Tác phẩm văn học

Văn mẫu lớp 11: Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử Dàn ý & 15 bài phân tích Đây thôn Vĩ Dạ

phân tích đy thôn vĩ dạ của hàn mặc tử gồm dàn ý, sơ ồ ồ ồ ồ tư duy và 15 bài văn mẫu dưới đây không chỉ giúp các các em lớp 11 con thêm nh ữ Chỉ Giús viết của mình mà còn biết cach cảm nhận ược hồn thơ ộc đao và thế giới tình cảm ầy phong phú của hàn mặc tử ược thể hi hi hi qa bức tranh thiên nhi nhi nhi nhi nhi nhi

đy thôn vĩ dạ là một bức tranh ẹp về cảnh người và người của miền ất nước qua tâm hồn giàu tưởng và ẹnƪn yg thhn thihn. trải qua bao năm tháng, cái tình hàn mặc tử vẫn còn nguyên nóng hổi, ​​lay động day dứt lòng người đọc. vậy sau đây là top 15 bài văn mẫu phân tích Đây thôn vĩ dạ hay nhất, mời các bạn cùng theo dõi tại đây.

dàn ý phân tích bài thơ Đây thôn vĩ dạ

dÀn Ý sỐ 1

Xem thêm: Phan tích bài thơ đây thôn vĩ dạ lớp 11

i. mở bài

  • bài thơ Đây thôn vĩ dạ được rút ra từ tập thơ điên. bài thơ được gợi cảm hứng từ mối tình của hàn mặc tử với một cô gái vốn quê ở vĩ dạ – hoàng thị kim cúc. bài thơ là bức tranh đẹp và thơ mộng về thôn vĩ dạ. thông qua bài thơ, tác giả muốn bộc lộ khát khao được sống, được yêu và được giao hòa với thiên nhiên.
  • ii. thanks bài

    1. phân tích khổ 1:

    – câu thơ mở đầu: “sao anh không về chơi thôn vĩ?” vừa là lời mời mọc ân cần, tha thiết, vừa là lời trách cứ nhẹ nhàng ⇒ sự phân thân của tác giả.

    – cảnh vật và con người xứ huế hiện lên một cách nhẹ nhàng, tinh khiết, đầy sức sống.

    nắng mới lên, hàng cau, vườn xanh như ngọc.lá trúc che ngang mặt chữ điền.

    – nghệ thuật cách điệu hóa tạo nên hình của thôn và và con người xứ huế thật dịu dàng, phúc hậu ⇒ cảnh ập, ngưu.ờ

    2. phân tích khổ 2:

    • miêu tả cảnh: gió, mây, dòng nước, hoa bắp lay ⇒ cảnh vật chia lìa
    • không gian mờ ảo đầy hình ảnh của trăng: bến trăng, sông trăng, thuyền chở trăng.
    • tâm trạng khắc khoải, đợi chờ của nhân vật trữ tình.
    • 3. phân tích khổ 3:

      • sự ảo mộng của cảnh và người
      • Câu hỏi tu từ: là lời nhân vật trữ tình vừa là ể hỏi người và vừa ể hỏi mình, vừa gần gũi vừa xa xăm, vừa hoài nghi vừa như giận hờn, threc.
      • Đại từ phiếm chỉ “ai” ⇒ làm tăng thêm nỗi cô đơn, trống vắng của một tâm hồn khát khao được sống, đượêu.

        iii. kết bài

        – nội manure:

        • bức tranh phong cảnh vĩ dạ êm đềm, thơ mộng
        • bức tranh tâm cảnh của nhân vật trữ tình.
        • – nghệ thuật:

          • sử dụng nhiều biện pháp tu từ: so sánh, nhân hóa, câu hỏi tu từ,…
          • hình ảnh thơ sáng tạo, độc đáo
          • kết hợp giữa bút pháp thơ tả thực và lãng mạn, tượng trưng.
          • dÀn Ý sỐ 2

            i. mở bài:

            giới thiệu tác giả và tác phẩm:

            hàn mặc tử có lẽ là một cái tên mà không ai có thể quên khi nhắc đến phong trào thơ mới. một trong những thi phẩm mang dấu ấn sâu ậm nhất của thi sĩ đã ể lại trong lòng bao thế hện ọc biết bao niềm khơi gợi sâu sắc che bài thơ cũng giống như một bức tâm thư bộc lộ những tình cảm thầm kín và khao khát cháy bỏng của thi sĩ

            ii. thanks bài:

            1. phân tích khổ thơ thứ nhất:

            – bài thơ mở đầu và một câu hỏi “sao anh không về chơi thôn vĩ?”

            – ta có cảm giác như đây là một lời trách yêu của một người con gái, trong đó ẩn dấu sự dỗi hờn cả sự ngóng trông da di

            – thực tế thì không có một người with gai nào đang trực tiếp ối mặt với hàn mặc tử, bởi vậy có lẽi trachu này là cất lên từng bức ảnh nh nh nh nhm, n. rực sống dậy trong lòng nhà thơ, hướng trai tim người thi sĩ vềi quê hương xứ huế thân yêu ngày tiếp đó câu thơ thứ hai khiến chu được mở ra

            – rõ ràng câu hỏi một cách lên thì trước mắt nhà thơ đã là không gian của thôn vĩ dạ đây chắc chắn là một cuộc hành trong>p trong

            – Cái nắng hiện lên trong quan sat của nhà thơ, một cai nắng hiện lên trong vẻ tinh khôi, tươi mới, chẳng phải là cai nắng rực rỡ của mùa hè cũng chẳng pHắng phắng nùng rực rỡ của mùa hè cũng chẳng phắng nùng rực rỡ của mùa hè cũng chẳng phắi nùng nùng rực r. là “nắng mới lên” tức là nắng của buổi bình minh

            – câu thơc cris từng làm cho không gian như tràn ngập ang sáng, chẳng từ ngữ miêu tả màu sắc, nhưng ang nắng hiện ra cứ trong trẻo và tinh khôi biết nhường nào

            – điểm nhìn của hàn mặc tử dường như là từ trên cao nhìn xuống từ xa lại gần, đôi mắt của hàn mặc tửc tửc cuộc hành trình như xé toạc bầu trờu trời ể lên từ những ngọn cau cao vút, để có một cái nhìn bao quát thấy được với màu xanh bao trùm lên khu vườn

            – “vườn ai mướt quá xanh như ngọc”, câu thơ là một lời cảm thán thốt lên trước vẻ đẹp của khu vườn

            – tính từ lướt ra hình ảnh so sánh xanh như ngọc đã làm hiện lên vẻ đẹp tuyệt diệu của khu vườn thôn vĩ

            – câu thơ không chỉ đem lại cho ta cảm nhận về thị giác mà còn gợi lên cai cảm giác như ược chạm vào những la xanh mượt mà, đi chính là một trong những nét ặ hưởng bởi thơ tượng trưng siêu thực pháp khi cảm nhận vạn vật bằng nhiều giác quan.

            – hình ảnh so sánh “xanh như ngọc” là một hình ảnh so sánh ộc đao, màu xanh của la cây ược va với màu xanh ngọc mang lại cho ta một cảm giác thật dễ đều non tươi mơn mởn và tràn đầy sức sống

            – Đến câu thơ thứ tư thì hình ảnh con người mới xuất hiện “lá trúc che ngang mặt chữ điền”

            – câu thơ cuối khổ một là câu thơ có nhiều cách hiểu khác nhau. có người cho rằng “mặt chữ điền” chính là khuôn mặt của người con gái đã mời hàn mặc tử về chơi thôn vĩ. bời vì “vườn ai” chính là vườn của em, nhìn thấy khuôn mặt của em trong khu vườn ấy thì rất hợp lí

            – NHưNG CũNG CO NGườI CHO RằNG đó Chínnh Là tac giả trong cuộc hành hương tâm tưởng, hàn mặc tử đ đp lại chính mình với gương mặt chữn đn ền cò>

            – dường như, nhà thơ muốn yêu một tình yêu trong trắng, Thanh thản, ắm says Thì phải trở lại là with người của qua khứ, phải là một nhà thơ đa tình phong lưu thờ nói đúng ra là nhà thơ muốn quên mình trong hiện tại với căn bệnh hiểm nghèo để được yêu

            – hình tượng “lá trúc che ngang” càng cung cấp cho gương mặt chữ điền ấy những nét ngang tàng, phóng khoáng mạ mẽ của người đúg túc btr

            2. phân tích khổ thơ thứ hai:

            – bốn câu thơ buồn khổ thứ hai như vẽ xe trước mắt chúng ta không cảnh của quê hương xứ huế trong buổi chiều tối với những gam màu trầm lắng mỗi câ gợi dÁ ảhmhmhmhmhmhmhmhmhmhmhmhnhhmhnhhmhnhm hihm chym nếu như nhìn thật kỹ ta sẽ thấy những nghịch lý những điều trái tự nhiên ẩn trong từng sự vật

            – “Theo Lối gió mây ường mây”, câu thơ có lẽ không chỉ còn là nghịch lý mà lại còn chứa ựng cả sự trớ trớ, chưa ược sự biệt ly chia cắt

            – “Dòng nước Buồn Thiu Hoa Bắp Lay”, Theo Lẽ Thường gió gó thổi làm hoa bắp lai thì song nước cũng pHải Theo đó mà gợn mà lay ộng, ấy thếng dòng dòng nước lạc lạng lạ đôi dù ở gần kề nhau nhưng lại chẳng thể đồng điệu, trong gần gũi lại có mùi gì của sự chia phôi

            s nỗi buồn về sự chia li, tiễn biệt đọng lại trong lòng người phảng phất buồn và mang một nỗi niềm xao xác

            – nếu khổ thơ ầu ta cảm nhận một tình yêu sắp nảy nở tuyệt vời nhưng ến khổ thơ sau thì ta lại gặp một cuộc tình tan nát chia pHôi.

            – phải chăng, thông qua cách nói hình tượng hàn mặc tử đã chua chát phủ định người mời mình về thăm thôn vĩ. “thuyền ai đậu bến sông trăng đó/ có chở trăng về kịp tối no?”

            – hình tượng trăng trong thơ hàn mặc tử xuất hiện rất nhiều. trăng muôn đời là biểu tượng của hạnh phúc, đặc biệt là hạnh phúc lứa đôi. quá khao khát hạnh phúc nên hai câu thơ của hàn mặc tử tràn ngập ánh trăng: bến trăng, sông trăng, thuyền trăng, chở trăng.

            – tác giả đã gửi gắm một tình yêu khát khao, nỗi ngóng trông, mong nhớ vào con thuyền trăng, vào cả dòng sông trăng.

            – vầng trăng trong hai câu thơ này là vầng trăng nguyên vẹn của thi nhân trước mảnh tình yêu chưa bị phôi pha.

            – câu hỏi làm nhịp thơ chùng xuống biểu lộ niềm lo lắng của một số phận không có tương lai.

            – hàn mặc tử hiểu căn bệnh của mình nên ông mặc cảm về thời gian cuộc đời ngắn ngủi, vầng trăng không về kịp và hàn mặc tử cũng không đợi vầng trăng hạnh phúc đó nữa, một năm sau ông vĩnh biệt cuộc đời.

            3. phân tích khổ thơ thứ ba:

            – thi sĩ buồn cho cái số phận ngắn ngủi, cho ước mơ vẫn còn dở dang, nhưng rồi người nghệ sĩ lại tiếp ục sốkh trong mt kha> c

            – hình ảnh “khách đường xa” nhấn mạnh hai lần đã nói lên phần nào nỗi trông ngóng, nhớ thương của tác giả dành choing .

            – màu Áo trắng cũng là màu ánh nắng của vĩ dạ mà nhìn vào đó tác giả choáng ngợp, thấy ngây ngất trước sự trong trắng, củ khiết, thanh khiết,

            “Ở đây sương khói mờ nhân ảnh / ai biết tình ai có đậm đà?”

            – câu thơ đã tả thực cảnh huế – kinh thành sương khói. trong màn sương khói đó with người như nhoà đi và có thể tình người cũng nhoà đi

            – câu hỏi tu từ cuối cùng cất lên như một tiếng ngậm ngùi, tự vấn qua một trai tim khao khát với tình yêu nhưng trướt mắt lạic pot/pot truth

            – hai đại từ “ai” ở câu thơ này tạo nên nhiều cách hiểu: không biết em có hiểu được chính tình yêu của em đậm đà hay không? không biết bản thân anh có biết được tình yêu của chính mình đậm đà không? liệu em có biết tình anh đậm đà không? liệu anh có biết tình em có đậm đà không?

            – một câu hỏi trong thấy “mờ nhân ảnh”, càng tuyệt vọng.

            – càng tha thiết một tình yêu đậm đà hàn mặc tử càng thấy sự đổ vỡ tuyệt vọng với tình yêu. vì thế mà cảm hứng chủ đạo của “Đây thôn vĩ dạ” chính là cảm hứng đau xót về một tình yêu tuyệt vọng.

            iii. kết bài:

            mọi sự tuyệt vọng đều làm cho ta bi quan nhưng tình yêu tuyệt vọng của hàn mặc tử lại khơi lên trong ta ánh sáng của diΏãt. chính tình yêu đã tiếp thêm nghị lực cho người thi sĩ trong hoàn cảnh khó khăn trong những giây phút đớn đau chiến đấu với bệnh t. cũng giá trị nhân văn ấy đã khẳng ịnh tên tuổi của hàn mặc tử trên bầu trời thơ ca việt nam và giús cho thi phẩm mãi xanh trong Ỻ ọ b hòng ba ho

            xem thêm: phân tích khổ 2 bài thơ Đây thôn vĩ dạ

            sơ đồ tư duy phân tích Đây thôn vĩ dạ

            Văn mẫu lớp 11: Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử Dàn ý & 15 bài phân tích Đây thôn Vĩ Dạ

            phân tích bài Đây thôn vĩ dạ lớp 11 – mẫu 1

            hàn mặc tử một Trong những “Cây Bút” tài nĂng bậc nhất của pHong trào thơ mới những năm 1932-1945 với nhiều tac pHẩm tiu.u trong đó, tac phẩm ể lẽ là “đy thôn vĩ dạ”- một bài thơ ặc sắc trong sự nghiệp văn chương của ông. bài thơ là bức tranh hài hòa giữa khung cảnh thiên nhiên trong trẻo, tinh khôi xứ huế với bức tranh tâm cảnh của một cái tôi tha thiết yêu đời, khát khao giao cảm với cuộc sống, con người nhưng đầy những âu lo, trăn trở.

            câu hỏi tu từ: “sao anh không về chơi thôn vĩ?” như hờn trách nhẹ nhàng lại như lời mời đầy tha thiết của người with gái xứ huế. một lời hờn trách đầy dịu dàng nhưng đằng sau đó là lời mời ân cần và đầy chân thành: “sao anh không về chơi”. Ở đây tac giả không dùng từ “thăm” mà lại dùng từ “chơi” ủ ể ể ể ểyy sự thi thiết, chân thành, mộc mạc, gợi lên ược tình cảm the mật, gần gũi. Và dường như, đó cũng là câu hỏi mà nhà thơ đang tự hỏi chynh mình, tự trach chynh mình sao bấy lâu chẳng trở với với chốn cũ, người xưa ể đ đ đ đ đ đ ể ể trở về với vĩ dạ thân yêu.

            từii nhớ, bức trap thôn vĩ dần hiện ra trước mắt người ọc qua từng lời thơ, một bức tranh vĩ dạ ầy lung linh, tươi ẹp và căng tràn sức sống:

            “nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”

            cau là loài cây dân dã cũng là linh hồn của làng quê việt nam. trong truyện cổ tích, trầu-cau gắn với tình yêu đôi lứa. trong câu thơ của hàn mặc tử, câu gắn với nỗi nhớ, với vẻ đẹp của thiên nhiên. hình ảnh “nắng hàng cau” là một hình ảnh đẹp gợi vẻ tinh khôi, trong trẻo của những tia nắng sớm mai. màu nắng hàng cau là màu nắng vô cùng mới mẻ mà trước hàn mặc tử chưa có thi nhân nào gợi ra được màu nắng ấy. những tàu cau được nắng mới bao trùm, nắng hòa vào hạt sương đọng trên phiến lá tạo nên vẻ long lanh đến kiều diễm. thiên nhiên trở nên thanh thoát, trong trẻo đến lạ lùng, không gian trở nên cao ráo và đầy khoáng đạt. Ánh nắng hàng cau làm sáng bừng lên cả một khu vườn thơ mộng, hữu tình.

            xa xa là bóng hàng cau, khi lại gần, khu vườn càng thêm đẹp, thêm tươi. có cây ngời ngợi màu xanh sáng, xanh trong, xanh mỡ màng, mượt mà:

            “vườn ai mướt quá xanh như ngọc”

            câu thơ cất lên như sự ngỡ ngàng ến xuýt xoa của tac giảcc vẻ ẹp của tạo hoa ược tưới tắm bởi bàn tay khéo lío của người làm vườn. tính từ “mướt” gợi lên sắc xanh ngời ngợi, ngọc ngà, xuân sắc đầy sức sống của khu vườn. Có thấy qua những hình ảnh thơ gần gũi, bình dị mà bằng cach sửng dụng ngôn từc ộc đao, bức tranh thôn vĩ ầy ẹp ẽp ẽ, sống ộng và caa ược gợi.

            cảnh thôn vĩ ngày càng trở nên hài hòa hơn khi có sự xuất hiện của con người:

            “lá trúc che ngang mặt chữ điền”

            lối nói cách điệu thể hiện vẻ đẹp e ấp, kín đáo, dịu dàng và rất huế của người con gái. sự xuất hiện của khuôn mặt chữ điền phúc hậu, dịu dàng đã làm cho bức tranh vĩ dạ trở nên sinh ộng hơn khi có sự hài hòa giữa cảnh vật và with người.

            khổ thơ thứ hai gợi ra cảnh sông nước êm đềm, mang nỗi niềm bâng khuâng, nỗi mong cầu hư ảo:

            “gió theo lối gió mây đường mâydòng nước buồn thiu, hoa bắp laythuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay ? “

            không gian có gió, mây, sông nước, có thơ mộng, có êm đêm những gợi buồn, gợi chia ly. Cảnh Chia đôi ngả “Theo Lối Gió, Mây ường Mây” phải chăng chynh là sực mặc cảm của nhà thơ về tình yêu xa cach, không thể ồng hành cùng người thươa thươa của mort. vì lòng người mang sau bi nên thiên nhiên cũng vương buồn. dòng sông nước vẫn chảy mà “buồn thiu”, gió xao động, hoa bắp lay trôi vô định trên làn nước. “dòng nước buồn thiu hoa bắp lay” cảnh vật gợi vẽ quạnh quẽ, thê lương, u sầu. dòng sông buồn như chính tâm trạng thi nhân.

            “thuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay?”

            tứ thơ “có chở trăng về kịp tối nay?” gửi gắm cả một nỗi niềm của thi nhân, một khao khát vào tình yêu cập bến, để được cùng người tâm sự, tỏ bày. nỗi ngóng trông, mong chờ, khát khao mãnh liệt được tâm giao được cất lên trong tiếng thơ bình dị. có chăng, lúc này đây, tác giả đang lo sợ vì vận mệnh ngắn ngủi của cuộc đời mình. sợ rằng thời gian ngày một ngắn thêm mà lòng người vẫn chưa thể được khỏa lấp nỗi trống vắng, cô đơn, sầu muộn. liệu con thuyền kia có chở kịp vầng trăng hạnh phúc ấy về với kẻ mệnh bạc này không?

            thực tại pHũ pHàng, cô ơn ngập lối, tac giả đành tìm ến giấc mơ, nơi đó có thể nhìn thấy người with gai mình yu, dẫu đó chỉ là là chút hhúc phúc ảnênh y ản

            “mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không ra;Ở đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

            trong giấc mơ mang màu hy vọng, thi nhân thấy vị khách đường xa trong tà áo trắng tinh khôi, ẩn hiện trong sương khói. bong hình như nhoè đi rồi biến mất trong phút chốc. sự thanh khiết, cao quý của người con gái trong ảo ảnh khiến thi nhân không khỏi không lo sợ:

            “Ở đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

            trong lời thơ, tác giả phân vân, lo sợ về một tình cảm không chắc chắn. MộT TIM KHAO KHÁT YêU Và ượC YêU NHưNG KHông Bao Giờ Có ượC TìnH YêU TRọN VẹN KHIếN TAC GIả HOàI NGHI Về TìNH CảM, Về TìnH YêU CủA ốI PHươNG. không biết tình người có đậm đà như chính lòng ta chăng?

            bài thơ khép lại bằng một câu hỏi tư từ chất chứa nỗi niềm hoài nghi và thất vọng. vĩ dạ đẹp nhưng buồn, lòng người buồn mà đẹp, tất cả tạo nên sự hòa quyện giữa cảnh và tình.

            Đây thôn vĩ dạ qua bao thế hệ người đọc vẫn mang một sức sống dạt dào. bài thơ không chỉ là một bức tranh êm ềm và tươi ẹp của vĩ dạ mà còn là bức tranh ẹp của một tấm lòng thiết và nhikhán

            phân tích bài Đây thôn vĩ dạ – mẫu 2

            mấy ai đã từng say trăng như hàn mạc tử? cả một thế giới trăng trong thơ ông:

            trăng nằm sóng soài trên cành liễuĐợi gió đông về để lả lơi…”

            (bẽn lẽn)

            “bỗng đêm nay trước cửa bong trăng quỳsấp mặt xuống uốn mình theo dáng liễu”

            (hãy nhập hồn em)

            “bóng nguyệt leo song sờ sẫm gốigió thu lọt cửa cọ mài chăn”.

            (Đêm không ngủ)

            thi sĩ còn nói đến thuyền trăng, sông trăng, sông trăng… cả một thế giới trăng mộng ảo, huyền diệu. thơ hàn mạc tử rợn ngợp ánh trăng, thể hiện một tâm hồn “say trăng” với tình yêu tha thiết cuộc đời, vừa thực vừa mơ. Ông là một trong những nhà thơ lỗi lạc nhất của phong trào thơ mới (1932-1941). với 28 tuổi đời (1912-1940), ông để lại cho nền thơ ca dân tộc hàng trăm bài thơ và một số kịch thơ đặc sắc. thơ của ông như trào ra từ máu và nước mắt, có không ít hình tượng kinh dị. cũng chưa ai biết hay về mùa xuân và thiếu nữ (“mùa xuân chín”), về huế đẹp và thơ “Đây thôn vĩ dạ” như hàn mạc tử.

            “Đây thôn vĩ dạ” rút trong “tập thơ Điên” xuất bản năm 1940, sau khi nhà thơ đã qua đời. bài thơ nói rất hay về huế, về cảnh sắc thiên nhiên hữu tình, về con người xứ huế, nhất là các cô gái duyên dáng, đa, tìáng. hàn mạc tử đã viết về một tình yêu – tình yêu đơn phương thơ mộng đắm say, lung linh trong sáng đến huyền ảo. bài thơ giãi bày một nỗi niềm bâng khuâng, một khát khao về hạnh phúc của thi sĩ đa tình, có nhiều duyên nợ với cảnh và con người

            câu ầu của khổ thứ thứ nhất “dịu ngọt” như một lời chào mời vừa mừng vui hội ngộ, vừa nhẹ nhàng trach người thương xiết bao thương nhớ, ợi chờ. giọng thơ êm dịu, đằm thắm và tình tứ: “sao anh không về chơi thôn vĩ?”. có mấy xa xôi. cảnh cũ người xưa thấp thoáng trong vần thơ đẹp mang hoài niệm. bao kỉ niệm sống dậy trong một hồn thơ. no gắn liền với cảnh sắc vườn tược và con người xứ huế mộng mơ:

            “nhìn nắng hàng cau nắng mới. lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền?”

            cảnh được nói đến là một sáng bình minh đẹp nơi thôn vĩ. nhìn từ xa, thi nhân say mê ngắm nhìn những ngọn cau, tàu cau ngời lên dưới màu nắng mới, “nắng mới lên” rực rỡ. hàng cau cao vút là hình ảnh thân thuộc của thôn vĩ dạ từ bao đời nay. hàng cau như chào mời, như vẫy gọi.

            quên sao được màu xanh cây lá nơi đây. nhà thơ trầm trồ thốt lên khi đứng trước một màu xanh vườn tược vĩ dạ: “vườn ai mướt quá xanh như ngọc”. sương đêm ướt đẫm cây cỏ, hoa lá. màu xanh mỡ màng, non tơ ngời lên, bóng lên dưới ánh mai hồng trông “mướt quá” một màu xanh ngọc bích. Đất đai màu mỡ, khí hậu thuận hòa, with người cần cù chăm bón mới có màu sắc “xanh như ngọc” ấy. thiên nhiên như rạo rực, trẻ trung và đầy sức sống. cũng nói về màu xanh ngọc bích, trước đó (1938) xuân diệu đã từng viết: “Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá…” (“thơ duyên”). hai chữ “vườn ai” gợi ra nhiều ngạc nhiên và man mác bâng khuâng. câu thơ thứ tư tả thiếu nữ với khóm trúc vườn xuân: “lá trúc che ngang mặt chữ điền”. mặt trái xoan, mặt hoa da phấn, khuôn mặt bup sen là vẻ đẹp của giai nhân. mặt chữ điền là gương mặt đầy đặn, vuông vắn, phúc hậu. “lá trúc che ngang” là một nét vẽ thần tình đã tô đậm một nét đẹp của cô gái huế duyên dáng, dịu dàng, kín đáo, tình đu. hàn mạc tử hơn một lần nói về trúc và thiếu nữ. khóm trúc như tỏa bong xanh mát che chở cho một mối tình đẹp đang nảy nở:

            “thầm thì với ai ngồi dưới trúcnghe ra ý vị và thơ ngây”

            (mùa xuân chín)

            câu 3, 4 trong khổ thơ đầu tả cau, tả nắng, tả vườn, tả trúc và thiếu nữ với một gam màu nhẹ, thoáng, ẩn hiện, mơ h. Đặc sắc nhất là hai hình ảnh so sánh và ẩn dụ (xanh như ngọc… mặt chữ điền). cảnh và người nơi vĩ dạ thật hồn hậu, thân thuộc đáng yêu.

            vĩ dạ một làng quê nằm bên bờ hương giang, thuộc ngoại ô cố đô huế. vĩ dạ đẹp với những con đò thơ mộng, những mảnh vườn xanh tươi bốn mùa, sum sê hoa trái. những ngôi nhà xinh xắn thấp thoáng ẩn hiện sau hàng cau, khó trúc, mà ở đy thường dìu dặt câu hát nam ai, nam bình, qua tiếng đàn tranh. thôn vĩ dạ đẹp nên thơ. hàn mạc tử đã dành cho vĩ dạ vần thơ đẹp nhất với tất cả tấm lòng tha thiết mến thương. xa cách huế và vĩ dạ đã bao năm tháng rồi. thế mà cảnh sắc và with người nơi thôn vĩn ược nhà thơ ôm ấp trong lòng, càng trở nên pulmun linh, biểu lộ niềm ước mong tha thiết ược trở lại cố ô ô bức tranh tâm cảnh đã được thể hiện một cách tài hoa bức tranh thôn vĩ hữu tình nên thơ.

            khổ thơ thứ hai nói về cảnh mây trời, sông nước. một không gian nghệ thuật thoáng đãng, mơ hồ, xa xăm. hai câu 5, 6 là bức tranh tả gió, mây, dòng sông và hoa (hoa bắp). giving thơ nhẹ nhàng, thoáng buồn. nghệ thuật đối tạo nên bên phiên cảnh hài hòa, cân xứng và sống động. gió mây đôi ngả như mối tình nhà thơ, tưởng gần đấy mà xa vời, cách trở. dòng hương giang êm đềm trôi lững lờ, trong tâm tưởng thi nhân trở nên “buồn thiu”, nhiều bâng khuâng man mác. hoa bắp lay, nhè nhẹ đung đưa trong gió thoáng. nhịp điệu khoan thai, thơ mộng của miền sông hương núi ngự được diễn tả rất tinh tế! các điệp ngữ luyến láy gợi nhiều vương vấn mộng mơ. ngoại cảnh mênh mang chia lìa như nỗi lòng, như tâm tình thi nhân vậy;

            “gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu, hoa bắp lay”.

            hai câu tiếp theo, nhà thơ hỏi “ai” hay hỏi mình khi nhìn thấy, hay nhớ tới hình ảnh with đò nằm mộng bến sông trăng. sông hương quê em trở thành “sông trăng”. hàn mạc tử với tình yêu vĩ dạ đã sáng tạo nên vần thơ đẹp nói về dòng sông hương với những with đò dưới vầng trăng. nguyễn công trứ đã từng viết: “gió trăng chứa một thuyền đầy”. hàn mạc tử cũng góp cho nền thơ việt nam hiện đại một vần thơ trăng độc đáo:

            thuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối no?

            tâm hồn nhà thơ xao xuyến khi nhìn sông trăng và con thuyền. thuyền em hay “thuyền ai” vừa thân quen, vừa xa lạ. chất thơ mộng ảo trong “Đây thôn vĩ dạ” là ở những thi liệu ấy. Câu thơ gợi tả một hồn th ơ đang pinch ộng trước vẻ ẹp thơ mộng của xứ huến miền trung, nói lên một tình yêu kín đao, dịu dàng, thơ mộng và tho thoáá. ở đây bức tranh tâm cảnh tràn ngập ánh trăng, thấm thía một nỗi buồn cô đơn li biệt của khách đa tình.

            khổ thơ thứ ba nói về cô gái huế và tâm tình thi nhân. Đương thời, nhà thơ nguyễn bính đã viết về thiếu nữ sông hương: “những nàng thiếu nữ sông

            hương – da thơm là phấn, má hường là son … “. vĩ dạ mưa nhiều, những buổi sớm mai và chiều tà lắm sương khói.” Sương Khói “Trong ường Thi Thường G G Gắn Li ắn với tối tối tối t. Thiếu nữ huếng hi àng, t. Thực mà mơ. có một thiếu nữ huế mang tên một loài hoa đẹp.phải chăng nhà thơ nói về mối tình này?

            “mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

            “mơ khách đường xa, khách đường xa… ai biết… ai có…” các điệp ngữ và luyến láy ấy tạo nên nhạc điệu sâu lắng, bu mang. sự cách biệt và nỗi buồn xa vắng chia li như kéo dài trong không gian và thời gian vô tận. người ọc thêm cảm thương cho nhà thơ tài hoa, đa tình mà bạc mệnh, từng say ắm với mối tình ơn phương nhưng suạt ối cani ph

            cũng cần nói một đôi lời về chữ “ai” trong bài thơ này. cả 4 lần chữ “ai” xuất hiện đều mơ hồ, ám ảnh: “vườn ai mướt quá xanh như ngọc?” – “thuyền ai đậu bến sông trăng đó?” – “ai biết tình ai có ậm đà?”

            hàn mặc tử đã để lại cho ta một bài thơ tình thật hay và cảm động. Cảnh và người, mộng và thực, say ắm và bâng khuâng, ngạc nhiên và thẫn thờ … bao hình ảnh và cảm xúc ẹp mà buồn hội tụ trong ba khổ thơ thất ngôn, c ẹp m. Thất ngôn, c ẹp mà buồn hội tụ trong ba khổ thơt ngôn, c ẹp mà buồn hội tụ trong ba khổ thơ thất ngôn, c ẹp mà buồn hội tụ trong ba khổ thơ thất ngôn, c ẹ khổ thơ thất ngôn, c cu câu tuch. “Đây thôn vĩ dạ” là một bài thơ tình tuyệt tác. Cái Màu Xanh NHư Ngọc của vườn ai, cọn thuyền ai ậu bến sông trăng, và cai màu trắng của áo em thơ tài hoa, đa tình mà mệnh bạc. bức tranh tâm cảnh trong “Đây thôn vĩ dạ” vương vấn mãi lòng ta. nhà thơ jue bồn đã nói hộ lòng ta.

            “xin chào huế một lần anh đếnĐể ngàn lần anh nhớ trong mơem rất thực mà nắng thì mờ ảoxin đừng lầm em với cố đô”.

            phân tích Đây thôn vĩ dạ – mẫu 3

            “Đây thôn vĩ dạ” là một bài thơ hoài niệm. Theo tư liệu về hàn mạc tử, khi còn làm việc ở sở ạc điền quy nhơn, hàn mặc tử đã đem lòng yêu hoàng thị kim cúc – with gai ông chủ sở đ tất cả tình cảm của mình hàn mạc tử gửi gắm vào tập gái quê. khi hoàng cúc theo cha de ella về nghỉ hưu ở huế-vĩ dạ, hàn mặc tử xem như nàng đã đi lấy chồng.

            ngày mai tôi bỏ làm thi sĩem lấy chồng rồi, hết ước mơtôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng,ngồi lên đó thả cái hồn thơ.

            hàn mặc tử khi lâm bệnh hủi năm 1936. năm 1939, hàn nhận ược tấm bưu ảnh của kim cúc gửi tặng, đó một bức ảnh cla, cùng những hàng cau ca vút kèm nhà thơ. bức bưu thiếp đã đánh thức cảm xúc của thi sĩ, nên có bài thơ tuyệt bút này.

            khổ thứ nhất mở đầu bằng một câu hỏi tu từ. Câu Thơ Thoánge NHư MộT LờI TRCH MÓC NHẹ NHÀNG CÓ PHA CHUT TIếC NUốI CủA AI đÓ, NHưNG ằNG SAU đÓ Là lời chào mời Than Thi ết khách ến thĂm ể ượ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ

            về thôn vĩ để được “nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”. nhà thơ nói đến cây cau trước tiên vì cau là loài cây thanh nhã, xinh xắn với thân thẳng tắp, tán lá xanh tươi, gợi sự ngay thẳng thủy chung. hình ảnh hàng cau ở đây còn có một chi tiết khó quên, ấy là “nắng hàng cau, nắng mới lên”. Điệp từ “nắng” gợi cho ta ánh nắng ban mai, biểu tượng cho sức sống, niềm vui đang lan tỏa tràn đầy mặt đất. trong ánh nắng ban mai, những thân cau còn đọng sương đêm sáng lên lấp lánh như đang vươn lên hút lấy những ánh vàng rực rỡ

            cảnh đẹp, jue hút sự chú ý của tác giả. câu thơ thứ ba cất lên như một tiếng reo thích thú biểu hiện sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ. khung cảnh vĩ dạ đẹp như một bức tranh: “vườn ai mướt quá xanh như ngọc”. vườn vĩ dạ với những cây trai ược sự chăm sóc bởi bàn tay khéo léo, lại ược tắm gội mưa gó thường xuyên, nên mượt mà và dưới ang nắng ban Mai lấp Lánh nhưng v ữ hình ảnh so sánh của tác giả trong câu thơ vừa chính xác, vừa gợi cảm. có thể nói, tả vườn của hàn mặc tử đã đạt đến độ tinh tế của một họa sĩ tài hoa.

            chỉng vài nét vẽ chấm phar, hàn mạc tử đã pik họa ược khung cảnh khu vườn một làng quê xứ huế vừa quen thuộc, bình dị, vừa thi vịc đc đ ngắm vườn xứ huế trong cái “nắng mới lên” thật thanh thản. nhưng cảnh vật vĩ dạ bổng sinh động hẳn lên, khi bóng dáng con người xuất hiện: “lá trúc che ngang mặt chữ điền”. mặt chữ điền thường gợi về vẻ đẹp phúc hậu. trang trọng, quý phái, con lá trúc gợi cái dáng vẻ mảnh mai, xinh xắn, thanh tú. câu thơ ngoài ý nghĩa tả thực: thấp thoáng sau khóm trúc có khuôn mặt rất phúc hậu của ai đó hình như đang dõi theo khách ường ệng xa,

            cảnh và người tô điểm cho nhau: cảnh xinh xắn, thơ mộng, người phúc hậu quý phái. tất cả tạo nên một vẻ đẹp kín đáo, dịu dàng. nhờ thế câu thơ đã làm bật được cái linh hồn vườn cây xứ huế mà khổ thơ tập trung biểu hiện.

            tóm lại, bằng những chi tiết rất quen thuộc và bình dị, hàn mạc tử đã khắc họa một bức tranh qu qê vĩ dạ tràn ầy sức sống vẻ ẹp bất ngờ, có sự h. Đoạn thơ làm khơi dậy trong tâm hồn người đọc biết bao nỗi niềm quê hương làng mạc việt nam.

            khổ thứ hai cho thấy một thế giới khác của huế: dòng sông hương v à vẻ ẹp êm ềm trầm tư của vĩ dạ nói riêng v à ẹP êm ềm trầm tư củ

            về với vĩ dạ, về với huế, với núi ngự, sông hương, hàn mạc tử cũng cảm nhận được cái linh hồn, cái nhịp u đi. khung cảnh huế dưới ngòi bút của hàn mặc tử có sông nước, bờ bài, có gió, có mây và con thuyền ai đó đậu dưới trăng nơi b᯺n v. tất cả tạo nên một bức tranh êm đềm, thơ mộng.

            “gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp lay”

            hai câu thơ tả cảnh nhưng thấm đẫm tình người. hai câu thơ gợi cảm giác chia ly buồn vắng đến não nề. phải chăng một mối tình đơn phương, chưa có phút giây gặp gỡ ngọt ngào đã sớm chia li nên cảnh cũng hòa vào lòng ngời mà li? bởi ella đang trong tâm trạng buồn như vậy nên nhìn vào đâu cũng thấy buồn. gió thổi mây bay thường là một chiều, nhưng đây lại đứt gãy, như là không có sự gặp gỡ. Điệp từ “gió” và “mây” đã thể hiện ra điều đó. và ngay đến dòng nước vô tri kia cũng trở nên buồn hiu cùng với hoa bắp hiu hắt khẽ “lay”. hai câu thơ không chỉ tả cảnh và tình trong cảnh, mà dường như còn muốn tả cái nhịp điệu của cảnh. Đó là cái nhịp điệu êm đềm, lững lờ, nét trầm tư rất điển hình không nơi nào có được của huế. hai câu thơ có cái nhịp khoan thai chậm rãi cũng đã diễn tả rất thành công cái cảm xúc trên.

            viết về huế không thể không tả trăng. trăng dưới ngòi bút của hàn mạc tử huyền ảo, tràn đầy vũ trụ, tạo nên một không khí nửa thực, nửa hư như: trong mộng

            “thuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay”

            chỉ có trong mộng thì sông mới là sông trăng và thuyền mới chở trăng. Ở đây hàn mặc tử là with người có with mắt rất mơ, rất ảo. nhìn vào sự thật thì sự thật thành chiêm bao, nhìn vào chiêm bao lại thấy sẽ sang địa hạc huyền diệu. lời thơ của tử thanh tao quá! ngọt lịm cả người” (bích khê).

            trăng là biểu tượng cho cái đẹp của cuộc đời và thiên nhiên. trăng cũng tượng trưng cho hạnh phúc thanh binh. Vậy, hình ảnh thơ của hàn mặc tử đã khơi dậy trong trai tim người ọc một niềm tin, niềm vui, một khát vọng hướng tới cai ẹp hoàn mỹ và that thy thiện. những lời thơ lại cất lên như một câu hỏi vô vọng. hai câu thơ sau của khổ thơ thể hiện tâm trạng khát khao gặp gỡ đồng thời cũng thể hiện nỗi niềm lo âu. phấp phỏng về sự muộn màng. chỉ một chữ “kịp” câu thơ cuối cùng đã nói lên điều đó.

            Đến với khổ thứ ba cho thấy vẻ đẹp huyền ảo của xứ huế và tình người tình đời thiết tha mà xa xăm vô vọng cế>

            “mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không ra”

            điệp ngữ “khách ường xa” vừa thể hiện tâm trạng khắc khoải nhớ mong tha thiết vừa diễn tả Cái khoảng cach xa vời của mối tình ơn phương vô vọng. vì vậy, “mơ khách đường xa” tác giả chỉ thấy “áo” nhưng “nhìn không ra”. cô gái này là ai? một cô gái huế nào đó hay chính là cô gái thôn vĩ chập chờn trong cõi mộng của nhà thơ khiến cho tác giả có cảm giác bâng khuâng hư thực? chỉ biết đây là một hình ảnh vừa rất đỗi gần gũi tha thiết vừa xa xôi. gần gũi vì nó đã trở thành một hoài ni ệm thường trực, xa vời vì khoảng cách thời gian, không gian và làn khói sương củt mối İc Ỻc ắc Ỻtình . màu trắng là màu áo dài của nữ sinh xứ huế và cũng là màu gợi về sự thanh khiết trắng trong rất phù hợp với cô gái trong mộng tưởng. cái màu trắng cả không gian, làm nhập nhòe cả thị giác của tác giả. và “áo trắng quá” lại càng khó nhận ra khi lẩn vào sương khói hư ảo của huế lắm nắng, nhiều mưa và sương khói của mốhn.ƺn vì vậy, tình cảm của người con gái thôn vĩ hôm nào có bền chặt cho chăng? “ai biết tình ai có đậm đà?”.

            trong đau thương tột cùng mà nhà thơ vẫn có những phút giây thả hồn trong trẻo để hướng về một miền quê thân thiết và một mối tình đây mộng ảo để tạo nên một “viên ngọc thơ tuyệt vời, chói lọi nghìn năm ” chế lan viên .

            bài thơ cố nhiên có một xuất xứ, có một nguồn cảm hứng cụ thể, nhưng qua việc phân tích, ta thấy, tac pHẩm đã vượt xa ranh giới cao độ để đến với cuộc đời bao la.

            đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử không chỉ là một bài thơ thể hi ện tình yêu với một người with gai xứ huế, thậm chí không chỉ dành riêng choc một thôn vĩ là lời trăng trối của thi sĩ hàn mặc tử về tình yêu day dứt và quá đỗi sâu nặng đối với cuộc đời này.

            phân tích Đây thôn vĩ dạ – mẫu 4

            hàn mặc tử một nhà thơ tài hoa của văn học việt nam. nhắc đến ông, chúng ta lại nhắc tới một người nghệ sĩ tài hoa, bạc mệnh. qua bài thơ “Đây thôn vĩ dạ”, ta càng cảm nhận rõ hơn ngòi bút sắc sảo, sự tinh tế của hàn mặc tử.

            bài thơ về xứ huế mộng mơ “đây thôn vĩ dạ”, là tiếng lòng tha thiết về qu qê hương, nhưng cũng ượm vẻ u buồn, man myc như dòng sông hương hi hi :

            sao anh không về chơi thôn vĩ?nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

            Đang xem: Những bài thơ hay về hoa ban Tây Bắc rực rỡ sắc hương

            mở ầu bài thơ bằng một câu hỏi t your từ, như lời trach nhẹ nhàng, không coch giận hờn nào của một côt côi gai huếi chàng trai mà côm thươm thng trộm nhớ. câu thơ còn chứa đựng sự mong đợi, sự trách móc nhẹ nhàng, sao lâu rồi anh không về thăm thôn vĩ. Đó còn là một lời mời “dịu ngọt”, Thôn vĩn hện lên, vẻ ẹp không mang nét hùng vĩ như cảnh “đèo ngang” hare trong mình sự huyền bin hư không, dưới ngang “n, n, n, n, tái ệ ệ, tái ả.vẻ đẹp trữ tình, mộng mơ, đúng chất huế.

            cai ẹp ược tả từ ang nắng ban mai “nắng mới”, ang sáng tinh khiết nhà nhàng buổi sớm soi rọi xuống những “hàng ca” xanh mướt như đón lấy nh nhng nha. tất cả như ược phủ kín với ánh sáng, một the ử ánh sáng tinh khôi, dưới Ánh sáng đó tất cả vạn vật như rực lên sống tu.

            vườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền

            một khoảng vườn hiện lên trước mắt chung ta, ta cóc cảm nhận ược dù coc nhắm mắt cũng có thể cảm thấy cai màu xanh mượt mà, ngời lên dưới Álh Ban Mai. nhà thơ đã dùng hình ảnh so sánh “xanh như ngọc” để diễn tả sức sống tươi mát, nhựa sống của cây cối đang đâl nch.</

            giữa khung cảnh thiên nhiên trữ tình đó, hình ảnh con người như thấp thoáng đâu đây “lá trúc che ngang mặt chữ điền”. chúng ta thường nhắc đến mặt tròn, mặt trái xoan… hiếm ai nhắc đến “mặt chữ điền”, chỉ một khuôn mặt hiền lành, phu.c h

            with người thấp thoáng, ẩn hiện sau “lá trúc” mơ màng, hình ảnh hư thực. Đây có phải là người ghé thăm thôn vĩ, là người con gái mà tác giả thầm thương trộm nhớ, một cô gái huế dịu dàng, duyên dáng. thôn vĩ nằm cạnh dòng sông hương hiền hòa, xinh đẹp, những thửa vườn xanh mát, nằm cạnh đôi bờ sông hương, vẻ đẹp kê hi>

            gió theo lối gió mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp laythuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay?

            câu thơ tả cảnh thiên nhiên, nhưng chứa đựng nỗi lòng của người thi sĩ. chúng ta thường nói “gió thổi mây bay”, gió và mây cùng đi chung một hướng. vậy mà trong thơ của hàn mặc tử “gió theo lối gió, mây đường mây”. có một sự chia lìa đến não lòng. dòng nước sông hương cũng đượm vẻ buồn hiu hắt với “hoa bắp lay” hai bên bờ. cảnh vật như có sự chia lìa, lay động.

            pHải chăng đây cũng là tâm trạng của chynh tac giả trước nỗi nhớ người mà mình thương yêu, sự nuối tiếc khi không gặp ược người trong mộng. hình ảnh “thuyền và trăng” thường hay xuất hiện trong thơ ca “gió trăng chưa một thuyền đầy” – nguyễn công trứ. và trong bài thơ này, hàn mặc tử cũng mượn hình ảnh ầy chất trữ tình đó ểể nói lên nỗi lòng của mình “thuyợn ai trđu”.

            ánh trăng soi bóng dưới dòng sông hương, dòng sông của thi nhân không còn mang hình ảnh ơn thuần mà thành “sông trăng”, làm cho cảng sông sông s. có ai ngờ được rằng “dòng nước buồn thiu” vì “hoa bắp” bay theo ánh chiều tà lại có thể trở thành một dòng “sông trăng” nên thơ.th> nh

            “Thuyền ai” là thuyền của một người xa lạ, there are pHải chăng là with Thuyền mang Theo người mà nhà thơm thương trộm nhớ, hình ảnh vừa The quen, vừa lạ. câu hỏi tu từ hiện lên day dứt, khắc khoải “có chở trăng về kịp tối nay”. Câu hỏi nhưng không câu trả lời, là sự nuối tiếc, there are sự lỡ dở trong tình yêu, “kịp” khiến cho cho cơ nên vội vàng, gấp cạy. những chờ mong, there is với tình yêu mà nhà thơ hằng ấp ủ?

            nhưng tất cả những khắc khoải, nhớ thương ấy chỉ là trong tiềm thức, dễ dàng tan biến như chính ánh trăng dưới dòng sông. hiện thực chỉ một giấc mơ đến phũ phàng:

            mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá, nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?

            nhà thơ đã sử dụng những điệp ngữ “khách ường xa … khách ường xa” làm choc giọng thơ trở nên sâu lắng, nỗi nhớ trong ký ức, nỗi buồn ở hiện tại. tất cả như mờ đi bởi màu áo trắng, màu sáng tinh khôi ấy hi hi ện lên dưới ang sáng của mặt trời, là màu tượng trưng choc màu ồng phụa những nữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ ữ

            và trong bài thơ này nó with là màu nhớ nhung của chính tác giả. dưới làn sương mờ bomổi sớm mai “sương khói mờ nhân ảnh” hình ảnh màu trắng ấy như nhạt nhòa, như ẩn, như hiện, trở nên xa vời, khó nắm bắt. giữa cái hư không ấy, câu thơ cuối như một sự thất vọng của chính tác giả “ai biết tình ai có đậm đà?”.

            sự thất vọng của một tình yêu không bao giờ được đáp lại, lời thơ như phảng phất sự u sầu. bài thơ kết thúc bằng sự ngậm ngùi. nhà thơ không nói với ai mà chỉ nói với chynh lòng mình, sự băn khocel

            bài thơ “Đây thôn vĩ dạ” là sự kết hợp tuyệt đối giữa cảnh và tình. qua đó, ta càng khâm phục hơn nghị lực sống cống của chính tác giả, cùng sự tài hoa của một nghệ sĩ giàu tình yêu thương.

            phân tích Đây thôn vĩ dạ – mẫu 5

            bài thơ Đây thôn vĩ dạ chính là tác phẩm mà hàn mặc tử đã dùng biết bao tâm huyết của mình viết lên. bài thơ thể hiện niềm yêu thương nhung nhớ về quê hương xứ huế nơi mà tác giả đã từng làm việc ở đây.

            hàn mặc tử (1912 – 1940) ông được sinh ra tại bình Định nhưng có 1 thời gian ông được học tập tại huế và lđyđy . Đối với ông xứ huế chính là quê hương thứ 2 và cũng là nơi để lại trong ông có nhiều dấu ấn và kỷ niệm nhất. qua phân tích bài thơ Đây thôn vĩ dạ giúp chúng ta có thể hình dung được cảnh vật cũng như con người xứ huế nơi đây.

            mở đầu bài thơ là lời nói ngọt ngào nghe sao mà tha thiết của một cô gái dành cho 1 chàng trai: “sao anh không về chơi thôn vĩ?” thôn vĩ là một làng quê xinh đẹp nằm gần bên with sống huế thơ mộng. làng vĩ hay con được gọi là làng vĩ dạ nơi tác giả nhắc đến là một làng quê yên bình và xinh đẹp.

            Đây cũng chính là nơi mà tác giả đã làm việc và học tập tại đây. phải chăng đy chynh là những lời thì thầm nhắc nhở của cô gái dành cho chàng trai rằng hãy về làng vĩ dạ chơi vì có biết bao nhiêu cảnh cảnh vật ở đây đẹp đến lạ lùng khi tác giả đã miêu tả rõ nét từng hình ảnh dung dị nhất:

            “nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền”

            Ở đây cảnh vật có hai màu chủ đạo chính là màu xanh và màu nắng vàng. cảnh vật ở đây có những hàng cau mọc lên cao và mang màu sắc xanh. hình ảnh những hàng cau mọc theo hàng lối và đến mùa ra hoa cau thật đẹp. hoa cau vừa đẹp lại vừa thơm đó chính là lý do mà cây cau không thể thiếu ở huế được. nếu như bạn đã từng đi huế thì sẽ có dịp được chiêm ngưỡng những vườn cau đẹp đến mê hồn của những with ng>.</i

            Ở xứ huế các bạn sẽ còn trông thấy những vườn cỏ rộng rãi bên trong là những cây cau. một không gian toàn màu xanh và được điểm sáng bởi những ánh nắng vàng khiến cho không gian trở nên thơ mộng và trữ tình. vườn nhà đã ược tac giả pHải thốt lên: “mướt qua ”t từ ngữ thể hiện ược sựi tươi tốt và màu mỡ của cảnh vật nơi đy. ánh nắng đã khẽ chiếu vào tạo những viênnn ngọc tác gi ả m.

            biện phap so sánh ược sử dụng ở đây khiến cho người ọc liên tưởng ược there are hình dung ược một bức tranh Muôn màu sắc mà tonc giả đ đ đ đ đ lên. nhưng đến khổ thơ thứ hai giọng thơ trở nên sâu lắng và pha một chút tâm trạng buồn bã:

            “gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp laythuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay?’’

            hai sự vật là gió và mây khi được nhắc đến luôn gợi cho chúng ta suy nghĩ về tình yêu đôi lứa. mây và gió vẫn luôn không rời thể hiện cho tình cảm khăng khít và gắn bó của lứa đôi. nhưng ở đây thì tác giả lại thể hiện ngược lại đó chính là sự chia ly và xa cách giữa gió và mây mỗi vật lại đi một hư. phải chăng đây chính là lời nhắn nhủ của nhà thơ đối với người with gái hoàng kim cúc ấy. họ đã bị xa cách nhau trong 1 thời gian dài khi hàn mặc tử vào sài gòn viết báo và cô cúc phụ cha làm việc.

            câu thơ thứ hai trong khổ chynh là khắc họa vềc sống, nhịp sống ời thường của những người xứ huế chậm rãi và y bình như sự miêu tả ước. hoa bắp lay động một cách nhẹ nhàng khi có gió thổi.

            câu thơ tiếp theo là một câu nhớ khiến cho người đọc liên tưởng ra được cảnh vật nhiều nhất có trăng và thuyền. hai hình ảnh hiện lên thật trữ tình và tỏa sáng cả một dòng sông khi có ánh trăng hiện lên soi tỏ cho cả một con thuyền. liệu rằng thuyền có chở trăng về kịp tối there is no không there is lỡ làng? Đy chính là cach nói ẩn của tac giả về chuyện tình yêu của mình cò còn kịp ể ể quay lại và yêu thương nữa không there are là hai người sẽ mất nhau mãi m m m ms?

            khổ thơ cuối cùng là lời thốt lên từ đáy lòng tác giả và cũng là những suy tư của tác giả về người con gái ấy:

            “mơ khách đường xa khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

            câu ầu tiên trong khổ thơ cuối tạo sự ấn tượng cho người ọc với sự lặp từ hai lần khách ường xa càng gợi lợn áo của người with gai ấy trắng quá ế with gái ấy xinh đẹp mặc trên mình chiếc áo tinh khôi khiến tác giả không thể nhận ra được người with gái mình đã yêu năm nào. sương khói dày ặc khiến làm mờ đi hình ảnh con người và tác giả tự hỏi liệu rằng cô ấy còn yêu còn tình cảm ẛi ậnh? câu thơ cuối chính là tiếng lòng của tác giả muốn hỏi người con gái ấy.

            qua phân tích bài thơ đy thôn vĩ dạ chúng ta sẽ biết ược rằng đy chính là bài thơ hay nhất mà hàn mặc tử đã viết leb trược ệ ệ ỻc Thông qua bài thơ chung ta cr tưởng tượng ược cảnh ẹp của thiên nhiên cũng như with người nơi xứ huế xinh ẹp nơi mà đã từng là cố ô ô ô Ăm n ẹp nơi mà đã từng là cố ô ô ước ta n ăm n ẹp nơi mà đã từng là cố ô ô ôc ta n ìm n ẹp nơi mà đã từng là cố ô ô ước ta n bài thơ cũng thể hiện khắc họa ược tình yêu chân thành mà nhà thơ đã dành tặng cho một người con gái xứ huế thật ậm đà ngà m!

            xem thêm: phân tích khổ cuối bài thơ Đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử

            phân tích bài thơ Đây thôn vĩ dạ – mẫu 6

            bài thơ Đây thôn vĩ dạ là một trong những tuyệt phẩm mà nhà thơ hàn mặc tử đã để lại cho nhân gian. Đó là những áng thơ bay bổng và ngọt ngào. Trước khi viết bài thơ thi sĩ đã mắc bệnh phong nhưng vẫn mang trong mình nới nhớ thương, đau đáu nhớ về quê hương vĩ ạó nơi biết bao nhiêu thà ắ. /p>

            xứ huế chính là quê hương thứ hai của nhà thơ hàn mặc tử khi ông đang còn làm nhân viên sau đó mới chuyển vào sài gòn và viết báo. cố đô huế hiện lên trong tác phẩm của nhà thơ có biết bao cảnh đẹp trữ tình mà con người nơi đây cũng đẹp đẽ. huế cũng chính là mảnh đất có đặc trưng trồng rất nhiều cây cau ấy vậy mà trong thơ hàn mặc tử có nói đến:

            “sao anh không về chơi thôn vĩ?nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”

            đó là lời trach mắng dịu dàng và nhẹ nhàng mà khi ai ọc ến cũng có cr thể đoan ược đó Chính là là lời trach của một cô gai ối với một chàng trarán đến vậy!

            những cây cau mọc cao và có lá màu xanh mướt nhìn đã rất đẹp nay lại còn được phủ trên mình những ánh nắng màu ẹàng ữa! Ôi chao thật đẹp đúng là một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp chan hòa ánh sáng. chưa dừng lại ở đó mà khi đọc đến hai câu thơ tiếp theo ta lại được chiêm ngưỡng cảnh đẹp hoàn mỹ đến khó tưởng:

            “vườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền”

            nếu các bạn đã từng đi tham quan ở huế thì sẽ thấy những mảnh vườn xinh xắn có cỏ và những cây cau mọc bên vườn. người huế đơn giản lắm họ chỉ cần sống gần gũi với thiên nhiên mộc mạc mà trữ tình vậy thôi cũng đủ cho ta thấy cuộc sống của họ thật nên thơ và tuyệt đẹp khi họ không cần những tòa nhà cao tầng chọc trời hay những chiếc xe ô tô to lớn, khi vào đến huế chúng ta mới cảm nhận hết được vẻ đẹp của ngày xưa được hiện diện như thế nào.

            Đường phố thì đông đúc người qua lại người đi bộ người đi xe đạp không hề ồn ào cũng không hề hấp tấp. tac giả miêu tả: “vườn ai mướt quá xanh như ngọc” chính là vẻ ẹp của những cây cỏ xanh mướt ược những giọng ỡng sưƛm khoảnh khắc ấy đã tuyệt ẹt ẹ >

            cảnh vật như hoa lệ và mỹ miều hơn bao giờ hết. mướt quá chỉ sự vật cỏ cây mọc tốt mà xanh non quá đến nỗi xanh như ngọc. mà ngọc có màu xanh thể hiện cho màu xanh biếc. tác giả thật khéo liên tưởng giữa màu xanh của cỏ cây và màu xanh của ngọc. qua đây ta mới thấy được sự tinh tế cũng như khéo quan sát của nhà thơ hàn mặc tử biết bao.

            người xứ huế hiện lên vẻ đẹp trung thực và hiền lành biết bao qua câu thơ: “lá trúc che ngang mặt chữ điền”. khuôn mặt hình chữ điền chính là sự thể hiện cho phúc hậu, vuông vắn mà toát lên sự hiền lành và đôn hậu của những with ngưyững. Đến khổ thơ thứ hai thì tác giả đã đặc biệt khắc họa rõ nét hơn về nhịp sống của những with người nơi xứ huứ huịm:p>

            “gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp lay”

            dòng nước chảy chậm đến nỗi mà “buồn thiu” hoa bắp lay động cũng rất chậm. câu thơ khiến ta cũng liên tưởng tới sự xa cách giữa lối gió một hướng , hướng mấy một hướng. Phải Chăng đó Chính Là sự Ly Biệt, Là ường Thẳng Song Không Bao Giờ Có điểm Chung Của Mối Tình Giữa Chàng Trai Hàn Mặc Tử Và Cô Gái Hoàng Thị Kim cú cúc – m m m .

            và khi đọc đến câu thơ: “thuyền ai đậu bến sông trăng đó, có chở trăng về kịp tối nay?” khiến người đọc có thể liên tưởng được một thuyền nằm trên mặt sông và nơi đó có cả vầng trăng sáng. thuyền đi đến đâu như thể chở trăng đi theo đến đó. liệu thuyền có chở trăng kịp về hay không?

            khổ thơ cuối chynh là tình cảm của tác giả hàn mặc tử dành cho cô gái xứ huế mà ông vẫn luôn thương thầm ược mii tả cụ the c: ượ cụ th:

            “mơ khách đường xa khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

            tác giả mơ đến một giấc mơ ở đó có người khách lạ mà đó chính là cô gái mà tác giả đang yêu. Áo trắng quá khiến nhà thơ không còn nhận ra được cô gái nữa rồi. màu áo trắng cũng làm chúng ta dễ dàng liên tưởng đến màu áo trắng của tà dài nữ sinh huế. câu thơ lặp từ khách đường xa đến 2 lần càng thể hiện sự sâu lắng và xa lạ giữa nhà thơ với nhân vật mà tác đắ>c

            sương và khói đã làm mờ đi hình ảnh của người con gái khiến cho tác giả cảm giác xa xôi, khó gần. tác giả tự hỏi bản thân mình: “ai biết tình ai có đậm đà?” không biết liệu rằng cô nàng đó còn nhớ và còn thương mặc tử hay không? ỌC XONG CâU THơ CảM THấY PHảNG PHấT NỗI BUồN, đó Là tình yêu dạt dào của tac giả ơn phương gửi gắm ến một cô gái mà he không ược đáp trả lại. <

            phân tích bài Đây thôn vĩ dạ – mẫu 7

            “ai mua trăng tôi bán trăng chokhông bán đoàn viên, ước hẹn hò. ”

            nhắc đến những dòng thơ này, người đọc chắc hẳn không còn lạ lẫm gì với hình ảnh “bán trăng” của hàn mặc tử. một sự nghịch lí, lạ đời vì trăng cũng là chung cũng là của riêng mọi người, hà cớ sao lại “bán”. thế nhưng, từ hình ảnh này người ta mới thấy tấm lòng thủy chung, son sắt của nhà thơ. và một lần nữa sự thủy chung ấy lại được tái hiện qua “Đây thôn vĩ dạ”. tác phẩm không những là bức tranh thủy mặc về một vùng của cố đô huế mà nó con là nỗi lòng gửi tới phương xa của nhà></thc hà

            mở đầu bài thơ, không phải là lời chào mà là lời trách móc: “sao anh không về chơi thôn vĩ?”. giọng điệu mang tính hỏi han, trách móc nhân vật trữ tình sao không về với thôn vĩ, về với những kỉ niệm. câu thơ còn nói lên sự tiếc nuối khi nhân vật trữ tình không thể chiêm ngưỡng được hết vẻ đẹp thôn vĩ.

            sự tiếc nuối của người with gai đã nhắc ến âu cũng căn cứ vì với một loạt “vẻ ẹp” sau đây thì dù ai bỏ lỡ chuyến về ều phải luyến tiếc.

            “nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền”

            ba câu thơ này đã bước đầu khắc họa bức tranh quê hương thôn vĩ với vẻ đẹp trong sáng, thanh khiết. Ở câu thơ thứ hai tác giả khéo léo dùng biện pháp điệp từ “nắng”. nếu như “nắng” ở vế ầu chỉ vị trí nó xu ện (nắng trên hàng cau) thìng” (nắng mới).

            hàng ca chính là hình ảnh điển hình nhất chu vườn tược chốn thiên, nhưng tac giả khéo léo hơn khi lồng vào hình ảnh này là một “gia vị” “” cha đ. là nắng buổi sáng, ánh nắng bắt đầu cho ngày mới.

            nhưng ánh nắng này không chỉ bắt đầu cho một ngày mà còn khởi đầu cho một mùa xuân tươi trẻ. “Nắng mới” đi kèm với ộng từ “lên” tạo cảm giác tươi trẻ, tràn ầy sức sống và thi sĩ chynh là người can mắn khi ược chiêm ngưỡng khoảnh khắc này. từ đó cho thấy sức sống căng tràn đang lan tỏa khắp miền quê thôn vĩ.

            từ ánh nhìn “nắng hàng cau”, tác giả đã chuyển qua quan sát “đối tượng” khác là vườn thôn vĩ. có thể thấy từ câu thơ này, góc nhìn của tác giả đã có sự dịch chuyển. “vườn” hiện lên gần hơn, tầm nhìn của nhà thơ rất gần. NGHệ Thuật tu từ “vườn ai” gợi lên sự tò mò, hiếu kì vì không xác ịnh chủ nhân khu vườn này là ai. xanh của nó.

            tác giả so sánh vườn với ngọc để cho thấy sự trong xanh, tinh khiết của khu vườn vào buổi sáng ban mai. nhìn vào hình ảnh này người đọc tự nhiên có cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái, cơ mắt cũng thực sự được thư giãn. tuy nhiên, tài năng của hàn mặc tử không đơn thuần chỉ có thế. tac giả khéo “tặng” chữ “mướt” khi miêu tả màu sắc khu vườn. từ này tạo cho người ọc cảm giác về sự trơn truru, tròa và thêm phần mịn màng.

            đã thế nó còn đi kèm với thán từ “quá” làm cho vườn tược của thôn vĩ thêm phần tao. làm người ọc tò mò mốn ược nhìn thấy một lần. nếu như câu hai, c co, cú. cái nhìn bao quát về thiên nhiên xứ huế thì tới câu thứ tư nhà thơ đã giới thiệu về con người nơi đây.

            hình ảnh “mặt chữ điền” chỉ về khuôn mặt phúc hậu, hiền từ và đy cũng là cach tac giả giới thiệu về tính cach with gai huế. như vậy chỉii khổ thơ ầu người ọc đã cói nhìn ầu tiên về khung cảnh thôn vĩ.

            ến với khổ thơ hai, ộc giảp tục chứng kiến ​​những ường nét mà “thi sĩ” vẽ nên. bức tranh ấy đã mởng cả về không gian lẫn thời gian.

            “gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…thuyền ai đậu bến sông trăng đó, có chở trăng về kịp tối nay?

            mở đầu khổ hai, hàn mạc tử mở rộng không gian thôn vĩ bằng hình ảnh từ trên cao. Ở đây tác giả rất tinh tế khi sử dụng biện pháp điệp cấu trúc câu và điệp từ đồng thời với nhau. “gió” và “mây” được nhấn mạnh hai lần nhưng không phải cảm giác gắn bó, khăng khít mà là sự chia lìa. vì gió đi lối riêng, mây lại có đường khác.

            nếu như câu ầu tac giả nói về sự chia lìa nhưng bằng cach gián tiếp thì câu tiếp theo nhà thơ đã nhấn mạnh cảnh vật với tâung trạng sầu ảng t thng t. “Buồn Thiu” Là tâm trạng sầu thảm pha phat cô ơn. Và nhân vật mang tâm trạng này là “dòng nước”. tâm trạng.cảnh vật chuyển mình mạnh mẽ từ tươi tắn lúc ban mai và lại mang nét hoài cổ vào thời điểm này.

            “hoa bắp lay” có thể là một sự peldullido rinh khi có ợt gió đi qua làm rõ hơn sự buồn bã, ơn côi. không gian đang ở tria liền ược keo xuống dưới thấp là ìnhnhnhn cao ộng. ý ồ của tac giả thực sự xuất sắc khi ểể cho cai buồn của thiên nhiên hiện ra trước, làm người ọc tò mò, suy nghĩ rồi tac giả mới ưa ra củm t.

            “thuyền ai đậu bến sông trăng đó, có chở trăng về kịp tối nay?”

            nếu như câu hỏi tu từ ở khổ thơ đầu tiên mang nét trách móc thì ở khổ này lại đượm buồn và có chút xót xa. xuất hiện hình ảnh ẩn dụ “thuyền”, “bến” cùng với hình ảnh “sông”.

            câu hỏi cuối khổ thơ như thể chính tác giả đang hỏi bản thân. câu thơ đã bộc lộ nỗi niềm lo lắng khi trong hoàn cảnh này tác giả đang mang trong mình căn bệnh quái ác. và liệu nhà thơ có đủ thời gian để chờ vầng trăng ấy về kịp. câu hỏi khiến cho cả khổ thơ chùng xuống hẳn! thi sĩ buồn cho cái số phận ngắn ngủi, cho de ella ước mơ de ella vẫn còn dở dang. Đành là vậy! như khi đến khổ thơ thứ ba tác giả tiếp tục sống cho mộng ước của mình

            “mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà”

            lần này tác giả sống trong mộng tưởng của mình. hình ảnh khách đường xa nhấn mạnh hai lần đã nói lên phần nào nỗi trông ngóng, nhớ thương của tác giả dành cho người th. theo một số tư liệu thì lúc làm nhân viên ở quy nhơn, hàn mặc tử có thầm thương trộm nhớ cô gái huế tên là hoàng thịịng, with kim ngcú, with kim ngcú.

            một thời gian sau, nhà thơ vào sài gòn làm báo, khi trở lại quy nhơn thì gia đình cô cúc đã về lại vĩ dạ (huế). Trong Thời Gian Nhà Thơ Bạo Bệnh, ược sự gợi ý của người bạn, cô cúc đã gửi cho nhà thơ bức ảnh chụp cảnh côc -dài trắng cùng với đó hìnnh ảnh, n.

            nhận được bức ảnh ấy, nhà thơ đã rất vui. cũng chynh vì thế mà hình ảnh “Áo Em Trắng quá” có thể bắt nguồn từ tà áo Trắng mà cô hoàng thị kim cúc đã chụp. tuy nhiên, cai màu trắng ấy lại tac giả mắc bệnh thì with mắt đã kém đi nên nhìn mọi vậtc có thể không rõ. vậy nên màu trắng này có pHải là sự lạmmm There are cai nhìn đã phần giảm xuống?

            “Ở đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà”

            câu thơ thứ ba của khổ cuối đã miêu tả đúng cái không gian của xứ huế. Với vùng quê ược bao quanh bởi sương và khói, màu trắng ấy đã làm mờ đi mọi thứ kể cả “nhân ảnh.” đó mọi vật đều khó hiện rõ nét sau “tấm rèm trắng”.

            và có lẽ ý tứ, tình cảm của tác giả lại được gói ghém ở câu thơ cuối cùng. tiếp tục là một câu hỏi tu từ “ai biết tình ai có đậm đà?”. nhà thơ hỏi người mà cũng giống như hỏi mình liệu tình cảm ấy còn “ậm đà”, son sắt như ngày xưa. liệu cố nhân có cÓ và được hỏi sẽ là ai.thế nhưng cái người ta để tâm là tình cảm ấy có trường tồn, và lòng ngưûgi>

            tất cả ều là một ẩn số! bằng cach sửng các các biện phapp Câ BUTI tài hoa vẽ nên những ường nét mềm mại của bức tranh chốn thừa thiên một cach withouth ộng và cor hồn nhất.v bài thơ “đn vĩ ế ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ vĩ dạ.

            với một khung cảnh trữ tình, nên thơ cùng với tình yêu tha thiết, nhớ mong tac giả đã giãi bày tình cảm của mình với người with gai huế mà tac gec gec giả Thầm. tình cảm ấy son sắt, thủy chung nhưng lại bồn chồn, lo lắng về “người cũ” có còn giữ nỗi niềm xưa. tình cảm ấy con đọng mãi và trở thành một câu hỏi không nguôi trong lòng tác giả và cho cả người đọc.

            phân tích bài Đây thôn vĩ dạ – mẫu 8

            bài thơ đây thôn vĩ dạ được ra đời từ một nguyên cớ rất đặc biệt. khi hàn mặc tử lâm bệnh nặng chờ ợi những giây phút ến với tử thần ở trại phong quy hòa, quy nhơn, thì nhà thơ đt ngờ nhận ược . life. tấm bưu ảnh ấy có phong cảnh sông nước đêm trăng, có thuyền và bến. phía sau kèm theo mấy lời thăm hỏi để an ủi nhà thơ lúc này đang mang căn bệnh hiểm nghèo.

            Đối với người bình thường tấm bưu ảnh chỉ là một quan hệ xã giao thăm hỏi nhau nhưng với hàn mặc tử thì có a nghĪt. nó đã cho nhà thơ được yêu người trong mộng với một tình yêu sâu kín nỗi lòng. vì thế mà, kiệt tác “Đây thôn vĩ dạ” đã ra đời. khổ thứ nhất mở đầu là câu hỏi của một người with gái.

            “sao anh không về chơi thôn vĩ?” thực ra đây là một lời trách yêu, một sự dỗi hờn thể hiện nỗi trông ngóng da diết của cô gái ở thôn vĩ. nhưng trong thực thế thì không có người con gái nào đang trực tiếp đối với hàn mặc tử cả. lời nói dịu dàng và chứa ầy yêu thương ấy chynh là những dòng chữ trong tấm bưu ảnh kia, nó xôn xao, sống dẑng dẑng ấi ối thàu

            Ở câu thơ thứ hai chúng ta hết sức bất ngờ vì lời mới vừa cất lên thì ngay lập tức hàn mặc tử đã có mặt ặt ngô. rõ ràng đây là một cuộc hành trình trong tâm thức. “nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”

            câu thơ này xuất hiện hai từ “nắng”. MộT Cái Nắng ượC PHÁT HIệN ượC Miêu tả “NHìn NắNG Hàng Cau” Và MộT Cái NắNG Tinh Khôi Mới Mẻ, Nó Khiến Nhà Thơ PHảI XUýT XOA REO Lên NHư with “NắNG MớI Lên”. Đây không phải là thứ nắng của mặt trời mà ngày nào chúng ta cũng thấy. Đây là một thứ nắng rất mới vì nó xuất hiện trong buổi bình minh. nó thắp nên trên những hàng cau.

            từ trước đến nay người ta đều cho rằng điểm nhìn của hàn mặc tử là từ xa đến gần. người du khách thấy được nắng hàng cau và càng đến gần khu vườn càng thấy màu xanh ngọc của là cây. thực ra ông trở về bằng tâm thức thì không nhất thiết phải có một cuộc dạo chơi như vậy.

            Đôi mắt của hàn mặc tử đang ở trên cao, trên khu vườn thôn vĩ. nhà thơ đang xé toạc vòm trời đen để nhìn thấy bình minh nắng mới diệu kì thắp lên từ thôn vĩ dạ. không gian nơi có người mình yêu là một khu vườn địa đàng, là nơi có nhiều phép màu cổ tích. về với thôn vĩ là trút được những nỗi phiền muộn đớn đau. vì thế nên tâm thức của hàn mặc tử đã đáp xuống khu vườn thôn vĩ.

            “vườn ai mướt qua xanh như ngọc” câu thơ có đến hai lần xuýt xoa, kinh ngạc. Đã “vườn ai mướt quá” lại còn phát hiện ra cái “mướt quá” ấy là “xanh như ngọc”. tất cả đều non tơ, tất cả đều xanh tươi, mọi chiếc lá ở đây đều xanh như ngọc. nó không chỉ cho ta cảm nhận bằng thị giác mà còn cho ta cảm nhận tiếng va chạm của những chiếc lá ngọc. “lá trúc che ngang mặt chữ điền”.

            câu thơ cuối khổ một là câu thơ có nhiều cách hiểu khác nhau. có người cho rằng “mặt chữ điền” chính là khuôn mặt của người con gái đã mời hàn mặc tử về chơi thôn vĩ. bời vì “vườn ai” chính là vườn của em, nhìn thấy khuôn mặt của em trong khu vườn ấy thì rất hợp lí.

            nhưng nhà thơ chế lan víên – bạn của hàn mặc tử đã rất bất mén với cach hiểu này, ông cho rằng mặt chữt nam khi đánh giá phụ nữ. cũng có ý kiến ​​lại nói là “mặt chữ điền” là viên gạch có bốn ô vuông thường được xây trên bức bình phong của những

            thực ra nếu đọc thơ hàn mặc tử chúng ta sẽ bắt gặp nhiều hình tượng, thế giới kì lạ. việc nhà thơ gặp mình trong quá khứ cũng như trong tương lai là rất phổ biến. vì thế dù thật khó tin nhưng ở đây hàn mặc tử đã gặp lại chynh mình với gương mặt chữt chữ điền thời còn làng trai tài hoa nổi danh trên ất huế.

            nhà thơ muốn yêu một tình yêu trong trắng, Thanh thản, ắm says that phải trở lại là with người của qua khứ, phải là một nhà thơ đa tình phong lưu thời còn ở huế hr. nói đúng ra là nhà thơ muốn quên mình trong hiện tại với căn bệnh hiểm nghèo để được yêu. hình tượng “lá trúc che ngang” càng cung cấp cho gương mặt chữ điền ấy những nét ngang tàng, phóng khoáng mạnh mẽ của người đàn ông. lá trúc trong quan niệm xưa chính là biểu hiện cho người quân tử.

            nếu khổ thơ thứ nhất chu chung ta ấn tượng vềii sáng thì khổ thơ hai chu chung ta ấn tượng vè buổi chiều ở một không gian trống rỗng ngoài thôn vĩ ạ n. thuyền tràn ngập ánh trăng. cả bốn câu thơ phần nào gợi chung tôi về pHong cảnh xứ huế nhưng thực ra mọi hình tượng ều tồn tại trong những quan hệ nghịch li, trai tự nhiên. “gió theo lối gió, mây đường mây”.

            câu thơ thứ hai không chỉ là nghịch lí mà còn là một sự trớ trêu. lẽ tự nhiên hoa bắp lay động thì mặt nước phải gợn sóng. thế nhưng ở đây chỉ có hoa bắp lay động cùng giò để dòng nước một mình buồn thiu. chẳng thà xa mặt cách lòng như gió với mây còn hơn đứng bên cạnh nhau mà cho nhau nhiều đắng cay, tủi cực.

            nếu khổ thơ ầu ta cảm nhận một tình yêu sắp nảy nở tuyệt vời nhưng ến khổ thơ sau thì ta lại gặp một cu. thông qua cách nói bóng gió, hàn mặc tử đã chua chat phủ định người mời mình về thăm thôn vĩ. Đó là một kẻ phụ tình bỏ rơi những lời hẹn ước, làm tan nát trái tim của kẻ yêu thương tin tường dại khờ.

            người yêu trong mộng của hàn mặc tử khi thã mời đón dành sẵn một thế giới yêu thương chời ợi, khi thì trở thành một kẻ pHụ tình phàng rất lạng. và thật bất ngờ con người ấy bỗng dưng hiện ra thật nhân từ và độ lượng.

            “thuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối no?”

            hình tượng trăng trong thơ hàn mặc tử xuất hiện rất nhiều. trăng muôn đời là biểu tượng của hạnh phúc, đặc biệt là hạnh phúc lứa đôi. quá khao khát hạnh phúc nên hai câu thơ của hàn mặc tử tràn ngập ánh trăng: bến trăng, sông trăng, thuyền trăng, chở trăng.

            nhân vật “ai” ở đây chỉ có thể là người mời hàn mặc tử về thăm thôn vĩ. người ấy đang cắm thuyền ở bến sông để chờ đợi lấy được nhiều ánh trăng hạnh phúc và sẽ chở trăng vềth cho nhà. Đó là sự yêu thương cao cả, là sự thấu hiểu đến tường tận những khao khát của hàn mặc tử.

            thế nhưng chữ “kịp” ở đây lững lờ một câu hỏi: liệu có chở kịp trăng về trong tối hôm no? có thể kip và cũng có thể không còn kịp nữa… tối nay là một khái niệm thời gian ngắn ngủi. Hàn mặc tử Biết rằng sựng của mình chỉ còn lại những giây phút ngắn ngủi ở trần thế, sẽco người đem hạnh phúc ến cho nhà thơ nhưng nếu ến thì thìh.

