sống của bất cứ kẻ nào lỡ sa chân vào “thạch trận nhô vào thì chúng “nhổm cả dậy để vồ lấy”…

              nhưng cái hung hãn dữ tợn ấy vẫn không làm mất đi được net trữ tình ở song Đà. miêu tả with song ở những đoạn xuôi dòng, ngòi bút nguyễn tuân bỗng trở nên mềm mại, uyển chuyển, mang đậm chất thơ. “with song đà tuôn dài như một áng tóc trữ tình, ầu tóc, chân tóc ẩn hiện trong mây trời tây bắc bung nở hoa ban, ho gạo tháng hai và cuhồn cuuộn khi-p… … p> p> pur.

              trên with song ấy, ông lái đò xuất hiện, dữ dội và phi thường. trong cuộc chiến đấu “một mất, một còn” với thác nước, tác giả cho ta thấy được cái tài hoa, trí dũng tuyệt vời của ông lái. người lái đò song đà là hiện thân của tác giả, chỉ thích lao vào những cuộc chiến ấu nguy hiểm với thác nước dữ dội mà ƻy không không.

              giọng văn nguyễn tuân thật tự nhiên và phóng túng khi miêu tả hai trạng thái đối lập của cùng một sự vật. song Đà vừa trữ tình vừa hung bạo, vừa là “kẻ thù , vừa là “cố nhân”. DướI NGòi Bút Tac Giả, with Sông Không chết cứng mà vận ộng một cach mạnh mẽ, sôi nổi bằng những từ ngữ gợi hình ảnh, tac ộng mạnh vào giá người ọi ọi ọi ọi ọi ọi ọi ọi ọi ọi ọ

              ông lai đò cũng thế cũng xuất hiện một cach Sinh ộng, rõ nét và sắc sảo… ối với nguyễn tuân, “đã là văn”. cái đẹp ấy đã chi phối cách nhìn của tác giả trên toàn bộ tác phẩm. with người và sự vật, qua ngòi bút nguyễn tuân, đều được khai thác trên phương tiện mĩ thuật và tài hoa nghệ sĩ.

              net đẹp song Đà là một công trình dày công sáng tạo của tạo hóa. nó vừa hùng vĩ vừa nên thơ. nó đẹp từ dáng dấp đến màu sắc. cái áng tóc trữ tình của người thiếu nữ ấy là nguồn cảm hứng cho biết bao nhà thơ, nhà văn. nước song Đà cũng thế. “mùa xuân dòng xanh ngọc bích”, “mùa thu nước song Đà lừ lừ chín đỏ như da mặt người bầm đi vì rượu bữa”.

              con song ấy đối với tác giả không chỉ đơn thuần là một cảnh đẹp thiên nhiên mà nó thật gợi cảm. nó gây nên nỗi nhớ da diết cho những ai đã từng một lần gặp gỡ rồi lại đi xa. gặp lại song Đà, tác giả cảm thấy tâm hồn lâng lâng vui sướng như gặp lại cố nhân. “chao ôi, trông with song, vui như thấy nắng giòn tan sau kì mưa dầm, vui như nối lại chiêm bao đứt quãng”.

              và trong cái đẹp đẽ, thơ mộng của đất trời thiên nhiên, with người xuất hiện như một nghệ sĩ tài hoa. Ông lái điều khiển with thuyền một cách chủ động và thuần thục. Ông bao giờ cũng đứng trên thác sóng dữ dội mà bắt chúng phải quy hàng. “NắM CHặT LấY ượC CAI BờM SONG đUng Luồng rồi, ông đò ghì cương lai, bám chắc lấy luồng nước đUng mà phónng nhanh vào cửa without, mà lai mi mi mi ất ất ất ất ất ất ất ất chiếc thuyền cứ như một nhạc sĩ đang kéo đàn violon.

              “người lái đò song Đà” là một bước chuyển lớn trong phong cách nguyễn tuân. trước cách mạng, nhà văn thường đi tìm đề tài cho tác phẩm bằng cách quay về với quá khứ, với một thời vang bóng đã qua. nhân vật của nguyễn tuân là những huấn cao, quản ngục mang tâm trạng của kẻ “nào biết trên đầu có ai”. nhân vật “vang bóng một thời” là những vị anh hùng ngang dọc, “khinh bạc đến điều”. nhưng sau cách mạng, nguyễn tuân đã tìm thấy chất tài hoa nghệ sĩ ở những with người lao động hết sức bình dị, gần gũi.

              huấn cao giờ đây đã lùi vào dĩ vãng chỉ còn đây một ông lái đò cả đời gắn bó với công việc, với cuộc sống. hình ảnh ông lái lênh đênh trên sóng nước, chiến đấu với tử thần bằng cây sào bé nhỏ gây xiết bao xúc động trong ời ƒc. nguyễn tuân đã trao tặng ông chiếc huy chương anh hùng lao động trên ngực như một niềm hãnh diện thiêng liêng. Ông lái xuất hiện trước mắt chúng ta như những người nghệ sĩ tài hoa trí dũng song toàn. Miêu tả hình ảnh người ời thường lai đò, nguyễn tuân đã thể hiện tấm lòng trân trọng, cảm pHục những with người góp pHần vào công cutng cuhc xây dựng tổc.

              trong việc tái hiện lại hình ảnh sông nou tây bắc và người lai đò, nguyễn tuân đã kết hợp nhiều phương tiện của nhiều ngành nghệ thuật: họi họi họ như hiện ra trước mắt ta sừng sững và sinh động. “ngoặt khúc song lượn, thấy song bọt đã trắng xóa cả một chân trời đá”. Âm Thanh Song Vỗ Vào đá, Vào Mạn Thuyền, Song dậy Lên Thành Thá nii, “Một anh bạn quay phim táo tợn… đ- cảm ngồi vào một cai Thuy Thng Tròng Tròng Tròng Tròng Tròng Tròng Tu Tu ể đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ fim…

              tất cả những gì nhà văn viết ra, những gì nhà văn tưởng tượng và sáng tạo nên đều như được dựng ại trưc. tiếp xúc với tac pHẩm người lai đò sông đà của nguyễn tuân, ta như đang ứng trước with sông ấy, chứng kiến ​​cuộc vật lộn giữa ông lai với thác nước, chứng ki đá ngầm, đá nổi và cả những đoạn song êm ả, trữ tình.

              trong đoạn văn, nguyễn tuân dùng cả những kiến ​​thức về quân sự, võ học … cuộc chiến ấu giữa người với thạch trận sông đà diễn rhật hấp dẫ, li kn n. “đá trái mà thúc gối vào bụng và hông thuyền”. Nó “Bám Lấy Thuyền NHư đôt Tum Thắt Lưng ông đò đòi lật ngửa mình ra”… tất cả những từ ngữ và hình ảnh mang ậm nért “qun sự, võtht” t ợt ợt ợt ợt ợt ợt ợt ợt ợt hấp dẫn.

              nguyễn tuân từng được mệnh danh là nhà văn của sự tài hoa và uyên bác. nguồn tri thức khổng lồ của ông về lịch sử, khoa học, địa lí, sinh học… thường được tuôn trào dào dạt trong tác phẩm of him. với người lái đò song Đà, tác giả đã đưa ta đến với một miền quê hương tổ quốc. vị trí song Đà, lịch sử song Đà đã được nguyễn tuân giới thiệu bằng những trang viết đầy tính “uyên bác”. nhiều ịa danh ược tac giả nhắc ến Trong tac pHẩm như tà mường vát, sơn la, hat loeg… tất cả, tất cả chứng tỏ sự hiểu biết rất rộng và rất sâu của tac giả

              khả năng diễn đạt và vốn ngôn ngữ của nguyễn tuân thật phong phú. mỗi từ ngữ khi đưa vào câu văn dường như đã được chắt lọc, gọt giũa cẩn thận. Ông đã sáng tạo nên nhiều từ ngữ mới lạ, độc đáo. giọng văn đôi khi có vẻ thô kệch, dàn trải nhưng lại hết sức cô đúc và tự nhiên. nguyễn tuân không những viết nên những trang văn đầy tài hoa và lịch lãm mà ông còn sáng tạo nên những trang thơ cho đời. Đọc những dòng viết về with song Đà trữ tình, ta không khỏi ngỡ ngàng, ngạc nhiên trước giọng văn êm ái, dịu dàng nhưa n tup.

              vềt về người lai đò sông đà, viết vềt vùng quê hương tổc quốc, nguyễn tuân đã thhiện nguồn xúc cảm yt tha tha thiết ối với ng nồn ấng nhng. sông đà càng ẹp, càng sinh ộng, ông lái càng anh dũng, ngoan cường trong công việc ta càng thấy ược tấm lòng nhân ạo sâu sắc của nhà v ăn – ng tán.

              nguyễn tuân thật bình dị từ công việc đến hình dáng, cách ăn nói. nhưng ông ta lại là người anh hùng trước mắt nguyễn tuân. nhà văn đã phát hiện ra trong con người bình dị ấy chất nghệ sĩ tài hoa, dám đương đầu với song to gió lớn để chèo ển qua song con. Ông lái hiện lên trong tác phẩm là người lao động hăng hái, quên mình vì công việc.

              cuộc sống quanh ta vốn dĩ rất tầm thường, cũ kĩ. ngày lại qua ngày, mây vẫn bay và gió vẫn thổi…nhưng chính nhà văn là người mang lại cho ta một thế giới mới, tinh khôi, kì diệu. nguyễn tuân cũng là một nhà văn, một người gop phần sáng tạo lại thế giới. văn chương của nguyễn tuân đã mang đến cho chúng ta một chân trời huyền bí riêng biệt, hấp dẫn và độc đáo. Đó là chân trời của cái đẹp, của sự tài hoa và uyên bác…

              phân tích người lái đò song Đà – mẫu 8

              với bài kì nổi tiếng “người lai đò sông đà” – rút từp “Tùy Bút Sông đà” xuất bản năm 1960, nguyễn tuân muốn xưng tụng ông lai đò tài hoai hoa trì dựng trên s ngôn ngữ nguyễn tuân lại hùa nhau xưng tụng tác giả của nó như một ông tài bậc thầy lèo lái with thuyền chữ trên dòng sông thim kéng thông. chynh từ áng kỳ này, người nghệ sĩ vốn nổi tiếng tài hoa uyên bác từ trước cách mạng tháng 8 nay lại có trổt phong cách nghệ thuccy ầt có. tác phẩm đã khắc hoạ vẻ đẹp đa dạng vừa hung bạo vừa trữ tình của with song Đà và ca ngợi người lái đò giẩn dịd mà tr kì vô>

              nguyễn tuân là một nhà văn lớn của dân tộc, một nghệ sĩ tài hoa suốt đời đi tìm, và tôn vinh cái đẹp. Ông cor vị trían trọng và đong gip không nhỏ ối với văn học hiện ại: thúc ẩy thể tùy bút, Bút kí văc ạt tới trình ộ nghệ thuật cao, làm pHong pHong pH đ nền văn xuôi hiện đại một phong cách nổi bật, tài hoa và độc đáo.

              với chất tài hoa tài tử sẵn có trong một tâm hồn nghệ sĩ yêu cái ẹp, một bộ Óc uyên bác và lối hành văn cầu kì, ộc đâo, nguy. . Đối với ông, đã đẹp là phải đẹp đến toàn mĩ, đã dữ dội là phải dữ dội đến khác thường, đến tỉn t. Và Trong Một Chuyến đi Gian Khổ Và ầy Hào Hứng ến vùng tây bắc rộng lớn, xa xôi, ông đã tìm thấy cho mình một “nàng thơ” hoàn mĩ: sông đà với hai bạo, dữ dội mà trữ tình, đẹp đẽ.

              sự hung bạo của Đà giang đã được nguyễn tuân thể hiện một cách rất tài tình trong tác phẩm. viết về Đà giang, ngòi bút của nguyễn tuân vô cùng phóng túng, thoải mái bởi “người lái đò sông Đà” được viết bằng thể loại tùy bút. Ông chẳng khác nào một nhà quay phim lão luyện. có khi ống kính của nhà văn tiếp cận with song Đà từ phía viễn cảnh. từ trên cao, nguyễn tuân nhìn thấy with song Đà dài ngoằn ngoèo như một sợi dây thừng.

              Có đôi lúc, ống kính của nhà văn lia vào ể quay cận cảnh từng quãng sông hẹp, cắt từng đoạn sông ể mô tả cai sự hung bạo của những đOn sôn sông với với mặt song chỗ ấy chỉ lúc đúng ngọ mới có mặt trời.” thậm chí có những đoạn “vách đá thành chẹt lòng song Đà như một cái yết hầu. Đứng bên này bờ nhẹ tay ném hòn đá qua bên kia vách.

              có quãng con nai con hổ đã có lần vọt từ bờ này sang bờ kia”. Ấn tượng hơn nữa là việc “ngồi trong khoang đò tắt phụt đèn điện. và phong cách ộc đáo của nguyễn tuân còn ược thể hiện qua gó >

              những quãng ghềnh thc hãy còn đáng sợ ở cái dữ dằn của gió – nước: quãng mặt ghềnh hát loong, dài hàng cơy gió phối hợp với ới nưỡ. : “nước xô đá, đá xô song, song xô gió cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm suốt tháng như lúc nào cũng đòi nợ xuýt”. cái dữ dội, hung bạo của ghềnh thác được mô tả thành công và sinh động như đang hiện hữu trước mắt người đọc bởi nghệ thuật tài tình của nguyễn tuân với hàng loạt các động từ mạnh, câu văn nhiều dấu phẩy liên tiếp tạo nên sự liệt kê trùng điệp của hành ộng “sô” và pHần nào dựng nên nhịp điệu hối hả, dồn dập vừa như cai dữi, mạnh bạo của dòng nước mà còn nh nh ưi ậ

              như vậy rõ ràng ở nơi ấy lòng sông rất hẹp, độ dốc của con thác rất cao, nhiều luồng chết, vực xoáy. Viết về with sông đà Hung bạo, tac giả sử dụng những câu văn rất ngắn, huy ộng chủ yếu kiến ​​thức võ thuật và quân sự ể miêu tả sự vận ộng của d. Ông cũng cảm nhận with song bằng nhiều giác quan để kích thích trí tưởng tượng của độc giả bạn đọc. bởi vậy, with song Đà hiện lên là một nhân vật có tính cách và cả ngôn ngữ.

              ta còn thấy nguyễn tuân tập trung vào miêu tả sự hung bạo của Đà giang ở những hút nước với cách liên tưởng vô cùng táo bạo. Ở những cai hút nước giống như những cai giếng bê tông người ta thả xuống ểể chuẩn bị làm mono cầu: “Trên những cai hút nước ấy cũng đang đang đang đang đ như cửa cống cai bị sặc ”, có lúc lại nghe rờn rợn như tiếng“ Rot dầu sôi ”. Sông đà Không khác gì một loài thou dữ ầy ranh méh, chực chờc vồ lấy những chiếc chiếc thug chiếc thuyền nào dám men gần cái hút nước ấy…

              bè gỗ nghênh ngang qua đây vô ý là bị hút nước đó Lôi Tuột xuống, có chiếc thuyền bị nó giồng ngay cây chuối ngược rồi vụt biến đi, bị dìm d khuỷnh song dưới”. NHữNG so Sánh, I saw “như cửa cống bị sặc”, “như cai giếng bê tông”… ầy gợi hình, gợi cảm của tac giả gây cảm giác rất mạnh làm choc dữ của song Đà mà thót tim lại. thế nhưng, giống như đang cùng người ọc ngồi cùng một chiếc thuyền qua song, nguyễn tuân lại ưa người ọc ến những ghững cái ghn.

              trước hết là những âm thanh của tiếng thac gào rùng rợn, haang dã: with sông đà đã trở thành một loại thủy quai vừa hung ou, vừa nham hiểm: rồi lại như là khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo. thế rồi nó rống lên như tiếng một ngàn with Trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu, rừng Tre nứa nứ Ở đoạn văn này, tác giả đã huy động rất nhiều biện pháp nghệ thuật như nhân hóa, liên tưởng, so sánh, sử dụng hàng loạt động từ mạnh khiến hình ảnh sông Đà thật ghê rợn như một nhân vật mang tâm địa hiểm ác với cái kiểu khôn khéo, ranh ma.

              tiếp đến là sự hung bạo, dữ dằn của đá song Đà, đó là những cửa tử đang mai phục ẩn nấp để gieo rắc cho Ɲh kinh. Bằng tri thức sâu rộng về quân sự, võ thuật, thể dục, thể thao và điện ảnh, nguyễn tuân đã phac họa nên một cuộc chiến ầy gay cấn nhưt quyển binh binh phaph về đánh trậ Đá ở đây được chia thành ba tuyến và năm cửa, bốn cửa tử và duy nhất chỉ một cửa sinh.

              lòng sông thì trắng xóa làm nổi bật những tảng đá đang bày thế trận, tảng nào, hòn nào “trông cũng ngỗ nhị và như những vị tướng”, “con tuổi trước khi giao chiến”. có vị “lại lùi về một chút và thách thức cái thuyền có giỏi thì tiến gần vào”.

              con thác khúc song này mới độc áo, xảo quyệt làm sao! như đang mai phục ể rồi ột nhiên nhổm cảy vồ lấy with thuyền nơi khúc sông ngoặt, khi thì nó lại tỏ rơ ể ể dụ with Thuy “khi đánh giáp Cán Chèo, rồi đá trai thúc gối vào bụng, giở ủ đòn âm, đòn tỉa, rồi tum lấy thắt lưng đòi lật ngửa bụng ông lai đò trên trậc nước. hoang vu.

              ồng Thời, Khi Viết Về Dòng Sông, Nguyễn Tuân đã Bộc Lộ Rõ Mình Là Một Nhà Văi Với tình Yêu quê hương ất nước thha Thiết bởi trong văng chương nghệ tuật, viết vềt về mà viết về giang sơn là viết về tổ quốc. Đây là tình yêu nhất quán trong cuộc đời cầm but của nhà văn. trước cách mạng, tình yêu quê hương tổ quốc của nguyễn tuân được bộc lộ một cách thầm kín thông qua tác phẩm “thiếu quê hư>

              không chỉng lại ở đó, ngòi Bút của nguyễn tuân còn tập trung vào ể miêu tả cai vẻ ẹp lãng mạn, thơ mộng của dòng sông đà, nhất là đoạn sôn sông ô người yêu văn nhận thấy Đà giang hiện lên qua ngòi but của nguyễn tuân thơ mộng, lãng mạn, trữ tình, vô cùng kiều diễm.

              nếu ở đoạn văn trên, nguyễn tuân miêu tả with sông đà hung bạo với những kiến ​​thức nền chủ and là qun sự võ thuật c fourth nguyễn tuân chủ yếu sửng kiến ​​thức du lịc du lịc du lịc du lịc du lịc du lịc thức lịch sử, kiến ​​thức văn học với câu văn dài ra nhưp chèo khoan thai t tha theuền tôi trên song. nếu ể ý, người yêu văn hẳn sẽ nhận thy có ến mười bốn câu văn nguyễn tuân kết thúc toàn với thanh bằng ểo cảm manh giác mên.

              cái đẹp của song Đà, mà cũng có lẽ cũng là nét đẹp trong tâm hồn nguyễn tuân, hiện lên mỗi khác qua mỗi góc nhìn khác nhau. KHI NHà VăN BAY TạT NGANG Sông đà, Từ TRên Cao NHìn Xuống With Sông, điều ầu Tiên Nhìn Thy Lại Chính Là Hình Dáng Như “Cái Dâừng ngoằ ngoằ -thng ừ -thng ừng ừng ừng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đnd “saônd” thng ừnd. lờ bóng mây ”rất tinh tế và ngưng ọng lại hình ảnh“ sông đà tuôn dài như một áng tóc trữ tình, ầu tóc chân tóc ẩn hện trong mây bạc bùc bán bùhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh -than báhhhhhhhhhhhhhhi thnh mèo đốt nương xuân”.

              và những lần sau nữa, khi nguyễn tuân “nhìn Say sưa làn mây mùa xuân bay trên sông đà” hoặc lúc xuyên qua đám mây mùa thu mà nhìn xuống dòng nước sông ô mỹ nhân hiền dịu ầy xuân sắc với bao màu sắc biến ổi diệu kì: “Mùa xuân dòng xanh ngọc bích”, “Mùa Thu nước sông đà lừ lừ chín ỏ như da mặt mặt một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một một ng With Sông Tươi ẹp, Sinh ộng Biết Bao Chứ Không phải là with Sông đen như “Thực dân phap đã đè ngửa with sông ta ổc tây vào mà gọi bằng một cai tên tên tên tên tên tên tên tên tên tên tên tên tên tên tê

              và with song Đà lại đẹp một kiểu khác nữa, khi nguyễn tuân dẫn người đọc đi xuyên rừng đến. Ông đã gọi song Đà đến ba lần tiếng “cố nhân”. nguyễn tuân ấn tượng với cái màu loang loáng của mặt nước như trẻ con nghịch chiếu gương vào mắt mình rồi bỏ chạy”. và ông bất chợt phát hiện trong cái lấp lánh ấy “sáng lóe lên một màu nắng tháng ba Đường thi “yên hoa tam nguyệt há dương châu”. bờ bãi song Đà rập rờn bay bao chuồn chuồn bươm bướm.

              nhà văn vui sướng đắm say khi hội ngộ cùng con song. nỗi niềm ấy ược ông ví von như niềm vui khi thấy cái “nắng giòn tan sau kì mưa dầm”, “như nối lại chiêm bao ứt quãng” – cái nắng sưhởi ìn. “đằm đằm ấm ấm như gặp lại cố nhân.”

              một lần nữa khi thuyền trôi ven bờ, tác giả đã phát hiện được thêm bao nhiêu vẻ đẹp gợi cảm của with song. Gây ấn tượng ầu tiên với người nGhệ sĩ là sự tĩnh lặng nhẹ nhàng: “Hình như từ ời li ời trần ời lê, quãng sông này cũng lặng tờ ến thế. with song bây giờ không hẳn chỉ là của hiện tại, nó trôi ngược về qua khứ xa xưa với sự so sánh, liên tưởng ầy bất ngờ cờủa tác: “.

              bờ song hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa”. Càng ọc, ta càng cc cảm giác như tac giả đã nhập thân làm một với cỏ cây sông nước, như Say sưa mê ắm với không gian nơi đy ển hi hi hi hi hi hi là “cỏ gianh đồi núi đang ra những nõn búp”, là “một đàn hươu vùi đầu ngốn đm búp cỏ gianh”. ẰNG SAU NHữNG DANG Vẻ, NHữNG THựC THể, Màu sắc ấy, người ta còn thấy một sức sống ngồn ngộn, tươi mới, trrẻ trung đang ẩn nấp, đang ng ng ng

              kì ảo hơn nữa là khi nhà văn như đã nghe ược tiếng nói của chú hươu: “ngộ ngẩng ầu nhung khỏi cỏ sương” cũng như dòng sô đ đgu nha nha nha nha nha nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm nhm và từ hiện tại, ông mơ ước ến tương lai nghe một “tiếng còi sương” hoặc “thèm ược giật mình vì một tiếng còi xúp-lê của một chuyến xe lửa ậng ti-g.”

              có thể nói tâm hồn nhà văn như vỗ cánh cùng ước mơ sông Đà đẹp tươi hơn trong ngày mới dựng xây. Càng về cuối bức traph, sông đà càng ẹp và sống ộng với “ang cỏ sương”, rồi “đàn ca dầm xanh quẫy vọt lên mặt sông bụng trắng như bạc rơi tho” vhoi right”. cảnh thiên nhiên cứ mở rộng dần bằng vẻ đẹp vừa hiện thực vừa biến ảo trong cái nhìn đắm mình trong thơ mộng của nhà></

              ta còn thấy hai nghệ thuật nhân hóa và so sánh được nguyễn tuân sử dụng một cách rất nhuần nhụy. Ông cảm nhận with sông đà và so sánh nó, von nó như một ang tóc của người thiếu nữ vô cùng lãng mạn, trữ tình, mĩ: “nhưt ang tag tong Trong Tù Bút“ Sông đ đ ọ ọ song đà”, gấp lại trang sách đã lâu nhưng những câu văn ẹp như những vần ấy vẫn giăng mắc, ở ở mãi trong tu hồn củn.

              nhà văn đã ể cho dòng cảm xúc dào dạt thốt lên thành lời ối thoại im lặng với thiên nhiên, bờ bãi ven song, dường như with n. của dong song. ngòi bút nhà văn đến lúc này mới thật sự tung hoành trong sự say sưa khám phá cội nguồn, kể về lịch sử dòng sông gắn với cuộc sống và con người tây bắc, những người đã đón nhận những tặng vật hào phóng của sông Đà

              cảm xúc từ thực tại của nguyễn tuân còn khơi nguồn cho những mơ ước mang tinh dự báo về tương lai, biến sức mạnh của dòng sông thih thrệt nồt thành n. rõ ràng, thực tại cuộc sống mới đã giúp cho nguyễn tuânco những dự cảm chynh xác, có ni ềm tin vững chắc vào những with người đang xy dựt một ch chắc vào vào những with người đ đang xy dựt chk ch chắc vào những with người đang xy dựt một ộ ở đ đ đ đ đ đ đ đ. /p>

              với sự quan sat tinh tường, Trí tưởng tượng phong pHú và tư duyn tưởng so Sánh bất ngờ kết hợp cùng việc sử dụng tài tình ngôn ngững tiếng vi vi vi vi ca Cá ca Cá ca Cá ca Cá ca ca ca ca a ca Cá giả đã làm nổi bật lên hình tượng with song đà như một biểu tượng về sức mạnh dữ dội và vẻ ẹp hùng vĩ nhưng cũng cũng c. hình tượng thiên nhiên này cũng chính là phông nền cho sự xuất hiện và tôn vinh vẻ đẹp của người lao động trong giai đoạn mới.

              qua đó, nhà vĂn cũng bộc lộ ược sự tài hoa của mình khi liên tục sáng tạo nên nên những dáng vẻ biến ảo khôn lường khiến người ọc phụi ngạc nhi. Đó là sự tài hoa thiên bẩm cùng với nền tảng là một vốn kiến ​​thức uyên Bác về cả nghệ thuật lẫn cuộc ời, sự dày công quan sat,

              tuỳ bút “ người lái đò sông Đà” là tác phẩm tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật tài hoa uyên bác của nhà văn nguyễn tuân . tác phẩm không chỉ ngợi ca vẻ ẹp kì vĩ thơ mộng của thiên nhiên tây bắc mà còn ca ngợi vẻ ẹp bình dị, anh hùng mà tài hoa củaa ngườ la. qua đó, nhà văn nguyễn tuân bộc lộ tình yêu đất nước , niềm tự hào hứng khởi, gắn bó tha thiết với non song việt nam.

              phân tích bài người lái đò song Đà – mẫu 9

              tác phẩm người lái đò sông đà là bút ký ầy sáng tạo, tiêu biểu cho phong cách ộc đáo của nguyễn tuân sau cách mạng táng tám: uyên bc, tài, tut gả. Bút ký, ậm cảm giác chân thực, sức liên tưởng phong phú đem ến cho người ọc người nghe cảm nhận vềt tâm hồn khao khát hòa nhập với nhịp ộng pha ướt ướt ờt ờt ờt ướt ướt ướt ướt ướt ướt<p song Đà quanh co, uốn lượn dọqua các triền núi, dòng nước chảy xiết với độ dốc lớn. chính đặc điểm đó đã tạo cho Đà giang một vẻ đẹp kỳ thú, rất hoang sơ và kỳ vĩ. hình ảnh with song Đà hung bạo mà trữ tình đã làm nổi bật lên vẻ đẹp tài hoa, nghệ sĩ của ông lái đò ông lái đà trên dòng gi.

              nguyễn tuân là nhà văn lớn của nền văn học việt nam hiện đại. ÔNG CO NHữNG Thành tựu to lớn trong cả hai thời kỳc và sau năm 1945. Trước 1945, ông có tập “vag bong một thời” gồm mười một Truyện rất ặc sắc, có giá trị cú. hoà chung với không khí thời đại trong cuộc kháng chiến chống pháp và mỹ của dân tộc, phong cách nguyễn tuân vẫn luôn giữ được net sáng bit. Ông là nhà văn suốt đời đi tìm cái đẹp, luôn khám phá thế giới ở bình diện văn hoá và thẩm mỹ. nguyễn tuân miêu tả with người trong vẻ đẹp tài hoa nghệ sĩ. thiên nhiên hiện lên trong văn chương của ông cũng trở thành những công trình nghệ thuật kỳ vĩ, độc đáo. người lái đò song đà là đoạn trích ược rút ra từ tập tùy bút song đà ược ông viết năm 1960, trong một chuyến đi gian nhƁởng ᩺. chuyến đi thoả mãn cái khát khao “xê dịch” của nhà văn, trong chuyến đi ấy ông đã không quên tìm kiếm “chất vàng” của cảnh sắc thiên nhiên nơi đây, rất hiểm trở nguy hiểm nhưng cũng mang vẻ đẹp hùng vĩ thơ mộng say đắm lòng người. vẻ ẹp của with người nơi đây ược ông ví như “chất vàng mười đã qua thử lửa” họ là người dân lao ộng cor trí tí Tuệ, cóng dũng và sức mạnh chế ngự ngự ngự ngự

              hai hình tượng bao trùm, xuyên suốt tác phẩm là hình tượng with song đà và hình tượng người lái đò trên dòng song quanh năm dữ tợn thác thác thác thác thách. với ngòi bút tài hoa của mình ông đã tạo nên hình tượng đà giangg mang hai sắc thái, hai bình diện tương phản vừa hùng vĩ, hung bạo nhưng cũng cũng khôông không khng khng khng khng khng, thhng, tha, tinta t.

              nguyễn tuân dẫn dụ người đọc cuốn theo cảm giác vừa sợ hãi tột cùng vừa như đam mê, thích thú. bằng sức tưởng tượng phong phú của mình, lối hành văn nhạy bén ộc đáo của mình with song đà hung bạo hiện lên trong lòng lòng người Ļọc vam hê niqui. cái hung bạo được nhà văn miêu tả mở đầu bằng cảnh “đá bờ sông dựng vách thành”, nghệ thuật ẩn dụ những khối đá bờ sông được nguyễn tuân ví như những thành trì kiên cố, vững chãi và đầy rẫy sự nguy hiểm, bi ẩn, đe dọa trực chờ. nhà văn miêu tả, mặt song lúc ấy “đúng ngọ” mới có mặt trời, có vách đá “chẹt lòng sông như một cái yết hầu”, có quãng tưởng nhưy with h. các liên tưởng tưởng chừng như bâng quơ, ngẫu nhiên nhưng lại chứa đựng đầy dụng ý nghệ thuật của tác giả. Chỗ Sông phải ến tận giữa trưa, khi mặt trời lên cao nhất mới corge nắng chiếu vào, ộng từ mạnh “chẹt” rất biểu cảm xen lẫn với nghg ệt so -sá with nai có cr tể những hình ảnh độc đáo được tác giả khéo léo lồng vào, đã tạo cho người đọc được độ cao của vách đ᧻g ng hôá, đỺng hôa ngồi trong khoang thuyền đi qua khúc sông ấy “mùa hè cũng thấy lạnh”, tác giả miêu tả thông giác, mùa hè nÓng nực oi bức ưng khi qua đ đ đ đ đ đ. làm cho ta cảm thấy sợ hãi và nhỏ bé giữa giữa thiên nhiên.

              cảnh hung bạo của song Đà còn được thể hiện ở mặt ghềnh hát loóng. hàng ngàn cây số “nước xô đá, đá xô song, song xô gió”. một loạt thanh sắc xuất hiện tạo cho ta cảm giác song gió ngày càng mạnh mẽ và cao dần. nghệ thuật điệp từ, điệp cấu trúc nối tiếp nhau, động từ mạnh “xô” được lặp lại nhiều lần. sức mạnh của thiên nhiên rất khủng khiếp, rất lạnh lùng, nó “gùn ghè”, hầm hè như một con thú hoang hung dữ, lì lợm, sẵn sàc vƛi con.

              những cái “hút nước” khổng lồ trên quãng song tà mường vát. xoáy nước “như những cái giếng bê-tông” được thả xuống làm mong cầu, nước ở đây “thở và kêu như một cái cống bị s”. nghệ thuật nhân hoá kết hợp so sánh của nguyễn tuân làm tạo cho câu văn trở nên sinh động, hấp dẫn hơn bao giờ hết. Khúc Sông này nguy hiểm ến mức không một with thuyền nào dám tiến lại gần, nếu không sẽ bị hút vào trong, bị dìm xuống lòng sông và biết một một c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c

              hình tượng hung bạo, dữ dội của with song được tác giả khắc họa rõ nét nhất chính là ở khúc thác song Đà. tac giả miêu tả with sông bằng những hình ảnh hết sức biểu cảm, bằng những âm thanh dữi nhi sắc thati, còn xa lắm mới tới thác mà đ- thấh ấy ti ấ and OÁAN TRCH ”, NHư“ Van Xin ”, như là“ Khiêu khích ”, nó rống lên từng hồi ghê rợn như tiếng của“ một ngàn with trâu mộng ”gầm Thét, vật lộn trong lúc rừng cháy, ngọn lửa ỏ ngùn ngụt.

              những hòn đá song Đà nhiều vô kể, tất cả chúng hợp lại thành cả một “chân trời đá” rộng lớn. Mỗi hòn đá mang một dáng vẻ khac nhau, nhưng hòn hòn nấy mặt trông cũng rất “ngỗ nghịch”, “nhĂn nhúm”, “I cần, bướng bỉnh của hòn đá, chúng như những vật thể sống và là ứa with của mẹ thiên nhiên tạo ra. song Đà dường như đã giao nhiệm vụ cho từng hòn đá để bày ra “thạch trận” tuyên chiến, thách thức với with người. vòng thứ nhất “thạch trận” có năm cửa trận, có “bốn cửa tử”, “một cửa sinh” nằm lập lờ nơi tả ngạn with song. vòng thứ hai, thcs song đà đã bộc lộ vẻ gian manh cái sự háo thắng của nó, lần này có bày ra nhi ều cửa tửn ể đ đ đ đ đ đ đt. ngạn. vòng thứ ba, vòng quyết ịnh thắng thua cuối c cùng, thac sông đà bày ít cửa hơn nhưng trai pHải ều là “luồng chết”, cửa sông hars With Sông đà hiện lên thật hung bạo, dữ tợn, như một “loài thuỷ quai khổng lồ” tâm ịa vừa ộc ác, vừa nguy hiểm, là kẻ thù số một >

              tuy nhiên cũng có lúc with song Đà trở về với vẻ dịu dàng, trữ tình thơ mộng của nó. vẻ đẹp Đà giang được miêu tả qua nhiều điểm nhìn, nhiều góc cạnh, không gian và thời gian khác nhau. từ trên cao nhìn xuống, with song Đà uốn lượn, mềm mại như áng tóc của người with gái tây bắc kiều diễm, xinh đẹp. dòng sông đà ược nhà vĂn bằng những hình rất biểu cảm, gây ấn tượng sâu sắc, “tuôn dài như mắt ang tag tóc trữ tình, ầu tóc chân tó thy ty ty ty ty thy thy thy thy thy ty và cuồn cuộn khói núi mèo đốt nương xuân”. Màu NướC Sông đà Biến ổi Theo Từng Mùa Khac Nhau, Mỗi Mùa Mang Một Vẻ ẹP ộC đao, Riêng Biệt: Mùa Xuân Dòng Sông “Xanh Ngọc Bích”, Mùa Thu “Lừ Lừ Lừ Lừ Lừ Lừ Lừ Lừ Lừ Lừ Lừ Lừ Lừ with song như người thiếu nữ xinh ẹp, mơ mộng đang tuổi xuân thì she tràn ầy niềm kiêu hãnh nên tính cách đi phần khó hiểu, thay ổi thất.

              song Đà dịu dàng “như một cố nhân”, cảnh sắc bên bờ thật êm đềm tươi đẹp. sau chuyến đi dài ngày, ông nhìn ngắm song đà thật gợi cảm, thơ mộng như “màu nắng tháng ba ường thi”, bờ song ầy những bƻm chuồn chuồn. người cố nhân ấy giờ đây yên ả lạ thường như she đang lặng nghe âm thanh của thời gian, thưởng thức cảnh sắc hai bên bờ sôn. bờ song Đà hoang sơ như nhuộm màu cổ tích vừa trù phú tràn trề nhựa sống của phù sa bồi đắp. những nương ngô “nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa”, ngọn cỏ “đang ra những nõn bup”, xa xa là vài with hươu nhai cỏ. song Đà lúc này như bờ tiền sử mang bên mình những nỗi niềm cổ tích xa xưa, hoài niệm.

              dưới ngòi bút tài hoa của người nghệ sĩ, Đà giang không còn là một with song vô tri mà nó là một sinh thể có suy nghĩ, có tâm hồn.

              trong tác phẩm của nguyễn tuân làm sao có thể thiếu đi bong dáng with người. thiên nhiên càng rộng lớn, hùng vĩ, dữ dội bao nhiêu thì càng làm nổi bật lên vẻ đẹp trí tuệ tài hoa của with người lao đ. trong bài văn, tác giả đã sáng tạo ra hình tượng “ông lái đò” đây là hình ảnh biểu trưng cho người lao động cần cù chăm chỉ nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ, can đảm khi sẵn sàng đối đầu với thiên nhiên hung tợn trong một cuộc chiến không cân sức. with song Đà bỗng chốc trở thành kẻ thù số một, người lái đò thật nhỏ bé giữa thiên nhiên. tuy nhiên họ vẫn bộc lộ được sự mưu trí, tài hoa nghệ sĩ của mình.

              phẩm chất anh dũng, tài hoa, trí tuệ của người lái đò được thể hiện qua cảnh vượt thác song đà. tại đây, with song mưu mô, xảo quyệt bày ra một “thạch trận” với ba vòng thách đấu như muốn tiêu diệt những with thuyền đi qua. những người anh hùng vẫn không chút sợ hãi, vẫn rất điềm tĩnh bằng trí tuệ của mình ông lái đò đã lần lượt chinh tphụg cụg. vòng thứ nhất, với năm cửa trận, bốn cửa từ, chỉ có một cửa sinh duy nhất nằm lập lờ bên bờ tả ngạn. thuyền vừa tới, “phối hợp với đá, nước reo hò làm thanh viện cho đá” những hòn đá ngỗ nghịch, bệ vệ. có hòn đá nhìn nghiêng thì như “hất hàm” đòi cái thuyền phải “xưng tên tuổi trước khi giao chiến”, có hòn thì như thách thức ông đò “có tiẺ ​​tiế y”. Ông đò không chút nao núng tay vẫn “giữ lấy mái chèo cho khỏi bị hất lên”. mặt nước hò reo vang dội, ùa vào như bẻ gãy cán thuyền, sóng nước như “quân liều mạng” lao vào “đá trái thúc gối vào bụng và hông thuy”. nước bám lấy như “đô vật” muốn vật ngửa người lái đò ra. sóng nước đánh đến món đòn “hiểm độc nhất”, luồng nước ấy bóp chặt lấy hạ bộ ông đò. Ông đò đã bị thương “mặt meo bệch đi” nhưng không hề ầu hàng trước kẻ thù thù, ông “cố nén vết thương, hai chân vẫn kẹt bồn bồng lai”, tii vậy vậy vậy là pha xong ”.

              không cần nghỉ tay, nghỉ mắt một phút giây nào phải phá luôn vòng vây thứ hai, lần này ông đò đã đổi chiến thuật. Ông đò đã nắm chắc “binh pháp của thần sông Đà”, “thuộc quy luật phục kích của lũ đá nơi ải nước hiểm trở này”. with song Đà đã lộ rõ ​​​​sự gian trá, độc ác của mình khi lần này nó bày ra nhiều cửa tử hơn, cửa sinh nằm lệch sang một phng sôn. tác giả sử dụng nghệ thuật so sánh cưỡi lên with song Đà phải “cưỡi đến cùng như là cưỡi hổ”. nắm ược cái bờm sóng đúng luồng rồi, không phút nao núng, ông đò “ghì chặt cương lái”, bá chặt lấy luồng nước cố sứchhanh vào phÍa chÍa chÍ lại sau lưng những cửa tử và những hòn đá vẫn “không ngừng khiêu khích ”.

              trùng vây thạch trận cuối rồi, lần này Ít cửa ải hơn, “bên phải bên trái ều là luồng chết”, luồng sinh nằm ngay giữa cữa bọn con. with song Đà dường như chưa từ bỏ tham vọng của nó, sự hiếu thắng, nó muốn nuốt trọn with thuyền trong lần giao chiến quyết định cung. nhưng người lái đò bao lần vượt thác ghềnh, ông đã tích lũy biết bao kinh nghiệm, ông cho thuyền phóng thẳng “cứ thế chọc thủng cửa giữa đó”, thuyền như một mũi tên tre nhọn hoắt, cứ thế lao nhanh “vừa xuyên vừa tự động lái được lượn được”. cuối cùng bằng sự gan dạ, tài trí, kinh nghiệm của mình ông đò đã vượt hết dòng thác một cách an toàn, giành chiếnng trong cutc chiến không khoan nh

              nguyễn tuân xây dựng hình tượng nhân vật người lái đò sông Đà bằng nhiều nghệ thuật đặc sắc. tác giả sử dụng từ ngữ của nhiều lĩnh vực: binh pháp, võ thuật, thhao, âm nhạc…, các biện pháp tu từ so sánh, nhân hoá c c c co. Ông đã khắc hoạ thành công hình ảnh người lái đò sông đà trí tuệ, tài hoa và bản lĩnh, qua đó ca ngợi con người lao ộng tây bắc mang và đp và nhữm chẩm chẩm chẩm.

              Đoạn trích người lái đò sông Đà của nguyễn tuân là một bài tuỳ bút có giá trị vô cùng to lớn, tác giả đã thành công trong nghệ thuật xây dựng hình tượng, khẳng định và ngợi ca vẻ đẹp của thiên nhiên cùng với with người miền tây bắc xa xôi. Ồng thời thể hiện tình cảm yêu mến, trân trọng, sự gắn bó tha thiết, sâu nặng của nguyễn tuân ối với quê hương, ất nỰc nƻm viỰ.

              .

              phân tích bài người lái đò song Đà – mẫu 10

              “người lái đò song Đà” là thiên tùy bút rút trong tập “sông Đà” (1960) của nguyễn tuân. Đây là thành quả nghệ thuật đẹp đẽ mà nguyễn tuân đã thu hoạch được trong chuyến đi thực tế đến tây bắc năm 1958. trong chuyến đi này, tác giả đã có cơ hội sống với những khoảnh khắc thân thuộc nhất, hào hứng nhất của người nghệ sĩ trongông. Ông cảm nhận được “thứ vàng mười đã qua thử lửa” của những người lao động bình dị trên miền song nưỻc hùngƛ vę vĩ. thật đúng khi cho rằng “thiên tùy Bút lài ca về vẻ ẹp của người lao ộng trông cuộc xây dựng chủ của mình.

              trong các tác phẩm của mình dù viết trước hay sau cách mạng thÁng tál thì các nhân vật chính luôn ược ông xây dựng thành những with người ặc t, biệ ho. hình ảnh ông lái đò cũng không phải là một ngoại lệ. khi ọc tác phẩm, ta sẽ ấn tượng ngay ầu tiên với ngoại hình của ông: “tay ông lêu nghêu như cái sào, chân ông lÚc nào cũng khuỳnhuỳnh ƻnh l. Giọng ông ào ào như tiếng nước trước mặt ghềnh sông, nhỡn giới ông vòi vọi như lúc nào cũng between một cai bến xa nào đó trong sư… ”sức Vóc ô gần bảy mươi tuổi, cái ầu quắc của ông ặt thột thân hìnhhhh thnt tt. , đôi cánh tay trẻ trắng qua bịt cái đầu bạc hói đi. không ai không lầm tưởng mình đang đứng trước một chàng trai đang ngồi ngoài bến chính bờ sông” những dòng này được nhà văn viết ra không chỉ để giới thiệu ngoại hình của một con người mà còn để ca ngợi sự gắn bó, yêu quý nghềở chính with người đó. Chỉc cri and qý nGhề, Gắn bó sâu ậm với nghề, nhiều năm một nắng hai sương dong duổi chởi khách trên with sông đà hùng vĩ thì ngoại hình mới mang ậm dấu ấn ấ Đây chính là pHong cach viết ộc đao của nguyễn tuân, ông luôn nén câu văn của mình nhiều điều mutu nói, “hàm lượng thông tin” ở phá ra được nhiều tầng ẩn ngôn hàm chứa trong từng câu văn của tác giả.

              nhưng chỉ những net miêu tả ngoại hình thôi thì chưa đủ. trong ông lái đò còn ẩn chứa rất nhiều điều tuyệt vời đặc biệt của một người từng trải thạo nghề. Ông là một linh hồn muôn thuở của song nước này. “trên song Đà, ông xuôi, ông ngược hơn một trăm lần rồi, chính tay giữ lái đò sáu mươi lần cho những chuyến thuyền then đuôi én èè”. sự từng trải ấy còn được thể hiện qua trí nhớ siêu phàm của ông. trí nhớ ấy ược rèn luyện cao ộ bằng cách lấy mắt mà nhớ tỉ mỉ 73 con thc, như đóng đanh vào lòng tất cả những luồng cƻ჻ cth nồth cƧớc. hơn thế nữa, song đà ối với ông lái đò như một bản trường thiên anh hùng ca mà ông thuộc lòng ến cảng cái dấu chấm thann gấvấm câu. KHI ượC Tac Giả Hỏi Chuyện, Người Lái đò đã Bảy Mươi Tuổi, Làm NGHề đó dọc mười nĂm liền và đ— Làm nGhề điet chục nĂm nhưng Trong ônn, bảnh ườ ườ đ đ. Ông vẫn rất tự tin mà rằng: “tôi bỏ nghề đã lâu rồi nhưng nay cho lên thc xuống ghềnh tôi dÁm thi đua với bạn đò ở khắp mấy ch một phái đoàn trung ương vừa lên vừa xuống thăm dò khảo sát toàn bộ sông Đà cho đến biên giới trung quốc.”

              nhưng trên hết tất cả, hình tượng ông lão lái đò được khắc họa rõ net nhất qua trận thủy chiến với song Đà. vẻ đẹp sức mạnh của ông lái đò được khắc họa trong tương quan với vẻ đẹp của with song Đà hung bạo, hùng vĩ. CHỉNG trải thôi thì chưa ủ, ối với with sông đà, ai chế ngự ược nó đòi hỏi pHải có Lòng dũng cảm, gan d, mưu trí, nhanh nhẹn và cả sựt đt đ đ đ nguyễn tuân đã đem nhân vật của mình vào ngay hoàn cảnh khốc liệt mà ở đó, tất cả những pHẩm chất ấy ược bộc lộ, nếu không phải trả giá bi -bkng ch. Đy chynh là dụng ý của tac giả khi viết về hình tượng ông lai đò, pHẩm chất dũng cảm, gan dạ, kiên cường chỉc bộc lột nhất khi nhận vật ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt ớt Giả sử ặt ông lai đò trong khung cảnh thi vị, trữ tình của sông đà thì hình tượng lại phát triển Theo một hướng khác, trở Thành một nghệ sĩ ì ình l còn ở đây, ông lái đò trở thành người anh hùng nghệ sĩ trong thiên sử thi leo ghềnh vượt thác. Đó Chính là cuộc vượt thac ầy nguy hiểm chết người, diễn ra nhiều hồi, nhiều ợt như một trận đánh mà ối phương đã hi đ .

              song Đà đã giao việc cho mỗi hòn chúng giăng sẵn trận đồ bát quai với ba trùng vi. trùng vi một có 4 cửa tử và 1 cửa sinh. sóng trận địa phóng thẳng, mặt nước hò la vang dậy mà vào bẻ gãy cán chèo vũ khí của ông lái đò nhưng ông vẫn hai tay giữ chắc mái chèo bᏏn. vì thế song nước lại càng dọa dẫm, sấn sổ, hiếu chiến như thể quân liều mạng. nước bám lấy thuyền như đồ vật túm lấy thắt lưng ông lái đò lật ngửa mình giữa trận nước. khi song đà tung ra miếng đòn hiểm ộc nhất nốc ao ối phương, ông lái đò cũng chẳng run tay, cố nén vết thương, hai chân vẫn k᷇t ẹp chẻ láp chẑ. Ông chỉ huy hết sức ngắn gọn và tỉnh táo, đầy mưu trí như một vị chỉ huy, lái con thuyền vượt qua trùng vi một hiểm trở. phá xong trùng vi thạch trận thứ nhất ông lái đò phá luôn vòng vây thứ hai. Trùng vi hai tăng thêm nhiều cửa tử ể đánh lừa with Thuyền vào, cửa sinh lại ược bố trí lệch qua bờ hữu ngạn thật nham hiểm và xảo quyệt, thiên nhiên hùng mạnh như

              bốn, năm bọn thủy quân cửa ải nước bên bờ trái liên xô ra định nhử thuyền vào tập đoàn cửa tử. nhưng ông lái đò đã nắm chắc được binh pháp của thần sông, thần đá, không một chút nghỉ tay nghỉ mắt, ông lái đò nắm chặt lấy cái bờm sóng đúng luồng, ghì cương lái bám chắc lấy luồng nước đúng mà phóng nhanh vào cửa sinh lái miết một đường chéo về phía cửa đá. that điêu luyện. Đến vòng thứ ba, ít cửa hơn, bên phải bên trái đều là luồng chết cả, luồng song nằm ở ngay giữa bọn đá hậu vệ. một ông lái đò và sáu tay trèo, tưởng chừng như with người hết sức nhỏ bé, ít ỏi, cạn kiệt sức lực giữa một thiên hung. nhưng không, như một vị tướng lão luyện dày dặn kinh nghiệm, trận mạc, ông lão phóng thẳng thuyền chọc thủng cửa giữa. thuyền vụt qua cổng đá, cánh mở cánh khép. vút, vút, cửa ngoài, cửa trong lại cửa trong cùng, thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh cho qua hơi nước, vừa xuyên, vừa tự đỻđng. thế là kết thúc.

              tác giả đã rất dày công khi miêu tả trận thủy chiến với with song Đà của ông lão lái đò. một loại những hành động nhanh mạnh: phóng nhanh, phóng thẳng, lái miết một đường, chọc thủng, xuyên nhanh,… kết hợp với nhịp văn gấp gáp, hơi văn căng thẳng, câu văn dồn dập gợi nên một cuộc giao tranh giáp lá cà một sống, một chết. hơn nữa thư pháp nghệ thuật tương phản được sử dụng triệt để và rất độc đáo trong tác phẩm đã xây dựng lên hai phe đối lập: một bên là thiên nhiên hung tàn, bạo liệt với một bên là con người nhỏ bé nhưng đầy bản lĩnh, sự quả cảm và khả năng chinh phục thiên nhiên kỳ diệu. Ông lái đò trong tay chỉ có một mái chèo “như cái que giữa bạt ngàn sóng thác” như một vị tướng bách chiến bách thắng, phá thành vƺợi.t

              với ngòi Bút tài hoa và sự uyên Bác, am hi hểu vềi lĩnh vực như thể thao, võ thuật, quân sự… của mình, nguyễn tuân đã biến đò bình thường thành một anh hùng, một nghệ sỹ lái đò trong nghệ thuật leo ghềnh vượt thác. Ông vừa là dũng sĩ, vừa là nghệ sĩ – tay lái ra hoa, ông tiêu biểu cho hình ảnh with người lao động trong công cuộc xây dựng xã hội nghħ n. không chỉ là cô Đào trong truyện ngắn “mùa lạc” của nguyễn khải, tình nguyện lên Điện biên xây dựng nông thôn mới, không chỉ là tầng lớp thanh niên “tuổi hai mươi khi hướng đời đã thấy/ là xa xôi biết mấy cũng lên ường ”, mà cùng với họ, ông lên đò sông đà đã gél phần làm nổi bật, tôn lên vẻ ẹp, phẩm chất của người lao ộna chờgờg ứđn xđn

              quả thật, vẻ ẹp “chất vàng mười đã qua thử lửa” Trong tâm hồn của with người tây bắc đã ược nguyễn tuân dày công kham pHá trên dòng đà giang khuất nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nẻt nếu như thiên song đà trong tác phẩm của nguyễn tuân là “kẻ thù số một của with người”, thì cũng chynh thiên nhiên qua ngòi bÚt cỡi hă nhàn v. quả thật sâu sắc khi nói “thiên tùy bút là bài ca về vẻ đẹp của con người lao động trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội”. tác phẩm sẽ mãi là bản trường ca hào hùng đi cùng năm tháng.

              phân tích bài người lái đò song Đà – mẫu 11

              nguyễn tuân là một nhà văn lớn, một cây Buet có va trò to lớn trong nền văn học việt nam hiện ại, một nGhệ sĩ có khái niệm thẩm mỹ khác biá biệt và suốt ời đi đi đi đi đi đ một trong những tác phẩm tùy bút xuất sắc của ông chynh là người lái đò sông đà ược en trong tập sông đà (1960) trong chuyến đi tực mi thự. tác phẩm cho ta thấy một nguyễn tuân với diện mạo mới mẻ, khát khao hòa nhập vào ất trời thiên nhiên, thể hiện tình yu ấc nƻic nhiớ. nguyễn tuân muốn qua hình ảnh with sông đà dữn, hung bạo mà trữ tình, thơ mộng, người lai đò bình dị, giản ơn tri dũng tài hoaa ể ca ng ợ ợ ẻ ơ ơ ơ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ ẻ bài thơ cũng chất chứa trọn vẹn phong cách thơ tài hoa, uyên bác rất độc đáo của nguyễn tuân.

              hai hình tượng chính đi xuyên suốt tác phẩm là hình tượng song Đà và hình tượng người lái đò. một là thiên nhiên và một là con người tưởng chừng như chẳng hợp ấy vậy mà là tạo nên vẻ đẹp đến bất ngờ. Trước nhất là hình tượng sông đà, không pHải là vật vô tri vôc giác mà là rất có hồn, rất có ca tíh, dòng sông này ược nguyễn tuân miêu tả nhưt nhân vật vật vật vật cór vừa trữ tình thơ mộng

              mà biểu tượng về sức mạnh và vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên tây bắc lại là cái sự hung bạo, dữ dằn kia. Đá vông hiểm trở, đá dựng vách thành, chẹt lòng sông như cai yết hầu làm choc mặt sông chỗ and vừa hẹp, vừa tối lại vừa rất lạnh chỉ vì đúg ngọi mặi mặi coc. cả một trời đá, mặt hòn nào trông cũng ngỗ ngược, nhĂn nhúm, meo Mó đá mai pHục dưới lòng syg hàng ngàn năm ược nhân Hóa, nổi hìnn n ngàm ngàm ược hình n ngng ng ph, vổt, vồ, n, vồ, n. … khung cảnh choáng ngợp, kỳ vĩ, chật hẹp đã làm cho ta cảm thấy sợ hãi, lạnh lẽo và nhỏ bé giữa giữa thiên nhiên dù ảm ấnóp.

              song, nước cuồng nộ. quãng mặt ghềnh hát loóng, nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió… kéo dài hàng cây số cuồn cuộn… như thể đòi nợ xuýt ểi lái quđy. Điệp cấu trúc nối tiếp nhau kết hợp ộng từ mạnh “xô” ược lặp lại nhiều lần như nhấn mạnh sức mạnh của thiên nhiên rất khủng khi -p và ầyh lẽnh. NHữNG HUT NướC GHê rợn Giống như Cái Giếng Bê tông thả xuống sông ểể Chuẩn Bị Làm MONG CầU… NướC ở đY THở Và KU NHư CửA CốNG CAI BịN SÀN SÀN SÀN nghệ thuật nhân hóa và so sánh khiến hình ảnh trở nên sinh động và tính hấp dẫn hơn diễn tả những chiếc thuyền bị hút xuống, hút thành trồng ngược cây chuối, bị dày vò hành xác mà vụt biến đi, đến mươi phút sau mới thấy cái xác tan tành ở khuỷnh song dưới.

              thác như đang giận dữ mà gầm rống dữ tợn. tác giả miêu tả with song với từ ngữ có tính gợi cảm, âm thanh tiếng thác từ xa nghe như van xin, oán trách, rồi như khiêu khích, giọng gằn mà ch. Âm thanh đến gần được ví như những with trâu rống lên lồng lộn… ghê rợn và khủng khiếp. sông Đà đặc biệt hung bạo khi những yếu tố trên kết hợp với nhau tạo ra những thạch trận, phòng tuyến với nhiều cửa tử, nhiều chiến thuật đánh khác nhau, nhiều đón đánh thâm hiểm, nó như một loài thủy quái khổng lồ, nham hiểm mang diện mạo và tâm địa như một thứ kẻ thù số một của with người.

              sông Đà chỉ thực sự trữ tình thơ mộng khi chảy qua chợ bờ và để lại những hòn thác xa xôi trên thượng nguồn. Tuôn dài như một ang tóc… ẩn hiện trong mây trời tây bắc…, tưởng chừng dòng chảy của sông đà như more tó của người thiếu nữ, là thiếu nữ tâc dưi bời bời bời tut. màu nước song Đà biến đổi theo mùa, mỗi mùa lại có một vẻ đẹp riêng. Mùa Xuân Thì nước Có Màu Xanh Ngọc Bích, Mỗi ộộ Thu về nó lại chyn ỏ như da mặt một người bầm đi vì rượu bữa… ng đà vẻ ẹp rất gợi cảm, thm, thmit n. gặp lại cố nhân mà cảm thấy mừng vui, xa thì lại nhớ nhung và dòng song gợi vẻ ẹp của một ánh thơ ường bởi màu nắng ho tam qu… yên. cảnh vật hai bờ song vừa hoang sơ nhuốm màu cổ tích trong những câu chuyện hoàng tử công chúa của những ứa trẻ thơi vừa trù phú, trềền ha tràn tràn. qua hình tượng song Đà, nguyễn tuân đã thể hiện tình yêu tha thiết đối với thiên nhiên đất nước. với ông thiên nhiên cũng là tác phẩm nghệ thuật vô song của tạo hóa. cảm nhận và miêu tả song Đà, nguyễn tuân đã chứng tỏ cách nhìn khác biệt của bản thân: hài hoa, uyên bác và lịch lãm. song đà là một phông nền nổi bật ầy, ẹp ẽ nhưng không hề làm lu mờ đi mà còn làm bật lên vẻ ẹp người lao ộng trong chộẻ ộỿ .

              nguyễn tuân đã sáng tạo ra đoạn văn tràn ầy không khí trận mạc, tưởng tượng ra cộc chiến ấu ác liệt của ông lai đò với bầy thủy quai sông đ đ người lao động mới mang vẻ đẹp khác thường. Ông như một vị tướng chỉ huy dày dạn kinh nghiệm, tài trí: biết bọn đá mai phục và bày thạch trận… Ông nắm chắc binh pháp của thần sông thần đá, thuộc quy luật phục kích của chúng nên linh hoạt thay đổi chiến thuật để lần lượt vượt qua từng phòng tuyến kẻ thù. người lai đò là người từng trải, giàu kinh nghiệm hiểu biết sâu sắc về lồn lach sông đà và cũng dũng cảm ối ầu Trong cuộc chiến không cân sức với s. sông Đà là thiên nhiên lớn lao, dữ dội và hiểm độc với sức mạnh được nâng lên hàng thần thánh có sóng nước hò reo quyết vật ngửa mình thuyền, có đá ngàn năm mai phục, bày thạch trận trên sông, thác gầm rống, reo hò làm Thanh viện cho đó, Song nước như thể quân liều mạng đánh những đòn hiểm ộc… ông đò ộò ộc hết chỗ lùi, nhưng vẫn sàng ối thủy chiến đầy ác liệt với đá nổi đá chìm với những trùng vi thạch trận và những phòng tuyến đầy nguy hiểm để chiến thin thin. hình tượng người lái đò lúc này là một người lao động trí dũng.

              người nghệ sĩ tài hoa là hình tượng của người lái đò được hiện lên tiếp theo. Để vượt thác, tâm tình phải thực sự bình tĩnh, chỉ một chút thiếu chính hay lơ là thì phải trả giá bằng chính tính mạmng cỡnh. Ấy vậy mà, ông lái đò đã đối đầu với ghềnh thác cuồng bạo bằng sự tự tin, ung dung của người nghệ sĩ; he đã bình tĩnh vượt thác một cách tài tình, khôn ngoan. với “tay lái hoa” ông đã điều khiển with thuyền vượt qua ba trùng vi thạch trận song Đà. Sông đà ở Trùng VI Thạch Trận Thứ NHấT CO NăM CửA TRậN, Trong đó có tận bốn cửa tử và nhưng chỉ có một cửa Sinh nằm lập lờ Chẳng rõ pen hundreds tả ngạn. bọn đá ứa thì hất hàm, ứa this this thức, khiêu chiến, nước thác hò reo làm thanh viện cho đá, mặt nước hò la ùa vào bẻ gãy za chè, only na những đòn hi hi Ông lái đò đã bị thương những vẫn cố nén chịu nỗi đau thể xác, hai chân vẫn kẹp chặt cuống lái, mặt méo bệch nhưng tiỉ hung vch g. Ở trùng vi thạch trận thứ hai, cửa tử lại tăng thêm nhưng cửa sinh vẫn chỉ có một mà nằm ở phía hữu ngạn. dòng thác thì hồng hộc tế lên như hùm beo họng nuốt xuống with thuyền. Ông lão chủ động đổi chiến thuật: nắm lấy bờm sóng… cưỡi lên thác sông Đà như cưỡi hổ. bọn đá xô ra, ịnh lôi with Thuyền vào tập đoàn cửa tử, nhưng ông nhớ mặt bọn này, chỗ thì ông bơi, chỗ đ rồi sấn tới, chỗt đt đi ể ể ể ể ế ế bọn đá chỉ còn biết thất vọng, tiu nghiu cái mặt xanh lè nhìn ông lão đưa con thuyền lọt vào cửa sinh an toàn. Ở trùng vi thạch trận thứ ba, song Đà bên phải, bên trái đều là luồng chết, luồng sống duy nhất nằm giữa lòng song do bọn vđu. Ông lái kiên cường không mảy may lơ là, quyết đoán giữ vững tinh ththn, như hòa với with thuyền làm một, phóng thẳng ến cửa sinh an tong vớn, vƒòy v. thế là hat. thánh thần thiên nhiên cuối c cú cú cũng không ngăn ược sự tiến lên của with người, sự colgón bạo của dòng sông không ngăn ượ ược chiộc m túy. Sự NGOAN CườNG, Sự Quyết Tâm C Cùng sự Dũng cảm Chính Là Yếu tố quyết ịnh cho sự chiến thắng và ặt biệt là kinh nghiệm vùng sông nước của ông lai đò.

              sau khi ọ trí, thi tài với with sông, vượt qua ba trùng vi thạch trận lời nào về chuyện vượt thác. dường như chuyện vượt qua thc nước chẳng ộng lại trong ông một cai gì gọi là sợ hãi there nguyễn tuân tìm thấy một hình ảnh của một with người mới, with người đáng ược ca ngợi, trọng mà không phải là anh hùng đánh màtr giặc >

              chỉ là một người lái đò và một thác nước, nguyễn tuân lại viết nên như thể là một thước phim hành đợng ậhn cn. hồi hộp có, kịch tính có, kích thích có, vỡ oà có, âm thanh đặc sắc, hành động đẹp mắt. Ể Viết ược như vậy phải cor trí tưởng tượng thật phong phú, một cach nhìn khác biệt, cảm nhận đa chiều… cũng ủy nguyễn tuu ân có vốn th th la rh r. tài hoa như thế nào. qua đy, nhà văn còn muốn phát biểu quan niệm, người anh hùng không chỉ có trong chiến ấu more with có trong cuộc sống lao ộng thường ngày, vi dụ như như n ườ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ

              phân tích bài người lái đò song Đà – mẫu 12

              nguyễn tuân là một Trong những nhà văn tiêu biểu nhất của nền văn học việt nam thế 20. ông là cây bút tài ho ho ho hohn Bác, coch cach nhệ ờt ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ột ộ. truyền thống dân tộc. nguyễn tuân suốt đời đi tìm cái đẹp và đem ngòi bút phục vụ cho cái đẹp đích thực có trong cuộc đời này. tùy bút song Đà thể hiện sâu sắc phong cách nghệ thuật ấy của nguyễn tuân.

              hình tượng with song đà với những nét ối lập gay gắt: tác giả nhân hoá with song đà: như một sinh thể có hồn, có hoạt ộng, có và trộté cón té. hình ảnh một with song Đà hung bạo: cái đáng sợ nhất của song đà là những ghềnh thác. song nào ở thượng nguồn cũng có ghềnh thác nhưng thác nước của song Đà quê thật kì quai và đáng sợ bậc nhất. nguyễn tuân đã tỉ mỉ miêu tả từng cái thác một như thể điểm mặt chỉ tên chúng.

              trước hết là cái ghềnh hát loóng, dài hàng cây số nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió. cuốn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm như lúc nào cũng đòi nợ xuýt tay lái thì cũng dễ lật ngửa bụng thuyền ra. lại như quãng tà mường vát phía dưới sơn la. no bình thường như những cái thác khác.

              Đâu chỉ là dòng nước. trong nó còn có những cái hút nước giống như cái giếng bê tông thả xuống song để chuẩn bị làm mong cầu. nước ở đây thở và kêu như cửa cống cái bị sặc. trên mặt cái hút xoáy tít đáy; cũng đang quay lừ lừ những cánh quạ đàn thật đáng sợ. những cái giếng sâu nước ặc ặc lên như vừa rót dầu sôi vào.

              nó nguy hiểm đến mức không có thuyền bè nào dám lại gần cái hút nước ấy. nhiều bè gỗ rừng đi nghênh ngang vô ý là những cái giếng hút ấy nó lôi tuột xuống. có những thuyền đã bị cái hút nó hút xuống, thuyền trồng ngay cây chuối ngược rồi vụt biến đi, bị dìm và đi ngầm dưới múῡi lòng s

              tiếng nước réo gầm là âm thanh ấn tượng nhất của núi rừng hoang vu tây bắc. còn xa lắm mới đến cái thác dưới nhưng người lái đò đã thấy tiếng nước réo gần mãi lại réo to mãi lên. tiếng nước được hình tượng hóa nghe như là oán trách gì, rồi lại như là van xin, rồi lại như là khiêu khích, giọng gằn mà ch

              thế rồnó rống lên như tiếng một ngàn with trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổ lửa, đang phá tuc. bọt nước tung trắng xóa cả quảng song dưới. rồi đá bày binh bố trận dàn hàng đàn ra chỉ chực vỡ nát hoặc nuốt chửng những con thuyền qua lại nơi đây.

              hùng vĩ của song Đà không phải chỉ có thác đá. mà nó còn là những cảnh đá bờ song, dựng vách thành, mặt song chỗ ấy chỉ lúc đúng ngọ mới có mặt trời. có vách đá thành chẹt lòng song Đà như một cái yết hầu. Đứng bên này bờ nhẹ tay ném hòn đá qua bên kia vách. có quãng with nai with hổ đã có lần vọt từ bờ này sang bờ kia. ngồi trong khoang đò qua quãng ấy, đang mùa hè mà cũng thấy lạnh, cảm thấy mình như ứng ở hè một cai ngõ mà ngóng vọng lên một khung cửa sổ p>

              cách miêu tả chân thực, có chút phóng đại với lối liên tưởng tài tình gây ấn tượng mạnh mẽ về độ cao hun hút. với thác nước và thành vách đá, một con song đầy đá nổi, đá chìm và thác dữ khiến song Đà lộ rõ ​​​​tâm địa một kộ st m th. với nghệ thuật miêu tả tài hoa, ngôn ngữ tạo hình đặc sắc, cấu trúc trùng điệp, giọng văn mạnh mẽ, vận dụng tri thức của nhiều ngành khoa học như địa lí, điện ảnh để làm nên hàng loạt so sánh, liên tưởng kì lạ, bất ngờ, nguyễn tuân đã tái tạo lại hình tượng with song Đà hung bạo, dữ dội và đầy hiểm trở trên nhiều dáng v

bên trong sự hung bạo đó, with sông đà cũng nổi bật lên như một biểu tượng vềc sức mạnh dữi v à vẻ ẹp hùng vĩ của thiên nhiên tây bắc và ất nước. nguyễn tuân là một bậc kì tài trong việc sửng ngôn từ, ông đã tận dụng mọi cơ hội có thể phat huy ến tận cùng thả sà -sà ng sà -Such ng -such ng sà -such n -such n -sà spir hình và phải gào thét lên trên những hàng chữ viết.

nguyễn tuân đã làm choc những trag văn của mình lung linh lên nhờ những vẻ ẹp mà ông mượn ở cac ngành, các bộ môn trong và ngoài nghệ thuật ể làm nên hàng loạt lạ, không thể nào đoán trước: người ọc phải ngạc nhiên khi nghe “tiếng nước ở đây thở và kêu như cửa cống trai bị sặc”, lại “ặc ặc lên như v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v <v .

sựng tượng xuất thần của nhà vă về cú lia ngược chiếc Máy quay “Thành giếng xây toàn bằng nước sông xanh vột anguh tinh khối đúc dàyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyoyoyoyoyyyyoyoyoyoyoyoyoyoyoyoyoyoy 8 At 8 At 8 At 8: Kinh ngạc và that pHục hơn nữa khi ông dam vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy “vy vy vy” vy vy vy “vy vy vy” vy vy “vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy vy. Ể có ược những hình ảnh hấp dẫn như vậy, chứng tỏ nhà văn đã không quản ngại công phu quan sát, tìm hiểu kĩ càng ể nhận gátún ra

hình ảnh một with sông đà trữ tình, thơ mộng: thế nhưng, bên cạnh một with sông đà hung bạo, dữ dằn ấy, còn có with sông đt sứt sức ẹp ẽp ẽ Đó là một phát hiện lớn của nguyễn tuân về with song của đất nước. Ông biết nhìn nó ở mọi góc ộ, mọi khía cạnh, mọi thời điểm ể tìm kiếm vẻ ẹp ẩn chứa trong nó rất khó nhận thấy hoc không cc cơi nhận thấy. như ông viết trong tác phẩm: “tôi có bay tạt ngang qua sông đà mấy lần, và thấy đó cũng là thêm cho mình một gó ộ nhìn một cách nhìn về con sông tây bắc hgg hung hung hung hung hung hung”

vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình của song Đà phải ở một độ cao đặc biệt, một điểm nhìn đặc biệt mới hấy th. phải ở trên cao mà nhìn xuống. phải vượt lên trên cái hung dữ của nó để thấy nó cũng hiền hòa, cũng duyên dáng để mà yêu mến và say mê nó. phải từ trên cao mới thấy: “With sông đà tuôn dài tuôn dài như một ang tóc trữ tình, ầu tóc chn ẩn hiện trong mây trời tây bắc bung cut nù n” nù n “cut nù n” cutn “nù n” nù n “nù n” nù n “nù n” nù n “nù n” nù n “nù n” nù n “cut nù n” cut nman ” . Đó là vẻ đẹp nét đẹp duyên dáng, mềm mại thơ mộng mà đất trời đã phú cho dòng sông kì vĩ ấy. và phải bằng ánh mắt nhìn của người hết lòng yêu mới nó mới thấy nó đẹp kì diệu đến thế.

phải nhìn nhiều lần, nhiều thời điểm và nhìn kĩ lắm, nguyễn tuân mới phát hiện: “Mùa xuân dòng xanh ngọc bích, chức sông đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ Mùa Thu nước sông đà lừ lừ chín ỏ như da mặt một người bầm đi vì rượu bữa, lừ lừ cai màu ỏ ỏ giận dữ ở một người bất mãn bực bội gì mỗi ộ thu vh v làm cho dòng song hiện rõ vẻ đẹp riêng của mỗi mùa.

có lẽ, nguyễn tuân phải đi lại và ngắm nhìn rất nhiều lần mới kết luận: “with song đà gợi cảm” như một nhận khôngị ịnh. Ông còn nói: “đối với mỗi người, song Đà lại gợi một cách“. Ông không hề biện minh cho cách nhìn của mình. Ông cứ nhìn thẳng, nói thật những gì ông đã thấy, he đã cảm nhận được.

song Đà dưới mắt nhìn của nguyễn tuân lóng lánh ánh bạc phản chiếu. cái gương sáng lóe lên một màu nắng tháng ba Đường thi. rồi gặp lại song Đà thấy đằm đằm ấm ấm như gặp lại cố nhân, lưu luyến mãi không thôi. Đó là toàn bộ song Đà khi nhìn từ trên cao. còn khi đi trên thuyền, song Đà hiện ra gần gũi và thân mật. lúc thuyền đến quảng êm mới thấy “cảnh ven song ở đây lặng tờ” chứ không ồn ào nữa.

rồi “một nương ngô nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa” hiện ra trước mắt. tiếp đến “cỏ gianh đồi núi đang ra những nõn bup. một đàn hươu cúi đầu ngốn bup cỏ gianh đẫm sương đêm” thật yên bình như chốn này chưa từng có dấu chân người đ. cuối cùng, tác giả khẳng định chắc chắn: “bờ song hoang dại như một bờ tiền sử. bờ song hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa”.

biện pháp so sánh có sức khêu gợi sâu xa khắc hoạ vẻ đẹp hoang sơ và dấu ấn văn hoá ngàn xưa của cha ông. dường như có một dòng chảy bất tận từ ngàn năm cổ tích xuyên suốt về tới tận ngày nay. lời văn nguyễn tuân cổ kính, đĩnh đạc nghiêm trang và hiện đại là thế.

với những so sánh ộc đáo gợi tả, gợi cảm, ấn tượng, giọng văn nhẹ nhàng, câu vĂn trải dài, mềm mại, âm đuệu êm ềm, hình ảnh cable, mệi, th. thành công đó chính là kết quả của những công phu tìm tòi khó nhọc, công sức lao động nghiêm túc, cần cù, kiên nhẫn của nhàn.

