Giáo dục

Văn mẫu lớp 9: Phân tích bài thơ Ánh Trăng của Nguyễn Duy Dàn ý & 22 bài văn mẫu lớp 9 hay nhất

bài thơ Ánh trăng của nguyễn duy như một lời tự nhắc nhở về những năm tháng gian lao, vất vả đã qua của cuời.i với 22 bài phân tích Ánh trăng của nguyễn duy sẽ giúp các em học sinh lớp 9 cảm nhận rõ nét hơn.

Ánh trăng của nguyễn duy vẫn khơi gợi trong tâm hồn của mỗi độc giả những cảm xúc mới mẻ, sâu sắc và khó quên. vậy mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây để chuẩn bị thật tốt kiến ​​​​thức ngữ văn 9, ôn thi vào lớp 10 hiệu quả.

Xem thêm: Phân tích bài ánh trăng

dàn ý phân tích bài thơ Ánh trăng

i. mở bài:

– giới thiệu về tác phẩm Ánh trăng

nguyễn duy là một nhà thơ nổi tiếng và đi đầu trong công cuộc kháng chiến chống đế quốc mỹ. thơ văn của ông gần gũi với cuộc sống, mang hương vị thân thương, giản dị và đằm thắm. một trong những tác phẩm nổi tiếng của nguyễn duy là tác phẩm Ánh trăng, tác phẩm rất đỗi gần gũi và giản dị. tác phẩm đã mang lại cho chúng ta cảm giác chân thực và vô cùng sâu sắc.

ii. thanks bài:

– phân tích bài thơ Ánh trăng của nguyễn duy

1. vầng trăng trong quá khứ:

  • tác giả nhớ đến kỉ niệm của mình với trăng lúc nhỏ: gắn bó với đồng, với sông, với bể,…
  • tác giả nhớ đến hồi khi chiến tranh mình và trăng đã ở trong rừng cùng
  • tình cảm gắn bó sâu sắc và thân thiết
  • trăng như bạn thân tình, người bạn tri kỉ đối với tác giả
  • 2. vầng trăng của hiện tại:

    • ở hiện tại thì trăng như một người dưng qua ường, không quen biết, không riqu ràng trăng như người xa lạ, ưcón ờng ết, không quen ết, không quen ết thẳng như trước
    • 3. cảm xúc của tác giả về trăng với with người:

      • tâm trạng buồn tủi của tác giả nhớ trăng kỉ niệm, nhớ trăng xưa tác giả cảm thấy cuộc sống thay ổi thình cũm. trang
      • ii. kết bài:

        – nêu cảm nhận của em về tác phẩm ánh trăng của nguyễn duy

        video:

        hình ảnh ánh trăng trong tác phẩm là một hình ảnh hết sức chân thực và sâu sắc. qua những kỉ niệm của tac giả về Trìng và những biểu hiện của hiện tại chu chung ta thấy ược sự thật về with người, khi cuộc sống ầy ủ ủ thì người ạ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ >

        phân tích bài thơ Ánh trăng ngắn gọn

        nguyễn duy thuộc thế hệ nhà thơ trưởng thành từ cuộc kháng chiến chống mĩ, cứu nước. thế hệ này từng trải qua bao thử thách, gian khổ của chiến tranh, chứng kiến ​​​​bao hi sinh lớn lao của đồng đội nói riêng và nhân. chiếnân cu dân Bài Thơ “ANH TRăNG” ượC NGUYễN DUY SÁG TAC NăM 1978, BA NăM SAU NGàY GIảI PHONG MIềN NAM 1975, Là ể GIãi Bày NHữNG CảM XÚC Và Suy tư củ xưa, có người lại lãng quên quá khứ.

        cái hay của bài thơ này là câu chuyện ời thường ược kể bằng những lời thơ giản dị, mộc mạc mà chứa Ựu ựng tình. Câu chuyện vềi qan hệ giữa nhà thơ và vầng trăng diễn ra như sau: hồi nhỏ sống ở làng quê van biển và hồi chiến tranh sống ở rừng thì vầng trmen là ti ti kỉ, gần, </p, </p, </p, </p, </p, </p, </p, </p, </p, </p, </p, </p, </ p, </p.

        hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với biểnhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỷ

        trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa.

        hồi nhỏ là hồi còn bé thơ, còn sống với làng quê với trăng sáng. lúc ấy with người hồn nhiên, chưa toan tính điều gì. trăng là một phần của thiên nhiên gắn kết với cuộc sống con người. trang đến trang đi mang theo nhiều điều mơ ước, chứa đựng biết bao tâm tư tình cảm. trăng với người như hình với bong, không sao xa rời.

        những năm tháng gian khổ, ác liệt thời chiến tranh, “vầng trăng thành tri kỉ”, lúc nào cũng kề cận, soi bước hành quân, soi trong giấc ngủ. nghệ thuật nhân hóa ặc sắc, trăng là người bạn thn thiết, tri âm tri kỉ, là ồng chí c cùng chia sẻ những vui buồn chiến trận lín Ựa ới ới

        hành quân giữa đêm, trên những nẻo ường chông gai ra mặt trận, những phiên gác giữa rừng khuya lạnh lẽo, ẽn ntốmi. trăng ở bên, bầu bạn, cùng trải qua bao gian khổ của cuộc sống chiến đấu, cùng chia ngọt sẻ bùi, đồng cam cộng khổ; cùng hân hoan trong niềm vui thắng trận, cung xao xuyến, bồn chồn, khắc khoải mỗi khi người lính nhớ nhà, nhớ quê…

        trăng đã cùng con người vượt qua biết bao gian nan, vào sinh ra tử. bởi thế, người lính cảm động biết bao, tự hứa với lòng “không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa” ấy. Đến khi chiến tranh kết thúc, được về sống ở thành phố, cuộc sống thay đổi khiến con người cũng thay đổi:

        CUộC SốNG TIệN NGHI, ầY ủ, KHAC XA VớI NHữNG THÁNG NGày TRướC đÓ đã Khiến with người quên hẳn người tri kỉ, người bạn chân chân thành nĂm xưa. giờ đây, vầng trăng đi qua ngõ lạnh lùng và xa lạ như người dưng qua đường. vầng trăng vẫn tròn đầy, vẫn thủy chung tình nghĩa, nhưng con người đã quên trăng, hờ hững, lạnh nhạt, dửng dưng vô. vầng trăng giờ đây bỗng trở thành người xa lạ, chẳng còn ai nhớ, chẳng còn ai hay biết.

        sự cố mất điện khôi pHục lại biết bao kỉmm, khiến with người ối diện lại với hoàn cảnh tương tự của năm xưa, vầng trăng sáng xuất hi đnh của minh:

        with người đối diện với vầng trăng trong một tình huống bất ngờ. chính cái bất ngờ ấy đưa with người sống thực với chính mình, sống thực với nguồn cội sự sống. giọt nước mắt rưng rưng trên khóe mắt vừa là sự cảm động sau xa vừa là niềm tiếc hận bẽ bàng, tận cùng của đau xót:au xót:au xót:

        ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưng rưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng.

        ” ngửa mặt lên nhìn mặt ”Co nGhĩa là nhìn lại mặt mình và thấy mình có lỗi, mình đã thành with người khác, with người đà quanta đn đi những nĂm than, hello without thấy sự thức tỉnh và hối lỗi của nhà thơ. Thực ra, Có thể hiểu là “lòng rưng rưng“ chứ không phải rưng rưng ”, những giọt nước mắt trong sâu thẳm lòng người có sức lay ộng nhiều hơn những giọt n.

        và nhà thơ đã “giật mình”dù trăng phăng phắc”. người bạn tri kỉ ấy không nói, mà vẻ đẹp của người tri kỉ đã làm nhà thơ bừng tỉnh ngộ. người ta có thể thấy qua “trăng” những gương mặt người tri âm xưa. với người này, đó có thể là hình bóng của thời bé dại. với người khác, đó có thể là hình dáng của tháng năm êm đềm hạnh phúc đã qua. riêng với nhà thơ, đó chính là gương mặt đồng đội trong những tháng năm đạn bom khốc liệt.

        nhà thơ “giật mình” trước sự suy thoai về ạo ức, vềi sống của xã hội, Trong đó có bản thân mình: Có đèn vủn điquệ có hoà bình, quán quá khứ chiến tranh. Vậy, lời tự thú chân tình của tac giả chính là lời nhắc nhở về this ộ, tình cảm ối với quhứ gian lao, tình ngha và ối với thiên nhiên, ịt n.

        cùng với nhạc phẩm “bài ca kHông quên” của nhạc sĩ pHạm minh tuấn, thi phẩm “angr trìng” của nhà thơ nguy ễn gợi nhắc lẽ sống “uống nước nhớc nhớ ố ố n. đẹp của dân tộc ta. CHắC CHắN RằNG, MỗI NGườI CHUNG TA ềU CO NHữNG LICE DO RấT RIêNG ể Lí Giải Vì Sao Mình Lãng quên một điều Thiêng liđóg; nào xin hãy thành tâm suy nGhĩ và biết “gi Đó chính là giá trị nhận thức mà văn học mang lại.

        với giọng điệu tâm tình tự nhiên, hình ảnh giàu tính biểu cảm, Ánh trăng của nguyễn duy như một lời tự nhắc nhở về những năm tháng gian lao đã qua của cuộc đời người lính gắn bó với thiên nhiên, đất nước bình dị, hiền hậu. bài thơ ý nghĩa gợi nhắc, củng cố ở người đọc thái độ sống “uống nước nhớ nguồn”, ân tình thủủy chung cùng quá.

        phân tích Ánh trăng – mẫu 1

        trăng từ lâu đã trở thành đề tài muôn thuở nhưng không bao giờ cũ trong dòng chảy của nền văn học việt nam. Đến với trăng,khó ai có thể kìm lòng trước vẻ đẹp của nó. nếu đến với trăng của các nhà thơ lớn của dân tộc như thế lữ có ”nhớ rừng”; ” Ầu súng trăng treo ” ảo. thế nhưng, đến với ”Ánh trăng” của nguyễn duy, ta lại bắt gặp một tư tưởng hoàn toàn mới lạ. trăng ở đây là quá khứ thuỷ chung, bất diệt; là người bạn nghĩa tình, tri kỉ; là bài học thấm đẫm giá trị nhân văn sâu sắc.

        bao trùm cả bài thơ là một nỗi day dứt, ăn năn cứ kéo dài triền miên khôn nguôi. Ở ngay cái tên bài thơ cũng đủ để ta thấy được chủ đề của cả bài thơ. tại sao nguyễn duy không đặt nhan đề là ”vầng trăng”, ”ông trăng” mà lại là ”ánh trăng”? bởi lẽ, khác với ”vầng trăng”và ”ông trăng” là những hình ảnh cụ thể thì ”ánh trăng” là những tia sáng. Tia Sáng ấy đã Soi rọi vào góc tối của with người, đánh thức lương tâm của with người, làm sáng bừng lên cả một qua khứ ầy ắp những kỉm niệm ẹp ẹ ẹ ẽ ẽ ẽ ẽ ẽ ẽ ẽ

        từ Lâu, Trìng và người đã trở thành những đôi bạn tri kỉ, thiết: ” trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần ‘ vậy, vẫn gắn bo không rời. hai khổ thơ đầu, tác giả đã gợi lại những kỉ niệm, tình cảm gắn bó giữa con người và vầng trăng trong quá khứ:

        ”hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ”

        bốn câu thơ ầu gắn với giọng kể thủ thỉ, tâm tình ” hồi nhỏ ”, ‘hồi chiến tranh’ ‘đã ưa , mở ra một khoảng không gian bao la, rộng lớn. Cari Không Gian ấy là ” ồng ”, là ” sông ”, là ” bể ”, là một cuộc sống tuy khó khĂn, thiếu thốn nhưng with người ược gắn bó . Điệp từ ”với” như gắn kết ý thơ nhưng cũng là gắn kết con người với thiên nhiên, với vũ trụ, với vầng trănghtình. Ở hai câu thơ đầu, nhà thơ đã cho người đọc chúng ta thấy được một tuổi thơ hết sức đẹp đẽ, đó là những ngày tháng hạnh phúc và tươi đẹp nhất, được nô đùa dưới cánh đồng bát ngát, ngắm trăng trên bãi cỏ trước thềm, được nghe bà kể chuyện cổ tích dưới ánh trăng đêm. những kí ức tuổi thơ thật đẹp làm sao! nhà thơ trần Đăng khoa cũng có một tuổi thơ gắn liền với ông trăng sáng tỏ:

        ”Ông trăng tròn sáng tỏsoi rõ sân nhà emtrăng khuya sáng hơn đènôi, ông trăng sáng tỏsoi rõ sân nhà em”

        rồi ến lúc chiến tranh, angăng lại c cùng người linh trải qua biết bao những năm thang gian khổ của ất nước, ểt vượt lên mọi khó khĂn, m ọt nước, sự ủ -p.

        ”và vầng trăng, vầng trăng đất nướcvượt qua quầng lửa mọc lên cao”

        Ở đây, trăng và người vẫn là hai người bạn gắn bó bên nhau không rời ” thành tri kỉ”. cái ”tri kỉ” ấy cũng giống như: ”Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ” của chính hữu. nó đều là sự san sẻ, cảm thông và thấu hiểu nhau sâu sắc. Trìng là người bạn ể Chia sẻ mọi vui buồn, trăng ồng cam cộng khổ, xoa dịu những nỗi đau thương, mất már của chiến tranh bằng thứ anga sáng már dịu, Chan chứa yêu thương. chính vì vậy mà, những ngày tháng tuổi thơ, những năm tháng kháng chiến đã trở thành kí ức chan hoà, tình nghĩa với nhân vật trữ.

        ”trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa.”

        VớI PHÉP LIêN TưởNG ầY NGHệ Thuật ” Trần trụi với thiên nhiên ” c cùng lối so sánh ộc đáo ” hồn nhiên như cây cỏ ” ‘đã chười ọc chúsg ta sự ượ ấ ấ ấ ấ trăng và con người sống chân thành với nhau không chút giả tạo, dối trá. vầng trăng trong sáng, vô tư như tuổi thơ, thật thà, chân chất như lòng nhiệt huyết sục sôi của người lính trẻ. vì vậy mà, nhân vật trữ tình đã tự hứa với lòng minh:

        ”ngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa”

        giong thơ tưởng như đều đặn, thế nhưng chỉ với một từ ”ngỡ” như báo trước sự chuyển biến trong câu chuyện củtha n. cái tư ”ngỡ” ấy thể hiện sự tưởng tượng, là một khẳng định chắc nịch. thế nhưng, cái từ ”ngỡ” ấy cũng chính là một bước ngoặt trong tâm trạng, thái độ của nhà thơ.

        thế rồi, chiến tranh qua đi, đất nước ngày càng phát triển, đời sống ngày càng được cải thiện. và như một lẽ thường tình, hoàn cảnh sống thay đổi, lòng người cũng dễ dàng đổi thay. khổ thơ tiếp theo đã ưa người ọc trở về hiện tại với những biến ổi trong mối quan hệ giữa nhân vật trữ tình với vă: xƺ tình với vă:

        ”từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường”

        từ một cuộc sống chan hoà với thiên nhiên, nay cuộc sống của con người đã thu hẹp hơn. không gian núi rừng hoang vu, rộng lớn đã thay bằng không gian phố phường hiện đại, hào nhoáng. và hình ảnh vầng trăng- người bạn luôn kề vai sát cánh bên con người cũng đã bị thu hẹp lại. không có with người bên cạnh, nó chỉ biết lủi thủi đi qua with ngõ nhỏ tối tăm, mù mịt. tầm quan trọng của trăng cũng không còn như xưa. Ngày Ngày, Trìng vẫn hiện hữu trong ời sống with người, vẫn bên with người, ồng hành c cùng with người dù có ở nơi, chốn nào, mặc mọi thời gian, không gian, khi mọh. trăng vẫn vậy, vẫn tròn đầy, thuỷ chung, chẳng hề thay đổi nhưng with người thì đã đổi thay. cái bạc bẽo, vô tình ến với người ta một cách từ từ, kín đáo, khó nhận ra.từ ” vầng trăng tri kỉ ”, ” vầng tráfic ” lúc nào. không henoo. Chỉ Một Hình ảnh Thus Sánh ” Vầng trăng ” với ” người dưng qua ường ” cũng ủ ể ể ể thấy ược this ộ thờ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ một từ ”người dưng” thôi nhưng nghe sao mà đau lòng đến thế!

        thế nhưng ”sông có khúc, người có lúc” đâu phải cuộc đời con người lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. phải có những biến động, những bất ngờ đó mới chính là cuộc sống. và ở đây cũng vậy, ta sẽ bắt gặp một tình huống bất ngờ xảy ra làm thay đổi cảm xúc của nhân vật trữ tình:

        ”thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn”

        trong khoảnh khắc bất ngờ từ bong tối bước ra ngoài ang sáng ấy, nhân vật trữ tình không khỏi bàng hoàng, ngỡ ngàng khi nhận ra angr trìng vẫn tròn, vẫn ẹn ẹp ẹ, ẽ chính cái khoảnh khắc ấy đã tạo nên một bước ngoặt cảm xúc của nhân vật trữ tình.

        Trìng xưa bỗng chốc quay trởii với nhân vật trữ tình tạo cho anh một cảm xúc ménh liệt như ược trở về quá khứ, bao kỉm xưa bỗng chốc ùa về:

        ”ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưng rưngnhư là đồng, là bểnhư là sông là rừng”

        nhà thơ lặng lẽ đối diện với vầng trăng trong tư thế im lặng, có phần thành kính: ”ngửa mặt lên nhìn mặt”. NếU CARI ốI DIệN CủA Hồ CHÍ MINH Là sự SAY ắM TRướC Vẻ ẹP CủA đêm Trăng, Là MộT KHÁT KHAO MÉNH LIệT ượC CHạM TớI TRăI TRăI TRăI TRăI TRăI TớI TớI TớI TớI TớI Tớ

        ”người ngắm trăng soi ngoài cửa sổtrăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ”

        thì ở nguyễn duy, cái đối diện ấy là đối diện với quá khứ, với sự ăn năn, day dứt với người bạn tri kỉ chƧa mă. lúc này, không chỉ có người đối diện với trăng mà còn là quá khứ với hiện tại, thuỷ chung với vô tình, bạc bẽo. nhìn trăng, nhân vật trữ tình cũng như nhìn thấy chính mình trong quá khứ của ”hồi nhỏ”, ”hồi chiến tranh”. và rồi, nhân vật trữ tình cũng nhận ra giá trị cũng như vẻ đẹp vầng trăng- người bạn năm nào của mình:

        ”trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình”

        Đằng sau cánh cửa, vầng trăng xuất hiện ”tròn vành vạnh” không chút thay đổi. trăng lặng lẽ nhưng rất nhân hậu, bao dung, không oán hờn, không trách móc người bạn đã từng quay lưng với mình. thế nhưng, cũng chính cái im lặng nghiêm khắc, cái sự cao thượng ấy lại khiến cho bản thân con người phải giật mình thức tỉnh. cái giật mình của lương tâm with người thật đáng trân trọng. nó thể hiện sự suy nghĩ, trăn trở, tự đấu tranh với chính mình để sống tốt hơn, tìm lại cái đẹp trong tâm hồn. ”giật mình”để không chìm vào lãng quên, để không đánh mất quá khứ, đánh mất người bạn tốt của mình. with người giật mình trước ánh trăng lặng lẽ là sự thức tỉnh của nhân cách, trở về với lương tâm trong sạch, tẹt đt. dòng thơ cuối dồn nén biết bao niềm tâm sự, lời sam hối, Ăn nĂn ầ and day dứt, cũng giống như câu thơ cuối bài thơ ” ông ồ ”: ” hồn ở đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ either?

        nhắc đến thơ nguyễn duy, có người nhận xét: ”thơ nguyễn duy sâu lắng, tha thiết cái hồn, cái via của dân ca, ca dao việt nam. những bài thơ của ông không cố gắng tìm những hình thức mới mẻ mà đi sâu vào cái nghĩa, cái tình muôn đời của con người nam vi. ngôn ngữ thơ của nguyễn duy cũng không bóng bẩy mà gần gũi, dân dã, đôi khi còn hơi” bụi” phù hợp với ngôn ngữ thường nhật”. qủa đúng như vậy! chỉ qua bài ”ánh trăng” ta cũng đủ để thấy được tài hoa trong nghệ thuật viết thơ của nguyễn duy. Điều ặc Biệt, cả bài thơ ” angrăng ” chỉ có duy nhất một dấu chấm khiến ta liên tưởng dòng hồi tưởng của nguyễn duy như một dòng chảy xi -cến ma. Hơn nữa, bài thơ còn gây xúc ộng bởi cach diễn ạt bình dị như lời tâm sự, thủ, lời nhắc nhở chân tình, giọng thơ trầm tĩnh, sâu lắng, tứt tứt. qua đó, nguyễn duy cũng muốn gửi gắm tới mọi người lời nhắc nhở về lẽ sống ngàn đời của dân tộc” ân tình chung”;, ”uống nước nhớ nguồn”; hãy sống trước sau như một, đừng thay lòng đổi dạ và quên đi cội nguồn của mình.

        từ một câu chuyện riêng, bài thơ cất lên lời nhắc nhở thấm thía về thati ộ, tình cảm của with người ối v vhi những năm than khứ gian kh m àhngn, v. . ” Angrăng ”

        phân tích bài Ánh trăng – mẫu 2

        “văn chương chân chính dù sáng tác ở thời đại nào cũng góp phần gợi mở, định hướng giá trị sống cho con người hiạn tn.” quả thật vậy, mỗi tac pHẩm vĂn học ều mang trong mình những bài học nhân sinh sâu sắc và tac pHẩm “angr trown” nghĩa, thủy chung.

        tác phẩm “Ánh trăng” được nguyễn duy sáng tác năm 1978 khi đất nước đã giải phóng được khoảng ba năm. Bước ra khỏi cuộc sống chiến ấu gian khổ ề sống những ngày that hòa bình, ộc lập, with người ta thường dễ dàng lãng quên đi những qua khứ gian lao lao mà tình nGhĩa bởi vậy, để nhắc nhở chính mình cũng như mọi người, nguyễn duy đã sáng tác nên bài thơ này,

        “hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhổi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỷ”

        sự xuất hiện của những hình ảnh “đồng”, “sông”, “bể”, “rừng” gợi cho ta liên tưởng đến khoảng không gian bao la, khoáng đạt. không gian ấy cứ mỗi lúc được mở rộng hơn trước mắt chúng ta. kèm theo đó là sự lớn khôn, trưởng thành của nhân vật trữ tình. Mới ngày nào chỉ là một ứa trẻn nhiên nô đùa trên ồng ruộng sông nước quê hương vậy mà her giờ đã trở thrành người lynh trường thành xông pha trậc gean kh. gắn bó thân thiết cùng với người lính, “vầng trăng trở thành tri kỷ”, luôn đồng hành, chia ngọt sẻ bùi cùng người lính trong suốt dđm n chin bởi vậy mà người lính năm xưa đã từng khẳng định:

        “ngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa”

        “ngỡ” có nghĩa là nghĩ, là tin, là tưởng. nói ra điều này chứng tỏ người lính luôn tin tưởng rằng tình cảm gắn bó giữa mình và trăng sẽ mãi mãi bền chặt, không th.ể tuy nhiên ngỡ không bao giờ quên có nghĩa là đã có lúc trót quên. câu thơ mang chút ngậm ngùi, xót xa bởi những tình cảm gắn bó tưởng chừng không bao giờ thay đổi vậy mà giờ đã đổi thay. dòng hồi tưởng về quá khứ khép lại nhưng cũng lại mở ra một bước ngoặt mới, tạo bước ệm ểm thể hiệà ưưtht bt.

        chiến tranh kết thúc, người linh rời xa noui rừng gian khổ vềi cuộc sống phống phường hiện ại, nơi có “có điện”, “cửa gương” xa hoa, h ào nhoá. cuộc sống khang chiến gian khổ, thiếu thốn trước đây của người linh.

        “vầng trăng đi qua ngõnhư người dưng qua đường”

        “người dưng” là người xa lạ không quen biết và đau đớn hơn là người dưng ấy lại đã từng là tri kỷ một thời. thế mới biết sức mạnh cuộc sống vật chất ghê gớm đến mức độ nào. nó có thể làm thay đổi cả lương tâm con người. Quên đi Trìng ồng NGHĩA Với Việc Người Linh đã Quên đi quá khứ gian lao mà nghĩa tình, quên đi mất már hinh cờa dân tộc, quên đi chín bản m ình v tờnt. thế nhưng, một tình huống đã xảy ra:

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn – đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn”

        từ lay “ột ngột” ược ảo lên ầu câu nhấn mạnh thati ộ ộ ngạc nhiên, ngỡ ngàng của người linh khi gặp lại vầng tròn vành vạnh thốu trờu th. Có thati ấy còn bởi vì bấy lâu nay người lynh đã quên trăng, coing là xa lạ nhưng vầng trăng vẫn diện, vẫn thủy chung với with ngườt coc “ngửa mặt lên nhìn mặt”. tac giả không viết “ngửa mặt lên nhìn trăng” bởi lẽ ông đã thực sự coi Trìng là một with người trong cuộc hội ngộ không hẹn trư chính trong lúc ấy, nhà thơ thơ th ạ nói mà chẳng thể cất thành lời. một lần nữa , các hình ảnh “đồng”, “sông”, “rừng”, “bể” lại một lần nữa xuất hiện mở ra những trang ký ức ứhừa n. trăng giờ đây hiện lên là biểu tượng cho vẻ đẹp vĩnh hằng của thiên nhiên, đất nước; cho một thời quá khứ nghĩa tình; cho một thời tuổi trẻ với bao lí tưởng sống tốt đẹp.

        Đoạn thơ cuối kết tinh những suy ngẫm của người lính về vầng trăng:

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình.”

        cấu trúc “cứ … kể chi …” gợi ra hình ảnh người và trăng trong trạngoi góp phần nhấn mạnh vẻ đẹp vĩnh hằng của thiên nhiên đất nước. trong cuộc gặp gỡ, trăng không một lời trách mắng mà chỉ “im phăng phắc”. phép nhân hóa khiến ta lien tưởng đến hình ảnh của vị quan tòa tuy bao dung ộ Lượng nhưng vông nghiêm khắc khiến with người m người. cai “giật mình” ở đây là cai giật mình ầy ý nghĩa. Sai phạm đáng trach. “Giật Mình” Sống Trong Sáng Hơn, Lương Thiện hơn, tốt ẹp hơn. , thủy chung, uống nướn ng uớn. ta không ược pHép quên đi những mất má hi sin mình>đưng hp.

        bài thơ ược viết theo thể thơ năm chữ, chỉt hoa chữ cai ầu tiên của mỗi khổ khiến dòng cảm xúc liền mạc tạo cho bài thơ dáng dấp như một chuy khứ ến hi hi tac giả xây dựng ược hình tượng vầng trăng giàu ý nghĩa biểu tượng, từ đó giún nhà thơ Truyền tải những thông điệp sâu sắc ến bạn ọ ọ ọ bài thơ không chỉ là câu chuyện của riêng tác giả mà là cả với những thế hệ đã từng đi qua chiến tranh, những ngày tháng gian lao mà ngha.

        Đi qua ngày tháng bom rơi đạn lửa, with người ta sống trong thời bình bởi vậy mà dễ dàng quên đi một thời đã qua. “Ánh trăng” của nguyễn duy có giá trị muôn thời là bởi vậy. nó đã định hướng một lối sống tình nghĩa, thủy chung không chỉ với thế hệ khi ấy mà cả hiện tại và mai sau.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 3

        nhà thơ nguyễn đình thi đã từng nhận ịnh “tac phẩm vừa là kết tinh của tâm hồn người sáng tac, vừa là sợi and Truyền ền cho mọi người sựng mà nghệ sĩ. với bài thơ Ánh trăng của nguyễn duy, nhận định đó trở nên đúng đắn và xác thực hơn bao giờ hết. qua mạch cảm xúc dâng trào ménh liệt, ta cảm nhận ược một ngòi Bút sâu sâu sắc, một trai tinh tế rumb ộng, trước những ổi thay nhỏ be nhất, v sống trọn vẹn, tình nghĩa.

        nguyễn duy sinh năm 1948, ông thuộc thế hệ nhà thơ trưởng thành từ kháng chiến chống mĩ. thơ ông thiên về chiều sâu nội tâm với những trăn trở day dứt, suy tư khôn ngôi. hãy lật ến anh trăng ầy chất triết li, tìm vềi ngồi bomn nhớ mẹ ta xưa, nhẹ nhàng, tình cảm nhóm lại tình yu gia đình với hơi ấm ổm ổm rơm, … suy tư ông.

        trong sự nghiệp sáng tác của nguyễn duy, lung linh rực rỡ một “ánh trăng” tròn đầy. Ánh trăng ấy là lời thức tỉnh nhẹ nhàng mà hết sức sâu sắc về triết lí nhân sinh, lẽ sống thủy chung, tình nghĩa vàng nh. /p>

        hai khổ thơ đầu tiên gợi lại những kỉ niệm đẹp, những tình cảm gắn bó giữa con người và vầng trăng trong quá khứ. Bốn Câu Thơ NHẹ NHàng NHư NHữNG LờI THủ THỉ, tâm tình, kể về một quãng thời gian của tổi thơ, tuổi trẻ, nhất là quãng thời gian chiến tranh gian khổ. ngôn ngữ thơ mộc mạc, bình dị: “hồi nhỏ”, “hồi chiến tranh”. câu thơ mở ra một không gian bao la, mênh mông sông nước, khoảng trời ấy nuôi lớn cả một tâm hồn tu tinh nghia. Điệp từ “với” được nhắc lại ba lần, nhấn mạnh sự thân thiết, gần gũi giữa con người với thiên nhiên:

        hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ

        cuộc sang “hồi nhỏ”, “hồi chiến tranh” tuy khó khăn, vất vả mà chan hòa với thiên nhiên. cuộc sống ấy bình dị, vô tư và mênh mông hoài bão như thiên nhiên, như cánh rừng mặt bể. chợt nhận ra, ta có một người bạn hiền hòa, gắn bó, “tri kỉ” – vầng trăng tròn đầy, hiền dịu. vẻ đẹp của trăng xoa dịu những vết thương do chiến tranh gây ra, xoa dịu những mỏi mệt, buồn đau của cuộc sống ấy; trăng vỗ về cho con người bằng những sẻ chia lặng im, bằng những đêm sát cánh bên nhau “đầu súng trăng treo”. trăng theo ta trên mọi bước đường đi, là người bạn đồng hành tin cậy nhất. vì lẽ ấy, trăng chính là hiện thân của quá khứ, của kí ức chan hòa tình nghĩa:

        trần trụi với thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ ngỡ không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa vầng trăng đã được nhân hóa cao độ để trở thành người bạn tinh thần của nhà thơ, một người bạn tri âm tri kỉ tưởng chừng sẽ không bao giờ quên được. thế nhưng, giữa dòng hồi tưởng tươi ẹp và bình yên, tac giả chợt bất ngờco những băn kho, vướng bận, mờ hồ, bao hiệu cho sự xuất hiệt củng ững ữ từ “ngỡ” như điểm tiếp nối tinh tế giữa hai khổ thơ, làm bài thơ giữ được nét uyển chuyển trong cả nội dung và ngôn t.

        kHép lại nhẹ nhàng ẹp như mơ trong quá khứ ngòi Bút tac giả ưa ta ến với hiện tại, với những ổi thay, xa cach ưng lò chiến tranh qua đi, cuộc sống. tac giả nhận ra một quy luật đáng buồn của cup sống: khi ược sống trong nhung lụa ấm êm, with người ta dễ quay lại với quá khứ vảt vả, nghèo nàn, dù m. và đáng quý. quy luật ấy đi từ sự lãng quên, đổi thay quá nhanh của con người:

        từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường

        “ánh điện, cửa gương” là cách nói hoán dụ cho cuộc sống tiện nghi hiện đại, xa rời thiên nhiên. từ đổi thay trong hoàn cảnh sống, lòng người cũng dần đổi thay, khó nhận ra, mà hay là đã nhận ra nhưng cố tình quên đi. vầng trăng từ chỗ là người bạn thân thiết gắn bó trở thành “người dưng qua đường”. vầng tr. tông gạch đá chật hẹp tù túng mà tưởng cuộc sống đã sung sướng hơn xưa. người ta đã để cho xi măng láng trơn tuột đi những rung động, xúc cảm tinh tế của trái tim, và trát kín cả những khe sáng huyề ọ ền diứ. sống cuộc sống như thế, phải chăng ta đang đánh ổi cai giàu có trong tâm hồn lấy những tiện nghi hiện ại phiếm xa hoa, khi mà hạnh phúc đ

        sự lãng quên ấy có thể là mãi mãi nếu không có một chuyển biến bất ngờ: thành phố bị mất điện. hoàn cảnh bài thơ là bước ngoặt tạo cảm xúc dâng trào, giúp nhà thơ bộc lộ rõ ​​​​nét cảm xúc, tư tưởng chủ đề của tác.

        thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn

        tình huống tưởng như không có gì mới mẻ, lẫm, nhất là những năm ầu giải phong như thời điểm tac bài thơi tt ổi ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ả ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ải ả, lêi. tương phản giữa ánh sáng và bong tối. các từ ngữ “thình lình”, “vội”, “bật tung” tạo nhịp thơ nhanh, mạnh; để rồi tất cả như sững lại, lặng đi bởi một vầng trăng tròn” “đột ngột” và lung linh. chynh khoảnh khắc ấy đã làm nổi bật lên ý nghĩa tuyệt ẹp của toàn bài: with người vộn vã, gấp gáp với cuộc sống hiện ại khi nhận raủp củnm, cut. Đã Cor “Hy ​​điện” Sáng Trưng, ​​người ta đâu cần ÁH Trìng huyền diệu lờ mờ nữa, chỉ ến khi thứ angứ angứ angứ angứ anger nhân tạo kia mất đi, người ta mới nhận ra người sững người trước người bạn trăng tròn đầy, vẹn nguyên, luôn chung thủy đợi chờ. khoảnh khắc người và trăng mặt đối mặt thì tình xưa nghĩa cũ dâng lên đến tràn đầy. cuộc hội ngộ bất ngờ tạo rung động mạnh mẽ và thức tỉnh lương tâm with người; Cái “ột ngột” Không phải ở trăng, mà ở chính tâm trạng tac giả – tâm trạng thảng thốt, ngỡ ngàng của with người trước sự ổi thay , yours tư.

        nếu như khổ thơ thứ tư ẩy tình huống thơ ến cao trào thì khổ thứ thứ năm lại “rưng rưng” trong sự à xúc ộng mãnh li

        ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưng rưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng

        nhà thơ đối diện với trăng trong cái lặng im có phần thành kính; từ “mặt” cuối câu thơ là từ nhiều nghĩa tạo ý thơ gợi mở cho người ọc, nhà thơ ối diện với trăng hay thiên nhiên ố và có lẽ cũng là hiện tại đối diện với quá khứ, bạc bẽo vô tình với thủy chung gắn bó. BấT ngờ gặp lại người bạn cũ, nhà thơ chợt nhận ra thứ mặt nạ của thời gian đã che lấp tất cả, trong giây phút ấy, nhà thơ tưởng như “rưng rưng” xúc c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c c nhưng cũng đan xen vào nỗi hổ thẹn đó, một cảm xúc nGhẹn ngào vui sướng đang Len lỏi vào trai tim khô cằn bấy lâu nay của nhà thơ, gặp lại trìng – gặp lại ng gian thương nhớ, với đồng, với bể, với sông với rừng. cuộc sống hiện tại như ngừng lại nhường chỗ cho dòng kí ức ùa về, nhường chỗ cho giây phút tự nhìn lại bản thân. câu thơ trải dài bao quát cả quá khứ và hiện tại, thiên nhiên và con người, lao động và chiến đấu, thủy chung tình nghĩa và bὺnhôt. TVis Còn Gợi ến Hình ảnh của hiện tại, của vẻ ẹp thiên nhiên mơ màng hùng vĩ, gợi lên những bừng tỉnh ột ngột ể ể nểu lên một khá t. nhịp thơ nhanh, với một loạt các từ ngữ liệt kê “ồng”, “biển”, “rừng”, “sông” cuốn vào mạch cảm xúc của bài thơ, giúp người ọc cảnh trữ tình.

        trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình

        trong cuộc gặp mặt bất ngờ, trăng và người như có sự đối lập. Trăng trở thành biểu tượng của sự vĩnh hằng bất biến, vầng trăng “cứ tròn vành vạnh” tượng trưng choc sự tròn ầy, trọn vẹn tình nghĩa của thiênn, cutc. they say “vô tình”. Ánh trăng được nhân hóa “im phăng phắc”, gợi cái nhìn bao dung, độ lượng mà nghiêm khắc của người bạn thủy chung. hình ảnh thơ ược lấy từ hiện thực – thiên nhiên bất biến, vĩnh hằng ể ể khái quát nên một lẽ sống cao ẹp 1 tình ngha, trọn vẹn, chung thủy v à v à vị vị vị vị v á vị. tấm lòng đáng trân trọng ấy là tấm lòng của những người ồng chí ồng ội một thời sống chết vì nhau của ồng bào nhn dân dân dân đã san s sanng “clau củ Bao Dung, ộ Lượng, vị tha ể, người bạn vô tình ược “giật mình” thức tỉnh và kịp có một cơ hội níu giữ quá khứ, níu giữm tấm lòng trong sạch, Thanh cao.<p

        angăng gây nhiều xúc ộng bởi cach diễn tả bình dị, thủ thỉ tâm tình, giọng thơ trầm tĩnh, bài thơ không chỉ giống một câu chuyện nhỏ mà còn nhn nhn nh MạCH LạC TUầN Tự CủA Tự Sự Và NGHị LUậN GIUP Bài Thơ đi Vào Tâm Trí Người ọC Thật dà dàng, tự nhiên, khắc sâu triết sống cao ẹp, Thy Chung cócocococc. you:

        mình về thành thị xa xôinhà cao còn nhớ núi đồi nữa chăngphố đông còn nhớ bản làngsáng đèn còn nhớ mảnh trăng giừnga

        chất tự sự và chất trữ tình đan xen hòa quyện vào từng âm điệu, dòng thơ. các chữ đầu dòng thơ không viết hoa thể hiện dòng cảm xúc mãnh liệt của tác giả. NHịP thơ khi ngân nga, vang, vọng, khi dồn dập, mạnh mẽ, lúc trầm lắng ăm ắp suy tư tạo cho tac pHẩm sự trôi chảy, mượt mà, tự nhiên và nhịp nhàng dòm. >

        câu chuyện của nhà thơ không chỉ dành riêng chynh bản thn ông, nó còn có sức khái quát rất lớn với cảt thế hệi trải qua những n Ăm dài m câu chuyện của vầng trăng còn gặp lại nhiều câu chuyện khác – cùng với nỗi xa, trăn trở về cuộc sống ổi thay, như ớm vàng dĩ “ta” của tố hữu. tất cả như ồng lòng nhất trí chung sức rung một hồi chuông lớn ến người ọc: ừng bao giờ quên quá khứ ừng bao giờ sôn vh b. cuộc sống dẫu có đổi thay lòng người dẫu có xa khác, nhưng đừng bao giờ quên đạo lí thủy chung “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc, đừng bao giờ đánh đổi tình nghĩa sâu nặng lấy những phù phiếm hão huyền.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 4

        cuộc sống là những chuỗi biến chuyển và đổi thay mà con người không thể nào lường trước được. Đôi khi chúng ta bị cuốn theo dòng chảy bất tận của nó mà vội vã bỏ quên những giá trị, những nghĩa tình thuỷ chung cũng chưqua. sau cuộc kHáng chiến chống ế quốc mĩ vĩ ại của dân tộc – cuộc chiến mà biết bao nhiêu mau và nước mắt đã ổ xuống cho sự thống nhất của dân tộc, cuộc chi nhiêu tấm gương Hello unh anh dũng, chung ta thật xót xa khi phải chứng kiến ​​sự thờ ơ, lạnh nhạt của with người trước những nĂm tưởng tưởng như không thể nào quróban. văn học thời kì đó nhận thức rõ điều đó. nhiều tác phẩm đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh đầy ngỡ ngàng và chua xót đối với cái xã hội đang quẩn quanh trong nỗi lo cơmo áo gn.ềỡ bài thơ Ánh trăng của nguyễn duy là một trong số đó.

        tác giả đặt nhan đề cho bài thơ là Ánh trăng. quả thật xuyên suốt tác phẩm là hình ảnh ánh trăng – vầng trăng của đồng quê, của rừng vàng, biển bạc. vầng trăng ấy đã theo chân tác giả thuở còn thơ cho đến những năm tháng nhọc nhằn của tâm hồn con người với mới mỺ vột vẹp. cao hơn nữa, with người và vầng trăng đã trở thành tri kỉ. sợi dây gắn bó mối quan hệ đó bền chặt, xoắn xuýt qua bao nhiêu chuyển biến của thời gian đến mức nhà thơ phải thốt l

        ngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa

        nhưng cuộc đời không phải sự kéo dài thẳng tắp của ngày hôm nay, không phải bao giờ cũng đi theo dự tính của con người. cái mà hôm qua ta nâng niu trân trọng bao nhiêu thì hôm nay rất có thể trở thành thừa thãi, vô nghĩa, xa lạ, lạnh lùng,… bấy nhiêu. What khứ dù ẹp ẽ ến đu vẫn chỉ là quá khứ, tần có bị che khuất bởi những toan it, dự ịnh với bao khát vọng ước mơ của ời sống thường ngày. Ở đây tác giả đã kể lại câu chuyện đầy cay đắng của một vầng trăng bị lãng quên, bị lấn át bởi “ánh điện cửnga”. trong tâm trí with người, vầng trăng tri kỉ của những ngày chưa xa ấy, chua xót thay, giờ đây lại chỉ như “người dưng qua,đường”. cái ngớ thân quen xưa nay trở nên âm thầm và xa lạ. rồi ngay sau đó, nhà thơ đã tạo nên bước ngoặt của tác phẩm, khi để tình huống bất ngờ “đèn điện tắt” xảy ra. lúc đó, with người ối diện với vầng trăng tròn trịa ân tình trong qua khứ, khiến họ chợt nhận ra vẻ ẹp và giá trị đí thực của nhữngày xưa ũn sau s. >

        trên cơ sở đó, tác giả đã viết nên khổ thơ cuối, khổ thơ chứa đầy ý nghĩa triết lí sâu sắc của toàn bài thơ.

        trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình.

        vầng trăng vẫn còn đó, trọn vẹn và cao thượng đến lạ lùng. mặc cho con người có thờ ơ, lạnh nhạt, nó vẫn toả sáng với bao vẻ đẹp tự nhiên, thanh bạch. Vầng Trìng đó Biểu Tượng Cho NHữNG NGày Tháng Gian Khổ, Thiếu Thốn Mà Hào Hùng, Vinh Quang Thuở Trước, Cho Tấm Lòng Của Nhân Dân Ye Yg Thương, Che, Che, Che, đM BọC CACH MạNG:

        trăng cứ tròn vành vạnh

        những giá trịích thực của qua khứ, những ân tình thuỷ chung của một thời oanh liệt – dùã lùi xa ẩn mờ vào dĩ vãng nhưng vẫn trườn cùng thời gian. sự tròn đầy, viên mãn của vầng trăng đặt cạnh sự vô tình của con người càng làm tác giả thêm day dứt, hối hận trưâớâng t quả thật, chẳngoco toà nào xét xử sự lãng quên của with người, chỉ có lương tri ở sâu thẳm tâm hồn mới đánh thức trong chúsg ta trach nhiệm với qua khứ. sự cao thượng, vị tha của vầng trăng bất chấp ta vô tình, xa lạ – buộc nhà thơ phải suy nghĩ lại về chính mình. bài thơ được sáng tác năm 1978, chỉ ba năm sau ngày toàn thắng của dân tộc. tại sao chỉ ba năm với cuộc sống thà thành, với những bộn bề lo toan thường nhật lại có thể làm người ta lng quên hơn mười ngàn ngày lửa ạn, thiếu thốn, ộng ộng ộng ồngngngngngngng ồng ồng ồng ồngng ồngng ồmngngngngn, tayn, tay thimn, tay thimn, thing thing. chở của nhân dần? Vẫn Biết Không Có gì là mãi mãi trước sức mạnh xói mòn của dòng chảy thời gian nhưng những điều đang diễn ra vẫn khiến nhà thơ phải ngàng nhìn lại.

        with người ta lãng quên nhanh quá! còn vầng trăng vẫn nặng lòng sáng soi. với biện pháp nhân hoá tinh tế:

        Ánh trăng im phăng phắc

        ta đã thấy sự bao dung cao cả của vầng trăng quá khứ. Nó im lặng trước sự bội bạc vô tình của with người, cai im lặng dịu dàng, tha thứ nhưng lại như một lời trach cứ nghiêm khắc xoáy sâu vào tâm hồn nhà thơ. thật lạ, chính sự im lặng ấy, tưởng như yếu ớt và lẻ loi ấy lại có sức mạnh khiến con người ta phải trầm ngâm xét. họ chợt nhận ra giá trị của những điều mình đã bỏ quên – quá khứ của chính mình và một thời hào hùng oanh liệt của dân:

        Đủ cho ta giật minh

        giọng thơ như một lời tâm tình, thủ thỉ ầy trải nghiệm, từ “giật mình” ược tac giả sửng dụng rất khéo léo, kết hợp với nhịp thơ li . Nó không chỉ thể hiện sự ân hận của with người màn còn gửi gắm bên trong nhiều điều nhà thơ muốn nói với cai xã hội đang quay cos > mưu v > mưu v > mưu thim.

        không có quá khứ thì sẽ không có hiện tại và lại càng không có tương lai! tất cả những gì chúng ta đang có đều dựa trên thành quả của những ngày đã qua. tất cả những gì chúng ta đang làm đều là tiếp nối những điều cha ông ta và chính chúng ta đã làm trong quá khứ. phải trân trọng và giữ gìn quá khứ để có thể hướng tới tương lai. phải chăng đó chính là triết lí mà tác giả nguyễn duy muốn gửi gắm đến người đọc qua những vần thơ?

        mục đích của nGhệ Thuật là tac ộng ến tâm hồn with người, Làm Thay ổi with người và xã hội Theo hướng tốt ẹp hướng bài thơ angr trìng, với những ặc sắc sắc sắc sắc sắc sắc sắc sắc sắc thành tốt nhiệm vụ đó. khổ thơ cuối bài là một chút “giật mình” của tác giả, hàm chứa trong đó bao nhiêu triết lí về cuộc sống và cả sự thức à tỿn hãnh! <

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 5

        trăng – hình ảnh giản dị mà quen thuộc, trong sáng và trữ tình. trăng đã trở thành đề tài thường xuyên xuất hiện trên những trang thơ của các thi sĩ qua bao thời đại. n như “tĩnh dạ tứ” của lí bạch tả cảnh đêm trêng sáng tuyệt ẹp gợi lên nỗi niềm nhớ quêng, “vọng nguyệt” của hồ minh thển tâển lạn lạtchctc. thiết của bác thì đến với bài thơ “Ánh trăng” của nguyễn duy, chúng ta bắt gặp hình ảnh vầng trăng mang ý nghĩa triết lí sắ sâu. Đó chính là đạo lí “uống nước nhớ nguồn”.

        những sáng tác thơ của nguyễn duy sâu lắng và thấm đẫm cái hồn của ca dao, dân ca việt nam. thơ ông không cố tìm ra cái mới mà lại khai thác, đi sâu vào cái nghĩa tình muôn đời của người việt. “Ánh trăng” là một bài thơ như vậy.trăng ối với nhà thơ có ý nghĩa ặc biệt: đó là vầng trăng tri kỉ, vầng trăng tình nghĩa và vầng trăng thức tỉc tỉnh. nó như một hồi chuông cảnh tỉnh cho mỗi con người có lối sống quên đi quá khứ.

        tác giả đã mở đầu bài thơ với hình ảnh trăng trong kí ức tuổi thơ của nhà thơ và trong chiến tranh:

        “hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ”

        hình ảnh vầng trăng đang được trải rộng ra trong cái không gian êm đềm và trong sáng của tuổi thơ. hai câu thơ với vỏn vẹn mười chữ nhưng dường như đã diễn tả một cách khái quát về sự vận động cả cuộc sống con iư. mỗi with người sinh ra và lớn lên có nhiều thứ để gắn bó và liên kết. cánh đồng, sông và bể là những nơi chôn cất giữ bao kỉ niệm của một thời ấu thơ mà khó có thể quên được. cũng chính nơi đó, ta bắt gặp hình ảnh vầng trăng. với cách gieo vần lưng “đồng”, “sông” và điệp từ “ với” đã diễn tả tuổi thơ được đi nhiều, tiếp xúc nhiều và được hưởng hạnh phúc ngắm những cảnh đẹp của bãi bồi thiên nhiên của tác giả.tuổi thơ như thế không phải ai cũng có được! khi lớn lên, vầng trăng đã thoo tac giả vào chiến trường ểể “chờ giặc tới’.trăng luôn sat cach bên người linh, cùng họi trải nghiệm sương gió, v ượtng ốt. người linh hành quân dưới angrăng dát vàng with ường, ngủi dưới angrăng, và cũng dưới angr trìng sáng đù à à à à ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ. trăng đã thật sự trở thành “tri kỉ” của người lính trong những năm tháng máu lửa.

        khổ thơ thứ hai như một lời nhắc nhở về những năm thang đã qua của cup cộc ời người lynh gắn bó với thiên nhiên, ất nước hiền hậu, bình dị. vầng trăng đù, người bạn tri kỉ đó, ngỡ như sẽ không bao giờ quên được:

        “trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa”

        vầng lưng một lần nữa lại xuất hiện: “Trần trụi”, “hồn nhiên”, “thiên nhiên” làm cho âm điệu câu thơ thm liền mạch, dường nhguồn cảm x uc c. chính cái hình ảnh so sánh ẩn dụ đã tô đâm lên cái chất trần trụi, cái chất hồn nhiên của người lính trong những năm tháng. cái vầng trăng mộc mạc và giản dị đó là tâm hồn của những người nhà quê, của đồng, của sông. của bể và của những người lính hồn nhiên, chân chất ấy. thế rồi cái tâm hồn – vầng trăng ấy sẽ phải làm quen với một hoàn cảnh sống hoàn toàn mới mẻ:

        “từ hồi về thành phốquen ánh điện, cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường”

        thời gian trôi qua cuốn theo mọi thứ như một cơn lốc, chỉ có tình cảm là còn ở lại trong tâm hồn mỗi con người nhưng dchó ánh. thế nhưng con người không thể kháng cự lại sự thay ổi đó.người lính năm xưa nay cũng làm quen dần với những thứ xa hoa nơi. Và rồi trong chính sự xa hoa đó, người linh đã quên đi người bạn tri kỉ của mình, người bạn mà tưởng chừng chẳng thể kernel ược, “người tri khy” or. bit. phép nhân hoá vầng trăng trong câu thơ thật sự có cái gì đó làm rung động lòng người đọc bởi vì vầng trăng ấy chính là mộờt with iư. cũng chính phép nhân hoá đó làm cho người đọc cảm thương cho một “người bạn” bị chính người bạn thân một thời của mình qunãng. sự ồn ã của pHố phường, những công việc mưu sinh và những nhu cầu vật chất thường nhật khác đã lôi kéo with người ra khỏi những giá trị tinh thần ấy, , khiến họ trở thành kẻ quay lưng với quá khứ. With người khi ược sống ầy ủ về mặt vật chất thì thường there are quên đi những giá trị tinh thần, quên đi cai nền tảng cơ bản của cup cộc sống, đó Chính là tình cảm with người. nhưng rồi một tình huống bất ngờ xảy ra buộc người lính phải đối mặt:

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn -đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn”

        khi đèn điện tắt, cũng là khi không còn ược sống trong cai xa hoa, ầy ủ về vật chất, người linh bỗng pHải ối diện với cai thực tại tối tối tối tối tối tối tối tối tối tối tối tối tối tối tối tối tố trong cái “thình lình”, “đột ngột” ấy, người lính vội bật tung cửa sổ và bất ngờ nhận ra một cái gì đó. Đó chẳng phải ai xa lạ mà chính là người bạn tri kỉ năm xưa của mình đây hay sao? with người ấy không hề biết ược rằng cái người bạn tri kỉ, tình nghĩa, người bạn đã bị anh ta lãng quên luôn ởi ợ ợ ngoài kia “người bạn ấy” không bao giờ bỏ rơi with người, không bao giờ oán giận hay trách móc with người vì họ đã quên đi mình. vầng trăng ấy vẫn rất vị tha và khoan dung, nó cũng sẵn sàng đón nhận tấm lòng của một con người biết sám hối, biếhàn l.nìn cuộc đời mỗi with người không ai có thể đoán biết trước được. không ai mãi sống trong một cuộc sống yên bình mà không có khó khăn, thử thách. cũng như một dòng sông, đời người là một chuỗi dài với những quanh co, uốn khúc. Và chynh trong những khúc quanh ấy, những biến cố ấy, with người mới thật sự hiểu ược cai gì là quan trọng, cai gì sẽ gắn bó với họ trong suốt hành trình dà và rộa cộa cộa cộa cộa cộa cộ dường như người lính trong bài thơ đã hiểu được điều đó!

        “ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưng rưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng”

        khi người đối mặt với trăng, có cái gì đó khiến cho người lính áy náy dù cho không bị quở trách một lời nào. hai từ “mặt” trong cùng một dòng thô: mặt trăng và mặt người đang cùng nhau trò chuyện. NGườI LINH CảM THấY CÓ CAI Gì “RưNG RưNG” Tự TRONG TậN đAY Lòng và dường như nước mắt đang muốn trào ra Vì xúc ộng trước lòng vị tha của người bạn “tri k ủh. Đối mặt với vầng trăng, bỗng người lính cảm thấy như el đang xem một thước phim quay chậm về tuổi thơ của mìnhò nào “scó nóơ”. chính những thước phim quay chậm ấy làm người lính trào dâng nhưng nỗi niềm và những giọt nước mắt tuôn ra tự nhiên, khôn khôn! những giọt nước mắt ấy đã phần nào làm cho người lính trở nên thanh thản hơn, làm tâm hồn anh trong sáng lại. một lần nữa những hình tượng trong tuổi thơ và chiến tranh được láy lại làm sáng tỏ những điều mà con người cảm đc. Cari tâm hồn ấy, cai vẻ ẹp mộc mạc ấy không bao giờ bị mất đi, nó luôn lặng lẽ sống trong tâm hồn mỗi with người và nó sẽ lên tiếng khi with người bịng. Đoạn thơ hay ở chất thơ mộc mạc, chân thành, ngôn ngữ bình dị mà thấm thía, những hình ảnh đi vào lòng người.

        vầng trăng trong khổ thơ thứ ba đã thực sự thức tỉnh with người:

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình”

        khổ thơ cuối cùng mang tính hàm súc độc đáo và đạt tới chiều sâu tư tưởng và triết lí. “trăng tròn vành vạnh” là vẻ đẹp của trăng vẫn viên mãn, tròn đầy và không hề bị suy suyển dù cho trải qua biết bao thăng trầm. trăng chỉ im lặng phăng phắc, trăng không nói gì cả, trăng chỉ nhìn, nhưng cái nhìn đó đủ khiến cho con người giật mình. Ánh trăng như một tấm gương để cho con người soi minh qua đó, để con người nhận ra mình để thức tỉnh lương tri. with người có thể chối bỏ, có thể lãng quên bất cứ điều gì trong tâm hồn anh ta. nhưng dù gì đi nữa thì những giá trị văn hoá tinh thần của dân tộc cũng luôn vậy bọc và che chở cho con người.

        “ANH TRăNG” đã đi Vào Lòng người ọc bao thế hệ như một lời nhắc nhở ối với mỗi người: nếu ai đ lỡ thines lại những giá trị đó. còn ai chưa biết coi trọng những giá trị ấy thì hãy nâng niu những kí ức quý giá của mình ngay từ bây giờ, đừng để quá muộn. bài thơ không chỉ hay về mắt nội dung mà còn có những nét đột phá trong nghệ thuật. thể thơ năm chữ được vận dụng sáng tạo, các chữ đầu dòng thơ không viết hoa thể hiện những cảm xúc liền mạch củthan. nhịp thơ biến ảo rất nhanh, giọng điệu tâm tình đã gây ấn tượng mạnh trong lòng người đọc.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 6

        nhà văn nguyễn tuân có lần từng nói: gì đấy mới mẻ về tư tưởng về nội dung về nghệ thuật trong tâm trí của người đọc. nếu lí bạch đã từng nâng chén cùng với trăng sáng trên cao ể thấm thía nỗi cô ơn mình với bong là ba, nếu nguyễn du đã ể vầng trăng là nhân chứng cho mối chí minh cũng từng coi trăng như một người bạn tri kỷ, thân thiết “trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ”. cũng viết về vầng trăng, hình tượng vốn bấy lâu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận của thi ca, nhưng bài thơ Ánh trăng của nguyễn duy vẫn khơi gợi trong tâm hồn của mỗi độc giả những cảm xúc mới mẻ, sâu sắc và nhiều ý nghĩa.

        nguyễn duy tên thật là nguyễn duy nhuệ, sinh năm 1948, ông là một nhà thơ chiến sĩ, đã từng tham gia phục vụ trong cuộc kháng m chiến. sáng tác tiêu biểu là tập thơ Ánh trăng, một trong những tập thơ đánh dấu son quan trọng trong sự nghiệp sáng tác của nguyễn duy.

        Ánh trăng được sáng tác ở thành phố hồ chí minh, vào năm 1978, ba năm sau ngày giải phóng hoàn toàn miền nam thống nhất đất nư. người linh chiến từ giã chiến trường trở về giữa pHố thị, sống trong cảnh hòa bình, ất nước ổi mới, trong lúc đó dường như sự ủ ầ ầt vật chất, cuộc sốc sốn sốn s tháng gian khổ nhưng ân tình thủy chung. Để khi yên tĩnh dưới ánh trăng, nhà thơ mới bừng tỉnh nhận ra…

        trong 2 khổ thơ ầu mạch cảm xúc của nguyễn duy hướng về những kỷ niệm trong quá khứ, sự gắn bó của của vầng trict

        “hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với biểnhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỷ”

        ngay từ khổ thơ ầu thì nhà thơ đã mở ra trong một dòng hoài ni ệm hết sức tha thiết về tuổi ấu thơ của chynh mình bịp thh. Đó là lời của một người lính từng đi qua chiến tranh gian khổ này về sống giữa sài gòn xa hoa, người lính ấy hồi tưởng về tuổi thơ, về thời tráng chinh chinh chinh chinh chinh chinh chinh chin. NếU lúc nhỏ cuộc ời của cậu bé nguyễn duy gắn bó mật thiết với ồng ruộng, với dòng sông tươi má, với vớiNg biển bao la, thì khi lớn lên vào cup cuộc chiế với thiên nhiên núi rừng, như tố hữu nói trong việt bắc “rừng che bộ đội rừng vây quân thù”. thế nhưng dẫu hoàn cảnh, điều kiện sống có ổi thay thì duy chỉ có một thứng hề thay ổi ấy là vầng tr. trong những năm tháng hoa niên, trong từng bước hành quân chiến đấu. trăng chia sẻ những nỗi vui buồn, những niềm gian khó, đi đến đâu trăng theo đến ấy, thân thương, gần gũi vô cùng.

        sự gắn bó, mối quan hệ và tình cảm của nhà thơ và vầng trăng được làm rõ qua mấy câu thơ.

        “trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa”

        cup sống của tac giả, từ khi còn thơ ấu ến Tuổi thanh niên vào chi chi chi trường vẫn luôn bó mật thiết và “trầi trụi” với thiên nhi, không giản, bình yên và và nh sức sống mạnh mẽ dẻo dai. Trên trời corge tir nghĩa, vằng vặc trên cao mà mình vẫn xem là tri kỷ suốt mấy mươi năm cuộc đời kia.

        “từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường”

        thế nhưng những cái “ngỡ” thường khó có thể duy trì vì cuộc đời vốn biến đổi không ngừng, bởi vật chất xưa nayỿôn th qu rời chiến trường, rời quê hương với những ồng ruộng, sông bể quê mùa, nhà thơ vào giữa pHố thị, ược sống trong một cuộc sống dư dả, xa hoa. NếU BUổI TRướC KIA PHảI VậT Vạ, MAI PHụC NơI RừNG SâU RậM RạP, PHảI CHâN LấM TAY BUE VớI ANH đèN DầU MờO khiến người ta ham thích và sống sung sướng mãi rồi cũng quen đi. bất chợt nhà thơ chẳng biết từ lúc nào đã quên khuấy đi cái ánh sáng nhàn nhạt dịu nhẹ ến từ từ thiên ếnhiên. không biết là do cuộc sống quá tất bật, bộn bề, hay lòng người vô tâm, bỏ quên kỷ niệm son sắt xưa cũ mà nay thấy vầng tráfic . Nói ến đy bỗng thấy thật xót xa, buồn tủi cho vầng trăng kia qua, từng một thời sat canh, chia sẻ vui buồn từ ồng ang điện lạm mọi thứ đã ổ

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn”

        giữa sự trớ trêu và buồn tủi như thế, bỗng một tình hu ống bất ngờ xảy ến – mất điện, c còng tối om, khiến người lính vốn quen vớnh điệiệng ệng sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống Sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống sống Sống Sá. Ông buộc phải tìm một nguồn sáng khác, cánh cửa mở ra, vầng trăng tròn “ột ngột” chiếu thẳng vào căn phòng tăi, chiếu vào tâh.

        “ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưng rưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng”

        vầng trăng và nhà thơ dường như ối diện với nhau một cach trực tiếp và thẳng thắn nhất, mặt ối mặt, bao kỷm niệm ùa về ùa về trong tâm trí củ “NướC MắT, Nào Là Vầng Trìng tri kỷ vẫn một lòng một dạ sắt are giữa trời xanh, xa hơn nữa là hình ảnh canh ồng, bờnn thuở ấu thơ, with sông xanh má. rừng, hình ảnh những năm thang chiến ấu ầy gian khổ nhưng giàu những kỷ qu ninô. p>

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình”

        ối diện với trăng, nhà thơ dường như bị lep vế, bởi sự xấu hổ vì lỗi lầm vô tâm, nỡ bỏ quên những ân tình trong qua khứ, ể chạy Theo cuộc sống xô bồ cửa gương”, tách biệt với thiên nhiên, quên cả tri kỷ mà người đã từng “ngỡ không bao giờ quên”. trăng không hờn trách, không chỉ trích, trăng vẫn im lặng soi sáng, phủ lên nhà thơ thứ ánh sáng đẹp đẽ và nhân hậu. Điều ấy càng khiến with người ta thêm “giật mình”, Thêm ngỡ ngàng, thậm chí là bàng hoàng về bản thn, sự im lặng đi lúc chynh là liều ốc hiữu, sự đi đi đi đ sự bao dung, dịu dàng và thủy chung của vầng trăng khiến nhà thơ hiểu ra ược nhiều điều, cr lẽ cai “giật mình” ất ng chính l tỉnh ngộ ể tìm lại bả lại và trân những gì tốt ẹp trong qua khứ, ể không sống vô tình, vô nGhĩng tá tá thmt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt ttt Ttt Ttt Ttt Ttt Ttt TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT TTT , để người lính soi vào và suy ngẫm lại về bản thân mình suốt những năm qua đã sống thực sự nhân nghĩa hay chưa.

        Đang xem: Top 10 bài đọc tiếng Anh cơ bản, dễ hiểu

        vầng trăng xưa nay vốn đã rất quen thuộc với with người, trăng chiếu rọi xuống những ang sáng nhàn nhạt, dịu như người bạnn, ng thân, ng tri kn s ôn ôn ôn ôn ôn ôn ôn ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ôn ôn ôn ẵn ẵn ô ôn ô ô ôn ôn ẵn ẵn ẵ ôn ẵn ẵ ôn ẵ ôn ôn ô ôn ẵn ô ôn oh oh người trên mọi nẻo đường. ANH TRăNG CủA NGUYễN DUY Là MộT Bài Thơ DẫU Câu từ Có vẻ ơn giản, mộc mạc nhưng lại hàm súc những ý nghĩa lớn, ấy lài học về sự nhớ nhớng ứng ứng ứ về lối sống nhân nghĩa, luôn trân quý, biết ơn những người, những cảnh vật xưa cũ. bởi dù đó có là những điều quá vãng, nhưng mãi luôn là những giá trị quan trọng xây dựng nên một tâm hồn, một cuộc ời, dàng lãng nên ô ô n ôc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc ôc nộc nộc nộc nộc nộ ôc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc ôc nộc nộc nộ n ôc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộc nộ n ôc ớc v. >

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 7

        “cát trắng” và “Ánh trăng” là hai tập thơ của nguyễn duy, nhà thơ trưởng thành trong kháng chiến chống mĩ. một hồn thơ tươi trẻ tỏa mát bóng tre, như with sóng vỗ dòng sông thơ ấu phảng phất hương vị đồng quê:

        “thuở nhỏ tôi ra cống na câu cáníu váy bà đi chợ bình lâmbắt chim sẻ ở vành tai tượng phậtvà đôi khi ăn trộm nhãn chùa tr”.

        (Đò lèn)

        “tre việt nam”, “hơi ấm ổ rơm”, “Ánh trăng”, “Đò lèn”… là những bài thơ nổi tiếng của nguyễn duy. Bài Thơ “ angrăng” chân thành: vầng trăng không chỉ là vẻ ẹp thiên nhiên ất nước mà nó còn gắn bó với tuổi thơ, với những ngày kháng chiếnế. vầng trăng đối với mỗi chúng ta không bao giờ có thể quên và đừng cố tình lãng quên.

        nếu như trong bài thơ “Tre việt nam” câu thơ lục bát cr khi ược tách ra Thành 2 hoặc 3 dòng thơ ểể tạo nên hiệu quả nghệ thuậu biểu ạt gây ấng t th ạ ạ ạ ạ ạ có một nét mới. chữ đầu của dòng thơ, câu thơ không viết hoa. phải chăng nhà thơ muốn cho cảm xúc được dào dạt trôi theo dòng chảy của thời gian, kỉ niệm?

        hai khổ thơ đầu nói về vầng trăng của tuổi thơ và vầng trăng thời chiến tranh. vầng trăng tuổi thơ trải rộng trên một không gian bao la: “hồi nhỏ sống với đồng – với sông rồi với bể”. hai câu thơ 10 tiếng, gieo vần lưng (đồng – song); từ “với” được điệp lại 3 lần nhằm diễn tả một tuổi thơ đi nhiều, được hạnh phúc cảm nhận những vẻ đẹp kì thủ của thiên nhiên, từng được ngắm trăng trên đồng quê, ngắm trăng trên dòng sông và ngắm trăng trên bãi be. tuổi thơ của chúng ta dễ có mấy ai được cái cớ ấy như nhà thơ? thuở bé nhà thơ trần Đăng khoa cũng chỉ được ngắm trăng nơi sân nhà: “Ông trăng tròn sáng tỏ – soi rõ sân nhà em… (trăng sáng em sân). tuổi thơ được ngắm trăng thích thế, như một chút hoài niệm xa vời.

        hai câu thơ tiếp theo nói về hồi máu lửa, trăng với người lính, trăng đã thành “tri kỉ”:

        “hồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ.”

        “tri kỉ”: Biết người như biết mình, bạn tri kỉ là người bạn rất thân, hiểu biết mình. Trìng với người linh, với nhà thơ trong những năm – “người chiến sĩ nằm ngủ dưới trăng / gối khuya ngon giấc bên song trăng nhòm” (hồ chí minh). giữa rừng khuya sương muối, người chiến sĩ đứng chờ giặc tới “Đầu súng trăng treo” (chính hữu). nẻo đường hành quân của người chiến sĩ nhiều đêm đã trở thành “nẻo đường trăng dát vàng”. trăng đã chia sẻ ngọt bùi hân hoan trong niềm vui thắng trận với người lính tiền phương. Đất nước trải qua những năm dài máu lửa, trăng với anh bộ đội đã vượt lên mọi tàn phá hủy diệt của bom đủâthn qu

        “và vầng trăng, vầng trăng Đất nướcvượt qua quầng lửa, mọc lên cao”.

        (phạm tiến duật)

        các tao nhân xưa thường “đăng lâu vọng nguyệt”, còn anh bộ ội cụ hồ một thời trận mạc đã nhiều phen ứng trậng. thật là thú vị khi ọc vần thơ nguyễn duy vì nó đã mở ra trong lòng nhiều người một trường liên tưởng: “hồi chiến tranh ở rừng – vầng trìng thành tri kỉ”. <. <.

        khổ thơ thứ hai như một lời nhắc nhở của tac giả về những nĂm thang gian lao đã qua của cup cộc ời người linh gắn bó với thiên nhiên, ất ng. lại một vần lưng nữa xuất hiện – một ẩn dụ so sánh làm nổi bật chất trần trụi, chất hồn nhiên người linh nh ჻ ngth nh ჻ mng nh ჻ mng những những. Đó là cốt cách của các anh:

        “trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏ”

        vầng trăng là biểu tượng ẹp của những năm thng ấy, đã trở thành “vầng tri k k”, “vầng trăng tình nghĩa” “ngỡ không bao giờ quên – cái vầng trăng tình nghĩa”.

        sự thay đổi của lòng người thật đáng sợ. Hoàn cảnh sống ổi Thay, with người dễ thay ổi, có lúc dễ trở nên vô tình, co kẻ dễ trở thành “ă ở bạc”. Buyn-đinh, cao ốc, quen ang điện, cửa gương … v trăng tri kỉ”, “vầng trăng tình nghĩa” đã bị người lãng quên, dửng dưng. cách so sánh thấm thía làm chột dạ nhiều người:

        “từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường.”

        trăng được nhân hóa, lặng lẽ đi qua đường, trăng như người dưng đi qua, chẳng còn ai nhớ, chẳng còn ai hay. người có lương tâm, lương tri mới biết sám hối. biết sám hối để tự hoàn thiện nhân cách, tự vươn lên, hướng tâm hồn về ánh sáng và cái cao cả. không đao to búa lớn, không đại ngôn, mà trái lại, giọng thơ thầm thì như trò chuyện, giãi bày tâm sự, nhà thơ đang trò chuyệện mìn. chất trữ tình của thơ ca trở nên sâu lắng, chân thành.

        cũng như dòng sông có thác ghềnh, có quanh co, uốn khúc. cuộc đời cũng có nhiều biến động li kì. ghi lại một tình huống “cuộc sống thị thành” của những con người mới ở rừng về thành phố, nhà thơ chỉ sử dụngth 4 câu. các từ “thình lình”, “vội”, “đột ngột” gợi tả tình thái đầy biểu cảm. có nhà triết học nói: “cuộc đời dạy ta nhiều hơn trang sách”. vần thơ của nguyễn duy nói với ta rất nhiều:

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn”

        trăng xưa đã đến với người, vẫn “tròn”, vẫn “đẹp”, vẫn thủy chung với mọi người, mọi nhà, với thi nhân, với ngưhlín. người ngắm trăng rồi suy ngẫm trong bâng khuâng:

        “ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì dưng dưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng”.

        nguyễn tuân từng coi trăng là có nhân”, nhà thơ xuân diệu, trong bài “nguyệt cầm” viết cách đây 60 năm cũng có câu: “trăng thưương, hệg l. trở lại với tâm trạng người lính trong bài thơ này. một cái nhìn đầy áy náy xót xa: “ngửa mặt lên nhìn mặt”. hai chữ “mặt” trong vần thơ: mặt trăng và mặt người cùng “đối diện đàm tâm”. trăng chẳng nói, trăng chẳng trách, thế mà người lính cảm thấy có cái gì rưng rưng. “rưng rưng” nghĩa là vì xúc ộng, nước mắt đang ứa ra, sắp khóc. giọt nước mắt làm cho lòng người thản lại, trong sáng lại, cái tốt lành hé lộ. tâm hồn gắn bó, chan hòa với thiên nhiên, với vầng trăng xưa, với ồng, với bể, với sông, với rừng, với qui ương ất nưc. điệp từ là cho thấy ngòi bút của nguyễn duy thật tài hoa:… “như là đồng, là bể, như là sông, là rừng”. Đoạn thơ there ở chất thơ bộc bạch chân thành, ở tính biểu cảm, ở tanh hình tượng và hàm súc, từ ngôn ngữ hình ảnh đi vào lòng người, khắc sâu đi đi thấm thí

        khổ thơ cuối bài thơ mang tính hàm nghĩa độc đáo, đưa tới chiều sâu tư tưởng triết lí:

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình.”

        “tròn vành vạnh” là trăng rằm, một vẻ đẹp viên mãn. “im phăng phắc” là im như tờ, không một tiếng ộng nhỏ. vầng trăng cứ tròn ầy và lặng lẽ “kể chi người vônh” là biểng tượng của sự bao dung ộ ộ ộ ủng sủng sủng. she mà she không hề đòi hỏi đền đáp. Đó cũng chính là pHẩm chất cao cả của nhân dân mà nguyễn duy cũng như nhiều nhà thơ cùng thời đã phát hiện và cảm nhận một cach sâu sắc trong thời kì chiến tranh tranh chống chống

        Ánh trăng” là một bài thơ hay. thể thơ năm chữ được vận dụng sáng tạo, tài hoa. sự phong phú vần điệu, ngôn ngữ trong sáng, giọng thơ tâm tình vừa hướng nội vừa hướng ngoại. nhà thơ tâm sự với người đọc những sâu kín nhất nơi lòng minh. chất triết lí thâm trầm ược diễn tả qua hình tượng “ánh trăng” đã tạo nên giá trị tưởng và nghệ thuật của bài thông v.nhê đồng chí, với nhân dân đó là điều mà nguyễn duy nói thật hay, thật cảm động qua bài thơ này.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 8

        là một trong những nhà thơ Trưởng Thành Trong Khang chiến chống mỹ cứu nước, nguyễn duy ược biết ến với nhiều bài thơ hake, nhẹ nhàng, giàu cảm xúc xúc chẳng trong những bài thơ được nhiều người chú ý đó chính là bài thơ Ánh trăng. bài thơ đã thể hiện được sự tài hoa của ông và thể hiện rõ chất suy tư trong thơ của nguyễn duy.

        Bài Thơ ANH TRăNG ượC NHà Thơ NGUYễN DUY VIếT NăM 1978. MộT Lý do khiến bài thơ này ược yêu thích là bởi nội bài thơ chứa ựng những tình cảm cảm cảm cảm cảm cảm cảm cảm cảm cảm cảm Ở hai khổ thơ đầu tiên, nhà thơ đã nhắc đến những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ nơi quê nhà:

        hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ

        từ những ngày còn ấu thơ, vầng trăng đã gắn bó với tác giả. nói đến trăng là nói đến dòng sông, đồng ruộng, biển cả. vậy cho nên dù có đi đến nơi đâu thì vầng trăng vẫn cứ gắn bó với with người. with người đi một bước, vầng trăng cũng đi theo một bước. vốn dĩ ban đầu trăng là bạn, tới khi nhà thơ đi lính, tham gia vào chiến trường gian khổ và ác liệt, vầng trăng mới trở thành tri kới v. lúc này đối với nhà thơ, trăng trở thành người bạn không thể thiếu. trăng cùng với nhà thơ chia sẻ những ngọt bùi, cùng nhà thơ vượt qua những khó khăn trong cuộc đời người lính. cũng chính vì thế mà nhà thơ hiểu vầng trăng hơn. nhà thơ miêu tả về vẻ đẹp của ánh trăng với một cảm xúc trẻ trung, tươi mới:

        trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa

        vẻ đẹp của trăng là một vẻ đẹp bình dị, chẳng cần khoác lên mình bất cứ thứ gì, trăn vẫn đẹp mẹp cách vô hi. cũng chính vì tượng trưng cho vẻ đẹp hồn nhiên nên trăng hòa mình vào thiên nhiên cỏ cây. Trìng ẹp như vậy, gần gũi như vậy trăng lại còn từng ồng cam cộng khổ với mình nên nhà thơ ngỡng rằng sẽ chẳng bao giờ có thể quróban ược vầng t trng t.

        nhưng đó là nhà thơ nghĩ vậy còn thực tế cho thấy nhà thơ đã có lúc lãng quên vầng trăng:

        từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường

        nếu như ở Tuổi thơ của mình tac giả sống gần gũi với thiên nhiên, với sông, với bể, với rừng thì giờ đy môi trường sống của nhà thơ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ Ông sống ở thành phố, nơi có những ánh đèn chiếu sáng được mọi ngõ ngách, mọi không gian. chính vì ánh sáng của đèn điện, của cửa gương mà người ta không còn nhớ đến ánh sáng của vầng trăng nữa. dần dần, vầng trăng tình nghĩa ngày nào bị đẩy lùi vào quên lãng. Vầng trăng tượng trưng cho kỉ nệm, chi kí ức về những năm thang ấu tranh gian khổ, cho những người bạn của tuổi thơ, cho những người ồng ội đl từng cù. vậy mà giờ đây, trăng trở thành người dưng qua đường. khi cuộc sống thay đổi, nó kéo theo sự thay đổi trong suy nghĩ của con người. vầng trăng có lẽ sẽ cứ trôi vào trong dĩ vãng như vậy nếu như không có chuyện thành phố bị mất điện:

        phòng buyn đinh tối omvội bật tung cửa sổĐột ngột vầng trăng tròn

        trong khoảnh khắc đèn điện vụt tắt ấy, ánh sáng của vầng trăng hiện lên thật bất ngờ. dường như cùng với ánh trăng, mọi kí ức năm xưa ùa về trong lòng tác giả. Đó là sông, là bể, là rừng, là những năm tháng nghèo đói, thiếu thốn nhưng vẫn luôn đong đầy hạnh phúc. chính vì lẽ đó đã khiến cho nhà thơ trở nên rưng rưng:

        ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì dưng dưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng

        trăng vẫn như vậy, tròn trịa và vẹn nguyên. thứ duy nhất thay đổi đó chính là lòng người. chính vì đối diện với vầng trăng mà vầng trăng không nói gì khiến cho nhà thơ cảm thấy hổ thẹn với chính bản thân mình. Đúng là vầng trăng tình nghĩa đã quá bao dung và độ lượng.

        với lối diễn đạt bình dị, bài thơ Ánh trăng của nguyễn duy đã gây được nhiều xúc động đối với độc gi. giọng thơ sâu lắng với thể thơ 5 chữ cô đọng khiến cho bài thơ chan chứa cảm xúc. qua bài thơ này, chúng ta cũng nên nhìn lại cách sống của bản thân để sống tốt đẹp hơn.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 9

        nguyễn duy thuộc thế hệ làm thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống mĩ. vừa mới xuất hiện, nguyễn duy đã nổi tiếng với bài thơ “tre việt nam”. bài “hơi ấm ổ rơm” của anh đng đoạt giải thưởng bá bá bá. ều và khỏe. “Ánh trăng” là một trong những bài thơ của anh ược nhiều người ưa thích bởi tình cảm chân thành, sâu sắc, tứ thơtt ngờ m.

        .

        hai khổ thơ đầu tác giả nhắc đến những kỉ niệm đẹp:

        “hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng lị thành tri kỉ.”

        trăng gắn bó với tác giả ngay từ thời thơ ấu. trăng gắn với đồng ruộng, dòng sông, biển cả. dù ở đâu, đi đâu trăng cũng ở bên cạnh. nhưng phải đến khi ở rừng nghĩa là lúc tác giả sống trên tuyến đường trường sơn xa gia đình, quê hương vầng trăng mới thành “tri kỉ”. trăng với tác giả là đôi bạn không thể thiếu nhau. trăng chia ngọt sẻ bùi, trăng đồng cam cộng khổ.

        tác giả khái quát vẻ đẹp của trăng, khẳng định tình cảm yêu thương, quý trọng của mình đối với trăng:

        “trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa.”

        trăng có vẻ đẹp vô cùng bình dị, một vẻ đẹp không cần trang sức, đẹp một cách vô tư, hồn nhiên. trăng tượng trưng vẻ đẹp thiên nhiên nên trăng hóa vào thiên nhiên, hòa vào cây cỏ. “vầng trăng tình nghĩa” bởi trăng từng chia ngọt sẻ bùi, ồng cam cộng khổ, bởi trăng là người bạn, tri âm, tri kỉ như tác giả. mình đã lãng quên cái “vầng trăng tình nghĩa” ấy:

        “từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường.”

        trước đây, tác giả sống với sông, với bể, với rừng, bây giờ môi trường sống đã thay đổi. tác giả về sống với thành phố. Ời sống cũng thay ổi theo, “quen ánh điện”, “cửa gương”. “ANH đIệN”, “CửA GươNG” TượNG TRưNG CHO CUộC SốNG SUNG TUENC, ầY ủN ủNG … DầN DầNG NG NG NHG NHG NHG NHG NHG NHG NHG NHG NHG NHG NHG NHG NG NG n “cavn” sung sung, ầy ủ ủng trad ” ngày nào bị tác giả lãng quên. “vầng trăng” ở đây tượng trưng cho những tháng năm gian khổ.

        Đó là tình bạn, tình đồng chí được hình thành từ những năm tháng gian khổ ấy. “trăng” bây giờ thành “người dưng”. with người ta thường there is đổi thay như vậy. bởi thế người đời vẫn thường nhắc nhau: “ngọt bùi nhớ lúc đắng cay”. Ở Thành phố vì quen với “ang điện, cửa gương”, quen với cup sống ầy

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn.”

        “vầng trăng” xuất hiện thật bất ngờ, khoảnh khắc ấy, phút giây ấy,… tác giả, bàng hoàng trước vẻ đẹp kì diệu ấng. bao nhiêu kỉ niệm xưa bỗng ùa về làm tác giả cứ “rưng rưng” nước mắt:

        “ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì dưng dưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng”.

        nguyễn duy gặp lại ánh trăng như gặp lại người bạn tuổi thơ, như gặp lại người bạn từng sát cánh bên nhau trong thángian. tác giả không dấu được niềm xúc động mãnh liệt của mình. “vầng trăng” nhắc nhở tác giả đừng bao giờ quên những tháng năm gian khổ ấy, đừng bao giờ quên tình bạn, tình đồng chí đồng đội, những người đã từng đồng cam cộng khổ. chia ngọt sẻ bùi trong những tháng năm chiến đấu đầy gian lao thử thách.

        khổ cuối bài thơ, nguyễn duy đưa người đọc cùng đắm chìm trong suy tư, trong chiêm nghiệm về “vầng trăng tình nghĩa” mờt th>

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình…. ”

        trăng vẫn thủy chung mặc cho ai thay đổi, vô tình với trăng. trăng bao dung và độ lượng biết bao! tấm lòng bao dung độ lượng ấy “đủ cho ta giật mình” mặc dù trăng không một lời trách cứ. TRăNG TRưNG CHO PHẩM CHấT CAO QUý CủA NHâN DâN, TRăNG TượNG TRưNG CHO Vẻ ẹP BềN VữNG CủA TìNH BạN, TìnH CHIếN ấU TRONG NHữNG THÁNG NăM “KHôNG THE ể

        “ANH TRăNG” CủA NGUYễN DUY GâY ượC NHIềU XÚC ộNG ốI VớI NHIềU THế ộ ộC GIả BởI CÁC DIễN TảNH Dị NHữNG LờI TâM Sự, LờT N. sâu lắng. tứ thơ bất ngờ, mới lạ. “Ánh trăng” còn mang ý nghĩa triết lí về sự thủy chung khiến người ọc phải “giật mình” suy nghĩ, nhìnnnn ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ểnh ển. /p>

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 10

        nguyễn duy thuộc thế hệ nhà thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống mĩ cứu nước. sau chiến tranh, nguyễn duy tiếp tục làm thơ và thơ ông ngày càng trở nên đậm đà với một phong cách, giọng điệu “quen thuộc mà hông chánn”.

        thơ nguyễn duy giản dị, gần gũi song đầy suy tư, chiêm nghiệm triết lí sâu sắc về cuộc đời và con người. thơ “” ANH TRăNG “Là MộT Bài Thơ Tiêu Biểu Cho Hồn Thơ đ đó của nguyễn duy.tác pHẩm ược viết vào năm 1978, ba nĂm sau ngày giảiải -Nop miiền nam, Theống nhất.

        qua bài thơ, nguyễn duy muốn lời nhắc nhở, thức tỉnh người ọc thati ộ sống “uống nước nhớ nguồn”, ân nghĩa, thủy chung cách mạng, với nhân dân về những năm tháng gắn bó với thiên nhiên, với đất nước.

        bài thơ là một câu chuyện nhỏ được kể theo trình tự thời gian từ quá khứ đến hiện tại. dòng xúc cảm của nhà thơ cũng men theo dòng tự sự này mà bộc lộ tâm tư, suy ngẫm chiêm nghiệm. trước hết, bài thơ mở ra những kỉ niệm đẹp, tình cảm gắn bó giữa con người và vầng trăng trong quá khứ xa xôi:

        hồi nhỏ sống với ồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvvvv tr.

        với giọng thơ tâm tình, thủ thỉ, tac giả đã gợi lên những kỉ niệm của một quãng thời gian dài từ khi còn nhỏ cho tới lúnc trưởng thành thành người lí ch. tất cả đều thấm đẫm ánh trăng. “hồi nhỏ” gắn mình với thiên nhiên như với đồng ruộng, với sông bể của quê hương. lớn lên trở thành người lính xông pha trận mạc gắn mình với rừng núi bao la, bát ngát.

        trong cuộc ấy, with người sống chan hòa với thiên nhiên, bình dị, ấm áp, hiền hòa. và vầng trăng “tri kỉ”, “tình nghĩa” đã minh chứng cho sự gắn kết giữa con người với thiên nhiên, vũ trụ. Ở đây, Trìng ượC NHân Hóa NHư with người và trở thành người bạn tuyệt vời cùng với with người: trìng chia sẻ mọi vui buồn, gian khó, ồng cam cộng khổ xoa xo nên trở thành người bạn “tri kỉ”, tri âm.

        with người sống “trần trụi với thiên nhiên”, “hồn nhiên như cây cỏ”, một cuộc sống thanh thản, giản dị và thỏa lòng. và trăng với người sống chan hòa, gắn bó đằm thắm “tình nghĩa” với nhau. vì vậy, lòng đã tự hẹn với lòng bằng một tấm lòng thủy chung, tình nghĩa, son sắt: “bao giờ quên”. nhưng từ “ngỡ” như vừa thể hiện niềm xót xa, tiếc nuối, ân hận; lại vừa báo hiệu trước sự đổi thay một tình nghĩa đáng lẽ cần phải trân trọng.

        nếu như ở hai khổ thơ ầu, tac giả ưa người ọc trở vềi quá khứ xa xăm, thì ến với khổ ba, nguyễn duy lại đã ưa người ọc trở vềi vềi à à à à à à ạ ạ ạ ạ ạ . with người, khiến with người lãng quên vầng trăng:

        từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường

        thành phố là một địa điểm khác, hoàn toàn mới mẻ, đối lập với không gian sống hồi nhỏ và khi còn là người trênỺ trên. hình ảnh “ánh điện cửa gương” là hình ảnh hoán dụ, biểu tượng cho cuộc sống ủ ủy, tiện nghi, khép kín trong những căng hiện ệ

        từ đó, nhà thơ đã diễn tả sự thay đổi tình cảm của con người: “vầng trăng tri kỉ, tình nghĩa” kia đã trở thàng quai ngưng”. vầng trăng đi qua ngõ nhưng con người hờ hững, thờ ơ, không còn nhận ra trăng từng là người bạn tri kỉ, tình nghĩa một .

        a.

        câu chuyện tâm tình được kể ngắn gọn, súc tích, mộc mạc, giản dị mà chân thành; những câu chữ ầu dòng thơ không viết hoa đã diễn tả dòng suy tư miên man không dứt của nhà thơc sực sự chảy trôi cườa thời gian, năm that và sự ổi ối ối ố ố

        tưởng chừng như trăng cứ thế mà chìm khuất đi mãi mãi, người với trăng sẽ chẳng còn cơ hội mà gặp gỡ nhau. bởi trước phồn hoa đô hội, dưới sáng cửa gương, đèn điện, dưới sự bận bịu, toan cho cuộc sống của with người thì trìng sẽ nn nhạt nhòa, chìm huống bất bất ng là suy ngẫm, kỉ niệm dội về trong lòng thi nhân:

        thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn

        nếu ở Các Khổ Thơ Trước, Giọng Thơ ều ều, Chậm Rãi, Miên Man Trong NHữNG Kỉ Niệm Tươi ẹP trước sự xuất hiện đột ngột của vâng trăng trước khung cửa sổ.

        mất điện, Theo Một lẽ tự nhiên khi with người chỉ tìm tới nơi có mal sáng, hành ộng phản xạ như một thrói quen “vội bật tung cửa sổ” và người đ ô tình nghĩa năm nào. NGHệ Thuật ảo Ngữ đã ẩy từ “ột ngột” lên ầu câu thơ, nhấn mạnh ến sự ngỡ ngàng, ngạc nhiên, bàng hoàng của with người khi bắp vầp vầng. vầng trăng tròn vành vạnh, chan chứa tình nghĩa vẫn luôn dõi theo, đồng hành cùng con người, vẫn luôn lặng lẽ tỏa sáng không hề hao khuy.

        còn con người thì lãng quên vầng trăng nên khi bắt gặp vầng trăng mới cảm thấy bất ngờ, đột ngột đến như vậy. mọi khoảng lặng xung quanh rất cần cho lúc này, mọi thứ như ngừng trôi đi, nhường chỗ cho hai tâm hồn gặp gỡ:

        ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì dưng dưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng

        nhà thơ lặng lẽ ối diện với trăng “ngửa mặt lên nhìn mặt” và ngậm ngùi “rưng rưng” như trực trào nước mặt sắp khóc, vui mừng, vừa nghẹn ng. từ “mặt” ở cuối câu thơ ầu là từ nhiều nghĩa, tạo nên sự đa nghĩa của ý thơ: nhà thơ ối diện với vầng trăng, người bạn tri kỉ mình đ— vầi vầi vầi vầi vầi vầi vầi vầ

        người ối diện với trăng, trăng ối diện với người there are chynh là quá khứ ối diện với hiện tại, thủy chung tình nghĩa ối ện với sực bạc bẽo, vônh. Ối diện với trăng, nhà thơ như soi thấy cả mình trong đó, như ược sống lại với những năm thang gắn bó với thiên nhiên “ồng, sông, rừng, bể”.

        vì thế, đã làm cho con người nhà thơ “rưng rưng” xúc động. sự xúc động ấy vừa là niềm vui khi được sống lại với quá khứ; lại vừa là giọt nước mắt của sự ăn năn, cảm thấy hổ thẹn, ân hận về sự đổi thay của chính mình. Giọng thơ chuyển từ sự bất ngờ, đột ngột chuyển sang xúc động “rưng rưng”. Điệp ngữ “như là”, kết hợp với biện pháp liệt kê hình ảnh “ồng – sông – rừng – bể” đã khiến nhịp thơ n n. thật xúc động thiêng liêng.

        từ hồi tưởng đến hiện tại, từ hiện tại tới xúc động rưng rưng và cuối cùng lắng dần vao trong những suy ngẫm ng, chi. Đó là những phút giây bừng ngộ của tâm hồn nhà thơ mà cũng chính là lời nhắn nhủ thiết tha mà nguyễn duy muốn gửi gắm trong cuộp>

        trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình.

        suốt chiều dài bài thơ, trăng ược miêu tải rất nhiều những ịnh ngữ khác nhau như: Trìng tri kỉ, threch tình nghĩa, vầng trìng trì n và cup cứ cứ tứt. Điều đó đã cho thấy, trăng trở thành biểu tượng cho sự bất biến, vĩnh hằng, không thay đổi; Biểu tượng cho sự tròn ầy, thủy chung, trọn vẹn của thiên nhiên tươi ẹp trong quá khứ, trong hiện tại và cả tương lai, cho dù lòng người ổi thay, khiếm khuyết “vô”.

        hình ảnh angrăng ược nhân Hóa với this ộộ “im phăng phắc” gợi chu chung ta liên tưởng tới cai nhìn nghi khắc như trach móc, nhắc nhhh tườ ẽ ộ ộ ộ ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề ề chinh minh. NHưNG ồNG THờI THÁI ộ “IM PHăNG PHắC” đÓ CủA TRăNG CũNG CHấT CHứA Cả Sự BAO DUNG, NHâN Từ, ộộ LượNG CủA NGườI BạN THủY CHUNG, TìNH NGHĩA. bởi dù lòng người thay đổi nhưng trăng vẫn dõi theo người, vẫn lặng lẽ tỏa sáng, vẫn cứ “tròn vành vạnh”.

        dòng thơ cuối dồn nén biết bao nhiêu là cảm xúc trong cái “giật mình” của con người. chynh sự im lặng của trăng đã làm cho with người phải “giật mình” thức tình, there are đó chynh là cai “giật mình” của nhân cach, của lương tâm, là lài sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá sá ểi ểi ểi ểi ểi ểi ểi ểi ểi ểi. hồn trở nên trong sạch và sống tốt đẹp hơn.

        lời thơ chuyển từ “vầng trăng tròn vành vạnh” sag hình ảnh “angr trìng” chất chứa nhiều ý nghĩa khái quát: nếu như vầng trìng tròn là ể nói về qua kh Trăng ”lại ể nói ến vầng hào quang của quá khứ, ang sáng của lương tâm, của ạo ức soi rọi xua so đi những bong tối của sự la hơn, ẹp ẽ hơn.

        vì thế, ánh trăng của nguyễn duy là một thứ vầng trăng mang đầy tính nhân văn, nhân bản sâu sắc. Nó trở thành một bài học không chỉ dành riêng cho những ngli lynh mà cònc có ý nghĩi vớt tất cải người, mọi thời ại ểi từ đ đ đ đ đ ẽ ẽ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ khứ xem mình đã sống ra sao, như thế nào…

        bài thơ kết hợp hài hòa, tự nhiên giữa biểu cảm và tự sự, tạo nên như một câu chuyện riêng, một lời tâm sự chân thành, một lời tực nhở con t. kết cấu và giọng điệu làm nổi bật chủ đề và tạo sức truyền cảm cho bài thơ.

        hình ảnh thơ vừa cụ thể, vừa khái quát, mang ý nghĩa biểu tượng sâu xa và chất chứa chiều sâu suy ngẫm, triết lí. các câu thơ liền mạch, không dùng dấu câu, không viết hoa ầu dòng (trừ chữ cái ầu mỗi khổ thơ) như diễn tả dòng tâm tưu triền, thi.

        tóm lại, qua bài thơ, người ọc thấy ược những ẩn ý sâu xa và những bài học mang tầm triết lís líu sắc mà nhà thơn gửi gắm tới người ọc, đ đ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ ộ . , ân nghĩa thủy chung trong quá khứ.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 11

        nguyễn duy nhà thơ có nhiều sáng tác gần gũi, mộc mạc. bài thơ “ánh trăng” của tác giả ược sáng tác năm 1978 tại thành phố hồ chí minh bài thơ mượn những hình ảnh vô vô giác đlàm la col th.

        bài thơ ánh trăng mở ầu bằng hình ảnh

        hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ.

        hình ảnh “ánh trăng” có thể nói đã trở thành biểu tượng đẹp trong tuổi thơ của tác giả, gắn bó với kỉ niệm tuổàin thơ qu. Ánh trăng nhẹ nhàng lan tỏa từ cánh đồng quê hương, từ dòng sông bến nước nơi giúp nuôi dưỡng tâm hồn của mỗi con ngư>i.

        Đến thời gian khi chiến tranh vất vả, ác liệt thì ánh trăng từ người bạn tuổi thơ đã chuyển sang thành người bạn tri âm thủ sons and chungt. tác giả nguyễn duy tinh tế khi nhân hóa ánh trăng thành một người bạn tri kỉ của những anh bộ đội tham gia chiến tranh. sự gắn bó giữa ánh trăng và người bộ đội thật đáng quý trọng biết bao. khổ thơ tiếp theo tác giả đã biến ánh trăng trở nên gần gũi và sắt son:

        trần trụi giữa thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa

        trong bất kì hoàn cảnh nào thì “ánh trăng” vẫn vẹn nguyên, phóng khoáng khiến cho tác giả có cảm giác “không bao giờ quên”. vầng trăng tỏa ánh sáng thể hiện tình nghĩa, chung thủy luôn nhắc nhở tác giả không được quên đi hình ảnh đáng ủ yà chung th. nhưng tác giả đã lãng quên đi hình ảnh vầng trăng:

        từ hồi về thành phốquen đèn điện của gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường

        vềc sống sau chiến tranh, hòa bình trởii, cuộc sống với ang đèn điện hiện ại tiện nghi đã khiến cho tac giả quên mất đi angr trìng chính là là qu đi ng trong hai khổ thơ sau giọng thơ chùng xuống, cách dùng từ “người dưng” gợi lên cảm giác xót xa.

        with người và ánh trăng từng là bạn tri kỉ, tri âm thân thiết nhưng giờ đây tác giả vô tâm, hờ hững xem như kẻ qua đường. phép so sánh “như người dưng” đã khiến người đọc cảm thấy đau đớn và xót xa. tình huống đặc biệt đã khiến tác giả nhận ra ngỡ ra nhiều điều:

        Đến khi “đèn điện tắt” tác giả giật mình nhận ra căn phòng tối om từ, sự chuyển biến nhanh chóng khiến mọi thứ tr.thay cửa sổ “bật tung”, tác giả cảm thấy hổ thẹn khi “đột ngột vầng trăng tròn”. câu thơ này thể hiện rằng từ xưa đến này trăng vẫn tròn như thế, chỉ có con người vô tâm mới không nhận ra.

        ến khổ thơ này, tac giả nhận ra sự vô tâm, quên lãng của bản thn ối với quá khứ, angr từng từng là người bạn thi thiết một thời gắn bó giờ ổ ổ ổ ổ. Đến khổ thơ cuối:

        vầng trăng tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhÁnh trăng im phăng phắcĐủ cho ta giật mình

        phép đối lập song song đủ làm cho lương tâm with người nhận ra được nhiều điều. tác giả dùng từ “vành vạnh”, “phăng phắc” để người đọc nhận ra sự nghiêm khắc của ánh trăng. Cuộc sống with nhiều sự thay ổi từ chiến tranh ến cuộc sống hiện ại mặc dù with người thay ổi, angr trìng xưa vẫn tròn vẫn bao dung và rộng lượng với with người. khổ thơ cuối để lại những sự xúc động, nghẹn ngào về ánh trăng thời hiện đại.

        giọng điệu bài thơ tâm tình, tự sự như là tự sự hoài or niệm về quá khứ của tac giả gắn bó với trăng, người bạn thiết bên nhau từ từi tHán tới khán. Ánh trăng của tác giả như nhắc nhở với con người về quãng thời gian chiến tranh khi người lính gắn bó với thiên nhiên.

        bài thơ nhắc nhở về tính thủy chung, biết yêu thương và quý trọng nhau, sống không được quên đi quá khứ xưa.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 12

        trong thơ ca, trăng vốn là nguồn cảm hứng sáng tác vô tận cho các thi nhân. ta biết đến ánh trăng làm bạn với bác trong ngục; ta biết đến một vầng trăng huyền bí của hàn mặc tử. và ta còn phải nhắc đến trăng trong tác phẩm Ánh trăng của nhà thơ nguyễn duy. vầng trăng tự nó như một thứ thuốc thử, một lời nhắc nhở đối với mỗi con người về cách sống, cách ứng xờ>c trong cup.

        mở đầu bài thơ, là hình ảnh xa xôi mà bình dị giữa con người và trăng:

        hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ

        lời thơ mộc mạc tựa như một lời thủ thỉ, tâm tình, kết hợp với điệp từ “với” cho thấy tuổi thơ ầy giản dị, mộc mạc, gắn bó với câ cây, Thiên ni ên nhi. và trong những người bạn ấy, không thể thiếu vầng trăng mát lành, luôn ở bên cạnh chia sẻ mọi buồn vui khó trong suốt quãng Ỻi tuổi th, “vủ trong suốt quãng Ỻi tuổi th, “vủ trong suốt quãng Ỻi tuổi th, “vủ trong suốt quãng Ỻi tuổi th.

        vầng trăng hơn một người bạn thấu hiểu và cảm thông cho những cảm xúc, những khó khăn, vất vả mà bạn phải trải qua. trăng hiện lên trần trụi gần gũi, không chút toan tính, vụ lợi: trần trụi với thiên nhiên/ hồn nhiên như cây cỏ. giữa trăng và người là hai hình tượng sóng đôi, song song đồng hành với nhau, nếu như trăng xuất hiện thì còn người lại luôn. Để rồi cuối khổ thơ thứ hai, with người phải giật mình, thảng thốt thốt lên:

        ngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa

        những tưởng những năm tháng bên nhau, cùng chia sẻ gian khổ ngọt bùi, with người sẽ không thể quên được người bạn tri ka m cỡn. nào ngờ cuộc đời có quá nhiều nỗi truân chuyên, nhiều điều lo lắng khiến ta vụt mất những điều giản dị và ý mghĩ binga. chữ “ngỡ” đặt đầu câu như một lời độc thoại thảng thốt, một lời ăn năn, sám hối muộn màng của con người. hạnh phúc bình dị, ơn sơ thuở nào bị cái hào nhoáng, xa hoa vật chất tầm thường che khuất mất, ểể ta vô tình lãng đung qung ᪻ng

        từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường

        khổ thơ thứ ba, vầng trăng đã được nhân cách hóa thành một with người cụ thể. ngỡ rằng vầng trăng ấy vẫn là tri kỉ, tình nghĩa bền chặt nào ngờ giờ đây lại chẳng khác gì người dưng nớc lã. thời gian có sức tàn pHá thật khủng khiếp, nó có thể biến một tình cảm vốn thiêng líêng, cao ẹp, nay trở thành những mối quan hệ như chưa hề quen biết. sự thật phũ phàng bởi thời gian, bởi lòng người thay đổi khó mà lường trước được.

        trong vòng xoáy của ồng tiền, with người mê lao vào tìm kiếm những xa hoa, dục vọng, ể rồi khi: gian tự chiêm nghiệm, suy ngẫm lại. Nguyễn duy đã lấy một sự vệc hết sức bình thường, mất đi, ển biến nó thành n nur thắt, ẩy bài thơ lên ​​ến cao trào, cũng chynnn bởi phút đ ơ ề ề ĩ ề ề ề ề ề ề ề ề ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ của mình trong cuộc sống.

        vội bật tung cửa sổĐột ngột vầng trăng tròn

        cả khổ thơ là những chuỗi hành động gấp gáp, liên tiếp nhau. khi with người ta mất đi ánh sáng nhân tạo, he lập tức phải tìm đến một nguồn sáng khác-ánh sáng tự nhiên. và đột ngột họ gặp lại người bạn năm xưa. họ ngạc nhiên, ngỡ ngàng, đến nỗi chẳng nói thành lời. Trìng vẫn vậy, vẫn vẹn tròn, thủy chung và biết bao cảm xúc ùa về trong tac giả: “ngẩng mặt lên nhìn mặt/ có ca rưng rưng/ như là ồng là bể/ như. >

        trong khoảnh khắc lặng im bất chợt, mặt người đối diện với mặt trăng, kí ức của những ngày gắn bó lại ùa về tác. là đồng, sông, bể, rừng những người bạn gắn bó trong suốt thuở thiếu thời và những năm tháng kháng chiến kiên cường, gian khổ. khuôn mặt của trăng chính là quá khứ ân nghĩa, thủy chung mà con người đã vô tình lãng quên. qua bao nhiêu thăng trầm, biến động trăng vẫn vẹn nguyên, vẫn thủy chung độ lượng với con người:

        trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhÁnh trăng im phăng phắcĐủ cho ta giật mình.

        khổ thơ vận dụng hàng loạt các từ láy: vành vạnh, phăng phắc, mỗi từ láy lại mang đến những giá trị biểu cảm khác nhau. từ láy vành vạnh cho thấy sự ân tình, thủy chung vẹn nguyên của vầng trăng từ quá khứ đến hiện tại. từ láy phăng phắc lại là cái im lặng giúp cảnh con người, cái nhìn ầy nghiêm khắc ểể con người nhận ra sự bội bạchín mạchín

        nhưng ồng thời sự im lặng ấy cũng cho thấy thái ộ bao dung, ộng của vầng trăng, hay rộng ra là của quá khứ, của nhân ủdân th. cái giật mình ở cuối bài cho thấy sự hối lỗi, đã nhận ra những sai lầm của bản thân. thật tinh tế và khéo léo, nguyễn duy đã sửng hình ảnh vầng trăng, c cng với qua trình nhận thức của nhân vật trữt tình ể làm bật lên tưng, củ ủm.

        bằng giọng điệu tâm tình tự nhiên, chân thành, hình ảnh giàu tính biểu tượng bài thơ như một lời nhắc nhở đở. nhắc nhở về lối sống ân tình thủy chung, biết ơn quá khứ, những người đã hi sinh để cho chúng ta có cuộc sống bình yên hạn bài thơ ra đời đã lâu, nhưng vẫn giữ mãi giá trị nhân văn tốt đẹp của nó.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 13

        bài thơ “Ánh trăng” của nguyễn duy ra đời năm 1978, năm đất nước đã bước vào công cuộc kiến ​​thiết xây dựng đư cuộc chiến tranh đã đi qua nhưng dư âm của nó vẫn còn vag vọng trong tâm hồn nhiều thế hệ, như một quy luật cuộc sống sau chiến tranh với nhng bộ bộ bề bề bề bề bề bề bề bề bề àn à à àn à àn àn àn àn àn àn àn à àn àn à àn àn àn àn àn àn. ân nghĩa của bao người. “Ánh trăng” ra đời trong dòng cảm hứng sám hối, tự truyện của văn học sau những năm 1978.

        Ánh trăng trong văn học luôn là đề tài gắn với lãng mạn. với nguyễn duy, ánh trăng biểu đạt một hàm nghĩa mới, mang dấu ấn của tình cảm thời đại. “Ánh trăng” là hình ảnh của quá khứ, là nhân dân, người lính, lí tưởng chiến ấu, “Ánh trezas” hoàn cảnh khác nhau trong cuộc đời ngưh. hai khổ đầu là sự gắn bó giữa người lính với ánh trăng. hai khổ sau là những lãng quên, hai khổ cuối cùng là lời tự thú, tự nhắc nhở mình không được lãng quên quá khứ.

        hình ảnh gắn liền với một quá khứ nghĩa tình gắn bó là ánh trăng tri kỉ: “vầng trăng tình nghĩa”. trong quá khứ ấy, người lính sống với vầng trăng, bầu bạn với vầng trăng. thời gian của quá khứ được tính theo trình tự trước sau: hồi nhỏ: những kỉ niệm mộc mạc mà đáng nhớ, hồi chiến ởngtranh. hai đoạn đó nghĩa tình gắn liền với trăng, vầng trăng là tri kỉ, tình nghĩa.

        ý nghĩa hàm ẩn trong những cach gọi tên vầng trăng đã nói lên mọi quan hệ gần gũi như Máu thịt của người linh và vầng trăng – vầng trject bộn bề cuộc sống hàng ngày. những bộn bề đã che khuất vầng trăng.

        từ hồi về thành phốquen ánh điện, cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường

        hình ảnh đối lập với vầng trăng, ánh điện cửa gương – là hình ảnh của tiện nghi vật chất. sự có mặt của những tiện nghi đã che lấp quá khứ, che lấp kí ức. so

        chỉ ến khi hình ảnh của những tiện nghi vật chất mất đi và sự bình lặng, trong ường tròn không thay ổi của vần ở ứ tr ứ . người đang lãng quên quá khứ. trăng giờ như gương mặt của quá khứ, gương mặt sáng trong, giản dị, nghiêm khắc soi tỏ tâm hồn người:

        ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưng rưngnhư là đồng, là bểnhư là sông, là rừng.

        trăng mang gương mặt của quá khứ: gương mặt sáng trong giản dị và nghiêm khắc soi tỏ tâm hồn người.

        trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhÁnh trăng im phăng phắcĐủ cho ta giật mình.

        trăng hình như chưa bao giờ thay đổi “cứ tròn vành vạnh”. cả bài thơ, sáu lần sử dụng hình ảnh vầng trăng để nói về quá khứ: vầng trăng khẳng định ý nghĩa tròn đầy như sự thuỷ chung trọn vẹn của nhân dân của những người đã từng nhường cơm sẻ áo cùng người lính.

        Ánh trăng không thay đổi bao nhiêu thì nỗi day dứt trong tâm hồn người lính ấy càng sâu sắc bấy nhiêu. tâm trạng tự thú, sám hối ở cuối bài thơ là lời nhắn nhủ với chính mình: không được lãng quên quá khứ, không đượnc v. cảm hứng tự thú và sám hối cũng đã được nguyễn minh châu diễn tả trong truyện ngắn “bức tranh” khắc họa bức chân dung sám hối của nhà văn đồng thời khẳng định bản chất tốt đẹp, hướng thiện vẫn luôn sống mãi trong tâm hồn người lính.

        “Ánh trăng” của nguyễn duy cũng là một hình thức để tỏ lòng sám hối. bài thơ kết thúc bằng một lời nhắc nhở chính mình của những người trong cuộc. với “Ánh trăng”, nhà thơ đã khắc họa hình ảnh của nhân dân, một nhân dân thủy chung, độ lượng.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 14

        nguyễn duy thuộc thế hệ nhà thơ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống mĩ. Ông đã có những tác phẩm hay, để lại ấn tượng trong lòng bạn đọc. một trong những bài thơ tiêu biểu là “ánh trăng”, bài thơ ược sáng tác năm 1978. bài thơ như một lời nhắc nhởi ọc tát. /p>

        trước hết, Ánh trăng gợi lên trong lòng người đọc những kỉ niệm sâu sắc, ấm áp và nghĩa tình của người chiến.

        “hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến trang ở rừngvầng trăng thành tri kỉ”.

        tuổi thơ êm đềm, hiền lành và bình dị gắn với đồng, sông, bể đã nuôi dưỡng tâm hồn của người chiến sĩ. Điệp từ “với” lặp lại 3 lần thể hiện sự gắn bó, liên hồi và da diết của cảm xúc, nhịp thơ. vầng trăng đã trở thành tri kỉ, thành người bạn tâm tình, gần gũi gắn bó với tuổi thơ tươi đẹp, trong sáng. cứ như thế, trăng theo nhịp bước người chiến sĩ lớn dần theo năm tháng, đến cả những nơi gian khổ, hiểm nguy nhến: tran lhấp: tran

        “trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa”.

        vầng trăng mang vẻ ẹp ơn sơ, mộc mạc nguyên thủy như vẻ ẹp của thiên nhiên, khiến cho nhn vật trữ tình cảm nhận dường như sẽ không baom vậy vậy là vậy vậy vậy vậy vậy thành người bạn, người đồng chí, đồng tình có linh hồn, nhịp đập và hơi thở riêng.nhưng vầng trăng không chỉ gắn liền với những kỉ niệm, không chỉ đẹp lung linh, tươi mới mà còn là lời nhắc nhở thầm kín của tác giả với người đọc về lối sống nghĩa tình, thủy chung.

        y

        “từ hồi về thành phốquen ánh điện của gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường”.

        cuộc sống thay đổi, con người cũng phải thay đổi mình để bắt nhịp với cuộc sống hiện đại để theo kịp nhịp nhảy của thời đại, nhưng một điều đáng buồn là vầng trăng tri kỉ-tình nghĩa năm nào giờ không còn nữa mà đã trở thành người xa lạ, dửng dưng. chynh cuộc sống hiện ại, văn minh và những tiện nghi đã làm with người ta quítn đi cai khứ kh ức nhọc mà anh hùng của mình, quên đt nh ững gì bì bì bì bì bì bd dị dị dị dị dị dị bì bd ị ị, thng khng khng ki ứ đ đt nh nhng gì bì bì bd dị dị, thi ứ ứ đ đt nhng g. he chỉ là người dưng nước lã, kẻ xa lạ, không quen biết. một tình huống bất ngờ xảy ra và chính khoảnh khắc ấy đã làm nổi lên tất cả vấn đề mà nhà văn muốn gửi gắm:

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổĐột ngột vầng trăng tròn”.

        từ láy “thình lình” xuất hiện ở đầu khổ thơ đã diễn tả tình huống mất điện đột ngột vào ban đêm. ba ộng từ “vội, bật, tung” ể tìm ang sáng ặt liền nhau đã diễn tả sự khó chịu, bức bối và hành ộng khẩn trương đi tìm nguồn sáng của with người. hình ảnh vầng trăng tròn tình cờ và tự nhiên ra giữa trời chiếu vào căn phòng tối om kia, vào khuôn mặt đang ngửa lên nhìn, trời từ láy “đột ngột” được lựa chọn rất đắt nhằm diễn tả một tình huống hết sức bất ngờ. khổ thơ giống như một nút thắt khơi gợi tâm trạng suy ngẫm cho người đọc:

        “ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì dưng dưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng”.

        vầng trăng xuất hiện thật bất ngờ dẫn đến sự đối mặt đầy xúc động. ngửa mặt lên nhìn mặt diễn tả một động tác vừa trân trọng vừa thân mật. Điệp từ “mặt” xuất hiện hai lần trong một câu thơ nhấn mạnh sự giao cảm giữa trăng và người trong một tư thế tập. Một Cái Nhìn Trực diện và cảm xúc Thiết Tha dâng Trong Trong Lòng nhà thơ, đó là cảm xúc về những kỉm niệm ấu thơ, những gì thân thiết, gần gũi êm ềM ềM ềM ềM ềM ềM ềM ềM ềM ềM hình ảnh vầng trăng gợi nhớ đến thiên nhiên, nơi con người đã đi qua, đã sống và gắn bó như máu thịt. cảm xúc “rưng rưng” là cảm xúc nghẹn ngào, bồi hồi, xúc động như trực trào nước mắt của nhân vật trữ tình:

        Tham khảo: Chim phướn mặt quỷ: Cách nuôi và Giá bán

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình”.

        mạch cảm xúc suy tưởng của nhà thơ đã phát triển thành chiều sâu tư tưởng mang tính chất triết lí về trăng. hình ảnh vầng trăng tròn vành vạnh biểu tượng cho quá khứ đẹp đẽ, vẹn nguyên, viên mãn, tròn đầy không bị phai nhạt. “ánh trăng im phăng phắc” là sự im lặng như tờ, không một lời trách cứ, mặc cho con người vô tình. như vậy một cách hình tượng, nhà văn nguyễn duy muốn gửi đến thông điệp sắc về nhân sinh cho người đọc: con người có thể lãng quên quá khứ, thiên nhiên nghĩa tình nhưng vầng trăng, quá khứ luôn tròn đầy, viên mãn, rộng lượng, vị tha. câu thơ có sự đối lập giữa trăng tròn vành vạnh và kẻ vô tình, giữa cái im lặng của trăng với sự giật mình, thức ổanh c. kết hợp với biện pháp nhân hóa, hình ảnh ẩn dụ và các từ láy “vành vạnh, phăng phắc” đã gợi lên chính xác sự tròn đầy của trăng, đồng thời gợi lên một không khí tĩnh lặng, đủ để xoáy sâu vào lòng người sự suy ngẫm, day dứt. Cái Giật Mình Là cảm Giác và pHản xạ tâm líc của một with người biết suy nGhĩ chợt nhận ra sự vô tình của bản ththn và sựnng nổi trong cach sống của mìnnnnnh, Can n. cần phải thay đổi không được phản bội quá khứ.

        lời thơ kết hợp tự sự với trữ tình. hình ảnh thơ bình dị, hàm súc, giàu sức gợi và mang nhiều ý nghĩa biểu tượng tất cả đã tạo nên một bài ợu gợá hay, ảu gợám hay

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 15

        nguyễn duy thuộc thế hệ nhà thơ quân đội trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống mĩ cứu nước đau thương và oanh liệt củta bài thơ Ánh trăng được viết tại thành phố hồ chí minh năm 1978, ba năm sau ngày giải phóng miền nam, thống nhất đất nước.

        Trong Cuộc sống hòa bình, một số người đã từng trải qua thử this, gian khổ, từng chứng kiến ​​sự hi sin quên những gian nan, cơ cực và những kỉ niệm thắm thiết nghĩa tình của một thời chưa xa.

        bài thơ là một lần “giật mình” nhìn lại của nguyễn duy. nó có tác dụng thức tỉnh bao người trước cái điều vô tình ấy.

        Ánh trăng trước hết là tiếng lòng, là sự tự vấn lương tâm của riêng nguyễn duy. nhà thơ đứng giữa hôm nay mà suy ngẫm về thời đã qua và từ tâm trạng riêng him, tiếng thơ ông cất lên như một lời nhắc nhở. Vầng Trìng ở đây Không chỉ là một hình ảnh cụ thể của ất trời mà còn là biểu tượng choc một qua khứ ẹp ẽ, là mối liên hệ giữa tâm tình riêng và ếm,. khái quát của bài thơ.

        bài thơ không chỉ ề ề cập ến this ộ thờ ơ, quay lưng ối với những hi sinh sinh, mất már của thời chiến tranh màn là chuyện nghĩa tình, nhh “ngu. nhắc nhở mỗi with người về lẽ sống chung thủy với chính mình.

        sự kết hợp khéo léo giữa tự sự với trữ tình đã tạo cho bài thơ dáng dấp của một câu chuyện nhỏ được ữ hon the kữ hon giọng điệu tâm tình được thể hiện bằng thể thơ năm chữ. hai khổ thơ đầu là cảm xúc của nhà thơ về ánh trăng khi chiến đấu trong rừng. khổ thứ là cảm xúc trước vầng trăng trong thành phố hòa bình. nhịp thơ ở phần này tự nhiên, nhịp nhàng. Ến khổ thứ tư, Giọng Thay Thay ổi, Thể Hiện this ộ ngạc nhiên ến ngỡ ngàng của tac giảc sự xuất hiện ột ngột của vầng tr__ng trong đt mất. giọng thơ trầm lắng, thiết tha ở hai khổ cuối rất hợp với sự hồi tưởng và suy tư lặng lẽ. dòng cảm xúc trữ tình của nhà thơ cũng tuôn chảy theo những lời tự sự. nhà thơ kể rằng:

        “hồi nhỏ sống với đồng,với sông rồi với bể;hồi chiến tranh ở rừng,vầng trăng thành tri kỉ.”

        nhà thơ tưởng không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa ấy. thế mà từ hồi về thành phố ăn sung mặc sướng, quen sống giữa những tiện nghi hiện ại, mới chỉ có mấy năm mà đhìn vầng trăng tình nghĩa nhườngs tác nhân gợi nhớ để từ đó tác giả bộc lộ cảm xúc của mình.

        “thình lình đèn điện tắt,phòng buyn-đinh tối om,vội bật tung cửa sổ,Đột ngột vầng trăng tròn.”

        Ánh trăng toả sáng căn phòng. chính vầng trăng xuất hiện bất ngờ trong bối cảnh ấy đã gây ấn tượng mạnh, thổi bùng nỗi nhớ về một thời máu xa chửa.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 16

        nguyễn duy là nhà thơ trường thành trong cuộc kháng chiến chống mỹ. những sáng tác của ông đi vào lòng người đọc bởi sự nhẹ nhàng, gần gũi, mộc mạc của ngôn ngữ qua bài thơ, “hơinam ẕrơm”. Bài Thơ “ANH TRăNG” ượC RUT RA TừP Thơ Cùng tên, Sáng tac nĂm 1978 tại thành phố hồ chí minh đã khiến người ọc cóc cóch nhìn nhận chân thực và sâu sâc hơn vềc cuộ tâm “ánh trăng”.

        Ánh trăng là hình ảnh xuyên suốt 4 khổ thơ, xâu chuỗi các dòng hoài niệm và suy nghĩ của một đời người về hiệi kh và quá. p

        bài thơ ược mở ầu bằng hình ảnh anger thân thuộc, gần gũi, gắn với những kỉm niệm ẹp gắn bó với tổi thơ, với năm that chiến tranh at:

        hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ.

        có thể nói hình ảnh “ánh trăng” đã thành biểu tượng xuyên suốt tuổi thơ của tác giả, gắn bó với những kỉ niệm khó quên. Ánh trăng tinh khiết, dịu nhẹ lan tỏa từ cánh đồng mênh mông, từ dòng sông bến nước – nơi nuôi dưỡng tâm hồn của mỗtai.

        ến những năm than “hồi chiến tranh ở rừng” gian khổ, vất vả, angr trìng từ kí ức tuổi thơ ấy đã thành t ìnhm tìnhm tìnhm tìnhm tthmtm tthmtm tthmtm tthmtm tthmtmtm, ng ìmtmtm, ng ìmtmtm tthmnhm tthmnhm tthmnhm tthmtnhm, ink. , son sắt. có thể nói nguyễn duy đã rất khéo, rất tinh tế khi nhân hóa ánh trăng thành một người bạn tri kỉ của những anh bộ đội hụ cụ. sự gắn bó quấn quýt, tình cảm chân thành và trong sáng giữa anh bộ đội và anh trăng thật đáng ngưỡng mộ.

        hai dấu mốc thời gian “hồi nhỏ” và “hồi chiến tranh” đã khiến cho ánh trăng trở nên gần gũi và nghĩa tình ở khổ thơ tiếp:

        trần trụi giữa thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa

        dù là ở đâu thì “ánh trăng” vẫn vẹn nguyên, gần gũi, phóng khoáng khiến cho tác giả có cảm giác “không bao giờ quên”, nhưng đó chỉ. vầng trăng tình nghĩa, chung thủy luôn là hình nhắc nhắc nhở tác giả không được phép quên đi.

        nhưng chính từ “ngỡ” ấy chính là dấu hiệu cho một sự rạn nứt, quên lãng ở khổ thơ tiếp theo

        từ hồi về thành phốquen đèn điện của gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường

        cuộc sống đô thị phồn hoa với đèn điện, cửa gương, với tiện nghi ầy ủ đã khiến cho tác giả quên mất đi ngườngi b. Ở hai câu thơ sau của khổ thơ này, giọng thơ chùng xuống khiến người đọc nghèn nghẹn. và đặc biệt cách dùng từ “người dưng” đã gợi lên cảm giác xót xa đến tột độ. từng là bạn tri kỉ, từng là “người” ngỡ như không quên, nhưng giờ đây tac giả vô tâm, vô tình, hờng xem như ka qa ưmkhng hông, phep so sanh ấ and nhiều nuối tiếc, day dứt, xót xa cho một sự thay đổi.

        Để rồi ở khổ thơ tiếp, tác giả đã tạo ra tình huống đặc biệt khiến tác giả nhận ra:

        ến khổ thơ này thì tứ thơ đã ột ngột thay ổi, cr lẽ chynh bản thn tac giả thay ổi lớn nên mới dẫn ến sự thay ổi bất ngờ của tứ như như như như như như như như như như như như như như như như Sau Chiến Tranh, tac giả trở vềi cuộc sống thường ngày, bận rộn với thực tại và có cr tể đã “quên mất” qua khứ, qua mất người bạn tri kỉ ngày xưa đó. chính cuộc sống đủ đầy hiện tại với đèn điện sáng trưng, ​​​​ánh trăng trở nên mờ nhạt. Đến khi “đèn điện tắt” tác giả mới giật mình, thảng thốt nhận ra căn phòng tối om và nhận ra lương tâm mình đã thay từ “thình lình” ược tac giả dùng một cach ộc đao, có thể nói đây chynh là “sự không vững” Trong tâm hồn, mọt sự chuyển biết bất ngờ, nhanh chong kh. cửa sổ “bật tung”, có một điều khiến tác giả cảm thấy hổ thẹn “đột ngột vầng trăng tròn”. Câu thơ này fo ý thơ rất lạ, nói đúng hơn là từ ngữ rất lạ, vầng trăng không thể “ột ngột” tròn ược, bởi vốn dĩ từ xưa ến nay nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nó nhận ra đ >

        thực sự ến khổ thơ này, tac giả đã nhận ra sự vô tâm, hờng của bản thân ối với quá khứ, ối với “người bạn tri kỉ” một thời gắn bó. với 4 câu thơ ngắn gọn, nhưng lại khiến người đọc thấy lương tâm của mình rung động lạ kì.

        Đối diện với ánh trăng, tác giả nhận ra “có cái gì rưng rưng”, là ánh trăng rưng rưng hay là lòng người rưng rưng, ​​​​có lẽ là cả. một sự hội ngộ bất ngờ và đầy day dứt của tác giả. Ánh trăng vẫn vẹn nguyên, vẫn tròn đầy và thủy chung như xưa, chỉ có con người đổi thay.

        Đến khổ thơ cuối, tứ thơ trở nên sắc nhọn:

        vầng trăng tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhÁnh trăng im phăng phắcĐủ cho ta giật mình

        một phép đối lập song song đủ khiến cho lương tâm của con người được thức tỉnh và ngộ ra nhiều điều. cach dùng từ “vành vạnh”, “phăng phắc” ủ ể người ọc nhận ra sự nghiêm khắc của angr trìng khiến cho with ngʃh thn, ᬉ nht mìn dù cuộc sống ổi thay, with và rộng lượng. khổ thơ cuối đã gieo vào lòng người đọc nhiều cảm xúc khó tả và thức tỉnh những người đang dần lãng quên đi quá kh.

        bài thơ “angrăng” của nguyễn duy với tứ thơ lạ, ộc đao, Cách Viết Mới Mẻ, hấp dẫn, từ ngữ “ộc” và hơn hết là tình của tủ đ ạ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ ọ bài học sâu sắc nhất.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 17

        nguyễn duy là nhà thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống mỹ cứu nước. những sáng tác của ông đi vào lòng người đọc bởi sự chân thành, gần gũi và mộc mạc. bài thơ “ánh trăng” là một bài thơ rất hay của nguyễn duy, đó là là lời nhắc nhở về những năm tháng chiến ấu lao của ẟ tác gi k. p>

        bài thơ là mạch cảm xúc từ quá khứ đến hiện tại. bài thơ mở ầu với hình ảnh ánh trăng gần gũi, thiết, gắn bó với những kỉ niệm tuổi thơ ẹp ẽ trong những năm táng chiến li: tran

        hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ.

        Đoạn thơ như một lời tâm sự hoài niệm về quá khứ gắn bó với trăng trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt của tác giả. Một cuộc sống hòa quyện với thiên nhiên, với ất trời “với sông, với bể”, một cuộc sống hết sức bình yên mà cũng không Kém phần nhộn nhịp. trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, sống trong rừng sâu, âm u quạnh vắng, trăng ăã trở thành người bạn tri kỉ của tác giả.

        “trần trụi với thiên nhiên….cái vầng trăng tình nghĩa”

        trăng đẹp giản dị, thuần khiết, không cần trang điểm, không cần sắc màu, trăng vẫn đẹp một cách vô tư và hồn nhiên. cứ ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ quên cái vầng trăng tri kỉ, vầng trăng tình nghĩa ấy, nhưng không phải thế:

        “từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường”

        chiến tranh kết thúc, người lính rời chiến khu để về với cuộc sống phồn hoa, tấp nập chốn thị thành. Cuộc sống chốn pHù du, hoa lệ với “ang điện, cửa gương” dường như đã làm cho with người tang dàng lãng quên quá khứ, dù đó là một qua khứ hết sức thuộc. Cuộc sống hiện ại ấy khiến cho with người dễ quên đi lời hứa sẽ mãi là “angr trìng tình nghĩa” đã cùng nhau đi qua những nĂm than khốc liệt của chiến đ trăng giờ chỉ là “người dưng” không quen biết. Giọng thơ như chùng xuống, như nghẹn lại, một cảm xúc khó tả khiến cho con người ta cảm thấy có lỗi.

        nhưng cuộc đời thường xoay vần, không có gì là tồn tại mãi mãi cả. nhà thơ đã tạo ra một tình huống đặc biệt khiến tác giả nhận ra:

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn”

        Đoạn thơ mang đến một cảm xúc đột ngột. NHữNG ộNG từ, từ từ mạnh đã gợi tả sức ménh liệt trong dòng cảm xúc của nhà thơ “thình lình”, “vội”, “bật tung”, “ột ngột” chính là sự sự sự sự sự sự khi thành phố bị mất điện. trăng vẫn tròn như vậy, vẫn vẹn nguyên chỉ có con người là thay ổi, là không nhận ra hay vô tình quên đi mất những kớ ỉniṻp vh.

        chính trong hoàn cảnh ấy những kỉ niệm cũ lại ùa về, nhà thơ bỗng thấy được người bạn tri kỉ năm xưa trong một niềm òui v:

        “ngửa mặt lên nhìn mặt

        …như là sông là rừng”

        mặt ối mặt với vầng trăng hiền hòa, kí ức về ồng, sông, bể, rừng khiến tac giả chạnh lòng yếuối, một cảm giác xót xa tủn khi veyhhhhh t.

        khổ thơ cuối mang tính hàm nghĩa độc đáo, đưa tới chiều sâu tư tưởng triết lí:

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình”

        Trìng vẫn thế, vẫn “Tròn vành vạnh”, vẫn cứ im lặng không một lời trach Mó with người nhưng with người lại vô tình lãng quên trìng ể ể rồi khi gặp lạ ốnh lãng quên trăng ể ể rồi khi gặp lại ốnh lãng quên trăng ể ể rồi khi gặp lại ốnh lenes sự ối lập giữa trìng và người ủ ể khiến choc lương tâm khổ thơ như lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thấm thía, sâu sắc cho những ai đang dần lãng quên đi quá khứ.

        với giọng điệu tâm tình, thủ thỉ, “angrăng” bài thơ là lời nhắc nhở con người phải biết sống tình nghĩa, không được lãng quên quá khứ.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 18

        nguyễn duy là một nhà thơ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống mĩ cứu nước . thơ của ông đầy ắp cảm xúc trữ tình và giàu triết lí sâu sắc. “Ánh trăng” sang tác năm 1978 – ba năm sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Đây như một lời nhắc về những năm tháng khó khăn, cuộc đời người lính gắn bó với quê hương, thiên nhiên, đất.nư>

        Bài Thơ ANH TRăNG NHư MộT Câu Chuyện Kể Theo Trình Tự Thời Gian Hơn NữA Bài Thơ Chỉt Viết Hoa Chữ Cái ầu Mỗi Khổ, Cả Bài Chỉ Cóc Một DấU CHấM VII Này tệ sạ s tinh. trước hết là hình ảnh vầng trăng trong ký ức của nhân vật trữ tình.

        “hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ”

        hồi là mốc thời gian đưa nhân vật trữ lình trở về với kí ức tuổi thơ. Điệp từ “với” kết hợp phép liệt kê: ồng, sông, bể nhấn mạnh mối quan hệ gắn bó giữa con người và thiên nhiên, ộo mở giant khên, mở giant không. cong người có thể ngắm trăng ở bất cứ nơi đâu. phép nhân hoá giúp trăng trở thành một con người, một người tri kỉ. theo thời gian, with người cũng bắt đầu trưởng thành rồi trở thành người thành người lính chiến đấu trong quân ngũ. trong những đêm trèo đèo lội suối, băng rừng hay những đêm phục kích chờ giặc, trăng luôn đồng hành cùng người chiến sĩ cù dù

        “trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa”

        thuở ấy with người sống hồn nhiên, giản dị, chân thật, gắn bó với thiên nhiên như cây cỏ sông suối. phép nhân hoá đã cho thấy trăng và người giờ đy không chỉ là người bạn tri kỉ mà đã trở thành người bạn tình nghĩa ngỡ ỡ ngh,kh nhth

        thời gian qua đi, with người giờ đây cũng thay đổi, hình ảnh vầng trăng hiện tại (in 1978) trong suy nghĩ của tác giả cũng đã oth mán.

        “từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường”

        chiến tranh kết thức, người chiến sĩ trở về với cuộc sống đời thường. nhân vật trữ tình trong bài thơ này cũng trở về với cuộc sống của người dân thành phố, mải mê với những điều mới lạ, những thiết bị tân tiến “ ánh điện cửa gương” không còn nhớ tới quá khứ, tới người bạn tri kỉ hồi nào. vầng trăng vẫn xuất hiện theo vòng tuần hoàn của thời gian nhưng giờ đây lại hoà cùng với ánh điện, mờ nhạt trong tâm tưởng i ngư cuộc sống tiện nghi hiện đại đã khiến tâm hồn con người có chút đổi thay, vô tình lãng quên đi quá khứ, cố nhân.

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn”

        một hiện tượng xảy ra trong ời sống của người dân thành phố, khi ấy không gian tối om và theo bản năng họ tìm tới ánh ánh sáng v. cấy không từ láy “thình lình, đột ngột” cho thấy sự bất ngờ trong giây phút gặp lại cố nhân. Ánh sáng của trăng soi tỏ căn phòng tối, soi vào từng ngóc ngách tâm hồn con người, soi cả vào kí ức đã bị lãng quên của nhân vật t. Để từ đây, họ nhận ra mình đã từng là một kẻ vô tình vô nghĩa với trăng, với quá khứ, với nhân dân, đất nưc. hiện tượng mất điện không qua xa lạ với người dân thành phố nhưng có lẽ đy là cai cớ ể ể tac giả tản chủ ề ề, tưng, bước ngoặt trong c chuy ệ nh.

        “ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì dưng dưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng”

        nghệ thuật ẩn dụ được tác giả sử dụng thành công khi để mặt người đối diện đàm tâm với mặt trăng. Ánh sáng soi tỏ tâm tưởng của nhân vật trữ tình giúp họ nhận ra những sai lầm của bản thân. Để từ đây có thể bộc lộ được cảm xúc rưng rưng, ​​​​nghẹn ngào đang dâng trào trong lòng họ.

        khổ thơ cuối bài mang ý nghĩa biểu tượng của vầng trăng:

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắckể chi người vô tình”

        hình ảnh trăng vừa mang nghĩa tả thực vừa mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc cùng với đó là nghệ thuật nhân hoá ánh trăng trở thành một nhân chứng nghĩa tình , nghiêm khắc nhắc nhở con người về thái độ sống uống nước nhớ nguồn. Trìng Bao Dung ộ Lượng, Không Oán trach “Kể Chi Người vô tình” nhưng cũng khiến with người giật mình ểể nhìn lại bản thân đã là người vô tình vô v ô nghĩa. Ở khổ thơ này ta thấy được hai hình ảnh song song mà đối lập: đối lập giữa cái tròn vành vạnh của trăng với sựhût vôt; đối lập giữa cái im phăng phắc của trăng và hành động giật mình của nhân vật trữ tình. khổ thơ cuối bài mang ý nghĩa tư tưởng của vầng trăng đồng thời mang đầy tính triết lí, chủ đề của tác phẩm.

        bài thơ ánh trăng thành công với giọng điệu tâm tình nhịp thơ trôi chảy tự nhiên mà sâu lắng, hình ảnh giàu giá ị lt ếl t mani trị gh qua đây tac giả muốn gửi tới tất cả mọi người, ặc biệt là thế hệ trẻ chung ta một bài học về ạo lý: sống với hiện tại, nghĩ về tương lai và nhớ về về về về về về về về về về về về về về về về về về về về về về về v

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 19

        nguyễn duy là nhà thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống mỹ thơ nguyễn duy đậm vẻ dung dị, hồn nhiên trong sáng nhưng lại thấm đẫm những chiêm nghiệm về cuộc đời khiến bạn đọc phải trầm tư sâu lắng, suy nghĩ chiêm nghiệm. Bài Thơ ANH TRăNG Là Bài Thơ Tiêu Biểu Cho Phong Cách Của Nguyễn duy, Nó Gợi NHắC with NGườI ặC Biệt Là Người Lynh Nhớ Về Quá Khứ Gắn Bó với Thiên Nhiên ấất nước.

        bài thơ Ánh trăng được sáng tác năm 1978 in trong tập thơ cùng tên. nguyễn duy viết bài thơ sau khi cuộc kháng chiến đã kết thúc, with người trở lại với cuộc sống hiện đại quên đi quá khứng sau. bài thơ ca ngợi thiên nhiên tươi đẹp, ánh trăng sáng gắn bó với người lính trong suốt những năm tháng trên chiến trường đồng thời nhắc nhở con người phải sống ân nghĩa thủy chung, giữ trọn đạo lý tốt đẹp.

        mở đầu bài thơ là hình ảnh ánh trăng thiên nhiên của tuổi thơ bình dị in sâu trong kí ức nhà thơ. giọng thơ đền đạn trầm ổn như kể về một câu chuyện tốt đẹp trong quá khứ.

        “hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ.”

        vầng trăng gắn bó với nhà thơ trong suốt quá khứ khi là một cậu bé. Hình ảnh Trìng hiện lên cùng với “ồng, sông, bể”, cach gieo vần lưng làm choc câu thơ trở nên mềm mại uyển chuyển ồng thờy một tơi tơi ới ới ới ới ới ới ới ới ới ới ới ới ới ới ớ Điệp từ “với” càng khẳng định điều đó. Ến khi chiến tranh bùng nổ cậu bé năm nào trưởng thành và tham gia kháng chiến, vầng trăng cũng theo chân người lính trẻ, ồng hành vớƫcới cậngu nhà thơ sử dụng từ “hồi” để nhấn mạnh sự hồi tưởng về quá khứ khi có vầng trăng. gắn bó suốt tuổi thơ cùng những năm tháng xông pha chiến trường, vầng trăng đối với người lính đã trở thành người bạn tringthi.</ k

        nhà thơ cũng đã bày tỏ tình cảm da diết của mình với vầng trăng tri kỉ:

        “trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa.”

        nhà thơ đã miêu là vầng trăng như một người bạn thực sự. Các từ “Trần trụi, hồn nhiên” thể hi ện tính cach của vầng trăng là một người bạn chân thật và thẳng như cây cỏ thi nhên non gắn bó với trìng như thế nh ế đi tình bạn tri kỉ thân thiện bao lâu nay. như từ ngỡ đặt đầu câu như báo hiệu một chuyện gì không hay sẽ xảy ra. chính nhân vật trữ tình đã quên đi ánh trăng tình nghĩa khi về với cuộc sống hiện đại:

        “từ hồi về thành phốquen ánh điện, cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường”

        sau khi chiến tranh kết thúc, with người trở lại với ời sống hiện ại, trởii với những cơ sởt chất hiện ại “ang điện, cửa gương” thì dần qu đ chiến, with người mải tất bật với công việc , với nhịp sống nhanh, sống vội của người hiện đại nên đã quên ngđi vê. vậy nên vầng trăng đi qua ngõ thì như người dưng qua đường. nghệ thuật nhân hóa cùng so sánh đã biến trăng thành một with người có tri giác.

        nguyễn duy đã xây dựng một tình huống truyện trong thơ, tạo kịch tích, nút thắt cho câu truyện thơ về vầng trăng:

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn.”

        từ lay thình lình ược ặt lên ầu câu nhấn mạnh đy là một tình huống ặc biệt chưa có sự chuẩn bịcc khiến with người bất ngờ. trong không gian sáng ánh đèn điện, thì with người không nhìn thấy trăng và khi đn điện vụt tắt, phòng building tủi om with người đã hành bộng the Động từ mạnh vội, bật, tung được đặt cạnh nhau cho thấy hành động nhanh mang tính bộc phát của with người. từ đột ngột cho thấy thái độ bất ngờ ngạc nhiên đến kinh ngạc của con người khi nhìn thấy ánh trăng. p.

        sự xuất hiện đột ngột của vầng trăng làm cho bao nhiêu kỉ niệm của tuổi thơ ùa về khiến nhà thơ thấy có gì đó rƑó ng mup>

        “ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưng rưngnhư là đồng, là bểnhư là sông, là rừng”.

        gặp lại người bạn xưa, quá khứ ùa về như dòng thác, nhà thơ không kiềm được lòng mình mà rưng rưng muốn khóc. trong một câu thơ tác giả đã sử dụng hai từ “mặt” ể ể, mặt ở đ đy là mặt tr. tranh gian khổ ác liệt đồng hành cùng ánh trăng xưa. chính nhà thơ như nhận ra sự bạc bẽo vô tình của mình

        kết thúc bài thơ là một chiêm nghiệm sâu sắc của tác giả về vầng trăng về with người

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình… ”

        trăng vẫn cứ tròn đầy trong trẻo, vẫn tròn vành vạnh. từ láy vành vạnh như khẳng ịnh sự nguyên vẹn của trăng khẳng ịnh tình nghĩa khăng khÍt không nht the -thi nh àn àn àn àn à. Ánh trăng như một người bạn nghiêm khắc nhưng bao dung. dù người đã quên ánh trăng nhưng trăng vẫn ở đó mạng quá khứ nguyên vẹn thủy chung chờ đợi with người. sự im lặng của trăng càng làm cho con người thấy được sự vô tình bạc bẽo của mình. và cái giật mình kết thúc bài thơ là cái giật mình thức tỉnh lương tâm, tìm lại con người có tình nghĩa như phút ban đầu. Đó là cái giật mình đáng trân trọng mà con người cần có.

        ANH TRăNG DườNG NHư THOOT R KHỏI CâU TRUYệN THơ ầY ý NGHĩA CủA NGUYễN DUY ểN VớI ộC GIả, MỗI NGườI ềU COR MộT ANH TRăNG RIêNG MìnH hình tượng ánh trăng sẽ mãi trường tồn cùng với tên tuổi nguyễn duy.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 20

        bài thơ “Ánh trăng” được nguyễn duy sáng tác năm 1978 và được đưa vào tập thơ “Ánh trăng. tập này đã ược tặng giải a của hội nhà văn việt nam năm 1984. Thông qua hình tượng nghệ thuật “angr trown” và cảm xúc của nhà thơ, bài thơ đ với quá khứ gian lao, tình nghĩa.

        cuộc đời của mỗi con người dù đi đâu về đâu cũng không bao rời xa vầng trăng tình nghĩa. chỉ có with người có lúc lãng quên trăng, chứ trăng bao giờ cũng ở bên người, sẵn sàng cùng người sẻ chia tâm sự. chính vì thế, đối với ai trăng cũng sẵn sàng làm tri kỉ. Đối với nguyễn duy cũng vậy:

        “hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ”

        thể thơ năm chữ với nhịp điệu linh hoạt thể hiện sự vận động của không gian – thời gian. Cái there are bằng hình ảnh không gian (ồng-sông-bể-rừng) diễn tả sự vận ộng của thời gian: qua trình trưởng thành của tac giả (nhỏ-trưởng thành-đi chiến ấn ấ ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn ấn. niệm đẹp biết bao con người sống với thiên nhiên, Với Trìng Chan Hòa, Gắn Bó Không gì ngăn cach ược. từ “với” ược điệp lại ba lần nhằm diễn tảt thời niên thiếu đi nhiều, ược cảm nhận nhữn vẻn vẻn vẻn vẻn vẻ kỉ niệm thời niên thiếu vui cùng trăng, sống với trăng đã trở thành những ấn tượng khắc sâu trong tâm trí không ჻

        trưởng thành rồi đi chiến đấu trên những nẻo đường hành quân, phải lặn lội trong rừng sâu núi thẳm, trăng là bạn đồng hành đã chia sẻ ngọt bùi, cùng hân hoan trong niềm vui chiến thắng hoặc cùng ngậm ngùi, bồn chồn với nỗi nhớ nhà, nhớ quê. nên trăng là tri kỉ, là nghĩa tình.

        khổ thơ thứ hai là tiếng lòng hoài niệm về những năm thang gian lao đã qua của cộc cup ời người lynh gắn bó với thihi nhiên ất nước bình dị, hiền hậu h>/p>/p>/p>

        “trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa”

        vì tâm hồn người chiến sĩ vô tư hồn nhiên trải lòng ra với thiên nhiên nên không gì ngăn cách được. con người lúc bấy giờ, cuộc sống lúc bấy giờ chân thật, vô tư, không lọc lừa, không có những toan tynh mà sống tự nhiên “hồ vầng trăng là biểu tượng đẹp của những năm tháng ấy, đã trở thành “vầng trăng tri kỉ”, “vầng trăng tình nghĩa” ngỡ không bacó. một ý thơ lay động tâm hồn, như một sự thức tỉnh lương tâm đối với những kẻ vô tình: “ngỡ không bao giờ quên”. từ “ngỡ” như một điểm nhấn, mang tính dự báo là sẽ quên, trong đó như có lời tác giả tự trách mình…

        “từ hồi về thành phốquen với ánh điện của gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư vầng trăng qua đường”

        ở thành phố ầy ủ tiện nghi vật chất, ở buyn đinh cao ốc, quen với ánh điện cửa gương, hoàn cảnh sống đãhay ổi con người cũng dễ ễi thay, cón, thhhnh, tha -thhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnhnh thhnh thhnhnh thhnhnh thhnhnh thhnhnhnhnhnh thhnhnhnh thnhnhnh thnh thhnhnh lú, thhnh tha -lúes “ăn ở bạc”. cuộc sống hiện tại chói lòa ánh điện đã làm lu mờ ánh sáng hiền dịu của vầng trăng. trăng được nhân hóa đi qua ngõ mà như người dưng qua đường. tac giả xây dựng hai hình ảnh ối lập giữa vầng trăng tri kỉ của qua khứ với vầng trìng với vầng trăng “như người dưng trong qua đ sự ối lập này di di di sự trước bao vinh hoa phú quý, người ta có thể phản bội lại chính mình, thay đổi tình cảm với nghĩa tình đã qua. và đó cũng là một quy luật của cuộc sống tình cảm của con người. nhà thơ tố hữu cũng đã có lần viết:

        “mình về thành thị xa xôinhà cao nào thấy núi đồi nữa chăngphố đông còn nhớ bản làngsáng đèn còn nhớ mảnh trăng giừnga?”

        trăng đâu cao xa, trăng gần gũi, thân thương, trăng là nghĩa tình, là tri kỉ, không bao giờ phản bội. chỉ có with người hờ hững với trăng. nguyễn duy tự vấn, tự trách mình vô tình, coi trăng như “người dưng qua đường”.

        kết cấu của bài thơ có chút kịch tính khi chuyển qua khổ thứ tư gây bất ngờ, đột ngột:

        “thình lình đèn điện tắtphòng buyn đinh tối omvội bật tung cửa sổđột ngột vầng trăng tròn”

        tình huống mất điện ột ngột Trong đêm là chuyện hiếm gặp ở Thanh phố ta Trong những nĂm thang ấy (1978) Khiến tac giả vốn đ đi với alg, knhnh n. vội bật tung cửa sổ” rồi “đột ngột vầng trăng tròn”. các từ “vội”, “bật tung”, “đột ngột” diễn tả trạng thái cảm xúc mạnh mẽ, bất ngờ. Ánh trăng tròn hiện lên giữa bầu trời sừng sững, giữa bầu trời ấy đâu phải khi “đèn điện tắt” mới có? cũng như những tháng năm quá khứ, vẻ đẹp của đồng, sông, bể, rừng không bao giờ mất đi. chỉ có điều with người có nhận ra hay không mà thôi.

        “ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rung rungnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng”

        từ “mặt” được dùng với nghĩa gốc và nghĩa chuyển – mặt trăng, mặt người – trăng và người cùng đối diện đàm tâm. với tư thế “ngửa mặt lên nhìn mặt” người ọc cảm nhận sựng im, thành kính và trong phút chốc cảm xúc dâng trào khi gặp lại vầng trăng: “có cai gì gì rưng”. rưng rưng của những niềm thương nỗi nhớ, của những lãng quên lạnh nhạt với người bạn cố tri; của một lương tri đang thức tỉnh sau những ngày đắm chìm trong cõi u mê mộng mị; rưng rưng của nỗi ân hận ăn năn về thái độ của chính mình trong suốt thời gian qua. một chút áy náy, một chút tiếc nuối, một chút xót xa đau lòng, tất cả đã làm nên cái “rưng rưng”,cái thổn thức trong sâu thẳm

        và trong phút giây nhân vật trữ tình nhìn thẳng vào trăng – biểu tượng ẹp ẽ của một thời xa vắng, nhìn thẳng vào tâm hồn của mình, bao kỉm niệm tâm tâm tâm t Kí ức về quãng ời ấu thơ trong sáng, về lúc chiến tranh Mou lửa, về cai ngày xưa hồn hậu hi hi hện lên richta dần Theo dòng cảm nhận trào dâng, “như là ồng l àng l àng l àng”. Đồng, bể, sông, rừng,những hình ảnh gắn bó nơi khoảng trời kỉ niệm.

        cấu Trú Song hành của hai câu thơ, nhịp điệu dồn dập cùng biện phapc tu từ so sánh, điệp ngữ và liệt kê như muốn khắc họa rõ hơn kí trăng lớn lao sâu nặng, nghĩa tình, tri kỉ. CHYNH THứ ANH SÁG DUNG Dị đôn Hậu đó của Trìng đã Chiếu tỏ nhiều kỉ niệm thân thương, đánh thức bao tâm tình vốn tưởng chừng chừnnnnnnnnnnnn ng ng. chất thơ mộc mạc chân thành như vầng trăng hiền hòa, ngôn ngữ hàm súc, giàu tính biểu cảm như “có cái gì rưng rưng”, đoạn ố đhán hò.

        khổ thơ cuối cùng mang nhiều ý nghĩa đưa tới chiều sâu tư tưởng mang tính triết lý:

        “trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhánh trăng im phăng phắcđủ cho ta giật mình”

        hình ảnh “trăng cứ tròn vành vạnh” là tượng trưng cho quá khứ nghĩa tình, thủy chung, đầy đặn, bao dung, nhân hậu. trăng không trách móc, hờn giận “người vô tình”vì đó là vầng trăng độ lượng, khoan dung, là truyền thống nhân hậu của dân t.

        hình ảnh “angăng im phăng phắc” cũng là hình ảnh của lương tâm nghiêm khắc nhắc nhở từ chynh sự im lặng của mình về sự thủy chung, gắn bó với qui ớ vớn ​​vớn v. chính cái im phăng phắc của vầng trăng đã đánh thức con người, làm xáo động tâm hồn người lính năm xưa. with người “giật mình” trước ánh trăng là sự bừng tỉnh của nhân cách, là sự trở về với lương tâm trong sạch, tốt đẹp. Đó là lời ân hận, ăn năn day dứt, làm đẹp con người. mạch cảm xúc của bài thơ lắng kết trong cái “giật mình” cuối bài thơ. Đây là sự ăn năn tự trách để nhắc nhở mình phải sống có nghĩa tình đừng quên ân tình của quá khứ dù bấnt cì.

        với giọng điệu tâm tình tự nhiên, hình ảnh giàu tính biểu cảm, “angrì trìng” nhắc nhở with người về lẽ sống ân tình thủy chung v thiên nhiên nhiên êc. từ đó, ta thêm trân trọng quá khứ, có thái độ sống “uống nước nhớ nguồn”.

        tố hữu trong bài thơ việt bắc đã từng nhắc đến vầng trăng nghĩa tình, thủy chung ấy. Một sự kiện chính trị đã chuyển ho thành thơ ca the cach tâm tình hoá chính là một ặc trưng của lối thơ trữ tình – chh trữt cị việc “dời đô” đô gió ngàn”) đã thành câu chuyện tình chung thủy của người cách mng v ới rừng ới ếi ếi ếng ếng ếng ếng ếng ếng ếng, v. , với chính mình.Đôi trai gái xưng hô theo lối rất dân gian: ta – mình. nỗi băn khoăn lớn nhất của ta và mình trong cuộc chia tay giã bạn là ân tình – chung thuỷ:

        mình về thành thị xa xôinhà cao, con thy núi ồi nữa chăng? p>

        “mình về mình có nhớ ta” đã là chuyện chung thuỷ! nhưng “mình đi mình có nhớ mình” thì ân tình chung thuỷ đã được đẩy tới một mức thật sâu. mình đi khỏi việt bắc là đi khỏi thời gian khổ, nơi gian khổ, có thể mình quên ta phụ ta. nhưng minh có nhớ chính minh chăng, có phụ chính minh được chăng? nơi phố đông, sáng đèn có con nhớ đến những tháng ngày vất vả, gian lao, nghĩa tình, thủy chung nơi rừng núi? những câu hỏi thâm thúy ân tình như vậy đã giúp tố hữu dân gian hoá, truyền thống hoá một vấn đề của cách mạng, vấn đề h môy. người ra đi cũng trả lời, cũng ghi lòng tạc dạ với một tinh thần như thế. thế nhưng, khi ến với bài thơ angr trìng của nguyễn duy, ta bòng

        hình ảnh vầng trăng và người lính là hai hình tượng vốn có sự gắn kết bền chặt trong thi ca. Có lẽ, Không Gian Chiến ấu của người lynh thường là nơi rừng noui, không gian lặng lẽ, chỉ cóng là sự vật rực rỡt nhất, gợi nhớt, lặ ố nn ộn ộn ộn ộn ộn ộn ộn ộn ộn ộn trong bài thơ Đồng chí, nhà thơ chính hữu đã có những lời thơ thật there is:

        Đêm nay rừng hoang sương muốiĐứng cạnh bên nhau chờ giặc tớiĐầu sung trăng treo.

        ba câu thơ vừa mang nét mờ ảo lại mang nét tả thực, có thể nói nó chính là cái táo bạo mới mẻ và nhà thơ khám phá. Đây là bức tranh đẹp về tình đồng chí, là biểu tượng cao cả về cuộc đời người chiến sĩ. hình ảnh “rừng hoang sương muối” gợi sự khốc liệt, khắc nghiệt đến ghê rợn của thiên nhiên, của chiến tranh. Đối lập với thực tại khắc nghiệt ấy là hình ảnh bầu trời đêm “đầu súng trăng treo” vừa rất thấc vựn: m

        “sung” và “trăng” – hai hình ảnh tưởng như ối lập song lại thống nhất hòa quyện – là cứng rắn và dịu êm – là gần và xa – là thực tại và mơng – là chất chất chi trữ tình – là chiến sĩ và thi sĩ.

        hiếm thấy một hình tượng nào vừa đẹp,vừa mang đầy đủ ý nghĩa như “Đầu súng trăng treo” của chính hữu. Đây là một phát hiện, một sáng tạo bất ngờ về vẻ đẹp bình dị và cao cả trong tâm hồn người chiến sĩ. khoảng cách giữa bầu trời và mặt đất chưa bao giờ lại gần đến thế nó chỉ cách nhau một chữ “treo” mà thôi. phải chăng ngoài ý nghĩa lãng mạn nhà thơ còn muốn thể hiện một ý nghĩa sâu xa khác? Đó chính là mong muốn khát vọng về một ngày mai hòa bình và hạnh phúc? sau đêm nay ngày mai bình minh sẽ ló dạng xua tan đi những cái buốt giá của thời gian và không gian?

        có thể nói ba câu thơ cuối cùng của bài thơ như một lời kết nhẹ nhàng và lắng đọng trong tâm trí của người chiến sĩ cũg. nó đã gợi cho người đọc biết bao nhiêu ấn tượng bao nhiêu suy nghĩ đặc sắc. Đó là ánh sáng của tự do, của độc lập mà chúng ta hướng tới trong một tương lai không xa.

        với giọng điệu tâm tình tự nhiên, hình ảnh giàu tính biểu cảm. “ANH TRăNG” CủA NGUYễN DUY NHư MộT LờI Tự NHắC NHở Về NHữNG NăM THÁNG GIAN LAO đã qua của cup cộc ời người linh gắn bó với thiên nhiên, ất ng ước. bài thơ ý nghĩa gợi nhắc, củng cố ở người đọc thái độ sống uống nước nhớ nguồn, ân nghĩa thủy chung cùng quá. vì vậy, bài thơ dung những lời lẽ, tình đời, tình người vẫn vấn vương cùng người đọc.

        phân tích bài thơ Ánh trăng – mẫu 21

        Đối với con người vầng trăng là một hình ảnh vô cùng quen thuộc. gần như đêm nào chúng ta cũng có thể nhìn thấy ánh trăng. nếu là trẻ nhỏ thì còn thích nữa vì có ngày hội trăng rằm. chính vì điều đó mà trăng xuất hiện trong thơ không khiến chúng ta ngạc nhiên. trăng từng xuất hiện trong thơ của bác, xuất hiện trong thơ của hàn mạc tử,… nhưng mỗi bài thơ lại khai thác ánh trăng ở một nhía ckh. bài thơ Ánh trăng của nguyễn duy cũng vậy.

        Ánh trăng được nguyễn duy sáng tác vào năm 1978 khi ông đang sống ở tp hồ chí minh. nếu nói về ý tứ mới mẻ thì toàn bộ bài thơ không có gì là mới. thể thơ 5 chữ đã quá quen thuộc với các nhà thơ hiện đại. hình ảnh ánh trăng trong thơ cũng đã quá quen thuộc nếu không muốn nói là cũ. thế nhưng bài thơ angr trìng của nguyễn duy vẫn có sức lay ộng người ọc bởi nó xoáy sâu vào tâm lý hướng về nguồn cộa coni vầng trăng đã đồng hành cùng với ông suốt từ tấm bé vậy mà đã có lúc ông lãng quên nó. mở đầu bài thơ, tác giả diễn tả một vầng trăng tri kỉ:

        hồi nhỏ sống với đồngvới sông rồi với bểhồi chiến tranh ở rừngvầng trăng thành tri kỉ

        cánh đồng, dòng sông, vầng trăng đều là những hình ảnh gắn liền với con người nơi miền quê. chúng trở thành bạn, trở thành tri kỉ của with người. tuổi thơ của mỗi người đều trải qua những kí ức tươi đẹp bên miền quê thanh bình như thế. có khi đêm tối, trẻ con chạy đuổi nhau rồi thấy trăng dường như cũng đang bước theo mình. Chynh vì vậy mà khi lớn lên, trở thành những người linh dũng ménh nơi chiến trường á liệt, những chiến sĩ nằm giữa rừng, ngửa mặt lên trời ngắmng. họ hoài niệm về tuổi thơ, về quê hương thông qua vầng trăng. cũng nhờ vầng trăng ấy, họ nguôi bớt nỗi nhớ quê hương, gia đình.

        chính sự tri kỉ đó khiến tác giả nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể quên được vầng trăng:

        trần trụi với thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏngỡ không bao giờ quêncái vầng trăng tình nghĩa

        những năm tháng sống cuộc đời người lính, gian nan mà đầy hồn nhiên. cái nét hồn nhiên ấy khiến with người trở nên mộc mạc, đơn sơ. họ biết trân quý những gì mà họ đang có trong cuộc đời này, kể cả vầng trăng ngoài kia. thế nhưng, cuộc sống của nhà thơ xoay vần sang một trang mới:

        từ hồi về thành phốquen ánh điện cửa gươngvầng trăng ăi qua ngõnhư người dưng qua đường

        thời gian là thứ gì đó thật đáng sợ, nó cuốn con người ta vào vòng xoáy của cuộc đời với những lo lắng về cơm, áo, gạn. dường như tâm trí của con người, của nguyễn duy đã lãng quên đi vầng trăng tri kỉ năm nào. giờ đây, ánh điện sáng đã thay cho ánh sáng của vầng trăng. một cuộc sống đầy đủ đã khiến cho người ta lãng quên đi những điều dung dị. mặc dù vầng trăng ấy ngày ngày vẫn đi qua ngõ, đêm đêm vẫn tỏa ánh sáng khắp một vùng trời.

        thế nhưng, cảm xúc của nhà thơ lại một lần nữa đột ngột thay đổi:

        thình lình đèn điện tắtphòng buyn-đinh tối omvội bật tung cửa sổĐột ngột vầng trăng tròn

        khi mất điện, những ánh sáng phát ra từ những chiếc bóng đèn không còn nữa. mọi cảnh vật trở nên tối om. lúc này, with người ta mới khát khao nhìn thấy ánh sáng. hình ảnh “vội bật tung cửa sổ” giống như một sự sực nhớ tới người bạn năm nào. từ “đột ngột” cũng khiến người đọc cảm nhận được sự bất ngờ trong cảm xúc của tác giả. vầng trăng lúc nào cũng ở đó và tràn đầy. vậy mà with người đã lỡ lãng quên nó. Để bây giờ nhận ra thì he ngỡ ngàng và trào dâng xúc cảm rưng rưng:

        ngửa mặt lên nhìn mặtcó cái gì rưng rưngnhư là đồng là bểnhư là sông là rừng

        mặt đối mặt với ánh trăng, nhà thơ có cảm giác rưng rưng giống như nhìn thấy bể, thấy đồng, thấy sông, thấy rthƟòng thấy rthừth cn dường như nhà thơ đang tự trách chính mình vì sao lại lỡ quên đi những người bạn tri kỉ năm nào.

        trăng cứ tròn vành vạnhkể chi người vô tìnhÁnh trăng im phăng phắcĐủ cho ta giật mình

        trăng tròn vành vạnh là vầng trăng tròn đầy nhất, đẹp nhất. trăng đứng đó, nhìn người nhưng lại lặng im không nói điều gì. giá như trăng cứ trách móc thì có lẽ người sẽ không giật minh. Ánh trăng sáng, để cho người ta soi mình vào đó và tự thức tỉnh mình.

        Ánh trăng ở đây không đơn thuần là ánh trăng, nó đại diện cho nguồn gốc, cho cội nguồn. bài thơ như nhắc nhở chúng ta hãy biết trân trọng những giá trị cao đẹp, đó là nguồn gốc của mỗi người.

        Tham khảo: Cảm nhận về truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button