ISTANAIMPIAN Slot Online

Bandar slot 2023

bandar slot terpercaya

bandar slot 2023

bandar slot 2023

bandar slot 2023

bandar slot gacor

Tác phẩm văn học

Văn mẫu lớp 12: Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc 2 Dàn ý & 10 mẫu Việt Bắc khổ 7

phân tích đoạn 7 việt bắc của tố hữu tuyển chọn 10 mẫu kèm theo gợi ý cách viết chi tiết nhất. qua đó các bạn có thêi gợi ý học tồng, tồi tồi tồnp, tồnp tồnp, trồnp, tồnp, tồnp tồnp, tồnp, trồnp, trồnp, trồnp, trồnp tồn của củ .

phân tích việt bắc khổ 7 đã cho ta thấy được bức tranh thiên nhiên đẹp rực rỡ và đa dạng, mỗi mùa một vẻ cữc. Đồng hiện cùng với thiên nhiên là hình ảnh của con người việt bắc cần cù, chịu khó, với đôi bàn tay tài hoa và tấm thuòng chung. bên cạnh đó các bạn xem thêm: mở bài việt bắc, phân tích bài thơ việt bắc, kết bài việt bắc.

Xem thêm: Cảm nhận về đoạn cuối bài thơ việt bắc

dàn ý cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài việt bắc

dàn ý số 1

i. mở bài:

– giới thiệu tác giả, tác phẩm

– giới thiệu đoạn trich

ii. thanks bài:

* hai câu đầu: khái quát nỗi nhớ.

– hoa và người là những gì ẹp nhất của núi rừng việt bắc. “hoa” là cách nói của nghệ thuật tượng trưng cho thihi nhiên và cũng là một bộ phận của thiên.

– trong nỗi nhớ của người về, hoa và người là hai hình ảnh đồng hiện, soi chiếu vào nhau. hoa là hình ảnh đẹp nhất của thiên nhiên; người là sản phẩm kỳ diệu tuyệt vời của tạo hoá. vì vậy, khi nhớ người thì hiện lên bong hoa, khi nhớ hoa thì hiện lên bóng người ngụ ý ngợi ca vẻ đẹp người ở lại.

– trước hết, bức tranh mùa đông với “rừng xanh hoa chuối đỏ tươi”:

– Mùa đông xuất hiện bằng màu một gam màu lạnh- nền xanh mênh mông tĩnh lặng của rừng già gợi ra một xứ sở êm ềm, lặng lẽ, xa vắng… Trên cai nóg của “hoa chuối ỏ tươi” (ở đây có thể liên tưởng: màu ỏỏ của hoa chuối gợi ra ý nghĩa tượng trưng choc màu ỏ cach mạng mới ược nhen nhm,).

– Tiếp Theo, bức tranh mùa xuân với “mơ nở Trắng rừng” – một mùa xuân tràn ngập màu trắng của hoa mơ gợi sự dịu dàng, tinh khiết, Thanh bạch, mộn mơn mơ cắt.t.t.t.. rừng “như làm cho khắp no /p>

– bức tranh mùa hè hiện lên trong nỗi nhớ người đi không chỉ có màu sắc, ường nét, ánh sáng mà còn có cả âm thanh ngân vang của tiếng ve gè …”. ve kêu gọi hè, hè về là rừng phách chuyển màu .sống ở việt bắc, con người thường hay có củm xúc bâng khuâng trước những hình kẽ lá. khi tiếng ve cất lên thì chúng nhất loạt trổ hoa vàng. cach dùng từ “ổ” khá tinh tế, nhấn mạnh sự mau lẹ ột ngột của qua trình chuyển ổi của cây la, nó diễn tảc mạnh của những trận mưa vàng khi gọ.

– bộ bức tranh bốn mùa kết thúc bằng bức tranh thu: đêm thu có ánh trăng rọi qua vòm lá tạo thành khung cảnh huyền ảo. cảnh tượng này thích hợp với việc bộc lộ tâm tư thầm kín dành cho bộc lộ tâm tư thầm kín dành cho thời điểm kết ữc thúnc duh. câu thơ gợi không khí thanh bình,yên ả, báo hiệu sự bắt đầu cuộc sống yên vui. câu thơ cũng gợi sự hoà hợp giữa thiên nhiên (rừng thu) với vũ trụ (trăng) với cuộc sống thanh bình yên vui trong sự hoà hợp cụh Áng ủa ự

*hình ảnh with người việt bắc:

– bên cạnh nỗi nhớ thiên nhiên là nỗi nhớ with người việt bắc. with người là hình ảnh luôn được đan cài, xen kẽ, hoà hợp với thiên nhiên. sau mỗi câu lục nói về hoa là đến câu bát nói về người. with người gắn bó khăng khít với thiên nhiên làm cho thiên nhiên bớt vẻ hoang sơ và thêm có hồn. giữa thiên nhiên gợi cảm, with người hiện lên thật bình dị, đáng yêu và luôn gắn bó với lao động:

– hình ảnh con người trong mùa đông hiện lên với một dáng vẻ, tư thế hiên ngang trong lao động “dao gài thắt lưng”; mùa xuân lại gắn với bàn tay dịu dàng, cần mẫn của các cô gái “chuốt từng sợi giang” ( hình ảnh giống như cảnh phim quay chậm, không chỉ giúp người đọc thấy rõ đường nét, hình khối, động tác của người lao động mà còn thấy cả ý nghĩ đắn đo, thận trọng, tỉ mỉ trong từng công việc).

– Hình ảnh “Cô Gái Hái MĂng Một Mình” Trong Mùa Hạ Vừa Gợi sự cần c cù, chăm chỉ, kiên nhần lại vừa gợi cai không gian bao la, mênh mông củng rừng rừng rừt.

– nhớ người việt bắc, người về còn nhớ cả “tiếng hát ân tình thuỷ chung” . Đó là tâm hồn, là tình cảm của những with người miệt mài, chăm chỉi với công việc, lặng lẽ cưu mang Trong mình những corng ộng, cảm xúc trước ất trờc cuộc c.

iii. kết bài:

– khái quát vấn đề.

dàn ý số 2

1. mở bài:

– giới thiệu tác giả tố hữu, tác phẩm “việt bắc và khổ 7 bài thơ.

2. thanks bài:

a. hai câu đầu: khái quát nỗi nhớ:

– mở ầu là lời của người đi nói với người ở, là lời ướm hỏi thường thấy trong những khúc ca ối đáp: >

– cách xưng hô thân thiết “mình-ta” cùng câu hỏi “mình về mình có nhớ ta”: mang âm điệu tha thiết ngọt ngào như của đôi lứa yuêu

– “hoa”: hình ảnh ẩn dụ cho thiên nhiên việt bắc, thiên nhiên tôn lên vẻ đẹp của with người.

b. tám câu tiếp: bức tranh thiên nhiên và con người việt bắc.

– bức tranh mùa đông:

+ nền xanh mênh mông của núi rừng tây bắc được điểm xuyết những chấm “hoa chuối đỏ tươi”.

+ hình ảnh của with người thoáng hiện qua ánh “dao gài thắt lưng”.

→ Đặt with người trên đỉnh đèo cao, giữa “nắng cháy” và núi rừng hùng vĩ: tôn lên tầm vóc của with người.

– bức tranh ngày xuân:

+ cả núi rừng việt bắc rộng lớn được bao phủ với màu trắng của “hoa mơ”.

→ Đây là loài hoa đặc trưng, ​​​​là sắc xuân riêng của đất trời việt bắc.

  • hình ảnh người lao động “đan nón” hiện lên rất bình dị, đời thường.
  • Động từ “chuốt”: gợi ra hình ảnh của một người đang cẩn thận, tỷ mẩn vuốt từng sợi giang trong niềm say mê lao độy bà>

    – bức tranh ngày hè:

    • bức tranh thiên nhiên ngày hè sống động cả về âm thanh “ve kêu” và màu sắc “rừng phách đổ vàng”.
    • hình ảnh con người hiện lên giữa thiên nhiên là hình ảnh của “cô em hái măng”.
    • – bức tranh đêm trăng mùa Thu:

    • “Ánh trăng hoà bình”: không khí êm ả, yên bình của rừng việt bắc trong mùa thu hòa bình đầu tiên của đất nước.
    • → rừng việt bắc dưới ánh trăng đẹp lộng lẫy, huyền ảo, hoang sơ.

      + hình ảnh with người hiện ra qua âm thanh của tiếng hát: “nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”.

      c. Đánh giá chung về nội dung, nghệ thuật:

      – nội manure:

      • bức tranh thiên nhiên bốn mùa của núi rừng việt bắc đẹp phong phú, đa dạng.
      • – nghệ thuật:

        • lối thơ trữ tình chính trị với giọng thơ ngọt ngào tha thiết.
        • thể thơ lục bát, ngôn từ giản dị, cách xưng hô mình – ta quen thuộc, những lời ướm hỏi thường thấy trong những khúc ca đp.
        • chất liệu dân gian với lối vẽ tranh tứ bình, cách vẽ thường thấy trong hội họa phương Đông.
        • 3. kết bài:

          – khẳng định giá trị của đoạn thơ, bài thơ.

          cảm nhận khổ 7 việt bắc – mẫu 1

          “việt bắc” – bài thơ lục bát mang tầm vóc một trường ca dài 150 câu thơ, cảm xúc dâng lên mênh mông dào dạt. bài thơ ra đời vào tháng 10 năm 1054, ngày giải phóng thủ đô hà nội. qua bài thơ, tố hữu nói lên một cách thiết tha mặn nồng mối tình việt bắc, mối tình cách mạng và kháng chiến.

          đoạn thơ 10 câu dưới đy trích từ câu 43 ến câu 52 trong bài thơ “việt bắc” nói lên bao nỗi nhớ vô cùm thiết thủy chung ối với việt bắc:

          “ta về mình có nhớ ta,…nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung”.

          hai câu thơ đầu là lời hỏi – đáp của “ta”, của người cán bộ kháng chiến về xuôi, ta hỏi mình “có nhớ ta”. dù về xuôi, dù xa cách nhưng lòng ta vẫn gắn bó thiết tha với việt bắc: “ta về, ta nhớ những hoa cùng người”. chữ “ta”, chữ “nhớ” được điệp lại thể hiện một tấm lòng thủy chung son sắt. nỗi nhớ ấy hướng về “những hoa cùng người”, hướng về thiên nhiên núi rừng việt bắc và con người việt bắc thân yêu:

          “ta về, minh có nhớ ta,ta về, ta nhớ những hoa cùng người”.

          hai chữ “mình – ta” xuất hiện ở tần số cao trong bài thơ, cũng như ở trong hai câu thơ này đã thể hi hi hi hi hi hi hi một một cach rất ẹp tình cảm lứa đi hòa quyn trong mốt t. cho giọng thơ trở nên thiết tha bồi hồi như tiếng hát giao duyên thuở nào. Đó là sắc điệu trữ tình và tính dân tộc trong thơ tố hữu.

          tám câu thơ tiếp theo, mỗi cặp lục bát nói lên một nỗi nhớ cụ thể về một cảnh sắc, một con người cụ thụnh 4â mùa</

          nhớ mùa đông nhớ màu “xanh” của núi rừng việt bắc, nhớ màu “đỏ tươi” của hoa chuối như những ngọn lửa thắp sáng. nhớ người đi nương đi rẫy “dao gài thắt lưng” trong tư thế mạnh mẽ hào hùng đứng trên đèo cao “nắng ánh…”. with dao của người đi nương rẫy phản quang “nắng ánh” rất gợi cảm:

          “rừng xanh, hoa chuối đỏ tươiĐèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng”.

          màu “xanh” của rừng, màu “đỏ tươi” của hoa chuối, màu sáng lấp lánh của “nắng ánh” từ with dao; Màu sắc ấy hòa hợp với nhau, làm nổi bật sức sống tiềm tàng, ménh liệt của thiên nhiên việt bắc, của with người việt bắc đang làm chủ thiên nhi, l, l, l, l, l, l. tố hữu đã có một cái nhìn phát hiện về sức mạnh tinh thần làm chủ tập thể của nhân dân ta do cách mạng và kháng chiến mang l. người lao động sản xuất thì hào hùng đứng trên “đèo cao” ngập nắng và lộng gió. Đoàn dân công đi chiến dịch thì “bước chân nát đá muôn tàn lửa bay”. người chiến sĩ ra trận mang theo sức mạnh vô địch của thời đại mới:

          “núi không đè nổi vai vươn tớilá ngụy trang reo với gió đèo”.

          (“lên tây bắc”)

          nhớ ngày xuân việt bắc là nhớ hoa mơ “nở trắng rừng”. chữ “trắng” là tíh từ chỉ màu sắc ược chuyển từ i thành bổ ngữ “nở trắng rừng”, gợi lên một thế giới mơ bao phủ khắp mọi canh rừng vi bệt bắc màe m. cách dùng từ tài hoa của tố hữu gợi nhớ trong lòng ta câu thơ của nguyễn du tả một nét xuân thơ mộng, trinh bạch trong “truyện kiều”:

          “cỏ non xanh tận chân trời,cành lê trắng điểm một vài bông hoa”.

          nhớ “mơ nở trắng rừng”, nhớ người thợ thủ công đan nón “chuốt từng sợi giang”. “chuốt” nghĩa là làm bong lên những sợi giang mỏng mảnh. Có Khéo Léo, Kiên nhẫn, tỉ mỉic có thể “chuốt từng sợi giang” ể đan thành những chiếc Nón, chiếc mũc mũc vụ khán “ển” ịn “ịn” ịn “ịn” ịn “ịn” ịn “ịn” “ịn” ịn “ịn” ịn “ịn” ịn “ịn” ịn “ịn” ịn “ịn” ịn “ịn” ịn “ịn” ịn “?. , tính sáng tạo của đồng bào việt bắc.mùa xuân việt bắc thật đáng nhớ:

          “ngày xuân mơ nở trắng rừng,nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang”.

          về vềt bắc là nhớ mùa hè với tiếng sees kêu làm nên khúc nhạc rừng, là nhớ màu vàng của rừng phach, nhớ thiếu nữ đi “hai m ột mừnh, gi r.

          “ve kêu rừng phách đổ vàng,nhớ cô em gái hái măng một mình”.

          một chữ “đổ” tài tình. tiếng ve kêu như trút xuống “đổ” xuống thúc giục ngày hè trôi nhanh, làm cho rừng phách thêm vàng. xuân diệu cũng có câu thơ sử dụng chữ “đổ” chuyển cảm giác tương tự: “Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá…” (thơ duyên – 1938). câu thơ “nhớ cô em gái hái măng một mình” là câu thơ đặc sắc, giàu vần điệu, thanh điệu. có vần lưng: “gái” vần với “gái”. có điệp âm qua các phụ âm “m”: “măng – một – mình”. Đây là những vần thơ nên họa nên nhạc, tạo nên một không gian nghệ thuật đẹp và vui, đầy màu sắc âm thanh. “cô em gái hái măng một mình” vẫn không cảm thấy lẻ loi, vì cô đang lao động giữa nhạc rừng, hái măng để góp phần “nuôi quân” vục. cô gái hái măng là một nét trẻ trung, yêu đời trong thơ tố hữu.

          nhớ mùa hè rồi nhớ mùa jue việt bắc, nhớ khôn nguôi, nhớ trăng ngàn, nhớ tiếng hát:

          “rừng thu trăng rọi hòa binh, nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung”.

          trăng xưa “vàng gieo ngấn nước cây lồng bóng sân”. trăng việt bắc trong thơ bác hồ là “trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”. người cán bộ kháng chiến về xuôi nhớ vầng trăng việt bắc giữa rừng thu, trăng “rọi” qua tán lá rừng xanh, trăng thanh mát rượi màu “hòn. “Ai” là ại từ nhân xưng phiếm chỉ, “nhớ ai” là nhớ vềt cả, về mọi người dân việt bắc giàu tình nghĩa thủy chung, đã hi sin

          Đoạn thơ trên đây dào dạt tình thương mến. nỗi thiết tha bồi hồi như thấm sâu vào cảnh vật và lòng người, kẻ ở người về, mình nhớ ta, ta nhớ mình. tình cảm ấy vô cùng sâu nặng biết bao ân tình thủy chung. năm tháng sẽ qua đi, những tiếng hát ân tình thủy chung ấy mãi mãi như một dấu son đỏ thắm in đậm trong lòng người.

          Đoạn thơ mang vẻ đẹp một bức tranh tứ bình đặc sắc, đậm đà phong cách dân tộc. Mở ầu cuộc khang chiến chống thực dân phap pen mùa đông năm 1946, ến Mùa Thang 10 – 1954, Thủ đô Hà nội ược giải phong – tố hữu cũng thể hi ỗ ố ố ố ố đ đ đ đ Thurs, theo dòng chảy lịch sử. MỗI MộT NÉT ẹP Riêng dạt dào sức sống: màu xanh của rừng, màu ỏi ươi của hoa chuối, màu trắng của hoa mơ, màu vàng của rừng pharc, màu trắng Hò hò h. thiên nhiên việt bắc trong thơ tố hữu rất hữu tình, mang vẻ đẹp cổ điển. With người ược nói ến không phải là ngư, tiều, Canh, mục mà là người đi nương đi rẫy, là người đan Nón, là cô Em gái hai măng, là những ai đang hat ânt. tất cả ều thể hiện những pHẩm chất tốt ẹp của ồng bào vi vi ệt bắc: cần cù, làm chủ thiên nhiên và làm chủc cuộc ời trong lao ộng, kiên nhhi, khém, tadn, tadnh, tadnh, tadnh, tadnh, tadnh, tadnh, tadnhn, tadnhn, tad , tadnhn, swallow, tadnhn, swallow, t. trunhn, trunt. thủy chung với cách mạng và kháng chiến.

          một giọng thơ ngọt ngào, tha thiết bồi hồi cứ quyện lấy tâm hồn người đọc. nỗi nhớ ược nói ến trong “việt bắc” cũng như trong đoạn thơ này cho thấy một nét ẹp trong pHong cach thơ tố hữu: chất trữ tình công dân và tíh dân tộc, màu sắc cổc cổc cổc cách hài hòa.

          hình tượng đẹp, phong phú, gợi cảm. MộT KHông Gian NGHệ Thuật ầy sức sống, với những ường nét, âm Thanh, Màu sắc, ANH Sáng, Cấu Trúc Cân xứng Hài Hòa, ểi Trong Tân Ta Một ồt ưt đt đt đt đt đt đt đt đt đt ưt ưt ư đt. việt bắc thật là hay…”.

          thơ đích thực “là ảnh, là nhân ảnh…, từ một cái hữu hình nó thức dậy được những vô hình bao la” (nguyễn tuân). Đoạn thơ trên đây gợi lên trong lòng ta tình mến yêu việt bắc, tự hào về đất nước và con người việt nam. Đoạn thơ “nhịp mãi lên một tấm lòng sứ điệp”, để ta thương, ta nhớ về mối tình việt bắc, mối tình kháng.

          chiến.

          cảm nhận khổ 7 việt bắc – mẫu 2

          lịch sử dân tộc không ít những trang viết bằng thơ. một trong những trang viết tiêu biểu ấy là thơ tố hữu – một nhà thơ lớn của thơ ca cách mạng việt nam. ta bắt gặp trong thơ tố hữu chặng đường cách mạng của dân tộc. Các sự kiện, các dấu mốc của lịch sử việt nam suốt hơn nửa thế kỷ từ khi ảng ra ời ến sau chiến thắng mùa xuân 1975 ược ông ghi lại trong những vần thơ tì tình tình tình cách mạng tha Thi việt bắc là một trong số đó. bài thơ ghi lại sự kiện Đảng và nhà nước chuẩn bị rời việt bắc về hà nội sau cuộc kháng chiến chống pháp thắng lợi. Trong Bài Thơ Của Mình, Tố Hữu đã Thể Hiện những tình cảm Tha Thiết Của Người đi – Kẻ ở, Thể Hiện Những cảm nhận sâu sắc của tac giả về thiên nhiên và ngườt vi. Điều này được thể hiện rõ nét qua đoạn thơ:

          ta về mình Co nhớ ta, ta về, ta nhớ những hoa cùng ngườirừng xanh hoa chuối ỏ tươiđèo cao nắng ange dao gài thắt lưngày xuân mơ nở Trắng rừngnhớ người đ gái hái măng một mìnhrừng thu trăng rọi hòa bìnhnhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung

          đoạn thơ là một bức tranh việt bắc qua bốn mùa và hàm chứa một nhớ nhung da diết cũng như biểu lộ tấm lòng thủy của tác>

          hai câu ầu của đoạn thơ là lời hỏi và kể của người ra đi, muốn biết lòng người ở lại như thế nào và tực lộ tấm lòng mình. tám câu tiếp theo vẽ nên thiên nhiên việt bắc đầy thơ mộng và con người việt bắc đầy thân thương qua lời của người đi. Ầu tiên mùa đông xuất hiện với những bông chuối ỏ rực trên nền rừng xanh thẫm của những buổi hoàng hôn và hình ảnh conngư ỏ tiếp đến là mùa xuân rực rỡ màu trắng của mơ và hình ảnh người đan nón. rồi mùa hạ đến đầy màu vàng của rừng phách và đầy âm thanh của tiếng ve. with người lại xuất hiện dưới hình ảnh cô gái một mình đang hái măng. kết thúc là rừng thu ngập ánh trăng và không gian ngập tiếng hát. cứ mỗi câu thơ tả thiên nhiên lại có một câu thơ tả with người, with người hòa quyện trong thiên nhiên nhưng không trong thinn nhiên, ộng và luôn, ộng và luôn, ộng và luôn, ộng và luôn cho with người.

          có thể nói đây là một đoạn thơ với nhiều nghệ thuật tinh tế, tình cảm chân thực, xứng đáng là đoạn thơ hay nhế. ngay từ câu mở đầu, lời của người đi đã có một sức truyền cảm đặc biệt nhờ tính mộc mạc chân thực của nó. câu thơ chỉ như một câu nói bình thường nhưng lại rất chân thành làm người đối diện xúc động. Nó ơn giản song Lại da diết, thể hi ược sự mr mỏi của người ặt câu hỏi muốn biết tình cảm người kia dành choc mình cũng như một ước mong: hãy nhớ tôi nhé! như muốn chứng tỏ tình cảm của mình người đặt câu hỏi lại kể hàng loạt những kỉ niệm về cảnh, về người:

