Tác phẩm văn học

Top 4 bài nghị luận Đây thôn Vĩ Dạ siêu hay

tổng hợp các bài nGhị luận văc về bài thơ đy thôn vĩ dạ của hàn mạc tử sẽ giúp các bạn hiểu hơn về một tâm hồn thơ thơ tt àp sự l

  • the 11 best bài nghị luận về lòng dũng cảm siêu hay
  • the 8 best bài nghị luận về bệnh vô cảm siêu hay
  • 1. dàn ý nghị luận Đây thôn vĩ dạ

    1. mở bài

    Xem thêm: Nghị luận văn học bài thơ đây thôn vĩ dạ

    giới thiệu bài thơ, tac giả, vài nét nội dung chynh của tac pHẩm: diễn tả sự thơ mộng của thôn vĩ dạ và tâm trạng khao khát ượt ượt ượt ượ ượt ượt ượt ượ ượt ượt ượt ượt ượ ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượt ượ ượt ượt ượ. hóa giải mọi đau thương.

    2. thanks bài

    a, giới thiệu tác giả, tác phẩm, hoàn cảnh sáng tác

    – hàn mặc tử là một trong những cây bút nổi bật nhất của phong trào thơ mới với giọng thơ Điên cá tính, không thể trộn v

    – bài thơ được rút từ tập “thơ điên”, sáng tác khoảng năm 1938

    – Hoàn Cảnh Sáng Tac: Khi Hàn Mặc tử nhận ược tấm bưu ảnh của hoàng thị kim cúc – người ông từng thầng trộm nhớ – thì bao cảm xúc về ềm. ông sáng tác bài thơ này.

    b, phân tích

    *khổ 1: cảnh vườn và with người thôn vĩ

    – câu mở đầu: lời mời mọc mà như trách cứ thân thiết.

    – cảnh vật: hiện lên tinh khiết, tràn trề nhựa sống:

    + nắng: tinh khôi buổi sớm

    + vườn: xanh tươi như ngọc

    – with người: khỏe khoắn “mặt chữ điền” -> with người của làng quê -> được tạo bằng bút pháp chấm phá

    – nghệ thuật cách điệu hóa

    => thôn vĩ hiện về trong tâm tưởng với vẻ đẹp thơ mộng mà đằm thắm nhưng thoảng nét mập mờ, dường như nó đã ôm.

    *khổ 2: Đêm trăng thôn vĩ

    – miêu tả sự chia lìa của cảnh vật: gió – theo – lối gió, mây – đường – mây

    – dòng nước, hoa bắp lay: cảnh đẹp nhưng giăng mắc một nỗi buồn vô hình

    – không gian trăng: thuyền trăng, bến trăng, sông trăng,… -> gợi nét huyền bí của vũ trụ

    – câu hỏi: thuyền ai? có chở … kịp? -> nghi vấn về sự đợi chờ trong lỡ làng, khắc khoải của nhân vật trữ tình.

    => Đêm trăng trên sông vẫn đẹp vẻ đẹp của muôn đời nhưng lại man mác buồn bởi tâm cảnh của người thi sĩ.

    * khổ 3: mộng ảo bao trùm lên cả cảnh và người

    – vạn vật dù là thiên nhiên there are with người dường như ều bị chìm vào cõi mộng với hàng loạt các từ hư vô: mơ, nhìn mgtn… ra, & n… trạng that /p>

    – câu hỏi tu từ: ai biết tình ai có đậm đà?:

    + ai thứ nhất: chủ thể – tác giả

    + ai thứ hai: nghĩa hẹp: khách đường xa. nghĩa rộng: người tình/ thôn vĩ

    => hàn mặc tử yêu cuộc ời một cách tha thiết nhưng lại bị nỗi đau bệnh tật dày vò khiến tâm trí de ella luôn trong trạng thái hư cữ cô giữ Đến lúc ella kiệt sức ella vẫn mong ella có thể giao cảm với đời.

    Đang xem: Tuyển tập các bài thơ làm bác sĩ theo chủ đề nghề nghiệp

    3. kết bài

    khẳng định vẻ đẹp nội dung và nghệ thuật của bài:

    – nội dung: cảnh thiên nhiên thôn vĩ và cảnh lòng người.

    – nghệ thuật: nhiều câu hỏi tu từ; hình ảnh độc đáo, ám ảnh được vẽ bởi bút pháp tả thực kết hợp với tượng trưng.

    2. nghị luận Đây thôn vĩ dạ hay nhất

    1. mở bài

    tôi đang ở giữa một vườn hoa nồng nặc sắc hương của phong trào thơ mới. này đy bông hoa xuân diệu rực rỡ như khoe trọn vẹn mình với ời tươi, này đy bông hoa huy cận ẹp một vẻp hoài cổ, đng tr. nơi góc vườn. giăng mắc một nỗi sầu huyền ảo, lạ lẫm. bài thơ “Đây thôn vĩ dạ” có thể được xem là một nốt nhạc chủ âm trong bản nhạc thơ muôn điệu của người thi sĩ họy hàn. mới sinh ra, nó gần như đã được mặc định là một trong những thi phẩm xuất sắc nhất của hàn mặc tử nói riêng và phong c.

    2. what’s up

    hoài thanh đã chẳng nhận xét giọng thơ hàn mặc tử trong mối tương quan với các thi sĩ khác rằng: ““Đời chúng ta nằm trong vòng chữ tôi. mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. nhưng càng đi sâu càng lạnh. ta thoát lên tiên cùng thế lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng lưu trọng lư, ta điên cuồng với hàn mặc tử, chế lan xu đâu.” thật vậy, hàn mặc tử từ lâu đã nổi tiếng với giọng thơ Điên không trộn lẫn vào ai của mình. “Đây thôn vĩ dạ” cũng ược rút từ tập “thơ điên”, Sáng tac vào khoảng năm 1938. nhắc tới hoàn cảnh cảm hứng của bài thơng thông thể khôg nhhhhh Ăm hếhi hếhi m. hoàng thị kim cúc đã gửi tới thi nhân khi ella biết ông mắc bệnh hiểm nghèo. chất men này đã xúc tác lên những kỉ niệm về huế mộng huế mơ trong hồi ức nhà văn, đưa đẩy ngòi bút viết ra những dòng thƺ>

    bước vào khổ thơ đầu tiên là ta đã bước vào cảnh vườn và con người thôn vĩ. và cũng ngay đầu thế giới thơ của mình, hàn mặc tử đã mở ra một câu hỏi tu từ:

    “sao anh không về chơi thôn vĩ?

    nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên.

    vườn ai mướt quá xanh như ngọc,

    lá trúc che ngang mặt chữ điền.”

    “sao anh không về chơi thôn vĩ?” đan xen thật nhiều sắc thái tình cảm: vừa như lời mời mọc, hỏi han, vừa như lời trách móc, hờn giận. thoạt nghe tưởng như trach khách thập pHương không ghé thôn vĩ chơi nhưng đy thực chất là lời tự trach bản thân của hàn mặc tử khi bản ththn ththn the vào nỗi tuyệt tuyệt vọt vọt vọt. khao khát ược về thĂm thôn vĩ của ông ầy mãnh liệt ấy nhưng cũng đau xó khi mặc cảm vềnh cảnh ngộ của mình …,… tất cả ều mang vẻ ẹp tinh khôi, căng tràn nhự tuy chỉ được phác bằng vài nét nhẹ nhàng nhưng cảnh nào cảnh ấy hiện ra thật ấn tượng. tả buổi sớm mai cũng chỉ để tô đậm sắc xanh của cây lá: “nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên”. cũng nhờ cái ánh nắng mới lên chiếu xuống mà vườn cây thêm xanh mướt. Vàn vật thêm Sinh ộng bởi có sự xuất hiện của with người: “Trúc Chen ngang mặt chữt điền” thiên nhiên và người hòa vào nhau, tạo nên cai thần, c -hồn dạ. nhưng tuyệt đối không nên hiểu ấy là hình ảnh thực của thôn vĩ, thi nhân không phải nhiếp ảnh gia, không “chụp” điều mình thấy lên trang thơ của mình mà cảnh ấy chắc hẳn phải được khúc xạ qua cảm xúc của nhà thơ . nó là cảnh sắc của cá tính sáng tạo nhà thơ. cũng bởi vậy nên thôn vĩ dù đang trong lúc nắng chiếu lấp lánh mà vẫn thoáng nét mập mờ, hư vô. “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” (nguyễn du) và tâm cảnh này sẽ được thể hiện rõ hơn ở khổ hai.

    Đêm trăng thôn vĩ hiện lên như một dấu nhấn cảm xúc:

    “gió theo lối gió, mây đường mây

    dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay.

    thuyền ai đậu bến sông trăng đó,

    có chở trăng về kịp tối nay?”

    gió đóng khung trong gió, mây gói lại trong mây. như đã nói, bởi with người đang hết mực cô ơn và buồn tủi nên nhìn đu cũng chỉy thấy sự chia lìa của cảnh vật: là tình gó tình mây “ứt gán xa xa mai? bầu trời ến mặt ất, từ dòng nước ến cả hoa bắp bên sông. mong ngóng có cr thể làm vơi bớt nỗi sầu đôi ngả, hàn mặc tử mong ngóng người bạn cố nhân nào đ thơ là lời cầu khẩn tha thiết “có chở trăng về kịp tối nay?”.

    “Ánh trăng mỏng quá không che nổi

    những vẻ xanh xao của mặt hồ”

    (huyền ảo)

    vậy nên ông mới đặt tất cả hi vọng của mình vào trăng, vào con thuyền chở trăng như vậy. Đừng hiểu nhầm rằng hàn mặc tử đang ca ngợi cái vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình của sông hương. không hẳn, thi sĩ đang mộng tưởng đấy, tâm trạng khởi phát ra ngoài tứ thơ, cảnh chỉ là cái nền cho tâm trạng. Trìng ở đây vừa là biểu tượng của tạo Hóa nhưng sâu sắc hơn, nó còn là nhịp cầu nối duy nhất, nơi bấu víu duy nhất của ông ể giao cảm với với ời ời mà hướng về cuộc sống ngoài căn cửa sổ phòng bệnh.

    hàn mặc tử như lặng đi với cảnh mộng và người cũng trong mộng:

    “mơ khách đường xa, khách đường xa,

    Áo em trắng quá nhìn không ra.

    Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,

    ai biết tình ai có đậm đà?”

    dù là thiên nhiên hay con người thì đều bị chìm vào trong cõi mộng: mơ, nhìn không ra,mờ nhân ảnh,…. hay chính hồn trí của nhà thơ cũng đang vô định trong hư ảo? “khách” ở đây là giai nhân nào? she là cô gái thôn vĩ? bong dáng mờ ảo thật khó xác định. mờ ảo về không gian (“khách đường xa”), mờ ảo cả bởi sắc trắng (“áo em trắng quá nhìn không ra”). màu trắng ở đây mạnh mẽ quá, choáng hết thị giác của nhà thơ, lại còn chìm trong sương mù nên càng khó phân định. nhưng đy không chỉ là sương khói của thôn vĩ, của xứ huế, của dòng sông hương, mà còn là sương khói của thời gian, của hoài niệm, ẩn ứn ức lòng nhơ. câu hỏi tu từ “ai biết tình ai có đậm đà?”. “ai” thứ nhất có thể hiểu là bản thân tác giả. “ai” thứ hại hiểu theo nghĩa hẹp là “khách đường xa”, còn hiểu rộng ra thì chính là người tình hoặc thôn vĩ trong mộng ảo. Hàn mặc tử “không dám tin” tình giai nhân, tình người thôn vĩ ậm đà, bởi she sợ đau, sợ tin rồi lại không dứt ra ược cuộc sống ngoài kia khi mà ngay ến c c c. trở lại thế giới ấy nữa không. hàn mặc tử tha thiết yêu ời nhưng ella lại bị căn bệnh phong dày vò cho ến lúc mất, tâm trí luôn trong trạng thái vôc giữa cõi thần và cï, ạn và cï, ạn và cï Đến hơi thở cuối cùng ella vẫn muốn chạm vào sự sống đích thực một lần nữa.

    Đang xem: Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu để thấy tâm trạng của một thanh niên say mê lí tưởng.

    bài thơ về phong cảnh đã dần biến thành một bài thơ tình hư thực, một nơi nhà thơ trút bỏ những ẩn ức của bản thân. toàn bài thơ ược nối kết mạch ngầm bơi ba câu hỏi tu từ: “sao anh không về chơi thôn vĩ?”, “có chở trăng về kịp tối nay?” hỏi đấy nhưng không hề mong lời đáp mà là lười tự chất vấn bản thân. giao điểm chung của ba câu hỏi này đều nằm ở sự giao cảm với đời nhuốm màu bi thương. hàn mặc tử là vậy, càng khát khao bao nhiêu lại càng sầu thảm bấy nhiêu, có lẽ bởi ời văn ông tuy ngắn mà đã chịu quánhiều nỗi dày vò thểng thhn mà đã chịu quá nhiều nỗi dày vò thểng thhn thhn thhn ththn.

    3. kết bài

    bài thơ “đây thôn vĩ dạ” tuy không dài nhưng mang những giá trị cả vềng lẫn hình thức thật sâu sắc, kết hợp nhuần nhuyễn giữa Bút nhap tảc. cảnh thôn vĩ, người thôn vĩ cũng chỉ là cớ cho hàn bộc bạch lòng minh. trag thơ của hàn mặc tử đã khep lại nhưng lại mở ra những ý niệm mới trong lòng ộc giả bằng bút lực của “thơ đi đi. cay ấy mới có thể hiểu hết được:

    “bao nét chữ quay cuồng như máu vọt

    như mê man chết điếng cả làn da

    cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết

    trải niềm đau trên trang giấy mong manh”.

    3. nghị luận văn học Đây thôn vĩ dạ hai khổ đầu

    hàn mặc tử là một trong những nhà thơ mới xuất sắc của việt nam thế kỉ xx. thơ ông chất chứa một tâm hồn tràn ngập sự lãng mạn lẫn dạt dào yêu thương. qua bài nGhị luận văn học đy thôn vĩ dạ hai khổ thơ ầu, ta sẽ thấy ược cai tình mặn nồng mà trong sáng đ— quyện với thiên nhiên xứ huế ẹ à đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ đ cảm đến nhạy cảm.

    1, nghị luận văn học đây thôn vĩ dạ khổ thơ đầu tiên: bức tranh thiên nhiên thôn vĩ

    mở bài là một lời trách móc nhẹ nhàng của nhân vật trữ tình: sao anh không về chơi thôn vĩ.

    chỉ một câu hỏi thôi! một câu hỏi của cô gái thôn vĩ nhưng chan chứa bao yêu thương between đợi. câu thơ vừa có ý trach móc vừa cri tiếc nuối của cô gai ối với người yêu vì her đã bỏ qa ược chi -ngưỡng vẻ ẹp mặn mà, ấm ap tình qurad

    luận điểm chính xuyên suốt bài nghị luận văn học đây thôn vĩ dạ khổ 1 là bức tranh thiên nhiên thôn vĩ dạ hiệệà/>< lên d

    “nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

    vườn ai mướt quá xanh như ngọc

    lá trúc che ngang mặt chữ điền.”

    nét đặc sắc của thôn vĩ – quê hương người con gái gợi mở ở câu đầu liên đây đã được tả rõ nét. một bức tranh thiên nhiên tuyệt tác rộng mở trước mắt người đọc. hình ảnh nắng tưới lên trên ngọn cau tươi đẹp, tràn đầy sức sống. nắng mới là nắng sớm bắt ầu của một ngày, những hàng cao vút vươn mình đón lấy những lia nắng sớm kia, và tất cả trànngập ang nắng và buổi minh. cái nắng hàng cau nắng mới lên sao lại gợi một nỗi niềm làng quê hương đến thế.

    2, nghị luận văn học đây thôn vĩ dạ khổ thơ thứ hai: dự cảm mơ hồ của nhân vật trữ tình

    thôn vĩ dạ nằm ở sát bờ sông hương xứ huế. vì thế mà từ cach tả cảnh làng quê ở khổ thơ ầu he mở tình yêu, tac giả chuyển sag tảnh sông với niềm bâng khuâng, nỗi nhớ mong sầu mutu hư ả ả ư ư ư ư ư ư ư ư ư

    ”gió theo lối gió mây đường mây

    dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay

    thuyền ai đậu bến sông trăng đó

    có chở trăng về kịp tối nay?”

    bước sang khổ thơ thứ hai, luận điểm bài đây thôn vĩ dạ tuy vẫn là bức tranh thiên nhiên thôn vĩ nhưng đã nhuƑm màu buồnưn. gió và mây để gợi buồn vì nó trôi nổi, lang thang thì nay lại càng buồn hơn gió đi theo đường gió, mây đi theo đường mây, gió và mây xa nhau; không thể là bạn đồng hành, không thể gặp gỡ và sự xa cách của nhà thơ đối với người yêu có thể là vĩnh viễn. phải chăng đây là cảm giác của nhà thơ trong xa cách nhớ thương, và đây cũng là mặc cảm của những con người xưa trong cuộc sống. nỗi buồn về sự chia li, tiễn biệt đọng lại trong lòng người phảng phất buồn và mang một nỗi niềm xao xác. chung ta không còn thấy giọng tươi má ầy sức sống ở đoạn trước nữa, chung ta gặp lại hàn mặc tử – một tâm hồn tử – một tâm hồn

    “dòng nước buồn thiu hoa bắp lay”

    với một tâm hồn mãnh liệt như hàn mặc tử thì dòng sông trôi lững lờ của xứ huế chỉ là dòng sông buồn thiu gỺgỺi cảm giác,. trong bài nghị luận văn học đây thôn vĩ dạ ngay cả hình ảnh hoa bắp cũng lay nhè nhẹ trong một nỗi buồn xa vắng. sự thay đổi tâm trạng chính là thái độ của những người sông trong vòng đời tối tăm, bế tắc. mặt nước sông hương êm quá gợi đến những bế bờ xa vắng, những mảnh bèo trôi dạt lênh đênh của số kiếp ngư Ý thật buồn, được nối tiếp trong hai câu sau nhưng với cách diễn đạt, thật tuyệt diệu, thực đấy mà mộng đấy:

    “thuyền ai đậu bến sông trăng đó

    có chở trăng về kịp tối nay?”

    <p một đặc sắc nghệ thuật của tác phẩm. cùng với đại từ phiếm chỉ “ai”, ta có thể thấy được nỗi hoang mang, bất an cùng dự cảm của hân vật trữ tình.

    4. nghị luận văn học Đây thôn vĩ dạ:

    hàn mạc tử là một nhà thơ nổi tiếng trong phong trào thơ mới của việt nam. Ông làm thơ từ năm 14, 15 tuổi, bắt đầu bằng thơ cổ điển Đường luật, sau chuyển sang sáng tác theo khuynh hướng thƺmớnãng. qua diện mạo hết sức pHức tạp và ầy bí ẩn của thơ hàn mặc tử, người ta vẫn thy rõ một tình yêu ến đau ớn hướng về cup ời trầi trần thế. Tac Phẩm Chynh: Gái Quê (1936), Thơ điên (1.938), Xuân NHư ý, Thượng Thanh Khí, Cẩm Cháu Duyên, Duyên kì ngộ (kịch thơ, 1939), quần tiên hội van xuôi, 1940). bài thơ Đây thôn vĩ dạ là một tác phẩm nổi tiếng của ông.

    mở đầu bài thơ là khung cảnh nên thơ của thôn vĩ được tái hiện lên qua con mắt tinh tường của tác giả. Đó là cảnh thôn vĩ dạ trong một buổi sáng “nắng mới lên”, ngày mới bắt đầu. hai nét vẽ thật tài hoa: một nét trên cao, nắng ban mai rực rỡ, nảy múa lung linh trên những hàng cau; một nét dưới thấp, màu xanh mướt, như ngọc của vườn câv sum sê hoa trái.

    BUTI PHAPP Tả CảNH CủA THI NHâN ở đâY THậT tinh tế: có “nắng mới lên” thì sương mới tan v à vườn cây mới “mướt” . phải yêu thôn vĩ lắm, thì trong hồi tưởng của mình, cảnh vườn quê thôn vĩi mới sống dậy lung linh, rạo rực trong câu thơth nhƺ. với một giá trị mới trong ngòi bút thơ đầy phát hiện của hàp. m

    cảnh đẹp nhưng lòng nhà thơ lại nuối tiếc, xót đau vì cảnh ấy đâu còn là của mình nữa?! câu hỏi mở đầu bài thơ đã cho ta thấy điều đó: sao anh không về chơi thôn vĩ?

    Đây là lời tự vấn lòng mình của hàn mặc tử. Biết không về ược với cảnh cũ người xưa một thời yêu dấu mà vẫn cứ pHải hỏi thì nỗi đau đó phải day dứt, nhắm và một chữt “ai” vừa như phi thương lòng chảy máu: vườn ai mướt quá xanh như ngọc. Đâu còn là vườn của mình nữa, đã là vườn của ai rồi, làm sao mà về lại nữa? và el cũng không thể về được trong hoàn cảnh bệnh tật hiểm nghèo, khi thần chết đang từng ngày chờ ông. Ở đây có sự đối lập giữa Đẹp và Đau: cảnh càng Đẹp thì lòng càng Đau. và lòng thi nhân càng Đau thì cảnh thôn vĩ hiện lên càng Đẹp qua nỗi nuối tiếc, xót xa của hàn mạc tử.

    bốn câu thơ gợi lên bốn hình ảnh gió, mây, sông, trăng vốn là những thi liệu quen thuộc, đặc biệt trong thơ mới lúc bấy giờ. chỉ có điều, ở đây thi sĩ không tả một phong cảnh có gió, mây, sông, trăng mà dùng hình ảnh đó để nói lên tâm trạng cỰa with ng. NếU ể ý, sẽ thấy sự liên hệii tại của bốn câu thơ là sự liên hệ của lôgcyc tâm Trạng chứ Không phải sự liên hệ của lôgictuc miêu tả. và ở đây chính là tâm trạng xót đau, tuyệt vọng của nhà thơ trong một mối tình xa xăm, vô vọng: gió theo lối gió, mây đường mây.

    Đang xem: Thơ Về Tuổi Học Trò, Học Sinh Tiểu Học ❤️️ 250 Bài Hay Nhất

    gió, mây đã đi ngược lại với quy luật của thiên nhiên: câu thơ bộc lộ riqu cái ý đoạn tuyệt, vĩnh quyết “anh đi anh, Ự! vì thế mà “dòng nước buồn thiu” – nỗi buồn cô đơn của tác giả. hello vọng vẫn còn nhưng hoài nghi đã lấn át cả hello vọng. câu hỏi từ từ vang lên một chữ kịp đầy khắc khoải, lo âu. mới biết trong nỗi đau, trong sự bất lực của mối tình vô vọng, vẫn là một tấm lòng tha thiết của nhà thơ với cuộc vàng sống

    nhờ thiên nhiên không được, cuối cùng, chỉ còn một con đường là tìm về với con người, may chăng, có cứu rỗi cho mình đườ? nhưng người yêu giờ đy chỉ còn trong mơ, lại là “mơ khách ường xa, khách ường xa” (lay lại hai lần ể nhấn mạnh cai ý “xa lắm”) và d ể ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế ế trắng quá nhìn không ra!

    có phải “sương khói cuộc đời” đã làm mờ ảnh hình của con người? Và Thi nhân đã Trút một tiếng thở dài cho mối tình xa xăm, vông của mình: ai biết tình ai có ậm đà chút hoài nghi trong câu thơ là có cr thực, là đ cái hoài nghi này lại biểu hiện niềm tha thiết với cuộc đời của nhà thơ. bởi đy không phải là một câu nghi vấn khẳng ịnh mà chỉ là một nềi niềm băn kho, day dứt trong lòng nhà thơ vọng.và đó chính là niềm thiết tha với cuộc ời của hàn mặc tử ngay cả khi ông gặp nhiều đau thương, bi kịch nhất đ đu lúc nhên viết

    mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục văn học – tài liệu của hoatieu.vn.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button