Văn mẫu lớp 11: Hình ảnh thiên nhiên và con người trong bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ (6 mẫu) Những bài văn mẫu lớp 11 hay nhất

Hình ảnh thôn vĩ dạ

Mời các bạn xem danh sách tổng hợp Hình ảnh thôn vĩ dạ hot nhất được tổng hợp bởi M & Tôi

hình ảnh thiên nhiên và with người trong bài thơ đy thôn vĩ dạ của hàn mặc tử gồm dàn ý và 6 bài văn mẫu hay, ạt điểm ca ca. qua đó giúp các bạn có thêm nhiều gợi ý ôn tập, trau dồi vốn kiến ​​thức từ đó biết cách viết bài văn phân tích hay.

bài thơ Đây thôn vĩ dạ đã mượn hình ảnh thiên nhiên, để diễn tả nên tâm trạng một with người đang cô đơn và. thôn vĩ dạ chính là một hình ảnh đẹp về một vùng đất của xứ huế sẽ làm say đắm lòng người. và dưới đây là 6 bài văn phân tích hình ảnh thiên nhiên và con người xứ huế qua bài thơ Đy thôn vĩ dạ, mời các bạn cùng theo dõi t

dàn ý hình ảnh thiên nhiên và with người xứ huế

1. mở bai

– giới thiệu tác giả, tác phẩm

– dẫn dắt vấn đề

2. thanks bai

a. xuất xứ

– Đây thôn vĩ dạ được rút ra từ tập thơ điên. khi hai người cùng ở quy nhơn, hàn mặc tử đã từng yêu thầm hoàng thị kim cúc. khi she về huế, hoàng cúc nghe tin hàn mặc tử bệnh bèn gửi vào tặng hàn mặc tử tấm bưu ảnh phong cảnh và lời chúc sớm lành bệnh. từ đó, she đã gợi cho ông những kỉ niệm một thời từng sống ở huế và sáng tác bài thơ này.

b chủ đề

– từ những kỉ niệm về huế, nhà thơ đã khắc họa nên bức tranh tuyệt về cảnh vật, with người xứ huế. Đồng thời, he mượn câu chuyện tình đơn phương của mình để kín đáo gửi gắm tình yêu quê hương xứ sở.

c. phân tích

khổ 1: bức tranh tuyệt đẹp về cảnh vật, with người xứ huế.

– bức tranh được hiện lên qua lời mời trong đó hàm chứa sự trách móc mà thân thiết:

sao anh không về chơi thôn vĩ?

– cảnh vật hiện lên qua vài net phác họa nhẹ nhàng, duyên dáng, đầy ấn tượng của màu xanh như ngọc của ánh sáng tinh khôi bu mai.

– cuối cùng là nét chấm pHá ộc đao tương phản giữa cai vuông vức của khuôn mặt chữ điền với chiếc truc che ngang, gợi lên n eth tinh nghch mà dị ở ở ở ở ở ở ở >

khổ 2: cảnh buồn qua cái nhìn đầy nội tâm.

– cảnh đẹp và thơ mộng, nhưng lay lắt buồn bã trong cảm giác chia lìa bằng hình thức thơ độc đáo: gió theo lối gió / mây đâưyờng m. dòng song như tấm gương ghi nhận hình ảnh chia lìa đó, nên buồn thiu, hoa bắp cúng lay lắt buồn thiu, chia sẻ với tâm trạng nhàƒth

– trăng chiếm một dung lượng khá lớn trong thơ hàn mặc tử và ánh trăng thật kì lạ, khác thường. ta từng gặp trong thơ của ông, hình ảnh:

trăng nằm song soãi trên cành liễuĐợi gió đông về để lả lơi

(bẽn lẽn)

– câu phiếm định: “thuyền ai?”, rồi lại “bến song trăng”. quả thật, đúng như hoài thanh viết về hàn mặc tử, trong “thi nhân việt nam”: “vườn thơ của người rộng rinh không bờ bếhn, càng xa càp”.

khổ cuối: cảnh vật, with người đều chìm sâu vào mộng ảo.

– cõi lòng nhà thơ dường như chìm vào mộng tưởng (mơ khách đường xa). bệnh tật cũng đã khiến nhà thơ rơi vào trạng thái buồn đau ảo giác (nhìn không ra, mờ nhân ảnh). bởi vậy, with người cảnh vật tất cả đều nhòa mờ trong cô đơn, ngậm ngùi.

trong cô ơn, ngậm ngùi, trong mộng ảo đau thương, nhưng lòng nhà thơ vẫn cứ âm thầm muốn gửi ến with người, cuộc ời męn hôn thôn thôn,

ai biết tình ai có đậm đà?

– ta chưa thể quyết rằng câu thơ ấy thể hiện tình yêu nước của hàn mặc tử đến mức nào. thế nhưng, chắc chắn rằng hàn mặc tử rất yêu cuộc đời, rất yêu quê hương xứ sở. ta cũng không ngờ trong tập thơ Điên lại có những vần thơ đậm đà, chan chứa tình quê đến thế.

3. kết bai

– khái quát lại vấn đề

hình ảnh thiên nhiên và con người trong bài thơ – mẫu 1

Đây thôn vĩ dạ bề ngoài mang dáng vẻ rất cổ điển. thể thơ, chất thơ và cấu tứ thoạt nhìn chẳng có gì mới. hình thức thơt ngôn cùng với những chất liệu khá quen thuộc: nắng – hàng cau, lá trúc – mặt chữ điền, gió – mây, nước – hoa, thuyền – bếchn -n. NGAY Cả CACH CấU Tứ đI Từ CảNH Cantó tình cũng dễ làm cho người ọcc cảm giác bài thơ chẳng qua là sựi nới gién của thố thơ thơ tuy nhiên, đi vào chiều sâu s ấy hoàn toàn bị phá vỡ.

cai gọi là tình quêr there sự nổi loạn trong thi pháp thơ hàn mặc tử trước tiên thể hiện ỡ phương thức cấu trúc đặc biệt. mạch thơ không phát triển theo cái logic nhất quán, tự nhiên của cảm xúc, mà có sự biến ổi bất ngờ giữa ba cảnh thơ trong ba khổ thơng chừng lic chừng lic. bất chợt và mông lung. cảnh và người trong bài thơ chỉ mang một pHần hoài niệm về một thời qua vãng, còn lại chỉ là những ảo giác siêu hình, bảng lảng đu đó Trong sươnng khói của t.

cảnh thơ thứ nhất hiện ra khá rõ net, đẹp với vẻ đẹp cổ điển. Ánh nắng mặt trời và hàng cau hóa thân làm một bởi phép tỉnh lược động từ: nắng hàng cau. trời đất giao hòa, vườn thôn vĩ như cô gái dậy thì, mướt, xanh như ngọc hứng lấy từng giọt ánh sáng long lanh. Giữa Trúc và mặt chữ điền là một sự phối hợp mang tính chất biểu trưng: vừa quý phai sang trọng, vừa dân dã bình dị tạo nên cốt cach văn Hóa của with người xứ. sự tinh khôi của ất trời và trong trẻo của lòng người trong cảnh thơ ấy có lẽ là dưm kỷ niệm của một thời gai quê với mối tình ầu hồnn nhiên trong trắng.

cảnh thơ thứ hai nhòe dần, chìm dần trong ảo giác, các chất liệu thi ca bứt phá ra ngoài khuôn khổ cấu trúc của thi ca cổ. tứ thơ mở ra toàn những nghịch lý trái lẽ tự nhiên. quan hệ giữa gó và mây, giữa thuyền và bến, giữa song và trăng không còn là quan hệ gặp gỡ, gắn bó nữa mà chỉ thấy sự đối phnply. không phải gió thổi mây bay mà gió theo lối gió, mây đường mây, cắt không gian làm hai mảnh. nước chảy hoa trôi hóa thành dòng nước buồn thiu hoa bắp: nước vẫn chảy xuôi, còn hoa hững hờ như mảnh hồn cô ộc không vâti dết. câu ca dao: thuyền về có nhớ bến chăng … chỉ còn là tiếng vọng mơ hồ, xa xăm: with thuyền đang chở trăng về bến nhưng còn lạc liqutng tận. cuộc hạnh ngộ của mối tình đầu đang biến thành xa xôi cách trở. kỷ niệm của một thời chỉ còn là trầm tích của tương tư, nó đang bị phá vỡ ra từng mảng bởi thực tại bẽ bàng, ngang táy c᧺n. cảnh thơ thứ ba toàn màu trắng, cái trắng của một giấc mơ sau hàng loạt những xung động bất thường. ai đó vừa là khách vừa là em xuất hiện trên with đường đầy sương khói. Điệp ngữ khách đường xa làm cho with đường như dài thêm ra và mở toang thành không gian vô bờ bến. người chỉ còn là cái bong. sương trắng, áo trắng, hai thứ màu trắng hòa vào nhau. cái nhân ảnh của kỷ niệm đang vỡ tan ra cùng sương khói. Cari màu trắng của ảo giác rất hư vô này đ and thơ hàn mặc tử ến bến bờ siêu thực: trắng như tinh, trắng rợn mình … với hàn mặc tửy sắp ượ p>

Đây thôn vĩ dạ kết tụ bao nhiêu biến động của cuộc đời trần thế để rồi tan ra trong không gian vĩnh cửu, vô thường.

hình ảnh thiên nhiên và con người trong bài thơ – mẫu 2

cuộc sống của with người luôn gắn liền với thiên nhiên. Đó chính là những mặt của cuộc sống. những tâm hồn nghệ sĩ nhiều khi thốt ra thành những bài thơ, câu hát qua những cảnh sắc tươi đẹp của thiên nhiên. Đối với nhiều người thiên nhiên đó chính là người bạn tri kỷ của họ. Để họ quên đi những nỗi cô đơn, muộn phiền trong cuộc sống.

cảnh sắc thiên nhiên sẽ làm cho họ trở nên vui vẻ, phấn chấn hơn. ví như nhà thơ hàn mặc tử là điển hình cho một con người luôn bị thiên nhiên lay ộng, làm nên những bài thơ ẹp về thiên nhiên về cuhc .

bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ của ông đó chính là bài thơ “Đây thôn vĩ dạ”. phân tích bài thơ Đây thôn vĩ dạ ta có thể thấy nổi bật lên hình ảnh thiên nhiên và con người xứ huế mà cụ thể là thiên v nhiên.

mở đầu bài thơ:

“sao anh không về chơi thôn vĩ”.

một câu thơ vang lên như một sự chờ đợi và nhắn nhủ nhớ mong. có một chút gì đó buồn tủi và cô đơn, một cái gì đó cảm giác trống vắng. nhà thơ mong muốn có một ai đó đến đây để có thể ngắm nhìn thôn vĩ, chiêm ngưỡng thôn vĩ và trò chuyện cùng mình. một câu thơ nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa tâm tư của một người đang chờ đợi.

“nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt qua xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền.”

hình ảnh thôn vĩ bắt đầu hiện lên. một vẻ đẹp trong buổi sớm mai rất bình dị với hàng cau, với vườn cây xanh vẫn còn đọng những hạt sương trên ọhng n long lang trom. một vẻ đẹp tinh khôi, tất cả như đang bừng sáng trong ánh nắng. thôn vĩ dạ như đang khoác trên mình một chiếc áo mới, của một ngày mới rất lung linh và diệu kỳ.

“nắng hàng cau” là cái nắng dịu nhẹ của bình minh, màu xanh “mướt” như “ngọc” là một màu xanh trong trẻo lung linh khắp cả khu vườn. tình yêu thiên nhiên, yêu cái thôn “vĩ”, yêu quê hương của hàn mặc tử đã được bộc lộ một cách sâu sắc.

chỉ có thể với một người yêu vẻ ẹp quê hương mình ến thế, với tâm hồn thi sĩ vốn có mới có thốt những câu thơ there are, ẹp và trong sáng ến như ư. một vẻ đẹp rất bình dị của một làng quê xứ huế.

trong cái khung cảnh bừng tỉnh của một ngày mới đó. cái tâm hồn của with người cũng bừng tỉnh. những ấn tượng của cảnh sắc đập vào giác quan. khiến nhà thơ bật lên một cái gì đó thổn thức, nhớ nhung và mơ hồ. một hình ảnh của with người xuất hiện trong cái khung cảnh đó.

“lá trúc chen ngang mặt chữ điền”

hình ảnh một bóng người thấp thoáng qua hàng trúc với chiếc lá chen ngang. một with người đẹp, với khuôn mặt chữ điền trong cái phong cảnh tao nhã đó đã xuất hiện. như có một điều gì đó hòa quyện vào cảnh vật. không bộc lộ rõ ​​​​ra, mà chì là một sự lấp ló của khuôn mặt đẹp bị che một phần bởi hình ảnh lá trúc quen thuộc.

có lẽ đây chính là vẻ đẹp tao nhã mà chỉ có đến với thôn vĩ dạ mới cảm nhận được. một chút gì đó là man mác trong cái khung cảnh bừng sáng của một buổi sáng sớm. dường như thể hiện hai cảm xúc, trạng thái khác nhau trong cùng một khung cảnh, thấm đẫm lòng người.

khuôn mặt ẹp, Thanh Tu Kia liệu có pHải là một with người thật hay chỉ là một hình ảnh tưởng tượng của nhà thơ vềt một người bạn tâm giao, một người bạn tri kỷ. chỉ sau khi đọc những câu thơ tiếp theo chúng ta mới hiểu được, đó là sự nhớ nhung của tác giả về một with người.

“gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp laythuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay?”

hai câu đầu của khổ thơ thứ hai là một bức tranh phong cảnh hữu tình, đượm buồn làm thổn thức tâm hồn người. một sự tả thực nhưng gọi lên cái hồn xứ huế buồn man mác với gió mây nhè nhẹ bay, với dòng song nước chảy chậm lững lỰ cờ cờ, hàng kh.

“gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp lay”

Âm điệu của câu thơ vang lên buồn bã. sự sống của cảnh vật có chút gì đó đang lay lắt, mệt mỏi. khiến người ta nhìn vào cũng cảm thấy mệt mỏi. nhưng cái sự lay lắt đó không phải là do thời tiết, thiên nhiên. mà nó do ánh mắt của một with người đang trong nỗi buồn nhung nhớ nhìn vào. gió thổi, mây bay như một sự vô tâm chẳng hề liên quan. và một sự xa cách, một sự chia lìa về tình cảm, tình người đã được thể hiện ở hai câu thơ sau.

“thuyền ai đậu bến song trăng đócó chở trăng về kịp tối no?”

Cái Ngược Chiều của gó, Mấy khơi gợi sự chia la đôi ngả của tình ời, tình người, như rạch vào nỗi đau thân pHận, sự chia lìa xa cách của chủ Thủ Thủ Thế Thế Thế Thế Thế Thế Thế Thế Thế Thế Thế Thế Ty Ty.

một hình ảnh Sông Trìng đã ược cach điệu lên, angăng ẹp nhưng như là một sự mơ hồ, ảo ảnh về một người mà tac giả đang chờ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ ợ trong cái khung cảnh buồn thiu, lay lắt kia, dưới ánh trăng soi rọi là một hình ảnh một with thuyền cô độc vẫn đang nằm im, vẫn r chƝi. và như một sự thúc giục, thuyền ơi sao lại nằm im như thế, sao vẫn chưa đi đón người đó cùng với ánh trăng trong cái đêm này. sự cách điệu, nhân hóa, đã khiến cho sự buồn bã và nhung nhớ được tăng lên.

một sự trông ngóng, một niềm hy vọng đến da diết, nhưng rồi lại có sự hoài nghi với một câu hỏi chưa lời giải đáp. NHữNG Câu Thơ Thể Hiện Một NỗI Ni ềM Thi NHân, Trong Cái Cảnh Sắc Của Mây Trời Sông NướC đang Cảm Thấy Thiếu đi Một Cái tình ời, tình người cùng chia sẻ sẻ sẻ.

khổ thơ cuối của bài thơ cất lên, người đọc đã hiểu hơn về người mà tác giả đang nhung nhớ và chờ đợi trong vô vọng.

“mơ khách đường xa khách đường xaÁo em trắng qua nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

“khách đường xa” ở đây chính là hình ảnh một người con gái đã khiến cho hàn mặc tử say đắm trong cả một giấc mấc mỺnhãi hïg “”. người with gái đó đã từng đến trong cuộc đời của ông chăng, và người with gái đó đã ra đi trong sự tiếc nuối của nhà thơ.

người with gai đó đã Khiến cho cai tâm hồn thi sĩ của hàn mặc tử pHải thốt lên những câu thơ buồn man myc về một tình and yêu, hạnhh -phúa thể với ới ới ới ớ hình ảnh “Áo em trắng qua nhìn không ra” và “sương khói mờ nhân ảnh”. là hình ảnh một cô gái đẹp trong tà áo trắng bị che mờ bởi lớp sương khói và nhà thơ hello vọng đó chính là người with gái mình yênhêu, mình.

“Mơ KHÁCH ườNG XA” Là MộT GIấC Mơ, MộT GIấC MộNG ẹP Về MộT WITH NGườI, Về MộT NGườI Tâm GIAO Mà TưởNG CHừNG Sẽ Là Tri Kỷt Cuhộc ời này của tá ả.

cai màu sắc trắng xen lẫn hình ảnh khói sương có pHải là một sự tưởng tượng về một hình ảnh không cóc có thực cai đôt đt đ ậm cảm giá củt ờt ơt ơt ơt ơt ơt ơt ơt ơt ơt ơt ơt ờt ơt ơt ơt m ảm ơm ẹm àm àm àm ảm ảm ảm ảm ẹm ẹm ẹm ẹm ẹm ẹm ẹm ẹm ẹm ẹm ẹm ẹm ẹm ảm ảm ẹm ảm ảm ảm ảm ảm ảm ảm ảm ảm ảm ảm không thể với tới được. một mối tình mong manh tựa sương khói, một bong hình ẩn hiện trong sương khói.

và như một sự thức tỉnh của nhà thơ khi đã nhận ra đó chỉ là một sự mơ hồ của mình. “ai biết tình ai có đậm đà?” như là một sự trach móc, như là một câu hỏi, như là một sự tự an ủi một tâm hồn đã ôm một cai mộng cảnh, một cai mộng tình ơn phương và vẫn mong rằng người đ

nhưng cũng có người lại cho rằng, tác giả đang mộng tưởng về một người tác giả đem lòng yêu, nhưng đã xa rờng từ giã vàiỉ cõi . NHưNG CũNG CO NGườI LạI SUY LUậN, Tac Giả đã đem Lòng yêu một người with gai nhưng người đó đã xa rời ông sựng lẽ và quên mất ông, người ội ội ẹi

một câu thơ khiến cho chúng ta có nhiều cách hiểu khác nhau, những suy nghĩ khác nhau. nhưng hội tụ lại đó là sự thể hiện một tấm chân tình của hàn mặc tử về một người with gái xứ huế.

qua bài thơ “Đây thôn vĩ dạ” chúng ta phần nào thấy được một bức tranh xứ huế đẹp mộng mơ, tao nhã. Và Trong Cái Khung Cảnh đó, trai tim của người nGhệ sĩ, nhà thơ như hàn mặc tử there are bất kỳ ai yêu thiên nhiên cũng cóc cc lộc lộ ược cai tâm trạng cảm xúc của của m.

một xứ huế đẹp mộng mơ qua hình ảnh thôn “vĩ dạ” nhưng lại đượm buồn, nhung nhớ. bài thơ mượn hình ảnh thiên nhiên, để gột tả nên tâm trạng một with người đang cô đơn và chờ đợi. thôn vĩ chính là một hình ảnh đẹp về một vùng đất của xứ huế sẽ làm say đắm lòng người, và sẽ làm mẩ mẩn nththim hēs>

bài thơ thể hiện một tình yêu thiên nhiên và tâm trạng của hàn mặc tử thực sự rất sâu sắc bởi chính ông.

hình ảnh thiên nhiên và con người trong bài thơ – mẫu 3

huế luôn là mảnh đất gợi nhớ, gợi thương đối với những ai đã từng đặt chân qua đây. bởi nó có một net đẹp vừa tươi mới, vừa cổ kính, vừa gần gũi. thiên nhiên trong bài thơ chính là chất liệu để làm tôn thêm hình ảnh with người nơi xứ huế.

câu thơ ầu có thể nói là câu thơ phác họa một cách riqu nét nhất bức tranh thiên nhiên tươi ẹp và ầy lôi cuốn của mảnh đt ày:

kinh à>

sao anh không về chơi thôn vĩnhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền

khổ thơ được cất lên bằng tiếng trách hờ của cô gái đối với nhân vật trữ tình. một câu trách nhẹ nhàng, nhưng tình cảm và đầy sự tinh tế. dù có trách thì người khác cũng không nỡ lòng nào để giận để hờn. và đằng sau câu trách ấy là một bức tranh thiên nhiên thơ mộng được vẽ ra. có thể nói tác giả đã không còn ơn thuần dùng chất liệu ngôn ngữ ể ể vẽ vẽ tranh nữa mà đã dùng cả sự peldido ộng trong tim ể v th.t.

thiên nhiên cứ thế sáng rực lên, tươi tắn và khỏe khoắn. cách dùng từ “nắng mới lên” gợi cho người đọc liên tưởng đến nắng đầu ngày, nắng bình minh khoan thai, dễ chịu và nhẹ.

Ở câu thơ thứ ba, tác giả dùng đại từ phiếm chỉ “vườn ai” như để hỏi người nhưng cũng là tự hỏi mình. “vườn ai” vừa bộc lộ sự kín đáo, e dè, vừa thể hiện sự tinh tế và sâu sắc của nhà thơ. “vườn ai” thì chính trong trái tim của nhân vật trữ tình đã hiểu qua rõ, qua sâu sắc rồi. màu xanh của khu vườn là một màu xanh rất đặc biệt và lạ kì. “xanh như ngọc” chính là màu xanh vừa trong lành vừa tinh khôi. từ “mướt” như làm sáng bừng lên cả câu thơ, tạo sự mềm mại và uyển chuyển cho khu vườn buổi sáng mai.

một bức tranh thiên nhiên giàu chất thơ và tươi đẹp biết bao nhiêu.

sang đến câu thơ thứ hai thì thiên nhiên từ tươi tắn chuyển sang buồn bã và vương sự chia li.

gió theo lối gió mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp lay

gió mây xưa nay vốn đi chung đường nhưng trong thơ của hàn mặc tử lại là chia đôi thành hai đường xa lạ. từ “buồn thiu” như diễn tả được tâm trạng của thiên nhiên, một sự não nề và thê lương. Đoạn cuối có thể xem là đoạn thiên nhiên thôn vi trở nên huyền ảo và mơ hồ hơn. có thể nói đó chính là sự cảm nhận tinh tế và sâu sắc của hàn mặc tử.

với những nét vẽ ơn giản, nhẹ nhàng nhưng tinh tế và sâu sắc, hàn mặc tử đã vẽ lên trước mắt người một bức tranh through nhiên xứ huế tươa một, v. có lẽ đó chính là net đặc trưng của huế.

hình ảnh thiên nhiên và con người trong bài thơ – mẫu 4

căn cứ vào bản thân văn bản thơ, ta thấy nổi lên hàng đầu là hình ảnh huế đẹp và thơ. bài thơ gồm 3 khổ, 12 câu thất ngôn. mỗi khổ thơ dường như được dành để nói về một phương diện của huế.

sao anh không về chơi thôn vĩ?

câu hỏi làm sống dậy kỉ niệm về thôn vĩ, nói rộng hơn về xứ huế, trong tâm hồn đằm thắm và thơ mộng của hàn mặc t>

cảnh buổi sớm nơi thôn vĩ: nắng mới lên, chiếu sáng, lấp loáng những hàng cau. vĩ dạ có những hàng cau thẳng tắp thân cao vượt lên trên các mái nhà và những tán cây. những tàu cau còn bóng loáng sương đêm như hút lấy ánh sáng lúc ban mai.

vườn ai mướt quá xanh như ngọc là câu thơ không có gì ặc sắc tân kì lắm về mặt sáng tạo hình ảnh và từ ngữ, nhưng càng và nghẩy t. có thể nói như thế mà thôi. mỗi ngôi nhà ở vĩ dạ, nói chung ở huế, được gọi là những nhà vườn. vườn bọc quanh nhà, gắn với ngôi nhà xinh xinh thường là nhà trệt, thành một cấu trúc thẩm mĩ chặt chẽ. xuân diệu gọi mỗi cấu trúc ấy là một bài thơ tứ tuyệt. vì thế vườn ược chăm só chu đáo: những cây cảnh và cây Ăn quả ều xanh tốt mơn mởn và sạch sẽ, dường như ược tỉa, lau, mài giũa thành nh nh ọc. sự ví von ở đây được nâng lên theo hướng cách điệu hóa. khuynh hướng cách điệu hóa được đẩy lên cao hơn nữa ở câu thứ tư: lá trúc che ngang mặt chữ điền. Đã gọi là cách điệu hóa thì không nên hiểu theo nghĩa tả thực, tuy rằng cách điệu hóa cũng xuất phát từ sự thực: thấp thoáng đằng sau những hàng rào xinh xắn, những khóm trúc, có bóng ai đó kín đáo, dịu dàng , phúc hậu.

trong khổ thơ thứ hai, dòng kỉ niệm vẫn tiếp tục. nhớ huế không thể không nhớ dòng song hương.

dòng song hương, gió và mây. con thuyền ai đó đậu dưới ánh trăng nơi bến vắng… bốn câu thơ như diễn tả cái nhịp điệu nhẹ nhàng, chậm rãi của

gió theo lối gió mây đường mâydòng nước buồn thiu, hoa bắp lay.

cái tinh tế ở đây tả làn gió thổi rất nhẹ,, không đủ cho mây bay, không đủ cho nước gợn, nhưng gió vẫn run lên nhè nhẹ chop lay b. tất nhiên đây phải là cảnh song hương chảy qua vĩ dạ lững lờ trôi về phía cửa thuật. Đúng là nhịp điệu của huế rồi.

hai câu tiếp theo đầy trăng. cảnh trong kỉ niệm nên cảnh cũng chuyển theo logic của kỉ niệm. cảnh song hương không gì thơ mộng hơn là dưới ánh trăng. hàn mặc tử cũng không mê gì hơn là mê trăng. trăng trở thành nhân vật có tính huyền thoại trong nhiều bài thơ của ông. Ánh trăng huyền ảo tràn đầy vũ trụ, tạo nên một không khi hư ảo, như là trong mộng:

thuyền ai đậu bến song trăng đócó chở trăng về kịp tối no?

phải ở trong mộng thì song mới có thể là song trăng và thuyền mới có thể chở trăng về như một du khách trên song hương. hình ảnh thuyền chở trăng không gì mới, nhưng song trăng thì có lẽ là của hàn mặc tử.

khổ thơ thứ ba nói về người xưa nơi thôn vĩ. nhớ cảnh không thể không nhớ người. người phù hợp với cảnh huế không gì hơn là những cô gái huế. ai làm thơ về huế mà chẳng nhớ đến những cô gái này: (huế đẹp và thơ của nam trân, dửng dưng của tố hữu…).

những khổ thơ dường như mở đầu bằng một lời thốt ra trước một hình ảnh ai đó tuy mờ ảo nhưng có thực:

mơ khách đường xa khách đường xaÁo em trắng qua nhìn không ra.

mơ ảo vì khách đường xa và nhìn không ra nhưng có thực vì áo em trắng qua. hình ảnh biết bao thân thiết nhưng cũng rất đỗi xa vời. xa không chỉ là khoảng cách, và mối tình cũng xa vời vì vốn xưa đã gắn bó, đã hứa hẹn gì đâu. vì thế mà ai biết tình ai có đậm đà. ai là anh there is là em? có lẽ là cả hai. Giữa hai người (hàn mặc tử và cô gái mà nhà thơ đã từng thm yêu trộm nhớ) là sương khói của không gian, của thời gian, của mối tình chưa có ước h ẹt ật ết ết ật ật ật ẹt ẹt ẹt ẹt lời thơ cứ bâng khuâng hư thực và gợi một nỗi buồn xót xa.

nhưng khổ thơ không chỉ minh họa cho mối tình cụ thể giữa nhà thơ và người bạn gái. Đặt trong dòng kỉ niệm về huế, ta thấy hiện lên trong sương khói của đất kinh đô hình ảnh rất đặc trưng của các cô gái huế. những cô gái huế thường e lệ quá, kín đáo qua nên xa vời, hư ảo qua. những cô gái ấy khi yêu, liệu tình yêu có đậm đà chăng? Đây không phải là sự đánh giá hay trách móc ai. tình yêu càng thiết tha, càng hay đặt ra những nghi vấn như vậy.

tình trong thơ bao giờ cũng là tình riêng. nhưng tình riêng chỉ có ý nghĩa khi nói được tình của mọi người. phép biện chứng của tình cảm nghệ sĩ là như vậy. Ối với sự tiếp nhận của người ọc, nổi lên trước hết trong khổ thơ này, cũng như trong toàn bộ bài thơ vẫn là hình ảnh thơ mộng và đáng yêu

hình ảnh thiên nhiên và con người trong bài thơ – mẫu 5

hàn mặc tử ược biết ến là một trong những cây but xuất sắc nhất của thơ mới. theo lối sáng tác siêu thực tượng trưng, ​​he bắt đầu bằng thơ cổ điển Đường luật, sau chuyển sang sáng tác theo khuynh hướng thơ mạm. qua diện mạo hết sức phức tạp và ầy bí ẩn của thơ hàn mặc tử, người ta vẫn thy riqute một tình yêu đau ớn hướng về cuờc ộc .

bài thơ đy thôn vĩ dạ ược sáng tác năm 1938, en trong tập “đau thương”, và đy cũng chynh là thanh âm trong trẻo ược cất lên từ yản bảnn. sự ra ời của bài thơ cri, thiên nhiên thật ẹp nơi thôn vĩ, qua đó bộc bộc lộ sâ cồn ữn ữn ứn ứn ứn ốn ồn ồn ồn ốn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn ồn. tim tác giả.

mở Đầu bài thơ, hàn mặc tử vẽ lên trước mắt bạn đọc một bức tranh tuyệt mỹ của thiên nhiên thôn vĩ lúc bình minh:

“sao anh không về chơi thôn vĩnhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền”

câu thơ mở đầu là câu hỏi tu tư đa sắc thái, ở đó có cả lời nhắc nhớ, mời mọc, giận hờn trách móc đẹ thàn thàn v. chủ nhân của câu hỏi ấy có thể là một cô gái thôn vĩ trong sự hình dung tưởng tượng của tác giả, cũng có thể là tác giả tựh mự tự phân thân th. câu hỏi mở đầu cũng là cái cớ nghệ thuật để giới thiệu về thôn vĩ. ba câu thơ sau mỗi câu thơ là một net vẽ đẹp hợp thành một bức tranh vườn tược tuyệt mĩ:

“nhìn nắng hàng cau nắng mới lênvườn ai mướt quá xanh như ngọclá trúc che ngang mặt chữ điền.​”

nét đặc sắc của thôn vĩ – quê hương người con gái gợi mở ở câu đầu tiên đến đây đã được tả rõ nét. một bức tranh thiên nhiên tuyệt tác rộng mở trước mắt người đọc. nắng ở đy là nắng mới lên, những tia nắng ầu tiên của một ngày, nó mang lại bao nét mới mẻ, tinh khôi rực rỡn vẫn dịu nhẹ.nhng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng . đầy sức sống trước ánh nắng bình minh. cái “nắng hàng cau nắng mới lên” sao lại gợi một nỗi niềm làng mạc quê hương đến thế. câu thơ này bất chợt khiến ta nghĩ tới những câu thơ của tố hữu trong bài “xuân lòng”:

“nắng xuân tưới trên thân dừa xanh dịutàu cau non lấp loáng muôn gươm xanhÁnh nhởn nhơ đùa quả non trắng phếuvà chảy tan qua kẻ> lá cà.

nắng mới, nắng xuân xuyên qua từng kẽ lá làm tan chảy những hạt sương đêm, nỏ giọt xanh như ngọc. Thiên nhiên xứ huế xinh ẹp, sức sống tràn trề nơi đy đã tạo nên những vần thơ ẹp, ầy lắng ọng trong tâm hồn thi thi sĩ, khàg. không phải xanh mượt, cũng không phải xanh mỡ màng mà chỉ có “xanh như ngọc” mới diễn tả ược vẻ ẹp ngồn ngộn, sự sờỻa tƻcống c. một màu xanh cao quý, không một chút gợn, một màu xanh tỏa ánh tạo nên vẻ đẹp óng ánh, lấp lánh, trong trẻo làm cho vườn cây càg lbón sáng. hình như cả vườn cây đều tắm trong luồng không khí đang còn run rẩy sự trinh bạch nguyên sơ chưa hề nhuốm bụi. lăng kính không khí ấy làm hiện riqu hơn ường net màu sắc của cảnh sắc mà mắt thường chún ta bỏ qua, vĩ dạ – một làng quê nằm bên bờ t, no. vĩ dạ đẹp với những with đò thơ mộng, những mảnh vườn xanh tươi bốn mùa, sum sê hoa trái. những ngôi nhà xinh xắn thấp thoáng ẩn hiện sau hàng cau, khó trúc, mà ở đy thường dìu dặt câu hát nam ai, nam bình, qua tiếng đàn tranh, đàn tam ở. Thôn vĩ dạ ẹp nên thơ.hàn mặc tử đã dành chu vĩ dạ vần thơ ẹp nhất với tất cả tấm lòng tha Thiết mếng thươn thươn xa cach huế v ế đã baus thế mà cảnh sắc và with người nơi thôn vĩn ược nhà thơ ôm ấp trong lòng, càng trở nên pulmun linh, biểu lộ niềm ước mong tha thiết ược trở lại cố ô ô bức tranh tâm cảnh đã được thể hiện một cách tài hoa qua bức tranh thôn vĩ hữu tình nên thơ.

bức tranh thiên nhiên hiện lên đẹp vô cùng và hài hòa vô cùng với hình ảnh with người. con người ở đây không xuất hiện một cách lộ liễu, không phô trương, cũng không phải những mặc khách tao nhân.Đó là những gương mặt đôn hậu, hiền lành chân chất mà vẫn toát lên vẻ giản dị mộc mạc chân phương, nét Chữ điền Cứng Cap Hài Hòa với sự dịu dàng, nhẹ nhàng và cảnh ẹp nên thơ, nên nhạc của xứ huế: “Lá Trúc Che ngang mặt” Trong vườn thôn vĩ dạ khánh liên quan bất ngờ mà ẹp thế: những chiếc lá trúc thanh mảnh, thon thả ngang khu khu ặ đt đt. ấy chỉ hiện ra thấp thoáng sau lá trúc mơ màng, hư hư thực thực.

thôn vĩ nằm cạnh ngay bờ sông hương êm ềm nên ắt hẳn nhịp sống của with người ở đy cũng sẽ bị chi phối bởi cái êm. mà vô cùng đẹp. từ cách tả cảnh làng quê ở khổ đầu tác giả đã chuyển sang tả cảnh sông với niềm bâng khuâng, nỗi nhớ mong, ầu muấngo m trong gi. Ở khổ thơ thứ hai tâm trạng của tac giả đã chuyển sang một gam khác nên bước vào khổ thơ này chynh là bước vào không gian tâm trạng riêng của hàn mặc tửc tửc tửc tửc tửc tửc tửc tửc tửc

“gió theo lối gió, mây đường mâydòng nước buồn thiu hoa bắp laythuyền ai đậu bến sông trăng đócó chở trăng về kịp tối nay”

thực tại phiêu tàn bắt đầu bao trùm cả bài thơ. nhịp thơ 4/3 c cùng với hai hình ảnh ối lập: “gió” và “mây” đã gợi lên nỗi buồn vì mây và gó gió trôi nổi, Lang Thang chính vì thế mà nó thẳng vào thơ củc Cái Buồn sẵn của nó kết hợp với vần thơ của tac giả thì chynh nó đã tự làm choc nó nó buồn hơn bởi: gó cman, nay nay tmit nay nay tmit nay nay tmit nay nay nay nay nay nay tham cat. là bạn đồng hành của nhau nữa nên không còn lí do gì để gặp nhau. Mượn hình ảnh mây và gió tac giả muốn nói lên tâm trạng buồn của mình, về sự xa cach của mình và người yêu và cũng có có sự xa cach đó là vĩn v đ đ đ đ đ đ đ đ nằm chờ cai chết.chung ta không còn thấy giọng thơi má, ầy sức sống như ở đoạn trước nữa nhưng lại bắt gặp một tâm hồn đau buồn, uất:

“dòng nước buồn thiu hoa bắp lay”

dòng song hương hiện lên mới buồn làm sao với những bông hoa bắp màu xám tẻ nhạt. với biện pháp nhân hóa “dòng nước buồn thiu” đã làm cho hình ảnh dòng nước trở nên buồn, xa vắng. “dòng nước buồn” vì tự mang trong lòng một tâm trạng buồn hay nỗi buồn chia phôi của gió – mây đã bỏ buồn vào dòng song? câu thơ này dường như còn thể hiện nhịp sống thường ngày của người dân nơi đây: một lối sống êm đềm và buồn. hình ảnh “hoa bắp lay” gợi một nỗi buồn hi hắt – một nỗi buồn bao pHủ từu trời ến mặt ất, từ ất, gió, mây ến dòng nước và hoa bắp tên sông. ẰNG SAU NHữNG CảNH VậT ấY Là Tâm TRạNG CủA MộT WITH NGườI MANG NặNG MộT NỗI BUồN XA CACH, MộT MốI TVìnH VôNG, TấT Cả Bây GIờ CHO Là Hư ảO MộNG MộNG MộNG Tưở

Đêm đến,nỗi buồn ấy kết hợp với cảnh lại càng thấm sâu, lan rộng hơn, nó như thấu vào tận tâm can của thi sĩ. Ánh trăng bao trùm khắp không gian tạo nên dòng song trăng, bến song trăng và thuyền chở trăng. theo phong cách thơ của hàn mặc tử, ta cũng có thể hiểu là ánh trăng tạo nên một dòng sông, một con thuyền, một bến ỗ. khong gian ở đy thṭt l. hình ảnh thuyền chở trăng mang ý nghĩa biểu tượng khác với hình ảnh:

“ gió trăng chở một thuyền đầy”

hay

“ khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”

trăng là tri âm tri kỉ, thuyền chở trăng là biểu tượng cho khát khao được giao cảm, khát khao được hạnh phúc của hàn mặc tử. tác giả hi vọng trăng sẽ chẳng như gió, mây đang rời xa tác giả mà trăng sẽ từ nơi xa để trở về. tối nay là tối nào ta không rõ chi biết rằng thời gian của tối nay sắp hết. NếU Thuyền chở Trìng về kịp, tac giả sẽcc ược hạnh phúc, ft ược sự sẻ chia ồng cảm còn ngược lại tac giả sẽ chết ắm Trong biển sầu cô ộc, Trong tối nay, trject tác giả với trăng được thể hiện tập trung trong từ “kịp”. Ở từ ngữ giản dị này, ta thấy có sự đợi chờ trông ngóng, có hi vọng mong manh, có phấp phỏng lo âu. từ “kịp” thể hiện tâm thế sống vội vàng của hàn mặc tử. nếu xuân diệu hoàn toàn chủng trong sự vội vàng và vội vàng vì muốn tận hưởng tất cả thì hàn mặc tử lại hoàn toàn bị ộng trong sự vội vàng và sội v “.

vì Biết Có thể sẽ ra đi bất cứ lúc nào, biết rằng thời gian không còn nhiều, nên giờ đây thi nhân đang vông cùng khao khát, và mọi niềm khao khát khát của hàn mặc người:

“mơ khách đường xa,khách đường xaÁo em trắng qua nhìn không raỞ đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?”

with người ở đây được gọi là “em”, là “khách”, là người em thôn vĩ nào đó. nếu cách dùng từ “em” thể hiện sự thân mật, gần gũi thì cách dùng từ khách lại gợi sự xa lạ. khách lại ở trên đường xa, đi cùng với điệp khúc :khách đường xa” nên càng xa lạ, xa cách hơn. Cách Nói “Áo Em Trắng quá nhìn không ra” vừa là cach cực tảc sắc trắng ến mức thị giác pHải bất lực, vừa nhẫn mạnh khoảng cach giữa nhân vật trữ tình và em. khách lại xuất hiện trong mơ, được nhìn qua sương khói nên thêm phần hư ảo nhạt nhòa.

“ Ở Đây” là không gian gắn liền với cuộc sống của hàn mặc tử trong hiện tại, là nơi của cô độc, của bệnh tật giày vò. nó hoàn toàn đối lập với ngoài kia bởi ngoài kia là đông vui, là hạnh phúc. sương khói của cuộc đời đã tạo nên một khoảng cách vô cùng, không thể nào thu hẹp, chẳng thể nào vượt qua giữa “ở đângoy” v. nhận thức về điều đó, hàn mặc tử để thể hiện nỗi băn khoăn” ai biết tình ai có đậm đà?” Đại từ “ai” có thể hiểu là tác giả cũng có thể hiểu là người ngoài kia. Điều khiến thi sĩ băn khoăn ở đây chính là sự đậm đà của tình người.

với thể thất ngôn, lời thơ Siêu thực tượng trưng của pHương tây, nGhệ Thuật nhân Hóa, Bút PHAPP GợI Tả, Bài Thơ đn thn vĩ dạ là bức tranh ẹp v ẹ ề ề ề ề ề ề ề with người tha thiết yêu đời, yêu người. qua bài thơ, ta cũng cảm nhận sâu sắc hơn về phong cách thơ nhẹ nhàng đầy lãng mạn của hàn mặc tử, như ông vẫn hay viết:

“ai mua trăng tôi bán trăng chotrăng nằm yên trên cành liễu đợi chờai mua trăng tôi bán trăng chochẳng bán tình duyên ước hẹn thề”.

hình ảnh thiên nhiên và con người trong bài thơ – mẫu 6

hàn mặc tử là một trong những nhà thơ tiêu biểu của làng thơ việt nam, nổi tiếng với chất “điên”, chất lạ trong những tác ph. hồn thơ của hàn mặc tử kì quai, đi lại liên tục giữa hai cõi mộng thực. Đây thôn vĩ dạ là một trong những bài thơ hiếm hoi mang màu sắc tươi vui, song vẫn không che khuất được tâm trạng nhuốm màu buủu c nhâu᧧u nhu. Đến với bài thơ là là là c ta đến với cảnh thiên nhiên và con người xứ huế.

có thể nói, vùng ất huế đã tác ộng rất nhiều vào hồn thơ của thi nhân, ối với ông, đy là mảnh ất dạt dào thi liệuạ, c. chất huế không bao giờ mất trên những trang thơ của hàn mặc tử:

sao anh không về chơi thôn vĩ?nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.vườn ai mướt qua xanh như ngọc

thiên nhiên cứ thế sáng rực lên, tươi tắn và khỏe khoắn. cách dùng từ “nắng mới lên” gợi cho người đọc liên tưởng đến nắng đầu ngày, nắng bình minh khoan thai, dễ chịu và nhẹ. nắng mới lên đậu trên hàng cau xanh vút khiến người đọc mường tượng đến một khung cảnh thanh mát và trong lành. sự dung hòa giữa sắc vàng của nắng cũng như sắc xanh của cây cối khiến thiên nhiên trở nên tràn đầy sức sống. ta có thấy sự yên bình đan xen sự tươi mới, cảnh bình minh ược vẽ qua chỉ qua vài with chữ nhưng ủủ làm lay ộng bất cứ trái tim đáno. nhà thơ bích khê đã từng viết:

vĩ dạ thôn! vĩ dạ thônbiết chè cành trúc không bền mà say

có lẽ thiên nhiên nơi đây luôn dạt dào thi liệu, đã bước vào trong tâm hồn của các thi nhân một cách thật tự nhiên.

Ở câu thơ tiếp theo:

vườn ai mướt qua xanh như ngọc

nhà thơ càng khắc họa rõ net đẹp của thiên nhiên vĩ dạ. Tinh từ “mướt” vừa miêu tả màu sắc, vừa miêu tả cảm giác, khu vườn như lướt nhẹ qua làn da của người ọc, ướt ẫm sương mai và gónh sáng sáng sớm. cách sử dụng từ độc đáo khiến bài thơ như mềm hẳn đi. Ở câu thơ thứ ba, tác giả dùng đại từ phiếm chỉ “vườn ai” như để hỏi người nhưng cũng là tự hỏi mình. “vườn ai” vừa bộc lộ sự kín đáo, e dè, vừa thể hiện sự tinh tế và sâu sắc của nhà thơ. “vườn ai” thì chính trong trái tim của nhân vật trữ tình đã hiểu qua rõ, qua sâu sắc rồi. màu xanh của khu vườn là một màu xanh rất đặc biệt và lạ kì. “xanh như ngọc” chính là màu xanh vừa trong lành vừa tinh khôi.

Ở những câu thơ tiếp theo, thiên nhiên đã bắt đầu vương vấn chút buồn:

gió theo lối gió, mây đường mây, dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…

cảnh vật nhuốm màu chia li, gió và mây vốn là hai hình ảnh sóng đôi, nay lại bị tách biệt. câu thơ như chùng hẳn xuống giữa khúc dạo đầu đầy sức sống của nắng ở đầu bài thơ. nhà văn bắt đầu cảm nhận được nỗi buồn của mình hòa vào trong với cảnh vật, man mác và đầy da diết. các hình ảnh không ăn nhập với nhau, có sự đứt quãng vì vậy mà cảnh trong những câu thơ này có sự rời rạc. tính từ “buồn thiu” thể hiện rất rõ tâm trạng của thi nhân, một nỗi buồn không thể nói thành lời, có vẻ đơn giản song bất l. cảnh thứ hai nhòe dần, chìm dần trong ảo giác, các chất liệu thi ca bứt phá ra ngoài khuôn khổ cấu trúc của thi ca cổ. tứ thơ mở ra toàn những nghịch lý trái lẽ tự nhiên

trong bài thơ, cảnh và người luôn sóng đôi với nhau, gắn bó không trời, cứ một câu cảnh sẽ đan xen một câu về người. hình ảnh with người trong bài thơ như một net chấm phá, không xuất hiện rõ ràng nhưng chính sự mơ hồ đó đã tạo nên điụm

lá trúc che ngang mặt chữ điền

ca dao xưa có câu:

mặt em vuông tựa chữ điềnda em thì trắng áo đen mặc ngoàilòng em có đất có trờicó câu nhân nghĩa có lời thuỷ chung

ngày xưa, mặt chữ điền là nét phúc hậu của người con gái, là nét đẹp không thể trộn lẫn. hàn mặc tử tuy không nói thẳng, nhưng đã nhằm ẩn ý hình ảnh của một thiếu nữ xứ huế. hình ảnh của cô gái ẩn hiện sau tán lá trúc tạo cảm giác nhẹ nhàng, cảnh và người như hòa làm một. Giữa Trúc và mặt chữ điền là một sự phối hợp mang tính chất biểu trưng: vừa quý phai sang trọng, vừa dân dã bình dị tạo nên cốt cach văn Hóa của with người xứ. vừa đủ sự tinh khôi, trong trắng mà không cần tới những ngôn từ hoa mĩ. câu thơ mở đầu cho mạch cảm xúc chuẩn bị trào dâng về sau. vì vậy hình ảnh with người cũng mới chỉ lấp ló xuất hiện

thuyền ai đậu bến song trăng đó, có chở trăng về kịp tối no?

trăng là một thi liệu đặc trưng của hàn mặc tử:

trang! trang! trang! là trăng trăng trăngai mua trăng tôi bán trăng cho

Đối với nhà thơ, trăng là sự hiện thân của rất nhiều hình ảnh. trăng ở đây, có lẽ những kí ức của thi nhân dành cho with người xứ huế, cụ thể là người ông đã yêu. cảnh vật đột ngột đượm buồn, hình ảnh chiếc thuyền đơn côi đậu mặc trên sông đang dát vàng ánh trăng, chuyên chi c ni nâ một hình ảnh sông trăng đã ược cách điệu lên, ánh trăng ẹp nhưng như là một sự mơ hồ, ảo ảnh về một người mà tác giả đang chờ ợ ợi. trong cái khung cảnh buồn thiu, lay lắt kia, dưới ánh trăng soi rọi là một hình ảnh một with thuyền cô độc vẫn đang nằm im, vẫn r chƝi. và như một sự thúc giục, thuyền ơi sao lại nằm im như thế, sao vẫn chưa đi đón người đó cùng với ánh trăng trong cái đêm này. sự cách điệu, nhân hóa, đã khiến cho sự buồn bã và nhung nhớ được tăng lên.

câu thơ ấy chynh là những dự cảm của thi nhân, dự cảm về một tình yêu bịt ứt đoạn, thời gian gấp gap và tình người lại lạm rãi không hi ượ ề ề ề ề ề ề ề ề /p>

Ở đoạn thơ cuối, with người vẫn mang net mờ ảo như thế:

mơ khách đường xa, khách đường xaÁo em trắng qua nhìn không ra…Ở đây sương khói mờ nhân ảnhai biết tình ai có đậm đà?

tất cả đều bao bọc trong kí ức của nhà thơ, hóa ra cảnh hay người cũng chỉ là trong kí ức. khách đường xa được lặp lại hai lần như nhằm diễn tả những bước chân đang khuất dần, người with gái đang quay lưith xa n. câu thơ vang lên đầy thảng thốt, chập chờn vô định. Hình ảnh “Áo Trắng” tạo cảm Giác mông lung, vào thời điểm này, thị lực của nhà thơ đã kém đi rất nhiều, thật đau ớn thay, khi ngay ngay cả trong kí tong kí ứ đậm net. người chỉ còn là cái bong. sương trắng, áo trắng, hai thứ màu trắng hòa vào nhau. cái nhân ảnh của kỷ niệm đang vỡ tan ra cùng sương khói. Cái Màu trắng của ảo giác rất hư vô này đã ẩy thơ hàn mặc tử ến bến bờ siêu thực: Trắng như tinh, trắng rợn mình … ể rồi kết thúc là câu hỏi ầi ầi ầ

ai biết tình ai có đậm đà?

câu hỏi tu từ gợi cảm giác lo âu trong hàn mặc tử, rằng những con người ông yêu thương nay đã không còn bận tâm đến nhà thơữa.

một xứ huế đẹp mộng mơ qua hình ảnh thôn “vĩ dạ” nhưng lại đượm buồn, nhung nhớ. bài thơ mượn hình ảnh thiên nhiên, để gột tả nên tâm trạng một with người đang cô đơn và chờ đợi. thôn vĩ chính là một hình ảnh đẹp về một vùng đất của xứ huế sẽ làm say đắm lòng người, và sẽ làm mẩ mẩn nththim hēs>

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *