Tác phẩm văn học

Văn mẫu lớp 10: Phân tích bài Nỗi thương mình (Dàn ý 9 mẫu) Trích Truyện Kiều của Nguyễn Du

phân tích nỗi thương mình giúp chúng ta cảm nhận ược chuỗi ngày đau ớn th hiện nước mắt của thú kiều khi nànghân vử ị tị

phân tích nỗi thương mình đem đến cho các bạn 9 bài văn mẫu siêu hay đạt điểm cao nhất. qua đó các bạn lớp 10 có thêm nhiều gợi ý tham khảo, nắm vững kiến ​​thức cơ bản, củng cố kĩ nĂng viết văn, mởng vốn từ ểt cach viết bài che riêng. từ đó đạt được kết quả cao trong các bài kiểm tra, bài thi học kì 2 môn ngữ văn 10 sắp tới.

Xem thêm: Phân tích bài thơ nỗi thương mình

dàn ý phân tích nỗi thương minh

i. mở bài:

  • giới thiệu khái quát về tác giả nguyễn du và tác phẩm truyện kiều.
  • giới thiệu khái quát về đoạn trích.
  • ii. thanks bài:

    1. tình cảnh trớ trêu của thúy kiều ở lầu xanh (4 câu đầu)

    – bút pháp ước lệ, tượng trưng: bướm, ong, cuộc vui, trận cười.

    → cảnh sinh hoạt xô bồ, tấp nập ở chốn lầu xanh.

    – sử dụng điển cố, điển tích: lá gió, cành chim, tống ngọc, trường khanh.

    – nghệ thuật tiểu đối, gợi nên sự bẽ bàng, xấu hổ của thúy kiều: bướm lả – ong lơi, cuộc vui – trận cười, sớm

    – từ ngữ chỉ mức độ: biết bao, đầy tháng, suốt đêm.

    ⇒ cuộc sống xô bồ ở lầu xanh, kiều phải tiếp khách làng chơi suốt ngày đêm. Đây là một tình cảnh trớ trêu của cuộc đời kiều khi bị vùi dập, chà đạp cả thể xác và nhân phẩm.

    2. niềm thương xót cho thân phận của kiều

    – không gian: lầu xanh.

    – thời gian: tàn canh, ban đêm.

    → thời gian, không gian nghệ thuật thích hợp để kiều soi thấu tâm trạng của mình.

    – tâm trạng của thúy kiều:

    • giật minh: bàng hoàng, thảng thốt, không tin vào cảnh sống ở thực tại của bản thân mình.
    • thương minh xót xa.
    • → cái giật mình trân quý, làm nên nhân cách cao đẹp của thúy kiều.

      – nghệ thuật:

      • cặp từ ối lập “khi sao” và “giờ sao” với nghệ thuật ối giữa hai câu lục/bát ⇒ nhấn mạnh sự khác biệt: qua khứ thìm êm ềm, hạnh phú , phũ phàng, bị vùi dập.
      • ngữ điệu hỏi: “mặt sao”, “thân sao”.
      • sử dụng thành ngữ chéo: “dày gió dạn sương” (dày dạn gió sương), “bướm chán ong chường” (ong bướm chán chường) ⇒ à nhấn mạ
      • Đối lập giữa khách và kiều.
      • ⇒ khi sống thật với chynh mình, kiều bàng hoàng, xót xa choon phận của mình và pHải chăng đó cũng chynh là tiếng nói đòi ền sống ca nh nh nh ủng ủ thức về hạnh phúc của mình.

        3. tâm trạng cô đơn, đau khổ của thúy kiều (phần còn lại)

        – cuộc sống chốn thanh lâu: có phong, hoa, tuyết, nguyệt (cảnh đẹp bốn mùa), thú vui cầm, kỳ, thi, họa.

        → cảnh vật đối với thúy kiều là sự giả tạo, kiều không tìm được tri âm, tri kỉ, nàng thờ ơ với tất cả mọxi thn qua>

        – qua nGhệ Thuật tả cảnh ngụ tình, tac giảc khắc họa tâm trạng của thúy kiều ở chốn lầu xanh: sống nơi lầu xanh dập dìu, Thúy kiều tự thương, tự ự ự ự ự ự ự ự ự ự ự

        – Điệp từ vui, ai… và câu hỏi tu từ là tiếng kêu đến xé lòng của con người tài hoa bạc mệnh.

        ⇒ trong chốn lầu xanh nơi mà tất cả ều phù pHiếm, ồng tiền lên ngôi, kiều vẫn cố gắng tách mình ra, tìm một tâm hồn tri âm, thển khát v ọm p>

        iii. kết bài:

        – khái quát lại giá trị nội dung và nghệ thuật của đoạn trích.

        phân tích nỗi thương minh – mẫu 1

        sau biến cố gia đình, kiều bán thân làm lẽ cho mã giam là đến tột cùng, thế nhưng phận đời éo le, thích trêu đùa kiếp hồng nhan bạc mệnh. kiều bị mã giám sinh lừa bán vào lầu ngưng bích, trở thành kỹ nữ, khiến cuộc đời nàng thật sự đi vào bi kịch kinh hoàng. She sau lần she tự tử và bỏ trốn không thành kiều bị tres bộc phải tiếp khách, she dần trở thành người kỹ nữ phong trần trong nỗi xót xa và tủi nhục khôn cùng.

        <p mà ở đây hơn ai hết thúy kiều chính là người ý thức được rõ nhất cảnh ngộ éo le của kiếp kỹ nữ trong đoạn tƗchth m.

        “biết bao bướm lả ong lơicuộc say đầy tháng trận cười suốt đêm.dập dìu lá gió cành chim,sớm đưa tống ngọc tᬻngtr kư>

        mở ầu đoạn trích đó là khung cảnh chốn lầu xanh NGO bướm trụy lạc, hình ảnh “bướm lả NGO lơi” gợi ra viễn cảnh vô cùng tục, vh kỹ nh ẹ nh ữNg ài ài ° chơi lại tựa như loài loài bướm, lảii, ngả nghiêng hết vờn đóa hoa này, lại chạm ến bông hoa kia, hết sức tạp nham, lẫn lộn và hoang ường. Trong chốn mua vui ấy người ta chỉyy hương rượu nồng quyện với mùi hương phấn tục với Mà người phụ nữ ở chốn pHong trầi lại trở thành thứ ồ ồ chơi cho khác mua vui, ai ến ai đi nhiều không kể xiết, vốn là những ng ng ườn thếng lạ ả ả ả ạ ầu sat bên ầu, má ấp bên má tựa như la với gió, cành với chim. , Tinh Crob ồng tiền rẻ rúg, riết rồi chẳng còn nhận ra bản thân mình là ai nữa. mà trong đoạn tribi ữt. Vương nước sở, ý chỉ chuyện nam nữ hoan lạc. ý chỉ chá.như vậy từ những hình ảnh ẩn dụ tinh tế thông qua cach điển tích điển cố, tac giả đã tái hiện một cach tài tình khung cảnh chốn lầu xanh nhuốm màu sắc dục, cuộc sống nhơ nhớp, hỗn loạn và ho hoang ường ườNg củ Mà ở đó người pHụ nữ trở thành thou vui, thứ ồ chơi tùy cho những kẻ coc tiền sửng dụng phụƒc vụ cho ời của người kỹ nữ luôn chìm trong tăm tối, tủi nhục và ầy xÓt xa cay ắ ắng.

        còn bản thân kiều, vốn là một tiểu thư khuê các, nào đu biết chuyện gió trél, tâm hồn vốn thanh cao trang nhã, tài sắcn toàn, vỺuưng x chiuỽng. thế nhưng dòng ời vốn dĩ “chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”, ai ngờ ược song gió lại ẩy cuộc ời kiều đi vào chỗ ịa ngục trần gian, nhơ nh ần tậnt. Ở chốn ấy kiều đã cố hết sức mình vùng vẫy, chống cự thậm chí tìm ến cai chết, nhưng he vẫn không thể thoot khỏi số phận ê chề, nhục nhã. thế rồi sau mỗi cuộc “vui”, kiều quay về nhìn lại tấm thân tàn tạ, lại ý thức ược thân phận bọt bèo, nàng không khỏi xÓt xa, tự khonc thương cho bản m.

        “khi tỉnh rượu lúc tàn canhgiật mình lại thấy thương mình xót xa”

        hai câu thơ ấy khiến người ta chợt nGhĩ ến hai câu thơ của hồ xuân hương rằng “chén rượu hương ưa Say lại tỉnh/vầng trìng bong xế khuyết chưa tròn”, cũng là nỗ Là nỗi chán chê, xót xa cho cuộc ời hồng nhan, lấy rượu ểm qu đi nỗi ắng cay, thế nhưng lúc tỉnh thì nỗi đy ấy lại càng trởm nấm thía và rõ. thế nhưng khác với vệc hồ xuân hương tự chuốc say mình ể ược quên sự ời, thì bản thúy kiều lại bịc pHải, chén đi chén lại với ủ ủu khá ọ ở ở, n. hi ở, hi ở, hi ở, hi ở, hi ở, hi ở, hi ở, hi ở, di, di, di, di, di, di, di, hi ở, di, di, n, hi ở, say, say, say, say, n, hihm, hi ở, say, say, n, hihm, hi ở. rượu, tỉnh giấc khi cuộc vui đã tàn, người đã tan. kiều mới chợt giật mình, bàng hoàng nhìn lại tấm thân tàn, mà ella tự thấy xót xa, thương cảm đến quặn thắt cả tâm ella hồ.

        “khi sao phong gấm rủ làgiờ sao tan tác như hoa giữa đường.mặt sao dày gió dạn sương,thân sao bướm chán ong chường bấy thân!”

        nỗi đau của kiều lại càng được bộc lộ rõ ​​​​nét hơn trong những câu thơ ý thức về thân phận bọt bèo. nhắc lại chuyện “khi sao pHong gấm rủ là”, là nhắc về cộc sống êm ềm trướng rủ màn che thuở trước, khi kiều còn ược sống trong sự bảo bọc của cha mẹ, nào , xót xa đến tận cùng này. trái ngược hẳn với mộng đẹp trong quá khứ, kiều bây giờ buộc phải đối mặt với một cuộc sống cũng trướng rủ màn che đấy, nhưng lại chìm trong những ngày tháng sắc dục, buôn phấn bán hương cho kẻ chơi đùa thỏa thích, ngày ngày nở nụ cười giả tạo, lấy lòng người không quen biết. Mà kiều tự nhận thấy bản thân mình ứng với mấy chữ đạp không thương tiếc, chỉ còn lại bộ dạng tàn tạ, nhơ nhuốc. Khuôn mặt khi xưa vốn dĩ ngại ngùng, and ấp, quạt hương che nửa mặt, ôm ấp chốn khuê pHòng, thì nay phải ngày ngày chường ra chẻc người nam, ngày d ànhi “dàn” dàn “dàn” dàn ” ,”, “,”, “,”, nghía “, bhạn”, bhạn “, bhạn”. ôm ấp nam tử như người tình, điệu bộ lả lướt, ngả ngớn, chiều lòng. nghĩ lại bản thân thúy kiều chỉ cònc có thểt lên lời thở that chua xót “Thân Sao Bướm Chán NGO CHườNG BấY THâN!”, Là ý thức của nàng vềm tấm thn tàn tạ, rẻt mạt củt củt củt củt củt củt. từ đó ộc giả dễ dàng nhận ra cu ộc sống tủi hổ, nhục nhã đau ớn tột c cùng về cả thể xác và tinh thần ủi nàng.

        “mặc người mưa sở mây tần,những mình nào biết có xuân là gì.Đòi phen gio tựa hoa kề,nửa rèm tuyết ngậm bốn bềâtruăng”

        thế nhưng dẫu cuộc ời có chà ạp, vùi dập phận liễu yếu đào tơ, thì kiều vẫn mạnh mẽ kiên cường, giữ c ca mh. she chẳng hôi tanh mùi bùn”. dẫu bốn bề chốn lầu xanh nơi nào cũng “mây sở mưa tần” thì nàng cũng chẳng buồn để tâm đến, những thú vui hoan lạc, tầm thường ấy cũng chẳng đánh động được vào tâm hồn vốn đã chết lặng từ lần đầu bước chân vào nơi đây. với những ai khác cuộc vui thâu đêm suốt sáng là “xuân” còn với nàng những thứ ấy vốn chẳng lọt vào tầm mắt de ella, cũng. thich ẳtng GặP cảnh khách làng chơi muốn “gó tựa hoa kề”, muốn gầi xac thịt màng nàng nHư chết lặng, cr lẽ bấy nhi nhu ắng cay, tủi nhục đ` khi ki ề ề phong, hoa, tuyết, nguyệt rực rỡ, thơ mộng nhưng ẩn chứa là sự dung tục, tầm thường này.

        phân tích nỗi thương minh – mẫu 2

        đoạn trích nỗi thương mình là tâm trạng xót xa, ê chề của nàng kiều khi rơi vào hoàn cảnh éo le ầy nhục nhã tại lầu ngưng bích và bắt ầt ầt ầ vui trụy lạc, mà rớt nước mắt xót thương “Đau đớn thay cho phận đàn bà/lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung”.

        Đoạn trích nằm từ câu 1229 đến câu 1248, trong phần lưu lạc của truyện kiều. bắt đầu khi mã giám sinh đưa kiều về đến lầu xanh của tú bà, kiều biết mình bị lừa, để tránh thoát số kiếp kỹ nữ mua vui, kiều bèn nhắm mắt định quyên sinh nhưng không chết, lại được Đạm tiên báo mộng nàng vẫn chưa thoát khỏi sổ đoạn trường. Đành lòng kiều nhẫn nhục ra ở tạm lầu ngưng bích, rồi mắc mưu của sở khanh, bỏ trốn không thành, bị tres bắt về đánh ập dã man và lấy cớ ér

        “biết bao bướm lả ong lơicuộc say đầy tháng trận cười suốt đêm.dập dìu lá gió cành chim,sớm đưa tống ngọc tᬻngtr kư>

        mở đầu là cảnh chốn lầu xanh ăn chơi hoang lạc, hoàn toàn xa lạ, ngoài sức tưởng tượng của nàng kiều. Với “Bướm Lả, NGO LơI”, ầy dung tục tầm thường, hành ộng suồng sã, trêu ghẹo của khách làng chơi cùng với những bong hồng lảt mời gọi củ n n không gian ngập tràn trong ánh đèn nến đỏ đỏ hồng hồng, cùng những “trận cười suốt đêm”, cùng với hương rượu nồng đượm từ “cuộc say đầy tháng”, không phân biệt ngày đêm, ồn ào, buông thả và náo nhiệt . hình ảnh nam nữ vốn chẳng quen biết “dập dìu” tựa sát vào nhau như “lá gió, cành chim”, rồi cảnh kỹ nữ tiếp khách suốt ngph.ếng, đm dừng, đến nỗi họ quên mất cả bản thân mình là ai. nguyễn du đã rất tài tình khi đưa hai nhân vật trong điển tích văn chương là trường khanh, tống ngọc, vốn nổi danh với tính phong lưu, thích tầm hoa vấn liễu để giúp người đọc thấy được kiều tiếp những đối tượng thường là phong lưu tài tử. Chỉ Bằng vài câu thơ ngắn gọn, Súc tích, tac giả đã khắc họa rõ nét cuộc sống nhơ nhớp, trục lạc ngập tràn sắc dục và ê nơu xanh, ng ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ ụ hoang lạc tầm thường của những kẻ lắm tiền nhiều của. cũng chính trong đoạn thơ này, dưới tầm mắt quan sát thấu đáo của kiều, cho thấy nàng có ý thức rất cao về nhân phẬmânh cũng

        kiều vốn ược nguyễn du xây dựng như một hình mẫu người phụ nữ lý tưởng tài sắc vẹn toàn, nhưng xót xa thay “chữ tài chữ mệnh khéo là ghén”, một. mệnh lại đẩy đưa vào nỗi nhớ nhấp, tầm thường nhất. Kiều vùng vẫy, chống lại số pHận, không chấp nhận làm một kỹ nữ dơ bẩn mặc người chơi đùa, ở nàng hiện lên cai ức tanh cao ẹp của loài hoa sen thuầtng ”th. nhưng kiều bất lực trước hoàn cảnh éo le của mình, ella kiều buộc phải chấp nhận sự thật, tự khóc thương cho bản thân de ella.

        “khi tỉnh rượu lúc tàn canhgiật mình lại thấy thương mình xót xa”

        kiều đã cố quên đi nỗi đau ớn tủi nhục, trong men rượu, nhưng co ích gì khi, Canh so rượu tàn, còn lại tấm tựn rã rời, ến kiều cũng phải “giật ựm tự XA. thơ 2 ° , nhận lấy nỗi đớn đau tận tâm can, như vặn xoắn lấy tâm hồn.

        những câu thơ tiếp là dòng hồi tưởng ầy xót xa, chua chát của kiều khi asi sánh cuộc sống nhung gấm, thanh cao trước đy c c cng vớnih ấ ấ /p>

        “khi sao phong gấm rủ làgiờ sao tan tác như hoa giữa đường.mặt sao dày gió dạn sương,thân sao bướm chán ong chường bấy thân!”

        nhớ khi xưa kia khi còn là tiểu thư đài các, cầm kỳ thi họa môn nào cũng tinh thông, lại ược sống trong “pHong gấm rủ là”, là viên minh châu, ược cha mẹ que ngọc ngà chẳng nhiễm một hạt bụi trần. nhưng nay hiện thực tàn khốc, kiều tự vấm thân “tac như hoa giữa ường”, một đóa mẫu ơn xinh ẹp nay bị chốn lầu xanh vùi dập không thương tiếc. Ngày trước, nàng nào pHải lộ mặt tiếp xúc với nam tử, hay lễ, lễ, lễ, lễ, lễ, lễ, lễ, lễ, lễ, lễ, lễ. chốn phong nguyệt này những thứ đó thật nực cười. chính kiều cũng cảm thấy tấm thân mình chẳng còn trong sạch, vốn đã “bướm chán ong chường”, rẻ mạt đến thế. Ể thấy ược kiều đãc ket cuộc sống đày ọa, vừa ê chề nhục nhã về thể xác of her, vừa tủi hổ trong tâm hồn, buồn xó một sốn tài hoa nhng mệnh ưnh ờnh ờnh ờnh ờnh ờnh ờnh ờnh Việc nguyễn du sửng cac thành ngữ Lồng ghep, đan chéo vào nhau càng tăng thêm sức biểu cảm, từng câu từng chữ như ghim vào lòng ng

        “mặc người mưa sở mây tần,những mình nào biết có xuân là gì.Đòi phen gio tựa hoa kề,nửa rèm tuyết ngậm bốn bềâtruăng.”

        nhưng dù xã hội cố vùi dập nàng xuống lớp bùn hôi tanh, dù tấm thân nàng đã vướng bụi ời, nhưng tâm hồn hồn nàng vẫn that khiết, giữ vững cốt. kiều thờ ơ với mọi cuộc hoan lạc “mưa sở mây tần”, ella nàng chẳng lấy gì làm vui thú, có gì để vui đây? khi những khách làng chơi muốn “gió tựa hoa kề”, cho gần gũi thân mật, nhưng ella thật giả dối và ghê tởm quá. lòng kiều như chết lặng, kiều không phản kháng, cũng không còn muốn phản kháng, bởi đau đớn và tủi đã cướp đi hồn nàng, kiều chỉ đang tồn tại, tồn tại giữa chốn lầu xanh phồn hoa nhất, cũng thấp kém nhất. cảnh phong, hoa, tuyết, nguyệt đẹp đẽ có đủ cả, nhưng cũng chẳng thể che lấp đi sự nhơ nhớp, trụy lạc cạn túng p.

        hỏi chăng trong lòng vốn đã đau xót, buồn tủi thì cảnh có đẹp tuyệt trần đi chăng nữa, thì người cũng có vui được không? thế nguyễn du mới có câu thơ: “cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu/người buồn cảnh cũng vui đâu bao giờ?”. tâm trạng u uất của kiều dường như lan tràn sang cả cảnh sắc xung quanh, nơi đây cũng nào thiếu những thú vui cầm, kỳ, thi, cọngã ta “Đòi phen nét vẽ câu thơ/cung cầm trong nguyệt nước cờ dưới hoa”. chính vì vậy lòng kiều càng không vui nổi, có chăng là cái cười gượng gạo “vui là vui gượng kẻo là”. cười ở đy là nụ cười chua chát, mặn ắng bờ môi, chắc rằng lòng kiều đang nhỏ lệ, corcoon qua he made cười, vì số phận trêu ngươi, cười vì chánn chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán chán trở nỗi đau khổ của kiều qua đoạn thơ này ược nguyễn du thể hiện bằng Bút phap tả cảnh ngụ tình, càng thêm thím thía, sâu sắc hơn Trong từng câu chữ. câu thơ cuối như một lời hỏi bâng quơ “ai tri âó mặn mà với ai?”, kiều chẳng mong câu trả lời, bởi trong chốn phong trần này, ẑa hi chthẳ >

        phân tích nỗi thương minh – mẫu 3

        Đoạn thơ đầy chất bi thương nhưng lại không hề yếu đuối. từ bên trong nó toát lên ang sáng của pHẩm chất cao và chynh cai bi thương ấy lại là lời tố cao ménh liệt tội ác của xã hội bất nh ân đã chồng chất bao nh ết ki đt ki đt ki đ ki ết ki ế ế ết ba ết.

        sau khi thúy kiều đánh tiếng sẽ bán mình ể chuộc cha ra khỏi chốn ngục tù, mã giám synh nhờ mối lai dẫn ến, giả danh cưới à nhưng thực ra and mua nàng về cho nhà chứa của của khi ella biết mình bị lừa, thúy kiều quyết liệt chống lại âm mưu tàn ác của chúng. she nàng rút dao định tự sát, nhưng she không chết. Trong cơn mê, Thúy kiều thấy hồn ạm tiên hện về bao ch biết el nàng chưa thoot ược số đoạn trường nên el el đành phải nghe lời dành của your bà bà bà tạm ở lầu ng ng. sở khanh, tên tay sai của tú bà đã lập mưu rủ nàng đi trốn. kiều nhẹ dạ nghe theo, bị tú bà bắt về đánh đập rất dã man và buộc nàng phải tiếp khách.

        Đoạn trích nỗi thương mình từ câu 1229 đến câu 1248 của truyện kiều miêu tả tâm trạng đau đớn, tủi nhục, nỗi cô đơn, thương thân trách phận và ý thức về thân phận bất hạnh của thúy kiều ở chốn lầu xanh .

        Tham khảo: Văn mẫu lớp 9: Nghị luận về bài thơ Nói với con (Dàn ý 3 Mẫu) Nói với con của Y Phương

        Điểm đặc thù của đoạn trích này là tác giả viết về tình cảnh, tâm trạng của thúy kiều khi bị buộc làm kỹ nữ nữ nguyễn du phải đối diện với một thực tế phũ phàng là xã hội vạn ác đã đồn đẩy nhân vật mà ông trân tràng than hến vo lến. làm thế nào để vẫn phản ánh được sự thật mà không hạ thấp nhân vật. ella vẫn thể hiện được thái độ cảm thông của mình và nói lên được sự đau khổ, thương thân xót phận của nhân vật. nguyễn du phat huy mặt mạnh của Bút pháp ước lệ c cùng nghệ thuật sử dụng ngôn từ chọn lọc vừa pHù hợp vừa chynh xác ể giải quyết vấn ề nan giải này. nguyễn du đã miêu tả thật sống động bức tranh sinh hoạt đặc trưng ở chốn lầu xanh bằng bút pháp ước lệ tượng trưng:

        biết bao bướm lả ong lơicuộc say đầy tháng trận cười suốt đêm.dập dìu lá gió cành chim,sớm đưa tống ngọc tờ>

        .

        những ẩn dụ như bướm lả, NGO lơi, la gió, cành chim, hình ảnh cuộc say ầy that trận cười suốt đêm và cả điển tícy văn chương vềng ngọc, trường khanh, Thanh, Thanh, that, that. khắc họa được cảnh sống xô bồ, nhơ nhớp và thân phận bẽ bàng của người kỹ nữ ở chốn lầu xanh. Giữa Cái Không Khí ồn ào, Nao Nhiệt, lảii, dập dìu, sớm ưa, tối tì ra ấy, nổi bật lên hình ảnh một nàng kiều cô ơn, buồn tủi. <

        các hình thức ối xứng trong câu như bướm lả/ong lơi, lá gió/cành chim ược nguyễn du khai thác triệt ể nhằm tô ậm nỗi thươ cậm nỗi thươ xót xa thực sự cho người đọc.

        bốn câu thơ ầu vừa là bức tranh sinh hoạt nhớp chốn thanh lâu vừa ẩn chứa tiếng thở dài não ruột của người with gai tài sắc buộc phải làm kĩ nữ nữ. Tac Giả Xót Thương Thúy Kiều rơi vào chốn bùn nhơ, nơi nhân pHẩm bị hủy hoại, nhưng cũng chynh trong hoàn cảnh đó, Thúy kiều đ9 thức rất rõ về về về về về về nh

        thúy kiều là một người con gái được nguyễn du xây dựng trở thành hình mẫu lý tưởng của cái đẹp, cái thiện. khi ella lâm vào tình cảnh ô nhục mà ella nàng chưa từng nghĩ đến. thúy kiều đã cố vùng vẫy để được giải thoát, nhưng càng vùng vẫy lại càng bế tắc. nỗi đau “Trần thế ” ối với một người mai cốt cach, tuyết tinh thần như Thúy kiều dường như nhân lên gấp bội: vì hơn ai hết, she nàng kh ông bao gi. do đó, khi thể hiện tâm trạng thúy kiều ở lầu xanh, nguyễn du đã dồn hết cảm xúc xót thương vào ngòi bút.

        nhà thơ đã thể hiện thật chân tình tâm trạng đau buồn, tủi hổ đến ê chề của thúy kiều khi phải đối diện ch mìp></

        khi tỉnh rượu, lúc tàn canhgiật mình, mình lại thương mình xót xa

        Sống Trong Cảnh Cuộc says ầy thang, Trận cười suốt đêm thi chỉ khi tỉnh rượu, lúc tàn Canh kiều mớico những khoảnh khắc hiếm hoi ểể sống thực với mình. lúc khách làng chơi đã ra về hết, đêm rất khuya, chỉ còn một mình kiều đối diện với ngọn đèn chong.

        nhịp thơ 3/3 như gợi từng bước đi chậm chạp của thời gian. thời gian và không gian vắng lặng, cô liêu càng gợi nỗi niềm cay đắng, xót xa trong dạ người con gái đang lênh đênh, lưu lạc nơi đch.

        Đến câu thứ hai, nhịp thơ thay đổi thành 2/2/2/2: giật mình/mình lại/thương mình/xót xa. hai chữ “giật mình” kết hợp với cách ngắt nhịp đột ngột diễn tả tâm trạng thảng thốt của thúy kiều. từ “mình” mang thanh bằng nhưng không gợi sự nhẹm mà gợi cảm giác nặng nềi bởi nó ược lặp lại tới ba lần trong một câu thơc p>

        thúy kiều giật mình sợ hãi trước sự đổi thay ghê gớm của số phận và tình cảm thảm hại của mình lúc này. hai câu thơ tả tâm lí trên có thể coi là tuyệt bút. nhịp điệu, âm hưởng và phép điệp từ kết hợp hài hòa, tự nhiên đã diễn tả thật chynh xác tâm trạng trĩu ặa ặa ủu thú. Đêm khuya thanh vắng, nỗi sầu thương ấy như hiện rõ thành hình, thành khối là thúy kiều bằng xương bằng thịt. Đọc hai câu thơ trên, ai cũng phải ngậm ngùi rơi lệ.

        nỗi thương mình là cảm xúc bao trùm trong đoạn trích. Thúy kiều buộc phải xa cha mẹ, xa tổ ấm ểm ể bước lên cỗ xe ịnh mệnh: vó câu khấp khểnh, bánh xe gập ghềnh, lao đi trên with ường mịt m ”, vô ịn. She Nàng chấp nhận: Thôi đành nhắm mắt ưa chân, ể xem with tạo xoay vần ến đâu nhưng her không thể ngờ rằng her mình lại rơi vào chốn hag hùm ầm nàng đang phải sống trong cảnh “chân trời góc biển bơ vơ”, không nơi nương tựa, không người an ủi, vỗ về, chia sẻ cho vơi bớt nỗi đau cô ộc giữ mình xót xa là vậy!

        nguyễn du không chỉ dừng lại ở mức “ọc” ược tâm trạng thúy kiều mà sâu hơn thế, thi sĩ thực sự rung ộng thathc nỗhy. khối óc người đọc, tạo nên mối dây đồng tình, đồng điệu.

        thúy kiều cay đắng nghĩ tới sự tương phản ghê gớm giữa quá khứ tươi đẹp, hạnh phúc và hiện thực đen tối, ngphũp>

        nàng nhớ lại cảnh sống quý phai, sang trọng khi còn ở nhà với cha mẹcc lúc xảy ra tai họa và thương tiếc thân mình vì vùi dập ta tac như hoa giữa ườ những hình ảnh, từ ngữ đối lập đã đặc tả tâm trạng đau đớn, tủi hổ ê chề của kiều. quá khứ đối lập hiện tại một cách khốc liệt. dĩ vãng tươi đẹp chỉ được gợi lên qua một câu: khi sao phong gấm rủ là, còn hiện tại đen tối được ốến đếuƻth. trước kia, kiều được nâng niu quý trọng bao nhiêu thì bây giờ nàng bị vùi dập phũ phàng bấy nhiêu. Sao Là Từ NGHI VấN NHưNG LạI MANG TÍNH CHấT CảM THÁN, VừA ượC DùNG TRONG HìNH THứC ốI VừA ượC DUG ở HìnH THứC điệp: Khi Sao, Giờ Sao, Mặt Sao Sao, lay ược xé lẻ rồi đan chéo vào nhau như: dày gió dạn sương, bướm chán nGO chường tạo nên giọng thơ mà nỗi đn ên ê chề như thấm ẫm Trong từng c c cừng chữ. ẰNG SAU NHữNG NGôn Từ, HìnH ảNH ướC Lệ HOA MĩY LÀ CơN UấT HậN KHôNG NGUôi, Là những câu hỏi day dứt, dằn vặt muốn vag vọng tới trời xanh. bất công thay, trớ trêu thay là trời già tai ác! thực ra, tạo hóa chẳng nỡ đày ọa thúy kiều – người con gái tài sắc vẹn toàn, mà chính là các thế lực tàn ác trong xã hội dûn xen. tuy nhiên, thati ộ của kiều là không buông mình Theo dòng ục, bởi nàng cảm nhận sâu sắc vềm pHẩm giá mình và nỗi tủi nhục của ng ường t thn bọn.

        tác giả tả tâm trạng của kiều ở chốn lầu xanh: mặc người mưa sở mây tần, những mình nào biết có xuân là gì.đòi phen gó tựa hoa kề, nửa rèm tuyết ng. >

        cảnh có đủ phong, hoa, tuyết, nguyệt, tượng trưng cho vẻ đẹp bốn mùa như: xuân có hoa; hè có gió; Thurs có trăng; đông có tuyết. nhưng trước những cảnh đẹp đó, kiều dửng dưng, thờ ơ bởi with tim nàng đã bị nỗi đau khổ quá mức làm cho giá lạnh.

        ở lầu xanh cũng có ủ các thú vui như cầm, kỳ, thi, họa, nhưng ối với kiều thì cảnh vật, with người và những thú v v. >

        phân tích bài nỗi thương minh – mẫu 4

        giật mình mình lại thương mình xót xa.khi sao phong gấm rủ là, giờ sao tan tác như hoa giữa ường.mặt sao dày gió dạn sường bặg bặg

        mộng liên Đường chủ nhân đã khái quát về thân thế thuý kiều: “khi lai láng tình thơ, người tựa áng khen tài châu ngọc; khi duyên ưa kim cải non biển thề bồi; khi đất nổi ba đào cửa nhà tan tác; khi lầu xanh, khi rừng aunt, cõi đi về nghĩ cũng chồn chân; khi kinh kệ, khi can qua, mùi từng trải nghĩ cùng tê lưỡi…”. thuý kiều đã trải qua hầu hết những nỗi đau khổ tái tê nhất của người phụ nữ dưới thời phong kiến. She khổ đau nhưng her luôn fo ý thức về “kiếp đoạn trường” của bản thân, rơi vào lầu xanh, she kiều thương thân xót phận nhưng her cũng luôn ý thức vềc vềc vềc vềc về Điều đó góp phần làm nên giá trị nhân đạo lớn lao và sâu sắc của tác phẩm.

        vận mệnh và tính cách có màu sắc bi kịch của nàng kiều quán xuyến toàn bộ nội dung tác phẩm. c. nàng rơi vào bẫy của tú bà và buộc phải tiếp khách làng chơi:

        biết bao bướm lả ong lơicuộc say đầy tháng trận cười thâu đêmdập dìu lá gió cành chimsớm đưa tống ngọc tối tìm>trư

        nguyễn du nhân vật thuý kiều, qua đó thể hiện thái độ trân trọng đầy cảm thông đối với nhân vật của mình.

        thân phận nàng kiều bị cuộc sống lầu xanh cuốn đi, đọa đầy tưởng bị nhấn chìm trong chốn bùn nhơ ấcấn ấcấn Ƒ.khģn nhưng nỗi đau ớn của nàng, tâm sự de ella thương mình của nàng, ý thức về nhân phẩm của nàng khiến ta chỉ càng thương ọ cọng hàng hãy lắng nghe những tâm sự của nàng sau những “cuộc vui”, những “trận cười”:

        khi tỉnh rượu lúc tàn canh,giật mình mình lại thương mình xót xa.

        vẫn không gian lầu xanh của tú bà nhưng thời gian đã là “lúc tàn canh” – đêm khuya, thời khắc hiếm hoi, quý giá ể ể ể ậ ủc ủ. minh. “Giật mình mình lại thương minh xót xa”, ba chữ “mình” trong một câu thơ gợi ra tất cả sự cô độc của thân phận de ella. “giật minh” như một sự bàng hoàng, thảng thốt đau đớn. “giật mình” vì thấy ghê tởm cho cảnh sống truỵ lạc chốn lầu xanh. “giật mình” cho chính bản thân, một thiếu nữ khuê các nết na sống trong cảnh “phong gấm rủ là” nay rơi vào cảnh “bướm chán ong chường”. “giật mình” hay “rùng mình”, bởi tấm thân “gìn vàng giữ ngọc” cho kim trọng giờ đành để khách làng chơi giày vò. vì thế mà bốn chữ “mình lại thương mình” chìm xuống, giọng thơ đầy thấm thía cô đơn xót xa. bốn câu hỏi liên tiếp là nỗi niềm dằn vặt, tự đau, tự thương cự độ của “nỗi thương mình”:

        trong bốn câu chỉ có câu đầu nói về quá khứ êm đềm còn ba câu liên tiếp nói về thực tại phũ phàng. Điều đó gây ấn tượng về việc hiện tại đang đè nặng, chôn vùi quá khứ. bốn từ “sao” lặp lại: “khi sao”, “giờ sao”, “mặt sao”, “thân sao” là những câu hỏi manh sắc tái cảmo ỗọọ. chề lời thơ vừa tức tưởi vừa ai oán, vừa xa xót vừa nghẹn ngào.

        nỗi thương mình của thuý kiều có một ý nghĩa vô c cùng sâu sắc xét về sự tự ý thức của with người ca nhân trong lịch sử văc việt nam thời trung ại. người phụ nữ xưa được giáo huấn theo tinh thần cam chịu, nhẫn nhục, buông xuôi. khi con người biết “giật mình mình lại thương mình xót xa” thì ella không con nhẫn nhục cam chịu nữa mà đã ý thứt cao về phẫn thâm giá v.

        thương thân xót phận là một chủ đề phổ biến trong văn học việt nam cuối thế kỉ xviii ēầu thế kỉ xix (cung oán ngâm, chinh phụth xơn). nguyễn du là người viết về cảm hứng này sâu sắc và thấm thía hơn cả. thương thân mình là một cách phản ứng với hiện thực của thân phận. Điều đó cho thấy with người không bị tàn đi, không bị cuốn theo, không bị huỷ diệt. giữa chốn lầu xanh nhơ nhớp, kiều tách ra như một điểm sáng về tâm hồn. chính vì vậy mà từ hải, kim trọng, nguyễn và người đọc bao thế hệ đều rất trân trọng nàng.

        phân tích đoạn trích nỗi thương mình – mẫu 5

        Đại thi hào nguyễn du viết nên kiệt tác truyện kiều giống như đã đóng góp viên ngọc sáng trong nền văn học việt nam. she lật dở từng trang truyện kiều giống như từng chặng ường ời của người con gái “hồng nhan bạc mệnh” thân phận de ella chều īt.Ƒth Đoạn trích “nỗi thương mình” là đoạn trích bi ai nhất về nàng kiều khiến người đọc không khỏi xót xa.

        cuộc đời nhơ nhớp, ô nhục của thúy kiều bắt đầu từ đây. nguyễn du như xé lòng khi kểng trag viết vềc ời thúny kiều, câu mở ầu như vén bức màn u tối mà kiều đang phải sống những track ngày oô nhục c:

        bằng cach sử Dụng những hình ảnh ước lệ như “bướm lả onc lơi”, “cuộc vui”, “trận cười suốt đm… đã hiện ln trướt mắt người ọc cảnh bướm nhn. NơI with người đem ra giống Hàng Hóa ể ể trao ổi Buôn Bán Làm Thú Vui Xa Hoa, Cảnh Làng chơi với Các nhân vật tống ngọc và trường khanh thấy ậy ậm né hơc. người con gái nhỏ bé có số phận gắn với nơi này luôn ấp ủ trong mình một nỗi xót mà người đời không hay:

        khi tỉnh rượu lúc canh tàngiật minh, minh lại thương minh xót xa

        nàng lấy rượu để giải sầu, để tâm hồn nàng được thoát khỏi nơi đây. những lúc rượu tỉnh vào đêm ella khuya vắng nàng mới “giật mình” rồi tự “thương mình xót xa”. PHÉP điệp từ “Mình” của nguyễn du đã Gieo Vào Lòng người một nỗi xót xa, Thương Thay Cho số phận người with gai long đong, bạc bẽo phải nương nhờn phong trần.

        khi sao phong gấm rủ làgiờ sao tan tác như hoa giữa đườngmặt sao dày gió dạn sươngthân sao bướm chán ong chường bấy thân

        số phận ấy không ai thương thay nên thúy kiều đành tự ôm nỗi lòng thương lấy chính minh mà chỉ biết sầu đau. ella nguyễn du lấy hình ảnh “hoa tàn” để nói lên cuộc đời bị chà đạp, vùi dập của người con gái mỏng manh. người con gái đẹp như bông hoa đang nở rộ phơi sắc vậy mà cánh hoa bị dẫm đạp héo úa không chút thương xót. qua đây tac giả cũng đã phê pchaán ược xã hội bất công, xã hội còn tồn tại quá nhiều ịnh kiến, chỉ toàn những cai xấu xa không corngười khác một ểt.

        thúy kiều tuyệt vọng đến mức tưởng mình đã chết lặng:

        đòi phen gió tựa hoa kềnửa rèm tuyết ngậm bốn bề trìng thâucảnh nào cảnh chẳng đeo sầungười buồn cảnh có vui đu bao gihờòii phen vẽ thờcung cầcung cầcung cờcung cờ

        giữa chốn lầu xanh nàng lấy thơ, lấy họa, lấy đàn làm bạn để không cảm thấy cô đơn, lạc lõng. nhưng dù vậy thì lòng nàng cũng không khỏi u sầu “người buồnh có vui đu bao giờ” không gian của nỗi buồn vẫn bao pHủ lấy nàng khên n nầi sầu g.

        nguyễn du viết nàng kiều tuy đã cố gắng “gượng” sống mà cũng như đã chết, đây thực sự là đoạn am ảnh nói lêc ộp: ảnh nói lên cay ộ

        vui là vui gượng kẻo làai tri âm đó mặn mà với ai

        như vậy chỉ với mấy câu thơ nhưng nguyễn du như nén hết cảm xúc trong đó để xót xa cùng thân phận cuộc đời của ၡngh m. Đây là nhân vật đã lấy đi bao nước mắt của tác giả cũng như người đọc.

        vẫn chủ ề ề quen thuộc vẫn là những số phận nhỏ bé của người phụ nhưng ến nguyễn du ông đã dùng cây bút của mình viết nên vần thí thia nh ực. dường như hình ảnh thúy kiều hiện thân cho người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​​​xưa được đặc tả tinh tế nhất. nỗi thương mình là nền tảng của lòng thương người, ông tự thương lấy chynh cuộc ời ông và ồng cảm với nàng kiều sống giữa gốn bụn ần ần ầ

        đoạn trích “nỗi thương mình” mang ậm chất bi thương vừa là chuỗi hành trình kể lại từng mảnh ời của ttey kiều vỪa án. /p>

        phân tích đoạn trích nỗi thương mình – mẫu 6

        trong văc việt nam, ặc biệt là với giai đoạn văn học trung ại, số phận người phụ nữ ược rất nhiều tac giả ề cập ến: hồ xuân hương, bà huyệ .. nhưng xuất sắc nhất phải kể đến là nguyễn du và kiệt tác “truyện kiều”. tác phẩm đã khắc họa rõ nét thân phận nhỏ bé, đáng thương của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa. Đoạn trích “nỗi thương mình” là một trong những phân đoạn thể hiện sâu sắc nhất cuộc đời đau khổ của nàng kiềa b>

        từ lúc gia đình gặp biến cố, pHải bán mình chuộc cha, trao duyên lại cho em là là thúy vân, kiều đã trải qua 15 nĂm lưu lạc, trong 15 nĂm ấy, kiều gặp phải báo sự bị lừa đau đớn nhất có lẽ là lần bị mã giám sinh lừa bán đến lầu xanh. Đó là bước ngoặt khiến cuộc đời kiều rẽ sang một hướng khác. rơi vào tay tú bà, kiều tự tử nhưng không thành. Ở lầu ngưng bích, kiều lại mắc bẫy sở khanh, bị tú bà đánh đập tơi bời. tiếp đó là những tháng ngày ê chề, nhục nhã của kiều trong vai trò kĩ nữ – gái làng chơi, đem tấm thân mình mua vui cho những kắn hác. những ngày ở chốn lầu xanh là những ngày nàng vông buồn tủi, tâm trạng rối bời như tơ vò khi she nGhĩ về thân pHận of her, sựi tủi nhục của kiếp hồng nhan. mở đầu đoạn trích nguyễn du đi miêu tả cảnh ăn chơi trác táng ở chốn lầu xanh:

        “lầu xanh mới rủ trướng đàocành treo giá ngọc, càng cao phẩm người.biết bao bướm lả ong lơicuộc say ầy tháng trận cưâời manth

        những cuộc say sưa, những trận cười, cảnh đưa rước,… tất cả những cuộc vui đó cứ kéo dài ra quanh năm suốt tháng. NGUYễN du đã sử Dụng Bút Phap ước Lệ Kết Hợp với thủ Phap ối xứng, đan Cheo ể Vừa Thể Hiện ược Một Thực Tếc Xó XA, Ththn ượ ượ ượ ượ. kiều, qua đó thể hiện that ộộ trân trọng ối với nhân vật của mình.kiều bị ọa ầy, nhấn chìm trong chốn bùn nhơ không cất ầu lên ược. nhưng nỗi đau ớn của nàng, tâm sự de ella thương mình của nàng, ý thức về nhân phẩm của nàng khiến ta chỉ càng thương ọ cọng hàng sau những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, kiều bỗng “giật mình”, xót xa khi nghĩ đến thân phận của chính mình:

        “khi tỉnh rượu lúc tàn canh,giật mình mình lại thương mình xót xa.”

        vẫn không gian lầu xanh của tú bà nhưng thời gian đã là “lúc tàn canh”- đêm khuya, thời khắc hiếm hoi, quí giá ể ể ể ậ ủc ủ. minh. Tỉnh rượu, tàn canh là lúc with người sống thật với lòng mình nhất, tự thức vền những hành ộng của mình, ý thức về những điều chát, ắng cay cay cay Và một khi she đã ý thức ược những hành ộng của mình thì đó cũng là lúc nhân phẩm của with người trỗi dậy, là nhân pHẩm, bản chất tốt ẹt ẹ “Giật mình mình lại thương minh xót xa”, ba chữ “mình” trong một câu thơ gợi ra tất cả sự cô độc của thân phận de ella. “giật minh” như một sự bàng hoàng, thảng thốt đau đớn. “giật mình” vì thấy ghê tởm cho cảnh sống hiện tại. “giật mình” cho chính bản thân, một thiếu nữ khuê các nay rơi vào cảnh “bướm chán ong chường”, tấm thân vàng ngọc giờ đành đy.khá ng. vì thế mà bốn chữ “mình lại thương mình” chìm xuống, giọng thơ đầy thấm thía cô đơn xót xa. bốn câu hỏi liên tiếp là nỗi niềm dằn vặt, tự đau, tự thương cự độ của “nỗi thương mình”:

        trong bốn câu chỉ có câu đầu nói về quá khứ êm đềm còn ba câu liên tiếp nói về thực tại phũ phàng. Điều đó gây ấn tượng về việc hiện tại đang đè nặng, chôn vùi quá khứ. bốn từ “sao” lặp lại: “khi sao”, “giờ sao”, “mặt sao”, “thân sao” là những câu hỏi mang sắc thati cảmo mạnh bộc lộ nỗi đau xót ến cực cực nỗ noooo. chề lời thơ vừa tức tưởi vừa ai oán, vừa xa xót vừa nghẹn ngào. Một lời than, sự ngạc nhiên, sự dằn vặt và ẩn ằng sau là nỗi tủi thua chua xót ến cựng cực mà trước đó là cuộc sống êm ềm hạnh phúc kẻ đ ài … giờ chỉ là một bông hoa tan tác, bị vùi dập giữa đường, bị ngắt khỏi canh bị lìa khỏi cội. một cuộc sống thật phũ phàng, một cuộc đời bi thảm với cảnh tượng giày vò mua đi bán lại:

        khi sao phong gấm rủ làgiờ sao tan tác như hoa giữa đường

        Ở đây không đơn thuần chỉ là sự so sánh. hai từ sao đặt liền câu trước, câu sau tạo nên sự cách biệt, một nhân vật thành hai nhân vật, hai thân phận.

        mặt sao dày gió dạn sươngthân sao bướm chán ong chường bấy thân.

        biểu hiện tại dày gió dạn sương nỗi buồn chán tăng lên lên gấp bội. nói đến mặt là nói đến tâm hồn, thế mà giờ đây mặt trơ trơ. nàng nhớ đến hành vi đã qua cay đắng tủi nhục khôn cùng chỉ khi tâm hồn chết theo thì kiều mới sống được ở chốn lầu xanh này mà chỉ có thể quên đi những gì êm đềm tốt đẹp trước đây, một thời trướng phủ màn che quên đi bản thân mình thì kiều mới có thể tồn tại được trong xã hội này. như vậy sống trong cái xấu kiều ý thức được cái xấu chứng tỏ lòng kiều luôn hướng về cái tốt. chạy trốn hiện thực không được kiều đành lòng quay về với thực tại. nguyễn du miêu tả khung cảnh nơi kiều sống:

        “đòi phen gioó tựa hoa kềnửa rèm tuyết ngậm bốn bề trìng thu.cảnh nào cảnh chẳng đeo sầungười buồn cảnh co vui đu bao giờ.đ. mà với ai”.

        khung cảnh thiên nhiên nơi kiều sống sang trọng tươi đẹp có đủ phong tuyết nguyệt hoa. nơi kiều sống có gió vi vu thổi có hoa đua nhau khoe sắc có trăng thu vằng vặc có tuyết giăng. cảnh đẹp bốn mùa hội tụ nơi đây. Ở chốn thanh lâu còn có đủ các thú vui tao nhã như: cầm kì thi họa. các thú vui đó tô điểm cho bức tranh thêm sống động. nhìn bề ngoài cứ tưởng đây là chốn bồng lai tiên cảnh. tài của nguyễn du thể hiện ở việc dùng cảnh vật để diễn tả nội tâm của con người.

        “cảnh nào cảnh chẳng đeo sầungười buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

        kiều gần cái đẹp mà không thưởng thức được vẻ đẹp. sống trong cuộc vui mà không tận hưởng được niềm vui vì “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. tâm trạng with người chi phối cảnh vật. bằng sự thông cảm, bằng tài năng kì diệu nguyễn du đã viết nên hai câu thơ rất hay diễn tả mối quan hệ giữa cảnh và tình. nỗi thương mình của thuý kiều có một ý nGhĩa vông sâu sắc xét về sự tự ý thức của with người ca nhân trong lịch sử văc việt nam thời trung ại. người phụ nữ xưa được giáo huấn theo tinh thần cam chịu, nhẫn nhục, buông xuôi. khi con người biết “giật mình mình lại thương mình xót xa” thì ella không còn nhẫn nhục cam chịu nữa mà ella đã ý thứt cao về phẩn bẩn gicá

        thông qua việc miêu tả đoạn trích kiều tự thương mình nguyễn du đã đặc biệt thành công trong việc miêu tả tâm trạng của kiều. thiên nhiên với con người làm một, cảnh hòa với tình, nguyễn du có được thành công ấy là do tác giả đã vận dụng sự hiểu biết của mình về cuộc đời trong việc xây dựng, khám phá nội tâm nhân vật như nghệ thuật sử dụng từ ngữ một cách chính xác, lựa chọn, sáng tạo hình ảnh phù hợp với hoàn cảnh. khi xây dựng nhân vật thúy kiều, nguyễn du đ— hiện lòng thương cảm sâu sắc ối với nhân vật ồng thời qua đó tác giả cũng lên án, phê phê phê phê phê phê phê phê phê phê phê phêhim.

        phân tích đoạn trích nỗi thương mình – mẫu 7

        “nỗi thương mình” (Truyện kiều) là một đoạn trích thể hiện khá rõ tài năng nghệ thuật ộc đáo, cai nhìn vượt thời ại và ặc biệt thần nh ân Trín trín chỉ chỉ vỏn vẹn hai mươi câu, từ câu 1229 ến câu 1248, cho thấy tâm trạng đau ớn, tủi nhục, nỗi côn ơn ậnt t thnt t thnt t ềnt t ềnt t ềnt t. xana.

        Đang xem: Thơ Về Tiền Bạc Hay Nhất ❤️️50 Bài Thơ Tình Và Tiền Bất Hủ

        từ lúc gia đình gặp biến cố, pHải bán mình chuộc cha, trao duyên lại cho em là là thúy vân, kiều đã trải qua 15 nĂm lưu lạc, trong 15 nĂm ấy, kiều gặp phải bao sực lọc lọc lọc lọc lọ kiều bị lừa đau đớn nhất có lẽ là lần nàng bị mã giám sinh lừa bán đến lầu xanh. nó là bước ngoặt bẻ ngang cuộc đời thúy kiều rẽ sang một hướng khác. rơi vào tay tú bà, kiều rút dao định tự tử nhưng không thành.

        Ở lầu ngưng bích, kiều lại mắc bẫy sở khanh, bị tú bà đánh đập tơi bời. tiếp đó là nhữngong ngày ê chề nhục nhã của nàng trong vai trò kỹ nữ – gai làng chơi, đem tấm thn trong ngọc trắng ngà của mình mua vui cho những kẻm lắm ti ềm ti ềm ti những ngày thúy kiều ở chốn lầu xanh là những ngày nàng vông cùng buồn tủi, tâm trạng rối bời như tơ vò nghĩ về thân phận of her, sựi nhục của kiếp hồng nhan. Đoạn trích có một kết cấu khá lógica với diễn biến tâm trạng và trớ trêu của cuộc ời ầy bất hạnh khi nhe những lời ộc thoại nội tâm ầy ớy ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ớau ỉ ỉ ỉ ỉ ỉ ỉn. Đó cũng là thời điểm mở đầu cho những chuỗi tâm sự nối kết, ngổn ngang. kiều nghĩ đến thân phận mình de ella để rồi “mình lại thương mình xót xa” kiều xót xa cho chính bản thân mình. với nàng, hiện tại như một giấc mơ cay đắng khi nàng sánh với quá khứ. Mở ầu đoạn trích nỗi of her thương mình là tâm trạng đau buồn, tủi hổ ến ê chềa của thúy kiều pHải nếm trrong chốn lầu xanh của mụ your bà:

        “biết bao bướm lả ong lơi,cuộc say đầy tháng trận cười suốt đêm.dập dìu lá gió cành chimsớm đưa tống ngọc tờtì> tờmì> tờtì> tờtì>

        bốn câu ầu của đoạn trích cho ta thấy riqu hình ảnh lối sống xô bồ, nhơ nhớp và thân phận bẽ bàng của người kĩ n ữ nguyễn du đã miêu tả thật sống động bức tranh sinh hoạt ở chốn lầu xanh bằng bút pháp ước lệ tượng trưng. Trong chốn lầu xanh ấy kiều pHải tiếp khách mua vui cho “biết bao” người mànng không thể nào nhớ ược there tối tìm” những từ ngữ ấy đã cho ta thấy được sự nhộn nhịp của chốn lầu xanh, nơi mà tú bà ăn nên làm ra.

        bằng những hình ảnh ẩn dụ: bướm lả NGO lơi, Cuộc says ầy that, trận cười suốt đêm “và các điển tích điển cố:” Lá Gióc Cành “,” Tống ngọc, trường c. loại khách làng chơi phong lưu nguyễn du cho thấy tình cảnh của thúy kiều tuy sống trong cảnh lầu xanh tưởng như thanh tao, phong nhã nhưng thực chất đó chỉ là giả tạo, hằng ngày kiều phải làm công việc nhơ nhuốc, tiếp đủ các loại khách đến mua vui. Điều này cho ta thấy rõ hơn về nỗi bất hạnh và tình cảnh trớ trêu của thúy kiều. bút pháp ước lệ giúp nguyễn du không tránh né số phận thực tế của kiều mà vẫn giữ được chân dung cao đẹp của nàng. qua đó ta thấy được thái độ trân trọng, cảm thông của tác giả đối với nhân vật.

        ông đã tái hiện cai hoàn cảnh của thúy kiều bằng những sự ối lập nghiệt ngã: một bên là nước mắt thúy kiều – một bên là những cơn, say, trậ do vậy ở bốn câu thơ ầu, mặc dù chưa ược miêu tảcc tiếp, người ọc vẫn thấy kiều đang bịn cuốn đi trong một cơn lốc vôc vôn hình, bịc vào vào cảnh sống sống sống nhớ hiện thực nghiệt ngã mà nhân vật phải trải qua, hé mở thân phận bẽ bàng của người kỹ nữ. nguyễn du đã mỹ lệ Hóa cho cảnh sống ấy bằng một thứ ngôn ngữ ước lệ rất tài tình: ước lệ Theo Thành ngữ dân gian, ước lệ Theo đn tígt. bởi vì chỉc cor hồi tưởng mới diễn tảt sức sống chân thật của nội tâm nhân vật, mới th hi hi hi đung nỗi đau, mới nổi bật ược ượm giá -và sựng g. Đằng sau những câu thơ ấy là tấm lòng cảm thông, trân trọng mà tác giả dành cho thúy kiều.

        bốn câu thơ đầu đã đặt ra một tình thế của tâm trạng. Ở lầu xanh with nhiều kĩ nữ, họ có thể bình thản việc làm của mình rất ỗi bình thường, trrêu thay kiều có một nhân pHẩm qua ỗi cao ẹp, m g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g t “g ttr “g ttr “g ttr, mônd êm ềm trướng rủ màn che” bỗng nhiên bị ném vào bùn nhơ, hai câu tiếp nói về tâm trạng của kiều trong những ngày tủi nhục, nỗi ê chề écộ Écộ ề ọ ọ ọ ọ ọ

        “khi tỉnh rượu, lúc tàn canhgiật mình mình lại thương mình xót xa”

        ởii lầu xanh ầy ốnh cũnh ốnh cũnh ốnh cũng ki ốnh cũnh ốnh cũnh ốnh cũng ki ốnh cũnh ốnh cũng ốnh cũng ốnh ống ốnh cũng. với with người minh. thời gian và không gian thật vắng lặng như gợi lên nỗi niềm xót xa. nhịp thơ có sự thay đổi giữa hai câu thơ trên từ nhịp 3/3 chuyển sang nhịp 2/4/2. hai chữ “giật mình” kết hợp với cách ngắt nhịp ấy đã diễn tả sự biến đổi đột ngột trong tâm hồn kiều. Nàng Bàng Hoàng đau Xót Trước Thực tại phũ phàng và trơi chỉ có một mình nàng tự xót xa, đau ớn chynh số phận of her bi thương, đoạn trường của mìn.

        .

        giật mình không chỉ là hành động bên ngoài của nhân vật khi có một sự tác động đột ngột nào đó của môi trờng bên. Đó là cái giật mình từ cảm xúc bên trong mà nếu không có thì kiều cũng giống như tất cả các kĩ nữ khác trong thanh lâu của tú bà. kiều giật mình vì nhận ra sự tàn pHá thảm hại về thểác và pHẩm cach của mình ở chốn lầu xanh, sự cô ơn lẻ loi cướa mình và sựu ếu đuốt lực c c c c. vây mình of her mà ko thể chống đỡ. Điệp từ “mình ‘lặp lại ba lần trong một câu thơ như tiếng nấc nghẹn ngào, thha thiết của thúy kiều ý thức vềm pHẩm giá, nhn cach, quyg bản thn with người trong lịch sử phong kiến ​​​​mà nguyễn du muốn truyền tải đến người đọc. Ối với hai câu trên với nhịp thơ ầy nỗi tủi nhục của kiều thì những câu tiếp theo sau là những hồi ức dội về, hồi ức tươi sáng va ậ

        “khi sao phong gấm rủ làgiờ sao tan tác như hoa giữa đườngmặt sao dày gió dạn sươngthân sao bướm chán ong chường bấy thân”

        một cô gái khuê các, tài sắc vẹn toàn, hiền lành đoan trang hết mực. một cô gái nho gia bây giờ trở thành một cành hoa tan tác. sự biến chuyển nhanh chóng đến mức chính kiều cũng phải bàng hoàng, sửng sốt. phép đối lập như một biện pháp nghệ thuật chủ yếu toàn đoạn trích và nhất là trong hai câu này càng tăng thêm giá trị biểu cợm. nó tạo nên sự so sánh đối lập giữa hai quãng đời, hai thời gian, hai tình cảm. c?p t? chính vì điều này đã làm vết thương của kiều nhức nhối, đau đớn như đào sâu thêm vào nỗi xót xa, tê tái của kiố>

        qua khứ hiện về ối lập với thực tại một cach khốc liệt, kiều hồi tưởng lại nhữngog that qua khứ ối lập gay gắt với từ “tan tac” trong câu thơ nói vềii như cai thực trạng bao bao trùm vền hiện tại như cai thực trạng bao bao trùm về hiện tại thực trạng bao trùm vềi cho khp. pHép so sánh “như hoa giữa ường” càng làm nổi bật sự ối lập tuyệt ối giữa qua khứ và thực tại, giữa ca nhân và honàhn c. dày gió dạn sương “là nét sáng tạo về cach dùng từ của nguyễn du, nhấn mạnh có ý sán sánh theo mức ộ ộ ạn cho ta thà ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ược nguyễn du sử Dụng nhằm làm rõ hơn sự đau ớn, ê chề của kiều trước thực tại pHũ pHàng, tàn nhẫn. phúc nhưng bây giỺờ ngán cán>

        “mặc người mưa sở mây tầnnhững mình nào biết có xuân là gì?”

        Sống trong cảnh lầu xanh suốt ngày pHải mua vui chười khác hành hạ bản thân mình, lặp đi lặp lại hằng ngày ai cũng sẽ Thy chán chường muốn bê tất v. sự đối lập giữa người – khách làng chơi (số nhiều) với chính mình – kiều (số ít) như thể hiện tột cùng nỗi cô đư. từ ” xuân ” ở đây ý chỉm nềm vui ược hưởng hạnh phúnc lứa đôi nhưng với thúy kiều sống làm vợ khắp nghi thì làm gì còn Cóp và cô ơ từ ” mặc ” ở đy lại chỉ sự bất lực, mặc cho mọi thứ muốn tới đu thì tới, dằn vặt nặng nề đay nghiến của thúy kiều nhưng khhng làm sao khc ược.

        “Đòi phen gió tựa hoa kềnửa rèm tuyết ngậm bốn bề trăng thâucảnh nào cảnh chẳng đeo sầungười buồn cảnh có vui đâu bao giờĐòi phen nét vẽ câu thơcung cầm trong nguyệt nước cờ dưới hoavui là vui gượng kẻo làai tri âm đó, mặn mà với ai.”

        bức tranh thiên nhiên tươi ẹp hiện lên, có ủ cả: phong – hoa – tuyết – nguyệt, cảnh ẹp bốn mùa hội tụ vào nơi đy, gió xuân vi vi vi vi vi, hoa hạ ắ ắ ắ. Thu Sáng vằng vặc, Tuyết đông phủ kín cả lầu tất cả ều rất thực, rất sinh ộng như vẽ nên bức tranh ầy màu sắc, âm thanh củu xan xanh và trong ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì ì. thi – họa càng tô điểm cho bức tranh ấy thêm phần nhộn nhịp, sống động hơn bao giờ hết. nhưng nêu lên những cảnh thiên nhiên đẹp đẽ, tao nhã, nên thơ ấy lại như một sự giễu cợt, mỉa mai, chua chát. vì dù ngụy trang khéo đến mấy, cũng không thể che đậy nổi cái bản chất nhơ nhớp, bẩn thỉu bên trong của chống “buôn bỰƋt”. Đoạn thơ vì thế ồng thời hướng vào tâm trạng kiều: kiều luôn phải tách mình thành hai nửa: một with người bề ngoài vui gượng, giả tạo và một con ng ực.

        cảnh không thể vui vì lòng người nặng trĩu nỗi tê tái … khi gió tựa hoa kề, khi cung cầm thi họa, lúc nào nỗi đau cũng d ng ng ầy v. Ý thức về nhân phẩm một khi ella trỗi dậy là lại bị giày xéo, khiến nàng không nguôi bẽ bàng, nhục nhã về thân phận de ella. hai từ “đòi phen” được lặp lại trong tám câu thơ càng thể hiện rõ hơn đó là một nỗi đau thường trực, chưa lúc nào dỷt. nỗi sầu của kiều lan tỏa sang cảnh vật:

        “cảnh nào cảnh chẳng đeo sầungười buồn cảnh có vui đâu bao giờ”

        bằng sự thông cảm lạng, và bằng tài nĂng kì diệu, nguyễn du đã viết nên hai câu thơ there are nhất giữa ngoại cảnh và tâm cảnh, giữa cảnh và tình. từ một trường hợp cụ thể, thơ nguyễn du đã vươn tới tầm phổ quát, trở thành chân lí của mọi thời. Có thể nói hai câu thơ là ỉnh điểm của đoạn trích vì nó gột tả ược sâu sắc hơn bao giờ hết nội tâm của nhân vật từ đó tỏa blood cảnh vật một t. nỗi buồn của thúy kiều cứ dâng lên, như sone cồn triền miên không bao giờ dứt, nó cứ khuấy ộng bên trong sâu thẳm with người kiều ể rồi ến một lúc nà vào nỗi lòng, cảm xúc của thúy kiều, khiến cho mọi vật qua cái nhìn của nàng đều trở nên u buồn, tăm tối, nhuộm màu ng thư>

        “vui là vui gượng kẻo làai tri âm đó mặn mà với ai?”

        hai câu thơ cuối là nỗi lòng của thúy kiều ược nguyễn du thể hi một cach tinh tế, ộc đáo mà tâm sự này, tâm trạng này, kiều của Thanh tài nh âng. từ “vui gượng” nói lên tất cả sự lạc lõng, cô độc cũng là sự mâu thuẫn, bế tắc không lối thoát của kiều ủu ớc trư sống trong cảnh nhơ nhớp, pHải tiếp khách làng chơi, trải qua những cơn say, trậi cười quanh nĂm suốt arm, phải lải… cuộc ời mình lại bi kịch như thư thư thế.

        giữa chốn lầu xanh mà ồng tiền lên ngôi, có bao kẻn rồi đi, cai còn lại sau cùng với kiều chỉ là sự rã rời, đau ớn cả về thể xc và tthm Thì là thì là là thì là là thì là thì là là là là là là là là là là là là là là là là là là là là là lar thì cì cth sồ lando luchi. , có ai để “mặn mà” nhưng trong sâu thẳm cõi lòng, kiều vẫn luôn mong ngóng một tấm lòng, một người hiểu mình. một lần nữa ngôn ngữ nửa trực tiếp lại khiến cho câu thơ có những lớp nghĩa sâu sắc kết hợp câu hỏi tu từ đầy xót xa cay đắng cho thấy phẩm chất tốt đẹp của thúy kiều giàu lòng tự trọng, coi trọng phẩm giá và muốn sống một cuộc sống bình yên, trong sạch.

        Đoạn trích thể hiện khá hoàn chỉnh số phận, tính cách của thúy kiều. thể hiện tập trung tư tưởng nhân văn của tác giả: cảm thương trước bi kịch của kiều, khẳng ịnh nhân cách ẹp ẽa n. thể hiện nỗi thương mình của thúy kiều, nguyễn du cũng thể hiện được nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật với ngôn ngữ nửa trực tiếp, lời tác giả và nhân vật như hòa vào nhau tạo nên sự đồng cảm giữa tác giả – nhân vật – người đọc.

        phân tích đoạn trích nỗi thương mình – mẫu 8

        nguyễn du là một đại thi hào của dân tộc, một danh nhân văn hóa thế giới. tác phẩm truyện kiều là một tuyệt phẩm tạo nên tên tuổi của thi hào nguyễn du. trong truyện kiều thể hiện tinh thần nhân văn nhân đạo của tác giả nguyễn du dành cho số phận của những người phụ nội trong x.

        đoạn trích “nỗi thương mình” nói về chuỗi ngày đau ớn thể hiện nước mắt của thúy kiều khi nàng bị nhân vật sở khanh lừa tình và bị bịn và vào vào cốtn ụ phụ nữ một cách ghê tởm. trong những ngày tháng sống vẩn ục, ô nhục đó thông qua ngòi bÚt của mình tác giả nguyễn du đã viết lên những dòng thơ với nhữ

        “biết bao bướm lả ong lơicuộc vui đầy tháng trận cười suốt đêmdập dìu lá gió cành chimsớm đưa tống ngọtrc tối tìm/tìphan”

        khổ thơ mở ra những hình ảnh về chốn Ăn chơi, lơi nGO bướm thể hiện đây là chốn pHong lưu, ưa tình, một nơi không cor chỗ chỗ chỗ cho tình yêu thật sựt sự mà chỉ là chỉ cười giả tạo. một chốn ưa người cửa trước rước người cửa sau của những cô gai làng chơi.những hình ảnh ước lệ “cuộc chơi” “NGO bướm” “dập dìu” .. khihi choc ng ườc ườc ậc ậ ận ận ận ận ận ận ận ận ận ận ận ận ận ận ận ận ốn ượn ượn ượn ượn ượn ượn ượn ượn ượn ượn ượn ượn ượn ượn ến ến ến ến see. một nơi kinh doanh thân thể phụ nữ.

        “khi tỉnh rượu lúc canh tàngiật mình, mình lại thương mình xót xa”

        Trong Không Gian của chốn Ăn chơi đàng điếm này thúy kiều cảm thấy xót xa cho cho thn pHận của mình nàng là người xuất thhn thngngngng ă có ức hạnh, hiếu nghĩa. có lẽ nằm mơ thúy kiều ella cũng không bao giờ nghĩ ella sẽ có ngày mình lại lưu lạc phải sống kiếp phong trần của gái giang hồ n thh y. she bị bao nhiêu người with trai chà đạp, bị vần vò cả về thể xác lẫn tâm hồn.

        Thúy kiều sống mà pHải mang nụi giả tạo, tiếng đàn ể ể mua vui choc những gã đàn ông ốn mạt trốt vợ with đi tìm thún vui hưởng lạc, hoặc những hống Hống Hách Hách trong không khí như vậy thúy kiều chỉ biết mượn rượu giải sầu. she nàng muốn uống cho quên đi tất cả quên ngày tháng, quên thời gian, quên đi cha mẹ già ở quê nhà, quên chàng kim trọng mà nàng đã hứna.

        nhưng rượu uống thì “say” lúc đó, nhưng khi tỉnh lại nàng lại thấy “giật mình, mình lại thương mình xót xa”. trong một câu thơ nhưng tác giả nguyễn du đã sử dụng tới ba chữ mình thể hiện trạng thái khác nhau. trong hai từ ‘giật mình” thể hiện một hành động bất ngờ trước sự vật sự việc nào đó. “mình lại” thể hiện danh từ nhân xưng mình, em, tôi, tớ trong bất kỳ một câu nói nào đó. nỗi thương mình của thúy kiều“thương mình” thể hiện tình cảm cô liêu, sự cô độc một mình.

        “khi sao phong gấm rủ làgiờ sao tan tác như hoa giữa đườngmặt sao dày gió dạn sươngthân sao bướm chán ong chường bấy thân”

        không có ai hiểu nàng, không có ai xót xa cho thân phận của nàng nên thúy kiều tự mình thương mình. she nàng cảm thấy mình thật bất hạnh. những cuộc vui chốc lát nhanh chóng tàn nhanh, rồi người cũng đi, chỉ còn lại sự quạnh quẽ cô liêu, chỉ còn nàng trong sự ủán ng. Một xã hội ầy bất công, nhơ nhuốc đã cướp đi hạnh phúc bình dị của một người with gai hiền lương ẩy nàng tới chốn này ể rồi bị sống cả ờ ễ ễ ễ ễ ễ ễ ễ ễ

        đòi phen gió tựa hoa kềnửa rèm tuyết ngân bốn bề trăng thâucảnh nào cảnh chẳng đeo sầungười buồn cảnh có vui đu bao gihờòii fen nés nés nés -the ơcungg cờcungg cờm ướcung cờm ướcung cờm ướcung cờm ướcung cờm ướcung cờm ướcung cờm ướcung cờm n.

        trong chốn hồng trần ăn chơi sa đọa này thúy kiều không có người tâm sự không có bạn tri kỷ. nên ella nàng chỉ biết bầu bạn với thơ ca, đàn nhị. nhưng những tiếng đàn dường như ai oán hơn, những vần thơ đẫm nước mắt khiến cho ella nàng cảm thấy mình sống đây mà lchâu. trong những câu thơ này tác giả đã sử dụng tài tình nghệ thuật tả cảnh ngụ tình để khắc họa tâm trạng củúa vynhân.

        vui là vui gượng kẻo làai tri âm đó mặn mà với ai

        niềm vui của nàng chỉ là niềm vui của sự gượng cười mà thôi còn tâm hồn nàng đã chết từ lâu rồi. trong trích đoạn này tác giả nguyễn du đã khiến cho người đọc cảm thấy rưng rưng lệ, cảm thương cho số phận của nàng kiều khi ella sống những ngày sống nhơ nhuốc, vẩn đục ở chốn lầu xanh, phải mua vui cho những người đàn ông xa lạ.

        phân tích bài nỗi thương minh – mẫu 9

        truyện kiều là một kiệt tác văn học mà nguyễn du đã để lại cho kho tàng văn học việt nam. Đoạn trích “nỗi thương mình” kể về nỗi đau đớn tủi nhục trong quãng đời của kiều khi bị sở khanh lừa gạt, tú x bày v. cảnh kiều phải nếm trải trong chốn lầu xanh của mụ tú bà thật đau đớn, cùng cực:

        “biết bao bướm lả ong lơi;cuộc say đầy tháng trận cười suốt đêmdập dìu lá gió cành chimsớm đưa tống ngọtrc tối tối ”.

        các ẩn dụ: “bướm lả NGO lơi”, “Cuộc says”, “Trận cười”, Các Thi liệu, điển tích: “Lá Gió Cành chim”, tống ngọc, trường khanh ục sử diễng ễng ễng ễng ễng ễng ễ ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng ễng. hiện thực chốn lầu xanh. “biết bao” là không đếm được, “suốt đêm” là sự triền miên vô tận. kiều bị ném vào bùn nhơ, bị chà đạp không thương tiếc. kiều thương cho số phận mình phải đem tài sắc làm thú vui cho những khách làng chơi:

        “khi tỉnh rượu, lúc tàn canhgiật mình mình lại thương mình xót xa”

        từ một cô gái khuê các, kiều bị xã hội nhơ bẩn, vì tiền đẩy vào cảnh cùng cực. nhớ lại những năm tháng êm đềm bên cha mẹ càng làm kiều thêm tủi nhục:

        “khi sao phong gấm rủ làgiờ sao tan tác như hoa giữa đường.mặt sao dày gió dạn sương,thân sao bướm chán ong chường bấy thân!”.

        SửNG BIệN PHAPP TU Từ ẩN Dụ KếT HợP THủ PHAPP PHâN HợP Từ NGữ: “GIÓ GIÓ DạN SươNG”, “BướM CHÁN NGO CHườNG”, NHà ​​thơ đã cực tải tụi nhục của một ng hôi tanh nhơ nhớp. nhưng kiều vẫn ý thức được nhân phẩm của mình:

        “mặc người mưa sở mây tầnnhững mình nào biết có xuân là gì?

        trong chốn lầu xanh, cuộc sống của nàng kiều không hề thiếu thốn điều gì. cảnh thì có:

        Đòi phen gió tựa hoa kề,nửa rèn tuyết ngậm bốn bề trăng thâu”.

        cầm kì thi họa – những thứ kiều thích và đam mê thì đầy đủ:

        “Đòi phen nét vẽ câu thơcung cầm trong nguyệt nước cờ dưới hoa”.

        nhưng kiều hoàn toàn dửng dưng, thờ ơ:

        “cảnh nào cảnh chẳng đeo sầungười buồn cảnh có vui đâu bao giờ?”.

        phong cảnh mang màu tâm cảnh. cảnh mang tình người. nàng cảm thấy đau khổ, tê tái vì thấy nhục nhã ê chề khiến cho mọi cảnh vật đều nhuốm màu đau thương nhịng nàng đang chị bất kẻ lúc nào, dấu đắng cay hay sung túc, nàng vẫn luôn ý thức được nhân phẩm của bản than.

        giữa chốn lầu xanh, kiều vẫn cảm thấy cô đơn, lạc lõng. ella nàng không thể tìm lấy cho riêng mình một người tri âm, tri kỉ để tâm sự. trong mọi cuộc vui, she nàng chỉ có thể “vui gượng”:

        “vui là vui gượng kẻo là,ai tri âm đó mặn mà với ai?”

        dẫu sống trong cảnh lầu xanh nhơ bẩn, kiều vẫn giữ cho mình những phẩm chất cao quý của người con gái: gần bùn mà chẹn mù tan. bơi thê, người đọc càng thấy thương cảm và trân trọng nàng.

        Đang xem: Văn mẫu lớp 10: Nghị luận bài Cảnh ngày hè Nghị luận văn học Cảnh ngày hè

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button