Giáo dục

Top 4 Kịch bản tiểu phẩm ngày 20-11 hay nhất

trong ngày lễ kỷ niệm ngày nhà giáo việt nam 20-11, cùng với những chương trình vĂn nghệ 20-11, hội thi cắm hoa nấu Ăn mừng ngày nhà giáo thì các tiểu pHẩm vềm vềm vềm đề không thể thiếu. trong bài viết này hoatieu.vn xin được gửi đến các bạn mẫu kịch bản tiểu phẩm ngày 20-11, mời các bạn cùng tham khảo.

1. cách viết tiểu phẩm ngày 11/20 there is nhất

hướng dẫn viết tiểu pHẩm ngày 20/11: sau đy là các bước ể mà các em học sinh, thầy cô có tham khảo khi thực hiện viết tiểu phẩm vềy côy gos gos nghĩa.

Xem thêm: Những vở kịch hay về ngày nhà giáo việt nam

chọn n nội dung cho kịch bản tiểu phẩm cần đÚng chủ ề – thầy cut và học sinh – bởi đy là tiểu phẩm ược biu ễn trong ngày nh.

bước 2: chọn loại hình diễn (hài kịch, nhạc kịch, kịch câm) và thủ phapt

bước 3: xây dựng tình huống.

lưu ý:

  • nên chú ý tính logic trong câu chuyện và các tình tiết xảy ra để người xem dễ dàng hiểu được nội dung.
  • Trong tiểu phẩm cần gửi gắm thông điệp mang tínnh nhân văn, tích cực bởi đy là môi trường giáo dục, nội cũng là về giáo v om
  • hài hước cũng là yếu tố cần thiết góp phần gây sự hứng thú của khán giả đối với vở kịch.
  • trên đây là các bước xây cơ bản đê xây dựng kịch bản tiểu phẩm ngày nhà giáo việt nam. mời các bạn tham khảo 4 mẫu tiểu phẩm ngày 20/11 dưới đây để có thêm ý tưởng cho tiết mục của mình nhé.

    2. mẫu kịch bản tiểu phẩm về ngày 11/20: thầy ơi em đã sai

    * bối cảnh 1:

    – màu chủ đạo: nội – sáng.

    – cảnh 1: trong phÒng hỌc – trƯỚc giỜ hỌc.

    hoàn cảnh diễn ra: mười lăm phút đầu giờ, giáo viên phụ trách Đtn (thầy khánh) đi kiểm tra nề nếp các lớp. khi đi gần ến cửa lớp 10g, từ hành lang thầy khánh đã nhìn thấy nam (một học sinh trong lớp 10g) sửng điện thoại di ộng ể nhắn tin mắt khỏi nam ến khi vào ến bàn giáo viên. Trong lúc thầy khánh vào, do ngồi bàn cuối nên nam nhanh tay tay lén vứt điện tho vi vào sọt rá

    – Động:

    + cả lớp đang nói chuyện xôn xao xen lẫn tiếng cảnh báo “thầy khánh kìa! thầy khánh tới kìa! I am – I am!” cả lớp im phăng phắc!

    + thầy khánh: nam, em lên đây thầy bảo!

    + name: dạ! (lúi cúi sọt dép vào rồi bình thản bước lên, vừa đi vừa cầm 1000đ xếp xếp, uốn uốn giả ngây)!

    + thầy khánh: cái điện thoại lúc nảy em sử dụng đâu rồi?!

    + nam: (giả ngơ ngác!) điện thoại gì thầy???!!!

    + thầy khánh: thầy hỏi lại một lần nữa: cái điện thoại lúc nảy em sử dụng đâu rồi?!

    + nam: em có biết gì đâu ạ!? em cầm 1000 đồng xếp chơi mà!

    + thầy khánh: (tỏ vẻc tức trước this ộộ cố tình gian dối của học sinh mình nhưng cố kìm nén) em khẳng ịnh là em không có sửng dụng đng ệng ệNg ”

    + name: …… dạ! (nhưng hơi nhỏ giọng – nhát gừng).

    + thầy khánh (wharf xuống lớp): lớp trưởng đâu?

    + ngân (lớp trưởng): dạ! how em!

    + thầy khánh: bí thư đâu?

    + trinh (bí thư): dạ có!

    + thầy khánh: lớp trưởng, bí thư và cả tập thể lớp chúng ta hãy chứng kiến ​​​​vụ việc này! giải quyết xong tôi lập biên bản sau. (nói xong, thầy khánh quay sang nam)

    + thầy khánh: tôi hỏi lại một lần nữa: cái điện thoại lúc nảy em sử dụng đâu rồi?!??!!!

    + nam: (cao giọng): đã nói không có sử dụng mà hỏi hoài.

    + thầy khánh: (đứng dậy – chống nạnh) nếu tôi điều tra ra và xét ra cái điện thoại của em, em tính sao?

    + nam: tinh sao you!

    + thầy khánh: (hạ giọng, gọi chân tình) nam! em ngoan cố lắm! Đúng ra thầy không xử lý nặng những tình huống sử dụng điện thoại. thầy chỉ nhắc nhở thôi, nhưng… (nghẹn ngào) thầy buồn em quá! buộc thầy phải xử lý để em và các bạn khác rút kinh nghiệm. thứ nhất: vi phạm nội quy nhà trường là sử dụng điện thoại trong lớp học. thứ hai: em có hành vi phi tang, gian dối không thành khẩn nhận khuyết điểm.

    + thầy khánh: (thầy khánh giơ cao điện thoại cho cả lớp xem và đưa hướng về nam) giờ tính sao nam?

    + nam: dạ em biết lỗi rồi! (nói nhỏ lí nhí trong miệng)

    * bối cảnh 2:

    (trong lúc chuyển cảnh thì lời thoại ngắn diễn ra) thầy khánh đi ngang phòng giáo viên, tiện đường nên mời đột xuất gvc. 10g.

    + thầy khánh: cô chi ơi! mời cô dự họp đột xuất tí xíu nha cô!

    + cô chi: có việc gì không thầy khánh?

    + thầy khánh: À! vụ học sinh lớp 10g vi phạm nội quy, cần phối hợp gvcn xử lý đó mà!

    + cô chi: họp ở đâu vậy thầy?

    + thầy khánh: văn phòng Đoàn nhé cô!

    + cô chi: rồi! tôi qua liền!

    màu chủ đạo: nội – sáng.

    – cảnh 2: trong vĂn phÒng ĐoÀn.

    + thầy khánh: mời cô chi ngồi! em ngân ngồi đây, nam đứng kia!

    + thầy khánh: nam, em trình bày đi!

    + nam: (khóc khúc khíc, hic hic) dạ em biết lỗi rồi!

    + cô chi: lỗi gì?! em trình bày cho rõ xem nào!

    + name: dạ! em sử dụng điện thoại.

    + thầy khánh: chỉ có vậy thôi à?

    + name: dạ… ! dạ…em…e…m! em noi dối thầy!

    + cô chi: (thở dài) mẹ cho tiền chi tiêu việc học, em dùng vào những việc vô bổ không hà! game chơi, sử dụng điện thoại…! nhắc hoài các giờ shl, giờ cũng vậy. nhà thì khó khăn, em nên tiết kiệm để tập trung cho việc học chứ. th cô thật sự buồn em quá!

    + nam: (hix hix) thưa thầy! (hix hix) thưa cô! cho em xin lỗi! (hu hu hic) trong lúc bồng bột muốn che giấu khuyết điểm, em đã cố tình đánh mất mình. xin thầy cô tha lỗi, mai mốt (hic hic hu) hỏng dám vậy nữa!

    + ngân: thầy cô ơi! bạn nam biết lỗi rồi! ¡mong thầy cô xem xét nhẹ nhẹ cho bạn ấy!

    + thầy khánh: nam nè! lúc nảy thầy thật sự rất giận em! thầy làm tới nơi tới chốn, điều tra ra cái điện thoại em mới chịu hối lỗi. giờ có lỗi gì, em nói thầy cô với bạn nghe coi!

    + name: dạ! thầy cô cho em xin lỗi!

    thứ nhất: em có lỗi vì chưa biết tiết kiệm.

    + ngân: (chao mày nhìn nam, gọi) nam! bạn nói gì dạ! bạn có sao không!

    + nam: không, mình không sao! minh đang rất binh tĩnh! thưa thầy cô và bạn ngân! em không biết tiết kiệm tiền của ba mẹ cho em để chi vào việc học, không biết quý trọng, tiết kiệm thời gian rảnh rỗi để ôn, bàc> hôn bàc>

    (nói xong, nam tiếp!) thứ hai: giá trị đạo đức của em bị đánh mất trong phút chốc vì em quá nông nỗi! em đã đánh mất minh!

    + ngân (hic hic): rút khăn giấy lau nước mắt!

    + thầy khánh: đây, biên bản vi phạm đây! em đọc rồi ký vào! cô chi và em ngân cũng ký luôn.

    + cô chi: (quay sang thầy khánh) vụ này xử sao thầy khánh?

    + thầy khánh: cô chủ nhiệm nam, giao cho cô xử lý luôn. bên Đoàn có đề nghị hình thức ghi trong biên bản rồi. gian dối thì giống như vpkt, hạnh kiểm yếu ở học kỳ này!

    + ngân: (vẻ nũng nịu van xin) that! không xem xét nhẹ cho nam được hả thầy!

    + thầy khánh: Đó là cái giá của một bài học đấy em ạ! nhưng cái giá của nó kha khá cao! bạn ấy đã làm, … chịu thôi! (xòe 2 tay sang 2 bên, rún vai).

    * bối cảnh 3: ba nĂm sau – nĂm hỌc cuỐi cẤp cỦa nam

    tình huống: nam tìm gặp thầy khánh xin xác nhận hồ sơ Đoàn viên để dự thi vào quân đội. (thầy khánh đang ngồi trong vp Đoàn).

    cảnh 3: trong vĂn phÒng ĐoÀn

    + nam: dạ em chào thầy!

    + thầy khánh: à! (ngước sang nhìn nam, bỏ bút xuống nói) có gì không em!

    + name: dạ! thầy cho em xin xác nhận hồ sơ Đoàn viên, để em đăng ký thi vào quân đội.

    + thầy khánh (chau mày): thi quân đội à! tốt đấy! vào đấy có cơ hội và điều kiện rèn luyện tốt lắm em ạ!

    (nói xong, thầy khánh chợt nhớ chuyện cũ, thầy quay lại nói tiếp): Ủa! năm lớp 10 em được hk gì?

    + name: dạ! hk i em hk yếu. hk ii hk tốt. cả năm cô chi xếp em loại khá. 2 năm con lại em được loại tốt hết thầy ạ!

    (nói xong, nam nghiêm nghị khoanh tay lại): dạ thưa thầy! thầy đã cho em một bài học rất bổ ích, từ đó tới giờ em luôn ghi nhớ và khắc vào tâm. Em đãc ýc học từ đó, không lãng pHí thời gian, tiền bạc, không gian dối… môi trường này và nhờ thầy đã rèn luyện choc em Trưởng thành ược như hôm nay đy đy đy đy đy luyện cho em trưởng thành ược như hôm nay thầy ạy ạ! em cảm ơn thầy!

    + thầy khánh: nam à! thật sự thì thầy cũng rất đắn đo khi đề nghị xếp em hk yếu. nhưng chỉ có như vậy em mới thức tỉnh và hối hận. thầy thương các em như nhau, không ghét bỏ em nào, nhưng… thương đôi lúc cũng phải “cho roi cho vọt”. em không trách thầy chứ!

    + name: dạ! em sai, mà sai đến hai lần! em nào dám trách thầy chứ!

    + thầy khánh (cầm xác nhận trên tay): nam nè! em và các bạn khác đều là học trò của thầy, thầy mong sao các em luôn chững chạc và thành đạt. Giờ em sắp tn ra trường rồi, thầy chỉ mong sao tụi em vững bước trên ường ời với những kiến ​​thức, ạo ức mà thầy Truyền ạt, tự tin, lu đn là chynh m. No. Đây, xác nhận của em đây! (rng rng ngước lên cao!)

    + nam (cầm xem xác nhận, vẻ bất ngờ): Ủa!!??? em được xếp loại Đoàn viên tốt hả thầy?

    + thầy khánh: sao em? có vấn đề gì à?

    + nam: em bị … vậy, thầy cũng xếp em tốt à?!

    + thầy khánh: thì … bây giờ chẳng phải em đã tu dưỡng rèn luyện được tốt rồi sao??!! chỉ mỗi lần đó Thôi, nữa còn lại của năm lớp 10 và 2 năm cuối cấp, em đã your dưỡng rèn luyện và pHấn ấu rất tốt theo nhiệm vụ của người đoàn viên. em đã thực hiện tiêu chí xây – chống đầy đủ. !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    + nam (mừng rỡ, khúm núm cầm tay thầy): dạ em cảm ơn thầy! thầy đã thêm một lần nữa dạy cho em bài học lòng vị tha. thầy ơi! em rất quý trọng thầy! em yêu thầy, thầy ạ!

    3. kịch bản tiểu phẩm: niềm vui của cô

    thảo: người dẫn chuyện

    em xin chào các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến!

    Tham khảo: Bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu phá Tác giả Đỗ Phủ

    tuần 10 lớp 3c chúng em làm công tác trực tuần. Ể Chào Mừng ngày nhà giáo việt nam 20- 11và chương trình hoà nhịp ập with Tim, sau đây lớp 3c chung em xin gửi ến các thầy công toàn thn thể các bạn học sinh của co. em xin mời các thầy cô và các bạn cùng thưởng thức.

    nhân vật trong tiểu phẩm:

    – bạn …………: trong vai ……….

    – bạn ………….: trong vai cô giáo.

    – nhóm hs trong vai các bạn cùng lớp.

    tiểu phẩm của chúng em xin được bắt đầu.

    thảo (lời dẫn): tuấn là bạn học sinh mồ côi cha sống với mẹ. from her mẹ tuấn bị tàn tật nên hoàn cảnh gia đình tuấn rất khó khăn. Ở lớp, tuấn là một học sinh nghịch ngợm, hay trêu chọc bạn bè và làm cô giáo rất phiền lòng.

    cảnh trong lớp học

    các bạn đang ngồi ôn bài. tuấn bước vào.

    tuấn: hello! xin chào mọi người!

    hiền đứng lên: tuấn ơi, vào ôn bài với chúng tớ đi. chúng mình chuẩn bị kiểm tra giữa kì đấy.

    tuấn: Ôi dào, học với chả hành. tớ chả thích học. tớ đang đói đây.

    tuấn chỉ vào quyên: này quyên! hôm nay bạn có mang bánh cho tớ không?

    quyên (sợ hãi): nhưng mà tớ hôm nay hết tiền rồi.

    tuấn: hết cũng phải có, nếu không hôm nay tớ nhịn đói à.

    tuấn quay sang ngọc: cả with này nữa, hôm nay có mang cái gì đi không?

    ngọc: có, tớ còn hộp xôi chưa kịp ăn đây.

    tuấn (giằng lấy, ăn liền): Ôi đã quá! hết cả đói.

    vừa lúc đó, cô giáo (thảo) bước vào lớp.

    cả lớp đứng dậy chào cô (bằng tiếng anh)

    cô giáo (thảo) nhìn tuấn: tuấn, em ngồi vào chỗ đi.

    tuấn miễn cưỡng ngồi xuống.

    cô giáo (thảo): khh khh khh khnn và dặc biệt 2 em vi và nhi bị mắc căn bệnh hiểm nghèo.

    hôm no, cô sẽ hướng dần các em gấp những con sếu trắng, biểu tượng cho sự chia sẻ, cảm thông trong cuộc sống, các em có đồ ýng>

    tất cả học sinh: Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

    bỗng mặt ngọc tái mét, tay ôm bụng.

    cô giáo cùng các bạn chạy tới, người xoa dầu, người hỏi han.

    cô giáo (thảo): sang nay with đã ăn gì chưa?

    ngọc: dạ… dạ… with ăn rồi ạ!

    cô giáo: with đã ăn gì nào?

    ngọc: dạ … dạ …

    tuấn anh: thưa cô, hôm nay bạn ngọc chưa ăn gì đâu ạ! lúc nãy, bạn tuấn đã lấy phần ăn sáng của bạn ngọc đấy ạ.

    cô giáo (nhìn sang tuấn): with đã lấy phần ăn sáng của bạn à?

    tuấn (gãi đầu): dạ…dạ … lúc nãy em đói quá nên đã lấy xôi của bạn ạ.

    cô giáo: sáng nay with chưa ăn gì sao?

    tuấn (bật khóc): thưa cô, tại with đói quá ạ. with xin lỗi cô, tớ xin lỗi các bạn.

    cô giáo (ôm tuấn vào lòng vỗ về): cô đã hiểu hoàn cảnh của with. nhưng with ạ, ông bà ta đã dạy: Đói cho sạch, rách cho thơm. lần sau, nếu có đói hay có nỗi buồn gì con hãy chia sẻ với cô và các bạn nhé!

    quay lại với các học sinh khác: còn các con, lần sau chúng mình có quà gì đều chia sẻ với bạn nhé! các with có đồng ý không?

    tất cả học sinh: đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

    cô giáo (thảo): cô rất vui khi các con đã hiểu và biết chia sẻ vui buồn với bạn. các with đều như là anh em một nhà.

    ¡bây giờ, cô sẽ mua bánh mì cho các con và chúng ta cùng gấp sếu giấy nhé!

    tất cả học sinh: cảm ơn cô, cảm ơn cô.

    thảo: tiểu phẩm của chúng em đến đây là kết thúc. qua tiểu phẩm chúng em mong muốn gửi tới các bạn thông điệp:

    “chúng ta:

    hãy nắm chặt tay nhau

    cảm thông và chia sẻ

    hoà nhịp đập with tim.”

    mời toàn trường cùng hát vang bài hát truyền thống: mái trường mến yêu.

    thảo: sau đây tớ có một số câu hỏi giao lưu cùng các bạn:

    • bạn đã làm gì để chung tay góp sức giúp đỡ bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn?
    • khi làm được việc tốt để giúp đỡ bạn có hoàn cảnh khó khăn bạn cảm thấy thế nào?

      4. kịch bản tiểu phẩm: hãy nắm chặt tay nhau

      nhân vật trong tiểu phẩm:

      – bạn hoàng kỳ anh: trong vai hoàng – là bạn học sinh mồ côi cha sống với mẹ. mẹ bị tàn tật nên hoàn cảnh gia đình rất khó khăn. Ở lớp, hoàng là một học sinh nghịch ngợm, hay trêu chọc bạn bè và làm cô giáo rất phiền lòng.

      – bạn ngọc Ánh: trong vai cô giáo.

      – nhóm hs trong vai các bạn cùng lớp.

      cảnh trong lớp:

      trống vào lớp, các bạn đang ngồi chăm chú ôn bài. hoàng bước vào.

      hoàng: xin chào các bạn!

      một bạn đứng lên gọi: hoàng ơi, chuẩn bị thi giữa kỳ rồi, vào ôn bài với chúng tớ đi.

      hoàng: tớ đang đói quá, chẳng có tâm trạng học hành đâu.

      hoàng chỉ vào ngọc: À ngọc à, hôm nay bạn có mang đồ ăn cho mình không?

      ngọc lấm lét: nhưng mà tớ hôm nay hết tiền rồi.

      hoàng: cái gì, không có là sao, tớ không chịu được đói đâu. có ai có gì ăn không?

      lan: có, tớ còn cái bánh mỳ chưa kịp ăn đây.

      hoàng (giằng lấy, ăn liền): bánh mỳ cũng được, ăn tạm vậy.

      vừa lúc đó, cô giáo bước vào lớp.

      cả lớp đứng dậy chào cô

      cô giáo nhìn hoàng: hoàng, em ngồi vào chỗ đi.

      hoàng miễn cưỡng ngồi xuống.

      côáo: tôi có một tin muốn thông báo cho các em, đó là nhà trường chung ta đang chuẩn bị chương trình: hoà nhịp ập with tim ểng hộ choc bạn học sinhocc nhi bị mắc căn bệnh hiểm nghèo. vì vậy bây giờ, cô sẽ hướng dần các em gấp những con sếu trắng, biểu tượng cho sự chia sẻ, cảm thông trong cuộc sống, cácồô đ

      tất cả học sinh: Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

      bỗng mặt lan tái mét, tay ôm bụng.

      cô giáo cùng các bạn chạy tới, người xoa dầu, người hỏi han.

      cô giáo: sáng nay with đã ăn gì chưa?

      lan: dạ… dạ… with ăn rồi ạ!

      cô giáo: with đã ăn gì nào?

      ngọc: dạ… dạ…

      tuấn hùng: thưa cô, hôm nay bạn lan chưa ăn gì đâu ạ! lúc nãy, hoàng đã lấy bánh mỳ của lan.

      cô giáo (nhìn sang hoàng): with đã lấy phần ăn sáng của bạn à?

      hoàng (gãi đầu): dạ…dạ … lúc nãy em đói quá nên đã lấy bánh mỳ của bạn ạ.

      Tham khảo: Hướng dẫn học sinh cách soạn bài môn Ngữ Văn

      cô giáo: sáng nay with chưa ăn gì sao?

      hoàng (bật khóc): thưa cô, tại with đói quá ạ. with xin lỗi cô, tớ xin lỗi các bạn.

      cô giáo (ôm hoàng vào lòng vỗ về): hoàng cô đã hiểu hoàn cảnh của with. nhưng with ạ, ông bà ta đã dạy: Đói cho sạch, rách cho thơm. lần sau, nếu khúc mắc thì hãy chia sẻ với cô, với các bạn, cô và các bạn sẽ giúp con, được không nào?

      quay lại với các học sinh khác: còn các con, lần sau chúng mình có quà gì đều chia sẻ với bạn nhé! các with có đồng ý không?

      tất cả học sinh: đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

      cô giáo: cô rất vui khi các with đã hiểu và biết chia sẻ vui buồn với bạn. các with đều như là anh em một nhà.

      ¡bây giờ, cô sẽ mua bánh mì cho các con và chúng ta cùng gấp sếu giấy nhé!

      tất cả học sinh: cảm ơn cô, cảm ơn cô.

      cô giáo cùng học sinh: hãy nắm chặt tay nhau, cảm thông và chia sẻ, hoà nhịp đập con tim.”

      5. kịch bản tiểu phẩm: Đường về

      các nhân vât trong tiểu phẩm

      vân: cô nữ sinh lớp 11

      tuyết, thắm, dũng: bạn cùng lớp của van

      người bố (hải)

      người mẹ (lan)

      nguyệt: chị gái vân (đi học làm tóc vẽ mong ở thành phố lào cai)

      cô giáo chủ nhiệm của vân

      bác vọng (chị cô lan)

      trong căn nhà lợp mái ngói brô, rêu đã ngả màu sẫm mốc, nằm cheo I see bên cạnh taluy đồi, cách biệt với những dãy nhà cấpth 4 . Trong cơn gó của chiều đông lại càng trở nên lạnh lẽo và thảm ạm… .tiếng gắt, rồi tiếng gằn giọng vag lên lẫn vào tiếng rít của những

      ông bố (hải): mày cút đi, cút khỏi nhà tao….cút hết, cho khuất mắt tao…cút

      (giọng gào lên giận dữ)

      khốn khổ khốn nạn cai thân Tao, cứ nGhĩ đi làm vất vảm kiếm ra ồng tiền mày sẽ biết so toan cho cai gia đình … ai ngờ mày lại ổ ố ố ốn ra thế nàyy! cái with đàn bà khốn nạn kia!!! giờ thì cuộc đời này chả là gì với tao hết. cút hết, cút hết đi trước khi tao cho nó mồi lửa để nó thành tro bụi…

      vẫn là một sự im lặng nhưNg BUổI CHIểU Rét Mướt khác .. chửi rồi lại nuốt hận và chẳng kịp khoac cai áo đã xỉn màu như mai ngó ngôi nhà. nhưng lần này, she lan đã đáp lời from her chồng mình trong dòng nước mắt chứa chan.

      người mẹ (lan): tôi xin anh, cai thân tôi nó khốn nạn, nó nhuốc nhơ, nó tiện, tôi sẽ ể ể ể ể anh sỉ mắng cho hả lòng, hả dạ … anh giết tôi đi nhưng tôyg khh. vân, with nguyệt nó biết chuyện này…(giọng van xin)

      Ông bố (hải): cô, cô còn định quanh co, lằng nhằng nữa hả??? đẹp mặt chưa, giờ thì thiên hạ nó biết tỏng cái bản mặt của cô rồi.

      người mẹ (lan): biết…tôi biết , tôi đã là một with đàn bà hư hỏng nhưng tôi muốn with tôi không phải khổ sở như mẹ nó. cả hai ứa đã đang tumi lớn, tôi không muốn vì tôi, vì gia đình này mà nó sẽ dở dag… nếu anh lo choc mẹ with tôi một cuộc sống ầy ủ như những người chồng khac tôi đ người ta. mỗi tháng ba cọc ba đồng anh đem về có đủ trang trải cả những món nợ mà anh cờ bạc lô đề ngày trước không? anh có bao giờ tự hỏi mình tại sao vợ mình phải khốn nạn vậy chưa?

      Ông bố (hải): cô..cô…cô nói chí lí lắm, cô đúng là một người mẹ hết lòng vì with. cô sợ hai ứa nó biết cô là người mẹ chả ra gì, vậy tại sao cô lài làm nhy vậy… cô trả lời đi .. nói… nói mau… (giận dữ, tunm hai tay vào cổ người vợ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đng thươa d.

      đang cơn giận dữ như lửa cháy …. bỗng fo tiếng ẩy cửa đánh Thòang, vân từ đu chạy ào ến như một tia lửa thẳng về phhia người mẹ đang chứ ằthc m. kệch, xù xì của bố of her, nó quỳ xụp xuống thổn thức, nghẹn ngào.cô bé học giỏi văn, sống nội tâm và ít nói đã không thể

      vân (with gái thứ hai): with đã ứng ở bên ngoài nghe hết câu chuyện của bố và mẹ … with thực sự không hiểu đu gì đã làm gia đìn ến ến ta

      Ông bố (hải): mày làm sao hiểu được hả con…tao khổ sở lắm rồi….(giọng đau đớn)

      người mẹ (lan): tôi van anh, anh đừng nói thêm điều gì cả trong lúc này…hãy vì con bé… tôi xin anh.

      vân: bố mẹ biết không, gần đây with đã thấy bố mẹ và cả nhà không còn gắn kết như xưa, with lắng, with sợ hãi và cũng không dám chia sẻi cải chị, cũng dúm sao? >

      người mẹ (lan): with ơi, mẹ biết rồi! mẹ xin with!!! (giọng van xin)

      vân: những lúc chỉ có một mình with luôn nhớ lại những ngày khi with và chị còn bé, mỗi bomổi chiều bố chở hai chị chị cị em trên chiếc xe ạp cũ, dạo quanh mẹ đi làm may về. rồi cả nhà lại kéo nhau về với mái nhà nhỏ để ríu rít với bữa cơm tối chỉ có rau, đậu và vài miếng cá kho mặn. with cũng nhớ những hôm bố đi phụ hồ về muộn, hai chị em quanh quẩn đứng ngóng ngoài sân. vừa ngong rồi lại tự hỏi, sao mãi bố chưa về. mẹ còn sốt ruột mắng chúng con, không được nhắc để bố còn về nhà cho an tòan. NHữNG Lúc Thế Này with Chỉ Mong Thời Gian Có Thể đóng Băng ượC, ể Mãi ược như tấm bé, lúnc gia đình mình tuy thyếu thốn vềt vềt chất nhưng vẫn luôn vẻ, hạu. để with chẳng phải đối diện với những cãi vã, bực dọc của bố mẹ; để with không phải nghe những điều mà đôi tai with không thể tin. Đầu óc with muốn nổ tung, bố mẹ biết không??? (giọng đau đớn, nghẹn ngào trong nước mắt)

      người đàn ông khổ sở ấy lặng lẽ, rút ​​cai áo công nhân đã sờn bạc hết cả lưng và vai bước ra ngoài, cửa vẫn chưa khep lại … NHỏ bé cho cô with gai nhỏ khi câu chuyện cô mup giữ kín đã bung tột ra tiếng gió ríte và tiếng gằn giận dữ của người chồng Tong Cánh cửa khep hờ … hải đã đ NGHE NÓI, ANH Bỏ VIệC PHụ Hồ THEO MấY NGườI BạN BốC Dỡ Hàng trên cửa khẩu lào cai vì vì làm ở đây tuy vất vảt vả nhưng chắc chắn anh sẽ kiếm ược diện với người vợ của mình. Đến cả đứa with gái lớn là nguyệt, học làm tóc ở gần chỗ anh làm, anh cũng không muốn đến gặp with. nguyệt biết de ella bố de ella đang làm bốc vác ở cửa khẩu cũng là do cô bạn cùng xóm chạy hàng hoa quả ở cửa khẩu khi đến gội đầu b. cô đã tìm gặp được of her bố mình. mẹ of her thì vẫn đi làm may thuê cho hiệu may gần nhà. còn vân, từ sau khi bố đi làm không về nhà như trước nữa, ella ến mỗi bữa vẫn ăn cơm với mẹ nhưng hai mẹ con cũng không nữ, ư chông nữ n,. vân thường xuyên đi học về muộn, về nhà cũng chẳng mầy khi vân học bài. giờ đây, vân đã ra dáng một cô thiếu nữ, biết để ý đến quần áo mình mặc, ella lại con tô son đỏ cam trước khi ella đi học. càng ngày mẹ lại càng thấy with khác rất nhiều. có một lần, cô giáo đã gọi điện cho mẹ vân và trao đổi rất lâu, đến bữa ăn de ella mẹ nói với vân.

      người mẹ (lan): go à! hôm nay cô giáo của with gọi điện cho mẹ để trao đổi về việc học của with. mẹ thấy lo lắng with ạ!

      vân: cô giáo con nói với mẹ chuyện gì ạ? With vẫn đi học bình thường như các bạn, vẫn chấp hành tốt mọi nội quy của trường lớp, vi pHạm điều gì đu, lạ nhỉ sao cô lại quan tâm tá tá mức như vậy? (tỏ ra không thoải mái)

      người mẹ (lan): with… nếu không có chuyện gì, chắc chắn cô giáo đã không phải gọi để trao đổi với mẹ nhiều như vậy.

      vân: con đã nói là không có việc gì cả, mẹ đừng xen vào chuyện của con nữa, con thấy mệt mỏi lắm rồi… (giọng gắt lên)

      người mẹ (lan): scam? tại sao con lại nói với mẹ như thế( rồi mẹ vân giận dỗi bước về phía sau nhà)

      dũng: (nói với vào nhà): Đợi lâu lắm rồi đấy, để bọn nó đợi lâu là không xong đâu. nhanh cái chân cho tôi nhờ???

      vân: Được rồi….chờ tí, chậm một tí đã chết ai được?

      người mẹ (lan): (ngạc nhiên): sao con nói chiều nay đi lao động trên trường? giờ lại rủ nhau đi chơi ở đâu mà lại chờ đợi với hẹn hò nhau??? with ở yên đó để mẹ gọi điện cho cô giáo with.

      vân: sao động tí mẹ lại lôi cô giáo ra dọa con, bây giờ chẳng ai làm con sợ được cả, mẹ hiểu không? mẹ cứ lo việc của mẹ đi. with đi lao động xong sẽ đến nhà thắm thăm nó bị ốm. nếu muộn, mẹ cứ ăn cơm trước, đừng chờ con làm gì!

      chưa kịp nghe mẹ nói lại, lan đã chạy ào ra, ngồi vội lên xe máy với dũng và tuyết, đầu cũng chẳng thèm đội chiếmŃ m. Mẹ Vân ngỡ ngàng, Thẫn thờ vì giờ đy with gai chị như she đã thot ra khỏi vòng tay of her mẹ, nó không muốn chị quan tâm mà lại càng không muốn thủ tâỉ tâm sự với với với mẹ chị cảm nhận được sự rạn nứt trong tình cảm và niềm tin của con gái mà giờ đây chị thật khó có thể nối lại đượ she chị tự nhủ: she có lẽ cũng tại mình, she giờ đây she không thể trách ai. trời đã nhá nhem tối, cơm canh đã chín, mâm cơm đạm bạc đã dọn ra, chị thẫn thờ ngóng con.

      người mẹ (lan): giờ này đã muộn lắm rồi, with bé làm gì mà còn chưa về. nó đã bao giờ về muộn như thế này đâu.(she bước ra cửa rồi lại vào trong nhà, hết đứng lại ngồi)

      phải gọi cho cô giáo mới được….. a lô: cô thu ạ! cô ơi, chiều lớp đi lao động có về muộn lắm không cô?

      có tiếng từ đầu dây bên kia hồi đáp trong hốt hỏang

      cô thu: chị lan ơi, chiều nay lớp không lao ộng đu vì một số bạn phải đi tập ngoại khóa cho tần tới nên lịch lao ộng tạm hõan, em em có nhắc cháu tham gia tập ngoại khóa, cháu nói gia đình dạo này bận việc, phải giúp mẹ nên ella không tham gia.

      người mẹ (lan): thôi, chết tôi rồi, cháu nói đi lao động. số điện thoại vnedu, ông chồng tôi lại cầm đi làm xa, chắc ông ấy không đọc nên he không nói gì với tôi.

      cô thu: chịi ơi, ngoài những lần em gọi điện và mời chịn ến gặp ể ể trao ổi về tình hình của cháu, co kì vấn ề gì em ều bao cả qua ửc c c c c. bây giờ chị bình tĩnh, em sẽ gọi cho phụ huynh của cháu thắm để hỏi xem cháu còn bên đó không.

      người mẹ (lan): cô giáo gọi hỏi giúp tôi với ạ? trăm sự nhờ cô giúp cho tôi…(giọng cầu khẩn)

      thu gọi điện cho mẹ thắm và nhận ược câu trả lời: cả nhà cũng đang sốt ruột ịnh gọi hỏi cô giáo ể hỏi tình hình.cô giáo ế last nhà mẹ vânh. khi mẹ vân cho biết chiều nay with gai đi xe cùng dũng và tuyết, cô thân không rõ ràng. cô giáo đã động viên mẹ vân bình tĩnh để hỏi thêm thông tin, nếu cần thiết she sẽ phải báo cho cơ quan công an ngay.

      cô jue: giờ đây chưa biết việc gì xảy ra với cháu chị phải hết sức bình tĩnh chịạ!

      bác vọng (chị gái của mẹ lan hớt hải chạy đến): chiều nay, tôi thấy with vân đi với hai đứa nữa phóng xe lên mạn thành phoối. dì thử gọi cho with nguyệt xem nó có lên trên đó chơi không?

      người mẹ (lan): chị ơi chắc with bé không lên đó đâu. vì tuần trước nguyệt ella mới về nhà. chúng nó còn hẹn hò nhau, cuối tuần sẽ gọi bố về để sang thăm ông bà nội nữa mà.

      bác vọng: dì cứ gọi thử đi, tôi có linh cảm con bé đang ở chỗ chị nó.

      người mẹ (lan): vâng, để em gọi ạ!

      bác vọng vừa nhắc đến nguyệt thì tiếng chuông điện thoại của nguyệt gọi đến cho mẹ…

      người mẹ (lan): nguyệt à con! em vân, em vân nó đi từ chiều chưa về, mẹ hỏi các bạn của nó không ai biết con bé ở đâu, cô giáo và bác vọng cũng đang ở đây.

      nguyệt: mẹ ơi, vân đang ở trên gần cửa khẩu cùng with và bố đây mẹ ạ!

      người mẹ (lan): with nói thật chứ???

      nguyệt: that’s mà mẹ! nó đi cùng with thắm và một thằng bạn của nó nữa. nếu hôm nay, bố không làm gần ở đó, không nhận ra và đi theo để gọi nó, có lẽ mẹ con mình sẽ không được gặp em nữa.

      người mẹ (lan): with nói vậy nghĩa là sao? (hốt hỏang, ấp úng):

      nguyệt: vân và con cái thắm bị bọn nó dẫn sang cửa khẩu chơi, đi mua sắm rồi nó lừa bán cho những kẻ chuyên buôn người. thằng bạn đưa hai đứa đi đã bị tạm giữ để điều tra. may quá mẹ ạ!

      người mẹ (lan): thế em và bố with đâu rồi? mọi người có ở đó không để mẹ gọi gặp bố with.

      nguyệt: bố đã giục with gọi điện báo ngay cho mẹ. bố cũng nói, bố nói chuyện lại với người chủ chỗ bố làm để xin nghỉ về nhà một thời gian về với gia đình. mẹ cứ yên tâm chờ bố và chúng with đang chuẩn bị về mẹ nhé.

      người mẹ (lan): Ừ, ừ được rồi with

      rồi chị quay sang nói với cô giáo và bác vọng

      người mẹ (lan): may what! không thì tôi cũng không biết phải sống thế nào nữa? with tôi không sao cô giáo và bác ạ! các cháu và bố nó đang chuẩn bị về nhà rồi.

      cô giáo: tôi xin chia sẻ chân thành với chị, sau sự việc này, chị cần phải quan tâm đến cháu nhiều hơn. anh chị phải sắp xếp công việc gia đình, giải quyết các mâu thuẫn để cháu yên tâm học tập. Đây là lứa tuổi mà tâm lí các cháu chưa thực sự chưa ổn định. KHI CO NHữNG BIếN Cố GIA đìnH, Các Cháu sẽ rất dễ bị tổn thương, suy nghĩ nhiều, làm ảnh hưởng tới việc học tập, thậm chí sẽ rất dễ chán n, bi và dễ bịn. >

      bác vọng: cô giáo nói đúng đấy dì! dì và chú cần phải nghĩ cho with cái mình nhiều hơn. Điều gì có thể bỏ qua cho nhau thì nên bỏ qua để giữ mái ấm gia đình để con cái tập trung tư tưởng học tập. dì nên nghe tôi!!!

      người mẹ (lan): vâng, tôi cảm ơn cô giáo rất nhiều ạ (quay sang nói với cô giáo)

      người mẹ (lan): dạ vâng, em biết là mình đã sai lầm khi chỉ nghĩ cho bản thân mình, đã ểể with em ến nông nỗi này… từ giờ em sẽ gầi, lắng nghe Conng nhi em sẽ gầi gũi, lắng nghe conng n. gắng là một người mẹ tốt trong mắt các with. (pier sang nói với bác vọng)

      khi cô giáo và bác vọng vừa về thì một lúc sau ba bố con hải cũng về đến nhà. hải ngập ngừng chưa định bước vào. vân chạy đến ôm mẹ, kéo tay bố vào.

      vân: mẹ!!!con xin lỗi vì đã không nghe lời mẹ dạy, con đã khiến mọi người phải lo lắng. with thực sự mong muốn bố mẹ và cả gia đình ta gắn bó như xưa. con biết cả bố và mẹ giận nhau là còn rất yêu thương nhau chỉ vì hoàn cảnh gia đình mình khó khăn. with hứa sẽ chăm chỉ học hành, không chơi với những người bạn xấu để không xảy ra sự việc như hôm nay. tìm được đường về hôm nay, with sẽ nhất định không để mình lạc bước nữa.

      nguyệt: with cũng đã học nGhề sắp xong và sẽ tự làm ra ồng tiền, with cũng có cr tể trag trải một pHần giúp bố mẹ, with chỉ mong bố mẹ bỏ qua mọi lầm cho nhau ể ể ể ể ể ể ể ể ểểểể c. như xưa.

      người mẹ (lan): mẹ biết rồi, các con yên tâm.

      rồi chị quay sang người chồng của mình, lặng lẽ cất tiếng

      người mẹ (lan): thiếu chút nữa thôi thì chúng ta sẽ phải trả cái giá quá đắt vì sự ích kỉ của bản thân mình. chúng ta không thể lạc lối và càng không thể để các with đi sai with đường của mình. hãy vì các con mà tha thứ cho em. hãy vì các con mà tu chí làm ăn, vun ven cho gia đình anh nhé.

      ông bố (hải): thời gian xa nhà vừa qua, anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều về những việc vừa qua. Việc xảy ra với with gai vừa rồi đã làm anh nhận ra rằng: tương lai của các with là quan trọng, chung ta không có quyền và không ược phquis tước đi hạnh và tương ủ.

      with gai nhỏ chạy ến bên ôm chầm lấy bố mẹi với ang mắt hạnh phúc, giường như họ thấm thíaa cai cảm giác hạnh phúc khi tìm lại sự gắt của m. để gia đình họ không ai phải rời xa…

      câu chuyện về sự rạn nứt hạnh phúc gia đình vì những cám dỗ xã hội, gây ra những tổn thương không chỉ với người trong cuộc mà còn tổn thương cả những người thân trong gia đình là câu chuyện của nhiều gia đình trong xã hội hiện no. cô bé vân đã may mắn tìm được đường về trước khi mọi thứ đi quá xa, ngoài tầm kiểm soát của gia đình. cô bé may mắn khi ella được trở về với gia đình của mình, không phải chịu nỗi đau mà những cô gái trẻ bị lừa bắt sang bên. Một hồi chuông cảnh tỉnh những người làm cha làm mẹ pHải biết quan tâm, gần gũi, sẻ chia, vượt qua sựch kỉ của ca nhân, vượt qua that thatch -Rong sộc sộng ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ

      mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục tài liệu của hoatieu.vn.

      Tham khảo: Văn mẫu lớp 7: Phân tích tình cảm bà cháu trong bài thơ Tiếng gà trưa (7 mẫu) Những bài văn hay lớp 7

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Check Also
Close
Back to top button