Nghị Luận Bài Thơ Vội Vàng kèm Dàn Ý Chi Tiết

Nghị luận bài thơ vội vàng

Mời các bạn xem danh sách tổng hợp Nghị luận bài thơ vội vàng hot nhất hiện nay được bình chọn bởi người dùng

  1. dàn Ý phân tích bài thơ vội vàng
  2. mở bài
  3. giới thiệu vấn đề cần phân tích: bài thơ “vội vàng” của xuân diệu.

    1. wow
    2. giới thiệu tác giả, tác phẩm
    3. – tác giả: được mệnh danh là “ông hoàng của thơ tình”, thường viết các bài thơ về tình yêu thiên , yêu cuộc sống.

      – Tac Phẩm: In Trong Tập “Thơ Thơ”, Thể Hiện Tình Yêu Thiên Nhiên Tha Thiết, NỗI âU LO LO CUộC SốNG, Sự Trôi Nhanh Của Thời Gian và sực quan với Cutc sống sống củ >

      1. 13 câu đầu: bức tranh thiên nhiên mùa xuân
      2. – Điệp ngữ “tôi muốn”: ước muốn ngự trị thiên nhiên, đất trời để thời gian không thay đổi.

        -> phải có niềm sau mê tình yêu tha thiết mới có thể có những ước muốn táo bạo đến vậy.

        – vạn vật ề ở ộ ộ Sung mãn, căng tràn nhựa sống và ềuc fi đôi cặp: Tuần thang mật của NGO bướm, hoa của ồng nội, la của canh, khúc tình sat. mai của mặt trời.

        – với xuân diệu, mùa xuân chính là tuổi trẻ, say mê với mùa xuân chính là say mê với tuổi trẻ, với cuộc đời.

        1. 16 câu tiếp: nỗi băn khoăn, sợ hãi trước thời gian và cuộc đời
        2. – nhà thơ cảm thấy thời gian trôi mau: mỗi khắc thời gian trôi qua chính là niềm lo sợ.

          – mùa xuân chính là tuổi trẻ của đời người, của những khát khao tận hưởng và tận hiến. thời gian làm mùa xuân trôi qua cũng là cướp đi tuổi trẻ.

          – thời gian qua đi, mọi thứ cũng dần tàn phai theo

          – quan niệm nhân sinh sâu sắc: cuộc đời mỗi con người luôn có giới hạn và trời đất thì vô hạn

          -> bâng khuâng, nuối tiếc.

          => dù đang sống trong những ngày tháng rất tươi đẹp của mùa xuân nhưng xuân diệu vẫn sợ một ngày xuân sẽ qua đi và khiọi p.

          1. 10 câu cuối: lời giục giã tận hưởng sự sống
          2. – chuyển từ cái tôi sang cái ta:

            + cái tôi trở thành nhỏ bé khi đứng trước thiên nhiên rộng lớn.

            + cái ta kiêu hãnh trước đời.

            – Điệp từ “ta”: nhịp thơ thêm hối hả, gấp gáp.

            -> thể hiện khao khát muốn ôm trọn đất trời.

            – xuân diệu cảm nhận thiên nhiên bằng tất cả giác quan của mình.

            1. tổng kết
            2. – nội dung: thể hiện quan niệm mới lạ của xuân diệu về thời gian và cuộc đời.

              1. kết bài
              2. khẳng định giá trị của bài thơ: thể hiện sự say mê, yêu thương cái đẹp của tác giả đồng thời đề cao niềm tin yêu vào cu.

                1. nghị luận bài thơ vội vàng
                2. mở bài
                3. là người đi ầu trong việc cách tân và ổi mới thơ ca ương thời, xuân diệu luôn tạo ra những ứa con tinh thần hết sết sức ộc. tiêu biểu cho phong cách ấy là bài thơ “vội vàng”. bài thơ thể hiện thành công tư tưởng và đặc trưng ngòi bút của xuân diệu. qua đó, “ nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” bộc bạch tình yêu nồng nàn với cuộc sống ẹp tươi và ưa ộng t. >

                  1. wow
                  2. xuân diệu là một trong những cây bút đầu tiên mở đầu cho phong trào thơ mới ở nước ta lúc bấy giờ. cả cuộc đời ông luôn sống với khát khao mong được hiến dâng hết cho đời tươi:

                    “thà một phút huy hoàng rồi chợt tối

                    con hơn buồn le lói suốt trăm năm”

                    ( giục giã – xuân diệu)

                    bài thơ “vội vàng” được rút từ tập “thơ thơ” (1938) thể hiện cảm hứng của một tâm hồn yêu cuộtốs tha vt sinh mới mẻ của “ông hoàng thơ tình”. cái tôi mạnh mẽ ấy lúc thì hân hoan với dấu hiệu của sự sống, lúc lại phấp phỏng trước những bước đi của thời gian

                    mở đầu bằng bốn câu thơ ngũ ngôn mà tưởng như tách biệt với các khổ khác trong bài:

                    “tôi muốn tắt nắng đi

                    cho màu đừng nhạt mất;

                    tôi muốn buộc gió lại

                    cho hương đừng bay đi.”

                    điệp ngữ “tôi muốn” khẳng ịnh ước muốn ngự trị thiên nhiên, ất trời ể ể thời gian không thay ổi của mthát. khát khao “tắt nắng”“buộc gió” tưởng chừng như là phi lí nhưng lại hoàn toàn hợp lí với một niềm say mê với đời tha có phi lí không khi muốn tắt nắng để màu đừng nhạt? buộc gió để hương đừng bay? không hề, bởi quá yêu hương sắc thời tươi mà người thi sĩ táo bạo này mới muốn lưu giữ mãi những khoảnh khắc tràn căng. Ý nguyện và tâm thế ấy thúc giục mọi giác quan cùng tận hưởng bữa tiệc trần thế:

                    “của ong bướm này đây tuần trăng mật;

                    này đây hoa của đồng nội xanh rì;

                    này đây lá của cành tơ phơ phất;

                    của yến anh này đây khúc tình si.

                    và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

                    mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

                    tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

                    tôi sang sướng. nhưng vội vàng một nửa:

                    tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”

                    bằng biện phap liệt kê ặc sắc, vạn vật của bức tranh thiên nhiên ều hiện lên khi ở ộ Sung mé và ều có đôi cặp: t -thang mật của NGO bướm, hoa củ tình si của yến anh và ánh bình minh sớm mai của mặt trời. Điệp từ “này đây” nhấn mạnh sự thức tỉnh dồn dập của từng giác quan. Ặc biệt, khoảng thời gian “tháng giêng” vốn rất trừu tượng nay trở thành một vật hữu hình, có cả hương vị: “ngon như gộ một”. một cảt nh đc đt v. và mới mẻ khiến vẻ đẹp trần gian đích thực là một thiên đường trên mặt đất. Ắm chìm trong bữa tiệc ấy, thi nhân vẫn không quên đi ý thức về sự trôi chảy của thời gian: “tôi không chờ nắng hạ mới ho”. trẻ, say mê với mùa xuân chính là say mê với tuổi trẻ, với cuộc đời. và tất nhiên, ông sẽ không đề “mùa xanh” ấy trôi qua rồi mới hối tiếc muộn màng.

                    bởi qua ắm says với cảnh sắc ất trời nên hơn ai hết, ông thấy lo lắng, băn kho, sợ hãi trước sự chảy trôi của thời gian và cuộc ời:

                    “xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

                    xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

                    mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

                    lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

                    không cho dài thời trẻ của nhân gian,

                    nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

                    nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.

                    with trời đất, nhưng chẳng with tôi mãi,

                    nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

                    mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

                    khắp song, núi vẫn que thầm tiễn biệt…

                    cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

                    phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

                    chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

                    phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

                    chẳng bao giờ, oi! chẳng bao giờ nữa…”

                    mỗi khắc thời gian trôi qua chính là một niềm lo sợ. Là nhà thơ của sự quan sat mới mẻ và tiến bộ, ông không ồng tình với các cụ xưa: thời gian là tuần honn (chớo bảo xuân tàn hoa rụng hết/ đêm sột)>. với xuân diệu, thời gian là tuyến tính, một đi không trở lại, sẽ không có cơ hội tận hưởng nó lần hai. dòng chảy vô hình của ông được khắc họa rõ nét. thời gian qua đi, vạn vật cũng dần tàn phai theo: sông núi, gió, lá, chim đều hoảng sợ khi nghĩ tới “thời phai”. thời gian làm mùa xuân trôi qua cũng là cướp đi tuổi trẻ. vũ trụ vô thủy vô chung: xuân qua rồi lại đến. nhưng tuổi trẻ của đời người chỉ có một, “chẳng hai lần thắm lại”. quan niệm nhân sinh sâu sắc ấy khiến thi sĩ bâng khuâng, nuối tiếc ngay khi đang sống trong những ngày tháng rất tươi đẹp của mùa và xuân.</

                    lòng yêu ời, Ham sống ấy không cho pHép bản thn sống mãi trong nỗi sợ hãi mà biến thành hành ộng cụ thể, sống “vội vàng”, chạy đy đy với với thời thời thời gian:

                    “mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm,

                    ta muốn ôm

                    cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

                    ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

                    ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

                    ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

                    và non nước, và cây, và cỏ rạng,

                    cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

                    cho no nê thanh sắc của thời tươi;

                    – hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!”

                    lời giục giã ấy khiến cái tôi thay đổi mà hóa thành cái ta. Đây chính là sự chuyển từ cái tôi cá nhân sang cái ta tập thể, chuyển từ bản thể nhỏ bé sang tập thể rộng lớn, kiêu hãnhđ Điệp từ “ta muốn” xuất hiện bốn lần kéo theo một loạt ộng từ mạnh: ôm, riết, let’s say, thu khiến sự chủ ộng cỺ Ỻ vp. nhịp thơ thêm hối hả, gấp gáp tăng thêm khát khao được ôm trọn đất trời. tất cả các giác quan đều lao vào ngấu nghiến thời tươi. Xuân diệu “sống vội vàng, sống cuống quýt” ( hoài thanh) nhưng sựi vội vàng đó không hề tiêu cực mà vô cùng tiến bộ: sống nhanh, sống gấp ể vội vã mà quên đi những điều hạnh phúc xung quanh mình. nhịp sống đó cho đến ngày nay và muôn đời sau vẫn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc với mỗi cá nhân trong cuộc đời.

                    như vậy, bài thơ đã vô cùng thành công trong việc tạo nên hình tượng nhân vật trữ tình với tình yêu thiên nhiên tha thiết và niềm Ham sốnh ménh liệt. hơn cả, đó chính là quan niệm sống chạy đua với thời gian để dành những gì đẹp nhất cho tuổi trẻ. nghệ thuật ngôn từ, giọng điệu và các biện pháp đan xen với nhau liên tục cho thấy ngòi bÚt tài hoa của ông, ông ổi mới và chotr.

                    1. kết bài
                    2. hồn thơ xuân diệu lúc nào cũng đậm tình nhân văn với cách nói rạo rực, cuốn hút bạn đọc. Ông điều khiển tất cả ngôn từ chỉ ể ể thể hi ện ch lẽ sống “vội” của mình – tuyên ngôn nghệ thuật cao ẹp Có mặt Trong hầu hết cc bài thơ củng “

                      “mau với chứ, vội vàng lên với chứ

                      em, em ơi, tình non đã già rồi.”

                      (giục giã)

                      bài thơ “vội vàng” chính là nơi kết tinh trọn vẹn nhất cho tài năng và lí tưởng ấy. với giá trị ấy, bài thơ cũng người thi sĩ lúc nào cũng khát sống khát yêu kia nhất định sẽ sống mãi trong lòng bạn đọc muón.

                      mời các bạn đọc tài liệu bài văn nghị luận bài thơ “vội vàng” của xuân diệu hay và nhiều cảm xúc nhất mà trung tâm đã cố gắng biên soạn ra. Đy là chủ ề rất hau xuất hiện trong chương trình ngữ văn lớp 11. c cng với tài liệu này, trung tâm còn dành tặng các bạn nhiều bài vĂn hữu ích khác ểP tấp tấp tungp tungp tungp tungp tungp chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chum chon minh. hãy cùng chia sẻ cẩm nang học tập này rộng rãi với bạn bè nhé!

                      bình luận facebook

                      binh luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *