Tác phẩm văn học

699 Bài Thơ Hay Về Rừng Núi Thiên Nhiên Hùng Vĩ

những cánh rừng trên khắp đất nước việt nam đều xanh tốt đem lại khí sự dịu mát cho đất và người. nhờ khí hậu ôn đới nóng ẩm thuận lợi cho việc phát triển nhiều loại rừng, cũng là nơi tốt nhất để cư trú cho vông ốt loàng. mỗi cánh rừng chứa ựng những vẻ ẹp kì bí hoang sơ ến lạ, vẻ ẹp diệu kì mà mẹ thiên nhiên muốn dành cho tất cả chúng ta nhệu kì mà mà thiên nhiên muốn dành cho tất cả chúng ta nhỿcáf quá khá y. dưới đy là những bài thơ hay về rừng núi ể ể bạn có thể ọc và cảm nhận ược một vẻ ẹp hùng và nê củnhénhénhén thin!

những bài thơ hay về núi rừng tây bắc

tây bắc gọi tên

tác giả: trương thiếu huyền

núi xoè dáng núi song lượn nhánh

Xem thêm: Những bài thơ nói về rừng

mây mỏng cánh ban gió dẫn đường

nhớ em tây bắc thư từng cánh

Điệp trùng tây bắc, điệp trùng thương

tây bắc là lửa đêm xoè hội

tây bắc là cơm thơm bàn tay

tây bắc là rượu từng giọt mắt

tây bắc là xanh của ngàn mây

núi cao rừng rộng bàn tay vẫy

Đỉnh dốc cũng đang đợi ai lên

ngày ngược song Đà anh đã khác

tây bắc xoè hoa thầm gọi tên

mùa xuân tây bắc

sưu tầm

ai về tây bắc cùng em

ghé thăm phong cảnh núi xen mây ngàn

làn sương trắng nhẹ tỏa lan

Đồi chè hút gió ngập tràn nắng xuân

hoa mơ nở khắp núi rừng

Đắm say sơn nữ ngập ngừng bước chân

cảnh xuân tha thiết nông nàn

tình xuân ấm áp chứa chan gọi mời

xuân về nhộn nhịp muôn nơi

khắp rừng tây bắc tiếng cười rộn vang.

chiều tây bắc

tác giả: nguyễn Đình xuân

dốc, dốc khuất vào bong núi

quanh co with đường trong may

phía xa nhà sàn om khói

chiều hoang ngọn gió heo may.

lưng đồi rừng cây rụng lá

nghiêng bậc thang nhớ ruộng xanh.

sau mùa chim tìm gốc rạ

Đàn trâu nằm nhai nắng hanh.

chợt nghe tròng trành câu hát

gọi nhau rạo rực đêm xoè.

lắng trong tiếng khèn dìu dặt

người yêu ngày hội có nghe?

sương lạnh giăng trùm bản nhỏ

bàn chân xẻ tứa hoàng hôn

mẹ gùi vầng trăng về bản

nụ cười bên bếp tỏa hương…

Đường lên tây bắc

tác giả: phạm Đình nhân

quanh co hết dốc lại đèo

lưng đồi đào nở gió reo hát mừng

dăm cô gái thái trên lưng

cõng mây gió, cả núi rừng cỏ cây

nụ cười duyên, má hây hây

gió vờn chân tóc, mây quây quanh minh

nhìn lên đỉnh núi tà phình

những cây cột điện bạn tình với cây

bên kia vách đứng đội mây

bên này vực thẳm phủ đầy mù sương

tiếng reo róc rách bên đường

tiếng with suối nhỏ như đương hát chào

Đường lên tây bắc vui sao

tây tiến

tác giả: quang dũng

sông mã xa rồi tây tiến ơi!

nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi

sài khao sương lấp đoàn quân mỏi

mường lát hoa về trong đêm hơi

dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

heo hút cồn mây, súng ngửi trời

ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống

nhà ai pha luông mưa xa khơi

anh bạn dãi dầu không bước nữa

gục lên súng mũ bỏ quên đời!

chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm mường hịch cọp trêu người

nhớ ôi tây tiến cơm lên khói

mai châu mùa em thơm nếp xôi

doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

kìa em xiêm áo tự bao giờ

khèn lên man điệu nàng e ấp

nhạc về viên chăn xây hồn thơ

người đi châu mộc chiều sương ấy

có thấy hồn lau nẻo bến bờ

có nhớ dáng người trên độc mộc

trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

tây tiến đoàn binh không mọc tóc

quân xanh màu lá dữ oai hùm

mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ hà nội dáng kiều thơm

rải rác biên cương mồ viễn xứ

chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu, anh về đất

song mã gầm lên khúc độc hành

tây tiến người đi không hẹn ước

Đường lên thăm thẳm một chia phôi

ai lên tây tiến mùa xuân ấy

hồn về sầm nứa chẳng về xuôi.

lên Đèo – chế vỹ lan

bước lên triền núi cheo leo

gió bay nẻo gió, hồn phiêu lãng hồn

vang trong điệu suối du dương

tiếng chim núi hót nhạc rừng nôn nao.

mải mê ta bước lên cao

cỏ cây lẫn đá cheo leo chập chùng

ta thầm hỏi: đâu đỉnh non

cho ta lên mãi thoát vòng nhân gian

cho tieu tan hết sầu buồn

gởi theo gió núi mây ngàn trắng trong.

lâng lâng hồn ngất ngây hồn

bong ngày đã tắt, chân không muốn về.

tây bắc hành

anh sẽ đưa em về miền tây bắc

nơi bạt ngàn rừng thẳm tiếp trời xanh

nơi chim chóc chuyền cành kêu ríu rít

hoa rừng thơm, bên suối mát ngọt lành.

về tây bắc cùng em leo dốc núi

chiều chợ phiên màu thổ cẩm lượt là

cô gái dao miệng cười duyên bên suối

Đêm chợ tình sơn nữ đẹp như hoa.

về tây bắc khi mùa xuân vừa tới

ngắm hoa ban nở trắng cả lưng đồi

lửa bập bùng giữa rừng đêm mở hội

Điệu múa xòe ai uốn lượn, lả lơi…

về tây bắc ngắm trăng vàng, núi biếc

nhớ chuyện xưa quốc mẫu, mẹ Âu cơ

dắt con trẻ lên non cao lập nghiệp

biến hoang sơn thành phố thị bây giờ.

về tây bắc nơi rừng thương, núi nhớ

rượu can say như tình thuở ban đầu

tuy xa lắm nhưng không hề cách trở

như tấm lòng đôi lứa đã yêu sâu!

về tây bắc, về cùng anh, em nhé!

sing đời thường với non, nước, trời, mây…

như cái thuở cha vừa quen với mẹ

men trầu cay hòa lấy vị nồng vôi!

nhớ tây bắc

sớm sương muối, tối sương mù,

trưa hoe hoe nắng, chiều tù mù mây.

heo may xao xác hàng cây,

jue đi không để dấu giày thời gian.

lam chiều tím nỗi miên man,

gợi lòng ta cảnh đại ngàn sang đông.

thảo nguyên châu mộc nhớ không?

một thời lính trẻ tang bồng chưa xa.

mỏ mù, tây bắc, lau già…

kỷ niệm xưa bỗng trắng nhoà sắc ban.

(phạm ngọc san)

tây bắc gọi tên

núi xoè dáng núi song lượn nhánh

Xem thêm: Những bài thơ nói về rừng

mây mỏng cánh ban gió dẫn đường

nhớ em tây bắc thư từng cánh

Điệp trùng tây bắc, điệp trùng thương

tây bắc là lửa đêm xoè hội

tây bắc là cơm thơm bàn tay

tây bắc là rượu từng giọt mắt

tây bắc là xanh của ngàn mây

núi cao rừng rộng bàn tay vẫy

Đỉnh dốc cũng đang đợi ai lên

ngày ngược song Đà anh đã khác

tây bắc xoè hoa thầm gọi tên

(trương thiếu huyền)

phượt tây bắc

Đường lên tây bắc ngất ngây

người xe đi lẫn trong mây bồng bềnh

yên minh phong cảnh yên binh

nếp cẩm y tý thắm tình quê hương

phiêu du trên những cung đường,

ngỡ như lạc chốn vô thường bồng lai

sa pa tien cảnh sớm mai

lung linh sương khói lào cai núi đồi

cổng trời quản bạ bồi hồi

Đường lên tiên giới xa xôi mà gần

nhớ đời cung phượt xín mần

người xe tơi tả… phong trần tả tơi!

(nguyễn khắc thiện)

nhớ tây bắc

sớm sương muối, tối sương mù,

trưa hoe hoe nắng, chiều tù mù mây.

heo may xao xác hàng cây,

jue đi không để dấu giày thời gian.

lam chiều tím nỗi miên man,

gợi lòng ta cảnh đại ngàn sang đông.

thảo nguyên châu mộc nhớ không?

một thời lính trẻ tang bồng chưa xa.

mỏ mù, tây bắc, lau già…

kỷ niệm xưa bỗng trắng nhoà sắc ban.

những bài thơ tình về núi rừng

chuyện tình song núi – sưu tầm

em uốn khúc mượt cong

anh bao bọc ân tình

sông núi chuyện chúng minh

thơ mộng lắm phải không ?

mặt trời chớm đầu Đông

soi tình anh tươi sáng

em cười hiền một thoáng

Ôm hạt nắng chờ mong

núi chắn gió cuồng phong

thiên niên trường lặng lẽ

song cười hiền thỏ thẻ

gợn làn mát xanh trong

hùng vĩ rọi mênh mông

luôn rạng ngời son sắc

hình nước non bền chặt

dẫu thời cuộc bão giông

chuyện tình day đất cong

núi vững vàng muôn thuở

quyện dòng song trăn trở

xoa ngàn kiếp long đong.

chuyện tình mây và núi

tác giả: kim bình hưng

mây lang thang buồn trôi cùng năm thang

mây hững hờ mây ngao ngán buông lơi

bỗng một hôm dừng chân nơi ảm đạm

mây mệt rồi mây muốn bám ngừng trôi

có núi kia núi trải dài hùng vĩ

mây mĩm cười mây cứ nghĩ đã yêu

mây hẹn ước cùng núi thêu sợi chỉ

xe tơ hồng cho núi nghĩ về mây

núi vấn vương núi yêu may thế đấy

mây mĩm cười yêu núi vậy không phai

có chim muôn làm chứng tại lũng nhai

không thay đổi dù cho ai có đến

nhưng ngờ đâu cơn gió bên cập bến

mây thay lòng theo gió đến phương xa

núi ngẩn ngơ núi như là tê dại

mây xa rồi núi đứng mãi chờ ai

gửi tây bắc

tác giả: hoa cỏ may

ai có về miền tây bắc xa xôi

cho em nhắn gửi đôi lời phương ấy

nơi vùng biên núi điệp trùng cao vậy

thôn nữ làng mặc áo váy thêm yêu

Ánh nắng soi qua đồi núi rừng chiều

bao cô gái chàng trai miền sơn cước

phiên chợ tình ai nào đã tìm được

khúc đồng dao đậm chất đến mượt mà

những cánh đồng lúa chín ở đằng xa

từng bậc thang ươm màu qua phố bản

dốc sương mù bình minh vừa ló dạng

Tham khảo: Tiếng Việt 1 – Tuần 25- Tập đọc- Tặng cháu

hàng cây xanh gió mát trẻ vui đùa

một sớm chiều bất chợt những cơn mưa

làm tươi màu khóm hoa xưa trổ nụ

tây bắc ơi những đồi hoang phố cũ

hẹn một ngày ta đến giữa mênh mông.

cảnh rừng việt bắc

tác giả: hồ chí minh

cảnh rừng việt bắc thật là hay,

vượn hót chim kêu suốt cả ngày,

khách đến thì mời ngô nếp nướng,

săn về thường chén thịt rừng dock,

non xanh, nước biếc tha hồ dạo,

rượu ngọt, chè tươi mặc sức say.

kháng chiến thành công ta trở lại,

trăng xưa, hạc cũ với xuân này.

tình ca Đông bắc

sưu tầm

trăm trường nô nức gần xa

về đây dự hội, chúng ta tranh tài

non song cất cánh ta bay

mọi miền của đất nước nhà đẹp xinh

vòng chung kết trọn tinh thần

tuyệt vời mỗi đội thêm gần nhau hơn

cùng thăm non nước hữu tình

danh lam thắng cảnh quê mình đẹp thay

cao bằng, bắc cạn rất hay

Đèo gió, mã phục mỗi ngày vượt qua

nước non lên thác xuống ghềnh

bản giốc, Đầu Đẳng thuỷ sinh

khi về nhớ đất xin quỳ trao hôn

bàn đá kia sớm hôm bên bờ suối

ta nhớ người pác bó năm xưa

lê nin, các mác, bác hồ ơi

hoá thân song núi nên hình hài quê

bay cùng non nước ta ơi

hàng không đất việt tình người bao la

tình ca Đông bắc ta mãi nhớ

hà nội ngày về chớ có quên…

thơ tình của núi

(a thuyên)

bản em lưng chừng núi, lưng chừng đèo

từng bậc thanh lên xuống như cung đàn.. ngân dài

một lần đi tuần tra anh tới,

gặp em bên suối hát gì?

mà rưng ban nở trắng xinh

cùng lắng nghe em hat, những yêu thương cuộc đời

Để lại bao thương nhớ trong lòng mình

một cô gái miền núi đã thắp ngọn lửu tình

rồi một hôm anh ghé qua thăm bản

tìm gặp em cô gái nhen ngọn lửu tim mình

từ xa em đã thấy tôi, rời cuộ vui em tới

em trao tôi vòng nhỏ

và từ đây người lính có thơ tình

tìm người thương thì hãy qua thác ghềnh ..sẽ gặp

một rừng ban nở trắng xinh, một tình yêu tôi có… nơi núi rừng mờ xa.

chuyện tình núi và mây

thơ: ngọc manure

núi hiền hòa nhìn mây đến nơi xa

mà chẳng biết khi nào mây trở lại

tự hỏi minh with tim sao khờ dại

Đợi chờ hoài chờ mãi có được đâu

núi lặng thinh nhìn nơi đó thật lâu

như nhắn nhủ mây ơi về bên núi

mây cứ trôi những tháng ngày ngắn ngủi

mà mây thì chẳng hiểu được núi đâu

hai năm rồi mây núi cách xa nhau

núi vẫn nhớ vẫn thương về nơi ấy

chưa bao giờ lòng núi đau như vậy

vẫn mỉm cười che đậy một vết thương

núi và mây chia cách ở hai phương

Để lạc bước hai with đường đau khổ

tuy hiểu rằng tình yêu trao nhầm chỗ

nhưng trong lòng núi chẳng bỏ mây đâu.

tình may núi

thơ: bằng lăng tím

anh là ngọn núi biếc

em may trắng bềnh bồng

trao nhau tình thắm thiết

giữa đất trời mêng mông

núi nghiêng minh đứng đó

che chắn gió đại.ngàn

vầng mây xa chẳng nỡ

bên núi ngày bình an

hoàng hôn dần khuất núi

mây cúi xuống nhìn theo

nắng muộn màng tiếc nuối

vương sợi nhớ lưng đèo

mùa jue về lá rụng

hoa hứng giọt sương lành

strong tim em chứa đựng

vẹn nguyên hình bóng anh.

chuyện tình núi và mây 2

thơ: phú yes

mây yêu núi một chuyện tình huyền diệu

nguyện bên đời trọn kiếp hiểu thương nhau

núi quyện mây tình nồng thắm dạt dào

mây vờn núi đã bao mùa chẳng biết

rồi ngày tháng duyên tình vui tha thiết

núi ấm lòng trời da diết bao la

mây trôi trôi ngân khúc hát lời ca

niềm hạnh phúc trong chan hòa trời đất

núi đâu biết tình yêu là được, mất

mây đổi màu làm núi bất chợt đau

mây phiêu du bay mãi tận phương nào

buồn lắm nỗi núi mong sao cơn gió

gió cố níu áng mây về núi nhỏ

nhưng duyên tình sao lại bỏ nổi trôi

ngày qua ngày núi between đợi bồi hồi

một ngày đến mây về vui lòng núi…

tây bắc… xuân anh về

thơ: lê gia hoài

anh về tây bắc nhé người thương

ngắm cánh hoa xuân khép môi hường

ngắm mây lơ đãng vờn quanh núi

tay nắm tay nhau dạo phố phường.

Áo com xinh tươi cứ điệu đàng

váy buông nghiêng núi, núi mênh mang

hội xuân em nhé cùng nhau hát

gửi thêm niềm vui tới bản làng.

tiệc xòe ta lại nắm tay nhau

trao trọn giấc mơ buổi ban đầu

vũ khúc tình xuân cùng ước hẹn

Đôi ta duyên thắm nghĩa cau trầu.

rượu cần một chút để tình say

giao bôi rốc cạn chén xuân đầy

Để mai về lại miền xuôi đó

anh mãi ngả nghiêng nhớ nơi này.

tình yêu trong thơ…

thơ: mạc phương

miền tây bắc hôm nay trời trở gió.

từng giọt buồn tí tách lại tuôn rơi.

ly cà phê đắng ngắt cả làn môi.

trời lại khóc cho mối tình dang dở.

dấu yêu ơi …cuộc tình mình đã lỡ.

biết làm sao khi tim vẫn còn yêu.

vết thương lòng cứ ứa lệ mỗi chiều.

lại ước ao duyên chúng mình thắm lại.

tình tây bắc vẫn chờ anh mãi mãi.

anh có nghe…có thổn thức buồng tim?

có thấy em đang đau đớn lặng ghìm ?

giọt sầu tủi cứ lăn dài trên má.

dấu yêu ơi… xin một lời từ tạ.

gói nỗi niềm gửi theo gió mùa đông.

dẫu tình em vẫn luôn luôn ấm nồng.

thì xuân hồng vẫn ngập tràn băng giá.

em biết rằng minh là người xa lạ.

nhưng lỡ thương anh… biết phải làm sao?

em chắp tay rồi tự hỏi trời cao.

ngài lắc đầu và buông rơi nước mắt.

chỉ tại em – cô gái khờ gom nhặt.

một chút tình của ai đó trong thơ.

Để ngày ngày ôm mộng rồi ngẩn ngơ.

gửi nỗi niềm khắc sâu vào câu chữ.

dấu yêu ơi … em mong anh gìn giữ.

chuyện chúng mình trong góc nhỏ trái tim.

Để tháng năm câu chữ có lặng chìm.

thì tình yêu vẫn đỏ hồng sắc máu.

bánh xe đời lăn dài em nương náu.

nơi with tim đang loạn nhịp của anh.

dù sau này ngày tháng có trôi nhanh.

mình già đi nhưng tình yêu vẫn trẻ.

dấu yêu ơi… hãy nghe em nói nhé!

bàn tay anh đừng vội vã buông lơi.

chuyện tình mình đâu cần nói thành lời.

hãy yêu em nửa đời anh còn lại.

hứa nha anh…sẽ yêu em mãi mãi.

từ bây giờ chỉ yêu mỗi em thôi!

nghĩ đến em đã ấm ngọt làn môi.

chỉ trong thơ cũng vô cùng hạnh phúc..

tình ca tây bắc

thơ: duy hùng

anh rất thích bản tình ca em hát

anh rất mê những nốt nhạc em đàn

những câu vần lắng đọng mãi không tan

về tây bắc… ngút ngàn mây cùng gió

kìa khúc nhạc…đây “thơ tình của núi”

em bảo rằng “em chọn lối này” thôi!

lối em đi…cha mẹ chọn trước rồi

“hoa ban trắng” nở khắp đồi…vẫn vậy!

Đến quê em xem “Điệu xòe xứ thái”

“lời yêu gửi noọng” mê mải điệu khèn

“phiên chợ ngày xuân” như lạ mà quen

anh mơ đến cung “Đường lên tây bắc”

“từ trên Đỉnh núi” mây mù giăng mắc

gió nô đùa bên những rặng thông reo

bong ai kia thấp thoáng ở lưng đèo

ngẩn ngơ khách trong cuối chiều nhạt nắng

vẫn còn đó “chuyện tình hoa ban trắng”

Đẹp dịu dàng trong sự tích ngày xưa

hẹn em ngày “gặp nhau giữa rừng mơ”

“cô gái vùng cao”…hãy chờ bên tây bắc.

những bài thơ tình về núi sâu lắng

hoa của núi

thơ: chử văn hòa

anh đã đến một vùng tây bắc

gặp em trong hương sắc tuyệt vời

gót hồng dạo bước xuân chơi

nụ cười tươi qua ông trời tặng ban

nhìn cơn gió vờn làn mây óng

Anh mặt trời mau chóng tô da

những tia nắng sớm hiền hòa

Đùa trên khuôn mặt sao mà dễ thương

cho anh phải vấn vương nỗi nhớ

làm with tim nhịp thở dâng trào

trong lòng cảm thấy xôn xao

muốn cùng em được lạc vào cõi tien

hoa của núi trên miền sơn cước

em rạng ngời khi bước bên hoa

Đôi bàn tay đẹp ngọc ngà

em nâng niu những cánh hoa của đời

bộ trang phục em ơi đẹp lắm

Để cho anh cang ngắm cang say

Ước gì anh được cầm tay

cùng em dạo bước những ngày xuân ơi.

nhớ mãi hoa ban

thơ: nguyễn Đình huân

tháng ba về anh muốn lên tây bắc.

một lần thôi để được ngắm hoa ban.

những cánh hoa trắng hồng xinh khoe sắc.

lộng lẫy thắm tươi trên khắp đại ngàn.

thăm phố núi để thấy em múa hát.

Điệu then vui xen tiếng tính rộn ràng.

anh di rồi giữa núi rừng bát ngát.

em múa xoè sao ánh mắt mênh mang.

em liếc nhìn ánh mắt sau cây quạt.

cứ tưởng anh đang lạc chốn địa đàng.

như tiên nữ em bước trong tiếng nhạc.

cho anh bồng bềnh trôi giữa hồng hoang.

Điện biên xưa cha anh mình thắng pháp.

việt nam ta lịch sử bước sang trang.

em hãy đưa anh thăm hầm Đờ cat.

Đang xem: Thơ 8/3 Hay Nhất 2022 ❤️️ Bài Thơ Ngày Mùng 8 Tháng 3

mở lại trang vàng lịch sử vẻ vang.

with tim anh nghe song xô dào dạt.

khi thấy em mến khách lại dịu dàng.

phải vì Điện biên trăng thanh gió mát.

hay vì em anh nhớ mãi hoa ban.

về tây bắc nha anh

thơ: thủy tien

anh có về tây bắc với em không?

mùa mận chín đỏ hồng môi sơn nữ

hoa vẫn nở đắm say bên lối nhỏ

tóc mây bồng hỏi anh có về chơi

Đỉnh pha luông mùa này vắng tuyết rơi

Đồi thông đã xanh ngời niềm hy vọng

về anh nhé để lúa thêm vàng óng

mắt môi cười chín mọng cả hè sang.

anh có về? em gặp lại tình lang

phiên chợ cũ từng nhỡ nhàng thủa trước

nay nối lại tình duyên xưa có được

anh trở về tây bắc ngược mùa yêu.

hoa Đẹp miền tây bắc

thơ: nguyễn ngọc thủy hằng

người viển khách một chiều lên tây bắc

ngắm hoa ban cùng cô gái vùng cao..

ché rượu cần với trang phục sắc màu

nhìn rất đẹp làm xuyến xao phố núi

tây bắc vùng cao đường đèo quanh suối

Điệu then vui..cùng tiếng thinh rộn ràng

anh đã say giữa tây bắc đại ngàn

em múa xòe anh ngó ngang liếc mắt

Điệu nhạc trổi lên..cầm cây quạt chặt

nhìn anh kìa như lạc giữa địa đàng

những điệu múa vội vàng theo tiếng nhạc

cầm ống rượu cần..anh lạc giữa rừng hoang

có phải chăng tim anh hòa khúc hát

khi thấy em dạo dạt ngọn lửa hồng

rồi đứng dậy cùng em xoay tiếng trống

choàng vai em ơi..cô gái hoa ban

sáng trở minh..ta cùng thăm bản làng

bên dòng suối dịu dàng cô thôn nữ

mái tóc dài với nụ cười tư lự..

chia tay rồi sao long cứ vấn vương…

Đêm trăng phố lạ

(huỳnh minh nhật)

Đêm lẻ phố phường trăng lên chậm

Đèn khuya hiu hắt những bong hình

có gã tà tà, người lướt vội

nhạc sầu buông nhẹ giữa không thinh

sóng ru tình ái phía khơi xa

lang thang bốn bể hẳn là nhà?

Ồ không, buồn lắm, cô đơn lắm

Đêm chết tang tình non nước qua

người đi, cười, nói, chắc người vui

hay tim nát vụn phải chôn vùi?

mỏi got lữ hành, ghê, trời hỡi!

khói bám sương chiều đây khơi khơi

Đêm lẻ phố phường trăng rơi chậm

hừng đông cười nhẹ tiễn hoàng hôn

Ô hay nắng đó là nắng sớm

hay nắng chiều qua cố gọi hồn?

chúng tôi

(huỳnh minh nhật)

chúng tôi ngồi, đâu đó bên cửa việt

nhâm nhi mồi, ngơ ngẩn viết tình thơ

gió vờn khói ngọn hải đăng dần ló

cuối bờ kè đôi lứa tắm trăng mơ

chúng tôi ngồi ngắm trăng gầy tháng bảy

gió khơi xa vui sóng nước bạc đầu

Đã một chiều rong ruổi trời nắng cháy

Để bây chừ ngồi ngóng đáy tim sâu

chúng tôi cười nên triều dâng rất chậm

muối mặn mòi không qua vị mồ hôi

hương khói thuốc thơm quá trời qua đỗi

làm vài lon tà dương trốn mất rồi

chúng tôi đi, chúng tôi nhìn, và lặng

hồn lữ hành văng vẳng cuối đường xa

tạm biệt nhé, cái bắt tay thật chặt

Để mát lòng khi nắng bụi thèm da…

những bài thơ về núi rừng tây nguyên

mùa cà phê tây nguyên

thơ: nguyễn Đình huân

tây nguyên mùa này chín đỏ cà phê

anh lên thăm quên lối về thành phố

bên triền núi hoa dã quỳ đã nở

rực rỡ vàng trong nắng gió chiều đông

cô gái Ê Đê hai má ửng hồng

múa điệu xoang trong tiếng cồng rộn rã

choé ​​rượu cần cho anh say men lá

chuếnh choáng tình anh thấy cả trời sao

không says đâu anh chỉ thấy khát khao

khi được nghe em ngọt ngào ca hát

như tiếng suối rừng trong veo bát ngát

lẫn tiếng chiêng cồng dào dạt yêu thương

có gì đâu mà sao thấy vấn vương

bởi anh mê mùi hương cà phê chín

không nỡ xa vì trong lòng bịn rịn

tình đất tình người xao xuyến with tim

bao năm qua anh mải miết đi tìm

như chơ rao những cánh chim không mỏi

chiều mùa đông hoa dã quỳ dẫn lối

cho anh tìm về vui với tây nguyên.

lưu luyến tây nguyên

thơ: nguyễn Đình huân

phố núi ơi tạm biệt nhé buôn mê.

chia tay nhau ta phải về thành phố.

xin gửi lại nơi cao nguyên đất đỏ.

cái nắng vàng và cái gió heo may.

tạm biệt nhé ta sắp phải chia tay.

dẫu vẫn biết tình nồng say đắm đuối.

ta gửi lại cho núi cao dòng suối.

ché rượu cần khi cuối buổi chưa vơi.

gửi lại cho em vị ngọt bờ môi.

ta mang theo về những lời đã hứa.

with tim ta còn cháy lên ngọn lửa.

một chút tình và điệu múa tây nguyên.

ta mang theo về men rượu y miên.

mang nỗi nhớ cồn cào miền nắng gió.

nhớ cô em gái Ê Đê bé nhỏ.

tình ngọt ngào mình chưa ngỏ đã say.

anh nhớ tây nguyên tình nghĩa vơi đầy.

phải về thôi gió heo may đưa tiễn.

anh lên tây nguyên em ơi một chuyến.

khi ra về lòng lưu luyến bâng khuâng.

tháng giêng về với tây nguyên

thơ: nguyễn Đình huân

mùa xuân này anh về với tây nguyên.

cái nắng hanh hao tháng giêng lộng gió.

như tình người miền ba zan đất đỏ.

có tiếng cồng và còn có tiếng chiêng.

cô gái Ê Đê duyên dáng dịu hiền.

Điệu múa xoang bước chân nghiêng em múa.

Ánh mắt em trong bập bùng ánh lửa.

không rượu cần vẫn chan chứa tình say.

tây nguyên bao la bát ngát rừng cây.

buôn mê cho anh ngất ngây đắm đuối.

ly cà phê mang hương thơm phố núi.

tiếng tờ rưng như tiếng suối trên ngàn.

về krông pách lên với đập tràn.

hồ trên núi anh sẽ mang nước tưới.

cho tây nguyên thêm xanh tươi đổi mới.

cho em thơ vui phơi phới đến trường.

về tây nguyên anh mang cả tình thương.

bao năm qua cứ vấn vương miền đất.

Đỏ tình người luôn nồng nàn chân chất.

men rượu cần cho ngây ngất tình em.

Đêm tây nguyên

thơ: phú yes

tây nguyên đêm lạnh tàn canh

nắng binh minh chẳng đậu mành hiên xưa

trăng lành hiu hắt tiễn đưa

người nơi phương ấy vẫn chưa quay về

Đêm xuống lỗi bóng trăng thề

niềm thương nỗi nhớ đêm về trở trăn

nhớ mùa thương cũ mờ giăng

nhạt nhòa nắng ấm còn chăng hương nồng

người xa có nhớ ta không

nhớ mùa đông lạnh tình hồng trao nhau

tây nguyên hương sắc ngọt ngào

sao lòng vẫn thấy xuyến xao một thời

người về câu hát chơi vơi

Đêm tây nguyên đợi vẫn lời ngày mưa

nắng vàng héo hắt song thưa

mùa qua xa mãi đợi mùa yêu thương.

tây nguyên mùa dã quỳ

thơ: nguyễn Đình huân

mùa đông sang vàng rực rỡ dã quỳ

cùng khoe sắc dọc lối đi phố núi

hoa dân dã mà hồn ta đắm đuối

trên các nẻo đường rong ruổi tây nguyên

loài hoa xinh tươi rất đỗi dịu hiền

như cô gái đang cười duyên trong gió

trên núi rừng miền cao nguyên đất đỏ

sức sống tràn trề như cỏ hoang sơ

cứ hiên ngang trên sỏi đá cằn khô

mặc cho gió rét tím mờ đông giá

vẫn biếc xanh trên từng chiếc lá

hoa thắm màu nhuộm vàng cả mùa đông

có ai về tây nguyên với ta không

ngắm dã quỳ khi mùa bông đang nở

cùng uống rượu cần y miên một thuở

múa bên nhau khi ánh lửa bập bùng

tiếng chiêng ngân vang hùng vĩ núi rừng

cô gái Ê Đê thẹn thùng ánh mắt

cho ta say mê khi lần đầu gặp mặt

rượu cạn bình lửa tắt vẫn còn say.

tây nguyên mùa gió

thơ: nguyễn Đình huân

anh lên tây nguyên một chiều lộng gió.

cây lá xanh tươi hùng vĩ núi rừng.

lễ hội tưng bừng lung linh rực rỡ.

men rượu cần xen lẫn tiếng tờ rưng.

rất tình cờ gặp em cô gái nhỏ.

Đang múa xoang bên ánh lửa bập bùng.

Ánh mắt giao nhau làm em mắc cỡ.

lòng xốn xang bỗng nhiên nhớ người dưng.

gặp nhau lần đầu vẫn còn bỡ ngỡ.

em cười xinh tươi bẽn lẽn thẹn thùng.

như hoa núi không màu mè rực rỡ.

nhưng hương thơm man mác giữa không trung.

anh chia tay miền cao nguyên đất đỏ.

sao bước chân anh chợt thấy ngập ngừng.

có lẽ xa em nên anh không nỡ.

mới gặp lần đầu sao đã nhớ nhung.

khi xa nhau vương sợi thương sợi nhớ.

vẫy tay chào mà không nỡ quay lưng.

cỡi voi tây nguyên

thơ: nguyễn Đình huân

hãy lên Đăk lăk để cỡi voi.

vượt qua song suối vượt núi đồi.

tới bản Đôn đi qua hồ lăk.

du khách cùng nhau vui vẻ chơi.

phong cảnh tây nguyên đẹp tuyệt vời.

cà phê hoa trắng khắp mọi nơi.

cô gái Ê Đê xinh tươi quá.

rượu a ma công rót em mời.

Điệu múa xoang du khách chơi vơi.

ngọn lửa tây nguyên cháy sáng ngời.

rượu cần y miên em mắt biếc.

phải ánh mắt em đốt hồn tôi.

ta lên tây nguyên để cưỡi voi.

có chuyện thật vui hãy thử coi.

giữa đường hứng lên voi bất chấp.

làm tình với nhau thấy cả vòi.

tây nguyên dễ thương cũng như voi.

chân chất vô tư chẳng hẹp hòi.

quen sống hết minh nơi nắng gió.

lên tây nguyên nhé các bạn ơi.

trên đây là những bài thơ hay về núi rừng do review.edu.vn đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn. hello vọng bạn đã tìm thấy nỗi lòng của mình ẩn chứa sau từng câu chữ. hãy chia sẻ để đông đảo bạn bè cùng cảm nhận bạn nhé !

Đang xem: Văn mẫu lớp 10: Phân tích bài Phú sông Bạch Đằng của Trương Hán Siêu Dàn ý & 16 mẫu bài văn hay lớp 10

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button