Thơ Về Gió Lạnh Đầu Mùa Hay ❤️️ Khắc Khoải Nhớ Nhung

Bài thơ về gió lạnh đầu mùa

Duới đây là các thông tin và kiến thức về Bài thơ về gió lạnh đầu mùa hot nhất được tổng hợp bởi M & Tôi

thơ về gió lạnh ầu mùa hay ❤️va khắc khoải nhớ nhung ✅ tuyển tập trọn bộ thơ ặc sắc dành cho những ngày giao mùa nhiều hoàr.

❤️️ Đọc nhiều hơn trọn bộ bài viết hay và ý nghĩa được chọn lọc tại scr.vn dưới đây bạn nhé! ❤️️

thơ về gió lạnh Đầu mùa

thơ về gió lạnh Đầu mùa giải bày những tâm sự dồn nén và chất chứa trong sâu thẳm tâm hồn người thi sĩ.

gió lạnh đầu mùasưu tầm

gió đầu mùa đến đầu ngõ em ơi!ra khỏi nhà nhớ giữ người mặc ấmtiết sang đông gió rét run cầm cậpcơn mưa bụê càng>

gió đầu mùa tất cả như lặng imthì thầm nghe đông đã về đầu ngõlá vàng rơi rải đầy trên con phốtiễn jue đi còn bao n phi>

gió đầu mùa lạnh, độc lắm nhé emtuy không mạnh cũng cay nhèm khóe mắtĐi bên anh nhớ cầm tay thật chặtkẻo đông về d i con

gió đầu mùa đến một cách lặng thingcơn gió rét cứ tăng lên từng đợtsưởi tim em muốn hôn hoài chẳng ngớtbởi đông tàn làim b tím>

gió đầu mùa báo hiệu đông đến rồivốn là thế đời cứ xoay vần mãinhư tình anh dành em chẳng dừng lạicứ lăn hoài th o tô>

gió đầu mùa nhẹ lướt qua làn môilàm em rét để tim tôi buốt giáĐông đến, đi nhường xuân đầy hoa láánh nắng hồng ấởi n

gió đầu mùa chả biết có từ đâungày chóng tắt suốt đêm thâu gió buốtnghĩ về em anh thấy càng nóng ruộtÔm vao lòng với tất cƣth> yưp>

phút giao mùatác giả: huỳnh minh nhật

hỡi khoảnh khắc sang mùa xao xác gióphố nghiêng nghiêng mây thẳm những ánh vàngĐôi khách lạ riêng đường chung ái ngạita

phải buổi gặp thẹn thùng nơi cuối phố, gió giao mùa lảng vảng dáng người thương? hay một thoáng men sầu vương tới ngưỡng, cutn hư vô thoang thoang ng— tư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư ư.

em có về và xuân có đến không? hay em quên quên lãng chốn hoa đồng? vô ý gặp một chiều mưa lấm áoĐể bao mùa khắc khoải chong!

sương phủ tối nguyệt tàn le lói chiếuphố giao thoa ướt ẫm dưới đêm mờta thờ thẫn trong men say vô tậnchợt nghẹn ngào khói thốt ƻc

mộng Đêm Đôngtác giả: hồng dương

anh muốn gửi tới em nhiều thương nhớnhững vần thơ tựa trăng vỡ trên cànhanh muốn bay vao trong cõi trời xanhĐể em thấy tựh trom lòp>

mùa đông lạnh hồn anh mơ ánh nắngmột bóng hình đã chìm lặng trong timmột tình thương rêu phủ cõi lặng imnay ập tới đêm mù sƺl…. <.

em có biết nỗi nhớ nhung sao tránhbỡi yêu em trăng lấp lánh hẹn hòanh nghẹn ngào khi trông dáng con đòcho tan nát hồn anh lo sao được….

nghe cảm xúc thầm dâng trào mơ ướcược hôn em ược sánh bước bên nhauôm yêu thương, ôm niềm nhớ ậm màucho khao khát bớt Đukhu l…. <.

anh ôm chặt bóng hình em chung thủycả không gian cùng mộng mị nhớ thươngtrong đêm trường ấm áp những vấn vươngcho khổ hạnh tan gio thư>

anh xin gửi vần thơ còn nóng hổiĐiểm tô môi cho sắc đổi thắm hồnghơi thở ấm suốt cả một mùa đôngcho hương ngực thƻ n>… th

anh xin gửi những tâm tình hoa ládòng máu sôi nghẹn nhói đã trong timsắc hoàng hôn tím ngắt vẫn nằm imvà nhung nhớ đã phải dìm trong d

hồn bé bỏng gió lạnh về tơi tảvai em đâu mau đến ngã vai anhÔi mùa đông !… sao gió lạnh phong phanhlòng anh nhớ nên kết thành hơi đ>

Để anh gửi tới em tình anh nóngĐêm ru em trong giấc mộng ngọt lành…

mời bạn khám phá thêm về chủ đề thơ về gió lạnh Đầu mùa qua tuyển tập ? thơ về Đời trai sương gió ? đặc.

thơ gió lạnh Đầu mùa

thơ gíó lạnh Đầu mùa là những lời tâm sự chân thật và đầy cảm xúc gửi gắm vao trong ý thơ bay bổng.

Đêm trở gíótác giả: huỳnh minh nhật

Đêm sầu lặng lẽ ngắm trăng thanhlanh quanh góc phố ngó mây đùachiếc áo mong manh khơi lòng lạnhĐêm nay gió trở, gió giao mùa

chẳng biết người đâu, ta lang thangĐi tìm nhung nhớ cuộc tình hoanghương đời tám nẻo người rẽ lốibiết dạt về đâu trģp>

về đâu ơi hỡi lạc về đâumình ta lạc bước giữa đường câutình nghĩa khi xưa nay gạn đụcngười chẳng tiếc chi buổħổi>

gió trở nguyệt gầy trôi lênh đênhsao trời rạng sáng nỗi buồn tênhmơ màng trời đất bình yên nhỉai biết lòng ta chấnêy v

gió lạnh Đầu xuântác giả: lãng nhai trương văn tú

xuân lạnh trời mây màu ảm đạmgió nhẹ mưa rơi lý não nùngtuyết phủ đầu non theo gió cuộncầu trời cha mẹ phước an khang

hai phố mùa Đôngtác giả: tạ thăng hùng

chiều mưa buồn em đi lang thangnhớ con phố mùa đông về lạnh giánhững chiếc lá vàng rơi chiều nghiêng ngãnằm run run trên lối nhỏ im lìm.

phố sợ cô ơn khi gió lạnh một mìnhngười không ến nên phố buồn biết mấyem cũng thếng anh nhiều nơi ấycũng mùa hìphứng, cőn ng.

chung mùa đông nhưng hai phố hai miềnhai nỗi nhớ lại gửi về hai phốngôi nhà cũ một mình anh ở đócũng giống em sợ gio lṡ vnh>

Ôi mùa đông mưa gió lạnh tái têem bận qua chưa kịp về may áonghe đài báo mùa này hay mưa bãolại thương anh ngày gó chuyển sang mùa.

một mùa đông hai con phố đi vềhai nhà nhỏ hai người xa xôi ấyhai nỗi nhớ kéo hai đầu gần lạiỦ ấm lòng nhau khi gio lạnh gioiạnh

mưatác giả: quang dũng

chợt mưa phùn giÓ lạnhcàng lạnh c cunh hoa mơơt trắng ngàn cÁnh rụngtiếng quân hò thôn xasúng cầm nhịp thu đôngchiều chuều tin chiằtrên cỿn sỿn …

càng mưa phùn gió lạnhcàng lạnh cành hoa mơ !càng yêu màu trấn thủmờ bạc qua màn mưaÔi những bàn chân nhỏtừng đau khổ bao giờ !Ðường tản cư lầy lộirun run leo cầu tretrời mưa giăng màn xámmầu thê lương lại vềhoa mai dầu nở trắngngười người còn ra đi

mai mùa xuân xanh tốtmùa xuân chẳng lỗi thề… trời mưa giăng màn xámbởi vì đu thê lương? chăn ơn chiếc khôn ấm, già càng đu nhớ thương…

trời mưa giăng nước mắtsông tề bến quạnh hiu, tin dù qua lén lútngười sao hết đăm chiêu? ngày xuân dầu hứa hẹncỏ hoa biết gì đu! mấy mùa xu xu vắu đng đng đng đng đng đy đng đng đy đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đng đy đy đy đy đy đy đy đy đng đng đng đy.