            “mơ khách đường xa, khách đường xa” mở đầu khổ thơ thứ ba là một câu thơ thật đặc biệt. khách vốn đã xa lạ mà nhà thơ còn lặp đến hai lần sự xa lạ ấy “khách đường xa, khách đường xa”. thế mà, lại có một giấc mơ về người khách không quen ấy. thực ra đây là người mời hàn mặc tử về thăm thôn vĩ nhưng nhà thơ hiểu rằng người ấy ngoài tầm tay với của mình. with người đó càng lúc càng trở nên xa lạ và càng không níu kéo được nên hàn lại càng gửi gắm vào giấc mơ. có thể thấy tâm sự này qua những vần thơ khác của hàn:

            “người đã đi rồi không níu lạitình yêu chưa đã, mến chưa bưangười đi một nửa hồn tôi mấtmột nửa hỺn.”

            bởi muốn tìm một tình yêu trong mộng ể ược sống fic ý nghĩa trong những giây phút cuối ời nên tâm trạng của hàn mặc tửc luônco những ối cực. ban đầu là hi vọng tràn trề rồi ella lại trách móc coi người mình yêu là kẻ phụ tình; liền sau đó nhà thơ thấy người con gái mời mình về thăm thôn vĩ thật chung tình, sẵn sàng cắm thuyền ợi chờ mong cantnh ến chonh.

            tiếp theo, hàn mặc tử tuyệt vọng nhìn người yêu mình như “khách đường xa”. nhưng cũng liền sau đó, nhà thơ thấy người ấy quay trở lại với mình, cô gái ấy hoàn toàn trong trắng và thánh thiện. Đại từ “em” thật giản dị, gần gũi biết bao: “Áo em trắng quá nhìn không ra”.

            câu thơ vừa sáng bừng lên niềm hi vọng thì nó đã cho hàn mặc tử cảm nhận ngay sự tuyệt vọng. Đáng lẽ “áo em trắng quá” thì anh phải nhìn rất rõ em. thế nhưng áo em càng trắng bao nhiêu thì anh lại càng không nhìn ra bấy nhiêu. thực ra anh không dám nhìn bởi vì em quá trong trắng, thanh cao…

            mặc cảm khi yêu thương là một quy luật. nhưng tôn thờ để rồi mặc cảm như hàn mặc tử là do có nguyên nhân từ cuộc đời riêng. nhà thhiểu hoàn cảnh thực tại của mình, vì thế mà dù nhân vật “em” trở lại với mình, nhà thơ cũng không dám yêu. hàn mặc tử phải tự khước từ với tình yêu của mình. câu thơ thứ ba nhuốm màu sắc bi quan của một triết lí nhân sinh: “Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”. nguyễn gia thiều đã từng viết:

            “with quay búng sẵn lên trờimờ mờ nhân ảnh như người đi đêm”

            Đời người là một con quay đã búng sẵn, chính bản thân ta cũng không thể điều khiển được số phận của ta. trong mối quan hệ với người khác thì ta chỉ nắm bắt được “nhân ảnh” chứ không thể là chính người đó. hàn mặc tử cũng vậy, nhà thơ hiểu rằng mình không chủ ộng ược với chynh mình, mình không thể nhìn thấy riqu hình ẻi ẻa ng củ

            thi sĩ hiểu rằng sương khói của cuộc ời đang xóa nhòa “nhân ảnh” của nhân vật “em” … đó là một nhận thứt chua chát, mạc trong tâm hồn hàn mặc tửc tử. Đây chính là nguyên nhân khiến cho thi sĩ thốt ra một câu hỏi bơ vơ tuyệt vọng không có chỗ nào để bám víu: “ai biết tình ai đ᭺m?”

            hai đại từ “ai” ở câu thơ này tạo nên nhiều cách hiểu: không biết em có hiểu được chính tình yêu của em đậm đà hay không? không biết bản thân anh có biết được tình yêu của chính mình đậm đà không? liệu em có biết tình anh đậm đà không? liệu anh có biết tình em có đậm đà không?

            một câu hỏi trong thơ nhưng ẩn chứa biết bao nhiêu câu hỏi đằng sau nó, càng hỏi càng thấy “mờ nhân ảnh”, càng tuyệt vọng. càng tha thiết một tình yêu đậm đà hàn mặc tử càng thấy sự đổ vỡ tuyệt vọng với tình yêu. vì thế mà cảm hứng chủ đạo của “Đây thôn vĩ dạ” chính là cảm hứng đau xót về một tình yêu tuyệt vọng.

            mọi sự tuyệt vọng đều cho người ta bi quan, riêng tình yêu tuyệt vọng của hàn mặc tử lại dạy cho ta giá trị nhân vản cao. nhà thơ níu kéo cuộc sống này bằng tình yêu, dù đó là một tình yêu tuyệt vọng. Chung ta không gặp honn cảnh bi đát như hàn mặc tử, nên chung ta cần phải biết sống như thế nào, yêu như thế nào trong cuộc ời tuyệt ẹp ởn thế ế ế ế ế ế

            phân tích bài Đây thôn vĩ dạ – mẫu 9

            khi được gọi tên cho phong trào thơ mới, Đỗ lai thúy đã gọi đó là một “cây nấm lạ trên gia hệ của văn mạch dân tộc”. cái “lạ” của thơ mới, có người biết, có người chưa biết, nhưng cái “lạ” mà người thi sĩ hàn mặc tử mang theo khi bước vào làng

            .

            những vần thơ điên loạn với ngập tràn ý tưởng của hồn, trăng, và Máu đã không thôi am ảnh những ai yêu thơ hàn, ọàc lại mọc lên một bông hoa trong sáng tinh khôi, còn vương bao hương sắc ở ờ ời. bông hoa ấy hàn đặt tên “Đây thôn vĩ dạ”, trong nó chứa chở bao cảm xúc và hoài nhớ về một miền quê từng gắn bó biết bao…

            thi phẩm chỉ vỏn vẹn ba khổ, nhưng là sự kết đọng của bao nhiêu nỗi nhớ, bao nhiêu khát khao, có cả bao nhiêu hoày nghi vtà. bài thơ gắn với chuyện tình giữa thi sĩ và người con gái huế tên hoàng cúc. Giữa những ngày đau ớn nhất cuộc ời, chàng lại nhận ược bức ảnh sông nước xứ huế ế đêm trăng, nhận thêm mấy dòng thư tí người with gai chàng. Bao cảm xúc ùa về, cuộc hành hương trong tâm tưởng cũng từ đó, và những vần thơ there

            thi phẩm bắt đầu bằng một câu hỏi mang đầy ý vị của huế mộng và huế thơ. không phải là hàng loạt câu hỏi tự vấn đầy quằn quại và đau đớn như ta từng gặp:

            câu hỏi cất lên ở đây vừa như một lời mời, một lời hỏi, lại như một lời trách móc, lời thỻ que: “sao anh vôn thkhông?” là người with gái huế hỏi chăng? there is là hàn tự phân thân ra hỏi mình? dù là gì thì cai điều cốt nhất ta thấy ược ở đy cũng chỉ là một niềm tha thiết, một nỗi xúc ộng của người thi sĩ khi ược trở vềi mảnh ất nhỉ nh >

            câu thơ chơi vơi trong sáu thanh bằng và vút lên ở thanh cuối đủ gieo vào lòng người đọc những cảm xúc khó mờ. là “không về” chứ không phải “chưa về”, là “về chơi” chứ không phải “về thăm”. nếu đọc cho kĩ, ngẫm cho sâu, ta sẽ thấy một câu thơ mà hàm ẩn bao ý niệm.

            “chưa về” nghĩa rằng sẽ còn về được nữa, “về thăm” nghe thật xa lạ biết bao. Đứng ở tâm thế của một người con từng rất gắn bó với xứ huế, hàn đã dùng chính tâm thức của mình để viết những la cosa. cảnh vườn thôn vĩ hiện ra, ngời ngời sắc xanh, long lanh ánh sáng:

            nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền

            Ấn tượng sâu nhất vương lại từ câu thơ chính là không gian ngập tràn sắc nắng. Không Phải “nắng ửng” Trong Làn Khói Mơ Tan, Không Phải “Nắng Chang Chang” DọC Theo Bờ Sông Trắng, Nắng ở đây, Là Thứ “Ngng Mới”, Không Huyền Hồn Hồn Hồ khmm, khmm, khmm, khmm, khmm, khmm, khmm, khm mm, khmm, khmm, khmm, khmm, khm mm, khm mm, khm mm, khm mm, khm mm, khm mm, khm mm, khm mm, khm mm, khmmm, khmit ậng ảng ậng ậng ậng ậng. khôi và trong trẻo đến lạ.

            NắNG ổ xuống hàng ca, cau hướng lên hứng nắng nhẹ nhàng, một khu vườn mướt xanh ược gội sạch bởi sương đm, sáng sớm nay ược ắm mình nắi. cái “mượt” mà hàn gọi dậy ở khu vườn, cái “ngọc” mà hàn ví với màu xanh, chúng gợi ra bao nhiêu là sắc điệu. vừa gợi màu mà vừa gợi ánh, vừa óng chuốt lại thật tinh khôi. người ta ngỡ ngàng về một cảnh vườn thôn từng quen nay trong trẻo đến lạ.

            nhớ về thôn vĩ còn là nhớ về những nét dáng thân thương của with người nơi đây. Không tả mà chỉ gợi, bằng bút phap cach điệu Hóa, Thi sĩ ủ ủ cho ta cảm nhận về with người huế chân thật, dịu dàng, về with gai huế ằm thắm, nữ tísh, thấp thatmá mặt chữt chữt chữt chữt chữt chữt chữt chữt chữt chữt chữt chữt chữt chữt ta từng gặp hình dáng ấy trong câu thơ của bích khê:

            vĩ dạ thôn, vĩ dạ thônbiếc che cần trúc không buồn mà say.

            nét vẽ Thanh Tao, những cảm nhận tinh tế, chung gọi dậy một hồn thơ that thiện, nặng tình nặng nỗi với một mảnh ất thươn thương. tìm đâu xa tình yêu quê hương xứ sở, đôi khi niềm thương bắt đầu từ những ấn tượng ngọt ngào quá đỗi bìnthh. hóa ra, không chỉ hoàng phủ, không chỉ trịnh công sơn mới viết hay về huế. hàn cũng góp cho huế mấy vần thơ thật chân tình đượm nồng những yêu thương…

            nhưng liệu có phải sẽ thật thiếu sót khi nhắc về huế mà bỏ quên cảnh sông nước đêm trăng vốn đã thành mảnh hồn ri? BắT trọn ược cai hồn riêng ấy, thi sĩ đã kéo cai nhìn của người ọc sag một miền không gian khác, chơi vơi giữa giómy mây, lặng mình theo dòng nước:

            gió theo lối gió mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp lay

            một bức tranh gợi buồn, gợi sầu. gió nhẹ thổi, mây nhẹ trôi, hoa bắp nhẹ lay, dòng hương giang trầm mặc. cái dáng huế qua mấy mươi thế kỉ cơ hồ cũng chỉ có thế. không khí trầm tịch của đất cố đô được gợi lại chỉ qua mấy nét chấm phá. nhưng hãy thử đọc kĩ, và nhìn đằng sau câu thơ xem còn bao nhiêu nét nghĩa nữa.

            quả vậy, đây không chỉ là một bức tranh ngoại cảnh, nó là tranh tâm cảnh, là điệu tâm hồn. cứ nghe cái điều ngang trái trong câu thơ là rõ. lẽ thường gió thổi mây bay, ở đây gió mây đôi ngả, xa cách như chẳng thể chung đường. cảnh đã được nội tâm hóa, thấm đượm sự chia li. Đến nỗi mà, cái buồn đã được gọi thành tên: “buồn thiu”. hai chữ “buồn thiu” đã gói trọn nỗi buồn đau của con người, của mối trần duyên tê tái. thấp thoáng nơi ấy câu dân ca thuở nào:

            ai về giồng dứa qua truônggió lay bông sậy bỏ buồn cho em?

            nhưng không biết vì nỗi buồn đã choán ngập tâm hồn, hay vì nhớ mong không thể làm chủ, mà ngay hai câu thơ sau, cảnh trở nên thật hư

            thuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối no?

            thuyền, trăng, bờ bãi vốn không phải lần đầu đồng hiện. thơ xưa từng có ai viết:

            nước biếc non xanh thành gối bãiĐêm thanh nguyệt bạc khách lên lầu.

            nhưng cái khác biệt ở đây là, thi sĩ không đứng đó mà ngắm trăng hay ngắm sông, người đang chìm dần trong cảm giác ảo hóa. trăng xuất hiện trở lại, nhưng không phải “trăng vàng trăng ngọc”, “trăng nằm sóng soãi”, mà là trăng huyền hồ tan trên mặt nước. trong cảm giác mông lung của thi nhân, sông trở thành sông trăng, thuyền trở thành thuyền trăng, bong người cũng trở thành hình ai thấe trong thoáng

            tất cả ngập một màu trắng. Trìng ở đây mang chở nỗi niềm khắc khoải, lo âu, nuối tiếc trước nỗi đau sắp pHải xa later thực tại.sự pHấp phỏm âu lo và những mong ược ní gi gi gi thời gian ở ở ở ở ở ở ở ở ở ở ở ở hỏi đầy tội nghiệp kia.

            ta nhìn thấy ở đây một cuộc chạy đua với thời gian, thời gian đang dồn đuổi từng bước, nhưng chạy đua không pHải ể tận hưởng tối đa thanks cái tối thiểu – đó là được sống. Được sống không thôi đã thỏa nguyện rồi. trong câu thơ là bao nhiêu sự âu lo, cũng là bấy nhiêu niềm khao khát. nhân văn của thi phẩm cũng là ở đó: hãy luôn sống trọn từng ngày khi còn đang được sống.

            niềm khao khát tình ời, tình người của thi nhân cất lên rõ nhất ở khổ thơ thứ ba, khi mà thế giới đ, ử về với thự

            mơ khách đường xa khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?

            chữ “mơ” ặt ở ầu, chơi vơi sau đó là tiếng gọi “khách ường xa” ầy khắc khoải, mang theo sự chơ vơ hụt hẫng, bỏ ến ngbalại hình ảnh khách thể xuất hiện trở lại, ngỡ như cứ bước xa dần khỏi vòng tay hàn, đi về một cõi xa xăm không thạn. người con gái mang sắc áo trắng tuyệt đối, trinh nguyên vô ngần, suốt đời hàn tôn sùng nay lại trở nên mờ nhạt, khó giữ. tất cả như mờ ảo hơn: Ở đây sương khói mờ nhân ảnh.

            không gian mông lung, lạnh lẽo, mịt mùng trong sương khói, huyền hồ trong ảo ảnh. nó choán trùm lên cả ý thức và tiềm thức, thắt buộc lòng người đến tê dại. nghe câu hỏi khắc khoải cuối cùng: “ai biết tình ai có ậm đà?”, ta thảng thốt nhận ra, did ra bấy lâu người sĩ cũng chỉ mong chờ đu ấy, kha ấhá ấhá ấhá ấ ấHá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấhá ấ đời.

            Đời thi sĩ sống đã vốn chẳng được vui, đến cuối đời cũng chỉ mong tìm được mảnh hồn tri ngộ. hàn mặc tử của chúng ta, không “kì dị” như bao người nói. ella chàng có trái tim rất người, có những tình cảm rất người, mà có lẽ đến nhiều năm sau này ella vẫn có không ít ất ngư>i

            bài thơ như một khúc đoản ca về tình yêu và niềm khao khát, hướng về một mảnh vườn, cũng là hướng về một mảnh đ. Đặc sắc của thi phẩm còn được tạo nên ở những nghệ thuật mang phong cách riêng của hàn mặc tử. Với những hình ảnh tượng trưng ầy hàm nghĩa, với những câu hỏi t your từi ều trên các khổ thơ mang theo ým rihng, came l ối viết các đ đ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ ệ phẩm có những thi từ đẹp nhất, trong sáng nhất.

            “Mai Sau, NHữNG THứ TầM THườNG MựC THướC Sẽ BIếN MấT đI, Và Còn lại của thời kì này một chút gì đáng kể, thlì đáng kể, thlì đáng kể đ đ”. lời trân trọng mà người bạn thơ chế lan viên gửi cho hàn đã nói thay về những gì hàn để lại cho đời. mãi mãi là như thế.

            phân tích bài Đây thôn vĩ dạ – mẫu 10

            hàn mặc tử – một trai tim, một tâm hồn lãng mạn dạt dào yêu thương đã bật lên những tiếng thơ, tiếng khóc của nghệ Thuật trước cuuộc ời. những phút giây xót xa và sung sướng, những phút giây mà ông đã thả hồn mình vào trong thơ, những giây phút ông đt lọc, đth thăng tt. và bài thơ Đây thôn vĩ dạ đã được ra đời ngay trong những phút giây tuyệt diệu ấy. Ở Bài Thơ, Cái Tình Mặn Nồng Trong Sáng đã Hòa quyện với thiên nhiên tươi ẹp, mối tình riêng đã ở Trong mối tình chung hồn th vẫn ượm vẻ vẻn buồn đ đ.

            Đây thôn vĩ dạ là một trong những bài thơ tình hay nhất của hàn mặc tử. một tình yêu thiết tha man mc, ượm vẻ u buồn ẩn hiện giữa khung cảnh thiên nhiên hòa vào lòng người, cái thực và mộng, huyền vha. mở bài đầu thơ là một lời trách móc nhẹ nhàng của nhân vật trữ tình.

            sao anh không về chơi thôn vĩ. chỉ một câu hỏi thôi! một câu hỏi của cô gái thôn vĩ nhưng chan chứa bao yêu thương between đợi. câu thơ vừa có ý trach móc vừa có ý tiếc nuối của cô gai ối với người yêu vì her đã bỏ qa ược chimm ngưỡng vẻ ẹp mặn mà, ấm ap tình quró phương diện của của cả chúng ta hãy chú ý quan sát, tận hưởng vẻ đẹp của thôn vĩ:

            nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền.

            nét đặc sắc của thôn vĩ – quê hương người con gái gợi mở ở câu đầu tiên đã được tả rõ nét. một bức tranh thiên nhiên tuyệt tác rộng mở trước mắt người đọc. hình ảnh nắng tưới lên trên ngọn cau tươi đẹp, tràn đầy sức sống. nắng mới là nắng sớm bắt ầu của một ngày, những hàng cao vút vươn mình đón lấy những tiia nắng sớm kia, và tất cả trànn ngập ang nắng và buổi minh. cái nắng hàng cau nắng mới lên sao lại gợi một nỗi niềm làng quê hương đến thế. câu thơ này bất chợt khiến ta nghĩ tới những câu thơ tố hữu trong bài thơ xuân lòng.

            nắng xuân tươi trên thân dừa xanh dịu tàu cau non lấp loáng muôn gươm xanh Ánh nhởn nhơ đùa quả non trắng phếu và chảy tan qua kẽ lá cà. nắng mới cũng còn có ý nghĩa là nắng của mùa xuân, mở đầu cho một năm mới nên bao giờ nó cũng bừng lên rực rõ nồng >n

            Đó là những tia nắng đầu tiên rọi xuống làng quê mà trước nó chiếu vào những vườn cau làm cho những hạt sương đêm đọng lại sáng lên, lấp lánh như những viên ngọc được đính vào chiếc choàng nhung xanh mịn: vườn ai mướt quá xanh như ngọc.

            cái nhìn như chạm khẽ vào sắc màu của sự vật để rồi bật lên một sự ngạc nhiên đến thẫn thờ. Đến câu thơ này, ta bắt gặp cái nhìn của thi nhân đã hạ xuống thấp hơn và bao quát ở chiều rộng. một khoảng xanh của vườn tược hiện ra, nhắm mắt lại ta cũng hình dung ra ngay cái màu xanh mượt mà, mỡ màng của vườn cây. ta không chỉ cảm nhận ở đó màu xanh của vẻ đẹp mà nó còn tràn trề sức sống mơn mởn.

            những tán lá cành cây được sương đêm gột rửa trở thành cành lá ngọc. không phải xanh mượt, cũng không phải xanh mỡ màng mà chỉ có xanh như ngọc mới diễn tả được vẻ đẹp ngồn ngộn, sờc v.s một màu xanh cao quí, lấp lánh, trong trẻo làm cho vườn cây càng sáng bóng lên.

            hình như cả vườn cây đều tắm trong luồng không khí đang còn run rẩy sự trinh bạch nguyên sơ chưa hề nhuốm bụi. lăng kính không khí ấy làm hiện rõ hơn đường nét màu sắc của cảnh sắc mà mắt thường chúng ta bỏ qua. nếu không có một tình yêu sâu nặng nồng nàn đối với vĩ dạ thì hàn mặc tử không thể có được những vần thơ von trong. ai từng sinh ra và lớn lên ở việt nam, đặc biệt ở xứ huế thì mới thấm thìa những vần thơ này: lá trúc che ngang mặt chữ đp

            Trong vườn thôn vĩ dạ kia, nhành la Trúc và khuôn mặt chữ điền sao lại có mối liên quan bất ngờ mà ẹp thế: những chiếc la trnc Thanh mảnh, thon thon thon ngang ngang gương mặng mặng mặng mặng mặng mặng mặng mặng mặng mặng mặng mặng mặng m mặt chữ điền – khuôn mặt ấy càng hiện ra thấp thoáng sau lá trúc mơ màng, hư hư thực thực.

            thôn vĩ dạ nằm cạnh ngay bờ sông hương êm đềm. vì thế mà từ cach tả cảnh làng quê ở khổ thơ ầu he mở tình yêu, tác giả chuyển sang tả cảnh sông với niềm bâng khuâng, nỗi nhớ mong sầu mutu

            gió theo lối gió mây đường mâydòng nước buồn thiu, hoa bắp laythuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay?

            gió và mây để gợi buồn vì nó trôi nổi, lang thang thì nay lại càng buồn hơn gió đi theo đường gió, mây đi theo đường mây, gió và mây xa nhau; không thể là bạn đồng hành, không thể gặp gỡ và sự xa cách của nhà thơ đối với người yêu có thể là vĩnh viễn. phải chăng đây là cảm giác của nhà thơ trong xa cách nhớ thương, và đây cũng là mặc cảm của những con người xưa trong cuộc sống.

            nỗi buồn về sự chia li, tiễn biệt đọng lại trong lòng người phảng phất buồn và mang một nỗi niềm xao xác. Chung ta không còn thấy giọng tươi mát ầy sức sống ở đoạn trước nữa, chung ta gặp lại hàn mặc tử – một tâm hồn đau buồn, u uất: dòng nước buồn thiu hoa/p>

            dòng sông hương hiện ra mới buồn làm sao với những bông hoa bắp màu xám tẻ nhạt, ảm đạm như màu khói. Với một tâm hồn ménh liệt như hàn mặc tr thì dòng sông trôi lững lờ của xứ huế chỉ làng dòng sông buồn thiu gợi cảm giáscon, lqung, lqung hoa bắp cũng cũng lay nhè nh ẹ sự thay đổi tâm trạng chính là thái độ của những người sông trong vòng đời tối tăm, bế tắc.

            mặt nước sông hương êm quá gợi đến những bế bờ xa vắng, những mảnh bèo trôi dạt lênh đênh của số kiếing ng. tâm trạng thoắt vui – thoắt buồn mà buồn thì nhiều hơn, ta đã gặp rất nhiều ở các nhà thơ lãng mạng khác sống cùng với thời. Ý thật buồn, được nối tiếp trong hai câu sau nhưng với cách diễn đạt, thật tuyệt diệu, thực đấy mà mộng đấy:

            thuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối no?

            tất cả như tan loãng trong vầng trăng thân thuộc của hàn mặc tử. cảnh vật thiên nhiên tràn ngập ánh sáng, một ánh trăng vàng sáng loáng chiếu xuống dòng sông, làm cho cả dòng sông và những bãi bồi lungền, huy. cảnh nên thơ quá, thơ mộng quá! và cũng đa tình quá! dòng nước buồn thiu đã hóa thành dòng sông trăng lung linh, with thuyền khách đã trở thành thuyền trăng.

            tác giả đã gửi gắm một tình yêu khát khao, nỗi ngóng trông, mong nhớ vào con thuyền trăng, vào cả dòng sông trăng. thơ lồng trong ngôn ngữ thơ thật là tài tình, thật là đẹp với xứ huế mộng mơ. tác giả đã lướt bút viết nên những câu thơ nhẹ nhàng, sâu kín nhưng hàm chứa cả tình yêu bao la, nồng cháy đến vô cùng.

            vầng trăng trong hai câu thơ này là vầng trăng nguyên vẹn của thi nhân trước mảnh tình yêu chưa bị phôi pha. hàn mặc tử rất yêu trăng nhưng vầng trăng ở các bài thơ khác không giống thế này. một ánh trăng gắt gao, kì quái, một ánh trăng khêu gợi, lả lơi:

            gió tít tầng cao trăng ngã ngửavờ tan thành vũng đọng vàng kho.

            there are:

            Đang xem: Cao Đẳng Mỹ Thuật Trang Trí Đồng Nai

            trăng nằm sóng soãi trên cành liễuĐợi gió đông về để lả lơi.

            trăng trở thành một khí quyển bao quanh mọi cảm giác, mọi suy nghĩ của hàn mặc tử, hơn nữa nó con lẫn vào thân xác ông. nó là ông là trời đất, là người ta. trăng biến thành vô lượng trong thơ ông, khi hữu thể khi vô hình, khi mê hoặc khi kinh hoàng:

            thuyền ai đậu đên sông trăng đócó chở trăng về kịp tôi no?

            vầng trăng ở đây phải chăng là vầng trăng hạnh phúc và con thuyền không kịp trở về cho người trên bến đợi? câu hỏi biểu lộ niềm lo lắng của một số phận không có tương lai. hàn mặc tử hiểu căn bệnh của mình nên ông mặc cảm về thời gian cuộc đời ngắn ngủi, vầng trăng không về kịp và hàn mặc tử cũng không đợi vầng trăng hạnh phúc đó nữa, một năm sau ông vĩnh biệt cuộc đời. nhưng hiện tại, with người đang sống và đang tiếp tục giấc mơ:

            mơ khách đường xa, khách đường xaÁo trắng what nhìn không ra;

            trái tim khao khát yêu thương, những nỗi đau kỉ niệm tình yêu ấy, ông đã gửi tất cả vào những trang thơ. và rồi tất cả như trôi trong những giấc mơ của ước ao, hi vọng. màu áo trắng cũng là màu ánh nắng của vĩ dạ mà nhìn vào đó tác giả choáng ngợp, thấy ngây ngất trước sự trong trắng, thanh khiếa quêt, cao quý hình như giữa những giai nhân áo trắng ấy với thi nhân có một khoảng cách nào đó khiến thi nhân không khỏi không nghi ngờ:

            Ở đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?

            câu thơ đã tả thực cảnh huế – kinh thành sương khói. trong màn sương khói đó with người như nhòa đi và có thể tình người cũng nhòa đi? nhà thơ không tả cảnh mà tả tâm trạng mình, biết bao tình cảm trong câu thơ ấy. những cô gái huế kín đáo quá, ẩn hiện trong sương khói, trở nên xa vời quá, liệu khi họ yêu họ có đậm đà chăng? tác giả đâu dám khẳng định về tình cảm của người con gái huế, ông chỉ nói: ai biết tình ai có đậm đà?

            lời thơ như nhắc nhở, không phải bộc lộ một sự tuyệt vọng hay hy vọng, đó chỉ là sự thất vọng. sự thất vọng của một trái tim khao khát yêu thương mà không bao giờ và mãi mãi không có tình yêu trọn vẹn. bài thơ càng hay càng ngậm ngùi, nó đã khép lại nhưng lòng người vẫn thổn thức. cả bài thơ được liên kết bởi từ ai mở đầu: vườn ai mướt quá xanh như ngọc; tiếp đến thuyền ai đậu bến sông trăng đó; và kết thúc là ai biết tình ai có đậm đà? càng làm cho “Đây thôn vĩ dạ” sương khói hơn, huyền bí hơn.

            “Đây thôn vĩ dạ” là một bức tranh đẹp về cảnh người và người của miền đất nước qua tâm hồn giàu tưởng tượng và đầy yêu thương của nhà thơ với nghệ thuật gợi liên tưởng, hòa quyện thiên nhiên với lòng người . trải qua bao năm tháng, cái tình hàn mặc tử vẫn còn nguyên nóng hổi, ​​​​lay động day dứt lòng người đọc.

            phân tích Đây thôn vĩ dạ lớp 11 – mẫu 11

            trong cuốn thi nhân việt nam, hoài thanh đã có một nhận định rất sâu sắc về phong trào thơ mới như sau: “Đời chúng ta nằm tòch vôg. mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. nhưng càng đi sâu càng lạnh. ta thoát lên tiên cùng thế lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng lưu trọng lư, ta điên cuồng với hàn mặc tử, chế lan viên xu. nhưng động tiên đã khép, tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ. ta ngơ ngẩn buồn trở về hồn ta cùng huy cận”.

            nếu như xuân diệu luôn ắm say với những cảm xúc thiết tha, rạo rực băn khoe đ đ đ đ đ đ đ đ đ. thấy một tình yêu đến đau đớn, khắc khoải hướng về cuộc đời trần thế, dẫu nó đã để lại cho ông nhiều bấ Đy thôn vĩ dạ là một trong những bài thơ xuất sắc nhất của hàn mặc tử, ược coi là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất và there are nhất của phong trào p>

            hàn mặc tử tên thật nguyễn trọng trí, Sinh năm 1912 Trong một gia đình công giáo nghèo tại quảng bình, nổi tiếng là thần ồng thơ từ những nĂm 15, 16 tuổi. phong cach thơ của ông có sự đan xen kết hợp giữa những hình ảnh thuộc, trong trẻo, Thanh khiết, Thiêng liêng nhất với những thứ rùng rợn, ma quai, cug ồt. phức tạp.

            đy thôn vĩ dạ sáng tác năm 1938 en trong tập thơ điên, sau ổi tên thành đau thương, bài thơ ra ời trong hoàn cảnh mối tìc ơng củ như đã trở nên vô vọng khi hai người vừa cách biệt cả địa vị lẫn địa lý.

            Trong sự hẫng hụt ến tột cùng ấy hàn mặc tử đã viết rất nhiều thơ về sự kiện này, trong đó khác biệt cóc có bài đây thôn vĩ dạ ược viết Trong lúc lúc bệnh tì tấm bưu thiếp của người xưa, điều ấy đã khơi gợi lên trong lòng ông sự vui sướng, niềm ham sống vô c c cuar

            không chỉ vậy đy thôn vĩ dạ còn là thông điệp mà hàn mặc tử muốn gửi gắm cho cả cuộc ời này, là niềm khát khao, thi thiềng v tt ới cutt p>

            “ sao anh không về chơi thôn vĩ?nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.vườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền.”

            ở khổ thơ ầu của bài thơ pHong cảnh thiên nhiên của thôn vĩ dạ, một góc của xứ huế mộng mơ đã ược mở ra với dáng vẻ trong sáng Sáng Thanh khiết dái ướng nắU câu hỏi tu từ “sao anh không về chơi thôn vĩ?” mang một âm sắc ặc biệt bởi đã số chữ ều mang thanh bằng đã đem ến một cảm giác rất huế, rất ngọt ngào am ái tựa nhưc rèm mỏng đ mom pHẩm.

            câu hỏi ta từ ấy cũng khiến ta có một mối băn kho không dứt về chủ thể “anh”, đó là câu hỏi nhớ mong của một cô gai xứ huế, mang ý trach móc, hờn dỗi trai sao không chịu tỏ lòng minh, rồi cũng có ý nhắc nhở, mời mọc người bạn cũ về thăm huế.

            HOặC đÓ CũNG CC thể Là tiếng lòng của hàn mặc tử, vừa chất vấn, cũng vừa nhắc nhở bản thn sao “không về chơi thôn vĩ” và trong cai “không về ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ . cuộc ời bất hạnh, trước đó anh đã không về ược thì có lẽ sau này he cũng không thể về ược nữa, hàn mặc tử đ- chẳng còn nhiều thời gian, đành lỡ h.<p ông yêu thương tha thiết, chẳng biết nàng có đợi không, nhưng ông vẫn chỉ hướng về người. Sau Câu Hỏi tu từ mang ậm nỗi khát khao cháy bỏng ược về lại huết lần, thì hàn mặc tử đã dùng những câu thơ rất ẹp ể tái hiện lại c c.

            đó là cảnh thôn quê trước buổi bình minh với những nét vẽ tươi tắn và ặc sắc, đó là vẻ ẹp của nắng với hai từ “nắng” lặp lại trong một câu thơ “nhng m. của hàn mặc tử là một ngòi bút tài hoa trac tuyệt, người sẵn sàng pHá vỡ các quy tắc lặp từi kỵ của thi ca ể tộo n m m mm hòa tràn ngập khắp không gian, khiến vần vần thơ và tươi trẻ.

            và cai nắng ở đây cũng rất riêng ấy là “nắng hàng cable”, phải nói rằng cac là biểu tượng của xứ huế, cây có lợi thế vều cao, lúc ánh sáng xanh vàng, khiến hồn người trở nên yêu đời hơn cả.

            rồi “nắng mới lên” lại cũng là những cảm tưởng mới về hình ảnh nắng của thôn vĩ đó không phải là cai nắng gay gắt ổ lửa giữa trư toàn tương khớp với “nắng hàng ca”, cũng mang một sức sống mới, tựa như tâm hồn của thi nhân lúc nhận bưu thiếp của người cũ, cr lẽ pHải nói rằng đ

            dưới vẻ ẹp của nắng vàng bao phủ là vẻ ẹp của khu vườn xứ huế với một màu xanh rất “mướt” ầy sức gọi ànhi vuh ợi. chỉ một từ “mướt” thôi nhưng đã gợi raci sự trù pHú, non tươi, mỡ màng tràn ầy sinh khí của khu vườn thôn vĩ, rồi cũng gợi sương trong trẻo đang lung lung ly. nắng mới khiến cho từng tán lá xanh phát sáng, khơi gợi liên tưởng về một màu xanh ngọc ng.

            câu thơ lại thêm một từ “ai” phiếm chỉ khiến choàn cảnh bức tranh trở nên có hồn và tình tứn hơn cả, từ đó làm nổi bật lên vẻ ẹ ẹp củ hàn mặc tử đã dùng bút pháp “thi trung hữu họa” của văn học trung ại với những nét vẽa thanh của lá trúc lòa xòa làm nổi bật lên cái nét ậm của mộtmy mộmy mêmy mêmy mêmy mêmy mêmy mêmy mêmy mêmy mêt thmy mêt thmy mêt thmy mêt thmy mêt thmy mêt thmy mêt thmy mêt thmy mêt ththt ttt, mặt, mặt, một, một, m. gay. Đó là gương mặt mang những nét ẹp phẩm chất mà người ta vẫn mong cầu ở người con gái, nhân hậu, thủy chung, mang tướng v. ẻ có ẻnc

            hết tả cảnh ngày tươi tắn, trong trẻo, hàn mặc tử lại ưa người ọc vềi với cảnh đêm của xứ huế, có nước có mây, có thuyrền và ặc biệt là croc. của tác giả. Có thể thấy rằng giữa hai khổ thơ có sự chuyển ổi cảm xúc rất rõt từ tình yêu ời, lòng vui sống tựa như nắng mai thì hàn mặc tửi tửi trởi vềi vềi với với với vớm , buồn rầu tựa như cảnh sông nước mênh mông lạnh lẽo.

            “gió theo lối gió, mây đường mây, dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay… thuyền ai đậu bến sông trăng đó, có chở trăng về kịpối nay t? ”

            hai câu thơ ầu tả thực cảnh mây trời, sông nước xứ huếi với lối ngắt nhịp 4/3 tựa như bẻôi câu thơ làm hai nửa, tạo cảm giác hụt ​​hẫng ki ả ả ừ ” lại mang đến sự đóng khung trong việc tả cảnh. như vậy dường như mây và gó chẳng hề liên quan gìn nhau, ường ai nấy đi trong khi từ xưa tới nay mây đi gó đã là chuys kinh thiên ịnh nh nh n ộhềhự ly, cách biệt ghê gớm, đó là sinh tử, chứ chẳng with là khoảng cách hay tâm hồn nữa.

            từ điệu chảy lững lờ, ngập ngừng “buồn thiu” của dòng sông hương nổi tiếng đi vào thơ đ đ thành hình ảnh nhân hóa mà có lẽ rằng “hoa bắp lay” chính là cuộc đời của tác giả, nhạt nhòa, buồn tẻ và lặng lẽ chán chường.

            hai câu thơ tả cảnh sông nước dường như đã xóa so đi cai mộng cảnh biêng biếc, tươi trẻ thơp sức sống và hơi ấm tình người trong khổ ầu ầu, củ sắc hiện hiện tại.

            rồi dường như không chịu ựng ược cai đau ớn của thực cảnh hàn mặc tửi tụp tục chìm vào cõi mộng với angr trìng vàng, vốn là tri kt ờt. Trìng xuất hiện rất diễm lệ là cả một dòng sông dát angr trìng vàng, cả một with Thuyền chuyên chở trìng, trìng đã đem ến choc giả một hi hi hòa nhập.

            câu hỏi “thuyền ai đậu bến sông trăng đó/có chở trăng về kịp tối no?” ẩn hiện sự lo lắng của tac giảc sự hữu hạn của ời mình, the rằng liệu bản thân còn kịp tận hưởng angr trìng sáng, there are chính là cuộc ời vốn còn nhiều nuối nuối tiế

            “mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không ra…Ở đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

            khao khát về cuộc sống trần thế của tac giả càng trở nên nổi bật trong khổ thơ cuối khi đi vào cụ thy ấy là khao khát về hơi ấm tình ngườ m m m m m m m m m m m m m lẽo muốn tận hưởng cuộc sống bằng tình yêu. cõi ời đã ược chỉ rõ bằng hình bong của giai nhân, là người trong mộng tưởng của tac giả thế nhưng “mơ khách ường xa, khách ường xa” gai ấy dần vụt mất ến ộ đ đôi mắt u sầu của người qui thi sĩ cũng xó xa “álg em trắng n.

            cr lẽ ời này đã ịnh hai người không chung một điểm cuối, chỉ có thể bất lực nhìn cai cõi trần thế, cai bong hình giai nhân lần lượt trở n vôn. sầu muộn cô đơn. và khi thi nhân không thể hòa nhập vào với thế giới mà mình khao khát ông lại phải quay vềi thế giới của mình, một thế giới mờt “mờ n ảnh ìn ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ìi ì.

            ặc biệt tâm hồn ấy của nhà thơ còn mãi luẩn quẩn trong một câu hỏi băn khoăn, băn khoke về tình cảm người xưa, m. cô mángu r có biết đến mối duyên thầm lặng mà ông chẳng dám ngỏ đã bao năm. Rõ Ràng rằng tac có thể cảm nhận ược niềm Hy vọng mong manh về mối duyên tình đã lỡ dở, bởi vì một tấm bưu thiếp mà lại dấy lên trong lòng thi nhi nhi ề ạ ế ế ế ế trống vắng và đau khổ của một con người còn nhiều điều tiếc nuối với thế gian.

            thể Trích đôi Lời Hoài Thanh về Thơ điên của hàn mặc tử ể ể nói về đây thôn vĩ dạ, đó là “một nguồn sáng tỏa từ một linh hồn vôn cùng khổ não. ta bắt gặp dấu tích còn hoi hóp của một tình duyên vừa chết yểu. thất vọng trong tình yêu, chuyện ấy trong thơ ta không thiếu gì nhưng thường là một thứ buồn, dầu có thấm thía vẫn dịu dịu. chỉ trong thơ hàn mặc tử mới thấy một nỗi đau thương mãnh liệt như thế.

            lời thơ như dính máu”. Đọc thơ ta yêu cái khát khao được sống được yêu, yêu cái ánh mắt nhìn đời đầy tươi đẹp thế nhưng cũng xót xa cho số phận của người thi sĩ, một cuộc đời đớn đau khiến hàn mặc tử không thể mộng ước lâu được, Nên cuối cùng vẫn pHải quay về cai chốn cô ơn lạnh lẽo, không người yêu, không hơi ấm tình người, ợi chờc cai chết Trong đau khổ và tuyệt vọng.

            phân tích Đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử – mẫu 12

            hàn mặc tử là hồn thơ đau thương nhưng là một nhà thơ có sức sáng tạo mạnh mẽ nhất trong phong trào thơ mới. Ông ể lại cho văc học việt nam nhiều tac pHẩm có giá trị như: “gai quê”, “thơ điên”, “chơi giữa mùa trìng” … ặc sắc và gây xúc ộng nhất là “đ đ đ đ thơ điên”. bài thơ là bức tranh tuyệt đẹp về miền quê đất nước và là tiếng lòng của một con người tha thiết yêu đời, yêu người:

            “sao anh không về chơi thôn vĩ ?….ai biết tình ai có đậm đà”

            “đy thôn vĩ dạ” rút trong tập “thơ điên” xuất bản năm 1940. theo thi sĩ quás hoàng cúc gửi tặng. Đó là tấm bưu thiếp vẽ cảnh huế với dòng sông, with đò, bến trăng hay một buổi bình minh. khi ấy hàn mặc tử đang điều trị bệnh phong tại quy nhơn. nhận được tấm bưu ảnh cùng những lời thăm hỏi của cô gái xứ huế, ông đã xúc động viết bài thơ này.

            bài thơ mở đầu bằng một hoài niệm mênh mang về cảnh và người thôn vĩ. bức tranh thơ đẹp còn tình người thì tha thiết nhớ between:

            sao anh không về chơi thôn vĩnhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền

            có lẽ, với bất cứ ai khi ọc bài thơ này, cũng ều bị cuốn hút ngay từ câu thơ ầu với những băn khoăn, vừa như chỗyn, d câu hỏi ấy chính là sự phân thân của nhà thơ, sự hóa thân của nhà thơ vào cô gái huế. chỉ một câu thôi, câu hỏi nhưng lại chan chứa yêu thương. tại sao lâu rồi anh không về chơi thôn vĩ bên bờ sông hương thơ mộng, có người con gái anh thương? nhà thơ sử dụng từ “chơi” mà không sử dụng từ “thăm”.

            nếu sửng từ “thĂm” thì cấu trúc câu thơ không thay ổi nhưng nó trở nên khách Sáo, từ “chơi” gợi nên sự thân mật, gần gũi thắm thiết, ân tình. Trong Câu Thơ, NHà ​​Thơ đã Hé Lộ Cho Người ọc tình cảm của mình ối với cô gái huế, xem cô gái huế là một người thân thương there are chính cô gai >

            mặt khác, sắc thái tu từ trong câu thơ đầu còn là lời tự hỏi, tự trách mình: sao cảnh huế đẹp vậy mà mình không trề v? Đó là một câu hỏi đớn đau, khắc khoải vì trở về huế là điều không thể bởi nhà thơ đang ở giai đoạn cuối của cơn. nhưng cũng chính câu hỏi tu từ ấy là nguyên cớ để khơi dậy khao khát, hoài niệm. vì el không thể trở về nên nhà thơ đã làm một cuộc hành hương trong tâm tưởng. ba câu thơ tiếp theo là hình ảnh thôn vĩ hiện lên qua cái nhìn tha thiết:

            nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền

            cảnh sắc thôn vĩ được chiêm ngưỡng từ xa đến gần. từ xa nhà thơ đã nhìn thấy “nắng hàng cau nắng mới lên”. câu thơ với điệp từ “nắng” và cách ngắt nhịp 4/3 gợi ra trong mắt người đọc một không gian tràn đầy ánh sáng. cảnh hiện lên rõ nét sống động, đầu tiên là vẻ đẹp của “nắng hàng cau”. cau là loài cây cao nên đón ánh nắng đầu tiên của ngày mới.

            không gian thôn vĩ vì thế như được đẩy lên cao, thoáng đãng, khoáng đạt. Đặc biệt sau một đêm tắm gội dưới làn sương, những tàu cau trở nên xanh biếc hơn dưới ánh mặt trời. cụm từ “nắng mới lên” cho ta thấy đó là ánh nắng của buổi ban mai thật rực rỡ, trong sáng. câu thơ vẽ nên một hàng cau đầy sức sống đang vươn lên mãnh liệt đón ánh nắng đầu tiên của buổi sớm.

            ánh nắng mới mẻ, tinh khôi như làm sáng bừng lên không gian khoáng đạt, rộng lớn. nhớ đến thôn vĩ, nhà thơ nhớ ngay đến hình ảnh hàng cau đầu tiên. bởi lẽ hàng cau là hình ảnh quá đỗi thân thuộc với mỗi người dân thôn vĩ. hình ảnh tưởng chừng như đơn sơ, bình dị ấy lại có sức gợi hình, gợi cảm lớn và có ý nghĩa sâu sắc thim trong tThis dị của đôi trai gái thôn quê trên cái nền phong cảnh có hình ảnh thân cau quen thuộc ấy:

            “nhà anh có một hàng caunhà em có một giàn trầu”

            trong bài thơ “hoa lư” nhà thơ trần Đăng khoa đã viết:

            “Đường cỏ lơ mơ nắngmái tranh chìm chơi vơivài tán cau mộc mạcthả hồn quê lên trời”

            Ở khoảng cách gần, thôn vĩ hiện lên bởi vẻ đẹp của khu vườn tràn đầy nhựa sống “vườn ai mướt quá xanh như ngọc”. “một câu thơ hay là một câu thơ giàu sức gợi” (lưu trọng lư). quả đúg như vậy, câu thơ đã gợi ra một khoảng không gian xanh của thiên nhiên vĩ dạ, cai màu xanh mượt mà mượng của hàng cây khiến cho ng ọ ườ ảm n ảm n ảm n ảm n ảm n ảm n p>

            tác giả dùng màu xanh như ngọc để diễn tả sức sống, vẻ đẹp của thiên nhiên thôn vĩ, một màu sắc cao quý, lấlán v trh . nếu không có một tình yêu nồng nàn ối với ất và người vĩ dạ, có lẽ thi sĩ hà hàn không thể gieo ược những vến th trongh tr.

            “vườn ai”? không xác định nhưng ngầm hiểu đó là khu vườn cô gái huế. “mướt” là một tính từ khác với “mượt” bởi “mượt” chỉ gợi lên mịn màng mà “mướt” thì gợi sự sáng lên, tươi mớn xuân diệu viết:

            “Đổ trời xanh ngọc qua muôn láthu đến nơi nơi động tiếng huyền”

            thủ pháp nghệ thuật so sánh “xanh như ngọc”. xanh ngọc tức là xanh trong, màu xanh đi liền với ánh sáng nhưng không chói chang mà lại rất dịu, người ọc có thể hình dung ẻ ᧺vi cbih. câu thơ với “vườn ai mướt qua” như một lời trầm trồ, thn phục, ngợi ca cũng như lời thầm cảm ơn chủ nhân của khu vườn đã dày công chăm bẵm cho khu vườm ẹp.

            và cảnh vật thôn vĩ càng đẹp hơn trước bởi sự xuất hiện hình bóng con người “lá trúc che ngang mặt chữ điền”. vĩ dạ nổi tiếng với màu xanh của trúc – một loài cây họ tre được trồng trước ngõ. trong tâm tưởng thi nhân bất chợt hiện về khuôn mặt chữ điền lấp ló sau hàng trúc.

            lá trúc thì mảnh mai, mặt chữ điền gợi sự vuông vắn, phúc hậu. tất cả tạo nên vẻ ẹp hài hòa giữa with người và cảnh vật ồng thời qua đó người ọc nhìn thy không chỉ ẹp phúc hậu của ng ái with gai hu h mà còn nữ, rất huế. cũng viết về thôn vĩ, nhà thơ bích khê viết:

            “vĩ dạ thôn, vĩ dạ thônbiếc tre cần trúc không buồn mà say”

            viết về trúc, hàn mặc tử không chỉ là “lá trúc che ngang mặt chữ điền” mà còn là:

            “thầm thĩ hỡi ai ngồi dưới trúc nghe ra ý vị và thơ ngây”

            thiên nhiên và con người có sự gắn bó, hòa quyện hấp dẫn tạo xúc động mạnh trong lòng nhà thơ. nhà thơ đã ghi lại linh hồn của tạo vật với những gì đặc sắc, lắng đọng trong ký ức hoài niệm, trong nỗi niềm nhơng th. bằng việc miêu tả vẻ ẹp thôn vĩ, hàn mặc tử đã thể hiện tình cảm gắn bó sâu nặng thiết tha ằm thắm ối với vứ cảnh. tất cả ẩn chứa một sự nuối tiếc, một niềm khát khao trở về thôn vĩ yêu thương.

            nếu như ở khổ thơ thứ nhất nhà thơ nhìn cảnh vật bằng niềm lạc quan yêu ời thì blood khổ thứ hai, tâm trạng thi

            gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp laythuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay

            Sông Hương, ni ngự hiện lên với vẻ ẹp ặc trưng của xứ huế, dòng sông hương luôn chảy lững lờ, chậm rãi – đó là “điệu slow tình cảnh choc riê ọ. những bông hoa nhẹ nhàng lay động. thế mà trong đôi mắt hàn mặc tử thì cảnh vật hiện lên chia lìa “dòng nước buồn thiu hoa bắp lay. phép nhân hoá làm dòng sông như chở nặng nỗi sầu thương chất ngất của nhà thơ.

            Đó là lúc tâm cảnh đã nhuốm vào ngoại cảnh. NỗI BUồN CủA THI NHâN DườNG NHư PHủ KHắP CảNH VậT: Gó khung trong mây “gió theo lối gió, mây đường mây”. NHìn Xuống Dòng Sông, Thi NHân Thấy Dòng Sông Trở Nên “Buồn Thiu”, Còn Hoa Bắp Chỉ Khẽ “Lay” – Một cử ộng rất nhỏ tạo cho bức traph chữ “lay” ấy như từ trong ca dao bay về đậu vào thơ hàn mặc tử :

            ai về giồng dứa qua truônggió lay bông sậy bỏ buồn cho em

            không gian sông nước xứ huế nhuốm màu sắc hư ảo. nỗi buồn phủ khắp cảnh vật từ gió mây đến dòng nước và hoa bắp bên sông. buồn đến não ruột, buồn đến mềm lòng. gió và mây vốn gắn kết cũng đã có sự chia lìa đôi ngả, dòng sông mang đầy tâm trạng chảy về niềm tâm tưởng. Đằng sau những cảnh vật ấy là tâm trạng của một con người mang nặng một nỗi buồn xa cách, một mối tình vô vọng, đơn ph. this phan danh hiếu

            hai câu thơ tiếp theo, thi nhân đưa người đọc vào cõi mộng. vẫn là dòng sông hương, là huế thơ mộng nhưng không còn nắng, còn xanh của vĩ dạ mà trước mắt người đọc là không gian ngập đầy ánh trăng, con thuyền trở thành thuyền trăng, dòng sông thì sông trăng, bến thì thành bến trang.

            từ xưa đến nay, có thuyền trăng, bến trăng nhưng nay lại có sáng tạo sông trăng độc đáo của hồn thơ hàn mặc tử. Đọc câu thơ, người đọc có cảm tưởng như đang trôi vào cõi mộng, dường như đang sống trong khắc khoải hoài mong của thi nhân. Đy không pHải lần ầu hàn mặc tử vết về trìng mà trong thế giới thơ ca của hàn mặc tử, Trìng là một người bạn, một người tình không thểng ếu trong ờ ờ ờ ờ

            “trăng nằm sóng soãi trên cành liễuĐợi gió đông về để lả lơi”“không gian đắm đuối toàn trăng cảanh cũng trăng mà em cũng trăng”

            there are:

            “gió lùa ánh sáng vào trong bãitrăng ngập dòng sông chảy lãng lai” “ai mua trăng tôi bán trăng chotrăng nằm im trên cành liễu ợi chờai mua trăng by tôi bán” tán.

            thơ hàn mặc tử ít nhiều nhuộm màu sắc trường phai tượng trưng Siêu thực của pHương tây vì thế nênco nhiều hình ảnh khó nắt, ví như c ềt. “Thuyền ai” phải chăng đó là with Thuyền của côi gai huế, with thuyền mà nhà thơ đang mơ ước chở trìng và pHải chăng trăng chynh là tình yêu mà nỗi chờ mong của hà hà hà hà hà hà hà hà hà hà “tối nay” là tối nào, phải chăng đây là giới hạn cuối c cùa cuộc ời nhà thơ – khi mà cuộc sống của nhà thơ là cuộc ời gua chạy

            “tối nay” phải chăng chính là ranh giới của sự sống và cái chết. có phải vì thế mà câu hỏi tu từ vang lên khẩn thiết: “có chở trăng về kịp tối nay?”. liệu rồi con thuyền ấy có cập bến bờ trước lúc hàn mặc tử trở về với cõi vĩnh hằng hay không? từ “kịp” vì thế mà chất chứa tâm trạng hoài mong và cả tin yêu lẫn bi kịch và hoài nghi của con người. this phan danh hiếu

            “có chở trăng về kịp tối no?” là câu hỏi ẩn chứa một sự day dứt, mong ước và lo sợ. một niềm hy vọng đầy khắc khoải và phấp phỏng trong tâm trạng thi nhân. hàn mặc tử cảm nhận thời gian đang trôi chảy trong lúc mình bất lực. Chính vì vậy mà người ọc càng thấu hiển hơn cai giục giã trong lời mời gọi ở câu thơ ầu, càng ồng cảm hơn với khát vọng sống ménh liệt

            mặc dù sống trong mơ nhưng thi nhân không mất hết hy vọng mà vẫn mong ước một cách riết róng:

            “mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

            nhịp thơ 4/3 và điệp ngữ “khách ường xa” ược lặp lại hai lần thể hiện tâm trạng khắc khoải chờ ợi và niềo khát. từ “mơ” nằm đầu câu đã thể hiện rõ tâm trạng mong chờ ấy của thi nhân. “Mơ” chứ không phải là “mong”, vì ella không mong được nên mơ, vì sống trong mơ có lẽ sẽ bớt đi nỗi cô đơn thì phải. “khách đường xa” có lẽ chính là cô gái huế, và khách đường xa xuất hiện trong màu áo trắng.

            màu trắng tượng trưng cho vẻ đẹp trong trắng tinh khôi của cô gái huế – nhất là hoàng cúc từng là nữ sinh của trường Đồng khánh. trong sự đa nghĩa của câu thơ, màu trắng còn là sắc màu chỉ sự trong trắng của mối tình đơn phương; Màu trắng ở đây vượt lên trên mức bình thường nên đã Hóa Thành Màu của ảo ảnh và chynh vì nhìn vào ảo ảnh nhe hình bong của giai nhân cứn cứ mờ nho.

            “Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”. “Ở đây” – nơi nhà thơ dưỡng bệnh – nơi mà hàn mặc tử luôn xem là lãnh cung giam lỏng mình. “Ở đây” và “ngoài kia” có xa xôi mấy đâu vậy mà một lần về thăm thôi cũng là điều không tưởng. bởi thế câu thơ như vừa thực vừa mơ, còn kỷ niệm cứ chìm dần vào huế – nơi đó giai nhân trong mộng đang lẫn trong màu khói sưa kởa hình bóng giai nhân ấy đã bao năm làm điên đảo mộng thi ca:

            “ trời hỡi làm sao cho khỏi đóigió trăng có sẵn làm sao ănlàm sao giết được người trong mộngĐể trả thù duyên kiếp lỡ”p> l

            câu hỏi cuối khổ thơ vang lên đầy hoài nghi, đầy khắc khoải về một mối tình vô vọng: “ai biết tình ai có đậm đà?”. Đây là sự hoài nghi của người yêu đời tha thiết. nhà thơ trong trạng thái bị dày vò vì khát khao tình yêu, vì trái tim đang rơi vào trống trải. this phan danh hiếu. Câu hỏi như một tiếng kêu đau ớn, mang Theo nỗi buồn vông và những uẩn khúc của hàn mặc tử – một tâm hồn đau chới với, bất lực mặt cc nht lg thht tt tt. /p>

            bài thơ sử Dụng một số biện phap tu từ như: điệp từ, nhân Hóa, so Sánh, câu hỏi tu từ… bằng thủ phapp , tơ, thả, tơ, thả, tơ, thả, tơ, thả, tơ, thả, tơ, thả, thả, thả, thả, thả, thả, thả, tơ , thả, thả, tơ, thả, tơ, tơ, thả, thả, thả, thả, thả, th. Hàn mặc tử đã phác họa ra trước mắt ta một khung cảnh nên thơ, ầy sức sống và ẩn trong ấy là nỗi lòng của chính nhà thơ: nỗi đau ớn trước sự ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ của mình.

            dầu vậy nhưng ông vẫn sống hết mình trong sự đau đớn của tinh thần và thể xác. Điều đó chứng tỏ ông không buông thả mình dòng sông số phận mà he luôn cố gắng vượt lên nó ểể khi xa lìa cõi ời sẽ không còn gì pHải hối tiếc. trải qua bao năm tháng, cái tình của hàn mặc tử vẫn còn tươi nguyên, nóng hổi và day dứt trong lòng người đọc. “tình yêu trong ước mơ của con người đau đớn ấy có sức bay bổng kì lạ” nhưng nó cũng giản dị, trong sáng và tươi đẹà nghư>

            bài thơ “đy thôn vĩ dạ” là một thi phẩm nói lên mối tình ơn phương vô vọng nhưng cũng rất ỗi thiết tha yêu Ỻi của hà. nhắc ến huế, ta không thể quên bài thơ đây thôn vĩ dạ, và nhắc ến hàn mặc tử tử tang không thể quên vẻ ẹp của huế, ặc biệt là không thể quên vẻ ẹ huế đẹp, huế thơ, xin được mượn bốn câu thơ của jue bồn thay cho lời kết gửi đến tình yêu xứ huế, với thi nhàn hàp: mế

            “xin chào huế một lần anh đếnĐể ngàn lần anh nhớ trong mơem rất thực nắng thì mờ ảoxin đừng lầm em với cố Đô”

            phân tích bài Đây thôn vĩ dạ – mẫu 13

            hàn mặc tử một người yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, trân trọng cuộc sống. Ông cũng là người từng yêu và cảm giác giang dở trong tình yêu của mình. nhưng ông lại là một con người lạc quan, hòa mình vào cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp.

            bài thơ đy thôn vĩ dạ là những tâm sự của ông trước cảnh thiên nhiên thôn vĩ cùng với nỗi ni ềm tâm trạng của mình.bắt ầu bằng một c c c c. như một lời trách thầm, nhắn nhủ của nhân vật trữ tình trong tâm trạng vời vợi nhớ mong.

            câu thơ bảy chữ nhưng cr tới Sáu Thanh Bằng, Thanh Trắc duy nhất vút lên cUối câu như một nốt nhấn khiến ch lời thơ nhàng mà thấm thía những n ni ết. từ niềm nhớ thương được khơi nguồn như thế, hình ảnh thôn vĩ chợt sống dậy trong lòng nhà thơ:

            “nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền.”

            chỉ ba câu thơ hàn mặc tử đã khắc họa được những nét đặc trưng của thiên nhiên xứ huế. mỗi câu thơ là một nét vẽ, mỗi chi tiết sống động tạo thành sự khắc họa sống động đẹp đẽ của thôn vĩ trong hoi ni. Trước tiên là vẻ ẹp trrẻo tinh khôi của buổi sớm mai: nắng hàng ca fa nắng mới lên không pHải là cai nắng chang dọc bờ sông trắng mà là caa cai nắnando Trong trẻo khey.

            chỉ miêu tả nắng thôi mà đã gợi lên trong lòng người đọc bao nhiêu liên tưởng đẹp. . Điệp từ “nắng” đã vẽ ra một bức traph ang nắng trong không gian nắng lan ến đâu vạn vật bừng sáng ến đó từ trên cao tràn xuống thấp và tràn ầy cả cả so, tươi tắn.

            ến câu thơ thứ ba là cảnh vườn tược ược tắm ẫm trong nắng mai ngời sáng lên như một viên ngọc xang diệu kì: “vườn ai mướt quáv xanh như ngọc”. “” câu thơ như một tiếng reo đầy ngỡ ngàng thích thú, không phải xanh non xanh biếc mà là xanh như ngọc. cảnh giản dị mà thanh khiết cao sang vô cùng. chữ “mướt” tác động mạnh mẽ vào giác quan người đọc ấn tượng vẻ mượt mà loáng mướt của khu vườn.

            nhưng cai thần của câu thơ lại dồn cả vào chữ “ai” chỉt một chữ mà khiến cho cảnh đang gần gũi bỗng bị ẩy ra xa, hưc khó that một cõi hư ảo mơ hồ. và rất tự nhiên theo mạch cảm xúc, nhắc đến “ai” lập tức nhà thơ nhớ đến hình bóng con người: “lá trúc che ngang mặt chền”.

            hình ảnh cành trúc đã trở nên quen thuộc khi nhắc đến con người nơi đây, mảnh đất cố đô văn hiến. with người như hòa vào, như ẩn vào thiên nhiên một vẻ đẹp kín đáo tao nhã. Đó là vẻ ẹp riêng trong mảnh ất cố đô nhưng ngay trong dòng cảm xúc miên man ấy ta đã thấy nỗi buồn man myc xa nỗi thấm vào lòng người.cảm gic về ca ởh ởh ở bức tranh mây trời sông nước:

            “gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp laythuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay?”

            hai câu đầu: bức tranh có những nét rất đặc trưng của xứ huế: gió thổi, mây nhẹ trôi, dòng nước lặng lờ và hoa bắng y. tả thực mà gợi lên cái hồn xứ huế: gió mây nhẹ nhẹ bay, dòng sông trôi lững lờ, cây cỏ khẽ đung đưa. nhưng ngắm kĩ sẽ thấy ường nét chia lìa, rời rạc của tạo vật, sự sống hiện lên lắt lay, mệt mỏi, âm điệbu câ,.

            tả cảnh thực hay là cảnh đã được tâm trạng hoá, bộc lộ nỗi niềm thi nhân. Cái Ngược Chiều của Gió, Mấy khơi gợi sự chia la đôi ngả của tình ời, tình người, như rạch vào nỗi đau thân pHận, sự chia lìa xa cách của chủ thể thể th k k tth. hai câu kết đoạn cũng đem đến ấn tượng về bức tranh tâm cảnh như vậy.

            This tuôn chảy khắp vũ trụ làm cho không gian thơ trở nên hư ảo.

            Đại từ phiếm chỉ “ai” nghe thật mơ hồ xa vắng; và con thuyền chở trăng trên dòng sông kia thật mong manh như một ảo ảnh. Để rồi chỉ cần một chữ “kịp tối nay” là lập tức đủ kéo thi nhân về với thực tại, đối diện với nỗi cô. ba chữ thôi nhưng gợi lên thật nhiều những khắc khoải, mong ngóng, hi vọng, lo âu, vừa mới khao khát đấy rồi lại chợàt vội>.

            tín hiệu mong chờ thật mong manh nhưng vô cùng da diết. khao khát của thi nhân hướng tới cái đẹp của tình đời tình người không tránh khỏi những nghi ngại băn khoăn.khổ cuối bài thơ là tiếng nói giúp nhà thơ hiểu thêm nỗi thiết tha dường như vô vọng đó:

            “mơ khách đường xa khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

            hình ảnh “khách đường xa” đã từng xuất hiện trong thơ hàn mặc tử? : khách xa gặp lúc mùa xuân chín.hành trình của người khách từ xa xôi- em- là cả một giấc mộng dài say đắm của hàn mặc tử . bản thân “khách” đã diệu vợi, khách đường xa càng diệu vợi xa xăm hơn. she phải chăng vì hoàn cảnh đặc biệt của mình, vì mối quan hệ với cuộc đời trong tâm trí nhà thơ trở nên xa xăm cách trở.

            nhà thơ cảm thấy mình chỉ đi song song với tình yêu, hạnh phúc mà không bao giờ nắm bắt được. she phải chăng vì thế mà mọi hình bóng đều xa vời hư ảo: áo em trắng quá nhìn không ra. câu thơ đầy đam mê “áo em trắng quá” nhưng cũng thật hụt hẫng xót xa “nhìn không ra”. sắc trắng thiên thần tinh khôi ấy sao cứ vượt khỏi tầm tay. hai câu kết là lời lí giải: xuất hiện một lí do thật khách quan: ở đây sương khói mờ nhân ảnh.

            xưa nay xứ huế vốn bảng lảng sương khói, nhưng còn lí do chủ quan : trái tim trong tà áo trắng kia cung hư vô bí mật như sương khói. Đó Là sương khói của thời gian, there are sương khói của một mối tình mong manh chưa một lời ước hẹn, sương khói phủ lấy một ti biết mình sắp từ giã cõi ờ ờ ờ ể ể ể ể ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ ờ , không thể nắm bắt.

            câu kết bài ọng lại nỗi buồn khắc khoải băn kho “ai biết tình ai” có ậm đà không there are chưa kịp nồng trên mà khc đãino “. chăng tình cảm của nhà thơ với cô rất đậm đà?

            Đây thôn vĩ dạ hấp dẫn người đọc bởi vẻ đẹp bức tranh xứ huế trầm mặc cổ kính mà rất tao nhã quý phái. nó gợi nên cái linh hồn của mảnh đất cố đô nhưng không thể nói rằng bài thơ chỉ đơn thuần tả cảnh. bài thơ đã làm chúng ta thêm yêu cuộc sống hơn.

            phân tích bài Đây thôn vĩ dạ – mẫu 14

            Đây thôn vĩ dạ được hàn mặc tử sáng tác vào năm 1938, tại trại phong tuy hòa khi chỉ còn ít thời gian nữa nhà thơ vĩnh biệt. sự đau ớn về thân xác, sự cô ơn ến chỉ có trăng, hồn và tiếng thở của tạo hóa làm bầu bạn đã làm cho thi sĩ đi -cuồ nh t trong phút giây tưởng chừng như giọt cảm xúc về tình yêu người, yêu đời trong ông bị vắt cạn kiệt bởi bệnh tật thì ella tình cờ nhận được bức ảnh về xứ huế vào đêm trăng và bức thư hỏi thăm của người con gái năm xưa chàng thầm thương-hoàng cúc. chính những điều đó đã gọi cảm xúc những ngày xưa ùa về, để thi sĩ viết nên Đây thôn vĩ dạ.

            bài thơ vẻn vẹn có 3 khổ thơ, nhưng chất chứa biết bao ký ức, nỗi nhớ, niềm đau, niềm tuyệt vọng của thi sĩ.

            mở ầu bài thơ, hàn mặc tử đã dẫn lối người ọc vềi với bức tranh tươi ẹp của xứ huế mộng mơ – nơi một thời ày nhơng mii ề ì ì ì ì n. , không được ông tơ bà nguyệt se duyên.

            vượt lên những đau ớn của thực tại, dưới with mắt của kẻ đang yêu bồi hồi nhớ lại nơi cũ, thi sĩ hàn đã gửi vào bức tranh xứ huế ầy ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ tất cả ược khắc họa qua hình ảnh những khu vườn nhỏ ược chăm chút bởi bàn tay khéo léo của những người with vĩ dạ, có sự pha trộ ize sáng, màu sắc, trổc. bao trùm lên bức tranh ngồn ngộn chất sống, rất huế không thể nào tìm thấy ở nơi nào khác, thi sĩ viết:

            “sao anh không về chơi thôn vĩ?nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền”

            tác giả đã dùng một câu hỏi tự vấn rất ý vị để làm điểm tựa mở ra bài thơ:

            “sao anh không về chơi thôn vĩ?” câu hỏi cất lên tựa như một lời mời mọc, một lời chào ghé chơi thôn vĩ nhưng cũng được hiểu nhẹ nhàng như một lời trách yêu người thương không trở về để chiêm ngưỡng cảnh sắc tươi đẹp, thanh bình của làng quê vĩ dạ vẫn luôn đón đợi. Đó lời tâm sự của cô gái mà thi sĩ từng thương hay lời tự vấn được tác giả “phân thân” để tự hỏi chính mình?

            dù có hiểu tho ý nào đi chăng nữa, thì câu thơ ều tất thảy nỗi lòng xúc ộng của nhà thơ khi ược trở về thĂm lại mảnh ất của kỷ niệm. tác giả hàn mặc tử đã chọn không gian buổi sáng, khoảng thời gian đẹp nhất trong ngày để tái hiện lên vẻ đẹp thiên nhiên tây. nơi những khu vườn được nắng tưới lên mỗi sớm mai. hình ảnh “nắng” xuất hiện ến lần thứ hai trong một câu thơ đã giúp nhà thơ lột tả ược thứ

            cai nắng hàng ca cha’s kho tàng ca dao, tục ngữ việt nam, cũng không phải cái “nắng ửng khói mơ tan” n.

            cau là loài cây cao nhất dường như trở thành cây thước của thiên nhiên để đo được mức độ của nắng tăng dần. nắng chiếu vào những giọt sương đọng lên thân, lên lá cau…và biến khu vườn trở thành một viên ngọc lớn lấp lánh. từ “mướt qua” diễn tả rất chynh xac trạng thati ầy nhựa sống của khu vườn, vừa lột tả ược this ộ ộ ộ có vẻ ngàng của tâm tưởng nhà thơc vẻ ẻ ẹ ẹ -thi u -thi u ứ hế hế hế nhn tay thi -thi u ứ thi u ứ thi u ứ ứ ứ ứp c ế hap c ế hế hế hế nn ứ ứ ộ ỿ ộ Ỻ ẻp c ế h thi u ứ ứ ộp c ế hap c ếhn tay thi u ứn tay thi u ứ hap c. thơm thảo của with người vĩ dạ.

            và ngay dưới câu thơ sau “lá trúc che ngang mặt chữ điền” đã giúp thi sĩ hàn thể hiện được đầy đủ cung bậc cảm xúc cật. NếU NHư Trong Thi Cổ, Thiên nhiên là hình tượng trung tâm của bức tranh, thì dưới with mắt của một nhà thơ mới, bức tranh thi nhi nhi xứ huế tuyệt ẹ Không tả, chỉ điểm xuyết bằng hình ảnh khuôn mặt vuông vức ”mặt chữ điền” phúc hậu lại có pHần gì đó ấp “che ngg” là ủ ể ể ể ể ể ể ữ ữ ữ xứ huế mộng, huế thơ.

            chuyển sang khổ thơ hai, điệp khúc về tình yêu thiên nhiên xứ huế vẫn tiếp tục ược tác tái hiện, nhưng âm thanh của thòl nhòng chung lẽ vì, vĩ dạ nằm bên bờ sông hương cho nên, mỗi khi nhớ về vùng ất này, hàn mặc tửng khó lòng cưỡng lại vẻ ẹd củsa. phủ ngọc tường sau này. Tuy Vậy, Nó Không Còn Là Bức Tranh Thiên nhiên tươi Sáng, tràn nhựa sống như khổ thứ nhất mà chất chứa nỗi niềm của nhà thơ khi pha trộm

            “gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước, buồn thiu, hoa bắp lay”

            không gian tươi đẹp ngồn ngộn chất sống biến mất, phủ đầy trên khổ thơ hai là nỗi buồn mang mác trùm lên cảnh vật. gió với mây vốn là hai hình tượng sóng đôi “gió thổi mây bay” thì giờ đây chia nửa phân đường. vẻ đẹp trầm mặc của hương giang muôn đời vẫn thế nhưng dường như lần này chuyên chở thêm tâm trạng của nhà thơ. trên cả nền bức tranh sông nước, chỉ có mỗi chuyển động của hoa bắp lay khẽ khàng. nhưng không rõ là nỗi buồn cơ hồ của nhà thơ qua lớn khi nghĩ lại cảnh xưa hen nỗi đau thể xac thực tại trào dâng khiến with tim không thậ n đ ng x x x utc c c c c c. hư ảo, huyền hồ:

            “thuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay”

            trăng không phải là lần ầu xuất hiện trong thơ hàn mặc tử, thậm chí cùng với máu và hồn, thì trăng là hình tượng bầu bạn giúp nhà the the the the the the ly khỏ nh ạ. nhưng ở đây, không phải là “trăng nằm sõng soãi trên cành liễu”, không phải là “with trăng mắc cỡ sau cành thông” … lìa hiện tại.

            dòng cảm xúc dồn tụ, tiếc nuối, khắc khoải ấy đã được từ “kịp” và câu hỏi tu từ đặt cuối khổ thơ 2 diễc chn. “có chở trăng về kịp tối nay”?

            tử.

            nhưng tiếc thay, đó không hề là cuộc chạy ể vồp, tận hưởng phần thanh xuân xanh tươi nhất của cuộc ời như xuân diệu từng thốt lên:

            “tôi muốn tắt nắng đicho màu đừng nhạt mất”tôi muốn buộc gió lạicho hương đừng bay đi”

            mà là cái tôi tội nghiệp đang ganh đua với thời gian về từng giây phút được tồn tại trong cõi người của nhà thơ. Và niềm khao khát, tình yêu với cuộc ời, với with người ược nhà thơ tiếp tục cất lên và ạt cao trào trong khổ thơ 3 khi cả người và c cảnh đã chìm cõ.

            “mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không ra”

            chữ mơ ặt ở ầu khổ thơ lại ứng liền với cụm “khách ường xa” ược lặp lại lần thứ hai như tiếng gọi “khách” ầy khắc khoải củng nhơ. hình ảnh “khách đường xa”, xuất hiện, lại kết hợp với “nhìn không ra” lại càng khiến cho người đọc như đang nhận ra mồn một cảnh tượng khách đang hằng ngày được mong đợi càng xa khỏi vòng tay của hàn. màu trắng của ánh nắng ngập trời vĩ dạ hay là màu áo dài trắng của những cô gái huế thì cũng dần mờ ảo trong sương khói và và xa và

            “Ở đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

            ai là anh hay là em hay là cả hai – chủ thể trong mối tình của hàn mặc tử? không ai khẳng định được điều này. nhưng ai ọc lên câu thơ và hiểu rõ cup ời lúc này của hàn thì ắt hiểu ược khát khao vềc cuộc sống trần thế, khát khao yêu thương của nhà thơ như như thư thư thư thư như như như như như như nhưng khát khao bao nhiêu thì tuyệt vọng bấy nhiêu. mặc dù đã trốn trong huyền hoặc ể gặp lại người cũ, nhưng trả lời niềm khát khao của nhà thơ chỉ là mối nghi đmcó “aihcó ai”.

            liệu rằng cô gái năm xưa có từng một lần cảm nhận được tình cảm của ông? liệu rằng, người with gai ấy có lấy một chút ộng lòng với với with Tim thầm thương trộm nhớ của thi sĩ hàn ến tận cuối những nĂm thang cuuộc ời? cảm xúc là vậy, những kết lại vẫn chỉ là nỗi cô đơn, tuyệt vọng của nhà thơ khi khi không có hồi đáp. rõ ràng, lời thơ không gay gắt như:

            “trời hỡi làm sao cho khỏi đóigió trăng có sẵn làm sao ănlàm sao giết được người trong mộngĐể trả thù duyên kiếp phũ phàng”

            khep lại “đây thôn vĩ dạ” – bức traph ẹp về thiên nhiên và with người nơi xứ huế ược khắc hoa qua sự liên tưởng, tưởng tượng thu vị, trai timy and thương, chặt, chútt, chútt, chút t th ửt, chút thút, chút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút thút th ửt, chút th ửt, chút. ta vẫn còn cái cảm nhận được cái tình của thi nhân dành cho người, cho cuộc đời trần thế. Dù đã ra đi mãi mãi, những chắc chắn rằng, “đy thôn vĩ dạ” – ứa with ẻ ượ ượ ược ra ời trong những giây phút đau ớn nhất vềt về thểác, tinh thần của nhà nhà nhà nhà v ậi v ậi

            niềm khát khao được sống, được yêu của thi nhân chính là thứ gia vị đặc sắc giúp người đọc yêu hơn những vần thơ ông và bồi dưỡng thêm tình yêu quê hương, yêu cuộc đời trong mỗi người ngày thêm sâu đậm.

            Đây thôn vĩ dạ phân tích – mẫu 15

            nhắc đến hàn mặc tử không thể không nhắc đến bài thơ Đây thôn vĩ dạ- một trong những tuyệt phẩm bất hủ của ông. bài thơ được bắt nguồn cảm hứng từ bức bưu ảnh của hoàng thị kim cúc- người with gái ông từng thầm yêu. “Đây thôn vĩ dạ” ược sáng tárong thời gian ông đang điều trịnh ở quy hòa nên mỗi tứ thơ trong câu từ của tac pHẩm ều mang một nỗi ềi ềm khá ượ.

            “sao anh không về chơi thôn vĩ?”

            câu hỏi tu từ được sử dụng mở đầu bài thơ thể hiện sự trông ngóng, nỗi mong chờ của người con gái đang thôn vĩ. câu hỏi vừa như lời trách móc kèm chút hờn dỗi, lại vừa như lời mời gọi, mong đợi. lời thơ nhẹ nhàng như tiếng lòng của người xứ huế, vừa da diết lại quá đỗi dịu dàng.

            sau câu hỏi từ từ là bức tranh tươi đẹp của thôn vĩ hiện lên đầy sống động, tươi mắt, tinh khôi:

            “nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền”

            phải chăng vì lời mời gọi thiết tha ấy, mà dù đôi chân không thể bước về huế, hàn mặc tử vẫn quyết trở về trong tâm thức ể ngắm nhìn và tậng vẻ ươ ươ ươ ươ ươ ươ ươ hình ảnh đầu tiên ta là “nắng hàng cau”- một màu nắng thật đặc biệt trong thơ ca. Đó là cai nắng ầy mới mẻ, trong trẻo của buổi sớm bình minh xứ huế- “nắng mới lên”, những hàng cars vừa thức giấc sương còn ọng trên la long lanh dưới nắIng ban mai. từ xa ngắm nhìn nắng hàng cau, khi tới gần, được cảm nhận rõ hơn về vẻ đẹp của cảnh vật. màu xanh ngọc bích vừa tươi tắn vừa sang trọng được gợi lên từ vẻ đẹp khu vườn. tính từ “mướt” càng gợi lên vẻ non tơ, mềm mại, mỡ màng nhựa sống của cây lá. pHải chăng, mảnh vườn ược tưới tắm bởi hương vị của tạo hoá, ược chăm só bởi bàn tay khéo léo của with người mà ẹp càng thêm ẹp, tươi càng thêm tươi. Bong Dáng Người with Gái Kín đao, and ấp bước ra từ khu vườn cổ tích, ẩn hi hi dưới la túc xanh lại càng tôn lên vẻ ẹp của không gian và with người ất huế. Ẩn sâu trong từng lời thơ Trong Sáng, Thanh Thot Và tươi tắn ấy là một tâm hồn với khát khao ménh liệt ược giao cảm, ược trở vền cũn cũ, gặp lại ng ° xư ữc. nhưng có lẽ điều đó thật khó có thể có được.

            nếu khổ thơ ầu gợi cho ta ấn tượng vềii sáng trong ngần thì khổ thứ hai chun dẫn chún ta vềi không gian thuyền nước, sông trăng vào buổi xế chi- đ đNg

            “gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu, hoa bắp laythuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay

            gió và mây gợi sự trôi nổi, lang thang, biện pháp đối “gió theo lối gió, mây đường mây” càng nhấn mạnh sự chia lìa đôi ngả. phải chăng, đó là hình ảnh ẩn dụ cho sự xa cach của nhà thơ với người mình thầm thương mến, dù yêu nhưng không thể came là bạn ồng hành trong quãng ờng. nghệ thuật nhân hóa “dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay” càng khẳng định nỗi sầu giăng trong lòng người thi sĩ, nỗi buồn thấm vào cảnh vật, hay chính tâm hồn nhà thơ đang sầu muộn, mà cảm nhận thiên nhiên cũng sầu thương, buồn bã đến nặng lòng, bởi vốn dĩ:

            “cảnh nào cảnh chẳng đeo sầungười buồn cảnh có vui đâu bao giờ”

            nếu khổ thơ ầu, nỗi buồn nhẹ nhàng, cảnh vật còn mang sựi tắi cô ơ ơ ơ ẫng >

            “thuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay?”

            chữ “kịp” được đặt trong câu hỏi tu từ “có chở trăng về kịp tối no?” cho thấy được nỗi hoài vọng của tác giả về một hạnh phúc, về một người có thể cùng thi nhân giao cảm. trong câu thơ, ta thấy được sự bất lực trước thời gian của tác giả. dường như, nhà thơ đã đem nỗi mặc cảm về căn bệnh quái ác của bản thân vào trong cả tứ thơ của mình.

            “mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng quá nhìn không ra.”

            “Ở đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà.”

            từ “mơ” ược ặt ở ầu câu càng nhấn mạnh giấc mộng của tác giả về một điều ẹp ẽ ẽ ẽ, t. Điệp từ “khách ường xa” ược lặp lại càng khẳng ịnh khao khát ược gặp gỡp của hàn mặc tử nhưng có lẽ giấc mộng ấy chẳng thể nàoooo snow bởi vị đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ

            bằng ngòi bút đầy tài năng và nội tâm phong phú của mình, hàn mặc tử đã mang đến cho độc giả những vần thơ đẹp . trong chữ có tình, trong tình có chữ, những cảm quan đầy tinh tế gợi cho người đọc bao dư vị về tình đời qua bài thơ.

            Đang xem: Top 20 Những Bài Thơ Về Cây Lúa Việt Nam Ca Dao Tục Ngữ Về Cây Lúa ❤️️ Hay Và Ý Nghĩa Nhất

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button