Giáo dục

Văn mẫu lớp 11: Phân tích cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù (19 Mẫu) Dàn ý 19 bài văn mẫu lớp 11 hay nhất

top 19 mẫu phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm chữ người tử tù sẽ là nguồn tài liệu bổ ích, giúp các em ớtện luytn, 11 vươn lên học khá, giỏi môn ngữ văn. từ đó biết cách vận dụng các kiến ​​​​thức, kỹ năng đã học để phân tích chi tiết trong tác phẩm hay.

cảnh cho chữ trong chữ người tử tù là một tình huống vô cùng đắt giá. nó chính là bài ca ca ngợi sự tài hoa của những con người nghĩa khí, cho sự bất diệt của nghệ thuật. Đồng thời cũng ngầm khẳng định cái đẹp nghệ thuật có sức mạnh lớn Lao. có thể cảm hóa được những điều xấu xa của cuộc đời. Để hiểu rõ hơn về ý nghĩa cảnh cho chữ, mời các bạn cùng theo dõi 19 bài phân tích cảnh cho chữ trong bài viết dưới đây. bên cạnh đó các bạn xem thêm phân tích nhân vật huấn cao, nhân vật viên quản ngục trong chữ người tử tù để hiểu rõ hơntác

dàn ý chi tiết phân tích cảnh cho chữ

i. mở bài

Xem thêm: Chữ người tử tù cảnh cho chữ

nguyễn tuân là nhà văn có phong cách độc đáo. có người đã cho rằng mỗi sáng tác của ông như đóng một dấu triện riêng. tuy nhiên, điều thou vị là, dấu ấn này không phải qua vài tac pHẩm mới bộc lộ, mà ngay từp tập truyện ngắn ầu tay vang bong một thời (1940) đ đ đ đ. chữ người tử tù là một truyện ngắn xuất sắc của nguyễn tuân nằm trong tập truyện trên. người đọc có thể nhận ra những nét đặc sắc trong phong cách nghệ thuật của tác giả bậc thầy này qua cảnh cho chữ độcộ

ii. thanks bài

1. khái quát về tác phẩm chữ người tử tù

chữ người tử tù là Truyện ngắn hội tụ nhiều cai “nhất” trong sự nghiệp của nguyễn tuân: Co nhân vật ẹp nhất (huấn cao), nhân vật lạ nh ất (quha ột ột ột ột ột ột ột ột nhiên, với tất cả những điều ấy, truyện ngắn này cũng có một vị trí đặc biệt, mọi người đều thống nhất rằng đây là một trong những truyện hay nhất trong vang bóng một thời (1940) – tập truyện ngắn đầu tay của nhà VĂn đã ược tự lực văn đoàn trao giải. cảnh chữ, khi huấn cao viết tặng quản ngục bức bứm -“tiếng hat thàt ờty. Chính vì vậy, có thể khẳng ịnh rằng ở cảnh này, mọi nét ậm nhất trong trong pHong pHong cach Cách Cár >

2. khái quát về phong cách nghệ thuật của nguyễn tuân.

– nguyễn tuân là một nhà văn có phong cách độc đáo. có thể thấy những nét nổi bật như sau:

  • luôn nhìn các sự vật hiện tượng từ độ văn hóa, thẩm mỹ.
  • luôn nhìn with người ở góc độ nghệ sĩ
  • Đi tìm những cái phi thường, độc đáo, đặc biệt.
  • vận dụng kiến ​​​​thức đa ngành để làm nổi bật đối tượng.
  • so sánh, tưởng tượng, liên tưởng rất phóng túng, bất ngờ nhưng chính xác.
  • -> những điều này đều có thể thấy được trong cảnh cho chữ ở cuối truyện chữ người tử tù.

    3. phân tích sơ lược cảnh cho chữ.

    – nếu nói như gs nguyễn đăng mạnh: “nguyễn tuân là nhà văn của những tính cách phi thường, những tình cảm, cảm cấthhhhhhhhhhi cấthhhi cấtnh c ấhi c. cả những nét vượt trội ấy. Đây là một khung cảnh đặc biệt, và chính người khắc hoạ cũng khẳng định rằng đó là “một cảnh tượng xưa nay chưa có”.

    – sự đặc biệt này hiện ra ở mọi góc của cảnh: nhân vật, thời gian, không gian.

    * nhân vật:

      ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.
    • Ở đây, người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa thang. Ặc biệt, cảnh chữ đã diễn ra một sự thay bậc ổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn ứng thẳng người và ĩnh ạ ạ ạ ạ ạ trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ.
    • * không gian:

      • thông thường, người ta viết chữ cho nhau ở nơi thư phòng sạch sẽ, không gian của học thuật.
      • Ở đây, người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa, ãphi gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị.
      • * thời gian:

        • bình thường, người ta cho chữ khi thư nhàn, thong thả, trong ánh sáng của buổi mai ấm áp.
        • , ở đy, người ta chữ vào ban đêm một cach vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút traánh những ang mắt của bọn liennh ếnn phiên canh buổi sáng và tránh c. an.

          => chỉ ra những nét tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của nguyễn tuân trong cảnh này.

          + nếu nhìn cảnh chữt bằng with mắt xã hộc, không khó ể thấy luôn mầm mống phản loạn ở đó: những thông cần thiết lại ược đc vào vào v. , “run run” trước tử tù…

          tuy nhiên, tác giả đã nhìn bằng con mắt văn hóa thẩm mĩ và thấy đây là cảnh phi thường. ở đó, mọi trật tự của xã hội dung tục đã bị ảo lộn hết, chỉ có cai ẹp thống lĩnh, cai cao cả và cai thiện lgôi ể cứu rỗi tâm hồn with người ớ nh ọ nhm. >

          + nguyễn tuân cũng không nhìn nhân vật bằng with mắt thông thường. Với ông, huấn cao không pHải là tử tù nguy hiểm mà là người nghệ sĩ bậc thầy trong nghệ thuật thư phap, đang Sáng tạo rac cai ẹp Siêu việt trước khi đi v v v v v v v v v v v v v v. trong cảnh này, cái tài, thiên lương và khí phách của bậc chính nhân quyện vào nhau làm nên một vẻ đẹp có thể cứu rỗi những t

          – Đi tìm những cái phi thường, quá độ, vượt ngưỡng.

          nguyễn tuân không phải là nhà văn của những gì nhàn nhạt, trong khuôn khổ, ông luôn tìm đến những cái độc đáo. trong cảnh này, mọi thứ đều vượt lên trật tự thông thường và người ta phải lấy một tiêu chí khác để đánh giá. chính nguyễn tuân cũng khẳng định đây là “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”.

          – vận dụng kiến ​​​​thức đa ngành để làm nổi bật đối tượng.

          This gián” , rồi lại đưa ống kính lên cao để soi rõ “ba cái đầu người đang chăm chú trên một tấm lụa bạch còn nguyên hṧn”. tiếp đó lại quay viễn cảnh với động tác của cả ba nhân vật.

          + kiến ​​​​thức hội hoạ: tác giả vẽ bức tranh cho chữ với sự đối chọi gay gắt của hai mảng màu sáng và tối. màu sáng của bó đuốc, tấm lụa bạch còn màu tối của, phân chuột, phân gián, mạng nhện.

          hai mảng màu ấy làm nền cảnh cho tâm cảnh là hình tượng huấn cao đang xuất thần sinh thành ra những con chữ như một báu vật.

          This tấm lụa bạch, người ta đã thấy ậm chất điêu khắc với những ường net ược chạm nổi, sống ộng.

          – ngoài ra, ngôn ngữ của nguyễn tuân sử dụng ở đây độc đáo, giàu chất tạo hình, có sắc thái biểu cảm cao và rất sán. hơn nữa, chúng còn có nhịp điệu chậm rãi, trang trọng với những từ hán việt, gợi hồn xưa đất nước. Đy cũng chính là điều mà tự lực văn đoàn ngạc nhiên khi ọc vang bóng một thời và trao giải cho tập truyện, điều làm yri ng cái

          -> tóm lại, nhìn từ mọi góc độ, đều thấy được những nét đặc trưng của nguyễn tuân trong cảnh cho chữ. chính vì vậy, có thể thấy rằng bút lực của nhà văn tài hoa đã tập trung ở cảnh này.

          * mở rộng liên hệ với một số tac pHẩm khác của nguyễn tuân trước và sau cach mạng that tám ể thấy pHong cach nghệ thuật của nhà văn bậc thầy này nàyc >

          qua đó khẳng ịnh rằng chính phong cach nghệ thuật ặc sắc đã gop pHần làm nên thành công của nguyễn tuân trong chữ người tử tù nói riêng v à vị tri

          iii. kết luận

          nhà thơ lê Đạt đã viết: “mỗi công dân có một dạng vân tay/mỗi nhà thơ thứ thiệt có một dạng vân chữ”. yêu cầu này không chỉ đối với nhà thơ, mà với nhà văn cũng thật cần thiết. nguyễn tuân chynh là nhà văn có “vân chữ” không thể lẫn, điều ấy đã ược chứng minh thuyết pHục qua cảnh cho chữ trong truyện ngắn chữ người tử tử tù.

          ……………….

          xem thêm: dàn ý phân tích cảnh cho chữ hay nhất

          phân tích cảnh cho chữ ngắn gọn – mẫu 1

          chữ người tử tù là một trong những truyện ngắn đặc sắc nhất trong tập vang bóng một thời. tác phẩm đã xây dựng thành công hình tượng nhân vật huấn cao, người nghệ sĩ tài hoa, người nghĩa sĩ bản lĩnh, khí phánghơn. Chi Tiết Chữi Cuối tac pHẩm ược Coi là tình tiết ặc sắc nhất góp pHần phát triển mạch Truyện và bộc lộ trọn vẹn vẻ ẹp của huấn cao, cc nhiều đánh giá cho rằng từng thấy.

          cảnh cho chữ ược diễn ra trong một không gian và thời gian vô cùng ặc biệt, nơi huấn cao viết lên những nét chữ “vuông lắm, ẹp lắm” khng phải thơng thhng thhng thhng thhng thhng thhng thhng thhng thhng thhng thng thhng thhng hữu tình như thường lệ mà lại là không gian u tối, ngột ngạt của ngục tù “một buồng tối, chật hẹp ẩm ướt, tường ầy mạng nhện, tổp, ất bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt bừt thời gian cho chữ sao cũng thật ặc biệt, đó không phải ban ngày hay bất cứ thời điểm nào khác trong ngày mà là giữa đêm khuya khoải đ đibón . huấn cao lựa chọn thời điểm đặc biệt như vậy có lẽ là muốn giúp viên quản ngục tránh được những điều tiếng. bởi ngục tù là nơi đầy rẫy những thị phi, những bon chen và những trò hãm hại nhau.

          người chữ ở đây là huấn cao, tuy nhiên khác với hình dáng của những tao nhân mặc khách khi chữ, huấn cao không ược thư thư that, tự do v’xá cho, huấn cao không ượ thổng, th. vướng xiềng vẽ lên những nét chữ vuông vắn trên giấy trắng. người xin chữ là viên quản ngục – người có đam mê với cái tài mà huấn cao sáng tạo ra. Điều ặc Biệt ở đây là vị trí của người chữ và kẻ xin chữi hoàn toàn ối lập, nếu như huấn cao là kẻ tử tù tù nguy hiểm bị bịt giam thì víên quản ngục lạc lại giữ những kẻ tử tù nguy hiểm.

          thế nhưng khi chữ thì vị trí của hai người lại có sự thay ổi hoàn toàn, v Viên quản ngục từ một người bề trên, kẻm trong tay quyền lực, nắm tayền sinnề pHục tùng cho kẻ tử tử khi “tay run Run bê chạy mực” thì huấn cao kẻ tử tù lại trở thành người nắm thế chủng, người tặng chữ và tặng những lời khuyên cho viên ngụcụcụcục huấn cao đã khuyên viên quản ngục nên thay đổi môi trường sống để cho thiên lương được trong sáng. quản ngục đã vô cùng xúc động và quỳ lạy huấn cao “kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.

          như vậy, khung cảnh chữt thật khác biệt, vị trí và quyền lực của những nhân vật trong truyện hoàn toàn bị ảo ngược, nghi thức chững thôn ặn ặn ặn ận ận ận ậ ậ ậ ậ ậ độc giả, đồng thời thể hiện được những tư tưởng, quan niệm sâu sắc của nhà văn nguyễn tuân.

          thiên lương.

          cảnh cho chữ trong chữ người tử tù – mẫu 2

          “chữ người tử tù” là ánh sáng lung linh nhất, ngời chói nhất, đa màu sắc nhất để tô điểm cho tuyệt tác “vang bóng mờit th”.

          “Chữ người tử tù” đã thể hi hi một bút pháp thật sắc sảo với từng câu văn, nét chữ như chất chứa cả ại dương ýg ýa cuồn cup cộnng trà của nhà vă ngu.

          “chữ người tử tù” thật sự đi vào lòng người khi nguyễn tuân đã biết tạo dựng một nhân vật điển hình. Đặc biệt là ông đã tạo dựng cảnh huấn cao cho chữ “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”.

          vì sao nguyễn tuân lại nói cảnh huấn cao cho chữ là “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”? NGUYN DO THậT ơN GIảN, đÓ Là Các BậC NHO Sĩ NGàY XưA “TAO NHâN MặC KHÁCH”, “BụNG ựNG ầY CHữ THÁNH HIềN” KHI VIếT CHữT HOặC CHO CHữ NHạNG NơNG NơNG NơNG NơNG NơNG NơNG RượU NồNG Nàn Chếnh Choáng Hơi Men … Co NHư Thì Viết Chữi Mới Ho, Chữi Mới đáng ượC Thưởng Thức Và Mới ạt ến Trình ộ Thẩm Mỹ Tuyệt Vời. nhưng ở đây huấn cao cho chữ quản ngục lại vào một phòng giam tối mịt “tường đầy mạng nhện, tổ rệp”, đất bừi”. Đúng là “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”.

          “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có” ấy đã diễn ra vào đêm hôm khuya khoắt, ngay tại nhà tù. cảnh đêm buông xuống không gian bốn bề chỉ còn văng vẳng tiếng mõ trên vọng canh. ngoài nhà tù đã tối thì bước chân vào nhà tù kín mít hẳn phải “sẫm đen hơn nữa”.

          theo viên quản ngục và thầy thơ lại vào phòng gian có một bó đuốc sáng rực lan tỏa khắp bốn bề. Và không khí lúc đó mới “tỏa như đam cháy nhà, ang sáng ỏ rực”, rồi “lửa đóm cháy rừng rực, lửa rụng xuống pHòng giam, tàn lửa tắt nghe xèo xèo”. không phải ngẫu nhiên nhà văn nguyên tuân lại nhắc ến bó đuốc “sgeng rực” đó ến hai lần, rõ ràó đó là dụng ýng.

          chính bởi vì thế mà sự đối lập giữa ánh sáng và bong tối cứ giằng co nhau quyết liệt. bong tối quánh đặc như muốn nuốt tươi ánh sáng. NHưNG KHông, ANH Sáng ở đây vẫn ngời chói vẫn ngời tỏa, Sáng rực, chứ không như ang sáng leo leo, buồn rầu của mẹ with chị tý và ang sáng rực tỏa, chói lọi như bóng đêm trong truyện ngắn “hai đứa trẻ” của thạch lam. song xét sau xa hơn thì ánh sáng đó không chỉ ơn thuần mang ý ngha sắc màu vật lý mà ánh sáng đó mang sắc màu ý nghĩa nhân sinh ậm nést: ángán c. đã chiến thắng bóng tối của cường quyền, bạo lực. sự chiến thắng đó là điều tất yếu sẽ xảy ra, bởi vì mọi cái thiện, cái cao cả, chính nghĩa cuối cùng sẽ chiến thắng. VớI ANH Sáng ấY đã CảM Hóa with NGườI MộT CACH MạNH Mẽ, Nâng ỡ NHữNG with NGườI COR ứC, MếN Mộ CAI Tài, NHưNG YếU ớT TRởT VềC SốNG LươNG THI của with người thiên lương.

          bản hùng ca chữ tâm đó sẽ ngời tỏ và sáng lạn hơn nữa khi nó đi liền với cai tài hoa, cai ẹp lại làm mờ nhạt đi sự nhơ bẩn, sự phàm tục. <

          ởy, sự nhơ bẩn, pHàm tục ược hiện hữu rất rõ: ”một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường ầy mạng nhện, tổ rệp, ất bừa bãi phuột, phiá, phiá, phiá, phiá, pHiá, pHiá, pH. một cái buồng giam thật kinh sợ chẳng khác gì chi một chuồng trâu của nhà nông! phân gián, mạng nhện, tổ rệp lại cộng thêm ẩm ướt, chật hẹp thì đẩy sự nhem nhuốc, phàm tục lên đỉnh đi. sự nhem nhuốc, sự phàm tục này tưởng chừng như mãi mãi tồn tại. song với sự xuất hiện của phiếm lụa, của lọ mực đã xua tan đi mùi ô uế. phiến lụa, mùi mực là biểu tượng cái đẹp, cái thơm tho. Cho nên, phân gián, phân chuột cùng với không khí chật hẹp, nền nhà ẩm ướt dần dần mất đi, bởi “cai ẹp là ịa hạt của sựng”, “cai ẹp đp. , cai ẹp là mục đích mà with người ta muốn vươn lên. hội tụ lại thành biểu tượng của cái đẹp, cái thiên lương.

          trong cảnh cho chữ này người ta để ý nhiều tới người tù huấn cao “chọc trời, khuấy nước”, nay đã sa cơ, lỡ vận. NHưNG KHông Thể Không ể ý ý tới viên quản ngục và thầy thơ lại, đó là hai with người mới “ọc vỡ nghĩa sánh hiền” biết coi trọng cai ức, m ế m ế quản ngục và thầy thơ lại có thể coi đó là tâm hồn của nhà văn nguyễn tuân đang sùng kính cái đẹp, đang khát khao cái đẹp. huấn cao, quản ngục, thầy thơ lại là ba điểm sáng tạo nên một tượng đài, Trong đó huấn cao là trung tâm: “ba cai ầu người đang chăm chú nhìn trên tấm lụch”. ba con người có ba ịa vị xã hội khác nhau, giờ đy họ đang muốn điểm màu, tô son cho cái ẹp lên ngôi thay thế sự phàm tục, ốnhơ th

          cái đẹp, cái cao thượng và sự phàm tục, nhơ nhuốc, hai cái đó đối lập nhau trong một hoàn cảnh. nguyễn tuân đã cùng thủ thỉ ném cùng một lúc hai cái đó vào nhà giam tạo ra sự mâu thuẫn cực độ. từ đó làm bật lên bản chất cái đẹp, cái cao thượng. nhất là huấn cao chỉ ngày mai thôi sẽ bị giải về kinh, rồi phải bước lên đoạn ầu đài, nhưng ông vẫn ug dung ẩl nghm, v ông năng duy, uy vũ bất năng khuất”: ”thoi mực thầy mua ởâu tốt và thơm. thầy có thấy mùi thơm của lọ mực bốc lên không? ”… ôi cái mùi thơm của thỏi mực ấy nó ngào ngạt lan tỏa như“ dạ lan thơm nức lạ lùng – tưởnhư ư đ ươ. Đó là mùi thơm danh tiếng của huấn cao vẫn còn ngào ngạt đến muôn đời. nhà tù ở đây đã không with là nhà tù nữa mà nó đã trở thành nơi chứa đựng mùi thơm tho của thiên lương with người.

          TRướC CAI ẹP đANG Lên NGôi Thì huấn cao “cổ đo Gông, Chân Vướng Xiềng đang ậP ập tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng”, đó Là that ủ ủ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ ườ. hùm thiêng ”khi ella đã“ sa cơ ”mà chẳng hèn chút nào. thái độ ấy, đúng là “thân thể ở trong lao – tinh thần ở ngoài lao”. cái chết đang tiến lại gần, nhưng người tù huấn cao vẫn nói về sự sống, hướng về cái đẹp, cái thiện của đời. do đó nhà tù chỉ còn là để cho huấn cao thể hiện thêm khí phách của một người anh hùng mà thôi. cũng chính vì thế mà người tù ở đây đã hóa thành chủ, còn bọn quản lý nhà ngục lại hóa ra tôi tớ trung thành của người. người tù ấy đã ngự trị nơi bóng tối này với một dáng vóc uy nghi, lẫm liệt thật đường hoàng làm cho bọn quản lý nhà ngục phải khiếp sợ, kính nể: ”viên quản ngục lại vội khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ đặt trên phiến lụa” và “thầy thơ lại gầy gò run run bưng chậu mực”. những chi tiết đó, những hình ảnh đó tưởng chừng như không có trong nhà tù, nhưng thực ra nó lại diễn ra theo lô đích thực của những ng ng ng bi ến th àm, thhm thm thm thng thng ttng thng thng thng thng thng thng thng thng thng thng ttng thng thng tt àg ttng thng ttng thng thng thág thng thít th àt thất th àt thất the lời lời châu ngọc”, cái phí phách “chọc trời, khuấy nước” cái bản chất thiên lương mà huấn cao đã đem lại.

          uy quyền và bạo lực giờ đây đã tan biến, nó bị khuất phục bởi cái đẹp, cái thiên lương. cái đẹp, cái thiên lương bỗng nhiên trở nên thiêng liêng tuyệt đối, bởi “cái đẹp của tâm hồn mới làm cho con người ta kngh tr”. chính vì vậy, mọi thứ nhem nhuốc, đen tối, cường quyền đã hóa thành những thứ bủn xỉn, chập choạng rơi xuống bùn sâu.

          lời khuyên của huấn cao ối với quản ngục lại một lần nữa khẳng ịnh cai ẹp, cai thiên lương của with người: “Chỗ này không phải là nơi ể nói lên cai hoài bão tung hoành ờt a mđi. ” đc – là khi cho ếi ậi “c choi. huấn cao với tấm lụa trắng trẻo, nét chữi tươi tắn, vuông vắn thì chốn ngục tù bẩn thỉu này làm sao xứng đáng ể người quý như báu vật ấy. và hơn nữa, huấn cao cũng khẳng ịnh rằng: cai ẹp, cai thiên lương không bao giờ và không khi nào lại cóc có thể chung sống với với cai x Cho Lành Vững ượC Và rồi cũng nhen nhuốm mất cả cai ời lương thiện đi ”. câu mà dòng nước mắt rỉ vào kẽ miệng làm cho nghẹn ngào: – kẻ mê muội này xin bái lĩnh”. câu nói : “kẻ mê muội này xin bái lĩnh” đúng là câu nói của một con người có văn hóa và biết tôn sùng cái đẹp. cái vái của quản ngục cũng là cái vái của nguyễn tuân trước cái tâm, cái đẹp, cái tài danh mà ông tôn sùng. cái vái ấy thật giống với cái vái của cao chu thần trước vẻ đẹp của hoa mai:

          “nhất sinh đê thủ bái hoa mai”

          Đang xem: 100 câu tiếng Anh giao tiếp hàng ngày thông dụng nhất

          (một đời chỉ biết cúi lạy trước vẻ đẹp của hoa mai).

          cảnh huấn cao cho chữ được nguyễn tuân khắc họa đạm net. Ở đây không phải là cảnh cho chữ bình thường nữa, mà đó đã trở thành cảnh thọ giáo thiêng liêng của người cho chữ và ngưhờ. lời khuyên dạy của huấn cao chắc khác chi một chúc thư về lẽ sống cảu đời người trước khi ông đi vào cõi bất tử. Với lời khuyên ầy tình người ấy đã có sức mạnh ménh liệt cảm Hóa tâm hồn with người bấy lâu đã cch chịu nô lệ nay nhận ra trở với thiên lương. tóm lại, cái phí phách tinh thần bất khuất đã chiến thắng một cách vang dội trước thái độ cam chịu nô lệ.

          VớI BUTI PHAPP POLãng mạn, NGHệ Thuật ối lập đòn bẩy và cach xây dựng nhân vật ầT you” cũng như cảnh huấn cao cho chữ ở cuối truyện. với bút pháp ấy, nghệ thuật ấy nhà văn muốn ca ngợi cái đẹp, cái cao thượng, cái phí phách đường hoàng của tinh thần bất khuất cùng với lương tâm trong sáng của con người.những vẻ đẹp ấy xứng đáng là những tia sáng cho muôn đời soi vào mà noi theo. mọi người chúng ta hãy hướng về tia sáng đó thì nhất định bóng tối sẽ ngả về phía sau.

          cảnh cho chữ trong chữ người tử tù – mẫu 3

          khi nhắc tới lối vĂn chương luôn khát khao hướng tới chân – thiện – mỹ, người ta thường nhắc tới nguyễn tuân – một nghệ sĩ suốt ời đi tìm cai ẹ ẹ Ông được đánh giá là một trong những cây bút tài hoa nhất của nền văn học việt nam hiện đại. trong các sáng tác của nguyễn tuân, các nhân vật thường được miêu tả, nhìn nhận như một nghệ sĩ. và tác phẩm “chữ người tử tù” cũng được xây dựng bằng cách nhìn nhận như vậy. bên cạnh đó, nhà văn đã khéo léo sáng tạo lên một tình huống truyện vô cùng độc đáo. Đó là cảnh cho chữ trong nhà giam – là phần đặc sắc nhất của thiên truyện này “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”.

          đoạn chữ nằm ở pHần cuối tac pHẩm ở vị tri này tình huống truyện ược ẩy lên ến ỉnh điểm vìi vii quản ngục bỗng nhận ược công đm vì vì Viir do vậy cảnh cho chữ có ý nghĩa cởi nút, giải tỏa những băn khoăn, chờ ợi nơi người ọc, từ đó toát lên ủo ịgiá la tr.

          sau khi nhận được công văn, viên quản ngục đã giãi bày tâm sự của mình với thầy thơ lại. nghe xong truyện, thầy thơ lại đã chạy xuống buồng giam huấn cao để kể rõ nỗi lòng viên quản ngục. Và đêm Hôm đó, Trong Một Buồng tối chật hẹp với ang sáng ỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu, “một cảnh tượng xưa nay chưa từng cor” NơI Có KHông Gian ẹP, Thoánge tù. đây có lẽ là đêm cuối của người tử tù-người chữ và cũng chính là giờ phút cuối cùng của huấn cao. và trong hoàn cảnh ấy thì ĩNH ạC “DậM tô nét chữ trên tấm tin l. hô hào, răn đe kẻ tù tội.thế nhưng trong cảnh tượng này thì tù nhân lại trở thành người răn dạy, ban phát cái đẹp.

          p.

          đy quảc là một cuộc gặp gỡ xưa nay chưa từng có giữa huấn cao – người có tài viết chữ nhanh, ẹp và vi viên quản ngục, thầy thơ lại – những người thhích. họ đã gặp nhau trong hoàn cảnh thật ặc biệt: một bên là kẻ pHản nGhịch phải lĩnh Án tử hình (huấn cao) và một bên là những người thực thá phap luật. trên bình diện xã hội, họ ở hai phía đối lập nhau nhưng xét trên bình diện nghệ thuật họ lại là tri âm, tri kỉ của nhau. vì thế mà thật là chua xót vì đây là lần đầu tiên nhưng cũng là lần cuối cùng ba con người ấy gặp nhau. hơn thế nữa, họ gặp nhau với con người thật, ước muốn thật của mình. trong đoạn văn, nhà văn đã sử dụng sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối làm câu chuyện cũng vận ộng theo sự vận ộng chán. cái hỗn độn, xô bồ của nhà giam với cái thanh khiết của nền lụa trắng và những nét chữ đẹp đẽ. nhà văn đã làm nổi bật hình ảnh của huấn cao, tô ậm sự vươn lên thắng thế của ang sáng so với bong tối, cai ẹp so với cai xấu và cai ện ới c. Vào lúc ấy, từ một quan hệ ối nghịch kì lạ: ngọn lửa của chynh nghĩa bùng cháy ở chốn ngục tùi tối tăm, cai ẹp ược sáng tạo giữa chốn hotel của tac pH thắng tội ác. Đó là sự tôn vinh cái đẹp, cái thiện đầy ấn tượng.

          sau khi cho chữ xong, huấn cao đã khuyên quản ngục từ bỏ chốn ngục tù nhơ bẩn: “đổi chỗ ở” để có thể tiếp tệ sgu. muốn chơi chữ phải giữ được thiên lương. trong môi trường của cái ác, cái đẹp khó có thể bền vững. cái đẹp có thể nảy sinh từ chốn tối tăm, nhơ bẩn, từ môi trường của cái ác(cho chữ trong tù) nhưng không thể chung scang viớcng. nguyễn tuân nhắc đến thú chơi chữ là môn nghệ thuật đòi hỏi sự cảm nhận không chỉ bằng thị giác mà còn cảm nhận nbm. người ta thưởng thức không mấy ai thấy, cảm nhận mùi thơm của mực. hãy biết tìm trong mực trong chữ hương vị của thiên lương. cái gốc của chữ chính là cái thiện và chơi chữ chính là thể hiện cách sống có văn hóa.

          Trước lời khuyên của người tử tù, viên quản ngục xúc ộng “vai người tù một vai, chắp tay nói một câu mà dòng nướt mắt rỉ vào kẽ miệngào: ngàn n. bằng sức mạnh của một nhân cách cao cả và tài năng xuất chúng, người tử tù đã hướng quản ngục đến một cuộc sthi cán. và trên con đường đến với cái chết huấn cao gieo mầm cuộc sống cho những người lầm đường. Trong Khung cảnh đen tối của tù ngục, hình tượng huấn cao bỗng trở lên cao lớn là thường, vượt lên trên những cai thung tục thấp hèn của thế giới xung quanh. Đồng thời thể hiện một niềm tin vững chắc của con người: trong bất kì hoàn cảnh nào con người vẫn luôn khao khát hướng tới ṇp.p.

          có ý kiến ​​​​cho rằng: nguyễn tuân là nhà văn duy mĩ, tức là điều khiến ông quan tâm chỉ là cái đẹp, là nghệ thuật. nhưng qua truyện ngắn “chữ người tử tù” mà đặc biệt là cảnh cho chữ ta càng thấy rằng nhận xét trên là hời hợt, thih xc chín. Đúng là trong truyện ngắn này, nguyễn tuân ca ngợi cái đẹp nhưng cái đẹp bao giờ cũng gắn với cái thiện, thiên lương con người. quan điểm này đã Bác bỏ ịnh kiến ​​về nghệ thuật trước cach mạng, nguyễn tuân là một nhà vó văc tưng duy mĩ, Thero quan điểm nghệ thuật vị nghệ thuật. Bên cạnh đó, Truyện còn ca ngợi viên quản ngục và thầy thơ lại là những with người tuy sống trong môi trường ộc ác xấu xa nhưng vẫn là nhữnnnh âm ớt ca. qua đó còn thể hiện tấm lòng yêu nước, căm ghét bọn thống trịng thời và thai ộộ trân trọng ối với những người có “thiên lương” trên cơ sở ạ ạ ạ ạ

          “chữ người tử tù” là bài ca bi tráng, bất diệt về thiên lương, tài năng và nhân cách cao cả của con người. hành động cho chữ của huấn cao, những dòng chữ cuối cùng của đời người có ý nghĩa truyền lại cái tài hoa trong sáng cho kẻ v mai nam. nếu không có sự truyền lại này cái đẹp sẽ mai một. Đó cũng là tấm lòng muốn giữ gìn cái đẹp cho đời.

          bằng nhịp điệu chậm rãi, câu văn giàu hình ảnh gợi liên tưởng đến một đoạn phim quay chậm. từng hình ảnh, từng động tác dần hiện lên dưới ngòi bút đậm chất điện ảnh của nguyễn tuân: một buồng tối chật hẹp…hình ảnh con người “ba cái đầu đang chăm chú trên một tấm lụa trắng tinh”, hình ảnh người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang viết chữ. trình tự miêu tả cũng thể hiện tư tưởng một cách rõ nét: từ bóng tối đến ánh sáng, từ hôi hám nhơ bẩn đến cái đ. ngôn ngữ, hình ảnh cổ kính cũng tạo không khí cho tác phẩm. ngôn ngữ sử dụng nhiều từ hán việt để miêu tả đối tượng là thú chơi chữ. tac giả đã “pHục chế” cai cổ xưa bằng kĩ tuật hi ại như Bút phap tả thực, phân tích tâm lí nhân vật (văn học cổ nói chung khungng tảc và phích tht tt tt tt tt t.

          cảnh cho chữ trong “chữ người tử tù” đã kết tinh tài năng, sáng tạo và tư tưởng độc đáo của nguyễn tuân. tác phẩm đã nói lên lòng ngưỡng vọng và tâm sự nuối tiếc đối với những with người có tài hoa, nghĩa khí và nhân cách cao thượng. Đan xen vào đó tác giả cũng kín đao bày tỏ cái đau xót chung cho cái đẹp chân chính, đích thực đang bị hủy hoại. tác phẩm góp một tiếng nói đầy tính nhân bản: dù cuộc đời có đen tối vẫn còn có những tấm lòng tỏa sáng.

          cảnh cho chữ trong chữ người tử tù – mẫu 4

          Đoạn truyện ông huấn cao cho chữ là đoạn văn hay nhất trong truyện ngắn chữ người tử tù. bút pháp điêu luyện, sắc sảo khi dựng người, dựng cảnh, chi tiết nào cũng gợi cảm, gây ấn tượng.

          nguyễn tuân trước cách mạng tháng tám là một nhà văn duy mĩ. Ông yêu says đắm cái đẹp, ngợi ca cái đẹp, tôn thờ cái đẹp. theo ông, mĩ (cái đẹp) là đỉnh cao của nhân cách with người. Ông săn lùng cái đẹp không tiếc công sức. Ông miêu tả cái đẹp bằng khi ngôn ngữ giàu có của riêng ông. những nhân vật hiện lên trong tác phẩm của nguyễn tuân phải là hiện thân của cái đẹp. Đó là những con người tài hoa hoạt động trong những hoàn cảnh, môi trường đặc biệt, phi thường. Ông phát hiện, miêu tả cái đẹp bên ngoài và bên trong của nhân vật. cái đẹp của ông bao gồm cái chân và thiện; ông lại con kết hợp mĩ với dũng. truyện ngắn chữ người tử tù (1939) trong tập vang bóng một thời là áng văn hay nhất, tiêu biểu nhất của nguyễn tuân. Giá trị tưng và dụng công nghệ thuật của nguyễn tuân ược thể hi ện chủ yếu trong đoạn vĂn tảt cảnh tượng xưa nay chưa từng có, cảnh tượng một ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ửng xay chưa từng có, cảnh tượng một ng ng ng ng ng tượng xaya nay chưa từng có, cảnh tượng một ng ng ng ng

          Ông huấn cao trong truyện chữ người tử tù là một nho sĩ tài hoa của một đã qua nay chỉ còn vang bong. nguyễn tuân đã dựa vào nguyên mẫu nhà nho giáo, một lãnh tụ của cup khởi nghĩa nông dân l Lando cao bá, một with người hết sức tài và dùng khío huấn là dạy). cao bá quát trước khi trở thành lãnh tụ nông cùng là thầy giáo. nguyễn tuân đã dựa vào hai tính cách của nguyên mẫu xây dựng nhân vật huấn cao. cao bá quát, người viết chữ đẹp nổi tiếng và khí phách lừng lẫy. Xây dựng nhân vật huấn cao, nguyễn tuân vừa thể hi lí lís tưởng thẩm mĩ của ông lại vừa thỏa mén tinh thần nổi loạn của ông ôi với xã hộen tào lú.

          truyện có hai nhân vật chính, một là ông huấn cao có tài viết chữ ẹp, một nửa là viên quản ngục say mê chữ ẹp của ông huỺi cá,. lão coi chữ của huấn cao như báu vật.

          họ đã gặp nhau trong tình huống oái oăm là nhà ngục. người có tài viết chữ ẹp lại là một tên ại nghịch cầm ầu khởi nghĩa nông dân (triều đình gọi là nổi loạn, giặc) đang bắt giam chờ ngày thụ hình. còn người mê chữ đẹp của ông huấn cao lại là một quản ngục đại diện cho cái trật tự xã hội ấy. trên bình diện nghệ thuật họ là tri âm tri kỉ, trên bình diện xã hội họ ở hai vị trí đối lập. tình huống của truyện có tính kịch. từ tình huống ầy kịch tính ấy tính cách hai nhân vật ược bộc lộ và tư tưởng chủ ềề của truyện ược thể ể hiện cá m.

          huấn cao nói: ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thể mà ép mình viết câu đối bao giờ. huấn cao coi thường tiền bạc và uy quyền, nhưng huấn cao vui lòng chữ v viên quản ng vì vì with người sống giữa chốn bùn nhơ này, nơi ng ta zero biệt nhỡn liên tài của các người. nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. viên quản ngục cũng không dễ gì nhận được chữ của huấn cao. hắn đã bị nghi ngờ, bị đuổi. có lần hắn mon men vào ngục định làm quen và biệt đãi huấn cao để xin chữ thì el lại bị huấn cao cự tuyệt: người hỏi ta muốn gì? ta chỉ muốn có một điều. là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây. Về Sau hiểu ược tấm lòng của viên quản ngục, ông đã nói một lời sâu sắc và cảm ộng: thiếu chút nữa ta đã pHụ một tấm lòng trong thiên hạ.

          coi khinh cường quyền và tiền bạc, huấn cao chỉ trọng những tấm lòng biết quý cái đẹp, cái tài, có sở thích cao quý. những con người ấy theo huấn cao là còn giữ được thiên lương. Ông Khuyên viên quản ngục bỏ cai nghề nhơ bẩn của mình đi bởi ở đy khó giữ ược thiên lương choc lành vững và rồi cũng ếnnnnnnnem nhu ốt ờt ờt ảt ảt ảt ảt ảt ảt ảt ảt ảt ảt ảt ảt ảt

          huấn cao còn đẹp ở khí phách. Ông là một người tử tù gần đến ngày tử hình vẫn giữ được tư thế hiên ngang, đúng là khí phách của một anh hùng cao quáto. Đêm hôm ấy, lúc trại giam tỉnh sơn chỉ còn vẳng fo tiếng mõ trên vọng canh, một cảnh tượng xưa nay chưa từng có đã bày ra trong một buồng tốt hẹt hẹt ẩt ẩt đt đt đt đt, ầtn, m pht, m ​​pht, m ​​pht, m ​​pht, m ​​phtn, m ầt. phan gian. tac giả cố ý miêu tả bằng cach tương pHản giữa tính cach cao quýa huấn cao với cai dơ dáy, bẩn thỉu của nhà tù, một hình ảnh thu nhỏ của xã hội thời

          vẻ đẹp rực rỡ của huấn cao hiện lên trong đêm viết chữ cho viên quản ngục. chính trong tình tiết này, cái mĩ và cái dũng hòa hợp. DướI ANH đUốC ỏ RựC CủA MộT BÓ đUốC TẩM DầU, MộT NGườI TUE Cổ đOO GôNG, CHâN VướNG XIềNG, đANG DậM Tô N ÉT CHữM TRấM LụA TRắNG TINH TăN MảNH VAN. người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại vội khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ trên phiếón g.ữ hình ảnh người tử tù trở nên lồng lộng. VIên quản ngục và véên thơ lại trở nên nhỏ bé, bị ộng, khum nús trước người tù tù.vì sao nguyễn tuân lại nói đy là một cảnh tượng xưa nay chưa từng cừn?

          thôtp, hỉtp, hỉtp, hỉt. ham.

          <p .

          điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thn cho cái ái, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấug thống trị mà chín là. Với cảnh chữ này, cai nhà ngục tăm tối đã ổ sụp, bởi vì không còn kẻm pHạm tội tử tử tử, không có quản ngục và thơ lại, chỉc sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ sĩ. sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên vá.ương cũng với cảnh này, người tử tù đang đi vào cõi bất tử. Sáng Mai ông sẽ bị tử hình, nhưng những nét chữ vuông vắn, tươi ẹp hiện lên cai hoài bão tung hoành cả một ời của ông trên lụa bạch sẽ còn đ đ đ và nhất là lời khuyên của ông ối với tên ngục có thể coi là lời di huấn của ông về ạo lí làm người trong thời ạu İnhó. quan niệm của nguyễn tuân là cái đẹp gắn liền với cái thiện. người say mê cái đẹp trước hết phải là người có thiên lương. cái đẹp của nguyễn tuân còn gắn với cái dũng.

          bên cạnh hình tượng huấn cao lồng lộng, ta còn thấy một tấm lòng trong thiên hạ. trong đêm cho chữ, hình ảnh viên quản ngục cũng cảm động. Đó là âm thanh trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ. cái tư thế khÚm nÚm, giọng nói nghẹn ngào, cái cúi ầu xin bái lĩnh và cử chỉ run bưng chậu mực không phải là sự qu. .

          Đoạn truyện ông huấn cao cho chữ là đoạn văn hay nhất trong truyện ngắn chữ người tử tù. bút pháp điêu luyện, sắc sảo khi dựng người, dựng cảnh, chi tiết nào cũng gợi cảm, gây ấn tượng. ngôn ngữ nguyễn tuân biến hóa, sáng tạo, có hồn, có nhịp điệu dư ba. một không khí cổ kính trang nghiêm đầy xúc động, có phần bị trắng toát lên trong đoạn văn.

          chữ người tử tù không còn là chữ nữa, không chỉ là mĩ mà thôi, mà những nét chữi tươi tắn nó nó lên những bão tung hoành của một ời người. Đây là sự chiến thắng của ánh sáng đối với bóng tối. Ấy là sự chiến thắng của cai ẹp, cai cao thượng, ối với sự pHàm tục nhơ bẩn, cũng là sự chiến thắng của tinh thần bất khuất trước thati ộộ chịu nô lệ. sự hòa hợp giữa mĩ và dũng trong hình tượng huấn cao là đỉnh cao nhân cách theo lí tưởng thẩm mĩ của nguyễn tuân, theo triết lí duy mąp tun.

          cảnh cho chữ trong chữ người tử tù – mẫu 5

          nguyễn tuân là một trong năm tác gia lớn của nền văn học việt nam. Ông có đóng góp không nhỏ đối với nền văn học hiện đại. suốt cả cuộc đời nguyễn tuân luôn khát khao đi tìm cái đẹp, cái tinh hoa của đất trời để sáng tạġo nên những ển hác v. và tác phẩm “chữ người tử tù” trích trong tập “vang bóng một thời”của ông cũng chứa đựng những nét đẹp đó.

          từ xưa đến nay, chơi chữ được coi là một thú chơi tao nhã của những kẻ có học thức. thú chơi chữ thể hiện được toàn bộ cái đẹp, cái tài năng và cả trí tuệ của người viết cũng như người thưởng thức. cảnh cho chữ thường được diễn ra tại những nơi trang trọng, có đủ trăng hoa tuyết nguyệt để khơi nguồn cảm xúc. rồi từ đó những nét chữ uyển chuyển mang trong nó cả cái hồn riêng được ra đời. nhưng cũng những nét chữ uyển chuyển có hồn ấy, nguyễn tuân lại cho nó sinh ra trong một hoàn cảnh khác lạ, “một cảnh xưa nay hiếm”. Đó là cảnh cho chữ trong tác phẩm: ”chữ người tử tù” trích trong tập “vang bóng một thời”.

          nguyễn tuân là một trong những nhà văn lớn của nền văn học việt nam hiện đại. Ông có đóng góp rất lớn cho nền văn học nước nhà đặc biệt là ở thể tùy bút. nguyễn tuân Có nhiều tac pHẩm there is như: một chuyến đi, hà nội ta đánh mĩ giỏi, sông đà, vag bong một thời, … vang bong một thời là một Trong nhng tát ficht một Trong những những tàng văn học việt nam.

          truyện ngắn “chữ người tử tù” ban đầu có tên là “dòng chữ cuối cùng”. Đy là tac phẩm kết tinh tài hoa của nguyễn tuân trước cach mạng và ược nhà pHê bình vũ ngọc phan đánh giá là “một văn pHẩm ạt gần tới sự ho điện, toàn, toàn, toàn, toàn, toàn, toàn, toàn, toàn, to nhân vật chính trong truyện ngắn này là huấn cao-một con người văn võ song toàn. huấn cao có tiếng là người có tài viết chữ hán nhanh và đẹp. Ông không chỉ cái cái tài về nghệ thuật thư pháp mà còn có cái trí tuệ uyên bác. từng nét chữ của ông ẩn chứa cả văn hóa, quan niệm về nhân thế. người ta treo chữ ông trong nhà không chỉ để chiêm ngưỡng cái đẹp của bức thi họa, mà còn để ngẫm nghĩ những tư tƺởsng sâu. nhưng “tính ông vốn khoảnh, trừ chỗ tri kỉ, ông ít chịu cho chữ. có được chữ ông huấn mà treo là một vật báu trên đời”. không chủ có tài về nghệ thuật, ông huấn con là người có thiên lương. tính ông chính trực, khẳng khái, không vì tiền bạc, quyền thế mà ép mình cho chữ bao giờ. GặP Hình tượng nhân vật huấn cao Trong tac pHẩm, khiến người ọc dễ dàng liên tưởng tới người thủ lĩnh tài ba văn pHong toàn, người anh hùng dân tộc cao bao. Được nhân dân ca tụng:

          “văn như siêu quát vô tiền hánthi đảo tùng tuy thất thịnh Đường”.

          thật vậy, ngay lúc bước vào tù lao, vc trên vai cái gông lớn bằng gỗ lim, ông huấn không những không mảy rumb sợc lời quát nạt cạt gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái”. lúc bị giam trong nhà lao, trước sự biệt nhỡn của viên quản ngục, ngày ngày ưa rượu thịt vào cho ông và các ồng chí, ông vẫn thản nhiên đón nhận và và coi đ khinh viên quản ngục, không muốn hắn bước vào buồng giam của ông thêm lần nào nữa.

          một con người có tài năng về nghệ thuật, có thiên lương cao ẹp, lại có khí phách ngang tàn và tính khoảnh như huấn tưởng t. thế nhưng, khi hiểu ra nỗi lòng và sở thích cao quý của viên quản ng, biết ông đã bất chấp cả tính mạng của mình vì ị ổ thú vui cao, huấn. , ân hận vì thiếu chút nữa “đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ” và quyết định tặng chữ cho ông. Chynh lúc này, thiên lương của ông đã tựa sáng, bên cạnh thứ anga sáng ỏ rực của bó đc, tỏa sáng cản buồng giam chật hẹp ẩp ấp ầp ộa sáng pH. trong chính cái đêm hôm ấy, cái đẹp đã lên ngôi. từ một viên quản ngục hàng ngày khét tiếng tàn bạo giờ đây lại khúm núm. một kẻ tử tù, “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” lại đĩnh đạc, làm chủ nơi ngục tù. kẻ tử tù ấy dù bị giam hãm về thể xác nhưng nhân cach and lại tự do khác hẳn với kẻng tưởng chừng tựn do nhưng lại bị trói buộc cả tâm hồn tại ngục tùm tốm tối tốm tốm tối tối. nơi ngục tù tăm tối ấy, đêm nay lại diễn ra “cảnh xưa nay chưa từng có”. cảnh cho chữ – cho một vật báu trên đời lại được diễn ra tại nơi tối tăm chật hẹp. cái ánh sáng của ngọn đuốc cháy đỏ rực xóa tan bóng đêm tăm tối. mùi thơm từ chậu mức bốc lên xoa dịu đi mùi hôi tanh của căn phòng. trên tấm lụa bạch còn nguyên lần hồ, từng nét chữ vừa đẹp, vừa vuông của ông huấn dần hiện ra. vậy là cái đẹp có thể nảy sinh trên nền cái xấu, cái ác, cái tội lỗi nhưng không bao giờ sống chung với cái xấu, cái ác. vì thế, sau khi chữong xong, huấn cao đã Khuyên viên quản ngục ổi nghề, ổi chỗ ở ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể gi cái thiên lương cao đẹp của ông huấn cũng là sáng bừng cả thiên lương ẩn giấu của quản ngục. hành động xin “bái lĩnh” của y chính là sự chiến thắng của cái đẹp, sự thất bại thảm hại của cái xấu, cái ác. cảnh cho chữ không diễn ra ở nơi có trăng hoa tuyết nguyệt mà lại ở trong căn buồng tăm tối chật hẹp. nơi ngự trị của cái ác lại là nơi cái đẹp được “khai sinh”, thăng hoa. toàn bộ bóng đêm tăm tối của ngục tù đã sụp đổ, chỉ còn lại vẻ đẹp thuần khiết của khí phách của thiên lương. người tử tù dù ngày mai có phải chịu án tử hình nhưng kẻ ấy không chết mà sẽ đi vào cõi bất tử cùng với cái đẹp. huấn cao là hiện thân chu vẻ ẹp hon mỹ, with người ấy chỉ có thể chết về tinh thần, nhưng tửng ẹp của ông hu vn và từng lờ dạy của ông sẽ còn lại với ố with lại.

          câu chuyện thành công không chỉ vì nó phê phán đúng thực trạng xã hội đương thời mà còn vì cái độc đáo khác lạ của tình huy. câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ giữa hai with người hoàn toàn khác nhau. một người là viên quan quan ngục- một công cụ trấn át kẻ tù tội phục vụ cho triều đình, còn người kia là kẻ tử tù ố tù chốing thế nhưng chính cái đẹp đã đẩy hai con người hoàn toàn khác biệt ấy trở thành tri kỉ. họ là người nghệ sĩ, biết yêu và coi trọng cái đẹp. cái độc đáo của truyện cũng nằm trong chính từng nhân vật. huấn cao – tên tử tù – lại là một nghệ sĩ sáng tạo ra cái đẹp. viên quản ngục – công cụ trấn tội phạm của triều đình- lại là con người có mong muốn thưởng thức cái đẹp. cả câu chuyện mang vẻ cổ kính từ nhân vật, cảnh cho chữ cho đến ngôn ngữ câu văn. chính nghệ thuật đối lập tương phản, kết hợp với bút pháp tả thực và bút pháp lãng mạn đã đem đến thành công cho tác mc. không gian ẩm thấp nơi buồng giam, thời gian đêm tối bóng dáng con người trong đêm và ánh sáng bó đuốc như ánh ąg của thiên lư củủủngi.t k, củi.ng màn đêm tăm tối của ngục từ – hiện thân cho cái ác – lại bị ánh sáng của tài năng, thiên lương làm sụp đổ. không gian được miêu tả hẹp dần: từ căn phòng đến ánh sáng ngọn đuốc, tấm lụa trắng tinh rồi đến từng con chữnông v.

          dường như, cảnh cho chữ và hình tượng nhân vật huấn cao đã giúp nguyễn tuân thể hiện thành công phong cách nghệ thuật của mình. Ông luôn hướng tới cái đẹp, cái phi thường lí tưởng, đã đẹp phải tuyệt mĩ, đã tài phải siêu phàm, nhưng cũng có á tính đ>

          câu chuyện kết thúc nhưng dư âm về cái đẹp, cái khí phách hiên ngang và thiên lương cao quý của ông huấn vẫn còn vương vấn. người đọc có thể hình dung ra một viên quản ngục từ biệt nơi quan trường đầy thị phi mà trở về quê nhà. ngày ngày, ông thư thả ngắm bức thi họa của ông huấn ban cho ược treo ngay ngắn trong gian giữa ngôi nhà mà trong lòng vẫn khắc sâu lời ời khuyeên .

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 6

          nguyễn tuân ược sinh ra trong 1 gia đình nhà nho khi hán học đã tàn, thơ văn của ông luôn viết về cái ẹp. Ông có những đóng góp không nhỏ cho nền văn học việt nam hiện đại. tac pHẩm “chữ người tử tù” ược in trong tập “vag bong một thời” đánh dấu tài nĂng của nguyễn tuân Trước cach mạngo than tám và ược coi như là 1 vĂn phẩm ạt gần ế Ở Cuối Truyện, cảnh chữ là cảnh ược tac giảp tập trung miêu tả, tô đâm vẻ ẹp lãng mạn của người anh hùng huấn cao, qua đó khẳng ịnh ượ xấu. có thể nói, cảnh cho chữ là cảnh tượng đắt giá nhất, cảnh mà xưa này chưa từng có.

          Truyện ngắn ược xây dựng dựa trên mối quan hệ giữa 2 nhân vật huấn và và v viên quản ngục, cả 2 ều là nhân vật của chủ nghĩa lãng mạt lên ho, cịnh. huấn cao là người nghệ sĩ tài hoa, với nghệ thuật viết thư pháp, nét chữ ông trở thành niềm khao khát của biết bao nhiêu ưchú with iưchú. Và quản ngục là 1 trong số đó, sở nguyện lớn nhất của quản ngục là fic ược đôi câu chữ của huấn cao treo trong nhà, ở đây, người nghệ sĩ gặp kẻ trí âm trong 1 huyền thoại kia lại là người tử tù, with người có thú chơi chữ tao nhã kia lại là 1 viên quản ngục. chuyện xin chữ tưởng như khó có thể xảy ra bởi cả cuộc đời ông mới chỉ cho chữ có 3 người. liệu huấn cao có thể cho chữ cho kẻ tiểu lại như quan nhục chăng? nhưng điều bất ngờ đã xảy ra, điều không thể đã trở thành có thể, chynh nhờ sở thích cao quý, tấm lòng trọng người tài của quản ngục đã khi ấn wet. Ông đã dành đêm cuối cùng của mình tại nhà giam tỉnh sơn ể ể chữn quản ngục, ông cho chữ không pHải là ể ể trương tài nĂng mà là ể ể ể ể ể ể

          chữ được diễn ra vào buổi đêm, đêm cuối cùng của ông huân tại nhà ngục. Ịa điểm cho chữ là ngay trong buồng giam chật hẹp với mạng nhện ầy tường, trên ất bừa bãi phân chuột phân gián trong không khí khth nhm 3 nht V hiện lance chân vướng xiềng nhưng vẫn ug dung vẽ ậm to từng nét chữ, viên quản ngục thì đang khúnm nús cất những ồng tiền kẽm ể đ đu từng ô dấu từng ô, còng. Tuy là khac nhau về tư thế, về ịa vị về with người nhưng họ ềuc fi điểm chung là biết thưởng thức và trân trọng cai ẹp những nét của “chu chu chu bịi cế na chõ t chõ t chõ t chõ t chõ t chõ t chõ t chõ t chõ n vuông, tươi tắn nói lên hoài bão tung hoành của 1 ời with người “. huấn. , ôn g còn tinh tế cảm nhận ược mùi mực thơm ngát thể hiện ược khí phách hiên ngang, không sợ cái củt của ông huấu. . khi viết chữong xong, ông buồn bã ỡ quản ngục ứng thẳng dậy, ông buồn không pHải vì ngày mai mình sẽ bị giải ra phapc trường mà ông buồn vì người nhưi nhưi quản ngục lạc lạc lạ Ông Còn Khuyên quản ngục thật chân thành hãy tìm về nhà quê mà ở, xong rồi hãy nghĩ tới chuyện chơi chữ, ở đây khó lòng giữ ược thiên lương choc choc lành vững. lời khuyên ặt ra yêu cầu ối với người thưởng thức: pHải có tâm hồn ẹp mới có thể cảm nhận ược hết cai ẹp, phải có 1 môi trường tốt ể cai ẹ như vậy, huấn cao chuẩn bị đi vào cõi chết mà vẫn nghĩ tới sự sự ng của cái đẹp, cái đẹp không thể ở chung với cái x. Ông cho chữ quản ngục là để tạ 1 tấm lòng, để chia sẻ với 1 tri kỉ và để nâng đỡ 1 thiên lương.

          có thể nói, cảnh cho chữ diễn ra nơi tù ngục nhưng cũng rất xúc động và thiêng liêng. quản ngục nghe xong lời khuyên của ông huấn, ông chắp tay nói 1 câu mà dòng nước mắt rỉ vào kẽ miệng làm cho nghẹn ngào “kẻi mên muy. qua thái độ kính cẩn của quản ngục, người đọc có thể thấy được thái độ trân trọng đặc biệt đối với người tài và cái đẹp, cái đẹp có khả năng cảm hóa con người, đưa những con người đang lầm đường lạc lối trở về with đường trong sáng. Trong đoạn văn tac giả sử Dụng thành công thủ phap ối lập giữa ang sáng và bong tối, giữa mùi thơm với mùi ô uế, bẩn thỉu, ang sáng ở đ đ đ đẹp, mùi thơm ở đây không chỉ là mùi thơm của chậu mực mà con là mùi thơm tỏa ra từ nhân cách con người. bong tối không thể che lấp được màu trắng của tấm vải, không thể che được ngọn đuốc đang cháy rừng rực và mùt mựthc

          có thể khẳng ịnh cảnh ông huấn chữ là cảnh “xưa nay chưa từng cor” vì thou chơi chữi là 1 thú chơi tao nhá cao, người có tài viết chữt , người thưởng thức cũng phải là người có vốn văn hóa nhất định. bình thường cảnh cho chữ thường được diễn ra nơi sảnh đường thoáng mát, thanh cao để người nghệ sĩ có thể thoải mái mà sáng tạo nhưng huấn cao lại cho chữ trong nhà ngục, nơi bong tối ngự trị, nơi caic lên ngôi. bong tố ởy càng lấp bong tối, bong tố â ởy càng l ập ập tậhh. quản ngục là ại diện cho phap luật ở chốn lao tùc dục lại. ểể cho thấy, ở cảnh này, không con người tù, cũng khhng con qu. sĩ đang sáng tạo cái đẹp và người thưởng thức, ủng

          cáiqua Truyện ngắn “chữ người tử tù tù” người ọcc có dễ dàng thấy ược quan neither nor ệm thẩm mĩ của nguyễn tuân: cai ẹnp gắn với cai thiện và cai tài pHải trọng các giá trị của văn hóa truyền thống, phải biết giữ gìn các truyền thống đang bị mai một dầp>

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 7

          trong một không khí khói tỏa như cháy nhà, ánh sáng ỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu rọi lên ba cái ầu ngưỺi đut h__m ch__m. khói bốc tỏa cay mắt. một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang đậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván. người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại khúm núm cắt những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ đặt trên phin gến. và cái thầy thơ lại gầy gò, thì run run bưng chậu mực…”.

          đoạn văn miêu tả ặc sắc ầy chất tạo hình và điện ảnh trên hẳn đã gop pHần làm sáng tỏ tộn ầnh: nguyn tuân là một trong những nhầy tt. ồng thời cũng khẳng ịnh thêm sự phong phú, chynh xác về kiến ​​thức lịch sử, văn hoá, xã hội…. /p>

          đoạn văn miêu tả cảnh tượng người tử tặng thư phap phải lặn ngụp “dưới đáy” xã hội, đó cũng là một ặc trưng nổt bật của bút phá búnt. Đoạn văn chứa ầy mơ ước thiết tha của nguyễn sở dĩ gọi thức tâm linh người ọc, cũng bởi cả bở bả bân vật, tuy ở ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ. là những mảnh hồn của tác giả say đắm hóa thân : tam vị nhân vật, nhất thế ? nguyễn tuân. bút pháp đoản thiên tiểu thuyết phong cách điêu khắc của nguyễn dựng nên nhóm tượng đài thiên lương – tam vị nhất thể sáng láng này dường như muốn tạo tác một biểu hiện làm đối chứng với cái hiện thực xã hội thực dân nửa phong kiến ​​​​tồi tệ hiện hữu trước mắt tác giả. sự thực, cái xã hội nhãn tiền ấy đã được nguyễn tuân lịch sử hoá, “sơn hưng tuyên” hóa qua bối cảnh câu chuyện ông huấn ; Cho đó là một xã hội “hỗn loạn xô bồ” với những thế nhân “cặn bã”, những “lũ quay quắt” sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc: ối với kẻ sa cơ Thất thết thế thế thế thế thế thế thế thế sto cho mấy hèo bây giờ ” -” ở đây, khó giữ thiên lương “… khi viết những dòng vang bóng một thời, nguyn tuân đ— ghi đh ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệhi ệ ệ ị đ đh thi ệ ệ ệhi ệhi ệ ệhi ệ ệ ệ đ. nhưng bất hạnh ến mức tù đày khổ nhục ắng Cay (1929 – 1930) Thì cũng đã từng: “Những trai tim đó (của các tù nhân – v.t) thỉnh tho Xô xát giữa tù và tù giữa bữa cơm mắm nhà nước phát, thường bắt ầu từc vaệc traph giành một quảt. một bầu không khí kinh khủng như vậy…” (một chuyến đi). có thể nói nguyên mẫu nhân vật huấn cao là ông giáo thụ cao bá quát dạy học đắc sơn tây bán sơn địa sỏi đá từ trăm trưněnă nhưng nguyên mẫu của xã hội xứ đoài thời ông huấn (triều ại thuận trị, tự ức) thì lại chính là hoàn cảnh xã hội việt nam trướt ng ng ng đang sáng t. viết truyện ngắn chữ người tử tù để “dĩ cổ vi kim” (lấy xưa nói nay) là một dụng ý khá rõ ràng của tác giả. BấT ắC Chí, Bất Mãn, Phản KHÁNG CHế ộ ộ xã hội thực dân ịa đang tiếp tục nuôi dưỡng quy luật đau thương: thn khng phản n n nc n n n n n n n n n n n n n n n n n n n n n n n n n n n n ă n ă n ă n ă n ă n ă n ă n ° thâm trầm chủ yếu là ở chỗ đó. MộT biểu hiện nữa của tinh thần dân tộc Trong chữi ng tử tù là thai ộ luyến tiếc của một nhã thou vă hoá cổ Truyền đang lụi tàn dần trong xã hội thời tth thưởng ưởng ưở do chữ nho là thứ vĂn tự tượng hình, rất nhiều chữ giống như tranh hiện ại chủ nghĩa (Siêu thực, trừu tượng), nét buc lông lại rất mềm mại dễ dàng), n. do đó viết chữ nho không đơn thuần là thao tác kí hiệu hóa ngôn ngữ, mà nhiều khi trở nên một hành động nghệ thuật đích thực : sáng tạo thư pháp (thư pháp có khi đứng riêng một mình, có khi phối hợp cùng nghệ thuật tạo hình : xuất hiện trên tranh thuỷ mặc…).

          người việt nam xưa sửng chữ nho, hòa ồng c cùng truyền thống vă Hóa pHương đông đã say mê thư phap, và cũng sản Sinh ược không érng ữhững né n phẩm. MộT TRONG CÁC DANH Sĩ BắC Hà về Thư PHAPP CHYNH Là Cao Chu Thuần (1808 – 1855) Với Văn chương “vô tiền Hán” và nhân cach thì “một ời chỉi cúi trước hoa mai” (nhất without X viết xong một chữ, viên quản ngục lại vội khÚm nús cắt những ồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ ặt trên phiến lụa Óng” …; nguyễn tuân như đã cất lên khúc vãn ca ối với một mảng văn Hóa Truyền thống mà ến thời của nguyễn lại “vang bong” nhăng” đã phạm tội đối với văn hoá việt. về nguyên nhân tinh thần gắn bó thiết tha của nguyễn tuân ối với văn hóa dân tộc ngàn xưa, có thểm thấy ở nguồn gốc gia đình, cing như ngay ờ àngy n àngy n àngy t àngy t àngy t àngy t àngy t àngy t àngy t àngy t àngy t ° sống chan hoà cùng folklore việt (nghệ thuật sân khấu dân gian: chèo, tuồng; trocóng đó).

          cuối c cùng, tính dân tộc trong truyện ngắn người tử tù còn thể hiện ở sự trọng, nguyễn tuân đc thuộc tiếng mẹ ẻ Ļ. cách rất cụ thể – lịch sử, rất hội hoạ điêu khắc và điện ảnh… những cảnh và người gần trăm năm trước.

          tất nhiên, sức mạnh của ngôn ngữ nghệ thuật không phải chỉ ở sống từ pHong pHú mà còn ở khả nĂng nhạy cảm vềm ngữ nghĩa của từ, ngữ đi đ kiện đó. một ví dụ nhỏ: tác giả chữ người tử tù đã dùng từ “ngấc”, những sách phụ lục văn 12 đã in sai là : “viên ħc coi ng; “ngấc” và “ngóc” có phần gần gũi về ngữ âm nhưng ngữ nghĩa khá xa nhau, và về phương diện gây ngữ cảm thì càt kháu nhau: ngóc ầu là ứng thẳy đy đng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng ầng. , bọn tội phạm ngóc đầu…), còn ngấc đầu là nhức đầu nghiêng nghiêng, gây ngữ cảm tội nghiệp (đối với ngườt mi m ngườ)… các điều kiện thiết yếu đối với một con người cầm bút sáng tác văn chương ấy, một phần do thiên bẩm mà nguyễn có; phần khác do công phu học hỏi nghiêm túc xuất phát từ cõi lòng gắn bó với cộng đồng. Theo nhà văn vũ Bằng: “… Không cứ thư gửi cho vợ, bất cứ cai gì vaết ra giấy, in ra chữ, nguyễn tuân ều thận trọng, ít ra cũng là thậnng hơn so với nh ững KHH NH NH NH NH Ănn, NHH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH NH ìNN, TH ăNG N.…) cach, nắn not như bản thảo của nguyễn tuân. Trong khi đa số anh em khác viết trên những tờ giấy nham nhở, cắt xén xô bô, tờ to tờ nhỏ khác nhau, bao giờ tuân cũn cũn , cắt xén rất ều, kìm kẹp cẩn thận và không bao giờ quên đong ở trên ầu một cai dấu xanh in một canh buồm “gó đã lên”, và thường ỏt Cán D. Sau Này Cũng Co NHIềU NGườI CũNG BắT CHướC LốI CHơI LậP Dị đó ể Bây Giờ Cái Chuyện đó cũng hoá ra thường, nhưng nếu trí nhớ nhãn hiệu và đóng dấu vào bản thảo và sách vở.Đến cái chữ viết của an h cũng cầu kì. anh viết như nhà nho viết câu đối chữ thả, uốn éo, lên xuống tỏ rõ thái độ tôn kính của nguyễn tuân đối với tiết d; đồng thời… que ôi! cũng chứng tỏ nguyễn tuân muốn nói gót, hoặc cũng muốn… xin chữ ông huấn cao!

          không phải ngẫu nhiên, mà chynh các tốt tài, tình và ức của “nhà văn ặc biệt việt nam” nguyễn tuân đp ồng c cùng nhau tạo chch lịch sử văc văc văc vi

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 8

          nguyễn tuân là một nhà văn cả đời đi tìm cái đẹp, ông khao khát xê dịch để biết được những cái mới, nhỻng cái hay c. Đặc biệt, ông quan niệm rằng mỗi một con người đều là những người nghệ sĩ tài hoa trong công việc của mình. bằng ngòi bút tài hoa, uyên bác, nguyễn tuân đã vẽ nên một cảnh “xưa nay chưa từng có” trong truyện ngắn chữ người tử tù. cảnh chữa của nhân vật huấn cao với người quản ngục hiện là là một cảnh ắt giá, có giá trị nghệ thuật ặc sắc ối với nền văn học, nó cũng giống giống nh trong truyện ngắn chiếc thuyền ngoài xa của nhà văn nguyễn minh châu. cái mà bạn đọc ấn tượng đậm nét với cảnh cho chữ chính là hoàn cảnh và con người hiện lên trong không gian chật hẹp, tù túng củp.

          chữ người tử tù có tên ban đầu là dòng chữ cuối cùng, in trên tạp chí tao đàn năm 1939. sau đó được in trong tập mờt. tập truyện này gồm 11 truyện, là kết tinh của tài năng uyên bác cũng như ngòi bút sắc sảo của nguyễn tuân. truyện ngắn chữ người tử tù kể về một người tài hoa, viết chữ rất đẹp có tên là huấn cao. “Và thế là huấn cao bị ưa vào ngục chờ ngày tử hình. Trong mấy ngày ở trong ngục, hình ảnh nhân vật huấn hiện lên là một with người có tài năNg, tri sáng.cả ba điều này đều hội tụ rõ nét trong cảnh cho chữ ở cuối truyện.

          hoàn cảnh cho chữ trong truyện hiện lên thật éo le, khác thường. thời xưa, người ta coi việc chơi chữ là một thú vui tao nhã, để thưởng thức nghệ thuật. With người thường chơi chữ vào những đêm trăng sáng, khi phong cảnh nên thơ, hữu tình, họ làm vài chén rượu dưới angrêng và c cùng nhau ngâm thơ, viết chữ. Ấy thế mà huấn cao – một người có tài viết chữp nổi tiếng cả một vùng tỉnh sơn – lại viết chữ trong ngục tù với cai “buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tầng. Chữ ông huấn “vuông lắm, ẹp lắm”, cả ời “cũng mới viết cor bộ tứ bình và một bức trung ường choc ba ngườn của ta thôi. Rõ Ràng, một người vừa có tài, vừa trân trọng cai ẹp như huấn cao sẽ không bao giờ cho đi những nét chữ “tung hoành cải người” trong một không chữt. cho nên nguyễn tuân mới gọi đây là cảnh “xưa nay chưa từng có”.

          hình ảnh người tử tù ược nguyễn tuân miêu tả thật hiên ngang: “một người tù, cổ đeo Gông, Chân vướng xiềng, đang ậm tônét chữ trên tấm vảa l ụh”. biện phap ối lập làm hiện lên trước mắt người ọc một cảnh tượng thật khác thường, trong khng gian u tối, ẩm mốc ở nhà lao, một conngười tài hoa đang viiiiii sự u uất nơt nơt nơt nơt nơ còn người quản ngục thì “khúm núm bưng chậu mực”. ta lại thấy được sự đối lập một lần nữa. người quản ngục, một người có quyền thế, đang nắm trong tay sinh mạng của người tử tù thì lại kHép nép, what ầu trước cai ẹp, còn người tử tùp pHả . nhà văn nguyễn tuân đã rất tài năng khi miêu tả cảnh tượng cho chữ hết sức nghệ thuật này. cái ẹp đã khiến cho con người ta quên mình, khiến cho hai nhân vật tượng trưng cho cái thiện và cái ác có túi ầu, c cùng nhau thưởc thuĭt mthu. người quản ngục không còn là một tên linh cai quản cứng nhắc, không còn hiện thân cho cai Ác nữa mà như là một with người bình dị, biết trân que cai ẹẹp. tài năng viết chữ của huấn cao quả thực đã đạt đến độ phi thường, khiến cho người ta chấp nhận cúi đầu để xin>

          sau khi chữ, huấn cao còn khuyên người quản ngục: “đây lẫn lộn, ta khuyên thầy quản nên thay chốn ở đi. Này không là nơi ể ể đt. đời with người”. câu nói của huấn cao cho thấy ông không chỉ là một người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao cả mà ông còn trân trọng thiên lương của ng,Ƒİc Đápác lời khuyên của huấn cao, người quản ngục cũng tỏ một thati ộ thật thành kính: “kẻ mê m vi này xin bái lĩnh”, ông cảm ộng, vai người tửi tửi tử tử tử tử tử phải chăng đó là sự tiếc nuối cho một con người tài hoa, uyên bác sắp phải chịu một cái chết oan? HEO Là GIọT NướC MắT THứC TỉNH LươNG TâM, RằNG SAU Này ông sẽ Theo lời huấn cao, tìm ến nơic có thể giữ ược cai tâm lương thiện của mình? dù là hiểu thoo nghĩa nào thì cảnh chững hiện lên thtt ẹp giữa người thực sự biết quý trọng cai ẹp và người cho đi nét ẹp của cuuộc ời.

          <p song song cùng với đó cũng là nét đẹp của người quản ngục. dù là ại diện chu cai ác, đang phục vụ và làm việc chu cai Ác nhưng người quản ngục vẫn giữ ược cai tâm lương thiừn và Say khung cảnh chốn ngục hai with người họ hiện lên thật đẹp.</

          chữ người tử tù quả thật là một tác phẩm khắc họa cái nét rất riêng trong phong cách nghệ thuật của nguyễn tuân. cảnh đẹp hiếm có khi cho chữ cũng chính là cái nhìn của người nghệ sĩ này đối với cuộc đời of her. rằng dù ở trong hoàn cảnh nào thì con người ta vẫn có những nét đẹp và phẩm chất đáng ngợi ca, đáng học hỏi.

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 9

          chữ người tử tù là truyện ngắn đặc sắc, là đỉnh cao trong nghệ thuật khắc hoạ cái đẹp của nguyễn tuân. Dù Là Trong Hoàn Cảnh Tăi nhất của cuộc ời, là cảnh ngục tù chết chóc thì cũng chẳng thể nào vùi lấp ược vẻ ẹp tuyệt mỹ trong tâm hồn with người. cảnh cho chữ là chi tiết truyện xuất sắc góp phần to lớn tạo nên giá trị nhân văn cho toàn bộ tác phẩm. qua đó, nhà văn khẳng định một chân lý bất diệt: cái đẹp luôn trường tồn, thắng thế trước nghịch cảnh éo le của .cuộc

          nguyễn tuân – nhà vĂn cả ời đi tìm cai ẹp với phong cach nghệ thuật tài hoa, uyên Bác ông đã làm lay ộng trai tim người ọc bằng những Sáng Sáng tủh. nhà văn luôn đặt con người dưới góc nhìn nghệ sĩ, nhìn sự vật hiện tượng dưới góc độ văn hoá, thẩm mỹ. Chữ người tử tù nằm Trong tập truyện vang bong một thời, đy là một sáng tac ược đánh giá there tác phẩm là câu chuyện kể về những ngày cuối ời của người anh hùng huấn cao, trong cảnh ngục tù tăi cái ẹp vẫn hiện hỡán ữu to hỡ có thể nói tác phẩm thành công là nhờ tài năng sáng tạo tình huống truyện độc đáo của nguyễn tuân, thế những để đẩy cảm xúc truyện lên cao trào, đạt đến độ hoàn mỹ của một thiên truyện thì phải nhắc đến cảnh cho chữ “ có một không hai” đầy bất ngờ, gây sửng sốt cho người đọc.

          jue xưa, chơi chữ đã trở thành lối văn hoá tao nhã, thanh cao của người việt. những câu đối, bài thơ với nét chữ bay bổng được treo trong nhà như một thú vui giup cho tâm hồn con người thư thái, bình yên. thưởng thức cai ẹp thanh cao there người ngắm nhâm nhi một tách trà nóng cùng nhau trò chuyện ngâm thơ, đối chữ. Ấy vậy mà trong chữ người tử tù nguyễn tuân đã tạo ra một cảnh tượng hết sức lạng, vượt ra khỏi những chuẩn mực xưa cũ, tac giả gọi đó là “một cảnh cượnh cượnh c làm nên sức lôi cuốn, hấp dẫn cho người đọc.

          vào một đêm khuya vắng lặng tại trại giam tỉnh sơn chỉ còn tiếng gõ mõ vọng canh, đây là một khoảng thời gian buồn tẻ nhất trong một ngày dài, tất cảt vạt vạt vật vậ cho bóng tối thống trị, chỉ còn tiếng gõ mõ đều đều trong canh dài, không một bóng người lai vãng. KHUNG CảNH NHà GIAM HIệN LêN TUEG, CHậT HẹP, MệT MỏI VớI TừNG TIếNG THở Dài oan that “Buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường ầy mạng ện, ất bừtn. Cảnh éo le của người anh hùng huấn cao, một người nghệ sĩ tài hoa, văn võ uyên Bác giờ đây phải giam mình trong nhà tùm tối, ấy là nơi chôn vùi cuộc ờc ờ thế nhưng chynh tại nơi tầm thường, hạ ẳng ấy lại xảy ra một sự việc thật trọng ại, làm pelizing ộng trai tim của những with người tài hoa chân chinh.

          một không gian tối tăm quanh năm không thấy ang mặt trời, dù là ngày there are đêm ều nhuốm màu bong tối thì giờ đây có ba người “đang chăm chú trên một tấm bạm bạm bạm buồng giam ngập tràn “khói tỏa như đám cháy nhà”, “ánh sáng đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu”. dường như họ đang chăm chú với niềm hạnh phúc dâng trào để tạo nên một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ. sự ối lập giữa tư thế và vị thế của người chữ – huấn cao và người nhận chữ – viên quản ngục đã ược nguyễn tuân khắc hoạ thật sinh ộng, “m.t ng ng ườ -t, cổng, c. Vải lụa trắng tinh, viên quản ngục “khúm num”, thầy thơ lại “run run bưng chậu mực”. Cúi ầu trước vẻ ẹp tài hoa, trước người tử tù có tấm lòng thiên lương. Cóco tiếng “thở dài, buồn bã” của huấn cao khi những nét chữi ct lộn. ta khuyên thầy quản nên thay chốn ở đi.” TấM Lòng nhân hậu của huấn cao đã thức tỉnh, cứu rỗi tâm hồn của những người lương thiện nhưng lạc ờ rỗi vào with ng ạtha horen. ” những giọt nước mắt lăn dài trên má như lời kính trọng sâc dành cac.

          qua cảnh chữy ầy xúc ộng, nguyễn tuân đã ngầm khẳng ịnh vị thế của cai ẹp thiên lương, nó không ơn ộc mà mmang một sức mạc mạc mành vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô ìn . Đoạn văn thể hiện rõ nét phong cách nghệ thuật tài hoa của nguyễn tuân, ông luôn đặt con người trong vẻ đẹp tài hoa nghệ sĩ. Ông có kiến ​​thức phong phú về nhiều lĩnh vực, sức tưởng tượng vô cùng độc đáo. nguyễn tuân vẽ nên một bức tranh với hai mảng màu sáng tối ối chọi gay gắt, một bên là khung cảnh tăi ngục tù, một bên là Álh Sáng chói lóa của ẹp ẹp.

          cảnh cho chữ trong tác phẩm chữ người tử tù là một sáng tạo nghệ thuật mới mẻ của nguyễn tuân. cảnh lạ lùng, hiếm có, khiến ta sửng sốt bội phần thế nhưng nhờ chi tiết truyện này hình ảnh cái đẹp hiện lên thật diệu kỳ, thể hiện tấm lòng trân trọng, nâng niu của tác giả trước nét thanh cao của nghệ thuật tuyệt mỹ.

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 10

          sinh ra và lớn lên trong một gia đình nhà nho hiếu học, nguyễn tuân đã dành cả cuộc ời mình ểể săn tìm cái ẹp hưệ -mnthân không thể phủ định được những đóng góp lớn lao của ông cho nền văn học việt nam hiện đại. tac pHẩm “chữ người tử tù” trích trong tập “vag bong một thời” là truyện ngắn ặc sắc đánh dấu tài nĂng nghệ thuật củn cao trước ca ạ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượ ượếế. . Ở Cuối tac phẩm, cảnh chữ là cảnh ược tac giảp tập trung miêu tả, tô ậm vẻ ẹp của người anh huùn cao, qua chi tiết đó tac giản khẳngịnh ươnh ươnh ươnh ươnh ươnh có thể nói đây cảnh tượng đắt giá nhất xưa nay chưa từng có.

          chung ta cr tể thấy, từ xưa tới nay chơi chữ là thou vui tao nhã, Thanh cao của những người có học thức, các sĩ tử, … các câu ối, châm ngôn cutng sống, bài thơ nế nế nế ngng, bài th. được những người nghệ sĩ thư pháp uyển chuyển viết lên giấy giúp cho tâm hồn của con người được thư thái. chơi chữ chính là nói lên cái đẹp, tài năng và trí tuệ của with người. Chung ta sẽ thường bắt gặp cảnh chữ ược diễn ra ở những nơi trag trọng, có ủ ủ thng hoa tuyết nguyệt ể ể ơi nguồn cảm xúc, rồi từ đn là một cảnh tượng hết sức lạ lùng, vượt ra khỏi những chuẩn mực xã hội xưa cũ và cho ến bây gi gi gi”. nhưng chynh chi tiết lạng ấy đã làm cho giá trịii dung và giá trị nghệ thuật của tac pHẩm ược nâng lên, từ đo tạo nên sức lôi cuuốn và hấp d cho che bạn ẫn ẫn ẫn ẫn ẫn ẫn

          không gian và thời gian trong cảnh cho chữ được tác giả miêu tả rất sinh động và chân thực. vào một đêm khuya vắng lặng, khi bóng tối đã bao trùm và thống trị nơi đây. c cng với tiếng gõ mõ vọng cạnh, nhà tù đã hi hi đn lên một cach chật hẹp, tù tung, ẩm thấp, mệt mỏi và những tiếng thài bất lực trước xã hội ươ ươNg. MộT NGHệ Sĩ Tài Hoa, Uyên Bác Giờ đây lại bị giam trong nhà tùm tối, thế nhưng tại chynh nơi hạ ẳng, tăi đó lại xảy ra một cảng tượng làm ộg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg ườg

          một không gian tối tối không thể thấy ang mặt trời dù là ngày there are đêm, Trong Khung cảnh như vậy cor ba người “đang ch__m chú trên một tấm bạch còn ngy vẹn vẹn hồang hồang hồ NGay lúc này buồng gian ngập tràn “khói tỏa như đám cháy nhà”, “sáng ỏ rực củc của một bó đuốc tạm dầu”, họ đang chăm chú với ềm hạnh phúc dúc dum Sự ối lập về vị thế giữa huấn cao – người chữ và người nhận chữ – viên quản ngục, tac giả đã khắc họa sắc nét, Sinh ộng từng hành ộng, cử và t. giả đã bộc lộ hết những phẩm chất tốt đẹp của con người nơi tăm tối.

          <p nhưng vẫn đủ để cảm nhận được niềm hạnh phúc, vui sướng đang tuôn trào trong lồng ngực của mỗi with người yêu đy túng. ta có thể thấy lạ, là một viên quản ngục “quyền cao chức trọng” nhưng lại cúi ầu trước một người tù, thực chất viên quản ngục đang cúi ầu trước cai vẻ ẹ singing. Khi nét chữii cùng đã viết xong huấn cao thở dài buồn bã, ông khuyên viên quản ngục nên ổi nghề và ổi chỗ ở ể có thể giữ cho thiên lương trong sáng, thức hóa, rối ren, rơi vào nơi vấy bẩn của xã hội. trước những lời khuyên đó, viên quản ngục đã xúc động, cảm kích và kính trọng huấn cao, những giọt nước mắt lăn dài trên má ông chính là những giọt nước mắt thể hiện sự tiếc thương cho số phận người anh hùng đầy khí phách huấn cao.

          qua cảnh chữ ầy xúc ộng, tac giả nguyễn tuân đã ngầm khẳng ịnh vị thế của cai ẹp thiên lương, ở bất cứ đâu, cho dù là nơi tối tố tại không đơn độc. như một sức mạnh vônh chỉ ường dẫn lối cho những người tốt có tấm lòng nhân hậu đang bịc lạc nơi bong tối bao trùm và tội mue Thức, có sức tưởng tượng công pHong pHú và ộc. Chynh vì vậy mà tac giảc có thể vẽ nên một bức tranh với hai mảng màu sáng tối ối lập nhau gay gắt, một bên làu của khung ng tù tùh tát tát táthá .

          Đang xem: Chí khí anh hùng (Truyện Kiều) – Nguyễn Du

          kết tinh bởi tài năng, sáng tạo và tư tưởng độc đáo nguyễn tuân đã biến cảnh cho chữ thành cảnh tượng chưa tưa nay . tac phẩm đã thể hiện sự tiếc nuối của chính tac giả và người ọc trước số pHận của những with người yêu cai ẹp, luôn hướng ến cai chân – thiện – mỹ. xen vào đó, tác giả đã khéo léo bày tỏ tấm lòng của mình một cách kín đáo, tiếc thương trước số phận người anh hùng ậuhân

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 11

          khi nhắc ến lối văn chương hướng ến cai ẹp chân chynh, người ta nghĩ ngay ến người nghệ sĩ tài hoa nguyễn tuân, dành cả cộc ểi ể tìm ki ẹm ca. Trong Các Sáng tac của nguyễn tuân nói chung và tac pHẩm “chữ người tử tù” Nói riêng, tac giả đã miêu tả nhân vật của mình như mộtngười nghệ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ ầ lên một cảnh tượng vông ộc đao, cảnh tượng xưa nay chưa từng fo đó là “cảnh cho chữ” – đy là chi tiết ược đánh giá là xuất sắc nhất của thiêuy.

          tác phẩm lúc đầu có tên là “dòng chữ cuối cùng” sau đó được đổi thành “chữ người tử tù”. nhà phê bình văn học vũ ngọc phan đã đánh giá “đây là một văn phẩm đạt gần tới sự hoàn mỹ”. nhân vật chính trong truyện ngắn này chính là huấn cao – một con người văn võ song toàn, một người anh hùng có tấm lòng nhân hậu và thiêng trong. huấn cao corio tiếng là người có tài viết chữ nhanh và ẹp, những người biết chơi chữi thời bấy giờ ai cũng monong muốnc ược chữa của huấn cao ể ể treo trong nhà. nghệ thuật thư pháp và tài hoa uyên bác chính là 2 phẩm chất cao thượng tồn tại trong with người huấn cao. văn hóa, quan niệm về nhân thế ược ẩn chứa trong từng nét chữ của ông, người ta treo chữa ông trong nhà không chỉ là ể ưcá ngắt và th. NHưNG KHông Phải AI CũNG CC THể COR ượC CHữN COO, ôNG CHỉ CHO NHữNG NGườI THâN TRI Kỉ, CHINH VìY VậY COR ượC CHữA CủA HUấN CAO TREO TRONG NHÀ NGườI TA COI huấn cao không chỉ nổi tiếng là người viết chữ đẹp, có tài về nghệ thuật mà ông còn là người có thiên lương. Ông không phải là người vì tiền bạc, vì quyền uy mà ép mình làm những điều trái với lương tâm, trái với luân thưẻng lý.

          ngay cả khi bước vào tù lao, phải vac trên vai gông lớn bằng gỗ lim, ông không những không run sợ mà trước lời quát nạt của tên linh ap giải mà vẫn vẫn lạ thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái”. khi bị giam trong nhà lao, ngày ngày viên quản ngục sai người ưa rượu thịt vào, ông thản nhiên đón nhận và coi đó là “hỺng sinh bình”, cheth c. he bước chân vào phòng giam của mình thêm một lần nào nữa.

          một người ngang tàn, có tài năng nghệ thuật, vị anh hùng khí phách rất ít khi cho ai chữ của mình. thế nhưng khi hiểu ra ược tấm lòng của viên quản ngục, biết ông bất chấp cả tính mạng của mình vì cai ẹp, vì thou vui cao que, huấn cao đ` sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự sự về việc thiếu chút nữa he đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ và quyết định tặng chữ cho viên quản ngục. Chynh lúc Này, Trong Không Gian Của Nhà tù chật chội, tối tối, bênh thứ Áh Sáng ỏ ỏ ỏc của bó đuốc, tỏa sáng cảng giam chật hẹp ẩp hôi hôi hôi của ông chính thức lên ngôi. hằng ngày viên quản ngục khét tiếng tàn bạo giờ lại khúm núm, cúi đầu. Còn kẻ tử tù “cổ đeo Gông, Chân vướng xiềng” bị giam hãm về thểác nhưng nhân cach ông lại tự do khác hẳn với kẻ tự do về thể xác nhưng lại b cái ác thống trị.

          từng nét chữ vừa đẹp vừa uyển chuyển của huấn cao dần xuất hiện trên tấm lụa trắng. chính nơi đầy tăm tối và tội ác bao trùm này đã cái đẹp đã nảy sinh và lên ngôi. ngay sau khi cho chữ xong huấn cao còn cho viên quản ngục lời khuyên nên đổi nghề, đổi chỗ ở để có thể giữ cho thiên lươáng b v trong. chính cái thiên lương cao đẹp của huấn cao đã làm sáng bừng cả thiên lương ẩn dấu sâu bên trong with người viên quản ngục. Hành ộng của viên quản ngục “vai” huấn cao nó thể hi sự kính trọng, biết ơn và những giọt nước mắt của vivi ản ngục xót thương choc sốnn người anh anh h. cảnh chữ không diễn ra ở nơi trăng hoa tuyết nguyệt mà nó lại diễn ra ngay trong ngục tùm tối nơi cai Ác và bong tối bao trùm, nơi màc ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng nguyễn tuân đã xây dựng nhân vật huấn cao ại diện chu vẻ ẹp honn mỹ, và những tưng ẹp ẽ ẽ ẽ của ông sẽ mãi ở lại với ời và sẽ vi êng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng ng.

          qua tác phẩm, tác giả không chỉ muốn phê phán đúng thực trạng xã hội đương thời mà còn thể hiện sự khác lạ của tình huện. hai with người hoàn toàn đối lập nhau nhưng số phận lại đưa hai with người này đến với nhau và trở thành tri kỉ. một người là viên quản ngục – công cụ trấn áp kẻ tù tội phục vụ triều đình, còn huấn cao lại là người chống đối. Ể có thể ưa tac pHẩm đi ến thành công tac giả đã kết hợp nghệ thuật ối lập tương phản, kết hợp hài hòa giữa bupt tả thực và search phap mạn. Không Gian ẩM Thấp NơI BUồNG GIAM, ANH SÁG NGọN đUốC NHư ANH Sáng CủA Thiên LươNG, CủA Tài NăNG, KHÍ PHÁCH, BONG TốI CủA MS đuốc đại diện cho ánh sáng tài năng đã được tác giả miêu tả một cách sinh động và chân thực.

          <p tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệ, tệt, tá, tệ, tệ, cáỹ, tệ, tệ, tệ, cáỹ, cá. , đã tài là phải siêu phàm. chynh những điều này đã làm nên giá trịc sắc choc tac phẩm “chữ người tử tử" ể rồi ến tận bây giờ người ta vẫn gọi cảnh choc choc cho ghữ tac phẩm là "cảng cừng cừng cừng cừng cừng cừng cừ

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 12

          làm nên giá trị cho tác phẩm, kết tinh giá trị tư tưởng của văn bản trong chữ người tử tù không gì khác chính là cẻnh huấn chovic ch. Đây là cảnh tượng xưa nay chưa từng có. nó là kết tinh nghệ thuật, hoàn thiện vẻ đẹp phẩm chất nhân vật và là kết tinh những giá trị tư tưởng sâu sắc của. nó

          huấn cao vốn là một người nho sĩ, vì bất mé với thực tại xã hội ương thời, đã ứng lên khởi nghĩa, nhưng cuy c cuyng thất bại ông bịt bắt gaim. Ông là một người tài hoa, có tài viết chữ đẹp mà ai cũng ao ước gặp gỡ. Ông gặp quản ngục tại nơi mà ông bị giam giữ. không gian gặp gỡ của họ là chốn tù lao, nơi chỉ có lừa lọc và chém giết lẫn nhau. Đây đồng thời cũng là ngày sống cuối cùng của người tử tù huấn cao. vị thế của các nhân vật có sự thay ổi khác nhau, trên bình diện xã hội: huấn cao là kẻ tử tử tù, mang trong mình mong mut mue tỉnh sơn, là người đại diện cho trật tự xã hội đương thời. trên bình diện xã hội, họ là những người đối nghịch với nhau.

          còn trên bình diện nghệ thuật: huấn cao là một người nghệ sĩ với tài năng viết chữ đẹp, được biết bao người m; còn viên quản ngục là kẻ liên tài, là người trân trọng cái đẹp và cái tài sáng tạo ra cái đẹp. Ở đây họ lại là những người bạn tri âm, tri kỉ. còn trên bình diện nhân cách: huấn cao là người có khí phách kiên cường, có thiên lương trong sáng, trân trọng những tấm lòng trong thiên hạ; quản ngục là người biết biết kính mến khí phách và chính là tấm lòng trong thiên hệ. trong quan hệ này họ cũng là những người tri âm. như vậy mối quan hệ giữa họ vô cùng phức tạp, với những vị thế khác nhau khiến cho mối quan hệ trở nên chồng chéo.

          Trong những ngày ở nhà lao tỉnh sơn, viên quản ngụccc có Vậy quản ngục còn đích thân xuống nhà lao gặp huấn cao với sự lễ ộ, khúnm nús, dù bịn huấn cao đuổi ra ngoài vẫn khiêm nhường, lặng lẽ mà không hề nổn cau. bởi quản ngục mong muốn có được nét chữ ông huấn để treo trong nhà. ngày nhận tin huấn cao sẽ bị giải đi, quản ngục lặng người đi bởi ông biết có thể cả đời sẽ không bao giờ o đnch hu. và chính trong hoàn cảnh đó, thầy thơ lại đã đánh liều xin với huấn cao, và được huấn cao nhận lời cho chữ. Đây chính là bối cảnh dẫn đến cảnh cho chữ xưa nay chưa từng có.

          không gian chữ vô cùng ặc biệt, người ta chỉ xin chữ và chữ ở những nơi sạch sẽ, yên tĩnh, trag trọng còn trong tac pHẩm cảnh cho chữi lại diễn ra ở đó là nơi chỉ tồn tại cái xấu, cái ác, lừa lọc và giả dối với nhau. thời gian cho chữ cũng là một điểm đặc biệt khac: huấn cao cho chữ khi mà chỉ đến sáng mai sẽ phải đi chịu án tử hình. Ông đã dành những giây phút cuối cùng của couộc ời ể vừa hoàn thành nguyện ước cho quản ngục, vừa ể lại những gì tinh túy, ẹp ẽ nhất cho cuộc ờc ờc ờc ờ Trong Không Gian Tăi tối ấy ang lên là tấm vải lụa trắng bạch trắng tinh còn nguyên vẹn lần hồ, người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang ậm tô nét chữ. mỗi chữ quản ngục viết ra “víên quản ngục lại vội khúm num cất những ồng tiền kẽm đánh dấu ôt chữ ặt trên phiến lụa Óg”

          Trước Cái ẹp, with người ta dường như không quan tâm tới bất cứ chuyển ộng nào từ thế giới bên ngoài, họ chỉ nhìn thấy huấn cao và những nét chững ông ô đẹp được tạo tác. Ông huấn cao viết xong phần lạc khoản, lặng lẽ thở dài và đỡ viên quản ngục dậy. Ông thương cho quản ngục pHải ở nơi đen tối, làm nghề này thì khó có cr thể giữ ược thiên lương choc lành vững, rồi cũng ến lem lốc cải ời lươnn ện ện. chính cái đẹp đó đã có sức mạnh cải hóa with người. giữa người cho chữ và nhận chữ có sự chuyển đổi vị thế cho nhau, cho thấy sự cảm hóa của cái đẹp. người cho chữ là người nghệ sĩ sáng tạo ra cái đẹp lại ở vị thế của tử tù; he vốn là đối tượng cần được giáo dục, cảm hóa lại ban phát những lời khuyên chí tình cho quản ngục. người xin chữ ở vị thế quản ngục, cai quản tử tù, tiếp nhận, bái lĩnh những lời khuyên của tử tù. qua đó nguyễn tuân muốn truyền tải thông điệp: niềm tin vào sự chiến thắng tất yếu của cái đẹp, của cái thiện.

          cảnh cho chữ đã được nguyễn tuân vận dụng thủ pháp đối lập tương phản triệt để, đem lại hiệu quả nghệt cao. không khí cổ xưa của một thời đã cách xa hàng trăm năm đã được nguyễn tuân gợi lại qua ngôn ngữ và cử chỉ của nhân vật. cảnh cho chữ là một bức tranh giàu chất hội họa, ồng thời ông vận dụng linh hoạt kĩtt điện ảnh, liên tục chuyển góc, cợnh. /p>

          cảnh chữ là một cảnh ặc sắc, “xưa nay chưa từng cor”, kết tinh giá trị nghệ thuật và tưng của nguyễn tuân, làm nổi bật vàn chỉnh v ẻ ẹ ẹ với cảnh cho chữ, nguyễn tuân đã khẳng ịnh, giữa chốn nhà lao tù ngục, không phải những kẻ ại diện cho lực thốm chín thịi trịi qua đó, ông cũng ngầm khẳng định sự chiến thắng của cái đẹp, cái tài hoa và nhân cách cao đẹp với cái xấu xa, độc ác, </pàn.

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 13

          nguyễn tuân là tên tổi lớn của nền văc việt nam hiện ại, một nhà vĂn bậc thầy, một with ngườico nhân cach văn Hóa mẫu mực suốt một ời “ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ ậ nhà văn duy mỹ ấy ông say đắm, ngợi ca và tôn thờ cái đẹp. Điều đó được ông thể hiện tài tình qua cảnh cho chữ nơi cửa ngục của người tử tù huấn cao và viên quan coi ngục. Đây được coi là đoạn văn quan trọng nhất hội tụ được giá trị nghệ thuật và tư tưởng của tác phẩm, đồng thời tô đậm thêm vẻ đẹp của huấn cao và viên quản ngục với bút pháp tương phản và lí tưởng hóa cái đẹp.

          Đoạn văn tả cảnh cho chữ nằm ở cuối tác phẩm, là đỉnh cao của tình huống truyện éo le. người tử tù huấn cao bịt bắt giam nơi cửa ngục vì tội làm pHản chống lại triều đình, viên quan coi ngục là người CO huấn. biết được tấm lòng biệt nhỡn liên tài và tấm chân tình của viên quan coi ngục huấn cao đã đồng ý cho chữ. với nghệ thuật tương phản rõ rệt cảnh cho chữ đã tháo cởi nút thắt của tình huống truyện, để lại cho ngời İhip.

          trước tiên, sự tương phản về vị trí giữa người cho và người nhận. người chữ ở đây là tên tử tù sắp phải chịu alle chém ầu, tên tội phạm nguy hiểm “có tài bẻ khóa v à vượt ngục” và kẻ cầm ầu cuhộc khởi ngh ĩng lạu ìn. kẻ xin chữ là viên quan coi ngục người đại diện cho bộ máy cai trị của triều đình ấy. xét về địa vị xã hội họ là hai người đối nghịch nhau nhưng trên bình diện nghệ thuật họ lại là tri âm tri kỉ cùng ham mê. một người có tài viết chữ đẹp, người kia lại suốt một đời ngưỡng mộ tài năng ấy. chính điều đó đã làm cho địa vị trí trong xã hội bị xóa nhòa để làm nổi bật lên sự đồng điệu của hai tâm hồn. Xét về một bình diện khác huấn cao là một người tù bị gông cùm xiềng xích và giam giữ về nhân thân nhưng tự nhân cach cònn người kia tự do về nhn nhn nhg.

          thứ hai, tương phản giữa thời gian và không gian cho chữ. thời gian ở đây là đêm cuối cùng của một ời người anh hùng ở trong khoảnh khắc ếm từng cánh bởi ngày mai ông c các cc bạĩn củn không gian cũng thật đối lập bởi thông thường cái đẹp phải được sáng tạo ở nơi trong sạch, nghệ thuật thư pháp thú vui tao nhã và thanh tao phải được thực hiện giữa thanh thiên bạch nhật trong thư phòng sang trọng ngào ngạt của mùi hương trầm lan tỏa, có ánh đèn lung linh huyền ảo. nhưng cảnh chữ trong tac pHẩm trai lại hoàn toàn ược nguyễn tuân đánh giá là “cảnh tượng xưa nay chưa từng cor” bởi nó diễn ra ởt , tường ầy mạng nhện, ất bừa bãi phân chuột, phân gián ”dưới khiết áp đảo mùi hôi bẩn thỉu đó là sự thắng thế của cái đẹp với cái phàm tục dơ bẩn. không phải ngẫu nhiên mà nguyễn tuân tốn công sức, giấy mực để miêu tả không gian nơi đây tất cả chi tiết đều có dụthghng. nhà văn tả cái bẩn thỉu để làm nổi bật lên giá trị của cái đẹp. thế là không còn cái nhà ngục nào tồn tại với mùi ẩm mốc, mạng nhện… chỉ còn cái mùi của thiên lương thuần khiết.

          thứ ba, tương phản về vị thế và tâm tế của người cho và kẻ xin chữ. người chữ là “một người tù cổ đeo gông chân vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mộnh ván” ​giam giữ được thân hình ông nhưng không trói nổi nhân cách, tâm hồn ông. Ối lập với tư thế ug dung, tự do tựi của người tử tù là sự “khúm nús” của viên quan coi ngục và “run run” cái “khúm núm” của quan coi ngục không phải là cái cúi đầu hèn hạ mà trái lại rất đáng trân trọng. Ông cúi đầu thành kính trước cái đẹp đó là một điều nên làm ở trong đời. vị thế và tâm thế bị đảo ngược hoàn toàn. người có quyền lại không có o uy, người tử tù lại giữ trong tay quyền sat quyền sinh, người đáng lẽ phải giáo dục, giáo Hóa tội phạm thìi lại ượ giáo hóa thiêng liêng về nhân cách làm người của người cho và người nhận thông qu. bởi theo ông “Ở đây khó giữ thiên lương cho lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cái đời lương thiện đi”.

          nguyễn tuân với tài năng nghệ thuật tương phản với bút pháp tảc và lãng mạn đan xen, sự sắc sảo điêu luyện của ngòi bÚt đã khắc họa cable giọng văn chậm rãi, từng câu từng chữ như thước phim quay chậm cảnh cho chữ “xưa nay chưa từng có” làm nổi bật lên nhân cách của con người hiện thn cho cái ẹp.

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 14

          một trong những ặc điểm nổi bật của bupt phap phap mạn là tô ậm những cai kì vĩ, phi thường bằng cach tạo ra những tương tương phản, ối lập. cảnh huấn cao cho chữ quản ngục trong tác phẩm chữ người tử tù của nguyễn tuân chính là một cảnh tiêu biểu của nghỺ thung mt l. Đây là sự chiến thắng của ang sáng ối với bong tổỉ, của cai ẹp, cai cao thượng ối với sự pHàm tục, sự nhơ bẩn, của tinh thần bất khuất trước Thái ộ cam chịu chính vì thế mà bản thân tác giả cũng đã xác nhận đó là: “cảnh tượng xưa nay chưa từng cỏ”.

          muốn hiểu được giá trị của đoạn văn tả cảnh cho chữ trước hết phải thấy được bố cục của câu chuyện. truyện tự nó đã chia làm hai phần: phần đầu chủ yếu giới thiệu về các nhân vật tham gia vào câu chuyện – có thể xem là phần chuyn. trên cơ sở giới thiệu lai lịch, tính cách nhân vật, tác giả dẫn dắt người đọc vào phần chính của truyện: cảnh cho chữ. Đây là cảnh quy tụ các nhân vật và chủ đề tác phẩm đồng thời là kết tinh toàn bộ bút lực và tư tưởng nguyễn tuân. tác phẩm có ba nhân vật chia làm hai tuyến. hai tuyến có mối tương quan hết sức oái ăm. tính chất xung đột, tương phản khiến cho cuộc gặp gỡ của họ mang đầy kịch tính, hết sức éo le.

          Trước hết, xét trên bình diện xã hội, họ là hai kẻi ịi, một người ược coi là kẻ phản loạn cầm ầu một cuộc khởi nghĩa chống lại triđc chính cai triều đình ấình ấ. nhưng xét trên bình diện nghệ thuật thì họ là những kẻ tri âm. Ở một khía cạnh khác, đây còn là sự đối mặt của hai loại tà, hai kiểu tù nhân: một người tự do về nhân thân, nhưng bm. về nhân cách. người kia tự do về nhận cách nhưng lại cầm tù về nhân thân. ta có thể coi đây là cuộc gặp gỡ giữa một kẻ tử tù (huấn cao) và một người tù chung thân (quản ngục). cuộc gặp gỡ diễn ra trong một hoàn cảnh oái ăm: nhà tù. chọn tình huống gặp gỡ này, nguyễn tuân ặt quản ngục trước sự lựa chọn: hoặc làm tròn bổn phận một cai tù triỡ hoỺng tr.

          làm tròn bổn phận quản ngục đồng nghĩa với việc giẫm đạp lên tấc lòng tri kỷ. làm tròn đạo tri kỉ thì tất phải tư bỏ bổn phận nhà nước của một viên quan. ngục quan lựa chọn theo hướng nào thì ý nghĩa tư tưởng, câu chuyện sẽ nghiêng theo hướng ấy. theo hướng thứ nhất, chiến thắng sẽ thuộc về cái tầm thường, còn theo hướng thứ hai, cái đẹp, cái thiện lương sẽ chiếng th. Cho nên, xét về một mặt nào đó thì chữ người tử tùc có xem là câu chuyện về số pHận của cai ẹp mà cảnh chữ chữ chynh là cảnh quyết ịnh cho số phận đó. <

          huấn cao cho chữ là để đáp lại một tấm lòng. chữ của huấn cao là tinh huyết và tâm huyết của huấn cao. huấn cao cho chữ quản ngục là đem lòng mình đạp lại kẻ tri âm. Đó là tư tưởng nghệ thuật của nguyễn tuân. cứ theo cách nguyễn tuân miêu tả nhân vật ở phần đầu và cách đặt nhân vật trong tình huống thường thấy ở chủ nghĩa lãng mạn để tô đậm các nhân vật và tư tưởng nghệ thuật thì cảnh cho chữ không thể diễn ra đơn giản. Đó cũng là điều mà cả đời viết văn của mình. nguyễn tuân không bao giờ chấp nhận.

          nguyễn tuân viết về huấn cao với những nét bút lãng mạn, tô đậm tài hoa, khí phách và thiên lương. Đặc biệt nguyễn tuân nhấn mạnh tính khảng khái và khí khái của huấn cao. viết đẹp nhưng sinh thời huấn cao chỉ mới viết cho ba người bạn thân. muốn có được chữ huấn cao không thể lấy vàng bạc ra mua, không thể lấy vàng bạc ra mua, không thể dùng quyền uy mà ép. muốn có được chữ huấn cao trước hết phải được ông kết nạp vào số nhưng tri kỉ hiếm hoi của mình. ngục quan bị huấn cao coi là kẻ tiểu nhân, lại làm nghề thất đức. huấn cao không che giấu thái độ “khinh bạc đến điều” đối với ngục quan. cơ hội tiếp cận, trò chuyện đã khó nói gì đến tri kỉ. giữa họ là cả một vực sâu ngăn cách.

          quan hệ giữa quản ngục và huấn cao cải thiện được hay không, lúc này hoàn toàn phụ thuộc vào thái độ của huấn cao. khi huấn cao phát hiện ra “một tấm lòng trong thiên hạ” có “thiên lương” trong trẻo nơi ngục quan thì quan hệ hoàn toàn thay đổi. sự khinh bỉ đã nhường chỗ cho sự trân trọng. chính tấm lòng ngục quan đã làm cảm động tấm lòng huấn cao. thì ra từ trong sâu thẳm ngăn cách. cái tâm đã làm cảm động cái tài và khi cái tài và cái tâm có sự chuyển hóa thì cái đẹp ra đời.

          nguyễn tuân là nhà văn thiên về chủ nghĩa “duy mỹ”. nhưng trước sau nguyễn tuân vẫn tin ở “thiên lương” with người. Ông không chí hướng tới cái “mĩ” mà còn hướng tới cái “chân”, cái “thiện”. sự ra đời của cái đẹp chính là sự hòa hợp tuyệt diệu giữa tài hoa và tâm thiện đạt đến độ chân như. Đó là tư tưởng nguyễn tuân.

          nguyễn tuân ngưỡng mộ vẻ đẹp của khí phách, vẻ đẹp của tài hoa, vẻ đẹp của thiên lương. “

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 15

          Trong nền vĂn học việt nam, nguyễn tuân ược biết ến với quan niệm thẩm mỹ trân trọng, ề cao cao cai ẹp, kham phá cai khác thường và xây dựng các hình tượng nhân vật vật vật vật vật vật vật vật vật vật vật vật vậ phong cách nghệ thuật độc đáo của ông đã được thể hiện rõ thông qua tác phẩm “chữ người tử tù”. Đy là thiên Truyện ngắn kết tinh những giá trịii dung và nghệ thuật ặc sắc, trong đó cảnh cho chữ “xưa nay chưa từng có” diễn ra chn ề ý ý n cái đẹp trước cái xấu, cái ác.

          Truyện ngắn “Chữ người tử tù”, cảnh tượng chữ ược diễn ra vào cuối tac pHẩm và diễn ra trong hoàn cảnh trước khi huấn cao bị dẫn ra phap trường. cảm ộng trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài qua lời kể của thầy thơ lại, huấn cao đã ồng ý với ước nguyệvi của vi Trong Không Gian đêm Khuya vắng lặng, chỉ còn ch”khúm núm”, thầy thơ lại “run run bưng chậu mực”. tác giả nguyễn tuân đã vận dụng thành công thủ pháp đối lập để tái hiện thành công cảnh cho chữ mang nhiều ý nghĩa sâu

          sắc.

          trong văn hóa thời trung ại, chơi chữ là một thú vui tao nhã, những nét chữ uốn lượn tung hoành còn thể hiện riqu phẩm chần, ầa quài bởi vậy, thú vui này thường gắn liền với những bối cảnh thanh tao như chốn viện sảnh, thư phòng, trà thất. tuy nhiên, cảnh tượng cho chữ diễn ra trong truyện ngắn “chữ người tử tù” lại được khắc họa trong một bối cảnh hoàn to đ. Đó là buồng giam chật hẹp nơi tỉnh sơn với sự tăm tối, chật hẹp, ẩm ướt, “tường ầy mạng nhện”, “ất bộân chun”. thời gian diễn ra cảnh cho chữ trong đêm khuya trước khi huấn cao bị dẫn ra pháp trường đã tô ậm hơn nữa bối cảnh.

          không chỉc ặc biệt ở bối cảnh không gian và thời gian, cảnh cho chữ còn là “cảnh tượng xưa nay chưa từng cor” bởi sự ảo lộn vị thế giữa ng chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ chữ huấn cao – người chữ vốn là kẻ tử tù “ường bệ ug dung” phác họa những nét chữ thể hiện hoài bão, lead ”. gig. kính phục của những tấm lòng “biệt nhỡn liên tài” và yêu cái đẹp. NHữNG Dòng chữi tươi tắn uốn lượn trên tấm lụa trắng hương thơm của thỏi mực đã chiến thắng, lấn át sự lạnh lẽo, ẩm ướt chốn ngục tù tối. người tử tù vươn lên làm chủ, còn những người vốn có quyền uy tối cao tại buồng giam lại gọi huấn cao bằng danh xưng “ngài”, “xin bái lĩnh”, “xin lĩnh ý , khép nép cùng hành động cúi đầu, vái lạy trước tù nhân. với cảnh tượng cho chữ độc đáo, chốn ngục tù đã trở thành nơi trị ngộ, gặp gỡ của những con người yêu và say mê cái. Không chỉng dừng lại ở đó, cảnh tượng chữ còn thể hiện những ý niệm sâu xa ẩn chứa trong lời khuyên của huấn cao dành choc viên quản ngục: “ở ở ở ở ở ở ở ở ở ở ở ở Chốn ở đi. Chỗ này không phải là nơi ể ể treo một bức lụa trắng với những nét chữ vuông tươi tắn, nó nói lên những cai bão tung hoành củtt ờt ờt ờt ờt ờt đi đã, rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây, khó giữ thiên lương cho lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cả đời lương thiện đi”. lời khuyên của huấn cao đã thể hiện quan điểm thẩm mỹ và thái độ của ông về nghệ thuật và cuộc sống with người.

          qua việc tái hiện cảnh tượng chữ “xưa nay chưa từng cor”, tac giả nguyễn tuân đã gửi gắm những ý niệm ẩn dụ về tưng và quan điểm nghệ thuật. Trước hết, sự thay ổi vị thế giữa các nhân vật đã khẳng ịnh sự chiến thắng của cai ẹp trước những điều tầm thường, sự xấu xa, ộc acid. Đồng thời, qua đó, vẻ đẹp của nhân vật đã được khắc họa rõ nét hơn. hình tượng nhân vật huấn cao đã hiện lên chân thực, sinh động với phẩm chất, tài năng, khí phách hiên ngang, phi thường; Còn bức chân dung viên quản ngục – “Thanh âm trong trẻo chen giữa bản đàn mà nhạc luật ều hỗn loạn xô bồ” ược tô ậm hơn nữa ởm lòng “biệt nhỡn lín t. Ặc biệt, lời khuyên của huấn cao dành chi viên quản ngục còn thể hi qan điểm thẩm mỹ của nguyễn tuân: “cai ẹp gắn liền với cai thiện”, sự thi ê thm. , cái ác.

          bằng bút pháp lãng mạn, tác giả nguyễn tuân đã tái hiện thành công cảnh cho chữ diễn ra chốn ngục tù ể thể hiệnhễn Ɵ Ɵ giá tr. Đoạn văn còn thể hiện tài năng của nhà văn trong việc vận dụng thủ pháp tương phản, đối lập kết hợp ngôn ngữ giàu chất tạo hình, điêu luyện để tạo nên “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có” về sự chiến thắng của cái đẹp.

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 16

          nguyễn tuân ược đánh giá là “một nghệ sĩ suốt ời đi tìm cái ẹp”, là một con người rất mực tài hoa và là.bận cữc thầy sáng tác của ông được chia làm hai giai đoạn, trước và sau cách mạng tháng tám. Ở giai đoạn trước, ông thot li hiện thực, tìm lại vẻ ẹp của một thời vag bong xa xưa với những phong tục và thú vui tao nhã, tập “vag bong một thời” ấy, trong đó không thể không kể đến chữ người tử tù với thú chơi chữ truyền thống của huấn cao và viên quản ngục. Chữ người tử tù in Trong tập vag bong một thời xuất bản năm 1940. tac pHẩm đã Truyền tải ầy ủy ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ

          Đã từ rất lâu, chơi chữ được coi là nét văn hóa tao nhã của người việt ta. những câu đối với nét chữ bay bổng được viết để treo trong nhà như một thú vui giúp cho tâm hồn con người được thư thái hơn. KHI THưởNG THứC CAR CAI ẹP THANH CAO, CÁC NHà NHO CHữU ềU diễn ra ở những khung cảnh thơ mộng, yên tĩnh ể ểi nguồn cảm xúnc, cai ẹp ược bộc lộ hết nh nh inc. vậy mà trong chữ người tử tù, cảnh chữ ấy lại diễn ra ở nơi tù ngục tối tăm, vượt ra khỏi chuẩn mực của xã hội, tac giả gọi đó là “cảnh tượng xưa nay chưng t. Cuối tac pHẩm, ở vị tríy tình huống truyện ược ẩn đn ếnh điểm vìi vii quản ngục bỗng nhận ược công vền vền tữntn, t .n, t. băn khoăn của người ọc, từ đó làm toát lên những giá trịn lao của tác phẩm.

          Đêm buông xuống, ánh sáng đã nhường chỗ cho màn đêm tối tăm. Đy là khoảng thời gian buồn tẻ, hiu hắt nhất của ngày, vạn vật như chìm vào im lặng chỉ còn tiếng gõ mõ ều ều trong canh laƝ khi ộ dbón m Khung cảnh nhà giam hiện lên tù tung, chật hẹp với từng tiếng thở dài oan that “buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường ầy mạng nhện, ất bừa bãi phân ột, pH. tác giả miêu tả thật sinh ộng, chân thực hoàn cảnh éo le của người anh hùng huấn cao, một người nghệ sĩ tài giờ đy phải giam trong mû. thế nhưng chynh tại nơi tầm thường ấy lại xảy ra một sự việc thật trọng ại, làm torng ộng trái tim của nhỀich ữânh ngư

          nhà giam ngập tràn “khói tỏa như đám cháy nhà”, “ánh sáng đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu”. dường như cả ba người đang chăm chú với niềm hạnh phúc dâng trào để tạo nên một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ. sự ối lập giữa tư thế và vị thế của người chữ – huấn cao và người nhận chữ – viên quản ngục đã ược nguyễn tuân khắc hoạ thật rõ nét, “một người tù tù, cổo nét chữ trên tấm vải lụa trắng tinh, viên quản ngục “khúm núm”, thầy thơ lại “run run bưng chậu mực”. Có lẽ ứng trước cai ẹp trai tim with người bỗng pelir từ một viên quản ngục “quyền cao chức trọng” giờ đy phải cúi ầu trước vẻ ẹp tài hoa, trước người tử tù có tấm lòng thi

          trên tấm lụa bạch còn nguyên lần hồ, từng nét chữ vừa đẹp, vừa vuông của huấn cao dần hiện ra. vậy là cái đẹp có thể nảy sinh trên nền cái xấu, cái ác, cái tội lỗi nhưng không bao giờ sống chung với cái xấu, cái ác. vì thế, sau khi chữong xong, huấn cao đã Khuyên viên quản ngục ổi nghề, ổi chỗ ở ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể ể gi cái thiên lương cao đẹp của huấn cao cũng là sáng bừng cả thiên lương ẩn giấu của quản ngục. hành động xin “bái lĩnh” chính là sự chiến thắng của cái đẹp, sự thất bại thảm hại của cái xấu, cái ác. cảnh cho chữ không diễn ra ở nơi có trăng hoa tuyết nguyệt mà lại ở trong căn buồng tăm tối chật hẹp. nơi ngự trị của cái ác lại là nơi cái đẹp được “khai sinh”, thăng hoa. toàn bộ bóng đêm tăm tối của ngục tù đã sụp đổ, chỉ còn lại vẻ đẹp thuần khiết của khí phách của thiên lương. người tử tù dù ngày mai có phải chịu án tử hình nhưng kẻ ấy không chết mà sẽ đi vào cõi bất tử cùng với cái đẹp. huấn cao là hiện thân chu vẻ ẹp hon mỹ, with người ấy chỉ có thể chết về tinh thần, nhưng tưng ẹp của huấn cao và từng lời dy của ông sẽ còn lại với ời ụi ụi ụi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi cu. with lại.

          qua cảnh chữy ầy xúc ộng, nguyễn tuân đã ngầm khẳng ịnh vị thế của cai ẹp thiên lương, nó không ơn ộc mà mmang một sức mạc mạc mành vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô ìn . Đoạn văn thể hiện rõ nét phong cách nghệ thuật tài hoa của nguyễn tuân, ông luôn đặt con người trong vẻ đẹp tài hoa nghệ sĩ. Ông có kiến ​​thức phong phú về nhiều lĩnh vực, sức tưởng tượng vô cùng độc đáo. nguyễn tuân vẽ nên một bức tranh với hai mảng màu sáng tối ối chọi gay gắt, một bên là khung cảnh

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 17

          giữa những bộn bề phức tạp của buổi chợ phiên văn chương, giữa những náo nhiệt đông đúc của gian hàng lãng mạng. nguyễn tuân được nhận ra là một chủ cửa hàng cá đặc biệt với chất ngông đầy mới mẻ và cá tính, độc đáo của mình nguyễn tuân đã đưa người đọc phiêu du vào cuộc hành trình đi tìm cái đẹp ở một thời vang bóng. tiêu biểu cho cuộc hành trình gian truân, vất vả đó là tác phẩm “chữ người tử tù”. Đi sâu vào kham pHá tac pHẩm người ọc sẽ không khỏi ấn tượng trước cảnh cho chữ ở cuối truyện, nhận xét về tình huống nàyc có ý kiến ​​cho rằng xưa nay chưa từng có”.

          quả không sai khi nói rằng sản pHẩm văc chỉ ược khai sinh ra khi nó là kết quả nhào nặn từ ời sống, nếu sáng tác của văc entre hơi thở đời sống thì sẽ không truyền được cảm xúc đến với bạn đọc. văn học bao giờ cũng là chuyện cuộc đời, mang trong mình sứ mệnh cao cả của một nhà văn khi sáng tạo nghệ thuật nguyễn tuân đã không ngừng tìm tòi, sáng tạo và ông đã khẳng định được vị thế của mình trong nền văn học việt nam hiện đại, đồng thời tìm ra cho mình một phong cách hoàn toàn khác so với những nhà văn cùng thời. Ông luôn khát khao đi tìm cái đẹp với một niềm tin bất diệt, cái đẹp bao giờ cũng có sức cảm hóa đối với cái xấu và cái ác. Ọc chữ người tử tù ta sẽ thấy riqu ược điều đó, đy là một trong 11 chuyện in trong tập “vang bong một thời”, lúc ầu tac pHẩm có tên là “dòng chữi cối c c. chữ người tử tù” in trong tập “vang bóng một thời” xuất bản năm 1940.

          chữ người tử tù, xoay quanh cuộc gặp gỡ éo le giữa huấn cao và viên quản ngục. Tuy xét trên bình diện xã hội, họ hoàn toàn trai ngược nhau, nhưng xét trên bình diện nghệ thuật họ lại là những tri ân, tri kỷ, giữa họ con những m m ệi liêng. quản ngục và một bên là người ban cái đẹp. Ặc biệt tình huống cho chữ ở cuối truyện đã trở thành một tình hu ộng ộc đáo, ặc sắc ể ưa cái tài, cái Ặn ồngôi

          nhận xét về cảnh chữi ở cuối truyện fo ý kiến ​​cho rằng “đây là một cảnh tượng xưa nay chưa từng cor”, cảnh tượng “xưanay có Truyện này này cảnh cho chữc chữc chữc sực sực sực sự vậy. Ý kiến ​​​​trên đã một lần nữa khẳng định được sự khéo léo của nghệ thuật, trong việc tạo dựng tình huống truyện và khẳng định được sự hấp dẫn không bị thời gian vùi lấp của chữ người tử tù nói chung và cảnh cho chữ nói riêng .

          cảnh tượng cho chữ ược nhà văn nguyễn tuân miêu tả ầy ủ ủ, chi tiết từ không gian, thời gian, ến ịa điểm vào lúc nửa đman khi trại gan gan đất đầy phân gián đang diễn ra cảnh cho chữ xưa nay chưa từng có. người chữ là kẻ tử tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, with người nhận chứ là v Viên quản ngục, người ại diạn ến quy chín chính gọi là cảnh tượng xưa nay chưa từn từng có, với với vớ cao thường diễn ra ở nơi trang trọng như thư phòng sạch sẽ, người cho chữ phải là nghệ nhân ở trong tâm thế ung dung thoải mái. nhưng trong truyện ngắn này thì hoàn toàn đối lập, vì cảm động trước tấm lòng của viên quản ngục mà huấn cao đã bằng lòng dành đêm cuối cùng của cuộc đời để viết những dòng chữ cuối cùng cho một tấm lòng tri kỷ, trong thiên say oh Dù Biết Mình sắp chết, nhưng huấn cao vẫn cho ời những nét chữ vuông vắn, tươi tắn, trong tư thoải mai, tựi ẽi ất nht nht nht nht nht nht nht nht nht nht nht nht nht nht nht nht nht ồ ồ sp, sp, sp, sp, sp, sp, sp, sp, sung, sung. either. Ến đy trật tự kỷ cương đã bị ảo ngược, tù nhân trở thành người ban phát cai ẹp và răn dạy quản ngục, quản ngục thì khúnm noui lạy tù nhân.

          cảnh chữ ở cuối Truyện chắc hẳn đã ểểi trong lòng bạn ọc ít nhiều những suy ngẫm, huấn cao trong lúc cận kề cai chết, vẫnn cho ờt tá đt nht, n. , cứng cáp thể hiện hoài bão tung hoành của một đời người. Đó cũng chynh là sự ký thc của ông dành cho hậu thế, cảnh chữ ở cuối truyện đ m một lần nữa khẳng ịnh cai ẹp, cai thiện luôn chiếng ca, cai ẹp, cai thi trong cái xấu, cái ác vẫn luôn hướng về cái thiên lương. Đó là niềm tin sắt đá của nguyễn tuân vào with người, với cảnh chữ ở cuối truyện nguyễn tuân không làm huấn cao chết đi mà đâưưa nhân vật vật vật vật vật vật vật vật vật vật cõ.

          bằng sự sáng tạo ộc đáo, ặt nhân vật vào tình huống éo le, nguyễn tuân đã ưa hai con người, ở ha ịa vị trái đ ngau vào m. cảnh chữ ở cuối Truyện thực sự là một cảnh tượng xưa nay chưa từng có, đi sâu vào tình huống này ta thấy ược rằng, ến đy viên quaên ẹn ển ển cảnh cho chữ thật sự là ngọn đuốc rực rỡ, thắp sáng cả thiên truyện “chữ người tử tù”.

          với nghệ thuật xây dựng tình huống truyện ộc đáo, ngôn từ sắc sảo, góc cạnh, câu vă giàu hình ảnh, nguyễn đlãn tuânn Để khẳng định sức mạnh, có thể chiến thắng cái xấu, cái ác, cảm hóa con người của cái tài, cái đẹp, cái thiên lương.

          tác phẩm đã kết thúc nhưng vẫn còn đó những nét chữ vuông vắn, tươi tắn hội tụ sự tài hoa, bất khuất của huấn cao. Đó là những nỗi niềm kí thec dành cho hậu thế, thông qua cảnh tượng cho chữ nguyễn tuân đã làm nổi bật lên vẻ ẹp của huấn ca. có lẽ đây chính là lý do “chữ người tử tù” trở thành mốc son chói lọi trên nền vàng úa của vang bóng một thời.

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 18

          nguyễn tuân được coi là một trong những tác giả lớn người đã có những đóng góp vô cùng tích cực cho nền văn học việt nam. cả cuộc đời nguyễn tuân ông miệt mài đi tìm cái đẹp và khát khao cháy bỏng tạo nên những điều chưa từng có trong thực tảc tả và đến đây người ta không thể nào quên cảnh cho chữ được tác giả tái hiện trong tác phẩm “chữ người tử tù”. nó đã đưa nguyễn tuân trở thành một bậc thầy trong việc xây dựng tình huống truyện.

          cảnh cho chữ được nhắc đến ở cuối tác phẩm khi mà tâm trạng của viên quản ngục thầy thơ lại đang vô cùng rối ren. họ phải đối diện với sự thật là ông huấn cao sắp phải hành hình. Và chynh tình huống này ược coi nhưc vệc cởi ntt thắt this gỡ những băn khoe của người ọc ồng thời nó đ lột giá th vô vô cùnnng lớn lao củm.

          sau khi nhận ược công văn vềc huấn cao c cùng ồng bọn pHản nGhịch sẽ bị xử tử, viên quản ngục lấy làm xót xa ông mang chuyện kểi với thầy Thơy Thơy Thơy Thơy Thơy Thơy Thơy Th. nghe xong, thầy thơ lại đã chạy xuống buồng giam để tỏ rõ nỗi lòng với huấn cao. và cũng chính đêm hôm ấy, dưới một khung cảnh chưa từng có trong lịch sử một việc chưa từng có đã diễn ra. nơi ngục giam ầy u tối với lập lòe ngọn đèn dầu leo ​​let người ta thấy một người tù tù cổ đeo gông, chân mang xiềng ung dung ĩnh ạc thả hồn vào từng nét. trong sự khúm núm của những viên quản ngục, thầy thơ lại. Đến đây ta bắt gặp hai thứ vô cùng đối lập đó chính là sự thanh tao của nghệ thuật và sự đen tối dơ bẩn của ęế. tưởng chừng nó không thể xuất hiện cùng nhau nhưng lại hòa quyện trong một khung cảnh hết sức “bất ngờ” và đầy rẫy éo le.

          Đêm hôm ấy có lẽ là đêm cuối cùng của người tử tù huấn cao và cảnh cho chữ cũng là những giây phút cuối cùng của đc. Hai with người ở hai thati cực khác nhau của xã hội một bên ại diện cho phap lật, một bên là tử tử thế nhưng cuối cùng họ đã gặp nhau và ồng cảm với nht. nhà văn vô cùng sáng tạo khi đã tạo nên một tình huống truyện đầy éo le, đầy rẫy sự tương phản. mà dường như bóng tối, sự dơ bẩn của nhà tù phong kiến ​​thực dân không thể làm làm lu lờ đi sự thiện lương trong with người. nói cách khác thì cái đẹp nghệ thuật đã chiến thắng tất cả những xấu xa những định kiến ​​của xã hội. Thế Mới Thấy, NGHệ Thuật Có sức mạnh lớn lao ến nhường nào nó cóc fo thể xóa nhòa mọi ranh giới, mọi khoảng cach ể người và người ến gần nhau hơn. nghệ thuật chynh là cảnh giới cao nhất của cuộc sống mà con người muốn hướng ến, ở đó không có thứ bậc, không có có hèn chỻ

          sau khi cho chữ xong huấn cao đã khuyên viên quản ngục nên về quê để tránh xa chốn dơ bẩn này vì bởi lẽ “chỗ này không hâu vông”. có lẽ huấn cao bằng cái tài của một bậc hiền triết cũng đủ hiểu được viên quản ngục là người thế nào. vì thế ông mới bảo họ tránh xa nơi này ra. muốn chơi chữ thì he phải giữ được thiên lương. Ở trong một môi trường đầy rẫy sự cám dỗ và cái ác thì cái đẹp không thể bền vững và tồn tại được. cái đẹp có thể nảy sinh từ chốn tối tăm, từ những thứ trái nghịch nhưng nó không thể song song tồn tại với nhau. thú chơi chữ cũng vậy nó không chỉ thể hiện qua nét mực mà còn phải cảm nhận bằng chính sự rung cảm sâu sắc bên trong của mỗi ng. cái gốc của việc chơi chữ chính là cái thiện và lối sống văn hóa.

          trước những lời khuyên của huấn cao, viên quản ngục chỉ biết chắp tay và chảy nước mắt nghẹn ngào “kẻ mê muội bi nàl”. Bằng chynh sức mạnh của tình người, của sự thiện lương của một with người xuất chung tài ba huấn cao đã “cứu vớt” một linh hồn trong ống bùn lầy của của của của đã Gieo mầm ể những with người lạc lối như thầy thầy ạlại trấn ng quy. Và cũng vì lẽ đó hình tượng của người anh hùng càng trở nên lớn lao hơn bao bao giờt. bất cứ đu, trong bất kì hoàn cảnh nào thì con người luôn khát khao ến sự chân thiện mỹ.

          bàn về nGhệ Thuật trước cach mạng co người cho rằng nguyễn tuân chynh là một nhà văn theo tưng duy mỹc tức là ông chỉ chăm chăm đi tìm kiếm cai ẹẹp. thế nhưng đặt trong hoàn cảnh tác phẩm này thì quan điểm đó có vẻ sai lầm. Vì Trong tac phẩm chữ người tử tù mà ặc biệt trong cảnh chữ này nguyễn tuân không chỉ tôn sùng cai ẹp mà còn nhấn mạnh cai ẹp bao gi -cũnn đn liớn ạn ạn ạn ạn ạn ạn ạn ạn ạn ạn ạn ạ ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn ứn. và viên quản ngục thầy thơ lại chính là những thanh âm trong trẻo trong cái bản nhạc đầy xô bồ đó. Ồng thời cũng thể hiện một tình yêu nước bất diệt căm ghét bọn thống trị và ca ngợi những con người có tài có tâm ụån ca v. vi. hung ca

          chữ người tử tù được xem như một bài ca bất diệt về tài năng nhân cách của con người và sức sống bền bỉ của thngh. những dòng chữ của huấn cao như một sự gieo mầm của sự sống, gieo mầm cho nhân cách và nó sẽ được tiếp nối mãi cho đau nàu. NGUYễN TUâN đã Sử DụNG NHữNG Câu văn, Hình ảnh vông chậm rãi giàu sức gợi như một đoạn phim quay chậm ể tái hiện một tình huống Truyệệầ ầy bi y bi y. ngôn ngữ điêu luyện nhưng chân thực, nghệ thuật phân tích tâm lí nhân vật từ đó tái hiện lên một cảnh tượng khiến ẫngu nhiỰ

          có thể nói cảnh cho chữ trong thiên phẩm “chữ người tử tù” của nguyễn tuân chính là một tình huống vô cùng đắt giá. nó chính là bài ca ca ngợi sự tài hoa của những con người nghĩa khí, cho sự bất diệt của nghệ thuật. Đồng thời cũng ngầm khẳng định cái đẹp nghệ thuật có sức mạnh lớn Lao. có thể cảm hóa được những điều xấu xa của cuộc đời.

          phân tích cảnh cho chữ – mẫu 19

          hình ảnh ông ồ của vũ đình liên ưa ta vào qua khứ xa xăm khi tíh dân tộc của in ậm trên mỗi câu ối bằng mực tàu giấy ỏ Hoặc lụ cứ đến tết là nhà nhà đến gặp thầy đồ xin mấy chữ chơi xuân. cho nên thú cho chữ là thú vui tao nhã, là của những con người có chút hiểu biết, những người thật sự có thiên lương mới cảm đơ. thế nhưng khi ến với tac pHẩm “chữ người tử tù”, nguyễn tuân lại xây dựng lên một cảnh tượng chữm hiếm cor với nhiều ặc sắc nGhệ Thuật ộ đC đ đC đC đC đC đ q

          quả là một cảnh tượng chữa xưa nay chưa từng bởi bản thân nơi chữ không pHải bên những hoa đào, hoa mai, sập bàn thảnh thơi cũng không phải là thầy ồ and trong chốn ngục tù với những tuyến nhân vật đối nghịch nhau về vị thế và giai cấp. không gian được tái dựng là “buồng tối chật hẹp đầy phân chuột, phân gián”, hôi hám và ẩm thấp. with người trong đó cũng ở vị thế khác nhau, một kẻ tử tù còn hai kẻ kia là cai tù có trách nhiệm chuẩn bị thi hành án.

          mặt khác, đã là cảnh tượng cho chữ thì không thể nào thiếu: chữ, người cho chữ, giấy, mực. quả thật, những thứ nào cũng đã đạt đến độ “xưa nay chưa từng có”. dù là giấy hay mực viết đều như đang phả ra linh hồn lớn lao của giá trị tinh túy cổ xưa. chỉ miêu tả một tấm lụa thôi mà nguyễn tuân crus “, “”, “”, “see organizing” “,” “,” see. lụa trắng”… Đến “thỏi mực” được chú trọng miêu tả mùi hương “thoi mực, thầy mua ở đâu mà tốt và thơm quá. thầy có thấy mùi thơm ở chậu mực bốc lên không?”. người cho chữ thì kì vĩ “một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắh tinh văn măn.” Đến with chữ thì dường như hội tụ cả nghệ thuật thư pháp một thời “vang bóng” xa xưa. chữ phải thật “vuông, tươi tắn” và “nói lên hoài bão tung hoành của đời người”. như vậy, cảnh tượng cho chữ có sự đối lập giữa hiện thực và tâm tưởng, ánh sáng và bóng tối, cao cả, tốt đẹxp xa v.

          khi xây dựng cảnh tượng cho chữ, huấn cao đã hình tượng hóa cảnh tượng này. nếu như ở ầu Truyện ngắn, baveân vật thơ lại, quản ngục và huấn cao như ba ốm sáng lạc lõng, lẻ loi thì kết thúc ba ốm sáng ấy lại kết hợp làm một, xua đi ngục you. cái thiên lương trong sáng, cái đẹp và cái tài đã tập hợp họ lại. chính sự tập hợp này đã tạo thành một ngọn lửa soi sáng chốn ngục tù. nguyễn tuân đã dựng lên một cảnh tượng hào hùng, miêu tả sống động mọi chi tiết đều rõ như khắc chạm, thể hiện tài năng bậc thầy về ngôn ngữ dân tộc, từ dùng rất phong phú, câu văn có nhịp điệu… nhà văn đã dựng lên thật đẹp nhóm hình tượng ba người tạo nên một nhóm “tượng đài thiên lương”. Đặc biệt hình tượng có sự đảo lộn về trật tự ngôi thứ trong xã hội. viên quản ngục thì lúng túng, kính trọng kẻ tử tội còn tội nhân thì đứng đường hoàng răn dạy đạo lý cho kẻ cai tù. chốn lao tù xưa nay chỉ là những lừa lọc, chết chóc, thô bỉ thì nay trở thành thị điểm của sự sáng tạo nghệ thuật. không khí của nhà tù hoàn toàn sụp đổ trước không khí của cảnh cho chữ.

          qua cảnh tượng cho chữ tác giả đã thể hiện sự chiến thắng của cái Ánh sáng và bóng tối, của thiên lương với cái xấu xa và f. phải chăng đó cũng là niềm tin vào con người và vào nghệ thuật nhân văn của tác giả. “Chữ người tử tù” đã thể hiện tài dựng người, dựng cảnh, tạo không khí, ngôn ngữ góc cạnh, lời văn trang nhã, câu văn diễn xuôi mà âi đu trầm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm bổm đáng là một trong những cây bút tài hoa, độc đáo, uyên bác và sâu sắc nhất của văn học việt nam hiện đại.

          Tham khảo: Giáo Trình Tự Học Autocad 2D 3D Tại Trung Tâm Tin Học Sao Việt

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button