Tác phẩm văn học

Tuyển tập 20 bài thơ về mùa thu hay và đặc sắc trong những ngày thu

mùa thu mang nổi buồn miên man, khiến cho lòng người hòa mình vào cảnh mùa thu lá rơi, tạo ra các kiệt tác thơ về mùa thu, vang danh đời. hãy cùng theo chân chúng tôi tìm hiểu thêm về các bài thơ về mùa thu hay đặc sắc cho những ngày đón gió thu se lạnh qua bài viết dưđâynhé!

tại sao mùa jue đặc biệt trong lòng nhiều người

sau những đợt nắng gắt của mùa hè thì mùa thu là tháng “giải nhiệt” để mọi người thư giãn và tận hưởng khí hậu mát m. mùa jue con là thời điểm tuyệt vời để diện những chiếc áo khoác, khăn quàng cổ để cùng đi dạo với bạn bè. không gì có thể giúp bạn thư giãn và trẻ hóa hơn việc tận hưởng thiên nhiên và quan sát cảnh vật cùng những người thân yêu và tháng>

mùa thích vẻ đẹp cổ điển và lãng mạn đi tìm cái đẹp. với khung cảnh yên bình và tiết trời se lạnh, chúng ta sẽ cùng ngồi hoài niệm về một thời đã qua.mùa thu là dịp ể ố ố tt. thể hiện lòng minh bằng những bài thơ về mùa thu hay

tuyển tập các bài thơ về mùa jue hay

nếu mùa xuân đem ến sức sống giúp cây cối đâm chồi nảy lộc, mùa hè mang ến cai nắng chói chang, mùa đng đem ến cai lạnh tê tái thì thì cócóc lẽt. mùa thu mang theo cái tiết trời se lạnh, một chút hanh khô, một chút buồn bã, ly biệt như chiếc lá lìa cành đã là nguồn cảm hứng bẁ th vĥn t ca, th. nếu bạn cũng yêu thích mùa thì hãy đọc bài viết dưới đây. những bài thơ về mùa thu bất hủ, hay nhất đươc sưu tầm và tổng hợp.

1. tiếng jue – lưu trọng lư (1939)

em không nghe mùa jue

dưới trăng mờ thổn thức?

em không nghe rạo rực

hình ảnh kẻ chinh phu

trong lòng người cô phụ?

em không nghe rừng jue

lá jue kêu xào xạc

with nai vàng ngơ ngác

Đạp trên lá vàng khô?

bài thơ này đã được nhạc sĩ phạm duy phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

2. sang Thursday – hữu thỉnh

bỗng nhận ra hương ổi

phả vào trong gió se

sương chùng chình qua ngõ

hình như jue đã về

được lúc dềnh dàng song

chim bắt đầu vội vã

có đám mây mùa hạ

vắt nửa mình sang Thurs

vẫn còn bao nhiêu nắng

Đã vơi dần cơn mưa

sấm cũng bớt bất ngờ

trên hàng cây đứng tuổi.

3. Đây mùa xuân tới – xuân diệu

rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,

tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;

Đây mùa thu tới – mùa thu tới

với áo mơ phai dệt lá vàng.

hơn một loài hoa đã rụng cành

trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;

những luồng run rẩy rung rinh lá…

Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ…

non xa khởi sự nhạt sương mờ…

Đã nghe rét mướt luồn trong gió…

Đã vắng người sang những chuyến đò…

mây vẩn từng không, chim bay đi,

khí trời u uất hận chia ly.

Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói

tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

4. thu – xuân diệu

nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu;

nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì.

hư vô bóng khói trên đầu hạnh;

cành biếc run run chân ý nhi.

gió thầm, mây lặng, dáng thu xa,

mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà.

buồn ở sông xanh nghe đã lại,

mơ hồ trong một tiếng chim qua.

bên cửa ngừng kim thêu bức gấm,

hây hây thục nữ mắt như thuyền.

gió jue hoa cúc vàng lưng giậu,

sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên.

5. thu Điếu – nguyễn khuyến

ao jue lạnh lẽo nước trong I see,

một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.

sóng biếc theo làn hơi gợn tí,

lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.

tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,

ngõ trúc quanh co khách vắng teo.

tựa gối, buông cần lâu chẳng được,

cá đâu đớp động dưới chân bèo.

6. cuối thu – hàn mặc tử

lụa trời ai dệt với ai căng,

ai thả chim bay đến quảng hàn,

và ai gánh máu đi trên tuyết,

mảnh áo da cừu ngắm nở nang.

mây vẽ hằng hà sa số lệ,

là nguồn ly biệt giữa cô đơn.

sao không tô điểm nên sương khói,

trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.

Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ,

với buồn phơn phớt, vắng trơ ​​​​vơ.

cây gì mảnh khảnh run cầm cập,

Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.

thu héo nấc thành những tiếng khô.

một vì sao lạ mọc phương mô?

người thơ chưa thấy ra đời nhỉ?

trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?

7. tình jue – hàn mặc tử

Đêm qua ả chức với chàng ngưu

nhắc chuyện yêu đương ở dưới cầu

kể lể một năm tình vắng vẻ

sao em buồn bã suốt canh thâu?

Đêm ấy trăng thu vui vẻ lạ!

người ta cười nói đến nhân duyên

sao ta không dám nhìn nhau rõ

gặp gỡ bên đường cũng thản nhiên?

Đêm trước ta ngồi dưới bãi trông

with trăng mắc cỡ sau cành thông

buồn buồn ta muốn về, trăng hỏi:

Thu đến lòng em có lạnh không?

Đêm nay ta lại phát điên cuồng

what cả hổ ngươi, cả thẹn thuồng

Đứng rũ trước thềm nghe ngóng mãi

tiếng đàn the song thé ở bên…

và được tin ai sắp bỏ đi

chẳng thèm trở lại với tình si

ta lau nước mắt, mắt không ráo

ta lẫy tình nương, rủa biệt ly!

8. sang thu – anh thơ

gió may nổi bờ tre buồn xao xác!

trên ao bèo tàn lụi nước trong may;

hoa mướp rụng từng đóa vàng rải rác

lũ chuồn chuồn nhớ nắng ngẩn ngơ bay.

trên đê cỏ dựt diều sa đứt sợi,

gã mục đồng chán nản lắng tai nghe

trong thôn xóm hóa vàng nghi ngút khói

gió vang âm tiếng trống cúng ra hè.

bên bến nước đò ngang chưa ghé tới,

khói lam chiều đã thoảng tiếng chuông vương.

bọn chờ thuyền nhìn nhau đang sợ tối

bỗng rùng minh như cảm thấy hơi sương.

9. bắt gặp mùa jue – nguyễn bính

xơ xác hồ sen đã nhạt hương

bên song hoa lựu cũng phai hường

sớm mai lá úa rơi từng trận

bắt gặp mùa jue khắp nẻo đường

tóc liễu hong dài nỗi nhớ nhung

trăng nghiêng nửa mái gội mơ mòng

sầu nghiêng theo cánh chim lìa tổ

biết lạc về đâu lòng hỡi lòng

thu về sông núi bỗng tiêu sơ

cây rũ vườn xiêu, cỏ áy bờ

xử nữ đôi cô buồn tựa cửa

nghe mùa gió lạnh cắn môi tơ

sương phủ lưng đồi rặng núi xa

thương ôi! lữ khách nhớ quê nhà

mấy thu mưa gió ngoài thiên hạ

vườn cũ còn chăng cúc nở hoa?

cha già ngừng chén biếng ngâm thơ

Đưa mắt nhìn theo hút dặm mờ

xe ngựa người về tung cát bụi

with mình không một lá thư đưa

nghìn lạy cha già lượng thứ cho

trót thân with vướng nợ giang hồ

lòng son bán rẻ vào sương gió

lãi được gì đâu? Đã mấy thu!

một chút công danh rất hão huyền

và dang dở nữa cuộc tình duyên

thu sang, quán lẻ with đăm đắm

rõi bong quê nhà mắt lệ hoen.

10. jue rơi từng cánh – nguyễn bính

mùa jue hoa cúc lại tàn

thuyền ai buộc mãi bên làn cây cong!

người về để lại phòng không

thu rơi từng cánh cho lòng nhớ thương.

có người cung nữ họ vương

lên lầu nhìn dải sông hương nhớ nhà.

11. thơ tình cuối mùa jue – xuân quỳnh

cuối trời mây trắng bay

lá vàng thưa thớt quá

phải chăng lá về rừng

mùa jue đi cùng lá

mùa jue ra biển cả

theo dòng nước mênh mang

mùa thu vao hoa cúc

chỉ con anh và em

chỉ con anh và em

là của mùa Thu cũ

chợt làn gió heo may

thổi về xao động cả:

lối đi quen bỗng lạ

cỏ lật theo chiều mây

Đêm về sương ướt má

hơi lạnh qua bàn tay

tình ta như hàng cây

Đã qua mùa gió bão

tình ta như dòng song

Đã yên ngày thác lũ

thời gian như là gió

mùa đi cùng tháng năm

tuổi theo mùa đi mãi

chỉ con anh và em

chỉ con anh và em

cùng tình yêu ở lại…

– kìa bao người yêu mới

Đi qua cùng heo may

12. hoa cỏ may – xuân quỳnh

cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,

không gian xao xuyến chuyển sang mùa.

tên mình ai gọi sau vòm lá,

lối cũ em về nay đã jue.

mây trắng bay đi cùng với gió,

lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.

Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,

thơ viết đôi dòng theo gió xa.

khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may

Áo em sơ ý cỏ găm đầy

lời yêu mỏng mảnh như màu khói,

ai biết lòng anh có đổi thay?

13. thu – huy cận

hôm qua thu mới về,

với một cành hoa gãy.

sương nặng gieo đầu tre,

lạnh tràn theo gió đẩy.

thu tới trong vườn bên,

ngợ ngàng màu cúc mới.

Đêm qua bên láng giềng,

Êm tựa nhàn, jue tới.

cô gái nhỏ thung dung,

qua miếng vườn hoa nhỏ.

Đất nằm im dưới cỏ,

hoa tạ màu nhớ nhung.

14. mùa jue tiễn em – tế hanh

em đi, trăng sắp độ tròn

mùa jue quá nửa, lá giòn khô cây

tiễn em trong cảnh thu này

lòng em muôn tiếng, sao đầy lặng im?

ta về. giữa khoảng trời đêm

vành trăng thư thể mắt em soi đường.

15. thu vàng – thu bồn

Ập thoáng chốc… jue về như lá rụng

ngoài hiên em đã đến tự bao giờ

trời xanh ngắt anh không còn trẻ nữa

cây sấu cho hè hết cả trái chua

thế là hạ đã qua trong giây lát

giọt thơ anh thánh thót đã thu vàng

em đã đến mà như chưa đến

tiếng chim kêu se sắt muộn màng

mắt le lói nhìn sao khuya rụng

hà nội trôi sông hồng đêm nay

nghe hơi thở đất trời trong tiếng dế

nâng trái tim mình lên uống để mà say

em nhanh quá anh về chậm quá

trái đất vô tư níu giữ vòng quay

chân anh mỏi âm thầm mặc cảm

véo von em lảnh lót giữa đời bay

mầm nhú ban đêm lá úa ban ngày

anh lẩn thẩn mài đời lên trang giấy

thời gian cứ lạnh lùng như viên tẩy

chút jue vàng mờ nhạt lẩn đâu đây

Đừng hát nữa Thu vàng em hãy ngủ

Để anh nghe lá rụng cọ tim minh

xào xạc đấy những trời yên tĩnh lạ

tay mơ hồ đang chạm những lời ru…

16. tức cảnh chiều jue – bà huyện thanh quan

thánh thót tàu tiêu mấy hạt mưa,

khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ.

xanh om cổ thụ tròn xoe tán,

trắng xoá trường giang phẳng lặng tờ.

bầu dốc giang sơn, di chấp rượu,

túi lưng phong nguyệt, nặng vì thơ.

cho hay cảnh cũng ưa người nhỉ,

thấy cảnh ai mà chẳng ngẩn ngơ.

17. mưa thu Đất khách – tản Đà.

mưa mưa mãi, ngày đêm rả rích

giọt mưa jue, dạ khách đầy vơi

những ai mặt bể chân giời

nghe mưa, ai có nhớ nhời nước non?

18. gió thu – tản Đà

trận gió thu phong rụng lá vàng

lá rơi hàng xóm, lá bay sang

vàng bay mấy lá năm già nửa

hờ hững ai xui thiếp phụ chàng!

trận gió thu phong rụng lá hồng

lá bay tường bắc, lá sang đông

hồng bay mấy lá năm hồ hết

thơ thẩn kìa ai vẫn đứng không!

19. mưa jue – hồ xuân hương

trời cách mây mù thảm chả xanh,

mưa thu sân vắng giọt buồn tanh.

Đầu cành cây héo châu dài vắn,

trên lá tiêu vàng tiếng chậm thanh.

hát dứt đê mê mơ vạn dặm,

sầu giăng quạnh quẽ nỗi năm canh.

khuê sâu rất khổ mày hoa ấy,

vẻ mặt buồn thương vẽ chẳng thành

20. nắng jue – long chu

năng thu gió với lao xao

màu vàng non nhẹ đầy trào khoảng không

with đò đợi khách bên sông

nước mềm như giải lụa hồng vắt ngang.

thơm ​​thơm hoa bưởi cúc vàng

quyện hương xanh cốm dịu dàng lâng lâng

tiếng ve tiếc hạ mắt quầng

Để cành phượng vĩ lá bâng khuâng buồn.

Áo dài ôm chiếc lưng thon

thướt tha mềm mượt nét son dịu dàng

tay nhặt sợi nắng thu vàng

thả lên đồng ruộng sắp sang vụ cày.

nắng jue nhẹ lá vàng bay

em là ánh nắng thu say bao người

em mãi là nắng jue ơi

nắng thu em mãi trọn đời xuân tôi!

có rất nhiều nhà thơ văn lấy mùa thu làm chủ đề thơ về mùa thu. riêng trong kho tàng văn hóa việt nam thì thơ về mùa thu được nhiều tác giả mượn làm khung cảnh cho sáng tạo và sáng tác. trên đây là tuyển tập 20 bài thơ về mùa thu cho những ngày đón gió se lạnh. hy vọng qua những bài thơ về mùa thu trên bạn sẽ nghe thấy tiếng lòng mình, mang trong mình thêm sức sống, thêm cảm xúc!

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button