ăă

nhà văn ca ngợi vẻ đẹp, kì vĩ, hào hùng, trữ tình, thơ mộng của thiên nhiên, ca ngợi cái chất vàng mười của thiên nhiên. qua đó bộc lộ tình yêu tha thiết, say đắm của nhà văn đối với quê hương đất nước nói chung và thiên nhiên tây bắc nói riêng.

lúc đầu âm vực cao, trường độ nhanh, càng về cuối nó như hạ thấp dần và chậm lại, kéo dài ra, lan tỏa trong không gian bất t. không phải cây bút văn xuôi nào cũng làm ược như nguyễn tuân, tạo dựng nên cả một không gian trữ tình ủc khiến người ọc, says ắm. nhà văn đã có một sự chuyển đổi trong cách viết của mình khi miêu tả hai net tính cách đối lập của with song này. Đó cũng là mục đích của nhà văn dựng lại hình ảnh with song đà hùng vĩ, thơ mộng trữ tình.

không chỉ chú trọng tái hiện hình ảnh dòng sông đà, nguyễn tuân còn miêu tả kỹ lưỡng hình ảnh người lai đò già thường qua lạndn quén quãng sông ấi ất v ấ Ông lái đò hiện lên với ngoại hình thật ấn tượng. hai tay ông dài lêu nghêu như cái sào. hai chân de él lúc nào cũng khuỳnh khuỳnh như đang kẹp một cái gì đó vô hình. rõ ràng, công việc hàng ngày đã tạc khác vào hình dáng của ông đến nỗi he không thể rời bỏ hoặc thay đổi được. hình ảnh ấy cũng là hình ảnh đặc trưng của những người xuôi ngược đò hàng như ông ở vùng đất dữ dội này.

Ông lái đò còn có nhãn giới phi thường. nhìn mặt nước là ông biết ngay nó đang ẩn giấu cái gì ở bên dưới. nó không thể nào lừa ông được. tiếng nói của ông cũng ào ào lũ. Đầu quắc thước như một người bước ra từ trong sử thi. trên ngực ông có một vết sẹo lớn mà ông rất tự hào về nó. cuộc sống trên song nước in dấu lên từng chi tiết trên cơ thể ông. những gian nan, cực nhọc và hiểm nguy in hằn lên mồn một trong tâm trí ông.

hàng chục năm xuôi ngược trên sông đà, ông đò vẫn “nhớ tỉ mỉ như đeng đanh vào lòng tất cả những lồng nước, của tất cả những with Thác hi ểm. Ông còn là người tài nghệ leo ghềnh, vượt thác. qua miêu tả của nguyễn tuân, ông lái đò hiện ra giống như một hiệp sĩ của núi rừng. cả tư thế và tâm thế đều đứng trên hoàn cảnh. với lối miêu tả ấy, người ọc nhận ra ông lái đò có ủ sức mạnh và dũng khí ểể khuất phục và thuần hóa with song dữ tợn vàn bia. <

hình ảnh ông lái đò hiện lên trực tiếp qua lời giới thiệu của tác giả trong cuộc chiến sinh tử với dòng song Đà. Ông đã từng trải trăm lần chứ không phải là lần đầu thử sức với dòng song. Ông rèn luyện trí nhớ cao độ và không cho phép mình sai lầm. trường thiên anh hùng ca mà ông thuộc cả dấu chấm. Ông cũng không thích xuôi đò những đoạn nước êm. những gì dữ dội và hiểm nguy luôn làm ông hứng thú.

Cuộc sống của người lai đò sông đà quả là một cuộc chiến ấu hàng ngày với thiên nhiên chỉ “ể dành sựng từ tay nó vền mình” Trong whose cu ể ể ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ ắ đá. ÔNG thuộc quy luật phục kích của lũ đá nơi ải nước hiểm trở này và nắm ược cai quy luật tất yếu của dòng nưsô dòng sông ấy dù có ẩn giấu cai gì gì tong mình nó nó đi >

bằng việc khắc tạc tỉ mỉ, nguyễn tuân đã làm nổi bật lên bức chân dung ông lai đò từng trải, mang ậm dấu ấn nghệ nghiệp, một with ngườ nhớ cao ộ. cách so sánh hấp dẫn thể hiện tài năng quan sát và sự am hiểu đối tượng của ông lái đò cùng sự tự tin, bình thản nhưng khôt hông.

qua miêu tả của nguyễn tuân, ta có thể thấy, sự đối lập giữa ông lái đò và dòng song Đà là quá lớn. Ông lái đò với with người nhỏ bé, không có phép màu, không có vũ khí. Ông chỉ có một cán chèo mỏng manh, đứng trên with đò đơn độc và lao đi trên dòng nước đầy cạm bẫy. còn thiên nhiên tây bắc qua lớn lao. dòng nước dữ dội và hiểm độc với sức mạnh được nâng hàng thần thánh. nó có đủ mọi thứ vũ khí, mưu chước và binh pháp vô cùng lợi hại.

nếu nhìn vào sự chênh lệch đó, quả thực, ông lai đò đang phải ối diện với một sức mạnh thần that, không cc cơ hội nào ể ể chiến thắng. Đó cũng là điều mà nguyễn tuân muốn gợi ra trong tâm trí người ọc ểể sau đó ông bất ngờ pHôi sự lợi hại phi thường của lai đò già dặy trong cuộc vễc vễc.

bắt đầu cuộc vượt thác, tác giả có đoạn miêu tả with thác. Đầu tiên là tiếng thác gầm réo với mọi âm điệu ghê rợn. d. nhưng đã thấy tiếng nước réo gần mãi lại réo to mãi lên. tiếng nước thác nghe như là oán trách gì, rồi lại như là van xin, rồi lại như là khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo. thế rồi nó rống lên như tiếng một ngàn with Trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổ lửa, đang pHá tuông rừng lửa, rừng lửa cùnnn gầm

dưới ngòi bút của nguyễn tuân, thác nước song Đà như một con quái thú cổ xưa hung tợn và kì quai. nó chỉ chực nuốt chửng tất cả những gì dám mon men lại gần nó. nó đói khát cùng cực và không gì có thể làm cho nó thôi dữ dội. càng đến gần càng thấy kinh hãi. dòng song không chỉ làm ra vẻ đáng sợ mà nó thực sự chứa đựng những nguy hiểm chết người.

ngầm sâu dưới những cơn “sóng bọt đã trắng xóa” là “cả một chân trời đá”. không chỉ đá ngầm, đá tảng mà chúng còn “mai phục hết trong lòng song”. mỗi lần có chiếc nào nhô vào ường ngoặt song là một số hòn bèn nhổm cả dậy ể vồ lấy đâm thủng, xé nát những with thuyỏ mền gền man.

hình ảnh những hòn đá tinh quai hiện lên trong rất ngỗ ngược và khiêu khích. nhìn vào, hòn nào cũng nhăn nhúm méo mó hơn cả cái mặt nước chỗ này. chúng đứng ngồi hay nằm tuỳ theo sở thích tự động của đá to đá bé. bởi cái trật tự bề bộn và tùy tiện ấy, chúng làm cho mặt song rung rít lên như tuyếc-bin thuỷ điện nơi đáy hầm đập. mặt song trắng xóa càng làm bật rõ lên những hòn những tảng mới trong tưởng như nó.

thế nhưng không phải vậy. song Đà đã giao việc cho mỗi hòn với một trật tự nhất định. mới thấy rằng đây là nó bày thạch trận trên song. Đám tang đám hòn chia làm ba hàng chắn ngang trên song. hàng tiền vệ, có hai hòn canh một cửa đá. hai đứa giữ vai trò dụ cái thuyền đối phương đi vào sâu nữa, vào tận tuyến giữa. rồi đến tuyến hai nước song luồng giữa vật thuyền.

thuyền vào đây rồi khó mà quay trở lại. With nước cứ ẩy thuyền đi tới, mà quật, mà lắc, mà thúc, tránh bên nào cũng gặp đá nhọn, đá sắc ở tuyn ba như một phao đài nổi sàng tiêu diệt. bằng nhãn quan kì của, ông lái đò phân tích thạch trận, nhìn rõ cửa sinh, cửa tử mà tiến tới. mỗi lần vượt thác là một trận chiến sinh tử thực sự. sơ hở một cái là nguy hiểm ập đến ngay lập tức. with huyền tiến vào. trận chiến chính thức bắt đầu.

vòng 1: con thác dữ đón con thuyền hết sức long trọng bằng thạch trận đá và nước. thạch trận dàn bài vừa xong thì cái thuyền vụt tới. phối hợp với đá, nước thác reo hò làm thanh viện cho đá, những hòn bệ vệ oai phong lẫm liệt. chúng kiêu ngạo, chế nhạo, thách thức người lái đò. một hòn ấy trông nghiêng thì and như là đang hất hàm hỏi cái thuyền phải xưng tên tuổi trước khi giao chiến.

một hòn khác lùi lại một chút và thách thức cái thuyền có giỏi thì tiến gần vào. thế nhưng điều ấy không làm ông lái đò quan tâm. chúng chỉ là bọn lính nhằm gây mất tập trung mà thôi. Ông đò hai tay giữ mái chèo khỏi bị hất lên khỏi song trận địa phóng thẳng vào mình. mặt nước hò la vang dậy quanh minh, ùa vào mà bẻ gãy cán chèo võ khí trên cánh tay mình.

with thuyền lắc lư vụt tới. sóng nước như thể quân liều mạng cứ thức, giật, lắc hòng vật ngửa with thuyền. có lúc chúng đội cả thuyền lên. không những thế, nước bám lấy thuyền như đổ vật túm thắt lưng ông đò đòi lật ngửa mình ra giữa trận nướni que vang tr la. chúng không những hung tợn mà còn hết sức thâm hiểm, không chừa bất kì mưu chước hay đòn đánh nào. sóng thác đã đánh đến miếng đòn hiểm độc nhất, cả cái luồng nước vô sở bất chí ấy bóp chặt lấy hạ bộ ngườòi lá.</i.

nhưng ông đò cố nén vết thương, hô riqute tiếng chỉ huy ngắn gọn tỉnh táo, hai chân vẫn kẹp chặt lấy cuống lán, mÉo bệc. chỗ hiểm.. vậy là phá xong cái trùng vi thạch trận vòng thứ nhất. trận thứ nhất mở màn thôi mà đã quyết liệt đến kinh hoàng. kẻ tầm thường thật không thể vượt qua được with thuyền sớm bị xé nát tại đây. thế nhưng, với tài năng và bản lĩnh của ông lái đò, with thuyền lướt tới vô sự. người lái đò hiện lên như một viên tướng tả xung, hữu đột, bình tĩnh, gan góc và tự tin, chiến đấu và chiến thắng.

vòng 2: vừa hết vòng một là đến ngay vòng hai. không một phút nghỉ tay nghỉ mắt, phải phá luôn vòng vây thứ hai và đổi luôn chiến thuật. Ở vòng vây này là cả một thạch trận có tổ chức vô cùng biến ảo. mỗi hòn đá là một mối hiểm ghê gớm. chúng xoay chuyển chứ không hề nằm yên và được che phủ, hỗ trợ bởi mặt nước nên càng thêm lợi hại.

thế nhưng, ông lái đã nắm chắc binh pháp của thần song thần đá. Ông đã thuộc quy luật phục kích của lũ đá nơi ải nước hiểm trở này. nếu ở vòng ầu vừa rồi, nó mở ra nĂm cửa trận, có bốn cửa tửt cửa sinh cửa, Sinh nằm lập lờ pHya tả ngạn sông thì vòng thứ hai này tă t thm nhii cề đ đ. cửa sinh lại bố trí lệch qua phía bờ hữu ngạn. with thuyền không thể lùi lại vì bất cứ lí do gì. Ông lái nhận định “cưỡi lên thác song Đà, phải cưỡi đến cùng như là cưỡi hổ”.

không thắng nổi with thuyền ở vòng một, dòng song tức giận vô cùng. chúng hồng học tế mạnh đuổi theo. Ông lái mặc kệ chúng. nắm chặt lấy ược cái bờm sóng đúng luồng rồi, ông đò ghì cương lái, băm chắc lấy luồng nước đúng mà phón nhanh vào cửa mƑi mái cử mi. tuy cửa sinh lập lờ và biến ảo nhưng với kinh nghiệm bao năm vượt thác của mình, ong cảm nhận nó đang nằm ở hướng ấy. bốn năm bọn thuỷ quân cửa ải nước bên bờ trái liên xô ra cảnh níu thuyền lôi vào tập đoàn cửa tử. Ông đò vẫn nhớ mặt bọn này. chúng qua quen thuộc vì ông gặp chúng từng ngày.

Đến đây, ông lái thể hiện tài năng và sức mạnh chinh phục của mình. Đứa nào ở xa thì ông tránh mà rảo bơi chèo lên. Đứa nào sáp lại gần thì ông đè sấn lên mà chặt đôi ra để mở đường tiến. bọn đá không làm gì được ông trở mặt nhăn nhó, gườm ghe thách thức.

cuối cùng, những luồng tử đã bỏ hết lại sau thuyền. chỉ còn vẳng reo tiếng hò của song thác luồng sinh. chúng vẫn không ngớt khiêu khích, mặc dầu cái thằng đá tướng ứng chiến ở cửa vào đã tiu nghỉu cái mặt xanh thất vọng thua cái thuy đun đn ẓ. with thuyền vượt qua vòng hai bình an. chỉ là vượt qua vùng đá cạn nhưng đó lại là vùng nguy hiểm nhất vì đá ẩn mình trong nước. không có kinh nghiệm, không từng trải, từng nhiều lần bị đánh trúng, đánh trúng thì không thể thuộc lòng dòng song đến thế.

với tríng tượng và vốn từ phong phú ặc biệt là kiến ​​thức về quân sự: cach bài binh bố trận, nguyễn tuân tạo dựng ược đoạn văn mang ầy khíg khíg.

vòng 3: còn một trùng vây thứ ba nữa. vòng ba ít cửa hơn, bên phải bên trái đều là luồng chết cả. nhưng ông lái biết các luồng sống ở chặng ba này lại ở ngay giữa bọn đá hậu vệ của with thác. he cứ phóng thẳng thuyền, chọc thủng cửa giữa đó. thế nhưng, không đơn giản đến thế. chúng đâu để người lái đò để tiến vào nơi ấy. chúng tạo ra nhiều cửa hơn nữa, dụ dỗ with thuyền hết mức.

không để bị chúng dụ dỗ, ông lái điều khiển with thuyền vút qua cổng đá cánh mở cánh khép. vút, vút, cửa ngoài, cửa trong, lại cửa trong c cùng, thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước, vừa xuyên vào từ ộng lái ƻợc l. with thuyền thoát ra ngoài. ai cũng thở phào nhẹ nhõm. vòng ba này chỉ diễn ra có mấy giây đồng hồ. Đến đây rồi mà sơ hở thì cũng thất bại như thuyền. thất bại ở cửa nào trong cuộc vượt thác ấy đều dẫn đến hậu quả ghê gớm. thế nhưng, nếu thất bại ở cửa ba lại là một điều nhục nhã đối với bất kì tay đò nào.

một hệ thống từ ngữ tượng hình, tượng thanh, nghệ thuật so sánh, câu văn ngắt ra nhiều ểể diễn tả các ộng tac cùng một khoảng thời gian của ngường đò. nguyễn tuân như đã vắt hết sinh lực của mình ể diễn ạt thành công tính chất mạo hiểm và tinh thần dũng cảm, ý chí thuần ghn ghềghang thiangục. Ông lai đò chynh biểu tượng tài hoa của người nGhệ sĩ như nguyễn tuân đã quan ni ệm: dù bất cứ nghề nào, with người bộc lộ tài nĂng, khéo léo, đi đi đi đi đi đi đi

với nGhệ Thuật Miêu tả giàu tíh tạo hình, kết hợp nhiều yếu tố điện ảnh, lối kể chuyện hồi hộp giàu kịch tính, có cai nhìn của nhà ịa lý chín x nổi bật cuộc chiến đầy dữ dội nhưng cuối cùng with người đã chiến thắng sức mạnh thần thánh của tự nhiên. Đó là kì tích lao động của with người. bí quyết làm nên chiến thắng của with người không hề bí ẩn.

Đó chính là sự ngoan cường, chí quyết tâm và nhất là kinh nghiệm đò giang song nước đã giúp with người nắm chắc binh pháp cntha thôn. bí quyết đó chính là những yếu tố làm nên chất “vàng mười” của nhân dân tây bắc và của những người lao động nói chung. qua đó nhà văn ca ngợi ý chí của with người, ca ngợi lao động vinh quang đã đưa with người tới thắng lợi huy hoàng.

trong with mắt nguyễn tuân, thiên nhiên tây bắc quý như vàng, nhưng with người tây bắc mới thật xứng đáng là “vàng mười” cẻa cƛta. “vàng mười” là để gọi tên vẻ đẹp và giá trị quý báu của with người lao động. con người được ví với khối vàng mười quý báu lại chỉ là những ông lái đò nghèo khổ, những người trên hình hài còn in hằn những dấu vết khắc nghiệt của công việc chèo thuyền quá đỗi gian nan, cực nhọc, hiểm nguy.

tất cả những người lai đò trong tyù Bút này, không trừ một ai, ều làm lụng âm thầm, giản dị, tuyệt ối vô danh, vì tc giả nhất ịnh kh ôu nêu nêu nêu nêu nêu nêu n èng chịu chịu nema những song with người vô danh đó đã nhờ lao động, nhờ cuộc đấu tranh chinh phục thiên nhiên mà họ trở nên lớn lao, kì vĩ.

‘ mộng của thiên nhiên, nhất là của with người lao động bình dị ở miền tây bắc. tác phẩm còn cho thấy công phu lao động nghệ thuật khó nhọc, cùng sự tài hoa, uyên bác của người nghệ sĩ nguyễn tuân trong việc dùng chữ nghĩa để tái tạo những kì công của tạo hoá và những kì tích lao động của con người

phân tích bài người lái đò song Đà – mẫu 13

nguyễn tuân là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền văn học việt nam hiện đại. mỗi tác phẩm của ông là một bài ca về cái đẹp của with người, của cuộc sống với tư tưởng, tình cảm gắn bó quê hương. nguyễn tuân được người đọc đặc biệt chú ý về phong cách nghệ thuật rất riêng và rất độc đáo của ông. “người lái đò song Đà”, đó là một bài tùy bút, cũng là một bài thơ bằng văn xuôi thể hiện rõ nhất những net tiêu biểu vềđp.

“người lái đò song Đà” trước hết là một tác phẩm viết về một with người và with song. nhưng dưới ngòi bút ầy hứng thú và tài hoa của ông thì mọi cảnh vật thiên nhiên ều trở thành những công tr.

bằng sự quan sát tỉ mỉ và khả năng mô tả cùng với một kho chữ nghĩa vô cùng phú và chuẩn xác của nguyễn tuân đã dựng lênng bức tranh hết sống sượng sượng sượng sượng sượtng sượng sượtng sượtng sượtng sượtng sượng sượtng. trong thiên tùy bút rất độc đáo này.

người lai đò trên sông đà ược nguyễn tuân nói ến Trong tac phẩm là một ông già 70 tus đã dành một pHần lớn ời mình choc nghề lai đland dọc dọc sôc sôc sôc. Đó là một người lái đò lão luyện: “trên dòng sông đà, ông xuôi, ông ngược hơn một tromo lần rồi chỉnh tay giữ lái ộ ộ sáu chụcục” khàn khà” g

đy là một with người từng trải, hiểu biết, rất thành thạo trong nghề lai đò, và đã ạt ến trình ộ “bằng cach lấy mắt và nhớ tỉ như ấ ấ ấ ấ nguyễn tuân tiếp tục bày tỏ sự khâm pHục của mình ối với with người này: “Sông đà, với ông lai đò ấy, như một trường thinng ca mà mà mà ông đò ư rất văn chương” đầy thú vị và cũng “rất là nguyễn tuân”.

hình tượng người lai đò với “cai ầu bạc quắc thước ấy ặt trên một thân hình cao to gọn qunh như chất sừng, chất mall “vàng mười”. Ồng đã ứng trước những thách thức của with song đà với thế lực của những bãi đc glê gớm, những cạm bẫy ầy kinh hoàng: khonc hoàng. Đá ở đây từ ngàn nĂm vẫn mai pHục hết trong lòng sông, hình như mỗi lần có chiếc thuyền nào xuất hiện ở quảng ầm ầm mà quạnh hiu này, mỗi lầ dậy để vồ lấy thuyền”.

một mình một thuyền ông đã giao chiến như một dũng sĩ: “… hai tay giữ mai chèo khỏi bịt hất lên khỏi song trận ịa phng thẳng vào mìnn. , và song nước“ thúc vào gối bụng và hông thuyền. giữa trận nước vang trời thanh la não bạt”. người, chỉ cần lóa mắt, lỡ tay một chút là phải trả giá bằng sinh mạng của mình.

nhưng chỉ dũng cảm và gan dạ chưa ủ, mà cái quan trọng hơn là tài nghệ của người cầm lái ểể lái with đò ến mức điêu tà luyện. tac giả đã so sánh người lai đò sông đà với người lai xe lao xuống dốc đèo tuy rất nguy hyểm nhưng người lai xe còn có phanh châ adnh adn adn dn lt ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề CHả CÓ CAI PHANH Nào Cả, CHỉ CÓ LAO đI CHứ KHông LùI LạI, KHông Lao Trung Tim Luồng nước Thì thuyền quay ngang mà ụp, chứ không co lùi gì cả … “ảnh rất táo bạo, tac giả đ đ Thiên biến vạn Hóa, mỗi chỗ như có một cai bẫy nguy hiểm riêng, đòi hỏi người lai đò pHảt cach ứng ứng f. Có chỗ thì nước sông “reo lên như đun sôi một trìm ộ Vào một cai nắp ấm nước đang sôi khổng lồ. ” vụt biến đi”…

thật là một dòng song Đà đầy hiểm trở, đầy gian nan cho with người. thế nhưng, “ông lái đò cố nén vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt lấy cái cuống lái.. ”. mặc dù mặt “méo bệch đi” vì những đòn hiểm, “nhưng trên cái thuyền sáu bơi chèo, vẫn nghe rõ tiếng chỉ huy ngắn gọn tỉnh táoƻcỺa”.

rõ ràng qua cach miêu tả ến tột c cùng sự dữi của with sông, nguyễn tuân nhắm ến một mục đích lớn: ca ngợi sựng dũng cảm, tài tria gíó cả ưa with đò về ến bến bình yên, không phải chỉ một lần, mà hàng trăm lần, suốt 15 n ăm làm người l. cuộc đọ sức giữa with người đã chiến thắng; trở về cuộc sống thanh bình: “thế là hết thác. dòng song vặn mình vào một cái bến cát có hang lạnh (…). song nước lại thanh binh. Đêm ấy nhà đò đốt lửa trong hang đá, nướng ống cơm lam…”

cảm hứng lãng mạn đậm đà trong sáng, lan tỏa trong từng câu văn tả thực, tạo cho đoạn văn một sức lôi cuốn không thểg thểc. Đó là một bài ca về lao động, về with người lao động.

sau mười năm làm nghề lai đò, kể cả sau khi đã thôi nghề vài chục năm, trên ngực người lai đò vẫn còn “bầm tụ” mộ “củnaii”, vớnễnễnễnễntễntễntễnt. quý giá của một thứ huân chương lao động siêu hạng”.

phân tích bài người lái đò song Đà – mẫu 14

người lái đò song Đà là một bài trích trong tập song Đà. Đy là kết quả của chuyến đi thực tế của tác giả ở tây bắc năm 1958. ông song với bộ ội, thanh niên xung phong, công nhân cờg cẻ cẻ vƓ. thực tiễn xây dựng lại bản làng sau 1954, phong cảnh, with người tây bắc đã đi vào trang Sách với một nỗi vui sống bao trùm lên tất cả cen lẫn những cảm tưởm tưởm tưởm tưởm tưởm tưởm tưởm trữ tình trước cái đẹp lạ lùng và hấp dẫn.

người lái đò song Đà là một bài tieu biểu. Lấy người lai đò làm nhân vật chủ thể của câu chuyện về with người sông đà, nhưng thực chất là cảm nghĩ, nghe nhìn, quan sat, nghiền ngẫm và Sáng tạo ngu. thành thử mượn lời ông lai đò già nhưng chính là tac giả miêu tả with sông từ nhiều góc ộ khác nhau, bộc lộ tâm tư tình cảm ối với với với with sông ạ đã trở thành with song của nguyễn tuân.

sông Đà có cả địa lí và lịch sử. “Nó khai Sinh ở huyện cảnh đông, tỉnh vân nam bên trung quốc lấy tên là li tiên, đi qua một vùng nou nouc, rồi ến gần nửa ường thì xin nhập qu. >

With Sông Mà Nghe NHư with NGườI, Nào Khai Sinh, Nào Xin NHậP quốc tịch, Nào Trưởng Thành … ngôn ngữ học bảo đó là nhân Hóa, kì thực có tính chất rất vững, rất độc đáo. thời xưa, nhà trần lấy song Đà đặt tên cho một trong 15 lộ của cả nước: Đà giang lộ. chính vì vậy mà truyền kỳ mạn lục có truyện Đà giang dạ ẩm thuộc bối cảnh đời hồ cuối đời trần.

Đà giang lộ là vùng đất từ ​​​​hưng hóa trở lên. Bây giờ ta gọi đó là vùng tây bắc, từ lai châu xuôi về hòa bình, nối nhau bằng sợi dây thừng (chữ của nguyễn tuân) khổng lồ là sông đà, nhìn từ từ song Đà có lịch sử và truyền thống cách mạng. lịch sử dù biến thiên, with song Đà vẫn là của người dân xứ tây bắc nước việt. nó dữ, nó hiền là một chuyện, nhưng with người vẫn ăn ở đời với nó.

không nói chuyện qua xưa, chỉ gom lại hồi tây mới sang cướp nước ta, with người xứ -this này đã cùng nhà yêu nước vương nguyễn quang bích, ông gi -giá thơ nhật kí kí h à tên đất nước thuộc vùng song Đà. tiếp theo đó là thời thằng tây cai trị với đủ bọn lang đạo, địa chủ gian tham độc ác. “with song bị chúa đất từng vũng đem cắt ngang ra thành khúc nhỏ làm cho with song ác thêm! Đế quốc đóng đồn bốt ven song, tính dữ ác with song lại tăng thêm mấy lần.

tuy vậy, người xứ thái không chịu rời song. hơn hai mươi năm sau, công trình thủy điện hòa bình đã sắp xong. with song Đà đã được chặn lại để làm nên điện và nên hồ. Hồ dài hàng trìm killeg là cảnh du lịch, là nơi nuôi ca, là ường giao thông thuận lợi, tàu bè lên xuống nhẹng, không còn cảnh lên thác xu ống nhẹng, không còn

mặt khác, chúng ta còn thấy song Đà dữ, song Đà anh hùng ca. tạo ược môi trường anh hùng ca phải là cái gì dữ dội, nguy hiểm cao ộ, khắc phục ược phải là thiên tài, tối thiểu là tài có, máhà món th. giành lấy cái sống, và cố nhiên cuối cùng phải chiến thắng vẻ vang. song Đà quả là một môi trường như thế. bản chất nó đã vậy. tài hoa của nhà văn càng làm cho bản chất ấy sắc nhọn thêm, dữ dội, nguy hiểm thêm bội phần.

Cây cối, cỏ hoa hai bên bờ, ang sáng trời trăng, nhà của, làng bản ven sông là nằm trong cảnh quan của sông, nhưng những cai đó thường hiền hòa, chưa nói tươi tươi ẹ nói hoặc để lùi ra sau. trước hết nói cái ruột nhất của song. cát là vật bình thường nhất chứ gì? cát trên song có hại chăng là khi nó thành gò làm thuyền bị mắc cạn. có mấy ai nghĩ rằng thứ hạt nhám nhám ấy của song đà làm loét cả da nếu chỉ đóng khố chứ ừng nói bận quần, vì nó chui cần vào bần. bàn chân lỗ rỗ như những vệt hà đục thủng đáy và mạn dưới các thuyền gỗ”.

thế là cat dữ. bờ cũng chẳng hiền. có nơi “nó dựng vách thành, mặt song chỗ ấy đúng ngọ mới có mặt trời. có vách đá vách chẹt lòng song như một cái yết hầu. có quãng with nai with hổ đã có lần vọt từ bờ này sang bờ kia. ngồi trong Khoang đò qua quãng ấy, đang mùa hè mà cũng thấy lạnh, cảm thấy mình như ứng ở hè một cai ngõ mà ngón vọng lên một khung cử n ấ ấ đ đ đ gió cũng đáng sợ.

ở quảng ghềnh hat loong là một vương quốc của gó pHối hợp với nước, với đi với song thành những cơn xoy: nước xô đá, đá năm như lúc nào cũng đ đòi), mà không đòi ược bằng tiền thì bắt người lai đò lại và “lật ngửa bụng. Cart, Vách đá, gó

chắc cái tên này không phải của tác giả đặt ra mà là của đồng bào sở tại, ít ra là từ các vị lái đò trên song này. nó là chỗ nước xoáy, dòng nước đương xối êm thấm, bỗng dưng không thấy vướng một vật nào nổi trên mặt nước cả mà dòng nước tới đó cứ xoáy tròn vo thành vòng rất đẹp để trũng xuống một cái lõm như cái lúm đồng tiền trên một đôi má xinh xinh. ai ngờ đó là chỗ nguy hiểm nhất cho thuyền đi trên dòng nước.

nước ở đó ặc ặc lên như vừa rót dầu sôi vào. tiếng nước ặc ặc ấy, có lẽ song Đà mới có. còn “những bè gỗ rừng đi nghênh ngang vô ý là những cái giếng hút ấy nó lôi tuột xuống. vừa đáng sợ vừa buồn cười là thuyền mà lạc vào đó thì thuyền trồng cây chuối ngược rồi vụt biến đi, bị dìm và đi ngầm dưới lòng sông ến mười phút

cái đáng sợ nhất của song Đà chưa phải là những cái đó mà là đá và thác, thác và đá thành thạch trận, hay nói đúng hạn, thạn. nguyễn tuân dụng ý trình bày một thứ trận chiến như kiểu bát trận đồ của khổng minh theo binh pháp tôn ngô mà khổng minh sáng tạo l. cố nhiên có pha chút hiện đại. không có long xà trận nhưng có thạch trận. thạch trận cũng đủ cửa tử, cửa sinh. Không ủ Bát Trận NHưNG Cór Trậc Trận Sau, Trận Trận dưới, nhiều lớp nhiều tuyến, fo ti pHong có dự bị … những tướng đá và quân nước.

đá thì “ngàn nĂm vẫn mai pHục hết trong lòng sông, có thuyền xuất hiện là một số hòn bèn nhổm cả dậy ể vồ lấy … mặt hòn đá nào trông cũng ngỗ ngỗc ngỗ mó”… tưởng như chúng nằm ngồi rải rác tùy tiện, nhưng không phải. “hình như song đã giao việc cho mỗi hòn, song bày thạch trận”, thạch thủy trận. Đá được phân công hẳn hoi. Đám tảng đám hòn chia làm ba hàng chắn ngang trên song.

“hai hòn canh một cửa đá giữ vai trò dụ cái thuyền đối phương vào tận tuyến giữa rồi nước sông luồng mới đánh khuýt quập ”. thuyền không chịu chìm mà cứ tiến lên thì một thế trận khác lại đã sẵn bày. tướng tá ở đây oai phong lẫm liệt. có vẻ như các tướng trên sân khấu tuồng. Sân Khấu Thì Hất Râu, đá Giáp, Múa Tít Cây Thương there are Cây Xà Mâu, Còn đây Thì MộT TướNG đA NHư “đang Hất Hàm Hỏi Cái Thuyền ảng tên trưới trước ki ki ki ki ki chi ki ki ki ki ki ki một tướng đá khác “lùi lại một chút và thách thức cái thuyền có giỏi thì tiến lại gần nào”.

nhưng các tuyến của thạch trận đều lần lượt bị chọc thủng. các cửa tử đều chẳng nhử được thuyền. cuối cùng, “cái thằng đá tướng đứng chắn ở cửa vào đã tiu nghỉu cái mặt xanh lè thất vọng”. tưởng đâu như sáp bị khép vào tội trong binh pháp: quân thua chém tướng. hết đá đến nước, quân nước. Đá dưới nước thì ở đâu cũng không hiền. nước vốn êm dịu. nhưng kết thân với đá, với gió, nước trở nên hung dữ. nước song Đà vào loại đó, tính từ chợ bờ trở ngược. chỉ lắng nghe tiếng kêu của nước cũng đã thấy ghê ghê. “còn xa lắm mới đến cái thác dưới.

nhưng đã thấy tiếng nước réo, gần lại to mãi lên”. Đâu réo có một giọng. “lúc nghe như oán trách, rồi lại như van xin, rồi lại như là khiêu khích, giọng gầm mà chế nhạo”. she bỗng dưng, không biết chuyện gì, “nó rống lên tiếng một ngàn with trâu mộng đang lồng lộn vì da cháy giữa rừng vầu rừng tre bốc lửa. tới giữa thác thì một đằng đá chặn, một đằng nước sóng luồng nhằm thuyền mà đánh vu hồi”, đồng thời “reo hò làm thàn”.

có lúc nóreo như đun sôi lên một trăm độ muốn hất cái thuyền đang phải đóng vai một cái nắp ấm, một ấm ồớc lng l”. nhưng không đâu tiếng nước nghe lạ như ở những cái hút, ở đó “nước ặc ặc lên như vừa rót dầu sôi vào”. tiếng nước đã ghê, sức nước còn đáng sợ hơn. Đừng nghĩ ổ gà chỉ có trên đường bộ, đường không. mặt song cũng cóổ gà. “Đi vào ổ gà song là thuyền bị giật xuống, bị dồn lên.

nước lại theo luồn. cho thác, song có nhiều luồng. có luồng đi lầm vào thì chết ngay, thì cũng vẫn có thể thập tử nhất sinh như thường”. lúc khác, nó có thể ” sĩ thực thụ.nó “đánh đến miếng đòn hiểm độc nhất: bóp chặt hạ bộ người lái đò, hạt sinh dục vụt muốn thốt lên cổ.

bây giờ thì nó là with ngựa bất kham. nó đang tế mạnh trên song Đà”. thế là ông lái “nắm chặt cũ bờm song, ghì cương lái, phóng nhanh vào cửa sinh”. nó đành chịu thua. nhưng đến chỗ cái hút, nó rình sẵn, thuyền nào lơ mơ là nó rút luôn tận đá, chết không kịp ngáp. chẳng khác gì dân gian đồn hà bá lên lấy gỗ. song Đà quả không sai với tiếng đồn. nó rất dơ. cát dữ, bờ dữ, gíó dữ, hút nước dữ, tập trung cái dữ là những thạch trận, đá và nước hùa nhau bắt người vào.

tác giả đã dùng ngòi Bút trăm màu và cặp mắt nhiều with ngươi của mình ể có hàng tràng những hình ảnh khác nhau mà luôn luôn ặc sắc, vừa có tí tí tí tí tí tí tí tí tí PHAPP QUEN GọI Là nhân Hóa Mà đi vào bản chất sâu xa nhất, ộc đao nhất của sự vật thành những trang viết biến Hóaa khôn lường bên cạnh cai dữ, chung ta cảm nh lên thác phải chống băng sào.

cai hút nước là cai đáng sợy mà tưởng tượng cứ chui xuống đáy nước rồi lia máy máy phim ngược lên “cai mặt giếng mà thành giếng xây toàn bằng nướm atm te. ” thì cái hút ghê gớm kia lại trở thành cảnh đẹp không ngờ. nhìn từ trên máy bay, song đà trông như cái dây thừng ngoằn ngoèo chứ không ai nghĩ rằng nó đã bao ời làm mình làm mẩy với người dân tây.

cũng từ trên không ấy mà nhìn thì có lúc lại thấy sông đà như “một ang tag tóc trữ tình, ầu tóc, chân tó ẩn hiện trong mây trời bắc bung -m. khói núi mèo đốt nương xuân”. nước song Đà màu đẹp. “mùa xuân dòng xanh ngọc bích chứ không xanh màu xanh canh hến của song gấm, song lô. mùa thì nước song Đà lừ lừ chín đỏ như da mặt người bầm đi vì rượu bữa”. màu nọ màu kia hoàn toàn chính xác, điều đó không nói làm gì, nhưng cái áng tóc kia sao lại là áng tóc trữ tình?

dĩ nhiên đó phải là cái nhìn từ trên trời nhìn xuống và nhìn khắp lượt những từ chân tóc tới ầu tó buông nó thả, nó uốinnón, nó, nó. hoa bưởi và của tuổi xuân tơ – nó là with song mà sao nó nói bao nhiêu điều cho khách nhìn? nó lại ẩn hiện chập chờn trong khói đốt nương (điều ấy rất nguy cho núi rừng) và mây trời bung nở trắng xóa hoa ban, đỡng hoa g. tạm coi những điều trên đây là cái nhìn. còn đây là cái cảm. tác giả nói ngay: “with song Đà gợi cảm”. mỗi người mỗi khác.

với tác giả, có lần ông nhìn nó như một cố nhân, một người thân, người thương cũ, lâu ngày mới gặp lại. cố nhân ấy đã xuất hiện ột ngột sau một chỗ ngoặt khỏi noui thành một vết loang loáng rồi một màu nắngog likeg ba ường thi “yên ba tam nguyệt . Ôi, cái nắng tháng ba trên song vừa khô vừa nước sáng loáng, mùa xuân đang lại, nhựa sống lên canh lên thân, lên xem, nó, đẹnp!

ông bạn thơ của li bạch ra đi vào cai thời tiết hoa khói ấy có thấy dồn lên trong từng thớ thịt chất men xuân không thì chưa rõ, nhưng ở tac giả hội xuân của chuồn chuồn, bươm bướm, của nắng giòn tan trên sông, của đá ngầm xanh vọt lên mặt nước như bạc rơi thoi, của đàn hươu cúi đầu ngốn búp cỏ tranh đẫm sương đêm, của sông Đà thơ mộng theo hồn tản Đà “dải song Đà bọt nước lênh đênh – bao nhiêu cảnh bấy nhiêu tình” và của cả những nương ngô mới nhú lên mấu nony lá

sông nước, bến bờ, tịnh không một bóng người. bờ song hoang dại như một bờ tiền sử, gần nhất cùng thời lý trần. Ẩy cảm nGhĩ lên ngược thời gian xưa sơ, bỗng dưng tac giả lại thèm một tiếng còi súp lê của một chuyến xe lửa y bái – lai ủ ủ ủ ủ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ chiều kim cổ.

cuối đoạn văn trữ tình này, lại là một khoảng không gian khoáng đạt của dòng nước êm đang nhớ các bạn đá ghềnh, của giọng người miền xuôi thoáng rộng, êm êm, của những cánh buồm mở rộng tha hồ đón gió tứ phương trên những with thuyền mình nở chứ không phải là thuyền then đuôi én, khiến cho cảm xúc tràn ra mênh mang, bất tận. song Đà dữ thật nhưng song Đà cũng rất trữ tình.

Đặc biệt, song Đà còn tạo ra những with người cho mình. Ở đó có ông lái đò song Đà. Ông sinh bên bờ song Đà, uống nước song Đà từ thuở để chỏm. chắc chắn ông cũng đã hụp lặn trong lòng song. He Bây Giờ NGHỉ đò đã Vài Chục NĂm Sau Mười NĂm Lên Ngược Xuống Xuôi, Cầm Lái Sáu Chục Phần, Trìm Phen đi về từ lai châu tận hà nội, bên nào, đá, Luồc.

từ hình dáng bên ngoài: “tay ông lêu nghêu như cái sào, chân ông lúc nào cũng khuỳnh khuỳnh gò lại như kẹp lấy một cái cuống lái tưởng tượng, giọng ông ào ào như tiếng nước trước mặt ghềnh sông, nhỡn giới ông vòi vọi như lúc nào cũng một cái bến xa nào đó trong sương mù”. cuộc sống song nước đã rèn cho ông một “thân hình cao to và gọn quánh như chất sừng chất mun”. cũng cái nghề ấy đã biến tất thảy những lái đò song Đà chỉ khỏe có đôi tay còn chân rất yếu, chạy rất kém.

cử chỉ của ông cũng đều theo dáng lái thuyền: ngắt lời người khác, “ông nhanh như một tay lái rẽ ngang song miết theo luồchéng thác bo”. từ hình dáng đến hiểu biết. lái đò, ông biết with đò. tại sao thuyền tây bắc chỉ mình thon chứ không nở? không phải vì xứ này thiếu gỗ trái lại, cũng không phải vì he không biết thuyền mình nở thì chở được nhiều hàng. phải đóng thuyền then đuôi én thì mới qua được các cửa luồng đã họp lại còn rất hẹp. cả chuyện cái buồm cũng vậy. lái đò song Đà ở miền cao thì cần sào chống, chèo bơi, cần nữa thì dây kéo, ít khi dùng buồm.

về dưới xuôi, cần buồm thì “căng hai cây sào lại thành cột buồm và căng cái mui ra làm buồm mà treo lên. Có điều chân trời tây bắc và sông đà thường là vướng noui, cai buồm di ộng trên sườn noui, vốn không phải là hình ảnh quen mắt của người hai bờ sông tây bắc “. tay. song Đà, đối với ông, chỉ có ý vị đậm đà từ chợ bờ trở ngược.

Đời người lái đò song Đà là một đời chiến đấu thực thụ. cứ nghe thuật một chuyến xuống thác đủ biết. lúc đó, thiên nhiên song Đà là kẻ thù số một. Nhìn Nó, Thấy nó không “Thơ ời ường” nhàn hạ mà là một cuộc ấu tranh ể giành sựng từ ta tay nó về mình.đá bày trậ SINH COR đA CANH GIữ CắN MậT, LUồNG NướC Tử COR đA Dụ Vào, LUC LUồNG ở TAY TAY, LUC LUồNG ở TAY PHảI, MặT MUY THằNG TướNG đA NHư ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì tóm lấy bờm sóng nước mà vượt, vững tay lái ra sao khi chung quanh tiếng sóng nước reo hò vang lừng đện… p>

hỗn chiến với đá với nước ến cật lực, hết hơi, tưởng như rời vậy mà qua xong tyc, khi làn “song top xèo th tan Trong trí trí nhớ, sonng nước lại Thermh Th. nào về cuộc chiến thắng vừa qua nơi cửa ải đủ tướng dữ quân tợn vừa rồi”. hết thác, song lại thanh bình thì lòng lái đò cũng bình yên. chiến ấu gay go vô kể, nhưng vẫn là chuyện thường ngày, không có gì đáng hồp, đáng nhớ, sông đric chấm câu và những đoạn xuống dóng”.

bản thân ông cũng sống một đời hào hùng, có điều sự hào hùng ấy là chuyện hằng ngày nên ông chẳng coi có gì đặc biệt. Ông đã khôn người ông vào trong khổ của song Đà và song Đà đã rèn ông theo mẫu của mình. cũng như anh hàng thịt heo; bởi vì không có cái gì thuộc về song Đà mà ông không biết. ngược lại không có cái gì ở ông mà không là hình ảnh song Đà.

tÓm lại, ọc văn nguyễn tuân, nhất là tùy bút, có người đã cho như soi trong kính thiên sắc (thiên sắc kính là ồi trẻ with), chỉ n à n lấy mấy , lắc bên kia lại một thế giới màu khác. ngòi bút ông lại không chỉ bảy màu mà trăm màu. cứ từng câu, từng chữ đã thấy thou vị, nếu người ọc chịu chú ý ến từng câu từng chữ, và nhìn thấy giá trị và công sức đã bỏ rỏ thường là ến b.c nh ượ ượ ượ ượ ượ ữ ượ or. câu ấy.

Đọc người lái đò song Đà thấy rõ chủ trương của tác giả về viết văn. từ ngữ phong phú, tìm tòi hẳn hoi, câu cú vặn vẹo đôi khi nhưng vẫn việt nhnhân dân, hình ảnh ví von luôt bất ngờ, ộc đáo mà chís xác, c. đắc địa.

Chi Tiết Tùy Bút Này đã Hay, Chỉnh Thể Của Bài Văn Càng Cho Thấy sự hiểu biết khoa học ến cặn kẽ, và trội lên tất cả là một tấm lòng yêu -cái, ấi, ất, ất, ất, ất. vượt qua như một bản anh hùng ca, nên càng quý cái mong ước cho tương lai tươi sáng, hạnh phúc.

phân tích tác phẩm người lái đò song Đà – mẫu 15

nguyễn tuân người nghệ sĩ suốt một đời đi tìm cái đẹp và trăn trở về cái đẹp. nếu như trước cach mạng ông thoot li thực tại, tìm cai ẹp ở thời còn vang bong, thì sau cach mạng cốt cach ấy vẫn duy trì nhưng ông tìm thấy cai gave. người lai đò sông đà ược Trích từp bút kí sông đà là những nét vẽ chân thực về ẹ ẹp hùng vĩ của thiên nhii nhi -tây bắc, và vẻ ộ

TậP Tù BUTH Sông đà Nói Chung Là Kết Quả Chuyến đi Thực Tế CủA NHà văn nguyễn tuân lên mảnh ất tây bắc vào nh8-191 nh8-16 đây là thời kỳi kỳ hội. Thoo tiếng gọi của ảng miền bắc đang ấy lên pHong trào tình nguyện ến những vùng xa xôi của tổc qốc ể khôi phục kinh tế vàn gắn vết thương chiến ểc.

như chung ta biết rằng, mỗi lời ề từ xuất hiện, thường sẽp tập trung tư tưởng của tác pHẩm, là chìa khóa mở canh cửa vào tac tac, hén lộ tưng, chủ ả ả ề ề ề ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả người lái đò song đà sử dụng hai lời ề ề từ: lời ề từ thứ nhất: “ẹp vậy thay, tiếng hát trên dòng song”, đy là câu thƺi. câu thơ có thể là câu hát của những người chèo đò, kéo thuyền vượt thc với tâm hồn lạc quan, yêu thiên nhiên, y y àng, cũng có có. with người trong cuộc sống mới. câu thơ thứ hai, nguyễn tuân mượn câu thơ của nguyễn quang bích: “chúng thủy giai đông tẩu/ Đà giang độc bắc lưu”. câu thơ đã hé mở cho người đọc thấy, mọi dòng song đều chảy về hướng đông, duy có song Đà chảy theo hướng bắc. câu thơ đã khẳng ịnh sự ộc đáo của đà giang ồng thời hé lộ cá tính nghệ thuật của nguyễn tuân – nhà văn của những cảnh má,

Trước Hết về hình tượng with sông đà ược nguyễn tuân miêu tả trên nhiều phương diện, vừa mang vẻ ẹp hung bạo nhưng ồng thời cũng hết sức nên thơ, trữ. vẻ đẹp hung bạo của dòng song được nguyễn tuân thể hiện ở cảnh đá bờ song dựng vách thành. lúc ấy “mặt song chỗ ấy chỉ lúc đúng ngọ mới có mặt trời” đã gợi ra được độ cao và diễn tả được cái lẽc. Không chỉ vậy “Vách đá Thành chẹt lòng sông đà như một cai yết hầu” đã diễn tả sự nhỏ hẹp của dòng chảy gợi r rau tốc rất lớnn nhất làa vàa na na na na với trường liên tưởng độc đáo, nguyễn tuân tiếp tục khắc họa đậm nét hơn nữa về những vách đá lạnh lẽo, tăm tối, ở khúc sông nhỏ và hẹp: “ngồi trong khoang đò qua quãng ấy, đang mùa hè mà cũng thấy lạnh , cảm thấy mình như ứng ở hè một cái ngõ mà ngóng vọng lên một khung cửa sổ nào trên các tầng nhà thứ mấy nào vừa tắt phụt “

không chỉ vậy sự hung bạo còn thể hiện ở “quãng mặt ghềnh hát loong”, ở đoạn này, nguyễn tuân đã nhân hóa dòng s. dằn, tàn bạo. câu văn với nhịp điệu dồn dập, điệp từ, điệp cấu trúc ược vận dụng liên tiếp (nước xô đá, đá xôeng, song xô) ki ếp với ca khẩn trương, dồn dồn gió và đá khiến cho cả ghềnh site quãng này mà khinh suất tay lái thì cũng dễ lật ngửa bụng thuyền ra”.

sự hung bạo còn ược thể hi ở những cai hút nước tàn ộc, ược giăng mắc trên khắp khúc sông, như trực lấy mạng của with ngườt bất cứ lúc nào. Ể tái hiện sự khủng khiếp của những cái hút nước, nguyễn tuân đã lia máy quay ở nhiều chiều kích khác nhau, cho người ọc mệt ìn cái. khi nhìn từ trên xuống mặt nước song “giống như cái giếng bê tông thả xuống song để chuẩn bị làm mong cầu”; từ dưới lòng sông nhìn ngược lên “thành giếng xây toàn bằng nước sông xanh ve một áng thủy tini và để giúp người đọc cảm nhận được rõ hơn, tác giả còn đưa ra những vị thế cảm nhận khác nhau, với người quay phim thì như “ngồi vào một cái thuyền thúng tròn vành rồi cho cả thuyền cả mình cả máy quay xuống đáy cái hút song Đà…”; Với người xem phim lại thấy “thấy mình đang lấy gân ngồi giữ chặt ghế như ghì lấy mep một chiếc la rừng bịt vứt vào một cai cốc pha lê nước khổng lồ rừa rút Cart. Với những trải nghiệm và góc nhìn pHong phú nguyễn tuân đã chười ọc cảm nhận ầy ủ mức ộộ nguy hiểt cùng của dòng sông đà mà ở đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ ây.

cuối cùng sự hung bạo của song Đà được khắc họa ở các trùng vi thạch trận khác nhau. Với Trùng VI Thạch Trận Thứ Nhật Là “Cả Một Chân Trời đá”, “Mặt Hòn đá Nào Trông Cũng ngỗ ngược, hòn nào cũng nhĂn nhúm meo Mó hơn cả cai mặt nước chỗc chỗc chỗc chỗc chỗ Đá còn bày binh bố trận, như cố tình nhấn chìm with thuyền. trùng vi thạch trận thứ hai tiếp tục tăng thêm thử thách, cửa tử nhiều hơn để đánh lừa with thuyền và chỉ có duy nhất mửa without c. cửa sinh ấy lại không kém phần nguy hiểm khi “thằng đá tướng ứng chiến ở cửa vào”, phối hợp với đá là dòng thác như hùm beo à như vực. Ở Trùng VI Thạch Trận Cuối Cùng ít Cửa Ra Vào, “Bên phải bên trai ều là lung vô cùng hiểm ác, với mục đích duy nhất là làm cho with thuyền mất sức, bỏ mạng.

bên cạnh vẻ đẹp hung bạo, sông Đà lại hiện lên một vẻ đẹp rất khác, hoàn toàn đối lập, đó chính là vẻ đẹt t. Từ trên cao nhìn xuống, dòng chảy uốn lượn của with sông giống như “cai dây thừng ngoằn ngoèo dưới chân mình”, ặc biệt là giống như most tóc của người ng tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời tây bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi mèo đốt nương xuân”. dòng song như một người thiếu nữ, với mái tóc tuôn dài, tuôn dài, tha thướt, uyển chuyển không ngờ. vẻ đẹp của dòng song hài hòa với núi rừng tây bắc, được núi rừng điểm tô thêm cho nhan sắc mĩ miều. không chỉ vậy ở những thời điểm khác nhau sông đà cũng mang vẻ ẹp riêng: mùa xuân, nước sông đà xanh màu “xanh ngọc bích”, tưƥo trop lánhtr; Mùa Thu, nước sông đà lại “lừ lừ chín ỏ như da mặt một người bầm đi vì rượu bữa, lừ lừ cai màu ỏỏ giận dữ ở một người bất mãn bực bội gì mỗi ộ ề ề ở ở ở ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề Không chỉ vậy, vẻ ẹp sông đà with như ược bước ra từ miền cổ tích xa xôi, với những bãi bờ hoang dại như thời tiền sử: “bờ sông đà, bãi sông đn, chuồn sồn sồn sồn sồn sồn sồn sồn sồn sồn sồn sồ nhà văn đã cảm nhận được cái chất “đằm đằm ấm ấm” thân thuộc khi gặp lại sau một thời gian “ở rừng đi huúi ”.

người lai đò sông đà không chỉ nổi bật ở hình tượng with sông đà, mà ể điểm tô, hoàn thiện vẻ ẹp sông đn có sự xuất hiện with ược nguyễn tuân thể người lái đò không có một tên gọi cụ thể, mà chỉ được gọi tên là người lái đò lai châu. Để làm bật vẻ đẹp người lái đò, chân dung ông luôn được tái hiện tương quan với dòng song Đà. NGHệ Thuật tương phản đã làm nổi bật một cuộc chiến không cân sức: một bên là thiên nhiên bạo liệt, hung tàn, sức mạnh vôi với song nước, với thểh n. con én đơn độc và vũ khí trong tay chỉ là những chiếc cán chèo. nhưng dù song đà gian ngoan, xảo quyệt bao nhiêu thì người lái đò lại kiên cường bám trụ bấy nhiêu “hai tay giữ mái chhói bịt tt l kn khỏg . Đặc biệt trong lần vượt trùng vi thạch trận thứ ba, ông lái đò đã thể hiện rõ tài nghệ của mình. Ông cứ “phÓng thẳng thuyền, chọc thủng cửa giữa… vút qua cổng đá”, “vút, vút, cửa ngoài, cửa trong, lại trong c c cuaro, thuyền như mựay xhan e ứi the. động lái được lượn được”… để rồi chiến thắng vinh quang. câu văn “thế là hết thác” như một tiếng thở phào nhẹ nhõm khi ông lái đã bỏ lại hết những thác ghềnh ở phía sau lưng. chiến thắng của ông trước hết xuất phát từ sự ngoan cường, lòng dũng cảm, ý chí quyết tâm vượt qua những thử thủa khệc cộc. Đây đồng thời cũng là chiến thến của tài trí with người, của sự am hiểu đến tường tận tính nết của song Đà.

Đặc biệt, cũng như những nhân vật khác của mình, người lái đò còn được nguyễn tuân khắc họa ở vẻ đẹp tghi hoa. tài hoa là khi with người ạt tới trình ộ điêu luyện, thuần thục trong công việc của mình, ến ộộ có thể sáng tạo ược, có thể tể do. chynh vì vậy, nguyễn tuân đã tập trung bút lực ca ngợi hình ảnh ông lái băng băng trên dòng thác song đt cách ung dung, bình tĩnh, tựi tựn c chnc. và phong thái nghệ sĩ của ông lái đò thể hiện trong cách ông nhìn nhận về công việc của mình, bình thản đến độ lạ lùng. khi dòng song vặn mình hết thác cũng là khoảnh khắc “sóng thác xèo xèo tan trong trí nhớ”. NHữNG NHà đò dừng chèo, ốt lửa nướng ống cơm lam, bàn về ca uh vũ, ca dầm xanh, “về những cai hầm ca ca ca ầ ầ ầ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ n.

bằng ngòi bút vô cùng tài hoa, tinh tế, nguyễn tuân đã tạo nên những trang văn đẹp cả về hình thức và tư tưởng. tác phẩm được tạo nên từ tình yêu quê hương đất nước sâu nặng, tha thiết. Không chỉ ngợi ca vẻ ẹp hùng vĩ của quê hương ất nước mà còn khẳng ịnh sự lớn lao, sức mạnh phi thường của những with người bình thường Trong Hành Tthnh Thi Shinh.

phân tích tác phẩm người lái đò song Đà – mẫu 16

nguyễn tuân sinh năm 1910, mất năm 1987 là một nhà nghệ sĩ lớn của dân tộc việt nam. vốn là một người tri thức giàu lòng yêu nước lại am hiểu sâu rộng nền văn hoá dân tộc, ông viết nên những tác phẩm rất ất mực uác. nếu như trước cach mạng, vĂn học của nguyễn tuân chạm ến lòng người bởi vẻ ẹp tài hoa của những with người “một thời vag bong” như huấn cao thì sau cach mạng, nguyễn tu tài năng trong việc vẽ nên những net đẹp gân guốc nhưng gần gũi, bình dị với thiên nhiên và đời sống with người. tuỳ bút “người lái đò song Đà” là một thành công tiêu biểu cho phong cách văn học ấy.

trong tùy bút, song Đà hiện lên vừa hùng vĩ, kiêu sa, dữ dội lại vừa xinh đẹp, dịu dàng, thơ mộng. nguyễn tuân đã miêu tả dòng song trên nhiều góc độ, nhiều phương diện mà nhìn trên phương diện nào cũng thấy thấy đthupy, and đthup. she không tĩnh lặng soi bóng hàng tre mỗi trưa hè, cũng không mang net tư lự trong từng hơi thể khi màn đêm buông xuống mà sông đà hiện lên vông sống ệng,. nó như được xem là “kẻ thù số một của with người”. những with thác lớn dữ dội, những gạn nước từ vạn yên về xuôi thật mênh mang. hai bờ song dựng đá thành những vách hiểm trở khôn cùng. NướC Và Song Kia Vách. Có Quãng with nai with hổ đã có lần vọt từ bờ này sag bờ kia. ”Mặt sông khi nhìn từ trên cao xuống là vô vàn những Hút nước như những trụ bê tông. đang bị sặc nước, khi lại ằng ặc như tiếng dầu sôi mặt. Sông với tư thế hùng dũng và có pHần bạo ngược của mình s àng nhấn chìm , hoảng sợ, cố tránh né những cạm bẫy mà sông đà bố trí sẵn: “không thuyền nào dÁm gần những cái hÚt nước ấy, thuy ểnônônônônông ểng. biết bao nhiêu bè gỗ đã phải chịu trận trước những hút sâu khổng lồ, biết bao nhiêu with thuyền nghênh ngác phải tan xác dướô>

vốn am hiểu sâu sắc c cùng sự trải nghiệm của mình nguyễn tuân dùng những ngôn từ mới lạ, lĩnh hoạt, ộc đáo ể ể mêu tạ. song Đà cũng mang dáng dấp đẹp đẽ, dịu dàng và thơ mộng, uyển chuyển như vẻ đẹp của người thiếu nữ chốn bn and núngi ry vỻ. Sông đà lúc này thật thơ và mơ mộng, tình yêu như đang tràn với bao cảm xúc nồng nàn khó tả: “With sông đà tuôn dài, Tuôn dài như một alg tó tó xuân xuân. khơi gợi sự yêu thương, đưa lòng người đến với những rung cảm trong tâm hồn mình, một sức hấp dẫn tuyệt vời quá đỗi. Đôi lúc, sông Đà cũng có những cảm xúc , cũng nhớ, cũng thương như bao người vậy. vẻ đẹp trữ tình của dòng sông còn được thể hiện giữa thiên nhiên, mây trời tạo nên nét riêng biệt không trộn lẫn, bởi vậy dù bất cứ lúc nào nó cũng khiến người thưởng thức bị jue hút: “tôi đã nhìn say sưa làn mây mùa xuân bay trên sông Đà, tôi đã xuyên qua đám mây mùa thu mà nhìn xuống dòng nước sông Đà”. không chỉ vậy, sông đà còn khiến người ta thích thú bởi sắc nước ổi thay thay mùa: “mùa xuân dòng xanh ngọc Bích, chứ nước sông đà không xanh màu ủnc. go “.

bờ song đà cũng thật ẹp, thật ngọt ngào bởi hương vị của hoa, của bướm, của chuồn chuồn, của những bãi ngô non ầa vhàn ầnhà mán. Đó đây những đàn hươu đang thong thả gặm những bãi cỏ non tơ ướt đẫm sương đêm, mọi vật như đang hòa mình trong nét tuyệt diệu của dòng sông, tô điểm nên một vẻ đẹp gọi mời khiến lòng người thổn thức: “con hươu thơ ngộ ngẩng ầu nhung khỏi ang cỏ sương, chăm chăm nhìn tôi lừ lừ trôi trên một mũi đò. , có phải ông cũng vừa nghe thấy một tiếng còi sương?”. song đà như một “người cố nhân” lại như một “người nghệ sĩ tài hoa”. qua cách miiê thột t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t. Trân Trọng, nâng niu từ những điều bình dị, nhỏ nhặt, nguyễn tuân như khắc hoạ nên một bức traphủy mặc của sông đà Say ắm lòng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng

c cùng với hình tượng song đà cá tính, ến với tác phẩm ta còn cảm nhận ược hình ảnh người lái đò tài hoa, nghông sĩ, Ļu dên. người lai đò ấy không pHải là một chàng thanh n Ári trang với thân hình vạm vỡ mà là một ông già đã gần bảy mươi tuổi: “Trên dòng sông đà ông xuôi, ông ng sáu chục lần”. phải chăng những kinh nghiệm qua bao cuộc hành trình suốt mười năm làm việc đã giúp ông trở nên thuần thục, bản lĩnh và kiên trường đến như vậy: “Ông nhớ tỉ mỉ như đóng đanh vào lòng đất tất cả NHữNG Luồng nước của tất cả những with thc hiểm trở ” ông là những “củ khoai nâu” in dấu những trận chiến vật với cao quý mình chứng cho sức lao động của with người trong công việc của mình. ỨNG TRướC NHữNG ợT SONG KINH HOàNG, NHữNG THạCH TRậN HIểM NGUY, ôNG KHôNG Hề SợT SệT Mà trai lại Càng BảN LĩNH THÍCH THÚ HơN: ” một mình một thuyền ông đã giao chiến như một vị dũng sĩ ầy tài ba. Trải qua ba thạch trận bằng dũng cảm, mưu trí cả mình, người lai đò đ đ đ đ đ đ đ đ thành bình. Đêm ấy nhà đò đốt lửa trong hàng đá, nướng ống cơm lam…”.

nguyễn tuân đã mang đến cho nền văn học nước nhà một kiệt tác vô cùng độc đáo, một phong cách nghệ thuật riêng hoệa biệác, uyên. KHÉP LạI NHữNG trag văn của tùy Bút “người lai đò sông đà”, em vẫn khng nguôi cảm xúc lâng lâng Tong tâm hồn mình, có chăng, đó là nhđ ẹp ẽp ẽp ẽp ẽp ẽp ẽp mình những cảm xúc thẩm mỹ vô cùng lớn. thật cảm ơn nguyễn tuân, một người nghệ sĩt ời đi tìm cai ẹp ểp ể nâng niu những giá trị vững bền của ời sống lao ộng và của tộc.

phân tích tác phẩm người lái đò song Đà – mẫu 17

nguyễn tuân được biết đến là một cây bút tài hoa, uyên bác, cả đời say mê tìm kiếm vẻ đẹp của cuộc sống. Ông có sở trường về thể loại tuỳ but. một trong những sáng tác tiêu biểu của ông là tùy but “người lái đò song Đà”. tác phẩm dường như đã khắc họa vẻ ẹp đa dạng vừa hung bạo vừa trữ tình của with song đà và ca ngợi người đô giảng à n dì vị m.

tuỳ bút “người lái đò sông Đà” đã được in trong tập tùy but “sông Đà” (1960), và gồm có 15 bài tuỳ bút và một bài thơ ở dác thng ph. tác phẩm được viết trong thời kì xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền bắc. Đó chính là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà văn đến tây bắc trong kháng chiến chống pháp, đặc biệt là chuyến đi thực tế năm 1958. nguyễn tuân đã đi đến với nhiều vùng đất khác nhau, sống với bộ đội, công nhân và đồng bào các dân tộc. thực tiễn công cuộc xây dựng cuộc sống mới ở vùng cao đã đem đến cho nhà văn nguồn cảm hứng sáng tạo bất tận.

<p

qua tác phẩm đặc sắc “người lái đò sông Đà”, nguyễn tuân với một tấm lòng tự hào của mình đã khắc họa những nét thơ mộng, hùng vĩ nhưng khắc nghiệt của thiên nhiên đất nước qua hình ảnh con sông Đà hung bạo nhưng có lúc lại hết sức trữ tình. ỒNG THờI, NHà ​​VăNG NHư CũNG PHÁT HIệN Và NGợI CHấT NGHệ Sĩ, Sự Tài ba trí trí dũng của with người lao ộng mới đ -chinh là chất vàng mười đ đ l ộtd đtd đtd đtd đtd đtd đ hình ảnh người lái đò song Đà. từ đó mà nhà vĂn đã ca ngợi with sông đà vừa hung dữ nhưng cũng có lúc trữ tình, no

người lái đò dường như đã hiện lên trước hết là một người lao động từng trải, có nhiều kinh nghiệm đò giang. hơn nữa she lại có lòng dũng cảm, gan dạ, mưu trí, nhanh nhẹn và cả sự quyết đoán nữa. She nguyễn tuân thật tài tình khi she đã ưa nhân vật của mình vào ngay hoàn cảnh khốc liệt mà ở đó, tất cả những phẩm chất ấy ượy ược bộc lộ. và nếu không phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. có lẽ nhà văn gọi đây là cuộc chiến đấu gian lao của người lái đò trên chiến trường song Đà, trên một quãng thuỷ chiến ở mông. Đó còn chính là một cuộc vượt thac ầy nguy hiểm ến tính mạng, diễn ra nhiều hồi, và cũng rất nhiều ợt như một trận đánh mà ở đ

dường như “đá ở đy ngàn năm vẫn mai phục hết trong dòng song, hình như mỗi lần có chiếc thuyền nào xuấn ởng ầm ầm ầ. ngoặt song là ngay lập tức có một số hòn bèn nhổm cả dậy để vồ lấy thuyền”. có thể nói nguyễn tuân như đã dùng rất đắt cho việc sử dụng ngôn ngữ của mình bằng cách tả những hòn đá. Ông tả mặt của hòn đá nào dường như cũng trông ngỗ ngược, hòn nào cũng nhăn nhúm méo hơn cả cái mặt nước chỗ này…”. with song Đà đã giao việc cho mỗi hòn. và khi đi tới đây he mới thấy rằng đây là nó bày thạch trận trên song. Đám tảng hòn chia làm ba hàng chắn ngang trên song đòi ăn chết cái thuyền. và việc một cái thuyền ơn ộc không còn biết lùi đi đu ể ể tránh khỏi ra ược một cuộc giáp lá có đá dàn trận ịa sẵn phía tr.

<p đô vật tum thắt lưng ặng lật ngửa mình ra giữa trận nước vag trời thanh la não bạt, ông lão vẫn không hề nao nung, mà dường như vẫn giữ ược sự bình tĩnh tĩnh, ầ lúc này đây người lái đò bỗng như một vị chỉ huy, lái with thuyền vượt qua ghềnh thác. Và ngay cả khi người lai đò bị thương, thì ông vẫn cố nén vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt lấy cuống lai, mặt meo bệch như cai luồng song đánh hồi lùng, rồi cả nữa. nhưng khi mà người lai đò “phar xong cai trùng vi thạch trận thứ nhất", không quản mệt nhọc thì ngay lập tức người lai đò đã lại "phá luôn vân vân vây thứ hai". binh phapc của thần sông thần đá. Và cho ến vòng thứ ba, ít cửa hơn, bên pHải bên trai ều là là Luồng chết cả, nhưng dường như lúc này Vút qua cổng đá canh mở khép. Vút cửa ngoài rồi lại cả cửa trong, lại cửa trong c cùng, thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước, vừa xuyv vừa vừa tựn tựng ộ cuộc chiến không cân sức ấy, người lai đò chỉ có một can chèo, một with thuyền không có ường lùi còn dòng sông dường như mang sêng mạnhi. vẫn chiến thắng, khiến cho bọn đá tướng tiu nghỉu bộ mặt xanh lè vì phải chịu thua một with thuyền nhỏ bé.

người lái đò hiển hiện trong tác phẩm chynh là một người lao ộng vô danh, làm lụng âm thầm, giản dị, nhờ lao ộng mà chinh phục ƻn dục. trở thành đại diện của with ngƯỜi. người lao ộng chân chính đã chiến thắng thiên nhiên là nhờ ý chí kiên cường, bền bỉ, quyết tâm mà chiến thắng sức mạnh thẻn thánhhin c. Đó chính là yếu tố làm nên chất vàng mười của nhân dân tây bắc.

có thể nhận thấy nổi bật nhất, độc đáo nhất ở người lái đò sông Đà là phong thái của một nghệ sĩ tài hoa. dường như khái niệm tài hoa, nghệ sĩ trong sáng tác của nguyễn tuân có nghĩa rộng, không cứ là những người làm thơ, viết văn mà cả những người làm nghề chẳng mấy liên quan tới nghệ thuật cũng được coi là nghệ sĩ, nếu việc làm của họ dường như đã đạt đến trình độ tinh vi và siêu phàm. trong người lái đò song Đà, tác giả nguyễn tuân đã xây dựng một hình tượng người lái đò nghệ sĩ mà nhà văn trân trọng gọa lá. nghệ thuật ược sử dụng ặc sắc ở đây là phải am hiểu và nắm chắc cc quy luật tất yếu của song đà và vì làm chủ ượnó do nó.

quy luật ở trên with song Đà là thứ quy luật khắc nghiệt. nếu như chỉ cần có một chút thiếu bình tĩnh, thiếu chính xác, hay lỡ tay, qua đà đều phải trả giá bằng mạng sống. mà ngay ở những khúc song Đà không có thác lại dễ dại tay dại chân mà buồn ngủ ngay. chung quy lại, thì ở bất cứ nơi nào cũng hiểm nguy. Ông lão lai đò dường như vừa thuộc dòng sông, thuộc quy lật của lũ đá nơi ải nước hiểm trở này, vừa nắm chắc binh phap của thần sông thần đá. có lẽ chính vì thế, vào trận mạc, ông thật khôn khéo, bình tĩnh như vị chỉ huy cầm quân tài ba. dường như mọi giác quan của ông lão đều hoạt động trong sự phối hợp nhịp nhàng, chính xác. xong trận, lúc nào cũng ung dung, thanh thản như chưa từng vượt thác: sóng thác xèo xèo tan ra trong trí nhớ. song nước lại thanh binh. Và Trong đêm ấy nhà đò ốt lửa Trong Hang đá, nướng ống cơm lam vàn bàn về ca uh vũ, ca dầm xanh, về những ca hầm ca Hang ca mùa khh những ti ếng to như nh ầc to như nh ầc phá ồc phá ồc phá ộch ầch ầch ộc phá ồc phán byn byn byng túc. ruộng. cũng như chả thấy ai bàn thêm một lời nào về cuộc chiến thắng vừa qua nơi ải nước đủ tướng dữ quân tợn vừa c r. như những nghệ sĩ chân chính, thì sau khi đã vắt kiệt sức mình để thai nghén nên tác phẩm để đời thì không mấy ai tự tán dương về công sức của mình, và chính nhà văn nguyễn tuân đưa ra một lời nhận xét rằng “ cuộc sống của họ là ngày nào cũng chiến ấu với song đà dữ dội, ngày nào cũng giành lấy sự sống từ tay những cái thác, khnênnng kh. chính vì thế mà họ nghĩ thế lúc ngừng chèo. phải chăng người lái đò anh hùng có lẽ dễ thấy, nhưng nhìn người lái đò tài hoa thì chỉ có nguyễn tuân mà thôi.

tuỳ bút “người lái đò sông Đà” còn chính là tác phẩm tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật tài hoa uyên bác của nhà văn nguyễn tuân. tac pHẩm ặc sắc này không chỉ ngợi ca vẻ ẹp kì vĩ thơ mộng của thiên nhiên tây bắc mà dường như còn ca ngợi vẻ ẹp bình dị, anh hùng mà tài củ na ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơ qua đó, nhà văn nguyễn tuân đã có thể bộc lộ tình yêu đất nước, niềm tự hào hứng khởi, gắn bó tha thiết với non song vi

phân tích tác phẩm người lái đò song Đà – mẫu 18

nguyễn tuân là một nhà tuỳ but lớn. Sự NGHIệP Sáng tác của ông phong pHú và ạt ược sự cân bằng giữa hai thời kỳ lịch sửc trước và sau cach mạngog likeg tám 1945. qua cai mốc ấy, tưng và pHong c NHưNG dù biến ổi thế nào, vẫn trên một căn bản thống nhất của một cai tôi rất nguyễn tuân: tài hoa, uyên Bác, thic cảm gicác mạnh, suốt ời đi ễi ễ người lái đò song Đà rút trong tập tùy bút song Đà – một trong những tác phẩm tieu biểu nhất của nguyễn tuân sau cách mạng tháng tám.

sau cách mạng tháng tám 1945, tuỳ bút nguyễn tuân ngày càng giàu thêm chất khí. nghĩa là tư liệu rất phong phú, bề bộn, nhất là tư liệu về địa lí, lịch sử, dân tộc học. nhưng dưới ngòi bút nguyễn tuân, những tư liệu ấy trở thành hình tượng sống động, thành những sinh thể, những ửhtân vlin. vì vậy bài tuỳ bút không chỉ có một nhân vật mà hai nhân vật: người lái đò và with song Đà.

nguyễn tuân đã sáng tạo ra một with song đà không phải là thiên nhiên vô tri, vô giác, mà một sinh thể có ộng, có tíanh cách, cá tínnh, có tót. nó có hai net tính cách cơ bản đối lập với nhau – như tác giả nói – “hung bạo và trữ tình”. lúc trở mặt hung bạo, nó cứ như là “kẻ thù số một” của with người. nhưng lúc trữ tình thì lại ầy chất thơ, rất ỗi dịu dàng, thân thiết, giống như một người tình, một “cố nhân” gặp thì mừng vui, xa thì nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ

hai net tính cách này đã khơi đúng vào cảm hứng nghệ thuật của nguyễn tuân – một cây bút vốn luôn luôn khao khát những cảm gg, c -xúc mớ. Không phải ngẫu nhiên mà nguyễn tuân đã viết rất there are vềèo cao, dốc thẳm, về gió, về bão, về thac nước dữi dội, nếu khngng là vẻ ẹ ẹp tuy biển, củ thuỷ tiên nở đúng đêm giao thừa, về sắc ẹp ổổ quógam xiêu đình, nghiêng thing nacng nàng nàng n. từ xa xưa ông cha ta đã diễn tả bằng biểu tượng sơn tinh – thuỷ tinh: “núi cao song hãy còn dài – năm năm báo oán đời đời đánh ghen”.

nguyễn tuân thì không thể dùng lối huyền thoại như thế, ông phải dựng lên những bức tranh chân thực về những cảnh tượng hùng vĩ và dữ dội của con sông Đà khiến người đọc cũng phải rùng mình sởn gáy như đứng trước cảnh thc. Ông đã tung ra biết bao chữ nghĩa đắt giá, biết bao thủ pháp có sức diễn tả mãnh liệt để quyết một phen thi tài với tạo hoá.

chẳng hạn, ông dùng thủ phac liên tưởng, then Sánh ể ể diễn tả đoạn sông bịt chẹt giữa hai vách đá dựng thào cao vút “ngồi khoang ngõ mà ngóng vọng lên một khung cửa sổ nào trên cái tầng nhà thứ mấy nào vừa tắt phụt đèn đi”. Và đy nữa, ông tả cai hút nước ghê gớm “giống như cai giếng bê tông thả xuống sông ểể chuẩn bị làm mono cầu. ..]. nhiều bè gỗ rừng đi nghênh ngang vô ý là những cai giếng Hút ấy nó lôi Tuột xuống. “. dùng thủ pháp văn học như thế ông vẫn chưa cho là đủ. nguyễn tuân còn chuyển sang sử dụng kĩ thuật đặc tả của điện ảnh. Ông tưởng tượng ra một anh quay phim điên rồ nào ấy, ngồi vào một cai thuyền thung choc Cho nó hút xuống đáy cai hút nước khủng khiếp kia , Cái Máy Lia Ngược Contrte – Plongée Lên Một Cái Mặt Giếng Mà Thành Giếng Xây Toàn Bằng NướC Sông XANH VE MộT ANG ANG THUỷ THNHI đI đI -đP VLAY XEM. Xem Phim Ký sự thấy mình đang lấy gân ngồi giữ chặt ghế như ghì lấy mep một chiếc la rừng bịt vứt vào một cai cốc pha lê nước khổng lồ vừa rút lên cai gậy đán đán

sức tưởng tượng của nguyễn tuân ến thế thật là đã ược ẩy lên ến mức khu, kì quai do cai ộng lực bướng bỉnh: không chịu lùi bước tạc t.

dưới ngòi bút nguyễn tuân, with song Đà thực sự trở thành một loài thuỷ quái khổng lồ. tiếng gầm gào của nó qua những with thc dữ, từ xa nghe đã dễ sợ: “tiếng nước river gần mãi lại relo a mãi lên. tiếng nước thci nghe ư là oá -tch gì, rồi là nhn, Lando. , giọng gằn mà chế nhạo”. khi ến gần, tiếng nó bỗng “rống lên như tiếng một ngàn with trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổ lửa, đang” /p>

with thuỷ quai không chỉ hung hãn. nó còn hết sức xảo quyệt. trong cuộc vật lộn với ông lái đò, nó đã trổ ra ủ mưu ma chước quỷ ể lừa người ta vào thế trận đã bày sẵn và hường vàờ tàỻ c. chỗ ngoặt song thì đánh phục kích. dụ được vào sâu thì đánh khuýp vu hồi. Giáp la Cà thì giở ủ ngón hiểm acid: đòn âm, đòn dương, đá trai, thúc gối, tum thắt lưng, lật nửa người, bop chặt hạ bộ, … vừa đánh vừa hò la vag trời dậy ấ tinh thần đối phương,…

nhưng vượt qua được con thác dữ thì song nước lại trở nên rất đỗi êm ả thanh bình. nguyễn tuân gọi thế là tính cách trữ tình của with song Đà. song Đà lúc này lại như một tiên nữ giáng trần. nó “tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời tây bắc bung nở hoa ban hoa gạo”. Đẹp biết bao khi được ngắm nhìn những làn mây mùa xuân bay trên song Đà. nước sông đà cũng thay ổi Theo Mùa: Mùa xuân làng xanh ngọc bích, mùa thuì lừ chín ỏ như da mặt người say rượu … ông thấy “Lai Láng Thêm Cái Lòng Muốn từ những chạm khắc gân guốc, bạo khỏe, từ những màu sắc gây ấn tượng dữn dằn, nguyễn tuân chuyển sang những ường nét thot, dịu dàng thơ mộng. quả thật nhiều khi ông đã đạt tới khả năng gợi tả của ngôn ngữ thơ, nghĩa là nói được những điều khó nói bằng văn xuôi: ấy là cái mà ông gọi là “màu nắng tháng ba Đường thi “yên hoa tam nguyệt há dương châu” – thoáng hiện lên trên sóng nước sông Đà; ấy là cái bâng khuâng ngẩn ngơ của dòng nước lững lờ trôi xuôi như nhớ thương những hòn đá thác xa xôi để lại trên thượng nguồn tây bắc. có một cái gì tựa như nỗi thương nhớ mênh mang mơ hồ của thi sĩ tản đn đr gửi “một người tình nhân chưa quen biết” – “dải sông đà bọt nước lênh đnh – bao nhiêu cảnh bấy nhy nhy’.

nói chung qua cảm nhận của nguyễn tuân, chất thơ của phong cảnh sông đà thường ậm đà màu sắc cổ điển: “tìi trôi trên sông đric. thuyền tôi trôi qua một nương ngô nhú lên mấy la ngô non ầu Mùa. đàn hươu cúi ầu ngốn búp cỏ gianh ẫm sương đêm. . Chao ôi, Thấy Thèm ượC Giật Mình vì một tiếng còi xúp lê của một chuyến xe lửa ầu tiên ường sắt phú thọ – yên bái – lai châu. tridor mà như hỏi tôi bằng cái tiếng nói riêng của with vật lành: “hỡi ông khách song đà, có phải ông cũng vừa nghe thấy một tiếng còi sương?”.

trên cái nền của with song vừa “hung bạo” vừa “trữ tình” ấy hiện lên lừng lững hình tượng người lái đò song Đà. thực ra ông lái này chủ yếu xuất hiện trong cuộc vật lộn với một con thác dữ, nghĩa là ở cái phía hung bạo của song Đà. giả sử tác giả đặt ông ta trong khung cảnh khác – khung cảnh thơ mộng trữ tình – chắc hẳn ông sẽ trở thành một anh chàng trỰơng chi si trong tìng chi. nhưng ở đây, ối ầu với con sông dữ, với một loài thuỷ quái, ông lái đò nhất thiết phải trở thành một dũng sĩ kiên cường – một nhân v ử thi thtnghchctng thtng thtng thtng thtg thtg thtg thtg thtg thtghi

phân tích tác phẩm người lái đò song Đà – mẫu 19

tây bắc là một mảnh đất có nhiều duyên nợ với nhiều nhà văn, nhà thơ. mỗi nhà văn, nhà thơ lại tái hiện và khắc họa hình ảnh tây bắc ở những góc độ khác nhau. trong đó, nguyễn tuân đã khám phá được vẻ đẹp thiên nhiên nơi đây, nhận thấy được “chất vàng 10” trong tâm hồn with ngưyời. tùy bút “người lái đò song Đà” chính là món quà đầy ý nghĩa mà ông dành cho mảnh đất tây bắc.

qua tài năng của nguyễn tuân, with song đà hiện lên không còn là một with song vô vô giác nữa mà trở tht một sinh thể có hồn, một nhân vận cár. hello.

trước hết, with song Đà hiện lên là một with song hung bạo đáng sợ. Đá bờ song “dựng vách thành”, “có chỗ vách đá chẹt lòng song Đà như một cái yết hầu”, “ngồi trong khoang đò quãng ấy, đang mùa hè mà cũyng th”. bờ song Đà thật hùng vĩ, hiểm trở, lòng song hẹp kéo theo dòng nước chảy xiết. những ghềnh sóng hiện lên với sự dữ dội, hung hãn “nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió”. tác giả sử dụng câu văn có sự trùng điệp nhịp văn ngắn để diễn tả sự hung dữ của ghềnh song. nó giống như một mụ phù thủy quái ác “gùn ghè suốt năm như lúc nào cũng đòi nợ xuýt bất cứ người lái đò nào qua quãng ấy”. Đáng sợ hơn là những cái hút nước của song Đà. những hút nước này có độ xoáy rất sâu và lớn như cái giếng bê tông thả xuống sông để làm mong cầu “xoáy tít đáy”. nơi đây tiềm ẩn sự nguy hiểm và là nơi trú ngụ của tử thần. có những chiếc thuyền bị lôi xuống, “thuyền đi ngầm dưới lòng song đến mươi phút sau mới thấy tan xác ở khuỷu song dư”. tác giả đã sử dụng những tri thức điện ảnh để đem đến cho người đọc sự hình dung rõ hơn về những cái hút c.

sự hung bạo của song Đà còn được thể hiện ở thác nước và trận địa danh của Đà giang. thác nước ở đây nó thật khủng khiếp “nó rống lên như tiếng một ngàn with trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu, rừng tre bùy b… da chá”. câu vă của nguyễn tuân đã tác ộng mạnh mẽ vào thị giác và thính giác của người ọc, lột tả sự giận dữ, ghê gớng cữcữa nhá with. tác giả tiếp tục chi tiết của những trận địa with song Đà. Đặc biệt là cuộc chiến với ông lái đò. Đà giang hiện lên không khác gì một with thủy quai dữ tợn và khát máu. nó đưa ra mọi thủ đoạn sử dụng mọi chiêu thức sử dụng mọi đòn đánh để hạ gục ông lái đò. thông qua sự khắc họa của nguyễn tuân, người đọc có dịp chứng kiến ​​được sự hung bạo, ngỗ nghịch bất trị cẹn hià mên

trái với vẻ hung bạo và dữ tợn thì cũng có lúc with song song Đà hiện lên thật trữ tình. with thủy quai ấy đã rủ mình và vứt bỏ sự gớm ghiếc để trở thành một thiếu nữ kiều diễm. net trữ tình của with song Đà được thể hiện ở hình dáng with song. dòng song Đà mềm mại “từng net trải ra trên đại dương đá lờ đờ bóng mây”. dòng song Đà được nguyễn tuân ví với mái tóc thướt tha của người with gái đang độ thanh xuân. “with song Đà tuôn dài, tuôn dài…đốt nương xuân”. Đó là một vẻ đẹp đầy sức sống và mang net nên thơ, mờ ảo giữa mây trời khói núi. màu sắc song Đà thay đổi theo mùa và mỗi mùa mang một vẻ đẹp riêng.

vẻ đẹp with song Đà còn được tô điểm bởi cảnh ven song và cảnh trên song. khung cảnh thiên nhiên ven song Đà thật giàu chất thơ. “cảnh ven song ở đây lặng tờ”, “một nương ngô…”, thật là một bức tranh dạt dào nguồn nhựa sống, làm mê đắm hồningư. bờ song hoang dại…cổ tích tuổi xưa”.

nói tóm lại, nguyễn tuân đã khắc họa rất thành công hình tượng with song Đà với hai tính cách: hung bạo đến đáng sợ ợn mà trữ tìn. nhà văn đã cho chúng ta thấy ược sự tài hoa trong trí tưởng tượng phong phú, trong những liên tưởng táo bạo, bất ngờ, những tan sánh mangân dấuẻ cánh.

phân tích tác phẩm người lái đò song Đà – mẫu 20

Đến với tác phẩm của nguyễn tuân mỗi người sẽ tìm cho bản thân mình những xúc cảm riêng, là sự ngưỡng mộ, chám phá mong. DườNG NHư DướI đôi Bàn Tay Tài Hoa NGHệ Sĩ, ông đã Khiến Người ọC NHư Chìm ắM, NHư ượC sống những phút giây thực sự với thiên nhihi khung cảnh nơi. Đây chính là cái tài sử dụng ngôn ngữ của ông. Đặc biệt qua đoạn trích “người lái đò sông Đà” tài năng đó càng được bộc lộ rõ ​​​​nét hơn.

cả cuộc đời của nguyễn tuân có chăng được gói gọn trong chữ “độc đáo”. bản thân là người độc đáo, khác thường nên đối tượng nghệ thuật của ông cũng phải là có một không hai. dưới bút lực dồi dào của mình nguyễn tuân đã phôn cho bạn ọc thấy hình ảnh của một dòng sông đà vừa hung bạo, nhưng cũnhững rại. bên cạnh đó là vẻ đẹp nổi bật của người lao động, chinh phục và làm chủ thiên nhiên.

trước hết cái độc đáo của song Đà được nguyễn tuân khai thác trên hai phương diện: hung bạo và trữ tình. chất hung bạo chính là điểm nổi bật đầu tiên của nguyễn tuân đề cập đến. vẻ đẹp hung dữ, bạo tàn của with song ở những đoạn thác dốc như một sức mạnh vô hình thu hút ông. Đây cũng là lãnh địa tạo cho ông cơ hội thỏa sức tung hoành trí tưởng tượng của bản thân. Ông cực kỳ pHấn khích khi chuẩn bị ến thc cuối, khi chuẩn bị ược tận mắt chứng kiến ​​sự hung bạo của sông đà: “… còn xa lắm mới ến cai thá dưới. nhưng he đã thấy tiếng nước réo gần mãi lại rót mãi lên. tiếng nước thác nghe như là oán trách gì, rồi lại như là van xin, rồi lại như là khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo. thể rồi nó rống lên như tiếng một ngàn with trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu, rừng tre nứa nổ lửa, đáng phar -tuông rừng mưa, rừng laửng làng gầm. tới cái thác rồi”. có thấy trong đoạn văn giọng điệu hào hứng, hồ hởi cũng như giác quan vô cùng thinh nhạy của nguyễn tuân. Ông nắm bắt từng chuyển động của thiên nhiên để có thể cảm nhận được vẻ đẹp hung bạo của nó từ phía xa. ẶC Biệt Hình ảnh So Sánh Thác nước như những with Trâu lồng lộn, rống lên cũng cực kì ặc sắc, diễn tả tiếng three nước ầm ào chảy, vừng thú, thích, thych n. >

và đến đoạn thác nước, bút lực của ông mới thực sự được phát lộ hết. bao nhiêu hào hứng ông dồn cả vào đoạn văn miêu tả sự hung bạo của song Đà. những thạch trận liên tiếp được bày ra, dụ with thuyền đến để nuốt gọn vào lòng: “thạch trận dàn bày vừa xong thì cái n thuy. phối hợp với đá, nước thác reo hò làm thanh viện cho đá, những hòn đá bệ vệ, oai phong lẫm liệt. mỗi hòn ấy trông nghiêng thì y như là đang hất hàm hỏi cái thuyền phải xưng tên tuổi trước khi giao chiến. một hòn khác lùi lại một chút và thách thức cái thuyền có giỏi thì tiến gán vào”. với thủ pháp nhân hóa, cùng trí tưởng tượng phong phú nguyễn tuân đã khiến cho những hòn đá vô tri có gương mặt, tâm trạng và thân riphận. nhưng tựu chung lại có thấy ở chúng sự ngông ngạo, tự phụ, ỷ thế mà chèn ép người khác, ặc biệt là ỷ vào thế hiểth củánga.

nhưng sự tự phụ của chúng chẳng được bao lâu, mới dưới sự uy dũng, kinh nghiệm của người lái đò sông đã nượt vưh chót. Đoạn này ngòi bút lãng mạn của ông càng được phát huy cao độ hơn nữa. with song ương bướng, bày ra thạch trận ba vòng, với những lắt léo khác nhau cũng không thể cản bước ông lão đò. Ông cưỡi lên từng with song, từng đợt nước mà vượt qua: “dòng thác hùm beo đang hồng hộc tế mạnh trên song Đà. nắm chặt lấy ược cái bờm sóng đúng luồng rồi, ông đò ghì cương lái, bám chắc lấy luồng nước đúng mà phón nhanh vào cửa sinh mi, là mi. bốn năm bọn thọn thủy quân cửa ải nước bên bờ trái liên xô ra định níu thuyền lôi vào tập đoàn cửa tử. Ông đò vẫn nhớ mặt bọn này, đứa thì ông tránh mà rảo bơi chèo lên, đứa thì ông đè sấn lên mà chặt đôi mản đưn. những luồng tử đã bỏ hết lại sâu thuyền”. những câu văn kia miêu tả ông lái đò mới sảng khoái và sung sướng biết bao khi with người đã vươn lên làm chủ thiên nhiên. Đồng thời những lời miêu tả chân thực, sinh động đó cũng cho thấy tài nghệ lái thuyền tài ba, sự dày dặn kinh nghiệm, và dũng cảm là những yếu tố giúp ông lái đò của thể vượt qua mọi cửa tử để đi đến được một cửa sinh duy nhất.

không chỉ có niềm say mê, hứng thú ặc biệt với những nơi ầy nguy hiểm mà đôi mắt tinh tế của nguyễn tuân còn ầy tình tứ, fásti hiện vẻ ẹp mơ ông. vẻ đẹp trữ tình của song Đà quả như là đối cực với sự hung bạo của chúng. nếu như bên trên with song Đà bạo liệt, hung hãn bao nhiêu, thì đến đây lại mơ mộng, hiền hòa bao nhiêu. Đoạn văn thấm đẫm màu sắc văn chương và hội họa.

<p Sông đà Giờ đy Không Còn Hoang dại, Mà tựa như một cô gai sơn cước miền tây bắc vông yểu điệu, thục nữ, lại có đi ném mờ m áng: Nở HOA BAN HOA GạO THANG HAI Và CUồN CUộN Mù KHOI MèO ốT NươNG XUâN. Chỉ Trong một đoạn văn không quá dài, nhưng trước vẻ ẹp trữ tình của with sông mà nguyễn tuân đã hai lần phải thốt lên “chao. . Đó là sự vui mừng, cuống quýt thấp thỏm, đầy hạnh phúc. sông Đà chính là cố nhân của nguyễn tuân. chính tâm trạng vui sướng đó đã khiến công có một đoạn văn đầy xúc cảm: “bờ sông Đà, bãi sông Đà, Chuồn Chuồn Bưồn Bướn Ng. Chao ôi Trông with Sông, Vui NHư Thấy nắng giòn tan sau kì mưa dầm, vui như nối lại chiêm bao ứt quãng. đằm ấm ấm như gặp lại cố nhân”. không chỉ cảm nhận song đà là người bạn, người cố nhân gặp lại sau nhiều ngày xa cách mà ông còn cảm nhận ược cái khng x khíềcổ cổn. what thực, cr lẽ chỉ co -nguyễn tuân với những xúc cảm tinh tế của mình mới có cr tểm cảm nhận trọn vẹn ược vẻ ẹp của sông đà ở mọi chiều kích không gian và thưi nh ưhi nh ư

VớI Bài Bút Ký Sông đà Nói Chung và người lai đò sông đà nói riêng ta không chỉ thấy ược vẻ ẹp của một người nghệ sĩ tài năNg, với bút lực Mà Bên Cạnh đó Còn Thy ượC Tấm Lòng Của Một With NGườI Yêu NướC, Dành Trọn Cuộc ời Mình KHAMM PHÁ, tôn vinh vinh vinh ẹp thiên nhiên, vẻ ẹp của with ng with ng

phân tích tác phẩm người lái đò song Đà – mẫu 21

nguyễn tuân – người ược mệnh danh là “người đi tìm cái ẹp, cái thật trong ời” không chỉ là một trí thc yêu nước mà ông còn là mộài, uy bai tà vài. Ông đã để lại nhiều tác phẩm lớn, nổi bật hơn cả là tùy bút “người lái đò song Đà” (1960). tác phẩm là thành quả của nhà văn trong chuyến ông đi tới tây bắc tìm kiếm chất vàng thử lửa của thiên nhiên tây bắc. tác phẩm tieu biểu cho phong cách nghệ thuật của nhà văn sau cách mạng tháng 8.

tùy bút “người lái đò sông đà” lấy ông lái đò làm nhân vật trung tâm nhưng thực chất là mượn hình ảnh ông lái đò ể miiỻ táp h, h. Đà. tất cả hiện lên dưới ngòi bút của nguyễn tuân vừa chân thực, vừa sống động.

trước hết, nguyễn tuân khắc họa vẻ ẹp của with sông đà ược nhân Hóa như with người, nó mang linh hồn ộc đáo vừa cc nguồn gốc, lai lịch rõng, lạc. with song được giới thiệu:

“chúng thủy giai đông tẩuĐà giang độc bắc lưu”

Ý nói mọi with song đều chảy theo hướng Đông, chỉ có song Đà chảy theo hướng bắc. Đây là một cách giới thiệu ấn tượng, đập thẳng vào nhãn quan người đọc sông Đà hiện lên như một cá thể rất có hồn. song Đà khai sinh ở huyện cảnh Đông, tỉnh vân nam. nó mang hai tinh cach. Ầu tiên là tính cach hung bạo và trữ tình, ược thể hi ở khía cạnh: nguyn tuân miêu tả cảnh đá ở bờ sông ” phụt đèn điện. như cái giếng bê tông, nước thở và kêu như cái cống cái bị sặc, tưởng một anh quaynp táá bạo ngồi thuyy heno ến thác nước với những âm thanh dữ dội như càng xoáy vào lòng người nhiều hiểm ngay đang rình rập chỉ chực sẵn with mồi “tiếng nước” reo “,” tiếng nưc nhtg nthe nthhhe n., giọng gằn mà chế nhạo… no rống lên như tiếng một ngàn with trâu mộng… ”. hơn tất cả hình ảnh đá ở lòng như như đang bày binh bố trận ịa thac đá với 3 trùng vi. Trùng vi thạch trậrn thứ 1: “mở ra nĂm cửa trậ phía tả ngạn.” sang đến trùng vi th ạch trận thứ 2 đã tăng thêm nhiều cửa tử để đánh lừa con thuyền vào, và cửa sinh lại bố trí qua phía bờ ng hờ. và trùng vi thạch trận thứ 3 cả bên trái lẫn bên phải đều là luồng chết cả. Cái Luồng sống ở Chặng ba này lại ngay giữa bọn đá hậu vệ .. việc bày binh bố trật vừa một quy luật trật tựtt ịnh ểngĂn cản những ứng ức. họ như những cầu thủ chuyên nghiệp trên sân cỏ đang lao mình ra để bảo vệ cầu môn, không cho quân địch hay kẻ ngoài này le lói gthàn. bằng lối viết tài hoa, một kiến ​​​​thức sâu rộng uyên bác, nguyễn tuân đã viết những câu văn theo kiểu móc xích, cấu tronc c. nổi bật hình ảnh with song Đà cuồng nộ, như he muốn mình là vua của cả thế giới. with song ấy hung bạo, hiểm trở, là kẻ thù số 1 của with người.

trái với vẻ ngoài dữ tợn ấy, sông Đà còn hiện lên một vẻ trữ tình đằm thắm dưới ngòi but bậc thầy lão yễn củn tuyện. Đi từ thượng nguồn ến hạ nguồn, ta ều bắt gặp hình dáng with sông rất thơ mộng như một cô o Đà như một áng tóc mun, dài ngàn ngàn vạn vạn sải”. Màu nước sông đà cũng thay ổi Theo Mùa rất ẹp và quyến rũ, mùa xuân, dòng xanh ngọc bích, mùa thu nước sông đà lừ lừ chyn ỏ như da mặt ng ng bầm ườm ườM sự thay đổi sắc màu tạo cho song Đà mang một vẻ đẹp huyền bí, quý phái. nhà văn còn miêu tả hai bên bờ song Đà cũng tươi mới không kém. “bờ song hoang dại như một bờ tiền sử”. song đà, with song chứng kiến ​​biết bao nhiêu thăng trầm của lịch sử, nó là chứng nhân lịch sử vĩ ại cũng là một with song ẹp ƻmền dim. with song ấy gợi trong lòng nhà văn nhiều cảm xúc, như một “cố nhân”.

bằng tài năng của mình, nguyễn tuân ưa người ọc khá phá một with song đà mang nhiều trạng tái cung, khi thì dữ dội, khi lại nên thơ t. with song ấy dưới ngòi bút điêu luyện của ông ược coi như là một khám phá lớn, một công trình nghệ thuật vĩ ại mà tạo hóa choban tắ bắtte.

song song với hình tượng with song Đà là hình ảnh người lái đò song Đà – một tay lái ra hoa với trí dũng song toàn. nguyễn tuân đã miêu tả ngoại hình của ông rất độc đáo: “tay lêu nghêu như cái sào, chân khuỳnh khuỳnh”. Ông quê ở ngã tư song, là người từng trải, ông làm nghề lái đò đã được mười năm liền. Ông với with song Đà gắn bó mật thiết với nhau, như người bạn tri kỉ của mình. Với kinh nghiệm chinh chiến trên with sông ấy đã nhiều năm, ông nắm chắc từng lusồng lạch, từng ngọn thc và ặc biệt, ông nắm rất vững quy luật củt của “” nên ông rất thích vượt thác, đối mặt với with song ấy. chỉ với vài net khắc họa ơn giản, nguyễn tuân đã phác họa ược một người lái đò yêu nghề, yêu thiên nhii, thích hòa mìhûnh cình rƑu.

vẻ đẹp của ông lái đò được nhà văn miêu tả rất chi tiết qua những lần ông vượt thác. tay lái ra hoa ấy càng khiến người đọc thêm khâm phục phần nào về tài năng, bản lĩnh dám đương đầu với thử thách. trên with song hùng vĩ nguy hiểm ấy, ông lái đò hiện lên với tư thế hiên ngang của một dũng tướng chỉ huy chiến trận. Ông chỉ huy con thuyền mình luồn lách tới đích vượt qua các chướng ngại vật với phong thái của một nghệ sĩ tài hoa. Ở vòng vây thứ nhất, ông hai tay giữ mái chèo khỏi bị hất lên khỏi sóng trận địa phóng thẳng vào mình. hai chân ông vẫn kẹp chặt lấy cuống lái. Đến vòng vây thứ hai, he không một phút nghỉ tay nghỉ mắt, he phải phá luôn vòng vây thứ hai và đổi luôn chiến thuật. Ông cưỡi lên thác song Đà, nắm bờm song, ghì cương lái, bám lấy luồng nước đúng mà phòng nhanh vào cửa sinh. và ở vòng cuối, ông phóng thẳng thuyền, chọc thủng cửa giữa. thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước, vừa xuyên vừa tự động lái được lượn được. cuộc vượt thác thành công. mặc dù có lúc ông gặp khó khĂn bị thương nhưng ông vẫn bình tình, dũng cảm ối mặt sau c cùng nếm vịm ngọt thành quả: “ốt lử lợi vẻ vang.

qua đây, ta mới thấy ược ông lai đò là người rất am hiểu binh phapc của thần sông, thần đá, là một hình tượng nhân vật mới mà nguyễn tu ngang, khí phách, ngang tàng lại rất giản dị.

tóm lại, “người lái đò sông Đà” là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của nguyễn tuân. bằng tài năng, ngòi bút uyên thâm cùng kiến ​​​​thức tổng hợp phong phú, ông đã rất thành công khi xây dựng được nhân vật người lái đò hùng dũng, hiên ngang và hình ảnh con sông Đà với hai tính cách trái ngược nhưng rất đỗi đẹp đẽ. tùy bút” người lái đò song Đà” luôn sống mãi trong lòng người đọc và trường tồn theo thời gian.

người lái đò song Đà phân tích – mẫu 22

nguyễn tuân là bậc thầy về ngôn ngữ trong nền văn học hiện đại việt nam. những tác phẩm của ông viết bằng cái “ngông” và bằng tình yêu tha thiết. “người lái đò song Đà” là bài tùy but lấy cảm hứng từ chuyến đi thực tế. hình ảnh with song đà ược nhìn qua lăng kính tâm hồn nghệ sĩ với nhiều vẻ ẹp khác nhau mang lại ấn tượng ộc đáo ối với . nguyễn tuân đã rất thành công khi xây dựng hình tượng song Đà bằng chất liệu ngôn ngữ và tình cảm phong phú.

qua cái nhìn của nguyễn tuân, sông Đà “lắm bệnh lắm chứng, chốc dịu dàng đấy, rồi chốc lại bản tính và gắt ngőy ĥĥlng”.

sông đà hiện lên là dòng song hung bạo, lắm thác ghềnh, ngỗ ngược, không chảy theo khuôn khổ. vẻ ẹp hiểm trở, nguy hiểm của song đà ược tác giả viết “đá bờ sông, dựng vách thành, mặt song chỗ ấy chỉ lúc đúng mờg ờt i cón. có vách đá thành chẹt lòng song đà như một cái yết hầu. Đứng bên này bờ nhẹ tay ném hòn đá qua bên kia vách. có quãng with nai with hổ đã có lần vọt từ bờ này sang bờ kia”. chỉ với vài chi tiết phác họa with song đà hiện lên với nhiều phức tạp, khó khăn, nguy hiểm khôn lường. tac giả đã diễn tả cảm xúc khi đi qua đoạn sông này “ngồi trong khoang đò qua quãng ấy, đang mùa hè mà cũng thấy lạnh, cảm thấy mình như ứng ở cái tầng nhà thứ mất vừa vụt tắt điện”. một lối so sánh độc đáo, đầy táo bạo và cũng không kém phần tinh tế. song Đà đẹp, nhưng đẹp vẻ đẹp hùng vĩ, hoang dại và nguy hiểm.

chưa dừng lại ở đó, nguyễn tuân còn khiến người ọc bất ngờ hơn nữa khi miêu tả sự hùng vĩ, hung dữ đó “quãng mặt ghềnh hat loong, dài hàng cây sốc x gió, cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm như lúc nào cũng đòi nợ xuýt bất cứ người lái đò nào tóm được qua quãng ấy”. song Đà hiện lên như một kẻ bất chấp hết, có thể lấy đi tính mạng của những ai vô tình đi qua đây. thật táo bạo, mãnh liệt và mạnh mẽ.

khi nguyễn tuân miêu tảng thc river, người ọcc cảm tưởng như đang ứng trước sông đà hùng vĩ chim ngưỡng vẻ ẹp khhó cưỡng đó “nh ư ạ ư ư ư ư ư ư, lư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư, l ư ư, l ư ư, l ư ạ, l ư, l ư, l ư. khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo. tiếng thc rống như tiếng một ngàn with trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổ lửa, đang phar tuông rừng lửa, rừng lửa cùnnnm Thét vớhu â. những câu văn với giọng điệu dồn dập, gay cấn, đầy cảm xúc. một cảnh tượng hùng vĩ, nguy hiểm vô cùng. một cách so sánh, tuyệt vời, hiếm thấy trong văn học. nguyễn tuân thực sự là bậc thầy của ngôn ngữ, ông thổi hồn vào những with chữ, khiến with chữ như biết nói, biết rung động.

ặc biệt hơn nữa, song đà hình thành ba trận chiến, người lái đò muốn vượt qua dòng chảy này thì phải vượt qua ba trận chi჻tám hiến. với giọng văn dồn dập, tác giả kéo người đọc vào cùng vượt thác với người lái đò. trận thứ nhất “mặt nước hò la vang dậy quanh mình, ùa vào mà bẻ gãy cán chèo. Song nước như thể quân liều mạng vào sat nách … phÍn phÍn phÍn phÍn phÍn phÍn phÍn phÍn phÍn phÍn phÍnh. sang đến trận thứ ba dường như ít cửa hơn nhưng lại quyết liệt và mãnh liệt hơn. song Đà hiện lên không khác nào một con thủy quai đang đòi nuốt chửng người lái đò và chiếc thuyền bất cứ lúc nào có thể. with sống chính là “kẻ thù số một” của người lái đò, với tất cả đặc tính nham hiểm, thâm độc nhất.

tuy nhiên bên cạnh vẻ đẹp hùng vĩ, hiểm trở, nguy hiểm, song Đà còn hiện lên thật nên thơ và trữ tình biết bao nhiêu. qua ngòi Bút tinh tế của nguyễn tuân “sông đà tuôn dài như một ang tóc trữ tình, ầu tóc chân tóc ẩn hi hi ện trong mây trời tây bắc bung nở hoa hoa hoa grag thật tài hoa và thật trữ tĩnh, một hình ảnh tuyệt đẹp hiện lên giữa rừng núi hiểm trở tây bắc. Ặc Biệt Khi tac giả miêu tả nước của dòng sông mới thật tuyệt vời và thi vịt biết bao “mùa xuân dòng xanh ngọc bích, chứ nước sông đà không xanh đi vì rượu, lừ lừ cai màu ỏỏ giận giữ ở một người bất mãn bực bội gì mỗi ộ thu về “. goes.

sông Đà có những lúc buồn mênh mang và hoang sơ đến lạ kỳ “bờ song hoang dại như một bờ tiền sử. bờ song hồn như như một nỗi niềm cổ tích xưa”. thật là một vẻ đẹp nhẹ nhàng, chân chất và tươi mới biết bao nhiêu.

người lái đò song Đà phân tích – mẫu 23

người lai đò sông đà là kết quả của nhiều dịp ến với tây bắc của nhà văn, ặc biệt là chuyến đi thủc tế nĂm 1958. đy là một trong số 15 bà tùt tùt tut tut tut tut tut tut tut tut tut tut tut tut tut tut bản ầu tiên, bài này có tên là sông đà, năm 1982 khi cho en lại trong tập 2 bộ tuyển tập nguyễn tuân, tc giả có sửa ổi têi bnn bnn bng nng. >

viết về song Đà, nguyễn tuân có nhiều phát hiện. hai net tiêu biểu nhất của song Đà là hung bạo và trữ tình. Để làm nổi bật tính chất hung bạo và trữ tình của with song, tác giả đã vận dụng kết hợp nhiều thủ pháp nghệ thuật.

trước hết phải kể đến biện pháp nghệ thuật nhân hóa. Đá trên thác song Đà mai phục, hung dữ bày thạch trận để tiêu diệt bất cứ con thuyền nào dám vượt thác. nước cũng vậy, chúng thở, kêu rống lên. nước cũng vào hùa với đá để đánh những miếng đòn “hiểm độc nhất”. nguyễn tuân còn sử Dụng thủ phap so sánh, tưởng tượng, huy ộng vốn hiểu biết phú pHú về lịch sử, ịa Li, quân sự, điện ảnh, … ể ể Miêu tảng đà.

hình tượng người lái đò sông đà là một người lao ộng, nhưng là nghệ sĩ trong lao ộng, hơn nữa là một dũng tướng trong cuuỿcộc àn chiẑn. Đó là một with người bình thường, hiền lành với những nét pik c cái sào, chân ông lúc nào cũng khuỳnh khuỳnh gò lại…”. Đó là một with người dũng cảm, say mê song nước, say mê những cảm giác mạnh. Ông luôn bình tĩnh, ung dung đối đầu với những khó khăn nguy hiểm. Ông khôn ngoan vượt qua mọi cạm bẫy của thác ghềnh và đưa with thuyền về đích an toàn. khi chở đò, ông là nghệ sĩ, là dũng tướng tài ba. kết thúc công việc, ông lại là một người bình thường, làm công việc bình thường là chở đò trên song.

Đặc điểm nổi bật của tùy bút nguyễn tuân là uyên bác và tài hoa. Để nói về with song Đà, nguyễn tuân dẫn thơ cổ, dẫn thơ lý bạch, thơ b-rô-ni-ép-xki (ba lan). Ông vận dụng kiến ​​thức lịch sử, địa lý, hội họa, điện ảnh, quân sự, thể thao để viết về with sông hung dỡ màƙth. Ông luôn có cảm hứng đặc biệt trước những hiện tượng phi thường, gây cảm giác mạnh. bao giờ ông cũng say mê khám phá và thưởng thức cái đẹp. vẻ ẹp hung dữ và thơ mộng của sông đà, vẻ ẹp của ông lái đò bình dị nhưng khi vượt thì như một viên tướng tài ba, điêđu luyứ đá han. He đúng là nhà văn nhìn cảnh vật và with người thiên về phương diện mĩ thuật và tài hoa.

bài văn người lái đò song Đà – mẫu 24

cái nhìn và điểm nhìn nghệ thuật trong người lái đò sông Đà của nguyễn tuân là một trong những phương diện nổi bật. trong bài ký sắc sảo và ấn tượng này, nguyễn tuân thể hiện cái nhìn về ối tượng phản ánh – người lái đò sông đà – tìn gonc nh. của địa lý – lịch sử – văn hóa.

về with song Đà, nguyễn tuân thể hiện hai điểm nhìn chính là hùng vĩ, hung bạo và thơ mộng, trữ tình. hai điểm nhìn này có tác dụng bổ sung cho nhau để dựng nên hình tượng with song Đà độc đáo và thú vị. nếu thiếu một trong hai điểm nhìn thì hình tượng with song không còn nguyên giá trị, mất sức hấp dẫn, lôi cuốn: thi đm nhìn vềhĺn hặc h, h. cá tính và chỉ là with song bình thường; thiếu điểm nhìn về ặc tính thơ mộng, trữ tình thì with sông chỉ còn lại ặc điểm ịa lý, with người sẽ ải thì, do vậy, hai điểm sức hấp dẫn riêng, ộc đáo có một không hai trong cái nhh.

trong cả hai điểm nhìn, các sắc this của ối tượng ược miêu tả, phẩm bình, đánh giá luôn pHong, đa dạng, Linh Hoạt Trong cach dùng từ ngàu chấ tt thát mớ This ạ nhà văn. CHẳNG HạN, Miêu tả with Sông ở Khúc Hẹp Thì nhưc chiếc yết hầu bịá bờ sông chẹt cứng, khi ở khúc rộng thì mênh mông hàng cây số c cốa một thế giới ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ khi thì mặt thác với dòng nước như hùm beo lồng lộn, khi thì những cái hút nước xoáy tít lôi tuột mọi vật xuống đáy sâu…

điểm nhìn không chỉ dừng lại ở hình hài dòng song hay bờ song có đoạn hoang dại như một bờ tiền sử mà cả ở âm thanh của with s. Khích chế nhạo, ột ngột rống lên, Thét gầm lên, ặc ặc lên, thở và kêu như cửa cai cống bị sặc… điểm nhìn trữ tình trước hết thể hi ở một áng tóc trữ tình và huyền diệu với đầu tóc, chân tóc ẩn hiện trong mây.

mặt khác là khi không gian của điểm nhìn di chuyển về khúc sông êm ềm, yên ả như đoạn chảy qua chợ bờ thì nước dòng sông súc xanh như ng ọ ọ ỏ ỏ ỏ ỏ ấn tượng về dòng sông như với cố nhân, lúc lại mang màu huyền ảo sương khói như trong một cảnh thơ ường tuyệt Bút Bul c ᧻ bý thiên nhiên ầu mùa, cỏ gianh ồi núi đang những nõn búp, một đt đt đtn hươu ươu ốn búc ẫn búc.

về người lai đò trên sông đà, cai nhìn nghệ thuật của nguyễn tuân thể hiện ở các điểm nhìn về ngoại hình, về lòng dũng cảm, văng ìng ìng ìng ng ng nhnn, vàtn. toát lên vẻ đẹp trong cách miêu tả và thể hiện của tác giả. trong cái nhìn của thiên tùy bút giàu chất nghệ thuật và sáng tạo này, người lái đò sông đà hiển hiện một cách tự nhi -và thuyết ặc tặm hợ. tính tương tác của hình tượng người lái đò với with song Đà trong các điểm nhìn của nhà văn tạo nên những giá trị mẻi mẻi mhai. cũng từ đó, tạo nên những ấn tượng ộc đáo và sâu sắc về tình yêu quê hương ất nước và with người việt nam qua thii tùy bût ƺn h.

giữa hai ối tượng miêu tả là with song đà và người lái đò song đà luôn có mối quan hệ gắn bó khăng khít và mật thiết trong cáchìn và thển cảa. vẻ ẹp và sức hấp dẫn của mỗi ối tượng miêu tảc ược là nhờ sự tương tac giữa chung, từ đó, tạo nên hiệu quảm mỹ của bài ký tuyệt bút này. với người lái đò, con sông đà vừa là ối tượng của cuộc chiến cần và phải chinh phục ể mưu sinh, có khi khó khăn ến mức có nhiều lúc trông nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no no nó nó nó nóp ) thấy nó chính là một cuộc đấu tranh với thiên nhiên để giành sự sống từ tay nó về minh.

nhưng cũng chính với những ặc điểm Hung bạo của with sông đà, người lai đó mớico điều kiện ể thử this, vượt lên và thể hiện những phẩt chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chất chấ Vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt lấy cuống lai, mặt meo bệch đi như cai luồng song đánh hồi lung, đánh đòn tỉa, đánh đòn âm v tăng thêm mãi lên tiếng hỗn chiến chiến chiến củ nhưng trên cái thuyền sáu bơi chèo, vẫn nghe rõ tiếng chỉ huy ngắn gọn tỉnh táo của người cầm lái. vậy là phá xong cái trùng vi thạch trận vòng thứ nhất…

người lái đò dũng cảm và mưu lược trong mọi tình huống của các vòng thạch trận, vì ông lái đã nắm chắc binh pháp của thẺthn s. do vậy, lúc thì cưỡi lên thcs sông đà, lúc thì nắm chặt lấy ược cai bờm song đúg luồng, ghì cương lai .. và linh hoạt ứng pHó một bản lĩnh và tài đò nhớ bơi chèo, ứa thì ông đè sấn lên mà chặt đôi ra ể mở ường tiến … cách hung bạo của with song Đà cũng có điều kiện để hiển lộ. nghĩa là, with song không chỉ là một hiện tượng tự nhiên mà là một hình tượng nghệ thuật, một nhân vật thực thụ có hồn via, thồn h cáchín thá.

như vậy, thi pháp kết cấu hình tượng của người lái đò sông Đà có sự tương tác giữa các đối tượng thẩm mỹ. chính mối quan hệ giữa các yếu tố trong một hệ thống nghệ thuật thống nhất ấy đã tạo nên tính tư tưởng và thẩm mỹ, góp phần đáng kể làm nên sức hấp dẫn độc đáo của hình tượng vừa giàu chất thơ, chất phiêu lưu, lãng mạn nhưng cũng hết sức hiện thực luôn thấm đẫm tình yêu thiên nhiên và con người của nhà văn nguyễn tuân.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button