          Đang xem: Phát triển ngôn ngữ: Thơ “Thỏ bông bị ốm”

          ta về ta nhớ những hoa cùng người

          cái đẹp của câu thơ là hình ảnh hoa cùng người, bởi chăng con người cũng là một bông hoa trong vườn hoa sự sống. hình ảnh tạo nên nét hài hoà giữa thiên nhiên và con người, hoa và người tôn vẻ đẹp của nhau. bốn câu lục bát sau tả bức tranh bốn mùa với những hình ảnh, màu sắc tươi tắn và âm thanh rộn ràng. dù là mùa đông hay mùa hạ, mùa xuân hay mùa jue, tất cả đều có màu tươi vui. màu đỏ của hoa chuối làm cho mùa đông bớt lạnh. màu trắng của hoa mơ và màu vàng của rừng phách càng tô thêm vẻ rực rỡ của thiên nhiên một sự êm ả, thơ mộng và cảm ginhƒc tất cả những đường nét đó vẽ nên bức tranh tứ bình đặc sắc bởi lời thơ mềm mại. Song nếu chỉ là bức tranh thì chưa ủ bởi thiếu âm thanh thiên nhiên việt bắc: ta về, ta nhớ những hoa c c ”người, không thiếu âm thanh, tác giả chọn tiếng ve là một sự lựa chọn hợp lý và mang tính tiêu biểu. bởi ở việt nam, nói đến tiếng ve là người ta nghĩ ngay đến mùa hè. tiếng ve rảch tuy bình thường nhưng là một biểu tượng bằng âm thanh cho mùa hại với màu vàng rất riêng của việt bắc tạo nên một sự kết hợp nghe – nhìn ặ vừa có nét chung của đất nước. phải chăng dụng ý của tác giả là để từ đó, dù mai sau có ở đâu, khi nghe tiếng ve kêu, ai cũng có thể liên tưởng và nhớạt vi bớạt? vậy là thiên nhiên việt bắc, chỉ qua vài câu thơ đã ược miêu tả ầy ủy ủ và mang tínnh cách riêng ộc đáo với hình ảl ảl se knh vchàm.

          trên nền thiên nhiên tuyệt đẹp đó, with người hiện ra trong tư thế chủ động và đầy sức sống. bốn câu bát nói về con người cũng rất tinh tế và tình cảm. tác giả chọn lọc phác họa những hình ảnh con người Lao động thấp thoáng nhưng đủ sức gợi. Đó là hình ảnh người đi rẫy, đan nón, hái măng, hay kín đáo hơn một tiếng hát khi lao động hay trong một đêm sinh hoạt văn nghệ. hình ảnh nắng ánh dao gài thắt lưng rất đặc trưng khoẻ khoắn và vui tươi. “nắng” như tiếp thêm sự sống động cho with người chứ không mang vẻ gay gắt. khi nhớ về hình ảnh người đan nón, tác giả gián tiếp bày tỏ lòng biết ơn đối với những đóng góp của việt bắc cho kháng chiến. một cách bày tỏ kín đáo và tế nhị! kí ức về cô em gái hái măng rất tình cảm bởi cách sử dụng từ “cô em gái” một cách trìu mến. hơn nữa cảnh thiên nhiên thật rực rỡ, tươi đẹp, đầy âm thanh và màu sắc sống động. Cuối cùng, kỉ nệm về tiếng hat gây cho người ối thoại của nhân vật trữ tình xưng “ta” cũng như cả người ọc ựọ sự sth xúc bởi tiếng hat xuất phát pHát tâ tâm đi là một kỷ niệm, một tình cảm êm dịu dà l. tiếng hát ấy phải chăng cũng chính là tâm hồn của tác giả.

          tố hữu có biệt tài chọn lọc hình ảnh và phối hợp ánh sáng rất độc đáo. Ông có một tâm hồn nhạy cảm và có khả năng truyền cảm xúc của mình cho người khác. chẳng hạn như chỉ với hai câu thơ:

          em ơi ba lan mùa tuyết tanĐường bạch dương sương trắng nắng tràn.

          tâm hồn tố hữu say mê và mạnh mẽ nhưng cũng rất sâu lắng và thủy chung. Với tố hữu, chính trị là một nguồn thơ thực sự, ông say mê sống với lý tưởng cach mạng và với niềm tin chân thật, ông muốn mang lí tưởng đó ến choc của minh. một điều đáng tiếc là những tập thơ sau này của ông như ra trận, máu và hoa có phần trở nên khô khan, đôi khi mang nặng tính giết. tuy nhiên, đoạn thơ vừa được phân tích ở trên là một bằng chứng hùng hồn cho tài năng sáng tạo của ông. với tôi, đoạn thơ thực sự là một điểm son trong những sáng tác của tố hữu mang đậm tính dân tộc và cảm xúc chân thực.

          cảm nhận khổ 7 việt bắc – mẫu 3

          bài thơ “việt bắc” ra đời vào tháng 10 – 1954, rút ​​trong tập “việt bắc” – tập thơ kháng chiến của tố hữu. sau hơn ba ngàn ngày khói lửa, hồ chí minh cùng đoàn quân chiến thắng tiến về thủ đô. trong bối cảnh lịch sử hào hùng ấy. tố hữu đã sáng tác bài thơ này. Đy là một trong những đoạn thơ tiêu biểu nhất “việt bắc” thể hi một cach tập trung vẻ ẹp giá trị tưng và nghệ thuật của thơ tố hữu.

          bao trùm lên toàn bộ đoạn thơ là nỗi nhớ của người cán bộ kháng chiến đối với cảnh và người việt bắc. nỗi nhớ tha Thiết, bồi hồi thể hi ện tình cảm thủy chung, nặng tình nặng nghĩa giữa “ta” với “mình”, giữa kẻi người về, giữa người cann bộ kháng cle

          “ta về, mình có nhớ tata về ta nhớ những hoa c cùng người, … nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang… nhớ cô em gái hái măng mộ

          chữ “nhớ” như mộn láy trong khúc ca tâm tình làm cho vần thơ lục bát trở nên ngọt ngào sâu lắng.

          trong 5 câu thơ của đoạn trích thì câu 2 mang ý nghĩa khái quát: “ta về, mình có nhớ ta – ta về, ta nhớ những hoa cùng người”. câu nào cũng có hình ảnh thiên nhiên việt bắc, câu nào cũng có hình ảnh con người việt bắc.

          hình ảnh thiên nhiên trong đoạn thơ của tố hữu đẹp đẽ, tươi sáng, thơ mộng, đầy sức sống đến lạng thư. nhà phê bình văn học hoài thanh đã nhận xét: “những câu thơ của tố hữu viết về thiên nhiên trong việt bắc có thể sánh với bất kỳ đoạn thơ miêu thiên nhc cổc. thiên nhiên trong thơ tố hữu đa dạng độc đáo. bốn Câu thơ là bức tranh bốn mùa trong một năm, mỗi mùa lại mang một sắc this riêng biệt. đoạn thơ làm ta liên tưởng ến bức tranh tứ bình trong “Truyện kiều” qua ngòi bút tht thet thi à p>

          “sen tàn cúc lại nở hoa,sầu dài ngày ngắn, đông đà sang xuân”.

          với tố hữu, cảnh rừng việt bắc khi mùa đông đến là một màu xanh bạt ngàn, điểm tô, thắp sáng bởi “hoa chuối ưỏ t”. thơ nên họa đã làm hiện lên vẻ đẹp hoang sơ và tráng lệ của những cánh rừng việt bắc. khi mùa xuân ến “mơ nở Trắng rừng” một vẻ ẹp trong trắng, Thanh khiết, tinh khôi gợi cảm giác thơ mộng và bâng khuâng – một sức sống bừng bừng dậy “trắy Chỉc việt bắc mới có rừng phach vàng rực trong mùa h. sự chuyển ổi của thời gian, sự chuyển vần từ xuân qua hè ược thể hi hi âm vì thời gian cũng mang màu sắc. Trước mắt người can bộ khang chiến là những rừng phach đang ngả dần sang màu vàng rực khi mùa hè ến Trong âm thanh rộn rộn rộn rộn rã ti ti ta nhớ ến câu thơ của xuân diệu trong bài “thơ duyên”: “ổ trời xanh ngọc qua muôn lá. Thu ến nơi nơi ộng tiếng huyền. ” dịu mát.ta bồi hồi nhớ lại câu thơ trăng của bác viết những năm đầu kháng chiến: “trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa” (cảuya).

          bức tranh thiên nhiên trong thơ tố hữu tươi sáng, gợi cảm, thơ mộng và đầy màu sắc thẩm mỹ. mỗi câu thơ là một phiên cảnh với mảng màu và nét tài hoa. màu xanh của rừng già, màu ỏ tươi của hoa chuối, màu trắng của hoa mù mùa xuân, màu vàng rực của rừng phách mùa hạ, màu xanh hòa ị cị NGHệ Thuật phối sắc tài tình của tố hữu trong miêu tả đã làm hiện lên bức tranh thiên nhiên tươi ẹp, ầy sức sống như Bác hồ đt:

          “cảnh rừng việt bắc thật là hay”…

          (cảnh rừng việt bắc)

          thiên nhiên việt bắc còn đẹp trong sự hòa hợp gắn bó với con người đang sống và hoạt động. vì vậy, thiên nhiên việt bắc không hoang vu buồn tẻ mà trái lại, nó tràn đầy sức sống – sức sống mãnh liệt của một đgấn. with người được nói tới trong đoạn thơ này rất đẹp và hữu tình. trước hết là con người xuất hiện trong khung cảnh lao động, trong sự hòa hợp và chan hòa với thiên nhiên.

          “Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng” – là một trong những câu thơ đặc sắc của đoạn thơ. câu thơ được coi là sự phát hiện độc đáo của tố hữu mang màu sắc “rất việt bắc” như cách nói của xuân diệu. Đồng bào việt bắc lúc đi rừng thăm rẫy, làm nương đều gài dao ở thắt lưng. trên tầm cao của đèo, ánh sáng mặt trời chiếu vào những con dao ấy, tạo nên sự phản quang rực rỡ, lấp lánh. Chỉ Một Câu Thô Thôi Mà NGườI ọC Có thể cảm nhận ược hình ảnh mạnh mẽ, hào hùng của with người việt bắc Trong tưn lao ộng, Làm gt thiên nhii, Trong Thín ộn ộn ộ phải có một tâm hồn thi sĩ tinh tế, sự quan sát sắc sảo mới viết được những câu thơ hay như vậy. with người kháng chiến mang tầm vóc thời đại là người sản xuất hay người chiến sĩ đều mang tư thế hào hùng:

          “núi không đè nổi vai vươn tớilá ngụy trang reo với gió đèo”.

          (lên tây bắc)

          nhớ “mơ nở trắng rừng” trong những ngày xuân cũng là sự bồi hồi “nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang”. tác giả viết về con người việt bắc trong một khung cảnh cụ thể, một công việc cụ thể. từ “chuốt” trong câu thơ là trau chuốt, làm bong lên, làm đẹp thêm lên. chữ “từng” (từng sợi giang) gợi tả đức tính cần mẫn, cách làm tỉ mỉ và chịu khó. có khéo tay mới “chuốt từng sợi giang” mỏng và bóng ể đan thành những chiếc nón xinh xắn, một trong những vật phẩm mỹ nghệ thủ công công with người cần c cù và tài hoa ấy thật đáng “nhớ” vì như nguyễn đình thi đã từng ca ngợi: “tay người như có pHép tii – Trên tre la la cũng dệt nghìn bài thơ”. thế là cùng với chiếc nón bài thơ của xứ huế được nói đến trong dân ca, ta biết thêm chiếc nón đan bằng sợi giang của viủt bắpthc.

          câu thơ “nhớ cô em gái hái măng một mình” là câu thơ hay ở vần điệu. sự hiệp vần: “gai – gai” (vần lưng) và cach sửng pHụ âm “m” liên tiếp của các từ “măng – một – mình” tạo châu thơ ẫn d đa Thanh, mang cô gái việt vaệt bắc trẻc trr , xinh tươi, lạc quan yêu ời, đi hái măng giữa rừng vầu rừng nứa một mình trong khúc nhạc rừng, tuy chỉ có “mìt mình” mà ch with người ấy đang làm chủ thiên nhiên, làm chủ cuộc đời. giữa một không gian nghệ thuật đầy màu sắc và âm thanh của suối rừng, cô gái việt bắc xuất hiện thật hồn nhiên và đáng yêu lữu! câu kết của đoạn thơ: “nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung” nói lên vẻ đẹp tâm hồn người việt bắc. “ai” là đại từ phiếm chỉ gợi lên bao hoài niệm, bâng khuâng nghĩa tình thủy chung. tiếng hát ân tình thủy chung giữa “ta” với “ai” ược thử toch trong cay ắng ngọt bùi, trong máu lửa, “mười lăm năm ấy thiết tha mặngnấnnes

          đoạn thơ của tố hữu viết về thiên nhiên chiến khu bất khả xâm phạm “rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”. có thể nói, tố hữu không chỉ ca ngợi việt bắc mà còn viết nên những vần thơ ẹp nhất ca ngợi ất nước và ngưửn ời việt

          Đoạn thơ thấm đẫm tình người. nỗi nhớ thiết tha đã thấm sâu vào cảnh vật, vào lòng người – kẻ ở người về. vần thơ lục bát với âm điệu ngọt ngào, bồi hồi như câu hát giao duyên “mình – ta” thuở nào. chữ “nhớ” được điệp lại nhiều lần diễn tả tình thương nỗi nhớ vơi đầy dào dạt…

          “việt bắc” là một trong những bài thơ lục bát hay nhất của tố hữu. Đoạn thơ trên tiêu biểu cho cái hay, cái đẹp của “việt bắc”. ngòi bút nghệ thuật mang tính kế thừa và sáng tạo độc đáo, từ âm điệu trữ tình ca dao đến tả ​​cả ​​nh ngụ tình đặc. cảnh và người đều đẹp và đáng yêu mang sức sống và khí thế của thời đại mới. cấu trúc đoạn thơ mang vẻ đẹp tứ bình cổ điển, chặt chẽ, cân xứng, hài hòa cho ta nhiều ấn tượng và cảm xúc thẩm mĩ. thơ là tấm lòng, tiếng lòng. Đoạn thơ trên đây là tấm lòng, tiếng lòng của người cán bộ kháng chiến đối với việt bắc “thủ đô gio ngàn”.

          cảm nhận khổ 7 việt bắc – mẫu 4

          Ân tình và chung thủy – đó là một nét đẹp trong rất nhiều nét đẹp của con người cách mạng. nét đẹp ấy thể hiện trong nhiều tác phẩm văn học thời kì kháng chiến chống pháp và chống mỹ. ta cũng bắt gặp nét đẹp ấy trong việt bắc của tố hữu. tập trung, tiêu biểu nhất là ở đoạn thơ:

          “ta về mình có nhớ ta…nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”

          mười câu thơ trên là đoạn thơ thứ 7 của bài thơ việt bắc. Đó là bức tranh toàn cảnh và tiêu biểu của việt bắc qua bốn mùa trong năm. bức tranh ấy rực rỡ, tươi tắn nhưng cũng bâng khuâng, man mác vì nó được lọc qua nỗi nhớ của người về xuôi. nỗi nhớ được bộc lộ tha thiết trong buổi chia tay:

          ta về mình có nhớ tata về ta nhớ những hoa cùng người.

          hai lần “ta về” láy lại ở đầu câu – cùng một thời điểm chia tay, nhưng câu trên là hỏi người, câu dưới là giãi bìnhòng. cái giọng thơ tâm tình của tố hữu ở đây thật ngọt ngào dễ thương. cuộc chia tay giữa người kháng chiến và người việt bắc, giữa miền ngược với miền xuôi đã trở thành một cuộc giã bạn đôi (ộc giã bạn đôi). nỗi nhớ về những ngày gian nan gắn bó với cảnh và người việt bắc cứ hiện dần trong tâm trí người đi. cảnh vật, with người việt bắc, cái gì cũng đáng yêu, đáng nhớ. nhớ trước nhất là hoa cùng người. hoa và người hòa quyện trong nỗi nhớ. nhớ hoa là nhớ tới cai ẹp của thiên nhiên việt bắc, mà cai ẹp của việt bắc không thể tách rời với cai ẹp của những with người việt bắc đ tranh việt bắc, trước tiên là vẻ đẹp của sự gắn bó giữa thiên nhiên và con người.

          bức tranh đó được diễn tả bằng những câu thơ êm ả, nhẹ nhàng. có màu sắc tươi tắn rực rỡ, có ánh sáng lung linh chan hoà, có âm thanh vui tươi, đầm ấm. cảnh và người hòa quyện vào nhau: bốn cặp lục bát tả bốn mùa, thì câu trên nhớ cảnh, câu dưới nhớ người. mà cảnh nào, người nào được nhắc tới cũng đều có cái riêng để nhớ. tất cả đã hiện lên trước mắt ta một bức tranh việt bắc tuyệt diệu, nên thơ qua nét bút chấm phá tài tình của tác giả.

          mỗi mùa ược nhà thơ nhớ lại bằng một nét tiêu biểu nhất, với cach diễn tả tinh tế gợi cảm, nhớ mùa đông việt bắc là nhớ tới “rừng xanh chuối”. Giữa Cái Bạt Ngàn Của Màu Xanh, Hiển Hiện Một Màu sắc ấm Nóg (Tươi ỏ), Bức Tranh Mùa đông của việt bắc đâu còn cai ạnh, lạnh xuân sang sắc , thơ mộng: “ngày xuân mở nở trắng rừng”. cảnh này có gì đó giống như cảnh bác về nước:

          Ôi sáng xuân nay, xuân 41trắng rừng biên giới nở hoa mơbác về… im lặng. with chim hótthánh thót bờ lau, vui ngẩn ngơ…

          (theo chân bác, tố hữu)

          bốn cặp lục bát sau tố hữu dùng để tả cảnh hè đến và cảnh mùa Thurs. nếu như sắc màu chủ ạo của cảnh ộng là màu xanh điểm vào đó có sắc hoa tươi ỏ, của cảnh xuân là màu trut. Đây là một câu thơ vào loại hay nhất của bài thơ việt bắc. câu thơ sáu chữ mà thấy được sự chuyển đổi của cảnh sắc thiên nhiên. câu thơ ấy rung lên một tiếng ve kêu không dứt trong màu vàng chói chang của rừng phách dưới nắng hạ. cuối cùng, cảnh jue hiện ra với màu sắc dịu hiền của ánh trăng, màu của mơ ước về cuộc sống hoà bình giữa những ngày. cảnh nào cũng đẹp, mùa nào cũng đáng yêu và mỗi mùa là một bức tranh nên thơ, kỳ thú.

          bức tranh bốn mùa ấy còn ánh lên vẻ đẹp đằm thắm của con người việt bắc. cảnh làm nền cho người và người gắn với cảnh, chúng quyện hoà vào nhau và tô điểm cho nhau. dường như những cảnh ấy phải có những con người này và nhà thơ đã đưa vào bức tranh việt bắc những con người thật bình dị đáng yêu: hình ảnh người lên núi với lưỡi dao lấp lánh ánh nắng cạnh sườn, bàn tay “chuốt từng sợi giang” của người đan nón và “cô em gái hái măng một mình” giữa khúc nhạc ve ran và sắc vàng rừng phách. cả tiếng hát ân tình nữa cũng làm cho rừng thu êm dịu và ánh trăng hoà bình toả sáng lung linh.

          không hiểu việt bắc sâu sắc, không yêu việt bắc nồng nàn và nhớ việt bắc tha thiết thì không thểng lên bức tranh qu. nhưng để có bức tranh này, còn có quan điểm đúng đắn và cách nhìn tiến bộ của nhà thơ cách mạng. khac với những cai nhìn sai lệch trước đy về miền ni và with người miền nii là nơi “ma thiêng nước ộc” với những with người dữ tợnn, kénm vănn ầt ầt ìt ìt ìt. , thương yêu và ưu ái với quê hương cách mạng. bức tranh thơ này chính là bắt nguồn từ sự gắn bó chung thủy, từ lòng nhớ thương sâu nặng của nhà thơ đối với cƣnh và

          tình cảm nhớ thương tha thiết ấy là âm hưởng bao trùm cả đoạn thơ và nhịp điệu dàu dàng trầm bổng của thể lục bát làm choc âm hưởng đó b ki ế Kết cấu của bài thơ việt bắc là kết cấu ối đáp, có và mình, co người đi kẻ ở, nhưng thực ra đó chỉ là sự phân tha một chủt chủ thể tì tình.

          khép lại đoạn thơ là tiếng hát ân tình, thuỷ chung của người chiến sĩ cách mạng miền xuôi, của đồng bào việt bắc. tiếng hát ấy vang trong lòng người đi, luôn nhắc nhớ những ngày tháng nghĩa tình sắt son. tiếng hát ấy là chiếc cầu nối giữa tấm lòng với tấm lòng, giữa quá khứ, hiện tại và cả tương lai.

          cảm nhận đoạn 7 việt bắc – mẫu 5

          kể về những thành tựu xuất sắc của vĂn học việt nam thời kì khang chiến chống phap xâm lược, co lẽ chung ta không thể nào không nhắc ến việt bắc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Đây là một bài thơ mang đậm màu sắc dân tộc, tiêu biểu cho phong cách thơ tố hữu. thông qua đó, thể hiện niềm nhớ thương tha thiết và tình cảm sắt son, đằm thắm của nhân dân việt bắc với cách mạng, với Đảng, với bác hồ, đồng thời cũng thể hiện tình cảm của người cán bộ kháng chiến với thiên nhiên, núi rừng và with người việt bắc. Đoạn thơ gồm năm câu lục bát nhắc lại những cảnh thân thiết và tươi ẹp nhất về cánh và người việt bắc ứ c hứ cồi

          “ta về, mình có nhớ ta…nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung”

          hai câu thơ mở đầu đã mang cảm xúc chung cho toàn đoạn. “ta” là người ra đi mà cũng là chính tác giả. Ở đây đoạn thơ kết cấu theo lối đối đáp thông thường trong dân ca truyền thống. do đó, đây chính là lời nói ngọt ngào của người ra đi với người ở lại ể liên tưởng đây là một thiếu nỡng ƌ và câu hỏi từ này là cai miền cao.

          ta về mình có nhớ tata về ta nhớ những hoa cùng người.

          “hoa và người” thực là nỗi nhớ về thiên nhiên và con người việt bắc. Ở đây, thiên nhiên hòa điệu với con người, giữa chúng ngoài mối quan hệ tương hỗ còn có mối tương sinh lẫn nhau. việt bắc sinh ra with người và with người làm nóng ấm quê hương việt bắc.

          tiếp theo, tám dòng lục bát còn lại như là một bức tranh tứ bình về thiên nhiên và con người nơi đây. với bốn dòng lục, nhà thơ đã miêu tả phong cảnh núi rừng qua bốn mùa, mỗi mùa là một bức tranh thiên nhiên có nét đṹp ringê.ng qua đây, ta thấy chỉ riêng đoạn thơ này đã thấm đậm tính chất dân gian.

          Đầu tiên là bức tranh tả cảnh và khơi gợi cho chúng ta tình cảm mến thương của mùa đông việt bắc. tại sao lại là mùa đông? vì đây là hồi ức của tác giả trong giờ phút chia tay. chúng ta còn nhớ, vào một đêm mùa đông 1946, hồ chí minh đã kêu gọi toàn dân kháng chiến. Ặc biệt ở hà nội, những người lính cảm tử sau hai tháng giam chân ịch trong thành phố đã bí mật vượt sông hồng ể lên vim cách. sự kiện này, đến tận bây giờ vẫn sống mãi bởi một khúc hát quen thuộc:

          Đêm cái đêm rét quá chân cầuanh, anh đã hẹn ngày mai trở lạisông, sông hồng bên bờ hát mãitỏ niềm tin khúc khải hoàn ca.

          lưu trọng lư trong một mùa đông đã từng viết:

          Đôi mắt em lặng buồn,nhìn tôi mà không nói.tình đôi ta vời vợi,có nói cũng vô cùngtrời hết một mùa đôngkhông một lần đã>

          thế mà, ở chốn number sâu xa. thông qua bức tranh, ta thấy dù mùa đông lạnh giá nhưng sự sống núi rừng vẫn cứ như tuôn trào, cảm giác đem đến cho lòng ngư>

          thiên nhiên đáng yêu như thế, còn con người thì sao? ta xét tiếp câu hát:

          Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.

          thời gian được xác định bởi yếu tố “ngày xuân”. chính ấn tượng thời gian này tạo sự vận động, sinh sôi nảy nở. không gian ở đây như là cổ tích. mới vừa rồi màu xanh bạt ngàn điểm hoa chuối đỏ, bây giờ nở bung ra những rừng mơ trắng muốt thoảng hương thơm. cái màu trắng dìu dịu tinh khiết ấy phủ lên cả cánh rừng, gợi lên trong lòng ta một cảm giác thơ mộng bâng khuâng. ngoài ra màu trắng của hoa mơ gợi cho người ta cái thanh thoát hơn, đem lại cho lòng người sự thanh thản, thảnh thơi. câu thơ làm cho ta thấy dường như màu xanh đã bị lấn lướt. mùa xuân ở đây không tưng bừng như mùa xuân của xuân diệu mà nó đến một cách lặng lẽ, âm thầm nhưng không kém niềm vui.

          nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang.

          mùa xuân miêu tả trong câu thơ rất đặc trưng cho mùa xuân việt bắc. sợi giang là sản phẩm của việt bắc. do vậy, người lao động đó là người việt bắc chứ không phải là người miền xuôi. nhìn thấy được từng sợi giang, tức là con người được nhìn ở tầm gần.

          thế rồi, khoảnh khắc của mùa xuân cũng qua mau, with người tiếp tục sống cuộc sống của họ.

          ve kêu rừng phách đổ vàngnhớ cô em gái hái măng một mình.

          bức tranh gợi sự chú ý cho người đọc bằng thị giác, lẫn thính giác. Đầu tiên, cái độc đáo ở đây chính là âm thanh, âm thanh mùa hạ, tiếng “ve kêu”. câu thơ tạo ra hình ảnh nhân hóa. with ve là loài vật, vậy mà nó biết kêu, biết gọi, nó xui khiến rừng phách “đổ vàng”. chúng ta nên dành một ít thời gian để tìm hiểu cái rừng phách kỳ lạ này. phách là một loài cây thân gỗ ở rừng việt bắc, nở hoa vàng vào đầu mùa hạ. tiếng ve kêu râm ran đây đó báo hiệu mùa hạ, nhưng lúc này đã là cuối hạ. lá cây bắt đầu chuyển sang màu vàng, cả rừng phách thay áo mới, chiếc áo vàng óng ánh dưới ánh nắng mặt trời. cảnh thiên nhiên ẹp và rực rỡ thêm lại càng lãng mạn hơn, vì trong canh rừng bạt ngàn ấyc có thêm bonger dáng của một sơn m ჻ n m ჻ t sơn m ჻ trong thơ nguyễn bính, nhà thơ của đồng quê trong phong trào th.

          Đây là khổ thơ thứ nhất trong bài thơ cô hái mơ. ta thấy có sự giống nhau rất ngẫu nhiên: cũng là rừng núi và cô gái đang làm việc. chỉ có điều ở đây là “hái mơ” chứ không phải “hái măng”. Từ “Hái” ở đây dường như không thể thay thế bằng một ộng từ khác như bẻ, ốn … vì chỉco nó mới pHù hợp với nért dịu dàng, uyển chuyển, mềm mạm mại mại côi côi mduc. ta hãy thử tưởng tượng bức tranh mùa hạ như thế này đẹp biết bao! cảnh thiên nhiên tuyệt mỹ như thế lại khảm chạm thêm vào hình ảnh một người thiếu nữ nhẹ nhàng làm việc. quả thật bức tranh vừa đẹp vừa có hồn. rõ ràng thiên nhiên và con người đã hòa quyện vào nhau, tô điểm cho nhau.

          cuối cùng đoạn thơ kết thúc bằng hình ảnh mùa thu cũng không kém phần đẹp đẽ:

          rừng thu trăng rọi hòa bìnhnhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung

          câu thơ đã xác định rõ, đây là mùa Jue. thiên nhiên mùa thu được miêu tả bằng ánh trăng. việc sử dụng hình ảnh trăng thật ra cũng không có gì độc đáo và mới mẻ. tuy nhiên, đặt vào hoàn cảnh việt bắc lúc bấy giờ, ta thấy được niềm mơ ước hòa bình của người cán bộ cũng như viᇯ toân b. tất cả đều nói lên niềm tin tưởng chiến thắng sẽ đến với cách mạng, với đất nước.

          câu thơ thiếu cụ thể nên with người ở đây cũng thiếu cụ thể. từ “ai” nhòa đi để tạo nền cho cả đoạn và cũng nhằm trả lời cho câu hỏi đầu tiên: “mình về có nhớ ta chăng?”. tuy hỏi thế nhưng trong lòng họ vẫn biết rằng con người ấy vẫn thủy chung, son sắt. Đây là lời đồng vọng trong tâm hồn của cả người đi và người ở lại.

          qua đây ta thấy bao trùm cả đoạn thơ là tình cảm nhớ thương tha thiết tiếp tục âm hưởng chung của nghệ thuật ca dao. câu thơ lục bát nhịp nhàng, uyển chuyển, ý nọ gợi ý kia cứ trào lên dào dạt trong lòng người ra đi và người ở lại. Đặc biệt là qua cách xưng hô “mình” với “ta”. Ở đây điệp từ “nhớ” dùng để xoáy sâu vào cảm hứng chủ đạo là hồi ức. bên cạnh đó, nhạc điệu dịu dàng trầm bổng khiến cả đoạn thơ mang âm hưởng bâng khuâng, êm êm như một khúc kỻ hát ru—t khúc có lẽ khúc hát ru này không của ai khác mà là của “ta” và cho người nhận là “mình”. cả “ta” và “mình” ều cùng chung nỗi nhớ, c cúg “tiếng hát ân tình” và ân tình sâu nặng ấy mãi còn lưu luyến vấn vương tâủng tâm h.ồn

          có thể nói đây là đoạn thơ hay và có giá trị nhất trong bài việt bắc. cảnh thiên nhiên và con người trong đoạn thơ được miêu tả hết sức tuyệt vời và tươi đẹp tràn ngập sức sống. V ới Giọng thơ ngọt ngào, tâm tình khiến đoạn thơ như một bản tình ca về lòng chung thủy, sắt are của người cach mạng ối với nhân dân, quê hương việc.

          cảm nhận đoạn 7 việt bắc – mẫu 6

          “Ôi! nỗi nhớ, có bao giờ thế!”. nỗi nhớ đi qua thời gian, vượt qua không gian. nỗi nhớ thấm sâu lòng người … và nỗi nhớ ấy cứ ray rứt, diết trong tầm hồn người chiến sĩ cach mạng miền xuôi khi xa rồi việt bắc thân yêu-nơi la lao …

          ta về, mình có nhớ tata về, ta nhớ những hoa cùng ngườirừng xanh hoa chuối đỏ tươiĐèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.ngày xuân mơ nở trắng rừngnhớ người đan nón chuốt từng sợi giangve kêu rừng phách đổ vàngnhớ cô em gái hái măng một mìnhrừng thu trăng rọi hòa bìnhnhớ ai – tiếng hát ân tình thủy chung.

          trong cùng một đoạn thơ ngắn nhưng từ “nhớ” đã được lặp lại năm lần. nỗi nhớ xuyên suốt từ câu đầu đến câu cuối đoạn. hai dòng đầu là lời khơi gợi, “nhắc khéo”: mình có nhớ ta không? riêng ta, ta vẫn nhớ! cách xưng hô gợi vẻ thân mật, tình cảm đậm đà tha thiết. ta với mình tuy hai mà một, tuy một mà hai.

          người ra đi nhớ những gì? việc bắc có gì để mà nhớ, để mà thương? câu thơ đã trình bày rất rõ?

          ta về, ta nhớ những hoa cùng người

          núi rừng, phong cảnh việt bắc được ví như “hoa”. nó tươi thắm, rực rỡ và “thơm mát”. trong bức tranh thiên nhiên ấy, hình ảnh con người hiện lên giản dị, chân chất, mộc mạc mà cao đẹp vô cùng! with người và thiên nhiên lồng vào nhau, gắn kết với nhau tạo nên cái phong thái riêng của việt bắc.

          bốn mùa đất nước đi qua trong những câu thơ ngắn gọn bằng các hình ảnh, chi tiết chắt lọc, đặc trưng. mỗi mùa mang một hương vị độc đáo riêng.

          mùa đông, rừng biếc xanh, điểm lên những bông hoa chuối “đỏ tươi” và ánh nắng vàng rực rỡ. xuân đến, cả khu rừng bừng sáng bởi màu trắng của hoa mơ. he sang, có ve kêu và có “rừng phách đổ vàng”. và khi thu về, thiên nhiên được thắp sáng bởi màu vàng dìu dịu của ánh trăng. Đoạn thơ tràn ngập những màu sắc chói lọi, rực rỡ: xanh, ỏ, vàng, trắng … những màu sắc ấy ập mạnh vào giác quai ng c ᧰ a tiếp xúc với những câu ngưỡng một bức tranh sinh động. trong đó, những gam màu được sử dụng một cách hài hòa tự nhiên càng tô thêm vẻ đẹp của núi rừng việt bắc.

          thời gian vận hành nhịp nhàng trong những dòng thơ. nó bước những bước rắn rỏi, vững chắc khiến ta chẳng thể thấy phút giao mùa. thiên nhiên việt bắc còn được mô tả theo chiều dọc thời gian. Buổi Sáng Hoa “Mơ nở Trắng rừng”, Trưa nắng vàng rực rỡ và khi đêm về, trăng rọi bàng bạc khắp nơi … noui rừng việt bắc như một sin

          và cai phong cảnh tuyệt vời, đáng yêu ấy càng trở nên hài hòa nắng ấm, Sinh ộng hẳn lên khi xuất hiện hình ảnh của with ng.ư with người đang lồng vào vào thiên nh có hương thơm ngào ngạt nhất. mỗi câu thơ tả cảnh đi cặp với một câu thơ tả người. cảnh và người đan xen vào nhau một cách hài hòa. Đây là những con người lao động, gắn bó, hăng say với công việc. kẻ “dao gài thắt lưng”, người “đan nón”, “cô em gái hái măng một mình” và tiếng hát ân tình thiên nhiên thêm rực rỡ. chính họ đã gợi nên nỗi nhớ da diết cho người ra đi. Đọc đoạn thơ, ta có cảm nhận những vẻ đẹp bình dị mà trong sáng của tâm hồn người việt bắc. Ở đó họ đối xử với nhau bằng tình nghĩa mặn mà, chân thật, bằng sự thủy chung “trước sau như một”. họ đã nuôi chiến sĩ, nuôi cách mạng, nuôi cuộc kháng chiến của dân tộc… những con người việt bắc tuy bình dị nhưng thật anh hùng.

          khơi gợi hình ảnh thiên nhiên và with người nơi đy, tố hữu đã thể hiện một tình cảm tha thiết, ân tình sâu nặng và nỗi nhớ thương sắc. ta với minh, minh với ta đã từng:

          thương nhau chia củ sắn lùibát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng

          Đang xem: Những bài thơ hay về mùa hè

          Đã từng san sẻ những ngọt bùi, gian nan vất vả như thế! ta, mình làm sao có thể quên nhau được. tình cảm mến thương ấy đã ăn sâu vào tâm hồn kẻ ở, người đi. vì thế, khi ra đi, nhớ là nỗi niềm khắc đậm sâu trong tâm khảm, tình cảm của tác giả.

          giọng thơ lục bát nhẹ nhàng mà sâu lắng. cả khổ thơ ôm chứa niềm lạc quan, vui sống và tin tưởng vào cuộc sống. nó mang âm điệu trữ tình, thể hiện tình yêu thiên nhiên, with người tha thiết và tấm lòng yêu nước thiết tha của tố hữu. cuối đoạn thơ vang lên tiếng hát ngọt ngào khơi gợi bao kỉ niệm. kỉ niệm ấy theo mãi dấu chân người đi và quấn quýt bên lòng kẻ ở lại…

          những câu thơ của tố hữu có tính khái quát cao so với toàn bài. lời thơ giản dị mà trong sáng thể hiện niềm rung động thật sự trước vẻ đẹp của núi rừng và con người việt bắc. nỗi nhớ trong thơ của tố hữu đã đi vào tâm hồn người ọc, như khúc dân ca ngọt ngào ểể lại trong lòng ta những tình cảm sâu lắng, dịu dàng

          cảm nhận đoạn 7 việt bắc – mẫu 7

          tố hữu (1920-2002) được đánh giá là lá cờ đầu của nền văn nghệ cách mạng việt nam. Ông ể lại một sự nghiệp văn chương phú, giàu giá trị và một phong cách nghệ thuật ộc đáo mang tính trữ tình-chính trị ậ nc ị sâu, Ẻ âd rất tiêu biểu cho những tìm tòi sáng tạo không ngừng của nhà thơ là bài thơ việt bắc. có thể nói, tinh hoa của tác phẩm lắng đọng trong mười câu thơ diễn tả nỗi nhớ của người về xuôi với cảnh thiên và nhbpingê:n

          ta về mình Co nhớ ta, ta về, ta nhớ những hoa cùng ngườirừng xanh hoa chuối ỏ tươiđèo cao nắng ange, dao Gài thắt lưngày xuân mơ nở Trắng rừngnhớ em gái hái măng một mìnhrừng thu trăng rọi hòa bìnhnhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung

          Việt bắc ược tố hữu sáng tac vào that 10-1954, Ngay Sau Khi Cuộc KHáng Chiến Chống Thực Dân Phapp Tháp Thắng Lợi, Các Cơ Quan Trung ương ảng và chínnh phủ ủt đt. tố hữu cũng là một trong số những cán bộ kháng chiến từng sống gắn bó nhiều năm với việt bắc, nay từ biệt chiến khu đểiểi. bài thơ như được viết trong buổi chia tay lưu luyến đó.

          hoàn cảnh sáng tác tạo nên một sắc thái tâm trạng đặc biệt, đầy xúc động bâng khuâng. tố hữu đã vận dụng thành công thể thơ lục bát truyền thống, sửng sáng tạo cặp ại từ nhân xưng mình-ta, lối ối đá quen thuộc của ca da da da da da da da da da da da da da da da da da da da da để mở ra bao nỗi niềm nhớ thương, bao kỉ niệm về một thời kháng chiến gian khổ mà anh hùng. qua đó nghĩa tình gắn bó thắm thiết thuỷ chung của những người khang chiến với nhân dân, với việt bắc, với ất nước ược bộc lột cach thím thía, ch, cảm.

          phần ầu của bài thơ, dưới hình thức ối đáp giữa mình và, đã tập trung khắc hoạc một khung cảnh tiễn ưy thương nhớ, bịn rịn, bồn ởn ở qua lời đối đáp ân tình, cảnh và người việt bắc hiện lên thật đẹp.

          và có lẽ ẹp nhất trong nỗi nhớ việt bắc là ấn tượng không phai về những người dân hoà quyện với thiên nhiên, núngi rề ƫp>

          ta về minh có nhớ tata về ta nhớ những hoa cùng người

          Đoạn thơ mở đầu bằng một câu hỏi tu từ, nhưng hỏi chỉ là cái cớ để bộc lộ chiều sâu tình cảm. Điệp từ “ta” và “nhớ” khẳng định, nhấn mạnh nỗi nhớ da diết của người về thủ đô. phép liệt kê “những hoa cùng người” nêu lên đối tượng của nỗi nhớ. Đó là những gì tươi đẹp nhất của chiến khu. hoa là kết tinh hương sắc của thiên nhiên con người là kết tinh vẻ đẹp của đời sống xã hội. xét cho cùng, người cũng là một loại hoa của đất. hoa và người đặt cạnh nhau càng tôn tạo vẻ đẹp cho nhau, làm sáng lên cả không gian núi rừng việt bắc trùng điệp.

          những câu thơ tiếp theo tập trung tái hiện cụ thể, chân thực vẻ đẹp bốn mùa của chiến khu. cảnh và người hoà quyện, đan xen vào nhau, cứ câu thơ lục tả cảnh thì câu thơ bát tả người. mỗi mùa lại có một vẻ đẹp riêng tạo thành một bức tranh tứ bình tràn ngập ánh sáng, màu sắc, đường nét, âm thanh vui, >tưư

          mở đầu cho bức tranh tứ bình là khung cảnh mùa đông:

          rừng xanh hoa chuối đỏ tươiĐèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng

          nhớ về mùa đông việt bắc, nhà thơ không nhớ về cái giá rét âm u mà lại nhớ tới những ngày nắng đẹp rực rỡ. biện pháp tiểu đối ” rừng xanh” với “hoa chuối đỏ tươi” đã tái hiện một không gian rừng núi mênh mông, bạt ngàn màu xanh tươi của cây cỏ, ẩn hiện trong sắc xanh sống động đó là những bông chuối rừng ngời ngời sắc đỏ như những ngọn đuốc. hai gam màu ấm nóng kết hợp với nhau tạo cảm giác vui tươi, làm ấm cả không gian, tạo ám ảnh trong tâm hồn con người. trong núi rừng ấy không chỉ có những bông chuối đỏ tươi mà còn có những con người vượt lên không gian, xuất hiện trên đỉnh đèo cao ở tư thế đầy kiêu hãnh, xuất hiện trong ánh sáng lấp lánh của mặt trời phản chiếu vào chiếc dao đi rừng gài ngang lưng. Hình bong with người lồng lộng trong không gian, giữa no và nắng, giữa trời và rừng xanh chynh là kết tinh vẻ ẹp của num rừng, là điểm nhấn của number number.

          hai câu thơ tiếp khắc hoạ cảnh mùa xuân:

          ngày xuân mơ nở trắng rừngnhớ người đan nón chuốt từng sợi giang

          hai động từ “nở trắng” đặt cạnh nhau vừa diễn tả bước đi của mùa xuân vừa nhấn mạnh vào màu sắc của xệt ng by. Mùa xuân ến đem Theo sức sống mới, làm cho từng cây, từng cây mơ nở hoa trắng rồi dần dần làm cho cả num rừng tràn ngập sắc hoa trắng tinh khiết, dịu dàng. n. và nhà thơ đã nhớ đến những người đan non. hành động chuốt từng sợi giang là biểu hiện của sự cần mẫn, khéo léo, tài hoa trong tâm hồn, tính cách người dân việt bắc. họ nhẫn nại, tỉ mỉ trong từng cử chỉ để tạo ra những sản phẩm đẹp cho đời. câu thơ chứa đựng một thái độ trìu mến, thân thương, trân trọng những người lao động của nhà thơ tố hữu.

          tiếp đến, mùa hè chiến khu hiện lên trong âm thanh và màu sắc không thể nào quên:

          ve kêu rừng phách đổ vàngnhớ cô em gái hái măng một mình

          qua cách miêu tả của nhà thơ, tiếng ve râm ran như khúc nhạc rộn rã không chỉ làm cho núi rừng vang động mà còn làm cho màu sắc lá biổ. Động từ “đổ vàng” đã diễn tả tài tình sự thay màu đột ngột của rừng phách. khi tiếng ve vang lên báo hiệu hè ến, cả rừng phách xanh tươi bỗng khai nở muôn nghìn cánh hoa màu vàng Óng ả như ược trộn bằng mắ rng và. trong dàn nhạc và thảm hoa ấy, nhà thơ nhớ đến một người em gái. cô sơn nữ một mình trong noui rừng không gợi ấn tượng buồn hi hắt mà lại mang vẻ ẹp khỏe khoắn vì côn lên trong tư thế lao ộng vảt vả, giản dị nhưn cũng.

          nhớ về mùa jue, nhà thơ không thể nào quên ánh trăng:

          rừng thu trăng rọi hòa bìnhnhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung

          câu thơ mở ra một không gian tràn ngập ánh trăng thanh bình soi chiếu khắp núi rừng chiến khu. ANH TRăNG ấY KHôNG CHỉ MANG Vẻ ẹP Tự NHIêN Mà nó còn gắn với niềm xúc ộng của những with người từng trải qua bao nĂm khốc liệt, gian khổ của chiến tre trong khu rừng thấm ẫm ẫm tình làm rạo rực lòng người.tiếng hat bộc lộ lòng người, bộc lộ tâm hồn thuỷ chung, tình nGhĩa của with người việt bắc cũng chính là tấm lòng của người vềi xuôi vềi vềi vềi vềi vềi về nên dường như ánh trăng cũng ngời sáng hơn và tiếng hát cũng du dương và vang xa hơn.

          như vậy, nỗi nhớ của người can bộ về xuôi đã khắc sâu thiên nhiên noui rừng việt bắc với vẻ ẹp vừa hiện tháh đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt đt t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t what? gắn liền với cảnh là những con người lao động bình dị nhưng chính họ đã góp phần to lớn tạo nên chiến thắng vĩ ẻtâc. chỉ những người gắn bó sâu nặng, coi việt bắc là quê hương thân thiết mới có những xúc cảm, ấn tượng và nỗi nda did

          nỗi nhớ việt bắc còn được tác giả khắc sâu và mở rộng trong những đoạn thơ sau của tác phẩm. Theo Dòng Hoài Niệm, Việt Bắc Trong Kháng Chiến Hiện lên vừa gian khổ vừa hào hùng với niềm tin vào ảng, vào bác hồ vĩ ại, với cảm hứng ngợi ca ất nước s

          đoạn thơ ngắn 10 dòng trên mang âm điệu ngọt ngào, từ ngữ trong sáng giản dị giàu sức gợi, in ậm phong cach thơ tốu đã bộc lộ sự bó sâuc c. qua nỗi nhớ, niềm trân trọng tha thiết của nhà thơ, cảnh và người việt bắc hiện lên thật gần gũi, chân thực mà thơt t, chân thực mà thơ trột. Thông qua tình cảm riêng của mình, tố hữu đã nói lên tình cảm của cả một thế hệi với quê hương ất nước, đã ngợi ca tình nghĩa thug ân tình của nh ân t.

          cảm nhận đoạn 7 việt bắc – mẫu 8

          nhận ịnh về thơ tố hữu, nguyễn đình thi đã từng nói Lại và người ra đi là ngọt ngào, Thiết tha, sâu lắng như ru vỗn người vào nhịp thở ều ặn của những kỷm niệm, thì ến với khúc hùng ca kHang chiến, nh Đoạn thơ 7 tuy chỉ với 3 cặp thơ lục bát nhưng cũng đã để lại rất nhiều dấu ấn trong trái tim bạn đọc.

          “nhớ khi giặc ến giặc lùngrừng cây núi

          Đoạn thơ khắc hoạ cuộc sống chiến đấu nơi việt bắc mang lại âm hưởng mạnh mẽ, sôi nổi, hào hùng. hình tượng “Đất nước đứng lên”, “rũ bùn đứng dậy sáng loà” như sống dậy trong mỗi câu thơ. một lần nữa thiên nhiên và con người kết hợp tạo thành sức mạnh phi thường chiến thắng thực dân xâm lược.

          “nhớ khi giặc đến giặc lùng”

          làm sao mà ta cr tể lãng quên cai cảnh săùng càn quet của thực dân phap nhm nhm nhn tcom thương khóc vọng ngàn đời,… những tội ác đã bị vạch trần trong biết bao tiếng thở ai oán, căm hờn:

          “quê hương ta từ ngày khủng khiếpgiặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tànruộng ta khônhà ta cháychó ngộ một đànlưỡi dài lê sắc máukiệt cùng ngõ thẳm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờm bờ hoang bờ hoang bờ.

          (bên kia sông Đuống – hoàng cầm)

          trước âm mưu và dã tâm của kẻ thù, việt bắc đánh giặc được miêu tả một cách khái quát, kỳ vĩ. Ở đó, thiên nhiên và con người hòa quyện tạo nên sức mạnh to lớn, ngăn chặn vây hãm quân thù.

          “rừng cây núi đá ta cùng đánh tây”

          ni rừng vốn là nHững sựt vật vô tri, vông, nhưng khi giặc ến càn quet, đàn áap dân ta, thì nº ctnt ctnd ctnd ctnd ctnd ctnd ctnd ctngnd, catngnd chiến, che chở bảo vệ họ. Biện PHAPP NHâN HOAA THườNG CORRONG THơ, NHấT Là Trong CA DAO ượC Tố HữU VậN DụNG MộT CACH NHUầN NHUYễN Tự NHIêN Và Sáng TạO “RừNG Che bội ội rừng vâ. nó tạo nên một thế đứng, một thế tiến công, nhất là một thứ lưới trời đặt kẻ thù vào tử địa. dãy núi trùng điệp dàn trải như thành lũy kiên cố bất khả xâm phạm. Trong 4 câu thơ, chữ “rừng” và “noui” ược lặp đi lặp lại ến nĂm lần, nó rải kín câu thơ, rải kín ất việt bắc tạo lên thếm củng thành tiến lại gần.

          cùng với cái vươn vai của núi rừng, mạch thơ trùng điệp áp đảo:

          “mênh mông bốn mặt sương mùĐất trời ta cả chiến khu một lòng”

          hình ảnh miêu tả “mênh mông bốn mặt” gợi lên cái không gian hùng vĩ, bao la của núi rừng việt bắc. tố hữu vận dụng khéo léo thủ pháp đối lập, cả không gian rộng lớn như thế, đất trời, thiên nhiên lại chỉt “chung lòng”. cả núi rừng và with người như đang đập chung một nhịp đập. tất cả đều đang hướng về chiến khu, dồn về cuộc chiến, hướng về sứ mệnh bảo vệ tổ quốc thân yêu. câu thơ vọng vang âm hưởng hào hùng, hào sảng và đầy tự hào về sức mạnh đại đoàn kết dân tộc. Đy không chỉ là một cuộc ấu tranh chynh nghĩa hợp ý trời, vừa lòng dân mà còn là cuộc chiến mà cả dân tộc, cả quê hương một lòng, chung sức chiếnấấấấấ ấ ấ ấ ấ ấ ấ từ một ội quân chỉ có 34 người xuất phát từ gốc đa tân trào nĂm nào, dưới sự chỉ huy của ồng chia võ nguyên giáp, hôm nay chung ta đãc lọi. Chính sức mạnh ấy đã mang ến chiến thắng điện biên pHủ năm xưa “lừng lẫy năm châu, chấn ộng ịa cầu”, khiến cho cả thế giới phải ngả mũ một sức mạnh phi thường.

          chỉ qua 6 câu thơ, tố hữu đã viết nên một bản hùng ca The thời chiến, khẳng ịnh sức mạnh a lớn của dân tộc ta, khẳng ịnh Truyền thống ngàn ờ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ ướ người with đất việt. Đoạn thơ nói riêng và cả việt bắc nói chung sẽ mãi là những áng thơ có sức sống lâu bền trong trái tim bao thế hệ bạn đọc.

          phân tích khổ 7 việt bắc – mẫu 9

          tố hữu được coi là lá cờ đầu trong thơ ca cách mạng. thơ của ông vừa mang chất lãng mạn, trữ tình, vừa chứa đựng yếu tố chính trị, đặc biệt là tính dân tộc rất đậm. Bài thơ việt bắc là tac pHẩm rất there are của ông, ra ời nhân một sự kiện chính trịó là khi chiến dịch điện biên phắng lợi, miền bắc hoàn toàn giệi pHó ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ủ ể ể ủ ủ ủ ủ ủ ủ hà nội. bài thơ việt bắc là những hồi tưởng về những kỉ niệm kháng chiến của quân và dân ta trên chiến khu việt bắc. khổ thơ thứ 7 của bài thơ đã cho chúng ta thấy rõ được nỗi nhớ chiến khu da diết của người đi.

          nếu như bài thơ việt bắc ược mở ầu bằng khung cảnh chia ly cùng tiếng hat ối đáp của kẻ đi người ở thì ở khổ này chuir ta cr ấ ỗ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ ớ mùa xuân, hạ, jue, đông. mỗi mùa một vẻ đẹp nhưng đều mang đậm đặc trưng của việt bắc.

          mở đầu đoạn thơ là ướm hỏi của người đi với người ở lại mà ta vẫn thường thấy trong những khúc ca đ:

          i gia

          “ta về mình có nhớ tata về, ta nhớ những hoa cùng người”.

          vẫn là cách xưng hô thân thiết “mình – ta” cùng câu hỏi “ta về mình có nhớ ta” khiến lời thơ mang âm điệu thật ngọt ngào. ta nghe như đó là giọng điệu tâm tình tha thiết mặn nồng của lứa đôi yêu nhau. Đối với nhà thơ, tình cảm quân dân cũng đằm thắm, mặn mà như tình yêu đôi lứa vậy! người ra đi không chỉ nhớ thương “người” ở lại mà trong nỗi nhớ đó còn có cả “hoa” song hành cùng người. “hoa” là hình ảnh ẩn dụ cho vẻ đẹp của thiên nhiên việt bắc. thiên nhiên bốn mùa làm nền để tôn lên vẻ đẹp của con người nơi đây.

          bức tranh việt bắc bốn mùa xuân, hạ, thu, đông ược nhà thơ tố hữu dựng lại bằng bốn bức tranh tứ bình, với lối vẽ Truyền thống trong hộng. mở ầu bức tranh bốn mùa là khung cảnh của mùa đông rừng việt bắc với màu xanh mênh mông của ại ngàn điểm xuyết thêm những chấm “hoa chuối ỏỏ ỏỏ ỏỏ

          “rừng xanh hoa chuối đỏ tươiĐèo cao nắng cháy dao gài thắt lưng”

          chỉii một vài ường nét chấm pHá, thế nhưng tố hữu đã mở ra bức tranh mùa đông thật sống ộng với ường nét ẹp hài hòa, màu sắc tương, m. những “bông hoa chuối đỏ tươi” giữa cánh rừng già như những đốm lửa sáng sưởi ấm rừng đông đại ngàn. bức tranh đông rừng việt bắc đẹp hùng vĩ, nhưng cũng không kém phần thơ mộng, ấm áp. Trên nền cảnh của ại ngàn là hình ảnh của with người thấp thoang hiện ra trrên “đèo cao”, dưới ang nắng cháy bỏng và tho gang “.” Dao gài thắt lưng “là ặ Trong nắng chiều đang “cháy”, angua ấy lên giữa thiên nhiên ể ta nhận rac with người đang hiện diện giữa màu xanh thăm thẳm thẳm rcongh. Thiên nhiên hùng vĩ, tố hữu đã tôn lên tầm vó của with người, lớn lao, mạnh mẽ ngang tầm cùng. đó cũng là tầm voc

          bức tranh thứ hai là hình ảnh của mùa xuân hiện lên trên đất chiến khu, cả việt bắc được thay một màu áo mới:

          “ngày xuân mơ nở trắng rừngnhớ người đan nón chuốt từng sợi giang”

          cảnh âm u của rừng đại ngàn trời đông nay được thay bằng màu “mơ nở trắng rừng”. cả không gian rộng lớn mênh mông của chiến khu việt bắc được khoác lên mình màu trắng của “hoa mơ”. việt bắc đẹp thơ mộng, lộng lẫy, tinh khôi và tràn trề sức sống của mùa xuân phơi phới. nếu như miền bắc co haa đào hồng thắm, miền nam có mai vàng rực rỡ thì tố hữu đã tinh tế khi nhận ra màu trắng của hoa mơ chính là màu sắc ặc trưng choc choc mù. trong nỗi nhớ hướng về việt bắc của người đi, hình ảnh con người việt bắc vẫn giữ vị trí trung tâm của bức tranh. hình ảnh của một người “đan nón” bình dị, đời thường hiện lên thật rõ ràng qua lời thơ của tố hữu. Ộng từ “chuốt” đã làm hiện lên hình ảnh của một with người đang cẩn mẫn, tỉ mẩn, cẩn thận vót từng “sợi giang” mảnh mai với niềm say mê ộng và bunt.

          bước sang bức tranh về cảnh ngày hè trên chiến khu việt bắc:

          “ve kêu rừng phách đổ vàngnhớ cô em gái hái măng một mình”

          mùa hè việt bắc cả không gian tràn ngập tiếng ve kêu. Đây là thứ âm thanh đặc trưng quen thuộc báo hiệu cho mùa hè đã sang. ta cũng đã từng thấy tiếng ve kêu trong thơ của nguyễn trãi từ thế kỉ 15: “dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương” nhưng sắc hạ của việt bắc v ẫn mang những rắt c ảth ảt ảtng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảtng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng ảng đng ảng. ổ vàng. ược bao pHủ bởi màu vàng lộng lẫy của hoa phach khiến cho mùa hè ở nơi đây thật rực rỡ, rạng. ộng từ “ổ” ược tố hữu tinh tế sửng tràng.sắc hạ của đất chiến khu không chỉ náo nức bởi âm thanh và còn rực rỡ màu vàng sống động!

          trong nỗi nhớ của mình, nhà thơ đã làm đồng hiện của hình ảnh của thiên nhiên và con người:

          “nhớ cô em gái hái măng một mình”

          cách gọi “em gái” là cách gọi thân thương, trìu mến của nhà thơ với những người con gái nơi đất chiến khu. bởi với ông, việt bắc không chỉ là nơi chiến khu cách mạng mà còn là một đại gia đình gắn bó, thân thiết, yêu thương. Ộng từ “hai” ược tố hữu ặt trong câu gợi ra cử chỉ vông nhẹ nhàng, dịu dàng, Thanh thoT của một người with gai duyng đang đang đi kiếm tìm những bup m. Ặt cô gái đi “hái măng một mình” giữa ại ngàn việt bắc đã tôn lên vẻ chịu thương, chịu khó, nét cần trong lao ộng Ỻi nƥi. Đồng thời nó con khiến cho cảnh rừng việt bắc trở nên thơ mộng, sống động, tràn trề sinh khí của sự sống con người.

          khép lại khổ thơ là hình ảnh của đêm trăng rừng việt bắc:

          “rừng thu trăng rọi hòa bìnhnhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”

          ta đã từng bắt gặp hình ảnh của một đêm trăng khác trên chiến khu việt bắc của hồ chí minh “trăng lồng cổ thụ bong lồng hoa”. thế nhưng khi đọc thơ tố hữu, ta không khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp của đêm trăng trên chiến khu thêm một lần n. chỉ với một từ “rọi” bình dị, quen thuộc nhưng nhà thơ đã thâu tóm được hết vẻ đẹp mang đặc trưng của rừ bng vit. giữa không gian tịch mịch của núi rừng ại ngàn trong đêm, ánh trăng từ trên cao rớt xuống, xuyên qua tầng lớp lớp nhi ư choláng tán l Ánh trăng ấy chứa đựng sự huyền bí ngàn đời hoang sơ của núi rừng việt bắc. Nó còn gợi lên không khí yên bình của đêm rừng việt bắc của mùa thu hòa bình ầu tiên của ất nước khi chiến khu việt bắc không còn âm vag tiếng tung tung tung tung s.

          trên nền cảnh của thiên nhiên, with người việt bắc hiện ra qua âm thanh tiếng hát văng vẳng giữa núi rừng đêm tĩnh mịch. tiếng hat ấy làm xao ộng cả không gian yên tĩnh của noui rừng, thổi vào đó luồng hơi thở của sựng khi ến no rừng nơi đy trở nghe tiếng hát nhưng ta còn thấy được cả nỗi lòng của người đang hát với những “ân tình thuỷ chung”. Điều đó cho thấy sự gắn bó thân thiết bằng cả trái tim, bằng sự đồng điệu tâm hồn giữa người nghe và người hát. tình cảm đó là sự gắn bó, là tình cảm của quân và dân, tình cảm của những người dân việt bắc với cach mạng trong suốt 15 nĂm gian khổ cùng nhau.

          Đại từ “ai” thường được sử dụng rất nhiều trong các khúc ca giao duyên. tố hữu kế thừa truyền thống của thơ ca dân tộc, điều đó tạo nên phong vị dân gian, tinh thần dân tộc rất đậà tro. tình cảm quân dân ở nơi chiến khu này cũng từ đó mà gần gũi, gắn bó như tình yêu đôi lứa.

          đoạn Thơ Thứ 7 Trong tac phẩm việt bắc đã ch ta thấy ược bức tranh thiên nhiên ẹp rực rỡ và đa dạng, mỗi mùa một vẻ của chiến khu việt bắc. Đồng hiện cùng thiên nhiên là hình ảnh của con người việt bắc cần cù, chịu khó, với đôi bàn tay tài hoa và tấm lòng thughn ca. Đoạn thơ cũng ghi lại những đặc trưng riêng trong phong cách nghệ thuật thơ tố hữu. Đó là lối thơ trữ tình chính trị với giọng thơ ngọt ngào, da diết. Ặc biệt ta còn thấy thynh dân tộc rất ậm đà ược thể hiện qua thể thể lục bát Truyền thống, ngôn từ mộc mạc, giản dị, cach xưng hônh – ta, những l ỏhi. ngoài ra, ta còn thấy tố hữu huy ộng cả chất liệu văn hoá dân gian với lối vẽ tranh tứ bình, các vẽ chấm phá thường thố ấi trong h.

          thông qua đoạn thơ thứ bảy của bài thơ việt bắc, ta thấy được bức tranh thiên nhiên và con người đất chiến khu độyng. việt bắc là khúc hùng ca, tình ca về cách mạng, về kháng chiến, về quân và dân ta. nó con nhắc nhở chúng ta về sự thuỷ chung ân nghĩa của cách mạng, của con người việt nam.

          phân tích đoạn 7 việt bắc – mẫu 10

          trong những tác phẩm tiêu biểu của tố hữu, việt bắc là bài thơ chiếm được nhiều tình cảm hơn cả. bài thơ gồm 18 khổ thơ. mỗi khổ thơ đều chan chứa ân tình quân dân việt bắc và các chiến sĩ cách mạng. trong đó, khổ 7 để lại nhiều xúc cảm về tình cảm con người chân thành và bức tranh thiên nhiên việt bắc sâu sắc hơn cả.

          “ta về, Mình Co NHớ tata về, ta nhớ những hoa cùng người.rừng xanh hoa chuối ỏ tươiđèo cao nắng ange dao gài thắt lưng.ngày xu ân mơng rừngnh rừng rừng phach ổ v ổ mìnhrừng thu trăng rọi hòa bìnhnhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”.

          hai câu đầu đoạn thơ thể hiện nỗi nhớ da diết của người ở và người đi.

          “ta về, minh có nhớ tata về, ta nhớ những hoa cùng người.

          nơi núi rừng việt bắc, thì hoa và người là những gì đẹp nhất nơi đây. Có thể Thấy, nhà thơ tố hữu đã sửng cach nói nGhệ Thuật tượng trưng “hoa” ểi diện cho cả thiên nhiên tươi ẹp của vùng nou tây bắc. nhắc ến hoa là chung tac cr is , hoa và người nơi đây là những hình ảnh c cùng xuất hiệnng nht. nếu như hoa là tổng hòa vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên thì còn người là sản phẩm tuyệt diệu của tạo hóa. bởi thế, khi người về thấy nhớ những hoa cùng người, thì không chỉ nói vềi nhớ ơn thuần mà còn thể hi ện ý ca ngợi vẻ ẹp cả tâm hồn lẫn dáng vẻi ởi ở ởi ởi ởi.

          câu thơ tiếp Theo ộc giả không chỉm cảm nhận riqu nỗi nhớ nềm thương của người ở và người về mà còn thy hi hi lt lt bức thnhn nhi hn bốn mùt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt bủt b căng tràn sức sống.

          Đầu tiên là vẻ đẹp bức tranh mùa đông của việt bắc với “rừng xanh hoa chuối đỏ tươi/ Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng”. Đọc hai câu thơ lên, chúng ta có thể mới đầu, bức tranh xuất hiện với một gam màu lạnh. Đó là màu xanh tĩnh mịch, mênh mông của những cánh rừng già. khơi gợi cảm giác một xứ sở bình yên, xa vắng nhưng êm đềm. tuy nhiên, đúng lúc đó lại xuất hiện một gam màu nóng đó chính là màu đỏ tươi của hoa chuối. màu đỏ đó làm nổi bật lên sức sống, của toàn bộ cảnh rừng xa vắng đó. thông qua nét chấm phá này, nhà thơ tố hữu muốn gửi gắm thông điệp về màu đỏ của cách mạng. dường như màu đỏ là màu chiến thắng của cách mạng đã nhen nhóm, và xua đi cái lạnh thâm sâu của núi rừng trong mùa đông lạnh.

          tiếp đến là hai câu thơ nói vẽ nên bức tranh mùa xuân tươi đẹp với

          “ngày xuân mơ nở trắng rừng nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang.”

          chỉii hình ảnh mơ nở Trắng rừng, nhưng nhà thơ tố hữu đã mở ra cho ộc giả một không gian num rừng tây bắc vào mùa xuân thật ầy sức sống. hoa mơ là loài hoa đặc trưng của núi rừng nơi đây. với màu trắng tinh khôi, dịu dàng và mơ mộng của hoa mơ là làm sáng bừng cả bức tranh, cả khu rừng. có thể nói, đây cũng là hình ảnh mang ý nghĩa tượng trưng. khơi gợi lên vẻ đẹp trong sáng, vô tư hồn hậu trong tâm hồn của with người vùng núi tây bắc.

          Đi qua mùa xuân, chúng ta tiếp tục ngắm bức tranh tươi đẹp của mùa hè. BứC Tranh Thiên Nhiên Mùa Hè Của Việt Bắc Hiện Lên Trong Tâm Thức, nỗi nhớ của người đi không chỉ là annh sáng, ường nét there are angr sáng, mà con cón con phach ổ vàng/ nhớ cô cô cô măt mì. Ở việt bắc, with người cảm nhận rất rõ khi hè về, bởi khi đó, rừng phách cũng chuyển màu. nếu khi mùa xuân vẫn còn, nụ hoa vẫn còn dấu kín trong những kẽ lá nhưng chỉ khi tiếng ve vừa cất lên, thì các hoa đã nhất loổ vt tr. Ở đây, tác giả sử dụng từ “đổ” khá tinh tế và độc đáo. nó diễn tả sự đột ngột và mau lẹ trong quá trình thay đổi của núi rừng chỉ sau khi gió thổi, ve kêu giống như một trậnhoa mưng va>

          “rừng jue trăng rọi hòa binh”.

          một hình ảnh thật thanh bình và huyền ảo. Đó là khung cảnh khơi gợi sự lãng mạn, phù hợp để bộc lộ những tâm tư tình cảm như những khúc ca giao duyên ân tình. câu thơ báo hiệu một cuộc sống yên vui, hòa bình. qua đó, tac giả cũng bộc lộ cảm nhận về sự hòa hợp thanh bình giữa thiên nhiên, vũ trụ với những tình cảm chân thành giữa người ở và người đi.

          có thể thấy, trong mỗi bức tranh thiên nhiên của vùng núi việt bắc, tác giả luôn có kèm theo và đan xen hài hòa hình ảnh của con người. có thể thấy, with người gắn bó rất khăng khít với thiên nhiên, khiến cho núi rừng giảm bớt đi sự hoang sơ, xa vắng. giữa thiên nhiên tươi đẹp ấy, cong người được khắc hoạt thật dễ thương, bình dị, hồn hậu, luôn yêu lao động say.

          trong bức tranh mùa đông, with người hiện lên với tư thế hiên ngang, vững mạnh trong lao động “dao gài thắt lưng”. Trong Khi đó, ở Bức Tranh Mùa Xuân, Hình ảnh with người việt bắc lại ược miêu tả qua sự dịu dàng, cần mẫn của Các cô gái dân tộc đang “chuốt từng sợn g. nét ậm đà như một thm phim quay chậm, giÚp ộc giả cảm nhận rõt ườt ường nét, hình khối, ộng tá.

          tiếp đến, trong bức tranh mùa hè, with người được thể hiện của hình ảnh “cô gái hái măng một mình”. qua đây, độc giả có thể thấy sự chăm chỉ, cần mẫn và kiên nhẫn của con người việt bắc. giữa núi rừng mênh mông ấy, with người vẫn chăm chỉ, tỉ mỉ làm việc.

          Đang xem: Giáo án phát triển ngôn ngữ: Thơ: ” Vè trái cây”

          nhớ về người việt bắc, người về xuôi không chỉ nhớ về hình ảnh chăm chỉ làm việc, vẻ ẹp của sự hăng says lao ộng mà còn cả “tiếng hat ân tình thu tâm hồn, là tiếng lòng are sắc của người dân việt bắc dành cho các chiến sĩ cach mạng. Chỉ có gắn bó với nhau trong những gian khổ, đau thương, with người ta mới cóc cảm cảm nh you>nh.

          qua qua trình pHân tích bài thơt vệt bắc khổ 7 của nhà thơ tố hữu, chung ta cóc cảm cảm nhận rõ nỗi nhớ da diết của người về xuôi là những chiến cach mạ ng ườth ườth. 15 năm ăn ở nơi đây, khiến cho thiên nhiên lẫn con người việt bắc đã in sâu trong tâm trí và trái tim của người các chiến sĩ. mỗi âm thanh, mỗi hình ảnh, mỗi khoảnh khắc, mỗi dáng vẻ đều để lại cho người về những niềm thương nỗi nhẛttha thi. với thể thơ lục bát, bài thơ việt bắc đã đi vào lòng người như một bài ca đi c cùng năm tháng, ca ngợi tình quân dân khán ng nh ữ ching.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Check Also
Close
Back to top button