Văn mẫu lớp 8: Phân tích bài thơ Ngắm trăng của Hồ Chí Minh Dàn ý & 18 bài văn mẫu lớp 8 hay nhất

Dưới đây là danh sách Phan tich bai tho ngam trang lop 8 hay nhất được tổng hợp bởi mvatoi.com.vn

Bài thơ Mochizuki ra đời trong hoàn cảnh đặc biệt của nhà tù tăm tối nên càng thể hiện rõ nét tình yêu thiên nhiên và tinh thần lạc quan của Bác. Mật ong. Với 18 bài phân tích cảnh ngắm trăng giúp các em học sinh lớp 8 hiểu sâu hơn để nâng cao bài văn của mình.

Vì vậy, cũng có thể giúp các em rèn luyện kỹ năng làm văn tốt để chuẩn bị kiến ​​thức cho các bài kiểm tra, bài thi sắp tới. Vì vậy, mời các bạn tải miễn phí 18 bài văn mẫu phân tích cảm nhận về trăng để học tốt môn Ngữ Văn 8 hơn.

Phân tích dàn ý bài thơ Mochizuki

Một. Giới thiệu:

  • Đôi nét về tác giả: “Ngắm trăng” là bài thơ nổi tiếng của Chủ tịch Hồ Chí Minh viết khi Người bị giam trong ngục thất cổ ở Trung Quốc.
  • Nội dung chung của tác phẩm: Bài thơ này thể hiện tình yêu thiên nhiên, tinh thần lạc quan của ông trong cảnh ngục tù tăm tối.
  • b. Nội dung:

    Bài báo 1: Ngắm trăng của bạn

    – Ngày xưa, khi gặp trăng đẹp, các nhà thơ sẽ bưng rượu ra, ngồi dưới ánh trăng, uống rượu, ngắm hoa, ngắm trăng và làm thơ. Đây được coi là một chiêu đãi tao nhã, lãng mạn và nên thơ.

    – Trạng thái Ngắm Mặt trăng của bạn:

    • Thời gian: Nửa đêm
    • Không gian: Trong nhà tù chỉ có 4 bức tường tối tăm và xiềng xích.
    • Điều kiện: “Không có rượu, không có hoa, không có hoa”
    • ⇒ Một hoàn cảnh đặc biệt nghèo khó và khó khăn, ở một nơi chỉ có thể nghĩ đến cái chết, sự dày vò và đau khổ, nhưng dường như quên hoàn cảnh và thân phận của mình là một tù nhân. Nhưng đã thoải mái đứng nhìn trăng và làm thơ.

      – Tâm trạng của bạn trước cảnh trăng sao “khó làm ngơ”:

      • Câu thứ hai là một câu hỏi tu từ, thể hiện sự bối rối và thích thú về vẻ đẹp bên ngoài quán.
      • Trước một vầng trăng đẹp như vậy, không có rượu để đáp lại tình yêu của ánh trăng khiến nhà thơ càng thêm bối rối.
      • Luận điểm 2: Tình yêu thiên nhiên và phong thái thoải mái của bạn

        – Tình yêu của bạn dành cho thiên nhiên:

        • Qua song sắt nhà tù vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên và ánh trăng. Những sợi dây xích chỉ có thể trói buộc thân xác anh, nhưng không thể ngăn cản tâm hồn thi sĩ bay bổng với thiên nhiên bao la.
        • Hai khổ thơ 3 và 4 đối lập nhau: mỗi khổ thơ chia làm 3 khổ, một bên là “man” (chỉ nhà thơ), một bên là “nguyệt” (trăng), chính giữa là ngục tù. Kết cấu tương phản này miêu tả hoàn cảnh hiện thực (ngục tù ngăn cách con người với trăng), nhưng từ đó, người đọc phát hiện ra rằng đó là sự giao thoa giữa nhà thơ và ánh trăng, là sự giao cảm với thiên nhiên trong bất kỳ hoàn cảnh nào, từ đó thể hiện cảm xúc của nhà thơ. tình bạn với mặt trăng.
        • – Tinh thần hiệp sĩ, ý chí và sự ngoan cường của một chiến sĩ cách mạng

          • Bác vẫn thể hiện ý chí và nghị lực phi thường trong cảnh tù đày tăm tối. Hiệp sĩ, con đường tự túc, không vướng bận vật chất. Tôi vẫn đang nhìn lên mặt trăng và vẫn hòa hợp với thiên nhiên, mặc dù chân tay tôi bị xiềng xích
          • Hình ảnh ông soi ánh trăng qua ngục tù cho thấy dù trong hoàn cảnh nào, ông vẫn luôn hướng tới bầu trời tự do và tương lai tươi sáng cho đất nước. Ánh trăng ấy là niềm hi vọng mãnh liệt của người chiến sĩ cách mạng muốn giải phóng đất nước.
          • Luận điểm 3: Nghệ thuật

            • Hình thức ngắn gọn, súc tích và ngắn gọn của một câu thơ bảy ký tự.
            • Nghệ thuật nhân cách hóa mặt trăng như một người bạn tri kỷ
            • c. Kết luận:

              • Tóm lại giá trị của bài thơ này: bài thơ thành công về nội dung và nghệ thuật, giúp người đọc hiểu thêm về Người với những phẩm chất và cách sống cao đẹp của Người.
              • <3

                Phân tích bài thơ ngắm trăng – ví dụ 1

                Tác giả Hồ Chí Minh là nhà văn, nhà thơ, nhà chính trị, nhà cách mạng kiệt xuất của dân tộc Việt Nam. Ông đã để lại cho đời nhiều tác phẩm hay gây tiếng vang lớn trong nền thơ ca nước ta.

                Bài thơ “Ngắm trăng” được lấy cảm hứng từ ánh trăng trong và sáng, một chủ đề được nhiều tác giả sử dụng, nhưng trong các bài thơ của Hồ Chí Minh. Vầng trăng không chỉ là hình ảnh đẹp của thiên nhiên mà còn là người bạn thân thiết.

                Tác giả Hồ Chí Minh viết bài thơ này trong một hoàn cảnh rất đặc biệt, khi tác giả bị giam cầm trong ngục tù của giới trí thức. Dù bị giam cầm nhưng tâm hồn tác giả vẫn rất tự do, dễ gần, phóng khoáng thể hiện tinh thần lạc quan, yêu đời của tác giả.

                “Trong tù không có hoa, không có rượu, không có hoa, đối với thi lương, yếu khiếu?” (Đêm nay không có rượu, cảnh đẹp trong ngục).

                Câu thơ này nói lên thực tế của nhiều điều kiện khó khăn và khắc nghiệt khi những người lính bị giam cầm. Hình ảnh không rượu và không hoa, không gì lãng mạn và trữ tình như các thi nhân xưa đã ngâm thơ với rượu và hoa. Nhưng tác giả Hồ Chí Minh trong hoàn cảnh bị đày đọa, tù đày thì làm sao có tiền uống rượu, ngắm hoa, ngắm trăng như người xưa.

                Tuy nhiên, ngay cả khi thân thể bị giam cầm, không có chất xúc tác để thổi bay hoa bướm, nhưng tác giả vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của sự hoang dã. Ánh ban mai tươi đẹp, ánh trăng sáng ngời, sáng ngời không ngớt, khiến tác giả không thể không chú ý.

                “Không thể bỏ qua” thể hiện vẻ đẹp của ánh trăng thiên nhiên, làm lay động lòng người, không thể bỏ qua.

                “Thay mặt khán giả, minh nguyet và trăng cùng khán giả động viên nhà thơ (người trông trăng soi qua cửa sổ, trăng nhìn nhà thơ qua cửa sổ).

                Hai bài thơ này thể hiện sự đồng điệu giữa tâm hồn tác giả và ánh trăng. Họ như hai người bạn thân tái hợp sau một thời gian dài vắng bóng, nhìn thấy niềm vui của nhau mà nước mắt ngập tràn cảm xúc.

                Mặt trăng đã được tác giả nhân cách hóa thành con người. Một người bạn thân say đắm nhìn người mình yêu.

                Tác giả nhìn ánh trăng ngây thơ, trong sáng và thánh khiết như mọi khi. Ngay lập tức, trong lòng tác giả trỗi dậy cảm xúc mãnh liệt, khát vọng trở về quê hương tìm tự do trỗi dậy mạnh mẽ.

                Cả bài thơ là sự im lặng tuyệt đối của con người và thiên nhiên. Trong cái mênh mông ấy, chỉ có con người và ánh trăng đang nhìn nhau. Dù cả hai đều không nói ra lời nhưng trong lòng họ muốn nói cả ngàn lời.

                Phân tích bài thơ Ngắm trăng-Văn mẫu 2

                Mở đầu Nhật ký trong tù, Hồ Chí Minh viết:

                Tôi không thích học thuộc lòng những bài thơ, nhưng vì tôi biết phải làm gì trong tù, nên tôi dành cả ngày dài để đọc thuộc lòng và càng đọc nhiều, tôi càng chờ đợi đến ngày được tự do

                Thơ đã trở thành thú tiêu khiển của con người, nhưng đối với người đọc, khi bắt gặp bất kỳ bài thơ nào, họ sẽ thấy tâm hồn của một thi sĩ, một chiến sĩ, một con người luôn hướng về ánh sáng của nhân dân. “Trông trăng” là một bài thơ như vậy.

                Tên bài thơ là “vầng trăng khuyết”, đây là đề tài nóng hổi trong bài thơ và là nguồn cảm hứng cho nhiều tác giả, vầng trăng là người bạn tri kỷ để tâm tình. Khi bạn gặp ánh trăng, những bài thơ của bạn cũng tự nhiên như một thiên nhiên:

                Không có hoa trong tù (không có rượu hoặc hoa trong tù)

                Lẽ thường, các nhà thơ thường mang theo rượu để uống và hoa để ngắm khi gặp Mingyue. Vì rượu và hoa, trăng trở nên thơ mộng, dưới ánh trăng người không cô đơn. Nhưng dòng mở đầu của bài thơ, Hồ Chí Minh dường như kể một cách tự nhiên, thay vì than thở về hoàn cảnh.

                Một người bị bắt và mất tự do “ở giữa”, vì vậy “không rượu không hoa” là không thể tránh khỏi. Từ “diệc” đã dẫn đến gia tăng nghèo đói. Nhưng chúng ta vẫn có thể thấy rằng giọng thơ của ông không hề tức giận vì sự thiếu thốn của mình mà còn rất nỗ lực. Đến khổ thơ thứ hai, vẫn giữ được nét tự nhiên, khổ thơ này trở thành vấn đề:

                <3

                Nhịp điệu của bài thơ này là sự pha trộn giữa nhịp điệu đều đặn và nhịp điệu đẳng áp, một kiểu hỗn loạn và nghệ thuật. Trước vẻ đẹp của đêm trăng, tâm hồn người nghệ sĩ yêu thiên nhiên ắt hẳn cũng muốn thưởng trăng một cách trọn vẹn, nhưng không thể ở tù được, nên con người ta tiếc nuối nhưng đừng để vẻ đẹp ấy trôi qua vô ích, vậy nên. là sự nhầm lẫn: làm sao người ta có thể thờ ơ với cái đẹp?

                Nhưng cũng có thể là một lời khẳng định nhẹ nhàng: cảnh đẹp hiếm có, nhưng cũng không thể thờ ơ. Chính sự thiếu thực tế khi bắt gặp một tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu thiên nhiên đã tạo nên cách đặt câu hóm hỉnh, như nụ cười rất ý nhị của Hồ Chí Minh. Tình yêu thiên nhiên đã giúp tôi vượt qua hoàn cảnh này:

                Về hướng khán giả, minh nguyet và minh tham gia cổ vũ thi nhân (người nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trăng tỏa sáng, trăng lấp ló qua cửa sổ)

                Rượu, hoa thì thiếu, nhưng dường như tâm hồn thi sĩ cũng đủ cho bữa tiệc ngắm trăng. Có “khúc” giữa nhan-trăng, nguyệt-thơ, nhưng có lẽ người tù không vượt qua được mối lương duyên trông trăng tìm người. Những song sắt tỏ ra thô ráp, vô tình nhưng bất lực, bởi cuộc gặp gỡ giữa trăng và người vẫn rất tự do, dễ dàng và rất tế nhị.

                Trước khi ngắm trăng, ông là một quản ngục và tìm thấy trăng, nhưng cuối cùng trông trăng, viên quản ngục đã trở thành một “thi sĩ” – một nhà thơ. Có người nhận xét: Đây là một cuộc vượt ngục tinh thần, không có gì sai cả. Bị giam cầm trong tù nhưng tâm hồn anh luôn hướng về ánh sáng và thiên nhiên.

                Cái nhìn của ông về trăng qua bốn dòng thơ ngắn, thể hiện tâm hồn của một vị thủ lĩnh hòa nhập và gắn bó với thiên nhiên. Với tôi, người ngắm trăng cũng sẽ được ngắm trăng, vẻ đẹp của con người cũng đủ làm cho trăng mê đắm. Điều này khẳng định vẻ đẹp và sự mới lạ của phong cách, cũng như sự tinh tế hiện đại mà người ta tìm kiếm ở chất thơ quen thuộc trong các tác phẩm kinh điển.

                Bất kể tình huống nào, bạn luôn tạo cho thiên nhiên một chỗ dựa vững chắc. Có khi thiên nhiên khỏa lấp nỗi cô đơn, thiên nhiên tượng trưng cho niềm vui chiến thắng, có khi thiên nhiên trút lòng nhưng cũng có khi thiên nhiên mang nặng khát vọng tự do, tâm hồn muốn tự do, hướng về ánh sáng. “Mochizuki” là bài thơ khẳng định tâm hồn, khẳng định nhân cách, chí khí của người lãnh đạo trong môi trường ngục tù tăm tối.

                Phân tích bài thơ ngắm trăng – ví dụ 3

                Nguyễn Ái Quốc là một vị lãnh tụ vĩ đại và người cha già của đất nước. Đồng chí là người sáng lập cách mạng Đảng Cộng sản Việt Nam, một trong những người đặt nền móng và lãnh đạo cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, toàn vẹn lãnh thổ của nhân dân Việt Nam.

                Gần 30 nhà tù ở 13 huyện ở tỉnh Quảng Tây đã bị đày ải hơn một năm vào thời điểm mà chính phủ cho rằng cả thế giới đều bị bỏ tù. Lần này, anh đã viết 113 cuốn nhật ký trong tù. “Những bài thơ của trăng” được trích từ tập thơ này. Đoạn thơ này ghi lại cảnh ngắm trăng trong tù, qua đó thể hiện lòng yêu trăng, yêu thiên nhiên, khát vọng được hòa mình vào cảnh đẹp thiên nhiên.

                Ở phần đầu, tác giả nói đến cảnh thiếu thốn trong tù: “Trong tù không có rượu không hoa”. Trong các nhà tù, lương thực, quần áo, chăn màn thiếu thốn, nhất là nhà tù của Tưởng Giới Thạch, nơi giam giữ một nhân vật chính trị. mạng.

                Nhưng đối với Hồ Chí Minh, “rượu” và “hoa” là thứ mà Người thiếu nhất, bởi đó là những thứ không thể thiếu khi nhà thơ ngắm trăng, ngắm cảnh. Vì có rượu và hoa, ngắm trăng cũng đủ thơ mộng, thi nhân sẽ không còn thấy cô đơn với thiên nhiên. Nghèo khổ trong chốn lao tù chỉ có vậy nhưng tác giả kể với tâm trạng vui tươi hoàn toàn chấp nhận mọi hoàn cảnh thiếu thốn.

                Thông thường, những người bị nhốt trong tù, họ thường cảm thấy chán nản và làm thơ và buồn bã suốt ngày. Nhưng đối với tâm hồn yêu thiên nhiên của Hồ Chí Minh thì hoàn toàn khác. Trong suy nghĩ của con người, thiên nhiên luôn là cảnh vật, yêu thiên nhiên, muốn ra ngoài làm bạn với thiên nhiên, nhưng tâm trạng của nhà thơ lại khác với sự bất lực khi nhìn thấy thiên nhiên

                “Tự dưng em thấy buồn vô cùng khi ngồi khóc bên ngoài”

                Hồ Chí Minh đã quên đi thân phận một người tù và mọi gian khổ trong tù ngục, đón nhận thiên nhiên, đón nhận vẻ đẹp của ánh trăng và chấp nhận cảnh đẹp của đêm trăng như một nhà thơ. Câu thơ tiếp theo vẫn mang tình cảm ấy.

                “Vẻ đẹp của đêm nay khó có thể bỏ qua”

                Trong bài thơ gốc, câu thứ hai là câu nghi vấn, nhưng trong bản dịch lại là câu trần thuật, điều này làm mất đi vẻ đẹp của bài thơ và làm mất đi cảm xúc khó hiểu trong bản dịch của nhà thơ. Ngờ đâu “Khó Hững hờ”, cảm xúc bối rối của nhà thơ đã bị cuốn đi.

                Trước một đêm trăng đẹp như thế, nhà thơ choáng ngợp, cảnh vật thật huyền ảo, nhà thơ không thể cưỡng lại được vẻ đẹp của thiên nhiên, câu hỏi của thiên nhiên ấy thể hiện tình yêu thiên nhiên và khát khao thưởng thức vẻ đẹp của mình. Chúng tôi nghĩ rằng câu hỏi này là một câu hỏi khó hiểu đối với người đọc, nhưng đối với anh ta, đó là một câu hỏi tu từ nhấn mạnh giải pháp tốt nhất của anh ta.

                Ánh trăng trong sáng và đẹp đẽ như thôi thúc thi nhân tìm đến chốn tự do để giao hòa, sẻ chia. Vì vậy, dù thiếu thốn về vật chất “không rượu không hoa”, dù không gian tù nhỏ hẹp, và dù song sắt ngoài cửa sổ, hai tâm hồn đã hòa vào nhau để thả hồn cho nhau, và anh đã ghim chặt khát vọng tự do của mình và những người tù trong đó. . Ngắm trăng với thái độ (vượt ngục)).

                “Về hướng khán giả, minh nguyễn và khán giả động viên”

                Bản dịch

                “Người trông trăng qua cửa sổ, trăng trông qua cửa sổ, thi sĩ”

                Tương quan của hai câu cũng thấp hơn so với chuyển ngữ, và vì hai từ trong bản dịch là từ đồng nghĩa nên bản dịch không thể đảm bảo sự tập trung của thể thơ. Trong hai bài thơ, người chú đã sử dụng tài tình nghệ thuật tương phản và nghệ thuật nhân hoá kịp thời khiến trăng và người càng trở nên gần gũi, trở thành tri kỉ, tương thân tương ái, cùng vượt qua gông cùm của trăng. Các nhà tù đến với nhau.

                Ở đây, trăng và người là hóa thân của tôi, hóa thân linh hồn, vừa là nghệ sĩ, vừa là chiến sĩ yêu tự do, tích cực tìm kiếm vẻ đẹp không thể ngăn cản của ngục tù

                p>

                Trong bài thơ này, mối quan hệ giữa con người và trăng là mật thiết và bình đẳng. Trăng vừa có vẻ đẹp của trăng vừa có vẻ đẹp của tâm hồn, vầng trăng vượt qua song sắt nhà tù không phải là nhìn viên quản ngục, người bị giam giữ mà là nhà thơ. Đó là khoảnh khắc nâng tầm tôi, và đây là lần đầu tiên tôi tự sáng tác.

                Vào lúc này, chỉ có nhà thơ mới có thể tương tác chặt chẽ với ánh trăng. Vầng trăng tượng trưng cho vẻ đẹp vĩnh hằng của vũ trụ và là niềm khao khát bất diệt của thi nhân. Nhưng giờ trăng lên khỏi hàng rào chật hẹp bước vào ngục tù ẩm thấp và cảm phục người thơ hay tâm hồn thi sĩ. Điều này thể hiện nét đẹp của con người Hồ Chí Minh.

                Tác phẩm cho thấy dù trong hoàn cảnh đặc biệt bị giam cầm, không rượu chè hoa lá nhưng anh không hề chán nản, tuyệt vọng, ngược lại anh vẫn giữ được phong thái ung dung tự tại. Tự nhiên hơn, với tâm hồn hòa mình vào không gian bao la, thơ mộng và ánh trăng bên ngoài song sắt nhà tù, hắn đã thực hiện thành công cuộc vượt ngục một cách ngoạn mục.

                Nghệ thuật ngắm trăng của bạn cũng giống như bất kỳ bài thơ ngắm trăng nào khác mà bạn đã viết trong tù. Nhưng có thể nói, mỗi bài thơ trăng bạn viết đều có những nét riêng: trăng rằm tháng giêng căng tràn sức sống, trăng rằm, trăng trên báo đầy chất thơ và tình cảm. Nhìn chung, ở tất cả những bài thơ này đều cho người đọc thấy được vẻ đẹp tâm hồn của nhà thơ là luôn vui sống hòa mình với thiên nhiên.

                Ánh trăng của ông diễn ra trong bốn bài thơ ngắn, nơi chúng ta thấy tâm hồn của vị lãnh tụ hòa quyện với thiên nhiên và gắn bó với nó. Với tôi, ai ngắm trăng cũng thấy được vẻ đẹp của con người, cũng đủ sức mê hoặc lòng người. Điều này khẳng định sự mới lạ của phong cách và sự tinh tế hiện đại mà người ta đang nhìn vào một bài thơ cổ điển quen thuộc.

                Ngắm trăng mà thưởng trăng, bởi Bác là người có tâm hồn yêu đời, khát khao tự do, tự do làm người, tự do, tự do thưởng ngoạn cảnh đẹp thiên nhiên đất nước. Dù trong hoàn cảnh nào, bạn luôn hướng đến sự hòa mình với thiên nhiên.

                Phân tích bài thơ ngắm trăng – ví dụ 4

                Bác Hồ suốt đời luôn hướng về sự nghiệp cách mạng chăm lo đất nước, Bác không muốn làm nhà thơ mà như Bác đã từng viết:

                <3

                Tình cảnh “nhàn hạ” khiến người ta mê mẩn thơ. Trong những năm tháng bị giam cầm, ông đã có một bài thơ rất hay: “Phong nguyệt”.

                “Trong ngục không có rượu, diệc phi chi tiền khảo hạch, có phải hay không?

                Bài thơ được dịch là “Nhìn vào mặt trăng”:

                “Đêm nay trong tù không có rượu, cảnh vật. Người nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng vào cửa sổ, người nhìn thi nhân. Hẳn là không khỏi hững hờ”

                Tên bài thơ là “vầng trăng” – “Ngắm trăng”. Người xưa ngắm trăng dưới ánh trăng, cùng bạn bè miệt vườn, một bao thơ, một ly rượu. Nhưng bây giờ, tôi đang nhìn mặt trăng trong một tình huống rất cụ thể:

                “Không có rượu hoặc hoa trong tù”

                Câu này tiết lộ nhiều điều bất ngờ. The Moon Watcher là một tù nhân “trong tù” không có tự do. Trong trường hợp đó, mọi người thường chỉ vật lộn với đói, đau và hận thù. Nhưng Hồ Chí Minh đã hướng về ánh trăng trong sáng, dịu êm với tình yêu thiên nhiên tha thiết. Không những vậy, nhà tù tăm tối “không rượu không hoa”. Nhân vật Lữ (có nghĩa là “cũng”) trong nguyên tác chữ Hán nhấn mạnh sự thiếu thốn và khó khăn của ông trong trạng thái “trông trăng”.

                Không tự do, không rượu chè, không trăng hoa mà phải “thử lương, nhược tiểu?” – Ta đối mặt với trăng sáng như thế nào? Nguyên văn chữ Hán là một câu hỏi đầy hoang mang và ám ảnh đối với tâm hồn nhà thơ trước vẻ đẹp trong trẻo và đầy đặn của ánh trăng. Không có điều kiện vật chất tối thiểu, không có tự do, nhưng ở Hồ Chí Minh có một “lối thoát tinh thần” rất riêng, như Người đã từng tâm sự:

                “Thể xác ở trong tù, tinh thần ở ngoài”

                Thể xác bị giam cầm nhưng tâm hồn anh vẫn bay bổng với thiên nhiên. Điều này có thể được lý giải bởi tình yêu thiên nhiên và tinh thần “thép” không bị cái ác chinh phục. Trăng trong, lòng cũng trong, trăng và người hợp nhất:

                “Không phụ thuộc vào định hướng của khán giả, minh nguyet nguyet tham gia cùng khán giả, khuyến khích khán giả thơ”

                Bản dịch thơ:

                “Người trông trăng qua cửa sổ, trăng trông qua cửa sổ, thi sĩ”

                Trong nguyên văn chữ Hán, nhà thơ dùng “người” – “trăng”, “hướng” – “tông”, “đôi tiền” – “hai bên”, “minh nguy” – “bằng” giữa hai câu thơ. Điều này thể hiện sự giao hòa, đồng điệu giữa con người và trăng, trăng và con người như hai tri kỷ. Để đáp lại tấm lòng của viên quản ngục – nhà thơ, trăng còn “khuyến thính thi sĩ” Trong chữ Hán, “tông” có nghĩa là đi theo, trăng theo thanh vào ngục của nhà thơ là “thính giả”. Đó là một cảm nhận rất riêng. Vầng trăng là biểu tượng cho vẻ đẹp vĩnh hằng của vũ trụ, là niềm khao khát muôn thuở của nhà thơ. Tuy nhiên, giờ đây, vầng trăng sáng ló ra khỏi cổng hẹp bước vào ngục tù ẩm thấp và hôi hám, khiến nhà thơ thán phục. Tâm hồn nhà thơ, điều này khẳng định vẻ đẹp của con người Hồ Chí Minh.

                “vong nguyet” ra đời năm 1942-1943 khi Bác Hồ bị giam trong tù ý tưởng về giới thach. Bài thơ thể hiện sự hào hiệp của ông, bất chấp nguy hiểm gian khổ. Trong mọi trường hợp, con người có xu hướng hướng về thiên nhiên, thể hiện sự cởi mở và yêu thiên nhiên. Đây là một trong những biểu hiện quan trọng của tinh thần thép Hồ Chí Minh.

                “vong nguyet” không chỉ là một bài thơ tả cảnh đơn thuần. Bài thơ này cũng là một bức chân dung tự họa của Hồ Chí Minh. Vì vậy, bài thơ này thực sự là một bài thơ quý trong kho tàng thơ ca Việt Nam.

                Phân tích bài thơ ngắm trăng – ví dụ 5

                Bác Hồ đã ghi nhật ký trong tù khi bị giam ở Trung Quốc năm 1942. Nhìn trăng là một bài thơ tuyệt vời trong nhật ký của bạn và một bài thơ tuyệt vời mà bạn đã viết về mặt trăng.

                Trong ngục không có rượu hoa, đêm nay cảnh đẹp, khó có thể thờ ơ! Người nhìn trăng ngoài cửa sổ, nhìn trăng ngoài cửa sổ, người nhìn thơ.

                (Bản dịch của nam)

                Bài thơ nói về việc trông trăng, tư thế trông trăng trong tù, từ đó thể hiện một tâm hồn cao cả và một phong cách chiến sĩ – nhà thơ đầy chất phác.

                Hai câu đầu diễn tả một tình huống và một nỗi niềm: không có rượu và hoa thì lòng làm sao bối rối với cảnh đêm nay? Nhà thơ thấy mình gặp rắc rối. Trong tù, phải phân nước, còn khẩu phần ăn lại là bát cháo hành, đắp chăn bằng giấy… vô cùng thương tâm và chua xót. Vậy thì kiếm đâu ra rượu và hoa để ngắm đêm trăng trong tù? Rượu, trăng, và hoa là ba phong vị tao nhã của thi nhân mọi triều đại. Dòng đầu của bài thơ như một kiểu tự an ủi: không rượu chè hoa lá trong tù. Vào một đêm thu đẹp trời, thiếu rượu và hoa, nhà thơ băn khoăn, trăn trở. Đây là bi kịch của một nhà thơ có tâm hồn cao thượng và yêu thiên nhiên:

                Vẻ đẹp của đêm nay không thể bị bỏ qua.

                Mặt trăng không được nhắc đến trong bài thơ, nhưng người đọc có cảm giác như một vầng trăng đẹp xuất hiện. Khổ thứ 3 trong hai khổ thơ, 4 vầng trăng mới xuất hiện. Phong cảnh mặt trăng hiếm có:

                Người ta nhìn ra ngoài cửa sổ để thấy trăng tỏa sáng, và trăng lấp ló qua cửa sổ cho nhà thơ. Nguyên văn bằng tiếng Hán là: Nhãn hướng khúc Càn, minh nguyễn tham kiến, khích lệ thi nhân

                Mỗi câu chữ Hán có hai hình ảnh tương phản: nhan – nguyet, nguyet – thi gia và thông điệp từ khán giả (nhìn, nhìn, hai mắt). Nhân vật Mẫn là một con người đã trở thành nhà thơ – nhà thơ có ý nghĩa thẩm mĩ đặc biệt. Từ ngục tối, người lính nhìn trăng qua ngục. Tư thế nhìn trăng rất đẹp, giống như một sự thoát tục. Vầng trăng được nhân cách hóa bằng khuôn mặt và đôi mắt: trăng ngang qua cửa sổ nhìn nhà thơ. Thi nhân và vầng trăng lặng lẽ nhìn nhau, đồng cảm, chia sẻ tình tri kỉ. 3 và 4 đối lập nhau, ngôn ngữ và hình ảnh đối xứng, hài hòa. Vầng trăng và nhà thơ, hai gương mặt trong sáng, hai tâm hồn cao thượng dù bị ngục tù ngăn cách nhưng vẫn yêu thương nhau. Có thể nói đây là hai trong những bài thơ tả trăng hay và đặc sắc nhất. Có mấy ai nhìn trăng qua ngục? Cử chỉ ngước nhìn trăng của Hồ Chí Minh thể hiện lòng yêu trăng, tâm hồn cao thượng, phong thái ung dung, dễ gần. Nó còn thể hiện khát vọng tự do, từ bóng tối ngục tù đến vầng trăng sáng, nhà thơ xác lập lập trường: thân ở trong ngục, tinh thần ở ngoài ngục.

                hoai thanh từng nhận xét: Thơ Rằm. Nhật ký trong tù có bảy bài thơ về trăng. Một thế giới trăng đầy hấp dẫn và thơ mộng:

                Hãy dành thời gian để chiêm ngưỡng mặt trăng và săn đuổi mặt trăng mùa thu.

                (Tết Trung thu)

                <3

                (đêm lạnh)

                Trên bầu trời, mặt trăng trượt trên những đám mây.

                (Đêm mùa thu)

                Hãy nhìn trăng, thế giới trăng phản chiếu hồn thơ bao la của tình yêu. Tôi nhìn trăng vì tôi yêu trăng và tự do.

                Phân tích bài thơ ngắm trăng – ví dụ 6

                Hồ Chí Minh, vị cha già kính yêu của dân tộc, một vĩ nhân của đất nước và dân tộc Việt Nam. Một con người đã dành cả cuộc đời của mình để làm những điều phi thường và những điều kỳ diệu cho đất nước của mình và cho đất nước của mình. Tấm lòng của bạn được cả dân tộc Việt Nam thấu hiểu, nhân dân Việt Nam sẽ luôn ghi nhớ công ơn của bạn.

                Cuộc đời của Bác thật bi thảm vì nghĩa lớn, vì hoàn cảnh tù đày khốn khổ và kinh khủng. Từ năm 1942 đến năm 1943, Bác bị chính quyền bắt và tống vào ngục. Đây là lúc ông đăng thơ về cuộc đời trong tù của mình. Tuy nhiên, những bài thơ đó không chỉ là thơ. Bởi về bản chất, ý nghĩa của nó là sự quở trách sâu sắc và khủng khiếp đối với hệ thống nhà tù hà khắc của chính phủ. Trông trăng cũng là một trong những bài thơ tiêu biểu trong tập:

                “Trong ngục không có rượu, diệc phi chi tiền khảo hạch, có phải hay không?

                Vầng trăng trong lòng các thi nhân ngày xưa là tri kỷ của họ. Những cảm xúc khó bày tỏ được mặt trăng đặc biệt bày tỏ. Nhà thơ cổ đại Mochizuki cũng coi đó là một thú vui tao nhã. Nếm rượu, ngắm trăng, ngắm vịnh đẹp như tranh vẽ, còn gì tuyệt vời hơn. Có những cảnh chơi trăng, có những đêm trăng trong trẻo, tinh khôi, hòa quyện với thiên nhiên và giai điệu của cuộc sống, cuộc sống. Nhưng đêm nay cũng được ngắm trăng, cũng là cảnh ân tình, chỉ có một trường hợp rất đặc biệt là anh được ngắm trăng trong tù, ngắm trăng trong tù, bị tra tấn, áp bức và sống trong tù. nước ngoài. Trong trường hợp này, sẽ có quá nhiều nút thắt trong tâm hồn con người.

                “Trong tù, không rượu, tối nay không có mỹ nhân”

                Là người có tâm hồn nghệ sĩ, Bác là người có tâm hồn dễ xúc động trước những biến động của thiên nhiên và cuộc sống. Hôm nay, trong cuộc sống tù đày khắc nghiệt, không rõ ngày hôm nay đã xảy ra chuyện gì, nhưng rõ ràng hôm nay trong lòng tôi có nhiều nỗi niềm, muốn được nhẹ lòng. . Tất cả những gì bạn muốn bây giờ là ra khỏi phòng giam này hoặc chỉ nhìn thấy một chút tự do bên ngoài. Nhưng muốn rượu không cồn, buồn muốn nhìn hoa cho thanh thản, nhưng xung quanh chỉ có bóng tối. Nhưng hôm nay, thiên nhiên nhìn thấu song sắt nhà tù trong con mắt của nhà thơ, một người đồng chí, một tù nhân của những vần thơ tuyệt vời và đầy sức quyến rũ:

                “Người trông trăng qua cửa sổ, trăng trông qua cửa sổ, thi sĩ”

                Trong điều kiện khắc nghiệt của nhà tù, việc ngắm trăng của bạn trở thành một bữa tiệc thiếu nhiều tiêu chuẩn nội tâm để chơi và ngắm trăng. Đó là có rượu, có bạn, và có thể thoải mái ngồi trong một khung cảnh thiên nhiên lộng gió. Nhưng bây giờ, trong trường hợp này, bạn đang thiếu mọi thứ. Tuy nhiên, tâm hồn tôi vẫn cảm nhận rõ ràng sự bình yên từ tận đáy lòng mình, bởi tôi biết vầng trăng, người bạn tâm giao trên cao, cũng biết cảm giác của tôi như thế nào. Anh đưa mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn trăng, thấy vầng trăng trong veo dịu dàng vang vọng lòng anh. Vầng trăng sáng soi vào tâm hồn tôi và giúp tôi vơi đi những mệt mỏi, phiền muộn. Bạn có thể nhìn thấy phong thái điềm tĩnh của anh ấy trong những tình huống khó khăn, loại thái độ này không dễ có được, bạn phải là người nhìn xa trông rộng, luôn lạc quan và có thể giữ được nội tâm trong sáng ngay cả trong lúc lao động. Mọi người thích nhà tù.

                Thơ Mochizuki không chỉ là bài thơ tả cảnh sắc thiên nhiên mà còn là bài thơ thể hiện tâm hồn. Một người đàn ông có bản lĩnh, cuộc sống trong tù vẫn bảnh bao, lạc quan và biết nhìn xa trông rộng.

                Phân tích bài thơ trông trăng – ví dụ 7

                Khi nhắc đến Hồ Chí Minh, bất cứ ai cũng cảm ơn và kính trọng. Dù anh đã qua đời nhưng hình ảnh của anh sẽ mãi mãi đọng lại trong lòng người dân Việt Nam với những gì đẹp đẽ nhất, trong sáng nhất và cao quý nhất. Bác không chỉ là một vị lãnh tụ tài ba mà còn là một nhà thơ nổi tiếng với những vần thơ hay, có lòng yêu quê hương, yêu thiên nhiên. Một trong những bài thơ hay để miêu tả tinh thần của người chiến sĩ cách mạng phải kể đến bài thơ “Mochizuki”, tuy ngắn gọn nhưng lại toát lên khí chất ngút trời.

                <3

                Ở giữa tù không có chi, khám, lương, biểu diễn, chỉ có tiền, khán, trăng, trăng, khuyến khích khán giả

                Bài thơ được dịch:

                Đêm nay trong ngục không rượu không cảnh, người bàng quan khó có thể nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng ngoài cửa sổ nhìn chằm chằm thi nhân

                Câu thơ nhẹ nhàng dễ chạm đến trái tim người đọc với sự cảm phục biết ơn. Bài thơ là “Nhìn trăng”, nhưng nó ở trong một hoàn cảnh rất đặc biệt và khác thường:

                Không rượu và không hoa trong tù

                Người xưa khi ngắm trăng thường có những người bạn tốt, vừa nhâm nhi ly rượu cay, vừa chiêm ngưỡng vẻ đẹp của ánh sáng dịu dàng chiếu xuống nhân gian. Họ cùng ngắm trăng trong vườn hoa rực rỡ sắc màu. Trong bầu trời và mặt đất, thiên nhiên và con người như hòa nhập, say đắm với nhau, cùng cảm nhận vẻ đẹp và chất thơ của vạn vật. Nhưng ở đây, bạn đang nhìn lên mặt trăng trong một không gian kỳ lạ như vậy. Không có hoa, nhưng bạn vẫn bị giam trong một nhà tù tối tăm, hôi hám. Dù cuộc sống khó khăn, chật hẹp cũng không đủ sức ngăn cản tâm hồn người tù bay bổng. Từ đó, chúng ta có thể cảm nhận được rằng bạn yêu thiên nhiên đến nhường nào. Đã vậy, con người lại thường xuyên chịu đói rét, anh vẫn hướng về thiên nhiên, quên đi sự thật của số phận. Tình yêu thiên nhiên của con người đủ để vượt qua tất cả, và vì cảnh đẹp quá nên không thể chối từ.

                Cảnh đẹp đêm nay không thể bỏ qua

                Trăng tròn và sáng trong đêm gió nhẹ và không gian tĩnh lặng. Cảnh đẹp và thơ mộng làm sao mà người ta có thể dửng dưng làm ngơ, nhất là một tâm hồn yêu thiên nhiên đất trời như bạn. Dường như trong khi thân xác bị giam cầm, tâm hồn anh vẫn bay theo gió trăng, vì như anh đã viết:

                Cơ thể ở bên trong lao, tâm ở bên ngoài

                Chúng có thể trói buộc và giam cầm bạn, nhưng làm sao chúng có thể kìm hãm tình yêu thiên nhiên luôn tuôn chảy trong tâm hồn bạn. Và em, vượt qua tất cả, được thả mình dưới ánh trăng dịu dàng.

                Người ta nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn thi nhân qua khe cửa

                Anh ấy phóng to đôi mắt của mình xa hơn, cao hơn, về phía mặt trăng. Trăng cũng đáp lại ánh hào quang, nhìn xuống nhà thơ đang say sưa với vẻ đẹp của đất trời. Con người và thiên nhiên sống hòa hợp và gắn bó với nhau. Một tri kỷ tương tư, luôn nhìn theo hướng khác. Tình yêu thiên nhiên của anh đã vượt lên trên những khó khăn của mình để biến mặt trăng, một vật thể vô tri vô giác, có thể hiểu được và sẵn sàng đáp lại. Điều này giúp ta thấy được vẻ đẹp trong tâm hồn Người, một vẻ đẹp rạng ngời như ánh trăng dịu dàng và đẹp đẽ. Bạn yêu thiên nhiên, và thiên nhiên thấu hiểu tâm hồn đó. Hai người nhìn nhau và yêu nhau như cùng một trái tim, đầy yêu thương.

                Như vậy, qua bốn dòng của bài thơ “Trăng động”, chúng ta có thể cảm nhận được tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu thiên nhiên của Bác thật là cao đẹp. Vì vậy, tôi càng khâm phục tinh thần lạc quan của vị lãnh tụ vĩ đại này, dù khó khăn đến đâu ông vẫn giữ vững niềm tin và hy vọng vào một tương lai tươi sáng và tốt đẹp nhất. ..

                Phân tích bài thơ ngắm trăng – ví dụ 8

                trăng — bạn tâm tình, trăng — một nhà thơ có bề dày truyền cảm. Trong thơ cổ phương Đông và phương Tây, có rất nhiều bài thơ hay về trăng đã để lại ấn tượng khó phai mờ trong lòng người đọc. Một trong những tác giả viết nhiều về trăng là nhà thơ – lãnh tụ Hồ Chí Minh. Trong cuộc đời hoạt động cách mạng đầy gian khổ và vẻ vang của mình, Người luôn coi vầng trăng là người bạn tri kỉ, tri kỉ của mình.

                Bài thơ “Mochizuki” ra đời trong một hoàn cảnh đặc biệt: trong ngục tù tăm tối của chế độ đồ đá của thế giới, nhà thơ-tù nhân bị còng tay, chân bị cùm và thân thể bị nguyền rủa trong ngục tù. Lạnh lùng nhưng bình yên tận hưởng vẻ đẹp của đêm trăng:

                <3

                (Đêm nay không có rượu và không có mỹ nhân trong ngục)

                Câu thơ mở đầu miêu tả hiện thực phũ phàng “không rượu không hoa” trong các nhà tù. Nhà tù, không có rượu và hoa, được sử dụng để tạo hứng thú cho tâm hồn nhà thơ? Trước đây, trong các tình huống tù tội, “không uống rượu” luôn luôn bị trùng lặp với “không chi tiêu” … Hiện thực xám lạnh phủ định tất cả.

                Tuy nhiên, trong tâm hồn ông, trong tình yêu cuộc sống vô bờ bến, nguồn cảm hứng vẫn dạt dào, thiết tha khiến ông không khỏi thở dài: “Cảnh đẹp đêm nay, khó mà hững hờ”. Ánh trăng thanh khiết dường như đang thôi thúc, như mời gọi nhà thơ ra tự do, giao hòa và sẻ chia. Tuy nhiên, môi trường khắc nghiệt đã trói buộc con người. Con người bị giam cầm, nên sự hưởng thụ chỉ có thể thu gọn trong những cử chỉ im lặng, lặng lẽ.

                “Về hướng khán giả, minh nguyet nguyễn làm việc cùng khán giả để khuyến khích khán thính giả.

                (người nhìn trăng qua cửa sổ, nhà thơ qua cửa sổ)

                Anh lặng lẽ đắm chìm trong ánh trăng sáng ngoài cửa sổ. Bốn bức tường chật hẹp của chiếc lồng không thể ngăn được cảm xúc quá lớn này. Anh thả hồn mình theo ánh trăng, nơi anh hun đúc niềm khao khát tự do vô bờ bến. Lâu lâu có những lời thì thầm: “Trăng ơi, có hiểu ta yêu trăng đến thế nào không?”. Lời tâm sự chân thành từ sâu thẳm tâm hồn con người, được vầng trăng chia sẻ cảm động. Ánh trăng lung linh bỗng trở nên sinh động và lanh lợi hơn: “Ánh trăng soi bóng người thơ qua khung cửa sổ”. Trước vầng trăng đẹp, hiện thực u ám, tăm tối của ngục tù dường như bị xóa nhòa để nhường chỗ cho sự giao hòa thần thánh giữa nhà thơ tự do với thiên nhiên vĩnh hằng. Anh hướng mắt về ánh trăng sáng trong những đêm tù ngục, bao hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống anh vẫn luôn hướng về cái đẹp của cuộc đời.

                Xuyên suốt bài thơ, không có một âm thanh nào, thậm chí là một âm thanh nhỏ. Sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy nâng tầm sâu thẳm tâm hồn con người, tâm hồn vạn vật. Người ta nhìn trăng, nhưng trăng không có danh phận. Không nói gì, chỉ nói nhiều. Trong số rất nhiều bài thơ về trăng, bài thơ “Ngắm trăng” của nhà thơ Bộ đội Cụ Hồ mang một vẻ đẹp giản dị mà khác lạ. Bốn câu, hai mươi tám chữ, thật ngắn gọn nhưng đã diễn tả hết sức sâu sắc đạo đức, phẩm cách, tác phong của một con người thực thụ.

                Phân tích bài thơ ngắm trăng – ví dụ 9

                Hồ Chí Minh là một lãnh tụ cách mạng của dân tộc Việt Nam, một nhà văn, nhà thơ lớn. Thơ ca chiếm một vị trí quan trọng trong di sản mà con người để lại cho thế giới. Thơ Hồ Chí Minh thể hiện tình yêu cuộc sống, yêu thiên nhiên, yêu quê hương đất nước, thể hiện một nghệ thuật thơ mang đậm màu sắc cổ điển và hiện đại.

                “Ngắm trăng” là bài thơ thứ 20, trích từ “Nhật ký trong tù”. Được viết bằng thể thơ tứ tuyệt ngắn gọn, cô đọng, tác phẩm mở ra thế giới tâm hồn và những cảm xúc phong phú của Người trong cảnh ngục tù tăm tối và khó khăn.

                Tháng 8 năm 1942, Hồ Chí Minh từ Beipu (Caoping) bí mật lên đường sang Trung Quốc để tìm kiếm viện trợ quốc tế cho cách mạng Việt Nam, nhưng Người không ngờ Quảng Tây, nơi bị chính quyền đánh tàu tưởng rằng ông bị bắt giam vì không có lý do, ông bị giam trong 300 nhà tù trong huyện và bị tra tấn trong hơn một năm.

                Tác giả viết bài thơ “Nhật ký trong tù” để giải trí, nhưng qua bài thơ này, người đọc vẫn thấy được chân dung tâm hồn Hồ Chí Minh – tinh thần lạc quan, khí phách hiên ngang, dũng cảm phi thường của một người cộng sản. Một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, biết yêu thương con người và thiên nhiên.

                Bài thơ “Dâng trăng” được người chú trong tù viết nhưng trước vẻ đẹp của đêm trăng, anh đã thoát khỏi gông cùm xiềng xích của ngục tù, thoát ra ngoài mênh mông với tâm hồn tự do khoáng đạt. Có thể nói, bài thơ này là một điển hình cho thái độ sống của một con người: “trong lao / ngoài ghẻ”.

                Đầu tiên, hai phần mở đầu là phần giới thiệu về hoàn cảnh trong tù và nỗi lo về giấc mơ của người nghệ sĩ:

                Trong tù, không tiêu, không tiêu, để thử lương?

                Bài thơ được dịch:

                Trong tù, đêm nay không rượu chè mỹ nhân

                Từ “không” được lặp lại hai lần, nhấn mạnh sự vắng mặt của thứ nên không thể thiếu lúc này: không rượu, không hoa. Ngược lại, “nét đẹp đêm khó phai”. Câu hỏi tu từ (như thế nào) trong đoạn hai “Phán?” Thể hiện nỗi khắc khoải, khắc khoải, bối rối của người nghệ sĩ trước “cảnh đẹp”: Không rượu, không trăng, thưởng thức đêm trăng sao?

                Những tiếc nuối, lo lắng là biểu hiện của tấm lòng chân thành, là biểu hiện của tâm hồn yêu thiên nhiên, ngây ngất, khao khát được đắm mình trong ánh trăng. Bài thơ này vượt ra khỏi khuôn khổ ngôn từ, thể hiện cả tâm hồn nghệ sĩ Hồ Chí Minh và bản lĩnh hiên ngang của người chiến sĩ cộng sản.

                Bất chấp mọi khó khăn gian khổ, xiềng xích trong ngục tù, anh vẫn mở lòng đón nhận tất cả vẻ đẹp của thiên nhiên và ánh trăng trong nhà tù lạnh lẽo. Tù nhân Zhiming.

                Khi phải đứng trước cảnh đẹp mà không biết phải phản ứng ra sao vì thiếu thốn đủ bề, tôi đã tìm ra một giải pháp thông minh và chân thành cho tình huống: trao trái tim cho trái tim, yêu thương đổi lấy mặt trăng. mặt trăng – người bạn tâm giao của anh. Đó là một cách cư xử đầy yêu thương, lãng mạn và đầy mơ mộng:

                <3

                Thật là một cuộc hội ngộ tuyệt vời! Mặc cho không gian xung quanh, trong “song sắt” trước mặt, anh và trăng, trăng và người cứ nhìn nhau với tấm lòng tri kỉ. Người ta nhìn ra sông để thấy vẻ đẹp của trăng, và trăng cũng đi về phía bạn qua song sắt. Một không gian hoàn toàn tĩnh lặng trong khoảnh khắc giao hòa nồng nàn mãnh liệt giữa con người và trăng.

                Nghệ thuật nhân hoá ở đoạn cuối khiến vầng trăng trở nên trìu mến, có đôi mắt, có hình dáng cụ thể, đồng thời cũng có thể đồng cảm, sẻ chia để trở thành người bạn tâm giao, tri kỉ, tri kỉ. Thật là một khoảnh khắc lãng mạn, nên thơ và đẹp như tranh vẽ, ánh trăng gột rửa cảnh ngục tù tăm tối, làm cho lòng người trong sáng, thanh khiết. Câu thơ dựng lên một đêm người tù ngắm nhìn bức tranh trăng đẹp, ấm áp và vui tươi, thể hiện niềm thương cảm đặc biệt của mình đối với trăng.

                Màu sắc đậm nét cổ điển và tinh thần hiện đại của Mochizuki. Màu sắc cổ điển được thể hiện ở chủ đề (vầng trăng), chất liệu thơ (rượu, hoa, trăng), tứ tuyệt, song thất lục bát (hai câu cuối). Và vẻ đẹp hiện đại thể hiện ở tâm hồn lạc quan, luôn tràn đầy tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và bản lĩnh phi thường, luôn hướng về ánh sáng của những người chiến sĩ cộng sản …

                Đây là bài thơ tứ tuyệt vỏn vẹn 28 chữ cái, rất cô đọng nhưng đã khắc họa thành công tâm hồn của người chiến sĩ cộng sản: yêu thiên nhiên, lạc quan, mạnh mẽ, vượt qua hoàn cảnh tù đày khắc nghiệt. Đó là chất thép của thơ ca, hay chất thép của lòng dũng cảm phi thường của người chiến sĩ vĩ đại Hồ Chí Minh.

                Phân tích bài thơ trông trăng – ví dụ 10

                Ngắm trăng (nguyên văn chữ Hán là vong linh) là một đề tài rất quen thuộc trong thơ ca cổ phương Đông. Vầng trăng là hình ảnh đại diện cho vẻ đẹp thuần khiết của thiên nhiên, ngắm trăng là cách thể hiện tình yêu, sự đồng cảm với thiên nhiên.

                Trong những bài thơ của Bác, vầng trăng luôn hiện hữu và là người bạn thân thiết của nhà thơ.

                Các nhà thơ xưa có xu hướng cảm thấy thanh thản, thư thái và thoải mái khi ngắm trăng. Thi nhân xưa nhìn trăng thường có hoa có rượu, càng vui càng trân trọng trăng.

                Ở đây, Bác Hồ ngắm trăng trong một hoàn cảnh khác thường:

                Không có rượu và không có hoa trong nhà tù.

                Bài thơ này nói lên hoàn cảnh khó khăn trong tù của nhà thơ, đồng thời cũng cho thấy người này quả là một “hành khách”, nên trước cảnh trăng đẹp, ông đã nghĩ đến cách ngắm trăng tao nhã của người xưa.

                / p>

                Khổ thơ thứ hai bộc lộ rõ ​​nét chất nghệ sĩ chân chính trong tâm hồn Hồ Chí Minh: Trước trăng đẹp như đêm nay, không rượu, hoa chào trăng tỏ lòng thành kính đối với người bạn thân yêu. Đó (Nhà thơ Libach: gửi tình minh nguyễn – nâng chén mời trăng sáng). Nhà thơ không khỏi có chút bâng khuâng, bối rối (nguyên văn bài thơ: “Không biết cảnh đẹp đêm nay phải làm sao?”).

                Thông cảm cho cuộc trốn chạy tinh thần của mặt trăng.

                Hai dòng cuối của bài thơ miêu tả tư thế và động tác của nhà thơ và trăng trong hai câu thơ song song, cân đối từng câu thơ.

                Hàng rào sắt lạnh lẽo của nhà tù vẫn hiện ra giữa trăng và nhà thơ. Nhưng nó đã không thể ngăn chặn sự giao tiếp giữa con người và thiên nhiên. Tâm hồn nhà thơ thoát ra khỏi không gian chật hẹp của lồng lộng bay lên trời gặp vầng trăng sáng giữa bầu trời tự do. Mặt trăng lúc này không chỉ là biểu tượng của vẻ đẹp thuần khiết mà còn là biểu tượng của sự tự do. Quả thật, với bài thơ này, Hồ Chí Minh đã đạt được một sự thoát tục tinh thần

                Mặt trăng ở đâu? Đúng là trăng là người bạn tâm tình của nhà thơ, và trăng cũng vượt qua hàng rào sắt để tìm nhà thơ.

                Về nguyên tắc, mỗi câu đều có phép đối xứng (đối chính phụ), giữa hai câu có một đôi đối, thể hiện sự hòa hợp, thân thiết giữa nhà thơ và con người.

                Tóm lại, hai câu đầu: Điều kiện khắc nghiệt của ngục tù vẫn không thể làm cho con người không rung động trước vầng trăng sáng. Nhà thơ cho rằng rượu và hoa là sự trân trọng đối với trăng đẹp. Vì đó là cách tao nhã của những người xưa đi qua để thưởng trăng. Sự bối rối của nhà thơ, sự bối rối của câu thứ hai (Tôi làm được gì trước đêm trăng đẹp đêm nay?)

                Ở câu 3 và câu 4, tâm hồn nhà thơ đi qua song sắt nhà tù để đến với trăng, tuy không có hoa nhưng có rượu để cùng trăng, nơi người và trăng gặp nhau, gần gũi, thân thiết. . Tình yêu của thi sĩ Hồ Chí Minh đối với trăng đã vượt qua mọi điều kiện khắc nghiệt của hoàn cảnh ngục tù, vượt qua sự ngăn cách giữa các nhà tù, và đạt được sự đồng cảm với trăng.

                Phân tích bài thơ Mochizuki – Mẫu 11

                Cơ thể ở trong lực lượng lao động, và tinh thần ở ngoài lực lượng lao động.

                Đây là tinh thần của những người tù Hồ Chí Minh. Dù bị giam cầm trong xiềng xích và thể xác bị tra tấn, nhưng không ai có thể kiềm chế được tinh thần của anh ta. Không chỉ vậy, trong tù, Hồ Chí Minh còn để hồn thơ bay bổng, vượt ngục về với thiên nhiên, ở bên người bạn tâm giao. Mở cuốn nhật ký trong tù và đọc những bài thơ của Mochizuki, một số người không mấy hào hứng.

                Bài thơ mở đầu bằng việc miêu tả rất chân thực cuộc sống và tình cảm con người.

                Trong tù, không rượu và không đẹp đêm nay.

                Mỗi câu đại diện cho một tình huống. Câu đầu: Tù – không rượu – không hoa. Đây là sự thiếu thốn về vật chất. Điệp từ không được lặp lại hai lần càng làm tăng ý nghĩa của bài thơ. Sự thật là tù nhân sống trong nhà tù thiếu thốn nhiều thứ, trong đó có những nhu cầu cơ bản như thức ăn, quần áo, nước uống, giường, chăn, v.v.

                Bạn đã nói về điều đó trong nhiều bài thơ khác, và trong câu thơ không rượu không hoa này, đó là lời thú nhận cho hoàn cảnh trớ trêu của bạn trước vẻ đẹp mê hồn của đêm trăng. Lời thú tội đó thật cao siêu, nó vượt lên trên thực tế tù đày, những thiếu thốn vật chất trần tục và trần tục. Câu thứ hai: Cảnh đẹp đêm nay, tâm trạng tôi nao nao.

                Chúng tôi nhận thấy rằng những người tù thực sự quên lồng, quên đi thực tại tăm tối, hướng về ánh sáng, thưởng thức cảnh đẹp và chào trăng sáng. Chỉ hai dòng đầu của bài thơ đã cho thấy chất thơ của ông chân thành và bao quát đến nhường nào. Đêm nay, trong ngục tù vắng vẻ, vắng vẻ, anh được người bạn trăng tìm lại.

                Người nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn thi nhân qua khe cửa

                Đó là cách bạn chào những người bạn trên mặt trăng của mình – không rượu, không hoa, chỉ … mắt nhìn nhau, trái tim hướng về phía trước. Nhưng tuyệt vời hơn nữa là nhìn vào tư thế của mặt trăng, cuộc gặp gỡ của ba người, người bạn tâm giao. Đọc nguyên văn chữ Hán, chúng ta càng thấy rõ nét đặc sắc của hội nghị này, đồng thời cũng hiểu sâu sắc nghệ thuật xây dựng câu văn tả thực, rất thực của tác giả.

                <3

                người (người) 1 minh nguyễn (trăng sáng) rồi nguyễn (trăng) – thi nhân (nhà thơ) đứng ở hai đầu câu thơ, cách nhau hai đô la và hai khích (song sắt). Câu trước: Những người nhìn trăng sáng qua song sắt chia sẻ vẻ đẹp của thế giới với trăng và được tự do. Câu tiếp theo: Mục đích của việc mặc tù cung trăng là để nhìn thấy mọi người, để đối đáp và chia sẻ, an ủi mọi người.

                Những từ ngữ được nhân hóa khiến vầng trăng gần gũi với con người, có tâm hồn và thực sự trở thành người bạn, người bạn tri kỷ, tri kỉ của con người. Đó là, những người tập trung vào mặt trăng bởi vì họ yêu thích mặt trăng. Nhưng trăng cũng yêu người, thương người nên nhìn người bằng cả tấm lòng. Cả hai bình tĩnh vượt qua hàng rào sắt, chinh phục nhà tù và đến với nhau dưới sức mạnh của tình yêu – tình yêu ánh sáng, cái đẹp và sự tự do.

                Và lạ lùng thay, dưới con mắt trong sáng của minh nguyễn, không phải tù nhân hay bất cứ người bình thường nào, mà chính là nhà thơ (nhà thơ). Việc thay đổi cách dùng từ người ở câu trước thành từ nhà thơ ở câu sau cũng là một câu kết, và cái kết của bài thơ này không phải ngẫu nhiên mà có. Nó là hiện thân của ma lực, là khoảnh khắc tỏa sáng của tâm hồn nhà thơ.

                Trước ánh trăng sáng, Hồ Chí Minh đã cảm nhận được hết vẻ đẹp và sự duyên dáng của trăng như các thi nhân xưa (Nuối Cỡ, Lí Bạch …), đồng thời cũng thấy thêm vẻ đẹp và sức sống của trẻ thơ. Mọi người. Mặc dù con người sống trong xiềng xích. Cả bài thơ mở đầu bằng hình ảnh ngục tù, nhiều thiếu thốn, ở giữa bài thơ là vầng trăng sáng – đoạn thơ kết thúc bằng hình ảnh một người đàn ông bị giam cầm giữa hàng rào sắt, người trở thành một thi sĩ mơ mộng say đắm …

                Hình ảnh, tông màu và văn bản tiếp tục sáng hơn, đẹp hơn, tràn đầy niềm vui và sự lạc quan. Những bài thơ của Bác giống Dương về ngoại hình, nhưng khác hẳn về tính cách, tâm hồn, nội tâm. Đó là tâm hồn thi sĩ trong tâm hồn người chiến sĩ, luôn hòa quyện vào nhau.

                Bài thơ trông trăng là một bài thơ đặc sắc trong tập Nhật ký trong tù của tôi. Chỉ trong bốn câu văn xuất sắc, Người đã thể hiện một ý chí, một tinh thần lạc quan, yêu thiên nhiên, năng động và khát vọng tự do. Nói cách khác, đó là một bài hát miễn phí dành cho những tù nhân giống như người lính. Bài thơ để lại trong lòng người đọc nhiều ấn tượng sâu sắc.

                Nhật ký trong tù của Hồ Chí Minh, mỗi bài viết đều chứa chan tình cảm nhân văn của người chiến sĩ và nghệ sĩ, tình yêu tự do, tình yêu thiên nhiên chân thành.

                Như vậy, mỗi bài thơ đều trở thành một bài học triết lý về lẽ sống, về quyền làm chủ của người chiến sĩ cách mạng trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Thơ Bác thường coi trăng là cảnh khuya, rằm tháng giêng. Nhưng đó là ngắm trăng trong rừng của Chiến khu Việt Nam. Ngắm trăng như trăng non là một cơ hội đặc biệt để ngắm trăng. Bác Hồ thấy trăng ở đời khác hẳn với đời, ở đời tù.

                Bài thơ mở đầu bằng một hiện thực: Trong tù không có rượu và hoa. Nhưng so với cảnh bên trong ngục thì bên ngoài là một đêm trăng đẹp (lương). Vì vậy, một câu hỏi toán học tự nhiên xuất hiện: Làm thế nào để bạn biết phải làm gì tối nay trước cảnh đẹp?

                Ngắm trăng thường cần rượu và hoa. Đây chính là những điều tạo nên nguồn cảm hứng cho tâm hồn thi sĩ. Xưa nay, việc nhậu nhẹt, ngắm trăng hoa là chuyện thường tình. Nhưng trong ngục thất này, làm sao có hoa bia thưởng thức ánh trăng. Câu hỏi thiên nhiên này thể hiện tình yêu thiên nhiên và khát vọng thưởng ngoạn cái đẹp của anh. Câu thứ hai chuyển sang cảnh đẹp trong đêm làm sao lơ là vấn đề làm mất đi nỗi lo âu của nhân vật trữ tình.

                Đọc lại câu thơ hay của đêm nay, thật khó để thờ ơ, tôi cảm thấy đó là mối quan tâm của độc giả, nhưng đối với anh ấy, nhấn mạnh giải pháp tốt nhất của anh ấy là một vấn đề tu từ. Ánh trăng thanh khiết, trước sự thúc giục của một người vợ khác, dường như mời nhà thơ đến một nơi tự do để giao hòa và chia sẻ.

                Vì vậy, dù thiếu thốn về vật chất, bất chấp những bức tường chật hẹp của nhà tù, và bất chấp những lan can cửa sổ của nhà tù, không gì có thể ngăn cản được cảm xúc dạt dào của anh. Anh thả hồn mình theo ánh trăng, thả khát khao tự do bất khuất của mình vào đó. Những câu thơ như những lời thủ thỉ.

                Biểu hiện tự do và chân thành nơi sâu thẳm tâm hồn của những người được trăng cảm động và sẻ chia: Trăng soi qua khung cửa sổ bên nhà thơ. Vậy nên, việc trông trăng không phải ngẫu nhiên mà có, thấu tình đạt lý trông trăng mà tạo nhân duyên hòa giải. Ống nhòm cho thấy sáng kiến ​​của ánh trăng. Vì vậy, cả Man và Moon đều chủ động tìm kiếm sự hòa hợp và nhìn nhau bằng ánh mắt nhiệt tình. Trong những trường hợp bất thường, cách nhìn trăng trong tù cũng khác thường.

                Người tù lúc này muốn nhìn trăng, muốn nhìn ra cửa sổ, trăng muốn nhìn thấy thi nhân, muốn theo khe cửa. Vì vậy, con người và mặt trăng có hai hành động. Người nhìn ra ngoài cửa sổ để nhìn trăng, và trăng dời ra ngoài cửa sổ để nhìn nhà thơ. Cả hai hành động này đều có thể nói là một cuộc trốn chạy tâm linh, khi thoát xác thì trăng và người có thể tự do đến với nhau.

                Các câu hỏi ở đây đã được trả lời thỏa đáng. Bài thơ không chỉ thể hiện tình yêu thiên nhiên của một tâm hồn nghệ sĩ rất nhạy cảm mà còn là triết lý sống, hành động hưởng tự do chính đáng trong bất cứ hoàn cảnh nào.

                Trong cả hai bài thơ, bạn đều sử dụng nghệ thuật tương phản khéo léo và đúng lúc, nghệ thuật nhân hóa để đưa Trăng đến với con người, tri kỷ, tri kỷ, tri âm, tri kỷ. , đến với nhau qua hàng rào của nhà tù. Ở đây, trăng và người vừa là hóa thân của chú, vừa là hóa thân của tâm hồn, vừa là người nghệ sĩ, người chiến sĩ yêu tự do, vừa tích cực tìm kiếm cái đẹp không thể ngăn cản của ngục tù.

                Lời thơ tự nhiên, giản dị nhưng đậm chất triết lí. Cả bài thơ không có một chữ tự do nào, nhưng nó toát lên một tinh thần rất tự do, luôn làm chủ hoàn cảnh của mình. Đây là vẻ đẹp tâm hồn tự do, nhân cách lớn của người nghệ sĩ, chiến sĩ Hồ Chí Minh vĩ đại.

                Phân tích bài thơ Mochizuki – Mẫu 12

                Tình yêu nhiệt thành của những người Cộng sản dành cho mặt trăng và sự dũng cảm kiên cường của những người Cộng sản tạo nên một cuộc trốn chạy tâm linh thú vị. Sự hòa quyện giữa tình và chất thép, kết hợp với nghệ thuật tương phản và nhân hóa đã tạo nên vẻ đẹp độc đáo của bài thơ này.

                Trông trăng đầu ngõ là câu đố của viên quản ngục – nhà thơ trước cảnh trăng đẹp. Vì đây là cảnh ngắm trăng đặc biệt – ngắm trăng trong tù. Trong tù, không rượu chè, không trăng hoa, tất nhiên người ta hiểu điều đó, nhưng nó được nhắc đến hai lần, nhấn mạnh chữ không, như một lời xin lỗi với vầng trăng – tri kỷ, tri kỷ. Nó hơi khó hiểu, rất nghệ sĩ. Bởi vì chỉ có một nghệ sĩ chân chính mới có thể yêu sâu sắc và cẩn thận trước vẻ đẹp của thiên nhiên.

                Trong bài thơ này, bên cạnh hiện thực trần trụi nơi ngục tù, nỗi lo âu của người nghệ sĩ thể hiện sự vững vàng, bản lĩnh của người tù dù vượt qua hoàn cảnh thực tế để giữ cho mình một tâm hồn vẹn nguyên. Tâm hồn nhạy cảm, luôn yêu đời, xúc động trước vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống.

                Sau những phút bối rối và bối rối, đã có một cuộc trao đổi đẹp đẽ giữa con người và vầng trăng, nhà thơ và người bạn tâm tình. Đó là một bản hòa ca êm đềm và tha thiết, sâu lắng. Không gì khác ngoài trái tim của hai người bạn tâm giao trong một từ (xem). Hai câu kết được dùng trong thơ Đường. Hướng nhân – nguyệt phục; minh nguy – thi gia (thượng câu đối).

                Lại ở đầu và cuối mỗi khổ thơ: trăng thanh; trăng thơ. Đại diện cho sự gắn bó giữa con người và mặt trăng. Hình thức và cấu trúc của các dòng vẽ minh họa cho điểm trăng trong tù: hai dòng đầu là người và trăng, nằm xen giữa song sắt khắc nghiệt của ngục tù.

                Nhưng bất chấp những thanh sắt lạnh lùng và ghê tởm ấy, người ta đến cung trăng vẫn nhiệt tình nhìn trăng, trăng đến với người nhìn người cũng nhiệt tình. Bài thơ này phá vỡ quy luật của thơ Đường: song – ca, thính – thính. Hai từ – nhưng giống như bức tường tù ngăn cách người đàn ông với mặt trăng, và có khán giả ngay lập tức – khán giả chống lại.

                Đó là chiến thắng của tình yêu của bạn, tình yêu thiên nhiên của bạn, tình yêu của bạn với mặt trăng. Điều kỳ diệu của sự giao cảm thăng hoa đã xảy ra. Nhà tù dường như biến mất trong tích tắc, lan can sắt băng giá biến mất, chỉ còn lại nhà thơ và Sanyinyue. Môi trường ràng buộc và giam hãm, nhưng sức sống của con người là vô hạn. Và trong tù, với Hồ Chí Minh, nhìn lên trăng là đi đến tự do – khát vọng cháy bỏng của con người.

                Phân tích bài thơ Mochizuki – Mẫu 13

                Trăng là nguồn cảm hứng muôn thuở của nhà thơ, trăng là bạn tri kỷ; trăng là đề tài của hội họa và âm nhạc. Trong văn học cổ đại phương Đông và phương Tây, có rất nhiều bài thơ tả trăng rất hay, đã để lại ấn tượng khó phai mờ trong lòng người đọc. Hồ Chí Minh là một trong những tác giả viết nhiều về trăng. Trong sự nghiệp cách mạng gian khổ và vẻ vang, Người luôn coi trăng là người bạn tâm giao, tri kỷ.

                Bài thơ “Dâng trăng” ra đời trong một hoàn cảnh đặc biệt: trong ngục tù của lòng tối của chế độ Đá thế giới, nhà thơ – người tù bị nhấc tay, chân cùm, thân mình bị nguyền rủa. trong nhà tù. Lạnh lùng nhưng bình tĩnh thưởng thức vẻ đẹp của đêm trăng:

                Ở giữa nhà tù, không có hoa, không có rượu, không có hoa.

                Câu thơ mở đầu miêu tả hiện thực phũ phàng của chốn lao tù “ngục không rượu không hoa”. Đoạn đầu tả chân thực về hoàn cảnh ngục tù. Trong khi không mô tả những bức tường nhà tù băng giá và khuôn mặt của những người cai ngục, từ “nhà tù giữa” nghe khắc nghiệt làm sao!

                Trong tù không có rượu và hoa, đó là những điều khơi dậy tâm hồn thi sĩ! ? Xưa nay, uống rượu ngắm trăng, uống rượu thưởng hoa là chuyện thường tình. Nhưng ở đây, trong hoàn cảnh tù đày này, “không rượu” chồng lên “không hoa” … Hiện thực băng giá xám xịt phủ định tất cả.

                Nhưng câu thơ thứ hai làm thay đổi suy nghĩ của người viết và người đọc. Đổi thay bất ngờ: “Vẻ đẹp đêm khó phai”! Lạ lùng: Trong người chú trong huyết quản, trong tình yêu cuộc sống vô bờ bến, cảm hứng vẫn dạt dào, thiết tha khiến người ta phải ngẩn ngơ: “Cảnh đẹp đêm nay khó mà hững hờ”.

                Cảm xúc này đã giúp viên quản ngục thoát ra khỏi cảnh mù mịt: tác giả quên hết mọi thứ về việc làm quản ngục khi đối mặt với cung trăng. Tác giả Mochizuki, nếu thấy bạn tri kỷ và khách cũ đến thăm thì ngượng ngùng xin lỗi trăng và giải thích với trăng rằng: “Tôi xin lỗi! Vì tôi đang ở trong tù, không có hoa, không có rượu, xin mời bạn vàng của tôi.” . ”

                Bài thơ này thể hiện tâm trạng háo hức, vui mừng của người chú trước cảnh đẹp đêm trăng. Ánh trăng thanh khiết dường như đang thôi thúc, như mời gọi nhà thơ ra tự do, giao hòa và sẻ chia. Tuy nhiên, môi trường khắc nghiệt đã trói buộc con người, và ở hai câu sau, dù tác giả có bị giam cầm nhưng thói thường chỉ có thể thu gọn lại thành một cử chỉ im lặng, lặng lẽ:

                Quản lý khán giả của bài hát, minh nguyet luong cũng động viên nhà thơ.

                Nhưng khi tác giả tự nhận mình là “nhà thơ” thì văn phong của ông ta quả thực là kiêu ngạo. Đúng! Tác giả không còn nhớ cảnh tù đày tăm tối, chỉ biết có trăng, có trăng có mình, hai người tri kỷ trân trọng nhau, kính trọng, tri kỷ, sẻ chia trong thầm lặng, trong tình yêu thương:

                “Người ta nhìn trăng qua ô cửa sổ, trăng nhìn nhà thờ qua khe hở”

                Anh lặng lẽ đắm chìm trong ánh trăng sáng ngoài cửa sổ. Bốn bức tường chật hẹp không kìm được cảm xúc dạt dào, anh thả hồn mình theo ánh trăng và gửi gắm vào đó niềm khát khao tự do vô bờ bến. Thỉnh thoảng, “Moon, bạn có hiểu chúng ta yêu mặt trăng đến mức nào không?”

                Lời tâm sự chân thành từ sâu thẳm tâm hồn, cảm động và sẻ chia của vầng trăng. Ánh trăng lấp lánh bỗng trở nên sinh động, lanh lảnh: “Trăng ngang cửa sổ tiễn nàng thơ”. Trước ánh trăng sáng, hiện thực tăm tối của ngục tù dường như bị xóa bỏ để nhường chỗ cho sự giao hòa thần thánh giữa nhà thơ tự do với thiên nhiên vĩnh hằng.

                Anh đã nhìn trăng sáng trong đêm tù không biết bao nhiêu lần, trong hoàn cảnh sống khó khăn, anh luôn nhìn vào cái đẹp của cuộc đời. Trong cả bài thơ, không có một âm thanh nào, dù chỉ một âm thanh nhỏ. Sự im lặng tuyệt đối này nâng tầm sâu thẳm của tâm hồn con người, đó là linh hồn của tạo vật.

                Người ta nhìn trăng, trăng lặng người nhìn. Không nói gì, chỉ nói nhiều. Trong số rất nhiều bài thơ về trăng, bài “Ngắm trăng” của Hồ Chí Minh mang một vẻ đẹp giản dị và phá cách. Đến đây, chúng ta không được quên rằng trong bài thơ không tiêu đề, tác giả nói về sự tự do vô hạn của tâm hồn:

                Trung tù, tâm trong ngục ngoài (thân thể trong ngục, tinh thần ở trong ngục)

                Đó là tấm lòng bao dung của nhà thơ, hay chất thép của người lính? Vì vậy, tác giả rút ra những bài học triết học và lời khuyên cho bản thân và những người khác:

                <3

                Những bài thơ Mochizuki và những bài thơ không có tiêu đề đều có những nét riêng nhưng lại cho ta một phong cách chung của một tác giả: hai bài thơ, một hồn, một hồn, chứa đựng chiều sâu và đạo lý, trang trọng và phong cách ưu tú!

                Phân tích bài thơ trông trăng – ví dụ 14

                Uống rượu và ngắm trăng là thú vui tao nhã của người dân và khách thập phương. nguyễn trai đã từng viết: “đêm trăng trăng sáng rót vào chén” để nói lên cái vui của lúc nhàn hạ này. Ngược lại, Hồ Chí Minh lại ở trong hoàn cảnh hoàn toàn ngược lại, ông đã viết bằng một trái tim rộng mở và một tình yêu tha thiết với thiên nhiên:

                Giữa nhà tù, không có hoa.

                Tháng 8 năm 1942, bà ra sức cứu nước và bí mật từ trên cao sang Trung Quốc để tìm kiếm sự trợ giúp của quốc tế. Thật không may, trong chuyến đi đó, ông đã bị chính quyền của Tưởng Giới Thạch bắt giữ và giam giữ trong hơn 30 nhà tù ở 13 huyện của Quảng Tây.

                Cuộc sống của người tù dù bị đày đọa về thể xác cũng không thể làm xói mòn ý chí chiến đấu và tình yêu thiên nhiên của anh ta. Bài thơ Mochizuki là hiện thân tiêu biểu nhất cho tinh thần thép của ông.

                Tình yêu thiên nhiên của bạn thể hiện trước hết và quan trọng nhất thông qua một môi trường rất đặc biệt. Dù phải ngồi tù nhưng không vì thế mà anh đánh mất tình yêu dành cho người bạn tốt của mình – Người tình ánh trăng:

                Đêm nay không có rượu và không có mỹ nhân trong ngục

                Bạn đã có một phong thái thoải mái, tự tại, nhưng để thưởng thức mặt trăng, bạn cần có rượu và hoa. Nhưng trong ngục thiếu gì mấy trăm, không đủ ăn thì lấy đâu ra rượu hoa, phong cảnh cho trọn vẹn. Nhưng điều tương phản với sự thiếu thực tế là kỳ quan, điều kỳ diệu và vẻ đẹp của màn đêm.

                Nếu trong văn bản gốc, từ “vấn đề” được sử dụng trong câu này – ha, để bày tỏ sự lo lắng, không biết phải làm gì; thì trong bản dịch của bài thơ này, nó mất đi ý nghĩa đó, có một sắc thái chắc chắn, Tôi không biết làm thế nào. Trước cảnh đêm trăng non tuyệt vời và kỳ ảo, không thể thiếu một trái tim yêu thiên nhiên, vì vậy:

                Người nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn thi nhân qua khe cửa

                Hai câu của bản dịch không sát nghĩa lắm, làm mất đi vẻ đẹp song song, nhịp nhàng của hai khổ thơ. Ở hai câu thơ này, Hồ Chí Minh đã sử dụng nghệ thuật tương phản rất tài tình. Trong câu văn, trăng được nhân lên; nguyệt của nhà thơ; ở hai câu, trăng được nhân lên và nhà thơ được nhân với trăng. Tính chất hài hòa, hoàn chỉnh như vậy phản ánh mối quan hệ khăng khít, bình đẳng giữa hai đối tượng, giữa con người và thiên nhiên.

                Ánh trăng và con người không màng đến chuyện vượt qua hàng rào sắt lạnh lẽo, tìm nhau qua tình cảm tù ngục, hòa giải và hòa thuận với nhau. Nó cũng làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của anh: tự do và yêu thiên nhiên.

                Trước ánh trăng lung linh huyền ảo, người đọc mới cảm nhận hết được vẻ đẹp tâm hồn, nhân cách con người, cũng như vẻ đẹp của biết bao thi nhân xưa: Nhiếp Cối, Lí Bạch … Không chỉ vậy, ta còn thấy được vẻ đẹp và sức sống của anh. .

                Bất chấp những khó khăn khi ở trong tù và phải thường xuyên di chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác, anh vẫn nhiệt tình mở ra về vẻ đẹp của nhà tù. Mặt trăng, và một chuyến tham quan thiên nhiên ngoạn mục. Kết hợp với ngôn ngữ và giọng điệu của tác phẩm thể hiện một tinh thần khoẻ khoắn, một sức sống căng tràn, một tinh thần lạc quan ở người chú.

                Những câu nói ngắn gọn, cô đọng nhưng đầy ý nghĩa đã giúp tôi truyền tải và truyền tải những thông điệp ý nghĩa. Đó là một tình yêu thiên nhiên thiết tha, một thái độ lạc quan kiêu hãnh trong cảnh tù đày. Bài thơ này không mạnh mẽ, nhẹ nhàng nhưng lại ánh lên chất thép của người tù cộng sản Hồ Chí Minh.

                Phân tích câu thơ Trông trăng – văn mẫu 15

                Trong Nhật ký trong tù, chúng ta luôn có thể thấy sự đối lập giữa một thế giới “ngục tù” khắc nghiệt, đói, rét, bệnh tật, khốn khó và một thế giới tâm hồn thanh tao, lạc quan, hy vọng và yêu đời của người tù. Nó khiến cho hơn 100 bài thơ Nhật ký trong tù không khỏi bùi ngùi, mà ở đó, hình ảnh viên quản ngục hiện lên như một “nàng tiên”, một du khách lang thang chốn miệt vườn. Bài thơ Ngắm trăng của Hồ Chí Minh đã thể hiện rõ điều này:

                Trong ngục không có rượu hoa, cảnh đẹp đêm nay khó có thể hững hờ, người nhìn trăng sáng qua cửa sổ, trăng sáng thấy thi nhân qua cửa sổ.

                Ngắm trăng là một chủ đề quen thuộc trong thơ ca phương Đông. Đây là một món ăn thanh lịch cho những người đàn ông ăn mặc khách của họ. Từ đó, trăng trở thành người bạn thơ, là nguồn cảm hứng dồi dào cho tâm hồn giàu cảm xúc. Nhưng người ta chỉ ngắm trăng vào những lúc rảnh rỗi và cảm thấy thư thái, hạnh phúc. Vậy mà trong những ngày tù đày, mất tự do, bác chúng tôi vẫn vừa làm thơ vừa ngắm trăng.

                Ngẩng đầu nhìn trăng, Hồ Chí Minh vừa nhìn lên vẻ đẹp vĩnh hằng của tạo vật, vừa là người tri kỷ, người bạn đời trong gian khó. Điều này tạo nên một hoàn cảnh giao tiếp đặc biệt và chất thơ độc đáo cho tập thơ. Câu thơ mở đầu mở ra khung cảnh sinh hoạt trong tù: trong tù không rượu không hoa.

                Câu này mở ra một thực tế rõ ràng. Sự xuất hiện của từ “không” là một lời khẳng định tuyệt đối rằng “rượu” và “hoa” không tồn tại. Giữa muôn vàn thiếu thốn và cay đắng của kiếp tù đày, nhà thơ bày ra không thể thiếu “rượu” và “hoa” – những đối tượng phục vụ đời sống tinh thần và thuộc về thú hưởng thụ tao nhã.

                Đây có thể được coi là những thứ xa xỉ của cuộc sống trong tù. Nhưng không phải ngẫu nhiên, nhà thơ lại nhắc đến rượu và hoa. Vì tâm hồn thi nhân đang đi về một thế giới khác. Thế giới đó đối lập với cuộc sống trong tù. Thế giới ấy tràn ngập tâm hồn thi sĩ: vẻ đẹp của màn đêm không thể không kể đến;

                Khổ thơ thứ hai là lí do của khổ thơ thứ nhất, là điểm tựa của khổ thơ thứ nhất. Vẻ đẹp của màn đêm, gợi nhớ đến hoa bia, với một chút xao xuyến, đầy chất thơ. Cả hai đều giúp người đọc nhận ra người tù đặc biệt có tâm hồn cao thượng, khát khao được hòa làm một với thiên nhiên, đất trời. Cụm từ “phàn nàn” (làm gì bây giờ?) Hàm ý sự bối rối và lo lắng của con người trước cảnh đẹp.

                Phong cảnh tươi đẹp hiện ra trước mắt thi nhân, lại không có thứ vốn có của thú vui cao quý, tao nhã để cùng nhau thưởng thức: rượu ngon và hoa. Một lo lắng nghệ sĩ đi bên cạnh một nhà tù cằn cỗi, nghiệt ngã. Hai câu thơ đầu bộc lộ sự thiếu thốn của nhà tù, nhưng câu thơ này không buồn chút nào. Giọng thơ hóm hỉnh, pha chút bông đùa mà đi vào chủ đề một cách bất ngờ: không rượu chè và không hoa hòe trong tù.

                Vẫn chưa có từ ngữ cụ thể nào để miêu tả về nhà thơ, nhưng nhà thơ nổi lên một lòng dũng cảm mạnh mẽ, một con người biết vượt qua gian khổ của cuộc sống tù đày, giữ một tâm hồn thanh tao, nhạy cảm, tinh tế, có thể rung động trước cái đẹp. của mọi thứ trên thế giới. Trong khổ thơ thứ ba, vầng trăng non hiện ra trực tiếp trước con mắt nhiệt tình của viên quản ngục:

                Người ta nhìn trăng qua cửa sổ, trăng nhìn nhà thơ qua cửa sổ.

                Cảnh mặt trăng ở đây thật đặc biệt. Đặc biệt là ở sự đơn giản, không có rượu và hoa. Đặc biệt vì vị trí ngắm trăng không phải là kẻ nhàn rỗi, không phải người đi lại mà là kẻ tù tội trong bốn bức tường và đã lao tâm khổ tứ.

                Nhưng linh hồn của người tù đó đã xuyên thủng bốn bức tường của nhà tù và chân thành chào đón người bạn đặc biệt của mình. Tất cả trở thành một chuyển động nhắm kỳ lạ; nhìn nhau qua song sắt nhà tù. Hai dòng chữ Hán mô tả đầy đủ cảnh trăng đặc biệt này:

                <3

                Hai khổ thơ của hai khổ thơ là Người và Trăng (Người-trăng, Trăng-thơ) và giữa hai vế của mỗi khổ thơ, giữa Trăng và Quản ngục là một ngục tù tàn khốc. Hiện thực khắc nghiệt của chốn lao tù vẫn len lỏi vào đời sống tinh thần của những người tù. Dường như muốn tách người tù ra khỏi cung trăng. Tất cả làm cho cuộc sống trong tù, và làm cho cảnh trăng trở nên rõ ràng và sống động. Tại đây, người tù một lần nữa chiến thắng và chinh phục hiện thực bị giam cầm.

                Người tù quên đi cuộc sống gian khổ trong tù, để tâm hồn mình siêu thoát, bay bổng và hòa vào vẻ đẹp của ánh trăng. Động từ “mệnh lệnh” không chỉ là một chuyển động của ánh mắt, mà là sự thức tỉnh của một tâm hồn đang say mê. Dường như trăng đã thấu hiểu tâm hồn quản ngục và tình cảm chân thành của viên quản ngục nên cũng có hành động xúc động: trăng nghe lời động viên nhà thơ. Ánh trăng đã thấu vào nhà tù, nhìn lại và chia sẻ với những người tù.

                Ánh trăng giống như một con mắt, như một khuôn mặt con người, có linh hồn, cảm xúc và sự đồng cảm. Vầng trăng không còn chỉ là một vật thiên nhiên, một vẻ đẹp chỉ để thưởng ngoạn mà ở đây vầng trăng đã trở thành tri kỉ, tri kỉ của người tù. Hành động của trăng là hành động của những người bạn thấu hiểu tâm hồn nhau.

                Mặt trăng nhìn thấy con người, và con người nhìn thấy mặt trăng. Và tất cả những đau đớn, vất vả, tăm tối của cuộc đời tù đày đã không còn nữa cho giờ hiệp thông thánh thiện ấy. Trí óc con người được giải phóng, thăng hoa, viên quản ngục trở thành nhà thơ. Từ “người” trong khổ thơ thứ ba tôi dùng để chỉ con người của Mochizuki, nhưng đến từ cuối cùng của bài thơ, con người của Mochizuki đã trở thành một nhà thơ. Có một điều lạ, bài thơ trông trăng là một trong số ít bài thơ mà ông tự nhận mình là nhà thơ.

                Cuộc sống trong tù là vô nhân đạo. Nhưng đằng sau đó không chỉ có một trái tim biết cảm nhận vẻ đẹp vĩnh hằng của tạo hóa mà còn là một tâm hồn mạnh mẽ, tràn đầy sức sống, dám vượt lên hiện thực trần trụi của ngục tù và sống chan hòa với thiên nhiên, đất trời. Nếu bạn không phải là tâm hồn của một nghệ sĩ, sự dũng cảm của một người lính cứng rắn, bạn không thể vượt qua được chính mình trong hoàn cảnh đó.

                Trông trăng là một bài thơ rất hùng tráng, một bài thơ cổ kính và hào hùng. Thưởng trăng cũng là một nét đẹp tinh thần yêu đời, khao khát tự do.

                Phân tích bài thơ của Mochizuki – Mẫu 16

                Nhà văn Hoài Thanh từng nói: “Thơ Bác lấp trăng”. Thật vậy, bạn đã viết rất nhiều bài thơ về trăng. Trong số đó, “Ngắm trăng” là một bài thơ nổi tiếng, mang đậm phong cách thơ Đường và được nhiều người yêu thích. Nguyên văn bằng chữ Hán, đây là bản dịch thơ:

                “Đêm nay trong ngục không có rượu, không có cảnh đẹp Người trông trăng ngoài cửa sổ, người thơ trông trăng ngoài cửa sổ.”

                Những bài thơ trích từ “Nhật ký trong tù”; nhật ký bằng thơ được viết trong hoàn cảnh bi đát, từ tháng 8 năm 1942 đến tháng 9 năm 1943, khi Bác bị bắt không vì lý do gì theo giới luật tư tưởng. Đoạn thơ ghi lại cảnh ngắm trăng trong tù qua đó thể hiện tình yêu thiên nhiên yêu trăng.

                Khi tôi đọc bài thơ đầu tiên, tiếng cười của tôi thoáng qua. Hai dòng đầu của bài thơ chứa đựng một nụ cười thoáng qua. Sống trong nghịch cảnh, cũng đúng là “không rượu không trăng hoa”, nhưng anh vẫn không khỏi bối rối, xúc động trước vầng trăng hiện ra trước cổng ngục đêm nay. Một niềm vui bất chợt đến với nhà thơ, với bao cảm xúc bồi hồi.

                Trăng, hoa và rượu là ba thị hiếu chính của những người yêu nghệ thuật.

                Đêm nay trong tù, ta thiếu rượu và hoa, nhưng lòng ta vẫn rạo rực trước vẻ đẹp mê hồn của thiên nhiên. Những vần thơ giản dị nhưng chứa chan tình cảm sâu nặng. Trước nghịch cảnh, bạn đã tự hỏi mình trong sự nghi ngờ và bối rối: Hồn thơ mà chân tay bị cùm, trăng đẹp mà không rượu, có hoa biết trân trọng trăng?

                “Trong tù không có rượu, hoa, mỹ nhân đêm không thể hờ hững.”

                Ý thức được hoàn cảnh khiến cho tư thế ngắm trăng của viên quản ngục có ý nghĩa sâu sắc hơn việc ngắm trăng, ngắm trăng thông thường. Ngang qua lồng nhìn trăng đẹp. Người tù hết lòng yêu trăng, ngắm trăng với tâm lý “vượt ngục” có thật không? Những song sắt của nhà tù không thể kìm hãm được chí khí của người tù anh dũng như chú tiểu: “Ai trông trăng sáng ngoài cửa sổ” …

                Từ phòng giam tối tăm, anh nhìn trăng, và dưới ánh sáng, tâm hồn anh thư thái hơn. Trong các phòng giam ở Quảng Tây, không thể phân biệt được đâu là tù nhân, đâu là mặt trăng! Máu và bạo lực không thể át được sự thật, bởi tù nhân là nhà thơ, là chiến binh vĩ đại Dù “thể xác trong tù” nhưng “tinh thần” ở ngoài ngục tù.

                Câu thứ tư nói về mặt trăng. Mặt trăng có biểu hiện trên khuôn mặt, ánh mắt và suy nghĩ. Trăng được nhân cách hóa như một người bạn tri kỷ, một người bạn tâm giao từ phương xa về thăm người chú trong ngục tù tăm tối. Moon không dám nhìn anh, xúc động đến không nói nên lời, Moon và chú chỉ biết “mặt đối mặt” với ánh mắt thương cảm. Cấu trúc của câu thứ 3 và 4 là tạo ra sự cân đối hài hòa giữa con người và trăng, giữa ngôn từ, hình ảnh và chất thơ:

                “Người ta nhìn trăng sáng qua cửa sổ, trăng nhìn thi nhân qua cửa sổ.”

                Chúng ta thấy: “Người, Trăng”, rồi “Trăng, Thơ” ở cả hai đầu câu thơ, với một cái lồng ở giữa. Mặt trăng và người tù nói chuyện với nhau qua một cái lồng đáng sợ. Vào thời khắc hợp nhất giữa trời và người, một cuộc hóa thân kỳ diệu đã xuất hiện: “viên quản ngục” trở thành thi sĩ. Lời bài hát hay và đầy ý nghĩa.

                Nó cho thấy một tư thế ngắm trăng hiếm gặp. Cử chỉ đó là thái độ sống thoải mái, tự tại, lạc quan, yêu đời, yêu tự do. “Mochizuki” là một bài thơ trữ tình độc đáo. Bài thơ này không có từ “thép”, nhưng nó vẫn tỏa sáng của “thép”. Trong thảm họa ngục tù, tâm hồn ông vẫn rảnh rỗi nhìn trăng, tự do thưởng trăng.

                Tôi không chỉ ngắm trăng trong tù. Ông cũng có nhiều câu thơ đặc sắc về trăng và ngắm trăng: ngắm trăng trung thu, ngắm trăng ngàn Việt Nam, ngắm trăng đi thuyền, v.v. Tuổi thơ tôi đầy trăng: “Trăng soi vào cửa sổ hỏi thơ…”, “… đêm rằm chở đầy thuyền…”, “Sao chạy trên thuyền, và thuyền đợi trăng theo … “” Trăng tròn, trăng sáng … Từ đâu xuất hiện? Trong thơ Bác, vì Bác là nhà thơ yêu thiên nhiên, và vì Bác. một chiến sĩ yêu quê hương đất nước. Bạn trang trí nền thơ dân tộc một số bài thơ trăng đẹp.

                Sau khi đọc bộ tứ “Mochizuki”, chúng tôi đã thu hoạch được một bài thơ đơn giản và tuyệt vời. Người chú kế thừa thơ ca dân tộc và ngâm thơ những bài như Trăng quê, Côn sơn khúc, vầng trăng khuyết, vầng trăng chia tay, vầng trăng đoàn tụ, nguyệt truyện hải ngoại. “Hát và để trăng tỏa sáng” của tam nguyên yên do vv …

                Uống rượu và ngắm trăng là một thú vui cao quý của cả người Trung Quốc và người nước ngoài thời xưa và nay – “đêm uống trăng rót chén” (Ruan Cui). Bác Ngắm, ngắm trăng là một nét đẹp tinh thần yêu đời, khát khao tự do. quyền tự do của con người. Tự do thưởng ngoạn mọi cảnh đẹp thiên nhiên quê hương. Đây là cảm nhận của nhiều người khi đọc bài thơ “Cúng dường trăng” của Hồ Chí Minh.

                Phân tích bài thơ ngắm trăng – ví dụ 17

                Đối với thi nhân muôn đời, vầng trăng là người bạn tâm tình, là nguồn cảm hứng dồi dào, vô tận. Có rất nhiều bài thơ hay về trăng trong thơ cổ phương Đông và phương Tây đã để lại ấn tượng khó phai mờ trong lòng người đọc. Hồ Chí Minh là một trong những tác giả viết nhiều về trăng. Trong sự nghiệp cách mạng gian khổ và vẻ vang của mình, Người luôn coi vầng trăng là người bạn tri kỉ, tri kỉ của mình. Bài thơ Mochizuki (Phong Nguyệt) ra đời vào khoảng những năm 1940 và 1940, trong hoàn cảnh đặc biệt của nhà tù tăm tối của chế độ đế quốc Trung Hoa. Người tù nhà thơ bị khóa tay, chân bị cùm, thân thể dày vò trong ngục tù lạnh lẽo, nhưng tâm hồn vẫn thư thái, bình yên, say sưa thưởng thức vẻ đẹp của đêm trăng:

                Giữa ngục không rượu, không diệc, không hoa, thi lương? (không rượu và không người đẹp trong tù tối nay)

                Câu thơ đầu tiên miêu tả hiện thực khắc nghiệt của nhà tù: không rượu cũng không hoa. Tại sao trong tù lại không có rượu và hoa để khơi gợi tâm hồn thi sĩ? Xưa nay, uống rượu ngắm trăng, uống rượu thưởng hoa là chuyện thường tình. Vào một đêm trăng đẹp, thi nhân thường bưng rượu để thưởng thức hoa và trăng. Cuộc vui có thể vui và thỏa mãn với đủ rượu và hoa. Nói chung, người ta chỉ ngắm trăng khi tâm hồn thoải mái, thư thái. Nhưng ở đây, nhà thơ ngắm trăng trong hoàn cảnh đặc biệt của ngục tù, bị đày đọa trong ngục tù và phải sống một cuộc sống “khác người”, không thích hợp để thưởng ngoạn cảnh trăng trên. Tại sao phải có rượu và hoa để thưởng thức trăng? Không có nhà tù nào “nhân đạo” đến thế, mỗi khi trăng lên, tù nhân sẽ được tặng rượu và hoa để ngắm trăng. Thơ chỉ có thể hiểu là, trước cảnh đẹp của đêm trăng, nhà thơ chợt khao khát được thưởng trăng.

                Dù trong ngục tù, không hoa không rượu …, hiện thực tăm tối và lạnh lẽo phủ định tất cả, nhưng trong bạn niềm đam mê sống, nguồn cảm hứng vẫn dạt dào, nồng nàn. Thật khiến người ta phải thốt lên rằng: “Đêm nay khó có thể thờ ơ với mỹ nhân”. Bài thơ này thể hiện sự hào hứng, thích thú của ông trước đêm trăng đẹp. Vầng trăng tròn dường như đang thúc giục, mời gọi nhà thơ đi chơi, tự do, tự tại với trăng. Do điều kiện giam giữ ngặt nghèo, người tử tù và cung trăng bị thu gọn thành những cử chỉ im lặng, lặng lẽ:

                Về hướng khán giả, minh nguyet và minh tham gia cùng khán giả và khuyến khích nhà thơ (họ nhìn ra cửa sổ để thấy trăng tỏa sáng, và trăng lấp ló qua cửa sổ)

                Tôi thích nhìn mặt trăng qua cửa sổ của mình. Bốn bức tường phòng giam chật hẹp không thể chứa đựng được cảm xúc dạt dào. Anh khiến tâm hồn mình bay theo ánh trăng, trong đó anh ném vào đó khát vọng tự do mãnh liệt của mình. Nhà thơ như muốn thì thầm với trăng: Trăng ơi, có hiểu ta yêu trăng đến nhường nào không? Lời tâm sự chân thành từ sâu thẳm tâm hồn con người, được vầng trăng chia sẻ cảm động. Vầng trăng lấp lánh bỗng trở thành tri kỷ, tri kỷ: vầng trăng ngang qua khe cửa nhà thơ. Trăng tiễn nhà thơ (nhà thơ) trong ngục tù qua song sắt. Vì vậy, cả Man và Moon đều đang tích cực tìm kiếm nhau. Nghệ thuật nhân hoá cho thấy thi sĩ quản ngục và vầng trăng tự do từ đó đã gắn bó khăng khít với nhau.

                Toàn bộ bài thơ im lặng. Không gian tĩnh lặng tuyệt đối nâng tầm chiều sâu của tâm hồn con người và sinh vật. Người nhìn trăng, trăng nhìn người im lặng, không nói mà nói nhiều. Hai bài thơ này cũng thể hiện sức mạnh tinh thần kì diệu của người tù thơ ấy. Bên trong là ngục tù tăm tối, hiện thực phũ phàng, bên ngoài là vầng trăng thơ mộng, thế giới tự do, vẻ đẹp lãng mạn, lôi cuốn. Giữa hai mặt đối lập ấy là nhà tù, nhưng nhà tù cũng bất lực trước những khao khát và sự cộng hưởng tinh tế của hồn thơ. Hai chữ Hán trong nguyên tác càng thể hiện đầy đủ hơn sự giao hòa đặc biệt giữa người tử tù và vầng trăng của nhà thơ. Một sự tương phản rất đúng đắn, làm nổi bật tình cảm bền chặt của con người với trăng. Dù có ngục tù giữa người và trăng, nhưng con người thả hồn bay bổng ngoài không gian chật hẹp để ngắm trăng sáng (cung trăng hướng trăng) mà kết bạn. . Mặt trăng tỏa sáng tự do trên bầu trời. Trăng cũng như thấu hiểu lòng người, đáp lại lời chào nồng nhiệt: “Trăng tiễn thi nhân qua khe cửa” (trăng rằm động viên thi nhân).

                “Bài thơ trên trăng” không chỉ thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết của nhà thơ Hồ Chí Minh mà còn thể hiện sức mạnh tinh thần to lớn của các chiến sĩ cách mạng vĩ đại. Đằng sau những vần thơ kinh điển ấy là một tinh thần hiên ngang, thể hiện ở khát vọng tự do, chí khí, vượt lên áp bức, áp bức tàn bạo của nhà tù. Qua bài thơ này, người đọc cảm nhận được những người tù cách mạng dường như không muốn khuyên can, thờ ơ trước xiềng xích, đói rét, muỗi, rệp, ghẻ lở… của hệ thống nhà tù kinh hoàng. Đang đến gần Mặt trăng. Ánh trăng sáng đã đẩy đi bóng tối ngột ngạt, u ám của phòng giam. Giữa chú và trăng – nhà thơ tự do và thiên nhiên vĩnh hằng – có một sự giao hòa thần thánh và khôn tả. Cũng như bao lần khác, trong hoàn cảnh khó khăn, ông vẫn nhìn trăng, như nhìn vẻ đẹp của cuộc đời.

                Bài thơ của Mochizuki đã chứng thực một cách sinh động hai bài thơ do Hồ Chí Minh viết trên trang bìa Nhật ký trong tù: thân thể trong tù và tinh thần ở ngoài ngục. Trong số rất nhiều bài thơ về trăng của bạn, những bài thơ của Mochizuki mang một vẻ đẹp trần gian và khác biệt. Bốn câu, hai mươi tám ký tự, ngắn gọn nhưng mang những ý nghĩa tuyệt vời và sâu sắc về tâm hồn, đạo đức, nhân phẩm, phong cách của một con người hiện thực: Hồ Chí Minh.

                Phân tích bài thơ ngắm trăng – ví dụ 18

                Tôi đặc biệt thích mặt trăng. Ngay trong nhà tù của Tưởng Giới Thạch, ông đã viết một bài thơ về Tết Trung thu:

                Trong tù, không rượu và không đẹp đêm nay.

                Nếu không thì rất khó dịch. Nhưng hai chữ “khó mà vẫn thờ ơ” chưa nói hết được sự kích động, náo nhiệt trong nguyên văn: “Đối thử lương chi chi nhược”. Trăng đẹp quá, tôi không biết phải làm sao bây giờ. Không thành vấn đề:

                Người ta nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn thi nhân qua khe cửa.

                Nổi bật dưới ánh trăng đẹp là một hồn thơ tràn đầy cảm hứng thơ. Ánh trăng là một mô típ trữ tình tiêu biểu trong thơ ca phương Đông. Các khái niệm thẩm mỹ được rút gọn thành các công thức: phong, hoa, tuyết, nguyệt, khí, kỳ, thi, rượu.

                Trăng đẹp, cảm hứng thơ cao. Thật không may, không có hoa và rượu vang nào có thể cung cấp nguồn cảm hứng trọn vẹn. Câu đầu tiên và câu thứ hai tiếp theo thể hiện tình cảm này.

                Hai câu sau: bạn tâm giao. Niềm đam mê văn chương từ lâu đã gắn bó vầng trăng với nhà thơ, dù phải chịu án tù. Có những cơn say và những giấc mơ: mặt trăng có linh hồn, biểu cảm và đôi mắt.

                Nhưng nó thực sự là thép, một chiến binh. Đặt nó vào hoàn cảnh cụ thể của nhà thơ (cùm, muỗi, bọ, xa lánh, rét mướt,…) có thể thấy cảm hứng thơ là thép. Nhưng thép cũ. Lão Cương thể hiện điều đó bằng thơ: từ tốn, đối mặt hoàn toàn với khó khăn, và bình yên như không.

                Từ bóng tối của ngục tù (theo nghĩa đen và nghĩa bóng), linh hồn tôi đã hướng ra ánh sáng. Tất nhiên ánh trăng đang gọi bạn. Nhưng nếu không có linh hồn của bạn, ánh trăng sẽ tắt và nhà tù sẽ luôn tối tăm. Bạn đã mang ánh trăng vào tù. Một bài thơ đầy ánh sáng được viết trong nhà tù tăm tối nhất.

                Tình yêu thiên nhiên thơ ca của Bác được thể hiện qua nhiều bài thơ trăng. Có một điều khác hẳn với các nhà thơ ngày xưa: trà dư tửu hậu, Bác ít có dịp ngắm trăng. Anh ấy tận hưởng mặt trăng khi anh ấy hoàn thành công việc và vào những cảnh đêm không ngủ như bản gốc, hậu cảnh, v.v. Bài thơ trăng rằm trong Nhật ký trong tù của tôi là một bài thơ trăng đặc sắc:

                Trong tù, không rượu và không đẹp đêm nay.

                Trăng, hoa và rượu là ba thú vui tinh thần của những người đi qua đó. Trong tù, hoa và rượu tất nhiên không được phép vào. Bài thơ có một nhiệm vụ cố định, nhưng vẻ đẹp thơ của nó là gợi lên một nụ cười sâu lắng, con người có một khía cạnh thơ (như chúng ta thấy ở câu thứ hai), nhưng lại rất thiết thực: hồn anh được thả lên cung trăng, nhưng đừng quên rằng chân bạn vẫn bị nhốt trong lồng. Nhận thức đó đã mang lại cho Ngắm trăng một ý nghĩa sâu sắc hơn bình thường, và nó trở thành một cuộc vượt ngục, một nhà tù không còn có thể giam giữ con người, ít nhất là trong lĩnh vực tâm hồn và trí tuệ. (Trong một bài thơ khác, anh ta cũng nói như vậy: tay chân bị trói, nhưng tai vẫn nghe tiếng chim hót, mũi vẫn ngửi thấy mùi hoa. Vậy anh ta vẫn có những điều kiện cần để trở thành một khách du lịch … ).

                Ba yếu tố rượu, hoa và trăng còn thiếu hai yếu tố. Nhưng hắn tâm hồn thật lớn, còn đủ cảm giác được cái kia thứ ba, cảm thấy rất hoang mang. Trăng đẹp quá, giờ ra sao? Câu thứ nhất là hoàn cảnh của viên quản ngục, câu thứ hai là tâm trạng của bậc thánh nhân, nhà thơ. (Chúng ta sống tự do và dễ dàng theo cách này, nhưng đôi khi vì quá bận rộn với công việc và cuộc sống mà chúng ta quên rằng mặt trăng đã đầy trên đầu của chúng ta).

                Hai dòng cuối của bài thơ miêu tả một tư thế trông trăng:

                Người ta nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng nhìn thi nhân qua khe cửa.

                Vị trí này của mặt trăng không được thấy trong thơ ca trước đây, nơi mặt trăng được sử dụng làm chất liệu thơ ca phổ biến. Đọc lại nguyên bản Hán tự và xem vị trí của ba “ký tự”: người, tháng và tù:

                <3

                Người ơi, trăng lại là trăng, nhà thơ nằm giữa hai dòng đầu của bài thơ và thanh sắt. Trăng và tri kỷ, qua lan can sắt tàn nhẫn ấy. Người xưa nhìn trăng thấy trăng sáng, trong sạch. Có lần Tản Đà muốn xin chị gái cho mình dọn nhà đi cung trăng vì “trên đời này tôi chán một nửa”.

                Giống như tôi, những người ngắm mặt trăng tập trung vào con người. Moon ngưỡng mộ người đàn ông này, ngay cả khi anh ta đang ở trong tù, vì thế giới vẫn tươi đẹp cho dù thế nào đi nữa. Hai câu thơ song hành nói rằng trăng yêu người như yêu trăng. Sau đó, trong một cuộc trò chuyện về Trăng Tây Hồ, anh cũng khơi lại ý tưởng:

                Mặt trăng nhìn người như mặt trăng

                Nhà thơ cổ này đã viết rất nhiều về mặt trăng nhưng không thể tìm thấy nó, có lẽ vì nó là sản phẩm của cái nhìn của người cộng sản về cuộc sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *