Giáo dục

Nội dung chính bài Đây thôn vĩ dạ

[toc:ul]

a. ngắn gọn những nội dung chính

1. giới thiệu chung

Xem thêm: Nội dung đây thôn vĩ dạ

  • tác giả: hàn mạc tử (1912 – 1940), tên thật là nguyễn trọng trí. quê tại Đồng hới – quảng bình, lớn lên ở quy nhơn tỉnh bình Định. Ông là một trong những nhà thơ có sức sáng tạo mạnh mẽ nhất trong phong trào thơ mới.
  • tác phẩm: sang tác năm 1938, được in trong tập thơ Điên. Bài thơ ược lấy cảm hứng từ mối tình của hàn mặc tử với một cô gai vốn quê ở vĩ dạ, một thôn nhỏ bên dòng sông hương xứ huế thơ mộng, trữ tình. <

    2. phân tích văn bản

    a. vườn vĩ dạ lúc ban mai trong tâm tưởng thi sĩ

    • niềm thích thú say mê, lòng yêu mến tán thưởng vẻ đẹp của cảnh sắc thôn vĩ của tác giả.
    • hàng loạt các hình ảnh về thôn vĩ hiện lên rất riqu ràng, chân thực tưởng như thi sĩ đang ứng trước cảnh sắc thôn vĩ, nhôn vĩ, mànhôn vĩ
    • qua đó thể hiện niềm yêu đời mãnh liệt của tâm hồn trĩu nặng cảm giác chia lìa của người xa quê. cảnh và người thôn vĩ đẹp những chỉ còn trong hoài niệm.
    • b. cảnh sông nước xứ huế trong đêm trăng và tâm trạng của thi sĩ

      • thế nhưng đêm trăng càng đẹp thì nỗi buồn của hiện thực càng xót xa bấy nhiêu.
      • đó là nỗi buồn của sự chia lìa khiến thi sĩ tuyệt vọng: cơ hội ngắm trăng ngắn ngủi trong tối nay mà trăng thì lại ỡi vãi ki.
      • c. hình bong khách đường xa và nỗi buồn mơ tưởng hoài nghi

        • Ước ao có trăng không thành, thi sĩ mơ tưởng về người thôn vĩ.
        • trong giấc mơ người thương yêu thủa nào đã là khách đường xa.
        • Gửi gắm nỗi niềm ắm say trước vẻ ẹp lộng lẫy của người mình thầm thởng thuở nào cùng nỗi tuyệt vọng bất lực về hi hi ện thực giữa khoảnng cach Cách anch anch anch anch anch anch anch anch anch anch và và và và và và và và và và. /li>
        • b. phân tích chi tiết nội dung bài học

          a. vườn vĩ dạ lúc ban mai trong tâm tưởng thi sĩ

          • niềm thích thú say mê, lòng yêu mến tán thưởng vẻ đẹp của cảnh sắc thôn vĩ của tác giả.
          • “sao anh không về chơi thôn vĩ?” câu hỏi tu từ mang âm hưởng xứ huế. vừa như lời mời gọi tha thiết yêu thương, cũng có thể là lời tự vấn của chính nhà thơ về cuộc đời mình. tại sao lâu rồi anh không về thăm thôn vĩ?.

            • hàng loạt các hình ảnh về thôn vĩ hiện lên rất riqu ràng, chân thực tưởng như thi sĩ đang ứng trước cảnh nh nu mnh. >

              “nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”: hình ảnh nắng ban mai rực rỡ, phủ đầy không gian đem đến một vẻ đẹp lấp tin khilánht. câu thơ lưu lại một khoảnh khắc thật đẹp khi ngắm nhìn nắng mới lên trên những lá cau non.

              vườn ai hay chính là vườn của tác giả đã chăm sóc.

              “Trúc Che ngang mặt chữ điền”: nỗi niềm mong nhớ của nhà thơ về cô gai huế, người tình trong mộng bấy lâu với những nét vẽ ậm nhạt mang khung hướy thi thi trung họu trung họu trung họu. >

              “cảnh vườn ai mướt quá xanh như ngọc” thật đẹp thật độc đáo

              từ mướt và hình ảnh so sánh xanh như ngọc đã cộng hưởng hòa lên vẻ ẹp ầy sức cuốn hút của vườn vĩ dạ • màt màu xanh mướt ÓG ả ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế cả khu vườn tựa như một viên ngọc bích rời rợi lan toả sắc xanh

              Tham khảo: Phân tích vẻ đẹp cổ điển và hiện đại của bài thơ Chiều Tối

              từ mướt quá bộc lộ sự trầm trồ của thi sĩ, chứng tỏ hàn mặc tử đang say sưa trong hồi tưởng. vườn ai hay chính là vườn của ta đó?.

              Đại từ phiếm chỉ “ai” xa vời mông lung chứa đựng một nỗi u buồn, xót xa. qua đó thể hiện niềm yêu đời mãnh liệt của tâm hồn trĩu nặng cảm giác chia lìa của người xa quê. cảnh và người thôn vĩ thật đẹp nhưng tất cá chỉ con là hoài niệm.

              hình ảnh lá trúc che ngang mặt chữ điền trong câu thơ cuối thật thú vị, ẩn chứa nhiều cách hiểu khác nhau:

              Đó có thể là khuôn mặt phúc hậu mang nét dịu dàng, duyên dáng của những cô gái huế ⇒ hình ảnh thơ là sự hài hoà giữa ngư cn v.

              ta lại có thể hiểu đó là gương mặt thi sĩ khi trở về thôn vĩ nhưng trong lén lút, vụng trộm⇒ câu thơ là niềm yêu ời mãnh liệt của tâm

              b. cảnh sông nước xứ huế trong tâm trạng của thi sĩ

              • hình ảnh của xứ huế trong đêm trăng thơ mộng
              • hàn mặc tử đã gợi dậy thần thái, linh hồn của huế chỉ bằng vài nét chấm phá trong đêm trăng thơ mộng: mây trời đu hiu, s. s.cng nước lặng tờ, thuynề ai gốy ắy ắy ắy ăy. >

                cảnh sắc đêm trăng êm ả mà cũng đầy huyền diệu.

                • mặc cảm chia lìa của thi sĩ trong hình ảnh “gió theo lối gió, mây đường mây”.

                  câu thơ là sự chia lìa ngang trái trớ trêu: gió mây vốn luôn đi với nhau mà giờ đây gió thì theo về lối gió, mây thì lại đi đư c.ớ ng

                  sự chia lìa thấm vào hình ảnh thơ một nỗi đau cách trở với cuộc đời của thi sĩ. chỉ còn lại cây hoa bắp lay cô đơn đứng giữa cuộc đời không biết đi về đâu.

                  sự cô độc, nỗi cô đơn của tác giả trong hình ảnh: “dòng nước buồn thiu hoa bắp lay”

                  Đó là nỗi buồn bâng khuâng mà da diết, khắc khoải phảng phấp trong câu thơ để rồi thấm đượm và hồn người đọc. mây gió đều đi hết chỉ con lại hoa bắp lay đừng đợt yếu ớt như muốn niu lại chút hola vọng về cuộc đời, về thế n gi>

                  hình ảnh hoa bắp lay là hiện thực tủi sầu ám ảnh lấy thi sĩ- thân phận bị cuộc đời xa lánh tẩy chay

                  nỗi niềm trông ngong vu vơ, vô vọng

                  Đang xem: VỀ NHÂN VẬT HUẤN CAO TRONG TRUYỆN NGẮN CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ

                  hàm mặc tử ao ước có trăng trở về với mình. câu thơ như lời khẩn cầu da diết, khắc khoải đến cháy bỏng

                  thuyền ai đậu bến sông trăng đó

                  có chở trăng về kịp tối nay

                  => thật xót xa khi hiện thực khiến thi sĩ tuyệt vọng: cơ hội ngắm trăng ngắn ngủi trong tối nay mà trìng thì lại ở mãi ngoài kia xa vời, with Thuyền chở trech thì. tác giả muốn mang chút ánh trăng về để hoài niệm cũng không được.

                  3. hình bong khách đường xa và nỗi niềm mơ tưởng hoài nghi

                  • Ước ao có trăng không thành, thi sĩ mơ tưởng về người thôn vĩ.
                  • ao ước có trăng không thành, thi sĩ mơ tưởng về người thôn vĩ. nhưng trong giấc mơ là người thương yêu thủa nào đã là khách đường xa. Hình bong người thương hiện lên am ảnh như kí ức lúc mờ lúc ảo: “Áo em Trắng qua nhìn không ra” tả sắc trắng lạng của áo em thi sĩ muố dấu. bên cạnh đó sắc trắng còn diễn tả sự xa cách với người yêu không thể nhận ra hay chạm tới. chỉ còn lại là nỗi tuyệt vọng bất lực giữa anh và em là vực sâu thăm thẳm.

                    thực tại như đang nhấn chìm mơ tưởng của hàn mặc tử. càng khát khao mơ mộng bao nhiều, thì thực tại ở đây là trại phong lạnh lẽo, mịt mù sương khói phủ mờ cả bóng anh càng đ>.

                    => câu thơ đọng lại khát khao tình yêu hướng về cuộc đời trần thế nhưng lại tuyệt vọng và đau đớn.

                    3. tổng kết:

                    • nội manure:
                    • cả bài thơ là bức tranh thôn vĩa mang vẻ ẹp rất thực với tất cả nét trong sáng, tinh khôi, thơ mộng rất ặc trưng choc xứ huếng cũng rất mơ hồ hồ ượ ượ ượ ượ . của nhà thơ. qua đó còn thể hiện tình yêu thiết tha ối với xứ huế, với quê hương của nhà thơ, mà còn thể hiện khát vọng ốối với xứ huế, với quê hương của nhà thơ, mà

                      • nghệ thuật:
                      • cảm xúc nổi bật của bài thơ là niềm đau thương nhưng mạch thơ tự do, phóng túng. Cảm xúc tinh tế, Ngòi Bút tài hoa, Bút Phap gợi tải với những hình ảnh biểu tượng mở ra khoảng trống mênh mang ế người ọc tự suy ngẫm, lín tưởnh cảm. ngôn từ trong sáng tinh tế, có khả năng gợi hình, gợi cảm cao.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button