càng mưa phùn gió lạnhcàng lạnh cánh hoa mơcàng xa xôi nhớ lắmnhững con đường chạy dài,những nẻo đường phục kícktừ biên giới xa xôi…lau cao mờ đợt giócỏ hoang mồ những ai …lả tả trong mưa lạnhÂm thầm hoa viếng ngườiquê hương chừng xa lắcthăm mồ mấy cành mai…

nay mai lại mùa xuântừ ầu rừng cuối bểqua trùng dương mấy lầnchúng ta dù cách biệtcùng chung một mùa xuâncùng chung một thế kỷcùng ĕng khun …

quê anh không khăn trắngnhưng chắc có mầu tangnhững người with đi vắngnhững mẹ già nhớ thương…

trời mưa giăng màn xámbởi vì đâu thê lươnghoa cỏ dâng màu trắngÐời còn đang chiến trường

trời mưa giăng nước mắtmầu thê lương lại vềhoa mai dầu nở trắngngười người còn ra đi

…mai mùa xuân xanh tốtmùa xuân chẳng lỗi thề .

cùng với thơ về gió lạnh Đầu mùa hay, gửi đến bạn ? thơ về mây và núi ? ý nghĩa.

gio lạnh Đầu mùa thơ

gió lạnh Đầu mùa thơ với những lời thơ nhẹ nhàng mang đến cho người đọc những giây phút thật dịu dàng trong tâm hồn.

mưa buồn gió lạnhtác giả: không quánmưa

mưa rơi phủ lấp cuộc tìnhvùi chôn dĩ vãng ời mình rêu xanhtâm nào còn mãi lênh đnhsóng xưa vang ộng t.

buồnbuồn nghe tâm thức giăng tơĐêm dài không ngủ đếm giòng tâm xưadường như còn chút ươm mơcó không cũng chỉ mơ hồ thế n.

n

góĐêm nghe trở gíó cuộc tìnhĐộng tâm thầm nhớ bóng hình xa xămcó còn chi nữa mà monggíó xưa khơi động cõi lòng tan hoang.

lạnhlạnh từ tâm lạnh trở racô đơn đâu chỉ trùm mền mà thôitâm còn dư chút bụi đờitrầm tư khuấy động một qu th.

xuân thìtác giả: ngọc thạch

gió lạnh về rồi, gió lạnh đixuân mang màu nắng- độ xuân thìgió lạnh đưa làn chưa hết hẳnmôi cứ cười duyên có mấp>

mượn giótác giả: Đời lạc xuể

anh nhờ gió lạnh thổi về emnỗi nhớ thành băng với lệ kèmmấy độ mưa bồi sông đã kínnên mùa bão đổ biển mòn thêmhơi nồng hãy chạm vào mi mắtgiọt đắng trào tuôn đẫm má rèmgợi chút buồn cho tình trỗi dậyanh nhờ gió lạnh thổi về em .

thay lòng 2tác giả: bounthanh sirimoungkhoune

dòng sông lất phất gió mâyÁnh trăng lơ lửng trôi say thắm nồnglăn tăn mặt nước bóng trăngphe phẩy cơn gió lạnh lòng biết baobờ sông bến vắng gió chàobóng ai cho nhớ xôn ​​​​xao trong lòngnhẹ nhẹ cơn gió bờ sôngthơ thẩn đứng ngắm ánh trăng lững lờmặt sông in bóng trăng khuyamà chẳng vẽ bóng trong mơ một nànghỏi ai cho rõ bóng embờ sông bến vắng thở than trong lòngĐêm nay nhẹ nhẹ gió lànhdạo chân vài bước mỏng manh quay vềmang mang lạnh lạnh gió khuyaquay về cạn chén đề thơ thay long

xem nhiều hơn chùm ? thơ về lòng người khó Đoán ? độc đáo và thú vị.

thơ lạnh Đầu mùa

thơ lạnh Đầu mùa mang theo những cảm xúc khắc khoải khi đón cơn gió lạnh trong những ngày chuyển mùa.

gió lạnh vềtác giả: huỳnh minh nhật

anh ơi gió lạnh đã về rồingười còn biền biệt chốn trùng khơinăm tháng lạnh lòng mong mỏi đợidẫu biết ngày về còn xa xôi

phố vắng mình tôi bước bơ vơru bao thương nhớ viết dòng thơnhờ gió gửi về phương xa ấyhẹn người sẽ đọc ở trong m

lạnh lẽo đông về thêm lạnh lẽohoàng hôn nắng đổ lạnh hoàng hônĐông qua lặng lẽ rồi đông chếtmà bóng người xưn hờp>

anh hỡi, anh ơi! lòng tôi rétĐêm về bong nguyệt xé hồn côimột mình tôi khóc nỗi phân đôianh ơi! gió lạnh sắp về rồi…

tiễn anh gió lạnh … se lòngtác giả: songthhương

anh nằm đó, mắt nhắm nghiền … say ngủgiờ ra đi, anh nhắn nhủ gì em?

một giấc ngủ tuyệt vời không qua khứng chông gai xin quẳng lại sau lưngôi ẹp làm sao hương khói thơm lừngnước trong vắt, hoa trắng… ngẻn <

tháng năm đã cùng tri âm, tri kỷdạo trần gian, có mặn ngọt, lắm sân sianh ra đi, tiếng khóc rụng bên nầytàn tro gửi làm phân xanh cho đ>

Ôi kỳ diệu, mắt anh như … ngủ thậttiệc vui nào không kết thúc … phải không anhtiếng nói nào cũng theo gió qua nhanhcó nhập cuộc, khai quan vàt b>

bỗng một chút buồn dâng đầy khóe mắtcả không gian đang tím lịm hồn emmới vừa đây mình ruột thịt êm đềmyûu cha mẹ, yêu hàp>

giờ anh đã nhẹ nhàng bay bổnghồn tung tăng hớn hở khoan thaiĐuốc rạng ngời xin rọi xuống trần aicùng mây gió nụ cười trong mãg

Đây, tiếng nói thật lòng người em gáinguyện cầu anh, hồn vui chốn vĩnh hằnggió se lòng … lạnh buốt tiễn hương linh

em ghét giótác giả: sát tỷ tỷ

“em” ghét gió vì gió lạnh tim em“ghét” bản thân vì sao đa cảm“gió” lạnh và cô đơn anh đâu biết“vì” gió buồn làm nước mắt em rơiỡi mang vìỡi mang buồn về“làm” băng giá cổi lòng em tê tái“em” gét gió vì gió làm em khóc“khóc” thật nhiều khi nhớ về anh“em” yêu anh, yêu bằg tấãt cấh hgión thảem thả ” thân em vô dụng lắm đúng k anh “thân” con gái như bọt bèo khô héo “vì” em đa tình nên gét gió vô tâm “chẳg” mag ến iu thươg màncayắ ắg “quítd em lẺ” vìth y” Gió ơi! ừgem ghét gó “em” ghét gó vì gó lạnh tim em “ghét” bản thân vìa sao đa cảm “gó” lạnh và cô ơn anh đâu biết “vì” góon buồn làm nước mắt em rơi mang nhữg nổi buồn về “làm” băng giá cổi lòng em tê tái “em” gét gió vì gió làm em khóc “khóc” thật nhiều khi nhớ về anh “em” yêu anh, yêu bẃg ấ gíón ah gét em mãi“bản” thân em vô dụng lắm đúng k anh“thân” con gái như bọt bèo khô héo “vì “e đa tình nên gét gió vô tâm“chẳg”mag đến iu thưn cayàgà tình mà“quàg vì yêu“vô” tâm thế gió ơi! Đừng thổi nửa“tâm” tư này trất chứa vạn niền đau

bài thơ về gió lạnh

bài thơ về gió lạnh gửi đến bạn đọc cảm giác khi chạm vào những cơn gió lạnh đầu tiên tràn về.

giây phút chạnh lònghuỳnh minh nhật

chiều lặng lẽ, mùa đông yên ảsao anh nghe rét giá tâm hồngió thoảng nhẹ câu thề hoa cỏmắt anh buồn màu tím hoàng hôn

anh chợt nhớ dư tình viễn mộngkhói mông mênh lơ đễnh hương chiềucó chút gì lạnh run ngực áonghe như là tiếng gọi tình yêu?

em anh hỡi, mùa đông bên nớvắng tay quen có buốt vai gầy?vầng mây hồng hoàng hôn rực rỡliệu có bằng nắng đẹp chiều nay?

dẫu nơi anh mặt trời ngủ sớmvẫn mây xanh lơ lửng bạc đầucòn nửa lời yêu đương chưa nóingoảnh mặt nhìn em?

vìn

phút chạnh lòng buồn dâng sóng vỗĐường mơ quen lạc lõng chân sầutừ độ ấy yêu đương gì nữa?thuở nhiệm màu trả l

em anh hỡi khảm trời nhung gấmĐêm gác đầu gối lụa chân soncó đẹp bằng vấn vương vụng dạicủa một thời hẹn biển non?

và em hỡi mùa đông rất nắngcó thơ bằng gió lạnh chiều sương?người em mến nhẹ nhàng dịu ngọtcó bằng ai đứng đợi đp?</

chiều vọngtác giả: tammuội

ngưỡng cửa đìu hiu gió lạnh trànĐông về tuyết phủ nỗi niềm đanchiều nghiêng cánh nhạn về sâu bảnnắng đổ chim trời vỗ tận sanhướng tưởng non tầng châu phụng nhãnphương chờ núi dãy lệ hồng nhanmờ tin rũ rượi ưu phiền thánngưỡng cửa đìu hiu gió lạnh tràn.

dối giantác giả: thiết dương

Đầy mưa gió lạnh giá thân ngườinguyệt vắng đêm sầu lệ đẫm môicay đắng nhận về hôm trách hậntrắng đen thay mộng tuổi xa rờigầy vai phủ tóc dòng lơ lửngbạc sóng dâng triều bóng tả tơibay ước hẹn tình gian dối bạnĐầy mưa gió lạnh giá that người

người thân giá lạnh gió mưa đầybạn dối gian tình hẹn ước baytơi tả bóng triều dâng sóng bạclửng lơ dòng tóc phủ vai gầyrời xa tuổi mộng thay đen trắnghận trách hôm về nhận đắng caymôi đẫm lệ sầu đêm vắng nguyệtngười thân giá lạnh gió mưa đầy

ngoài thơ về gió lạnh Đầu mùa hay, giới thiệu với bạn tuyển tập ? thơ trung quốc về hoa ?

thơ về gió lạnh mùa jue

thơ về gió lạnh mùa thu để lại những xao động trong tâm hồn người thi sĩ để rồi từ đó họ sáng tác nên những th v.

gió giao mùatác giả: hoàng mai

phượng hồng lại ẩn vào câytrả khung trời ấy hao gầy cho tôimây chiều hoang vắng đơn côihồn nghe từng phút bồi hồi trong thơ

lụa là tôi dệt đường tơquên đi cái thuở ban sơ hoang hồnghạ tàn nhạt nắng bên songcây sơ xác lá – hồn phong rêu hồn

trả tôi về với cô đơntrả tôi về với nới buồn ngày xưachiều nay trời đổ cơn mưaheo may vừa đến lá mùa thu khơi

hôm qua người ấy đi rồitrong tôi từng tiếng mưa rơi chạnh lòng

Đêm jue gío lạnh.tác giả: cong chinh (ch2)

gío jue xuống lạnh cuộc đờichân tay mỏi mệt rã rời tịch liêungoài trời gió thổi liêu xiêutrái sầu rơi rụng tình yêu mhão m

ru ai giấc điệp râm rêmtrong đêm hoang tưởng ngoài thềm lệ rơimộng du gió buốt tả tơiĐang đêm thức giấc chơi vơi ngỡ ng

ng

vào jue lá mới chớm vàngtrong đêm gió cuốn đầy đàng lá rơitrên đường cây lá tả tơimong cho gió lặng mai vơi bớt sầu

trời jue no thấy đậm mầumưa buồn còn rớt, tóc đầu trắng thêmcầu xin mưa tạnh gió êmstrong thu cảm thấy mỗi đêm ấl

thutác giả: lý văn sáu

thu về gió lạnh rũ làn mâythu qua nhắc lại chuyện tháng ngàythu đến mang theo buồn thắm đượmthu gửi cô đơn trái tim gầythu gieo nỗi nhớ, tình tri kỷthu nuôi mộng tưởng, giữa chốn nàythu đã về đây ai vẫn đợi ?thu làm gió lạnh rũ làn mây.

cùng với thơ về gió lạnh Đầu mùa hay, scr.vn tặng bạn tuyển tập ? thơ trung quốc về tình yêu ? giàu cảm xúc!

thơ về gió lạnh mùa Đông

thơ về gió lạnh mùa Đông khiến with người dường như muốn ủ ấm lòng mình trong những dòng thơ đong đầy hoài niệm.

tản mạn chiều đôngtác giả: hồng cẩm

dạo bước vườn xuân một buổi chiềunghe hồn khắc khoải nhớ người yêungàn năm hẹn ước lòng không đổitrọn kiếp chung tình…dạ chẳng xiêudạo bước trường xưa bỗng nhớ ngườihè về góc phượng kín hoa rơitình yêu áo trắng thời hoa mộngĐể lại hồn ta …mãi nụ cườidạo bước công viên dạ thẩn thờthu vàng trải nắng nhuộm trời mơnhưng lòng man mác buồn tê táicũng bởi lòng vương…khúc đợi chờdạo bước làng quê khói ngập đồngngồi buồn dõi mắt phía dòng sôngmơ người lữ thứ hồi quê cũthỏa dạ mong chờ …buổi tiết đông!

Đông về rồitác giả: vân nguyễn

Đông về rồi trời bắt đầu se lạnhmang trong lòng nỗi canh cánh suy tưnhớ thương ai mà lại cứ chần chừcâu hờn dỗi còn dường như lưu luyến.gió đông lạnh chợt làm ta xao xuyếngợi chút buồn nhớ đến chuyện ngày xưanơi phố nhỏ ai đã từng đón đưacủa một thời mà nắng mưa chung lối.vẫn nhớ lắm lần đầu gặp bối rốimong trông chờ bứơc chân vội nhìn xaĐể giờ đây toàn chỉ thấy nhạt nhoàtừng giọt đắng lại vỡ òa nhung nhớ.Đông về rồi vần thơ tình trăn trởcâu với từ ghép bỡ ngỡ phân vânviết gì đây mà dạ cứ tần ngầnĐể lạc lõng rồi xa dần ẩn khuất.phố nhỏ xưa đậm buồn vui chất ngấtchợt chạnh lòng ta giở lật ngày xưaĐến hôm nay biết nói sao cho vừaĐông lạnh vắng chỉ còn mưa sương gió.!

lạc lối giữa mùa đôngtác giả: diệp ly

Đông lại về trên miền nhớ chơ vơmột mảnh tình riêng đợi chờ vô vọngnăm tháng lặng trôi đường dài đơn bóngĐêm vẫn mịt mùng ngày vẫn mông lung.hơn nửa cuộc đời tình có như khôngmột mối duyên thừa giữa dòng oan tráinước mắt tuôn rơi niềm đau còn lạimấy nẻo đường tình oằn gánh trả vay.ta chẳng trách trời hay giận riêng aimột kiếp phù sinh mây bay gió thổimột chút tơ vương chiều đông lạc lốinửa mảnh hồn sầu bối rối lời thơ.gió bấc lạnh lùng cây cỏ xơ

ngoài thơ về gió lạnh Đầu mùa hay, xem nhiều hơn những bài thơ đặc sắc trong ? thơ trách người yêu ?

thơ ngắn về gió lạnh

thơ ngắn về gió lạnh không chỉ là những dòng viết ngắn gọn mà còn là bao nỗi lòng chất chứa.

gió bấctác giả: hồ văn hảo

gió bấc mang về nỗi nhớ nhung,bờ lau xơ xác dưới mưa phùn,nước tràn sông rộng, thuyền không bến,lòng gởi chăn bông vẫn l.

khi bóng hoàng hôn giục én bay,hương buồn man mác lướt qua cây,có ai nghe thấy gì trong gio?cả một thời xưa đọng ở đây.

Đông về gió lạnh rồi emtác giả: nguyỄn thÁi cƠ

muốn giữ lại mùa thu vàng mát dịuĐể lòng ai thấp thỏm chịu chờ nhaulá vàng rơi thảm cỏ thắm quen màunhưng đã muộn trong vui buồn lẫn lộnĐông đã đến thật rồi đông bận rộncho bạn tình tìm kiếm chút men saygió đầu mùa se lạnh gió đong đầynhư khúc nhạc ru êm từ dạo ấyhạt sương buốt bờ vai run lẫy bẩyÁo choàng lên sưởi ấm mối duyên nồngĐi bên nhau nghe gió thổi chiều đôngdù lạnh giá nhưng tình này ấm mãinày em hỡi có bao giờ nghĩ lạithả hồn mình theo tiếng gọi tình yêuhồi tưởng lại anh thấu hiểu bao điềulòng se lạnh ôn lại nhiều kỷ niệm

gió lạnhtác giả: sát tỷ tỷ

cơn gió lạnh thổi qua lòng em đóanh nới nào có biết hay chăng?cơn gió ấy ! làm lòng em băng giágió kia buồn làm lạnh trái tim em.

Đoạn buồn Đêm mưatác giả: hoàng nghi

Đếm bước lang thang tủi ngập trànĐi trên phố vắng giọt sầu chanmàn Đêm phủ kín tình ngao ngánbóng tối vây quanh cảnh quạnh tànrỉ rả mưa hàn duyên tản mạnvi vu gió lạnh nợ lìa tanvô vàn nỗi nhớ làm sao cạnthấy xót xa lòng, dạ thở what !

cùng với thơ về gió lạnh Đầu mùa hay, tặng bạn ? thơ về niềm tin hay ?

thơ chiều Đông gió lạnh về

thơ chiều Đông gió lạnh về khắc hoạ những tâm sự và nỗi nhớ bỗng ùa về trong ta vào một ngày bất chợt gió lạnh về.

sửa soạn cho mùa đôngtác giả: diệp ly

một chút gió đêm nay cho đủ rétnhững đường thơm thôi lá cũng đừng vàngỞ trên sao sáng để em sangĐôi cánh lớn đáp qua lòng cửa m

hương của cỏ và độ nồng hơi thởsẽ lên cao làm lửa ở trong hồnnhư que diêm phải cháy những đầu hômcho sợi khói thản vôn

Đừng vội biết vì sao mà ngơ ngáckhi tôi về vầng trán cũng mưa bayĐừng vội đau, dù khẽ, ở bàn taykhi trí nhớ vẫn còn nguyên tha

mùa dông tới làm sao em biếtnhững hàng cây trở gió đến lạnh lùngchắc buổi chiều mái tóc cũng mưa giôngĐường đi học thênh thang log

và buồn tự ngàn xưa đu đã hếtkhi vô tình gọi lại tuổi tên ngườituổi mười lăm, tên ẹp tựa chiều phaihồn vắng lắng `ķng má khà khà

một chút núi của bầu trời xa tắpsoi bóng về thềm cửa cũ màu xanhem có nghe rất khẽ ở bên mìnhsương mới rụng về hồn cánl>

một chút gió cho đêm nay vừa lạnhtôi bắt đầu sửa soạn đón mùa đôngem có nghe lửa ấm ở trong lònghương lạ chết, và cây kia

gió tháng chạptác giả: huỳnh minh nhật

bỗng một sớm sương giăng ầy trước ngõgió rung rinh thoáng gợn những u hoàinghe tháng chạp lạnh lùng đi qua phốta giật haư mình thầmnhỻ: “!”

Đông nở khẽ như một loài hoa dạitiễn thu đi trắng xóa những con đườngvạt nắng cũ hanh hao màu cỏ úachợt tắt dần ngưu mth>

tháng chạp ư? chính em là tháng chạpbởi nàng xuân chưa biết khóc bao giờvà đông hỡi thôi đừng yêu chi nữamặc ai buồn lần lữa áng thơ rơi…

chiều thoai thoải nắng vàng phai vời vợikéo tim côi hoang hoải buổi sơ đầuta chợt thấy một mùa đông xa lắm!thuở em cười nhềnh>phnh

Đông rét giá và mai đây sẽ lạnhgió hôn đêm thao thức suốt canh dàiai có nhớ những chiều nao mê mải?có bồi hồi lọn gio tháng mười?

gió lạnh chiều Đôngtác giả: yÊu thoÁng qua

chiều dần xuống tiết trời đang se lạnhlòng bàng hoàng hiu quạnh dõi trông theoÁnh tà buông bỗng chợt khuất chân đèohồn len lỏi gioê heo bup>y

cứ mãi ngẫm về tương lai phía trướcbiết mai này có được hạnh phúc khôngnghe miên man thổn thức ở trong lòngbao cảm xúc mùa đông tr.

ngàn ý nghĩ mong tình trao trọn vẹnẤm hương nồng vun vén vén thỏa ái ândẫu cách xa mộng tưởng đã như gầncòn dâng tặng ặnƻnghĩa

thấy xao xuyến tim yêu chờ hội tụluyến lưu hoài khách lữ thha phươngngóng ợi chi hÉo rũ nhạt môi hườngcòn nhung nhớ vấn vƧơuẺn .

❤️️ không chỉ có thơ về gió lạnh Đầu mùa hay, gợi ý thêm cho bạn nhiều nội dung thú vị và hữu ích khác tại scr.vn ❤️️

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *